ước đây cô em gái Lạc Nhã luôn kéo anh xem những bộ phim tình cảm, màn hình qua màn hình, anh vẫn thường nhàm chán tới tập cuối của đôi nhân vật, họ về với nhau, với kết tinh của tình yêu. Còn lần này, cũng là qua màn hình, tuy không phải lần đầu nhìn thấy, chỉ một lần gián tiếp thôi nhưng đến hiện tại anh dám khẳng định mình đang chạm tới nấc thang hạnh phúc.
- Xin chúc mừng gia đình! Hợp tử phát triển thành bào thai và đang hình thành. Chỗ này chính là nếp não, tim bé đã có, giai đoạn đầu hệ thần kinh phát triển trước, các bộ phận cơ thể dần dần xuất hiện rồi hoàn thiện ở các tuần thai kì sau. Trong thời gian này thai phụ cần chú ý giữ gìn sức khỏe và tư thế đi đứng, nằm nghỉ...
Khả Vy tròn mắt kinh ngạc, ngỡ như bác sĩ đang nói chuyện người khác, nói theo cách kĩ thuật, tức là thiết bị input và output của máy siêu âm không ăn nhập. Cô xoay mình dõi theo các tín hiệu trên màn hình, ngơ ngác gật gù, đôi khi lẫn tưởng chiếc máy chính xác hoàn toàn.
- Con... con của chúng ta đấy! - Lạc Thiên ngồi xuống giường ngay cạnh cô, trào dâng niềm hứng khởi vô biên - Tôi được làm bố rồi! - Anh ôm trầm lấy Khả Vy và hôn lên làn tóc sung sướng, bỏ qua tất cả quãng thời gian mình đã quen cô thế nào, hàng rào ngăn cách, thì, tồn tại một mảnh ghép của anh trong cô.
- Ấy ấy ngạt thở!
Khả Vy vội vàng nắm lấy dụng cụ thu tín hiệu đặt trên bụng mình, anh giữ chặt khiến bác sĩ tuột tay mà màn hình vẫn trả về hình ảnh. Cô được một phen hú vía, không ngờ rằng Lạc Thiên lại trông đợi nhường vậy.
- Lạc Thiên, con cẩn thận không Khả Vy động thai!
Cao phu nhân không can thiệp kịp thời chắc cô đã bị tung hứng trên không mất rồi, Khả Vy thở mệt mà lòng hây hây niềm vui. Cách thể hiện của anh trẻ con và hư quá.
- Ha ha, tôi lên chức rồi! Khả Vy à, anh yêu em! - Lạc Thiên chỉ dừng hành động nhưng miệng không ngừng nói, hy vọng đưa đến tột cùng sẽ thăng hoa và nở rộ như pháo bông rực cháy mãnh liệt.
Khả Vy thoáng chốc bị câu nói đó lật chìm nghỉm giữa sóng biển bạt ngàn... nhưng sau khi chứng kiến những hành động kế tiếp của anh thì tan biến dòng cảm xúc. Anh ôm lấy máy tính, áp mặt lên nó, rồi thì bắt tay bác sĩ, lúc lại nắm vai mẹ mà hân hoan. Đôi khi lại giống như anh đang chung vui cùng bàn thắng của đội bóng ưa thích, hai tay nắm nghiền và giơ cao, hả hê hét lớn.
Cao phu nhân không lường được rằng Lạc Thiên lại phản ứng thái quá khi mẹ đứa trẻ là Khả Vy, nãy giờ bà dõi theo không sót chi tiết nào. Một câu hỏi xuất hiện trong đầu, liệu bà đã đánh giá lầm người...
- Phải rồi, tôi phải cho mọi người biết tôi đã làm bố! Lạc Thiên đã làm bố!
Hào phóng chia sẻ thiên chức của mình, Lạc Thiên lôi điện thoại lượt vào danh bạ, anh suy nghĩ người đầu tiên nên thông báo là ai.
- Bố à, con được làm bố rồi! Bố cũng lên chức ông nội rồi nha!!! - anh nghĩ ngay đến bậc sinh thành, “trình báo” trong khôn siết.
- Anh Trung, anh chuẩn bị mua bỉm cho con em đi!
- Em gái, vậy là em thắng anh rồi nhé, chị dâu của em đáng yêu quá đi! Anh thích kẹo me của em nhiều lắm!
- Nhược Lam, anh được làm bố rồi...
- Tuấn Kiệt, tôi sẽ thuê cậu giặt đồ cho con tôi! À quên, tôi xác minh tính đúng đắn rồi! Ha ha...
- Trần Hùng, anh đang xem xét có nên cho cậu làm cha nuôi cho con anh không đây...!
- Thư kí Phan, cô thông báo với mọi người rằng Giám đốc lên chức trong gia đình rồi, không ham hố chuyển chức vị trong công ty đâu, haha!!!!...
Lạc Thiên nói không ngừng nghỉ, như thể tay anh chực chờ ấn phím và đầu dây bên kia chỉ cần nghe là được trần thuật hết. Khả Vy ôm mặt đi, cô nhận thấy sự không hài lòng trong đôi mắt của Cao phu nhân. Bà đang nghĩ cùng một suy nghĩ với cô: tại sao Lạc Thiên lại nói chuyện rất thoải mái với Nhược Lam về vấn đề này, lại còn xếp cô ngay sau Lạc Nhã, như một người thân ruột thịt...
- Khả Vy à, mẹ cách đây gần ba mươi năm cũng hoang mang như con lúc này, lần đầu nên không tránh khỏi bỡ ngỡ, nếu có gì khó thì cứ nói mẹ sẽ chia sẻ cùng con! - Cao phu nhân không hề chúc mừng, bà nói sáo rỗng vì biết Khả Vy chưa hiểu được cảm giác lớn lao khi được làm mẹ thế nào. Cốt chỉ để cho Lạc Thiên biết bà ủng hộ cả hai. Bà đã lo đến chuyện Lạc Thiên không chấp nhận, nhưng giờ thì vô ngại rồi, có điều anh phấn khích và đặt niềm hy vọng quá.
Ra tới ngoài hành lang, Khả Vy dường như trở thành người phụ nữ được ngưỡng mộ nhất. Các thai phụ bụng bầu tái khám hay lần đầu đến rõ ràng đều mang chung tâm trạng phấn khởi vì một sinh linh nhỏ bé song hành trong thể xác mình, họ cũng có người thân xung quanh, những người chồng trở nên chu đáo hơn, quan tâm và săn sóc họ đặc biệt, thế nhưng ông bố Lạc Thiên thích thể hiện nhiều quá, anh ta vừa đi vừa xoa bụng vợ, không ngớt nhắc đi nhắc lại :
Con tôi là số 1!
Khả Vy vẫn chưa hết ngại, mỗi sự chạm nhẹ nơi bàn tay Lạc Thiên đều làm cơ thể cô dựng ngược, buồn buồn, lạ lẫm và bị đồng hóa. Cô tập cười khi thử nghĩ ngày trước mình cũng từng được chào đón trên thế gian...
Ông Trương bất động, đôi mắt nhìn về tấm ảnh chụp trung với con trai thứ hai khá lâu. Khi ấy Lạc Thiên vẫn còn là đứa trẻ, cậu đặt đôi môi chúm chím lên má bố. Ông châm một điếu thuốc rồi cười tư lự, nhớ những buổi chiều tối vẫn hay dẫn cậu tới các quán bar trong khi Lạc Trung và Lạc Nhã phải học năng khiếu ở nhà. Ông dậy Lạc Thiên cách tận hưởng hương vị của ly café đen dưới ánh đèn sa hoa khác ở nhà như thế nào, chỉ cho cậu một góc sống thật của lòng mình.
Lí do khiến ông thương Lạc Thiên hơn cả là vì cậu ta yêu ông nhất, cũng hay bao che và nói dối mẹ sau những lần đi cùng bố. Ông mong mỏi con trai lấy được người mình thương yêu nhất, thế mà ông lại là tác nhân ngăn cản... Đã nhiều đêm ông to tiếng với vợ, cốt chỉ để bà giải phóng hàng rào cho những đứa con của mình, ông muốn gỡ bỏ lớp kính dày cho cô con gái Lạc Nhã, phủi gánh nặng trên vai Phó Tổng Giám đốc Lạc Trung, một lần được ôm Nhược Lam và nghe một bố... Ông tham vọng quá, cái tham nhất vẫn là tiền bạc, không thể nào sửa đổi được...
Cao phu nhân đi vào, bà đã bỏ qua việc gõ cửa từ hàng chục năm trước. Uống ly nước lọc và ngồi xuống.
- Người đầu tiên nó nghĩ tới là ông!
-...
- Ông thật tàn nhẫn...!
Rồi bà đi ra đúng lúc các cơ mặt của ông Trương nheo lại đau đớn. Bà có tâm tư riêng của một người mẹ, ông mang nặng hộp cảm giác của ông, tại họ không từng lắng nghe một nửa còn lại, cũng chưa hiểu được giá trị những giây phút im lặng bên nhau, bởi họ nghĩ lời nói mới làm chua xót ruột gan, mà đâu hay họ chưa từng có nhau...
- Bố... bố đến à?
- Con trai, bố đến chung vui với hai đứa đây! - Ông Trương điềm đạm với Khả Vy nhưng vẫn giữ thói quen xoa đầu Lạc Thiên. Trong mắt bậc cha mẹ thì con cái nhỏ bé và luôn cần che chở.
- Ấy, đâu có được! Bố sao chưa sửa cái tật cứ coi con là trẻ vậy? - Lạc Thiên tránh né - Để bé con sinh ra nhìn thấy nó cười cho!
Ông Trương rụt tay, khuôn mặt không biểu hiện nét buồn. Lớp mặt nạ đã được tôi luyện kể từ ngày ông bước vào nhà họ Cao, và ngày hôm nay phải đem ra dùng ngay trước cả dòng máu thân thích. Khả Vy huých nhẹ vào thân Lạc Thiên, anh còn không mau mời bác vào nhà, cô đây chỉ mong có người để làm nũng mà biết tìm đâu.
- Thế nào, cảm giác làm bố ra sao?
Lạc Thiên và ông cười vang căn phòng, hai cha con bắt đầu ôn lại những kỉ niệm xưa. Khả Vy vào trong bếp chuẩn bị đồ ăn, cô có nghe qua, và hình dung về Lạc Thiên hồi bé, đủ đầy hơn những đứa trẻ miền quê nhiều.
- Vợ à, em ra đây ngồi đi, mang ra ngoài này rồi gọt hoa quả cũng được, đứng nhiều mọi chân lắm!
Lạc Thiên cắt đứt mạch đi vào trong bếp. Cô lắc đầu không đồng ý.
- Anh và bác cứ tiếp tục đi, tại tôi thích tưởng tượng về thuở niên thiếu của anh nên muốn im lặng nghĩ. Coi xem có xinh trai không?
Lạc Thiên nhìn hoài nghi nhưng cũng có ý thích, yêu cầu cô ngồi nghế không được đứng nhiều rồi lại ra với ông Trương và hàn huyên. Khả Vy nói dối anh, cô đang nghĩ về mình nhiều hơn, cô thích nghe những câu chuyện dân dã về tuổi thơ cực khổ của Triệu Đông Kì, hoặc những câu ngắn mang nhiều ngữ nghĩa của Vũ Gia Minh, bởi nó gần gũi và mang màu sắc cô quạnh. Còn Lạc Thiên, anh khác hoàn cảnh cô vời vợi.
- Bác và anh hai người nói chuyện, con lên phòng nằm nghỉ một lát! - Khả Vy giấu chiếc điện thoại sâu trong túi áo, mang đĩa ngũ quả ra rồi đi lên cầu thang mới lên tiếng.
- À ừ! - Ông Trương gật đầu, ông cũng có ý định muốn nói chuyện riêng với con trai.
Lạc Thiên định đứng dậy lên hỏi thăm, nhưng ông giữ gọi lại.
- Bố à, Khả Vy vẫn còn xưng hô không đúng, con sẽ chỉ bảo cô ấy sau. Để con xem cô ấy...
- Không đâu, cứ để con bé gọi thế... bố có chuyện này muốn nói... chúng ta ra ngoài một lát.
- Thôi ạ, có chuyện gì nói trong nhà cũng được, để Khả Vy ở nhà một mình con không yên tâm.
***
Khả Vy nhấc máy lên nghe, vì là điện thoại của Cao phu nhân nên cô giấu anh.
- Dạ..!?
- Cô hãy giữ khoảng cách với Lạc Thiên!
-... Vâng... anh ấy vẫn luôn... cháu cũng không mấy ở gần...
- Bố của Lạc Thiên có ở đây không?
- Dạ, có. Bác ấy vừa đến, bác và anh Thiên đang nói chuyện ạ!
Khả Vy dự tính cuộc nói chuyện điện thoại còn dài nhưng Cao phu nhân đã cúp máy. Giọng bà đầy nghi vấn và mang tính kiểm tra, lẽ nào lại không tin tưởng ông.
Cô đặt điện thoại xuống, nâng niu con búp bê lên, cô quên đi định nghĩa của từ khoảng cách mất rồi... Khả Vy nghĩ tới hai người dưới nhà, mình thật thất lễ, nghĩ vậy cô xuống bếp mang thêm nước hoa quả mời. Họ không còn ở phòng khách, họ ra ngoài vườn.
- Nhược Lam và con vẫn thường xuyên liên lạc chứ?
- Vâng!
- Lạc Thiên nhìn thấy đôi mắt sáng ngời đang hướng về phía mình, dường như nãy giờ ông Trương nói về Nhược Lam là có mục đích.
- Có chuyện gì... bố cứ nói!
- Hai bên gia đình chúng ta đều ưng thuận, mong muốn tác hợp cho cả hai.
Lạc Thiên đang nghĩ đến hai chữ “hoang đường”. Hình dung về Nhược Lam trong anh lúc này còn lại những niềm vui bất tận, xóa nhòa cái đau khổ của ngày sự thật phơi bày, nên lúc này anh để ông nói tiếp mà không nói gì thêm.
- Mẹ con cũng rất thích Nhược Lam, và ông Trịnh cũng ưng con lắm. Công ty gia đình bên ấy lại đang cần người điều hành, họ chỉ có con một, sang năm tới cả hai đều hai lăm... cũng vừa kết thúc cuộc hôn nhân với Khả Vy...
Khả Vy nghe thấy tên mình, loáng thoáng vài lời nhận xét về Nhược Lam, cô dừng lại đôi chút theo bản năng.
- Vậy bố nghĩ Nhược Lam thế nào?
- Lạc Thiên có cách hỏi của riêng anh.
- À, bố rất thích con bé, bố coi nó như con cái trong nhà mà.
Anh thực sự muốn gạt tôi ra ư, tại sao lại... Khả Vy thắt tim, anh đã nói những gì lúc sáng và những gì lúc này. Chúng đối lập tàn nhẫn khiến tôi không thể phân biệt được anh là ai? Anh là của Nhược Lam hay thuộc về gia đình có tôi...?
- Nhưng làm sao bố biết Trịnh phu nhân quý con, con có nhiều khuyết điểm...
- Lạc Thiên đi từ sơ hở trong câu nói của ông Trương. Cả anh và ông đều không nghĩ có kẻ thứ ba nghe được đoạn đối thoại.
- À thì, con trai của bố, con luôn tự tin về bản lĩnh của mình mà!
- Thế còn Khả Vy, cô ta sẽ được hưởng những quyền lợi gì?
Khả Vy đặt khay nước xuống, tìm một chỗ nghe thích hợp rõ hơn, giọng lưỡi của Lạc Thiên sao mà toan tính và phân bua. Cô tự dựng lên khuôn mặt của anh lúc này. Vô tình và phủi nhận sự hiện diện của cô, hoán đổi chúng thành những tập tiền có giá trị sử dụng.
- Bất cứ thứ gì nó muốn trong phạm vi nhà chúng ta đáp ứng được.
- Vậy còn con của con và cô ấy?
- Lạc Thiên không cố gắng nói là cô ta nữa, bởi từ cô ta xa lạ và không liên quan đến anh.
- Con không chấp nhận việc hủy hoại tài sản của mình!
- anh khẳng khái quyết định.
- Con hiểu sai ý ta rồi, đương nhiên gia đình chúng ta sẽ giữ lấy đứa trẻ, con lập gia đình với Nhược Lam, con bé rất tốt, chắc chắn sẽ chấp nhận. Hơn nữa, trẻ con còn bé, bảo mẹ nó là ai thì chắc nó sẽ tin tưởng mãi.
- Cũng thật đúng như người nào nhận làm bố thì nó sẽ theo và gọi papa suốt đời.
- Hóa ra ý bố là thế!
- Lạc Thiên đã nắm được nội dung, anh vờ tỏ ra không hiểu trước đó. -
Bố...! Con...
- Và như trút nỗi lòng, anh cứ tưởng cha mình vì muốn tranh tài sản nến mới “gài con dâu” vào, thì ra ông đang nghĩ về tưong lai của anh và Nhược Lam. Anh và cô không đi được đến điểm cuối cùng của tình yêu vì ông, nên ông tìm kiếm điểm đến đó thay hai người. Anh chợt nắm lấy tay ông mà cười, ông vẫn vĩ đại như anh từng nghĩ, chỉ có điều Lạc Thiên bây giờ còn thấu đến sự hi sinh của người khác hơn cái lợi của bản thân rồi.
- Nếu con muốn bố sẽ thúc đẩy nhanh hơn, con bé Khả Vy hiền lành và ngốc nghếch, hẳn rất đơn giản. Hay quá, thế là Nhược Lam sẽ trở thành con dâu của nhà ta! Rồi nó cũng sẽ được ăn cơm cùng bàn với Lạc Trung, Lạc Nhã... con sẽ về nhà nhé! Bố muốn nhìn thấy các con nhiều hơn...
Lạc Thiên nuốt tới cạn khô khoang miệng, anh cũng muốn cho người đàn ông này được như ý, nếu là trước đây, nếu không có đám cưới này. Anh để ông tận hưởng ảo mộng và không nỡ đánh đổi nó, nhưng thế là quá nhẫn tâm với một người...
- Vậy nếu giả dụ như... hai bác Trịnh muốn có cháu bế thì sao? Hai bác không thích con của Khả Vy...
- Lạc Thiên vẫn nhớ như in những gì Nhược Lam nói với mình. Nếu trên đời không có quy luật dị hóa đồng hóa quái quỷ thì lúc ấy anh tin đã biến Nhược Lam thành cô dâu duy nhất của đời mình.
Khả Vy mày là một quân cờ ư? Tôi có thể hỏi về công dụng của mình đối với các người không? Nghe đến đây cô tự tìm được giá trị, tức là Lạc Thiên ơi, nếu tôi không có trẻ con, thì anh sẵn sàng đánh rơi và tìm về cô gái yêu thương của anh. Anh chỉ cần tôi như một người mang giọt máu của mình và quý cô Nhược Lam, xong rồi tôi bị bỏ... Cả đời tôi đã từng bị vất lại một lần rồi, sao ông trời độc ác cho thêm một lần nữa... À ha, giờ thì tôi biết, công việc của mình chính là “đẻ mướn”. Có gì đau lòng hơn, nghiệt ngã hơn, mướn gì họ không mướn, sức lao động, thời gian, và cả tâm hồn...
Thật may, tôi không có con dê non của anh, tôi chẳng có ơn huệ, tôi không dính dáng đến Cao Lạc Thiên... nhưng, tôi sợ lắm, tôi sợ vì không có nên anh sẽ đuổi Khả Vy cút...
Họ thật quá đáng, Lạc Thiên, anh lạnh lắm, cũng đáng hận vô cùng. Anh ghét tôi như thế sao, tôi không có chỗ đứng nào ư... Tôi là người vô hình trong cuộc đời anh...? Cô lấy tay ôm miệng ngăn tiếng khóc rồi lui thủi leo lên phòng. Bước chân lạc lõng ở chân trời...
- Ờ thì... con của Khả Vy chắc đáng yêu lắm, họ không từ chối được sự đáng yêu của bé đâu! Con trai của con mà!
Vẫn là bế tắc thôi, Lạc Thiên nhạt dần khóe môi, anh tu nguyên chai bia. Mọi thứ nên dừng lại tại đây, anh hiểu được tấm lòng của người cha này là đủ, anh thật sự không trách ông.
- Con và Nhược Lam không như mọi người nghĩ đâu. Cả hai đều có một khoảng thời gian dài dài sống bên nhau, tưởng rằng đã yêu nhau nhưng...
- Lạc Thiên nói dối để đi tới một sự thật mà anh mong muốn -
... chúng con đi tới điểm dừng vĩnh viễn rồi. Con chỉ coi cô ấy như em gái, và cô ấy cũng không thể coi con hơn người anh trai... chúng con đã nhiều lần cố gắng tiến triển, lại không thể hơn. Vậy nên bố đừng suy nghĩ nhiều về việc con kết hôn với Khả Vy. Con... không hối hận... đến bây giờ không hề hối hận. Nhược Lam cũng tìm được cho mình một người thích hợp rồi. Con vẫn thương cô ấy, và cô ấy mãi là em gái của con...! Con cũng sẽ để con mình gọi cô ấy như Lạc Nhã, bất kể là gì con vẫn luôn gìn giữ tình cảm của cả hai, con sẽ cùng anh Trung bảo vệ cô ấy... Hơn nữa, kể cả con của chúng con, của Khả Vy và con, có là một tiểu công chúa thì con vẫn viên mãn!
- Lạc Thiên...!
- Ông Trương bất giác cho rằng có khi nào bọn trẻ biết được quan hệ ruột thịt của mình. Khẽ khàng và tế nhị.
- Bố yên tâm đi, con không nhẫn nhịn ai bao giờ, nếu con không hạnh phúc nhất định con sẽ đổi mới môi trường sống. Bố đừng nghĩ Khả Vy là người nhàm chán, cô ấy cũng... hay lắm. Hơn nữa gia đình lại sắp có thêm thành viên, haha...
- Lạc Thiên đã nhắc tới Nhược Lam quá nhiều lần, anh muốn giải thích cặn kẽ cho mọi người để họ đừng nhắc tới quá khứ trước mặt Khả Vy nữa, vì có hay không tình yêu giữa cả hai, việc gợi về mối tình đầu luôn gây bức bối cho nửa còn lại. Từ giờ anh đâu còn nhìn cùng một hướng với Nhược Lam, từ giờ anh đã có lối đi riêng.
- Ta...
- Con dự định sẽ viết giấy đăng kí kết hôn với cô ấy...
Ông Trương đã đạt được mục đích, một khi có giấy kết hôn, đứa trẻ có giấy chứng sinh và một vị trí không nhỏ trong gia phả. Mọi chuyện thật dễ dàng theo kế hoạch của ông. Điều băn khoăn giờ đã được tháo gỡ. Nếu Nhược Lam và Lạc Thiên kì thực thuộc về hai thái cực thì ông đã thoái được một cục đá trong rất nhiều tảng đá phải gánh, lại càng không phải xót xa khi đem cả cả ba đứa con mình chắp vá thành gia đình. Ông ngồi dậy và ôm lấy con trai.
Lạc Thiên tiễn ông về, nhìn theo bóng chiếc xe khuất rồi bao quát về ngôi nhà của mình, anh cảm thấy ấm áp lạ kì.
- Cộc cộc cộc!
-...
- Muốn vào thăm dê con! - Lạc Thiên thăm dò qua khe cửa nhưng kín quá, anh không biết được Khả Vy đang làm gì trong đấy.
Lạc Thiên thử vặn nắm cửa nhưng đã bị khóa trong. Nhớ đã từng có lần mình phòng vệ bằng cách này mà ngắc ngoải, trách mình bày đặt. Đứng trực bên ngoài, anh đi lên đi xuống, lòng và lòng vòng chờ đợi, mới nửa tiếng không gặp đã thấy nhớ nhung, dẫu vẫn dặn lòng lảng tránh hình bóng cô.
- Ngủ rồi à? Hay bị mệt? Có cần... à, hạn chế uống thuốc, này, có muốn xoa bóp thái dương không? - Lạc Thiên vẫn cố nói vọng vào, chẳng biết trong đấy có nghe thấy không nhưng anh muốn làm tất cả để san sẻ cùng. Việc mang thai đâu có nghĩa là riêng người mẹ mang nặng đẻ đau, bên cạnh đó vai trò của người cha cũng rất quan trọng, là người ôm giữ, vỗ về hai mẹ con.
...
Chờ đợi nằm ngoài mức tưởng tượng. Nếu bắt anh đợi một chiếc xe taxi, chờ thanh toán hàng hóa hay một hợp đồng kí kết làm ăn... anh sẵn sàng, vì đó là luật lệ, nhưng cũng có ngoại lệ với một ai đó, rằng phủ nhận những tíc tắc thời gian trôi vô vị.
Khả Vy trong cơn uất ức hai khóe mắt đỏ ngàu, cô muốn ngủ đi nhưng không tài nào. Đặt mình xuống giường, cô đấm thụm vào con búp bê. Thứ đồ chơi vô tri này chí ít còn giúp cô giải tỏa nỗi lòng, nó vẫn cười dù bị người ta chà đạp. Phút chốc cô chỉ muốn lao ra và hét to rằng mối ràng buộc giữa mình với Lạc Thiên là hư cấu. Cô sẽ dập tắt mọi hy vọng trong lòng anh ta, phá tan ảo tưởng về một gia đình mà mình có vai trò không hề nhỏ.
Khả Vy lau hàng mi đẫm lệ, cô tĩnh lặng một hồi lâu. Thử hình dung khi đem so sánh giữa mình và Nhược Lam. Đương nhiên cô ấy thắng, về mọi mặt, ngay cả làm chiếc bóng núp sau một tiểu thư cao quý chưa chắc Khả Vy đã vươn tới. Hay nói cách khác, từ «hàng giả» xứng đáng với cô hơn bất kì từ ngữ nào khác. Từ tên họ, cung cách ứng xử, giá trị vật chất đến góc tâm hồn của cô đều lọt thỏm giữa những con người cao sang quyền quý này mà nếu không gặp Lạc Thiên, cô nào biết tới.
Người ta vẫn nói, mỗi khi con gái buồn, họ thích ăn và Khả Vy là tín đồ ẩm thực. Từ giờ cô quyết định sẽ làm những điều mình thích, không phải gò bó vì bất cứ điều gì nữa, để đến lúc khép bức màn lại, chẳng còn tiếc nuối cho bản thân.
-... Dê... dê... con nhớ... bố... papa à?
Cô vừa mở cửa đã bắt gặp Lạc Thiên đứng chầu chực. Hành vi của anh ta thật đáng ngờ, chẳng khác một kẻ vô công rồi nghề xỉa xói chuyện đời tư người khác. Nhất là khi cô quắc mắt nhìn, anh giả vờ lượn ra xa vươn vai, vặn khớp, nói lắp bắp. Ngoài từ “con” ra anh ta không thể nói về cô được à, và đôi mắt làm ơn nhìn lên khuôn mặt này được không.
- Ơ, đi đâu đấy? - Lạc Thiên thốt lên nhằm dò hỏi, có phần ái ngại khi nhận ra mình dường như đang quản thúc cô.
- Đi nạp năng lượng! - Khả Vy đáp gọn, cô giậm chân khoan thai như thể vốn dĩ mình là người nhàn nhã, vô lo.
- Mắt lại làm sao thế kia? Sao cứ khóc hoài thế? Có chuyện gì... thì nói ra đi...? - Lạc Thiên nói giọng tội nghiệp bám theo, anh thắc mắc mọi thứ thuộc về cô. Ai?, Cái gì? đã chọc giận mẹ dê con của anh chứ?
- Vậy anh nghĩ tôi làm sao? - Khả Vy mở to mắt nhìn anh từ trên xuống dưới rồi đi xuống. Quả thật đúng, không thể nắm bắt được ý đồ một con người thông qua việc tiếp xúc, giờ cô không tin anh ta có lòng quan tâm tới mình, bất kì điều gì thuộc về anh ta hướng về cô chẳng qua có quyền sở hữu về hình nhân ảo mà vẫn được gọi bằng cái tên dễ thương.
- Không nói ai biết? Mẹ dê đừng làm dê buồn nhé!
- Tôi đang muốn ăn thịt anh đây! Mà tôi là Cáo, không phải làm lũ dê kêu be be như anh! - Khả Vy thiết nghĩ, mình không yếu đuối, hãy chống mắt mà xem ta đây sống nhăn răng hưởng thụ cuộc đời, rồi đến lúc cần phải cuốn gói thì cô sẵn sàng dọn sạch lưu luyến. Cô mở tủ lạnh và bắt đầu chiến dịch càn quét.
- Ăn vừa thôi, không ăn mít, nóng lắm, ăn cam hay nho đây này...! Đừng ăn bánh ngọt, đường trong máu đấy! - Lạc Thiên cũng mong cô bồi bổ sức khỏe, miễn là đừng tiêu thụ những loại hoa quả chỉ ngon miệng mà không thực sự tốt.
- Tôi ăn cho tôi chứ cho anh à, bỏ tay ra! - Khả Vy cứng rắn.
- Nhưng... dê con không thích thế! - Thật là khó khăn để nói lên chủ ngữ thực sự trong mục đích của câu nói, Lạc Thiên chặn tay cô lại.
- Tôi thích nuôi lợn chứ không thích nuôi dê! - Cô vừa nói vừa cắn chocopie khiến hàm răng đen xì như bà lão nhai trầu. Cô làm vợ của anh ta để sau này giương mắt nhìn anh ta «tái giá», thì con dê hay con lợn con cũng là vô nghĩa.Cô đưa tay trái chống bụng, hai chân cho hẳn lên ghế.
Lạc Thiên đành châm trước, anh bóc giùm cô đồ ăn nhưng chỉ chọn những món tốt cho sức khỏe và tăng chất dinh dưỡng nhưng lạ thay cô không hề đoái hoài đến chúng. Hơn ai hết anh hiểu phụ nữ mang thai cần được chiều chuộng và quan tâm gấp bội.
Khả Vy biến hóa qua trí tưởng tượng bằng phép tượng hình, cô cho rằng tất cả những thứ mình đang ngấu nghiến là từng lời lẽ xát muối của Cao Lạc Thiên. Cô nuốt gọn ghẽ như ao ước cuốn chúng thành tàn tro.
Vũ Gia Minh vừa mới sắp xếp một căn phòng cho người bạn cùng làm ăn cách xa nơi trung tâm để tránh tai tiếng. Người bạn này cùng hoạt động vũ trường với anh, tuy nhiên công ty của cha anh ta hiện đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, hiện thời cần phải tránh hoạt động của viện kiểm soát. Sau khi tận tình d...