Khí Phách Anh Hùng Khí Phách Anh Hùng
Game thuần Việt hot nhất năm 2013 với dung lượng nhẹ nhưng lại có đầy đủ các yếu tố của một game tương tác MMORPG.
wap tai game mien phi, game cho dien thoai, game android, game iphone, game java, game mien phi, tai game dien thoai mien phi
Home | Online | Offline | Ứng dụng | Android | Phim 3GP | Truyện | Wapmaster | Upload | Admin
Vợ ơi là vợ - 25| Truyện hay | movigame.wap.sh
Trang chủ > Góc đọc truyện > Truyện hay > Vợ ơi là vợ

Vợ ơi là vợ

Xem: XtCAT -:- 404
XtGem Forum catalog
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 52778947
Visits Today: 233545
This Week: 626747
This Month: 4773393

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


ã thế còn đòi bắt tay nữa.

Khả Vy nói không nhiều, cô phần lớn dùng nụ cười để ứng xử hay đúng hơn cô tự thấy mình kém cỏi để đối đáp với những người có trình độ. Con người ta khi đi làm rồi sẽ không còn ngây ngô và thẳng thắn như thuở niên thiếu, họ nói ngọt hơn, lọt tai hơn nhưng hằng ý sâu sa khó lường. Lạc Thiên là người quan hệ rộng, hiểu biết của anh chắc chắn thừa khả năng để bảo vệ cô, nên cô cũng chỉ biết xuôi theo.

***

- Chà, nãy giờ bàn chuyện công cũng nhiều rồi, chúng ta nên dành thời gian nghỉ ngơi tư giãn. Vừa hay hôm nay công ty chúng tôi có tổ chức một buổi tiệc nho nhỏ, các vị ở lại dùng bữa cơm, Tuấn Kiệt và Gia Minh cùng tham gia nhé, Lạc Thiên là chủ tiệc đó! - Cao phu nhân khéo léo sắp xếp hết cả, việc bà mong muốn là gửi ngắm nơi những người bạn của con trai mình trước mặt các bậc tiền bối một hoạt cảnh dựng sẵn, rồi chính Lạc Thiên rơi vào bị động và không thể làm khó con dâu.

Vũ Gia Minh che tay ngáp uể oải, chẳng hứng thú nhưng cũng ậm ờ đồng thuận, việc ứng xử cho công việc hệ trọng của gia đình anh lệ thuộc hoàn toàn vào Phi Hàm, biết cô rất giỏi và sắc sảo, muốn trả ơn mình mà anh lại không quan tâm đến đám giấy tờ lộn xộn. Suy cho cùng anh đến đây cũng chỉ làm con rối cho phép cô chỉ đạo.

***

- Giám đốc, Cao chủ tịch cho gọi ngài và quý bà Khả Vy tới nhà hàng luôn!

Khả Vy được gọi là quý bà từ một nam trợ lí, trong lòng ái ngại, nếu không lấy Cao Lạc Thiên chắc không bao giờ cô nghe người ta gọi mình trịnh trọng và quyền quý. Cô gật đầu đồng ý rồi xin phép Lạc Thiên vào toilet một lát. Trong căn phòng chừng một m2 cô lắp thẻ nhớ của Triệu Đông Kỳ đã đưa cho vào điện thoại và dùng tai nghe theo dõi. Cô nao nao lo lắng, chẳng biết rồi sẽ ra sao nữa, lượt lại mấy video mà hôm qua đã cất công tập dượt.

- Ọe!

Khả Vy lấy tay ôm họng mãi mới nặn ra được một tiếng. Cô ban đầu nghĩ mình sẽ diễn trước đám nhân viên của chồng đã thấy kì cục rồi mà giờ đích thân bố chồng gọi thì mức độ của hành động phải phức tạp hơn nhiều. Ngậm ngùi cô chuẩn bị lại một hai lần nữa, có gì tùy cơ ứng biến!

Lạc Thiên không nghi ngờ việc chờ đợi khá lâu, trái lại anh cố tạo không khí thoải mái để cô không bị căng thẳng. Anh biết vị trí của cô trong gia đình nên dễ dàng thông cảm, ví như là thiên kim của nhà thông gia khá giả sẽ chẳng có gì đáng lo ngại, đằng này hệt một người con xa xứ tay trắng. Khi cô ra anh lên tiếng:

- Nếu cha mẹ có nói gì cô thì... tôi sẽ... đỡ cho! Tôi không để cô bị... mắc nạn đâu!

Khả Vy hai tay giữ chặt chiếc ví nhỏ, đưa mắt từ dưới nhìn thẳng lên anh, những lời này thật sự chân thành, vậy mà cô mới là người đẩy anh vào bí bách.

- Lạc Thiên à... cảm ơn anh! Tôi rất cảm ơn anh! - đến lúc này mắt cô đã long lanh nước, lập tức lẩn tránh đi. Cô lấy lại dũng khí, quàng tay anh và tiếp tục con đường.

***

Cánh cửa dát kim loại đẩy ra, căn phòng sang trọng với chiếc bàn ăn đã bày biện những món ăn cầu kì bắt mắt, Khả Vy mồm chữ O miệng chữ A trước những quan khách lịch sự ngoài tầm dự đoán. Gọi là có vài người mà phải tới gần hai chục chỗ ngồi. Cô nuốt giọt đắng vô hình, bám chặt hơn tay Lạc Thiên, thôi xong rồi, lại còn có cả Tuấn Kiệt và người anh em Trần Hùng nữa.

- Hai bác và bố mẹ đợi chúng con có lâu không? Khả Vy, em chào mọi người đi! Đây là... - Lạc Thiên vừa nói vừa để ý Vũ Gia Minh, hắn không ngờ cũng đến.

Sau màn chào hỏi kính cẩn của Khả Vy và một vài lời xã giao câu lệ, mọi người đứng dậy từ ghế sofa chờ vào bàn gỗ lớn để dùng bữa. Lạc Thiên cho rằng để Khả Vy cùng mình ngồi cùng Trần Hùng là hợp lí bởi anh vốn không ưa Vũ Gia. Nhưng con Cáo không nghe theo, cô ta cứ đứng theo Lạc Trung.

- Ra đây ngồi!

- Không... tôi thích ngồi phía này hơn. - Khả Vy khom người phía trước, lắc đầu từ chối.

- Cô thích ngồi gần nhà vệ sinh à?

- Không không, ngồi gần anh Trung, tôi không ngồi đối diện với các bậc sinh thành đâu! - Khả Vy biết mình ngồi chỗ nào cũng không qua nổi đôi mắt của Cao phu nhân, nhưng cô ngại Tuấn Kiệt và Trần Hùng bởi hai người đó rất hay trêu trọc cô và Lạc Thiên, còn ở bên Lạc Trung dễ thở hơn nhiều.

Vũ Gia Minh thấy Lạc Trung đẩy ghế cho Phi Hàm cũng tìm cách ép cô ưng thuận, anh cũng nhận thấy tình ý từ ánh mắt ông Trương săm soi nhân viên mình nên để cô ngồi giữa cùng mình là hợp lí. Còn vợ chồng nhà kia thì không quan tâm.

Nhưng Khả Vy không như ý, chỗ trống còn lại bên Lạc Trung là gia đình họ Hoàng, anh cần phải ngồi đó để tiếp chuyện. Vì quá chần chừ lề mề, lại lúc Lạc Thiên bắt chuyện với Tuấn Kiệt, chỉ còn hai sự lựa chọn cho mình và cả Lạc Thiên, đó là ngồi bên trái Vũ Gia Minh hoặc chiếu tướng Cao phu nhân, cô đành để mình ngồi yên phận bên “tòng phạm” hôm nào, và thứ tự ngồi bắt đầu từ ông Trương, tới Cao phu nhân, cha mẹ của Tuấn Kiệt, Tuấn Kiệt, Trần Hùng, Lạc Trung, Phi Hàm, Vũ Gia Minh, Khả Vy và Lạc Thiên, có một vài chiếc ghế trống đơn lẻ ngoài ra.

Lạc Thiên đưa mắt nhìn xuyên từ Khả Vy qua Vũ Gia Minh, đồng thời kéo sát ghế của Khả Vy lại gần mình, không bởi biết cô sợ bố mẹ chồng thì còn lâu anh mới để tên Vũ Gia Minh có cơ hội ở gần. Bữa ăn bắt đầu bằng câu nói của ông Hoàng:

- Chà, Lạc Thiên mới ngày nào còn chơi trò ô tô, bi bô tập nói với Tuấn Kiệt mà giờ đã có cô vợ xinh xắn thế này rồi, không biết bao giờ Tuấn Kiệt nhà này mới sống ổn định đây. Suốt ngày lang thang nghịch ngợm với Trần Hùng thôi! Chán thật!

- Tuấn Kiệt chắc còn giấu hai bác đấy thôi chứ cậu ta muốn kết hôn thì khối cô xếp hàng dài!

Khả Vy biết ngay hai ông tướng lại châm chọc kích bác nhau, cô chỉ nhìn xuống, tránh ánh mắt của mẹ chồng từ hướng khác.

- Tuổi trẻ còn dài, lo việc lấy vợ sớm làm gì phải không anh Trung và Gia Minh. Lạc Thiên, cậu khai thật đi, có khi nào kẻng chưa đánh đã ăn cơm rồi???

- Ha ha ha!!! - vì các gia đình đã thân thiết nên Tuấn Kiệt cũng chẳng ngại trêu đùa, tiếng cười xuất phát từ Trần Hùng và có dây truyền. - Anh Thiên là rất thích trẻ con đấy chị dâu à!!!

Nãy giờ Khả Vy vẫn cúi ngằm mặt, chân run run và chẳng để ý gì, cô nghe thấy có người gọi mình chỉ ngửng lên gật đầu ngược lại với sắc thái của Lạc Thiên.



- Làm, làm sao có chuyện cậu nói được, chẳng qua là vì... vì cha mẹ tôi coi cô ấy như con đẻ, muốn bù đắp tình thương mà cô ấy đã phải chịu thiệt thòi trong suốt năm tháng qua... nên... tôi chấp nhận hy sinh tuổi trẻ... - Lạc Thiên bào chữa, anh không định động đến nỗi đau của cô, chỉ là lí do này là hợp lí nhất. Và rồi anh lại nghĩ, nếu kết hôn mà có con ngay, người ngoài rất dễ cáo buộc nghĩ oan cho mình.

Đến chết mất thôi, Khả Vy nuốt không trôi, lòng dạ sôi sùng sục, tay chân loạng choạng, ngay cả đôi đũa cũng không nắm được, đã thế Cao phu nhân thi thoảng lại nhìn sang cô, nhắc nhở hành động quan trọng nhất phải được tiến hành, những lúc như vậy cô chỉ biết ngoảnh mặt đi, về một người khác bên cạnh chẳng hạn, bởi ở đó cũng có một cảm giác bình yên mà không mang tội lỗi.

- Anh làm cái trò gì thế?

Khả Vy không thấy Vũ Gia Minh tán chuyện cùng mọi người, anh đưa tay xuống gầm bàn và tút tít với chiếc điện thoại cục gạch đen trắng cổ điển. Rõ ràng không phải nhắn tin bởi ngón tay cái di chuyển phím lên xuống ngang dọc.

- Ô hay, anh có để ý đến mình đang ăn gì không thế?

Cô vẫn thấy tay còn lại của anh ta gắp đồ ăn như thường, Phi Hàm phía bên kia dường như muốn nhắc nhở nên gắp một miếng đầu cá vào bát mà anh ta vẫn có thể há miệng như nhai thịt dừ.

- Cái cô này, chết toi con rắn của tôi rồi! - Vũ Gia Minh bị huých tay khiến đầu con rắn chạm vào thân, cả một con rắn dài lấp phần lớn màn hình nay trở thành “game over”.

- Thế không nói để anh hóc cho phụt máu? Đã có lòng tốt mà không biết cảm ơn!

- Cô tưởng tôi thích ngồi ăn lắm hả? Nếu không phải vì tránh cho cô khỏi bị tống giam tôi đã chẳng phải thân chinh nhìn mấy người này!

Khả Vy không hiểu lắm nhưng cũng tin một phần, cô nhìn vào chiếc điện thoại với vẻ tò mò. Người lắm tiền thường thích dùng đồ điện tử dát vàng dát bạc, riêng anh ta lại “trung thành” với đồ truyền thống từ lâu năm, cô hỏi nhỏ :

- Cho tôi mượn chơi một tý!

- Không!

Và mỗi khi Khả Vy để cái miệng phồng ngập đồ ăn khó nhai nhìn chằm chằm về bên phải, Lạc Thiên lại khơi chuyện để ép cô quay sang bên mình. Ở đâu ra kiểu cô ta cứ nhìn nhìn người khác vậy.

- Em ăn cẩn thận không thì hóc xương? Có cần anh dóc cho?

Con ngươi của Khả Vy dao động từ bên Vũ Gia Minh về phía Lạc Thiên rồi láo liên theo sự sửng sốt của Cao phu nhân và những người xung quanh, cô rụt rè đồng ý. Nếu bên cạnh Lạc Thiên không chỉ có một mình cô để anh gọi bằng em thì cô đã không tin câu nói đó dành cho mình.

Lạc Thiên đường hoàng chuyển đĩa cá của Khả Vy về bên, tỉ mẩn gỡ từng miếng xương nhỏ, đắc thắng vênh mặt với Vũ Gia Minh. Chưa hết anh còn lấy khăn giấy lau vành môi cho cô rất tình tứ.

Vũ Gia Minh quyệt mũi dè bỉu, có gì mà thằng cha Lạc Thiên mấy lúc liếc mình rồi nhăn răng ra cười. Hắn sợ mình quyến rũ vợ hắn à, cái con nhỏ này có cho cũng chẳng thèm. Anh chú tâm chuyển chủ đề ẩm thực.

- Thư kí của Gia Minh, cô Phi Hàm rất có năng lực trong công việc, Gia Minh à, con thật có con mắt nhìn người!

Cao phu nhân nheo mắt khó chịu trước câu nói của chồng, ông ta lại bắt đầu có ý đồ không lành mạnh. Cũng đúng thôi, bà coi ông là bù nhìn trước thực lực của hai đứa con trai thì ông cũng chẳng nể nang mà gượng ép cảm xúc.

- Không dám nhận lời khen của ngài, tất cả là nhờ vào Sếp Gia Minh, người đã chỉ bảo tôi rất nhiều điều! - Phi Hàm thừa nhận ra ánh mắt sáng trưng của lão già nhìn mình, cô đang từ chối khéo.

- Vừa đẹp người vừa đẹp nết, thanh niên thời nay khó kiếm được người nào khiêm tốn như cô!... Xin hỏi quý tuổi của cô? Lạc Nhã con gái tôi chắc cũng chạc tuổi, thật hay nếu nó được tiếp xúc với cô đây! - ông ta tìm cách đi đường vòng.

Lạc Trung còn chưa kịp phản ứng thay, Gia Minh đã bộc chực nghiến răng:

- Ồ, Phi Hàm tuổi Thân, không hợp tuổi Mùi! - anh chúa ghét những loại đàn ông hái hoa bắt bướm khi có gia đình rồi, lại còn là lão già nữa chứ. Một khi đã là người của mình, anh nhất định bao bọc. Chỉ những ai thực sự kết tâm giao mới biết lòng tốt, còn hạng tầm phào anh chẳng thiết.

Tuổi con Dê, câu nói quá bỗ bã và chỉ thẳng vào mặt ông Trương, chính bởi Gia Minh không hề biết ông ta tuổi con gì mà cứ nói càng khiến vị chủ tịch tức tối, tuy nhiên ngoài mặt vẫn coi như không có chuyện gì. Xưa nay ai ai cũng biết Trương chủ tịch có tính chăng gió, nhưng ngày hôm nay mới có người dám nói thẳng vào mặt trước những người khác.

- Xin hỏi hàm ý của anh Vũ là thế nào? Tôi không tín nên chẳng hay, theo anh thì vợ chồng tôi có hợp nhau không? Liệu có con ngựa nào hau háu chầu chực?

Chẳng đâu xa, Lạc Thiên không bào chữa cho ông Trương mà anh thấy chướng tai gai mắt khi Vũ Gia Minh xỉa xói tuổi giáp của mình.

- Ồ ồ, ở đây chỉ có Tuấn Kiệt tuổi Ngọ, ý anh là sao hả Lạc Thiên, nếu tôi không lầm thì anh và tôi cùng tuổi! - Vũ Gia Minh nói câu này vừa xoa dịu không khí mình tạo ra, cũng vừa thỏa hiệp. Anh chẳng dại cỏ non nói láo cỏ già, ông Trương có bất bình thì cũng làm gì được.

Lạc Thiên chau mày, kìm nén hơi thở, anh cứ tưởng Vũ Gia Minh hơn mình một tuổi, thành ra lại đi nói bạn mình. Bỏ đi. Anh tìm vấn đề khác để vào chuyện cùng Lạc Trung, lờ đi Tuấn Kiệt đang nhằm mình.

Khả Vy quay sang bên Gia Minh, hắn nói năng thật đáng ghét nhưng dù sao nghe còn đỡ nổi da gà hơn lời đường mật của tên chồng.

- Hình như chồng cô đang ghen thì phải!? - Vũ Gia Minh cười đểu.

- Cái gì? - Khả Vy nói nhỏ.

- Cô không tin thì quay lại mà xem, hắn đang lườm tôi đấy!

Cái đồ nhỏ nhen, cô có gì mà hắn tưởng tôi dụ dỗ cô chứ!? Ha ha! - Vũ Gia Minh nói rồi lắc đầu rồi ngoảnh đi.



Khả Vy làm theo, đột ngột chuyển hướng về Lạc Thiên. Anh hấp tấp nhìn sang nơi khác. Có lẽ nào ghen thật!

Cao phu nhân biết lúc này là thích hợp nhất để mọi người trở lại bình thường và chú ý cao độ với con dâu. Bà ra ý:

- Khả Vy con, ăn thử món này xem, vừa ngọt vừa bổ, lại rất tốt cho sức khỏe!

-... Dạ! - Khả Vy sau vài giây mới ngượng được một từ, cô chìa bát của mình kính cẩn để Cao phu nhân gắp vào.

Dường như chưa đạt được mục đích, cô con dâu không tỏ ra hợp tác, nhất nhất chỉ vâng vâng dạ dạ theo những điều bà nói, Cao phu nhân dồn dập xoáy sâu vào mắt Khả Vy hơn. Ánh mắt sắc nét mang hơi hướng của sự sai khiến nhiều hơn tâm tình. Bà đã từng cảm thấy tội nghiệp, thương hại cho cô, lấy một người chồng không tình yêu, ngay từ đầu Lạc Trung mới là người được bà chỉ định gánh vác trách nhiệm này, nói một cách nôm na là hứng chịu hậu quả từ người cha. Nếu là Lạc Trung Khả Vy chắc chắn sẽ không phải chịu những gánh nặng như bà đang chịu đựng, cậu con trai thứ hai, Lạc Thiên tựa ông Trương thưở trẻ, chỉ khác là điều kiện sống của Lạc Thiên tốt hơn và được hưởng thụ nền giáo dục đúng đắn từ bà. Việc chọn con dâu trưởng là việc hệ trọng và không thể thay đổi nên rủn rui Khả Vy buộc phải chấp nhận, bà đã cố tình chọn một cô thôn nữ kém hiểu biết thay vì vớt một khuôn mặt long lanh đẹp đẽ chính bởi để chúng không nẩy sinh tình cảm. Bà đã chịu được hai mươi mấy năm qua, thì tại sao cô bé Khả Vy không chịu được, hơn nữa, xuất thân của bà danh giá và đứng trên cả nghìn người. Nhưng trong bữa tiệc này người con gái mang cái tên Phi Hàm kia, vô cùng tuyệt mĩ lại không chiếm lấy ánh nhìn của Lạc Thiên một chút nào, trái lại chính Lạc Trung mới là người nghiêng ngả. Có thể vì Lạc Thiên vẫn còn say đắm Nhược Lam. Bà hy vọng Nhược Lam hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh của gia đình mình lúc này, sau này nhất định bà sẽ không để cô chịu thiệt thòi, vì xuất thân của cô danh giá, còn Khả Vy, những loại người hèn mọn chỉ cần quăng một sấp tiền là giải quyết được tất cả. Người giàu là kẻ không lương thiện, vậy nên từ giờ bà sẽ không cần phải nghĩ cho Khả Vy nữa.

Khả Vy bất giác rùng mình, chân tay lạnh toát. Cô vội vàng tránh ánh mắt của người lớn, cô biết mình chẳng đùn đẩy nghĩa vụ được cho ai nhưng không đành. Mỗi khi bắt gặt khuôn mặt của Lạc Thiên lòng cô như thắt lại, đã sống với nhau khoảng thời gian dù không nhiều, tình cảm hẳn phải có, không thân thiết nhưng cũng coi là có gia vị. Cả lòng tự trọng, giá trị tuổi trẻ cùng thứ đáng quý nhất của đời con gái đều bị gói vào bao rồi đem đổi trác. Ước gì có ai đó tốt bụng hiểu được hoàn cảnh của cô lúc này, à có chứ, cô biết mình vẫn còn Triệu Đông Kỳ, nhưng anh ta không có quyền, có tiền, có thế để lật đổ chức vị “Cao thiếu phu nhân” giùm cô.

- Vy Vy! - Lạc Thiên nãy giờ không thấy Khả Vy cử động, cô ngồi ro người và đan tay đặt trước đùi, cổ họng vừa như muốn mang theo chút gì ra ngoài, lại vừa kìm ***.

Khả Vy vẫn duy trì sự tĩnh lặng, những suy nghĩ đang chiến đấu trong bộ não muốn bùng nổ tất cả. Mười tám tuổi cô tưởng cuộc đời mình được vẽ màu sắc mới, trải nghiệm một cuộc sống ngỡ như mơ, ấy thế mười tám tuổi, cô đi lừa lọc người ta, cái người mà trước cha sứ cô đã đồng ý sẽ bên nhau trọn đời và một mực chung thủy. Phải rồi, cuộc sống là một sự sinh tồn, ngày ấy nếu cô không đứng vị trí thứ năm trong dãy, đã có một cô gái khác thế chỗ vợ của Lạc Thiên, rồi cô gái đó cũng sẽ thiến thoái, tốt nhất là được ngày nào hay ngày ấy, cô tình nguyện là một con rô bô, còn Lạc Thiên, đành phải kệ anh ta chứ, anh ta còn có tình yêu riêng, cô chỉ cần cơm ăn ba bữa là đủ.
Đến đây lòng mắt của Khả Vy cay xè, ngón tay ghì siết da thịt mà đâu cảm thấy đau. Miễn là không khóc, miễn là vẫn trụ được thì chúng ta còn chơi trò ảo tưởng trường kì.

Một hai ba, cô đếm từng giây một, miệng cố đưa ra đẩy lưỡi vươn lên. Đừng nghĩ cô kém cỏi khi ngay cả một việc dễ dàng mà không làm được, phẩm chất tự tôn đang chống lại tư duy trói buộc, nó khống chế lợi ích cá nhân của những kẻ đắc độc.

Mồ hôi lấm thấm trên khuôn mặt, li ti sau lưng váy, nếu cô nghén, nếu có một sinh linh nhỏ bé nào đó trong suy nghĩ của mọi người thì khi vỡ lẽ, cô biết làm gì đây. “Đừng lo, tất cả đều được dàn xếp ổn thỏa!” - cô được người ta nói câu này rồi, thế thì còn gì phải hoang mang.

- Khả Vy! Lạc Thiên rất thích món mực xào, thi thoảng ở nhà con dành thời gian nhé! - Cao phu nhân gợi ý thêm, nãy giờ cô ta đang dự bị sau cách gà hay không thèm nghe lời bà già này nói.

- Bác Cao à, bác vẫn chu đáo với anh Thiên quá!

Khả Vy luôn bị kích động trước những lời đủng đỉnh của mẹ chồng. Dù ai có nói gì, họ bàn tán về một hoạt động thể thao, một khu giải trí nào đó nhưng hễ cứ đến lời Cao phu nhân nói là cô khiếp sợ. Bà thúc ép cô không chỉ bằng giọng nói, ánh mắt, mà còn bởi những thứ cô đang có, mọi thứ, kể cả Lạc Thiên.

- Làm sao vậy? - Lạc Thiên xoay hẳn mình về phía Khả Vy, cô rất lạ, nhìn cô mỏng manh như giọt sương mai, dễ tan biến như làn khói mây, xa vời vợi như một vòng Trái đất. Phong cách này không giống Khả Vy anh từng biết, cô không hợp với nhẹ nhàng và yếu đuối đâu, cô là ai chứ, là con Cáo ghê gớm lảnh lót cơ mà. Anh đưa tay lên trán cô và dồn mọi sự quan tâm vào đó - Có gì không ổn ư?

Khuôn mặt xanh xao của Khả Vy không hề đùa, mọi người mải tiếp chuyện lúc này cũng dừng lại để hỏi han. Khả Vy không biết nữa, nếu cô chỉ là một con bé vất vưởng cơ nhỡ, liệu có được nghe giọng nói ân cần từ Lạc Thiên hay không?. Cứng rắn, cô khoát tay anh ra, nghẹn đắng ôm lấy tàn dư một thời ngây ngô đã qua, lần cuối cùng lướt mắt nhìn anh và Vũ Gia Minh.

- O...ẹ...! - Cô hoàn thành nhiệm vụ rồi đó.

Tín hiệu SOS có khi nào Lạc Thiên hiểu được chứ, khi mà lòng tin của anh đã có chỗ cho cô rồi. Còn Vũ Gia Minh, cô đã nói với anh ta rằng mình từng muốn làm cảnh sát, nay nhân cách hủy hoại rồi, cũng như anh, ước mơ đó không bao giờ đạt tới.

Vũ Gia Minh đột nhiên thở dài, hình như anh vừa nhận được thông điệp từ cô gái kia, Khả Vy đó nhờ anh giữ hộ một dấu chấm than cầu cứu. Hoặc cũng có thể anh nhầm!

Đi đến cùng thì vẫn không ai hiểu được cô cả, cuộc đời nửa thật nửa ảo, khắc nghiệt như thế chứ đâu cho không ai hạnh phúc!

Lạc Thiên để chế độ nhạc nền nho nhỏ, giữ tốc độ tối thiểu trên quãng đường về nhà, cũng tránh những con đường ùn tắc giao thông hay đường cao tốc bụi mù, dù con đường có dài và xa cỡ nào, lòng vòng và rắc rối, anh vẫn muốn đem lại bình an cho người ngồi bên trong.

Khả Vy lững thững đi vào nhà, cô cũng chẳng nhớ mình đã mang theo những gì nên nhẹ nhõm với đôi bàn tay không. Vào tới phòng khách, cô gieo mình ngã xuống ghế nhìn lên trần nhà, ở đây không có khoảng trời nào cả. Khi Lạc Thiên mang đồ vào cho thì cô dựng người đi lên lầu, không nói không rằng.

- Điện thoại và túi xách của... cô này! - Lạc Thiên đi tới bậc thang thứ hai nhưng không thấy cô có dự định cầm lấy đành thôi. -... Đừng nghĩ ngợi nhiều... tôi... anh sẽ không để... - nói như thế rồi anh sẽ làm gì được cho cô chứ, Lạc Thiên dựa vào tường và vẫn nhìn về phía cô.

Khả Vy dừng lại đúng một tíc tắc để giọt nước mắt thỏa mãn rơi, rồi lại thẫn thờ về phòng. Khoảnh khắc khi các phân tử nước vỡ vụn thật tàn nhẫn, chúng gắn kết rồi chia xa mỗi ngả mà chưa kịp quyến luyến. Cô sẽ nghi nhớ ngày hôm nay, giọt lệ này dành cho Lạc Thiên, bắt đầu những tháng ngày cô không chỉ khóc cho mình nữa.

-... Sẽ không để Cao Khả Vy bị lãng quên đâu!

Tiếng cửa đóng lại rồi anh mới đủ dũng khí nói lên, mà dẫu cô còn ở đó âm thanh cũng không đủ truyền tới. Có hai thứ Lạc Thiên bất lực, thứ nhất đã để mẹ mình phải nén nỗi đau gìn giữ cho ba anh em anh được hạnh phúc, để người ta phải thốt lên một câu ngưỡng mộ cũng để chính bản thân bà tự gieo mộng vàng ngưỡng tưởng về một gia đình ấm cúng. Thứ hai, đó là về Nhược Lam, anh buộc lòng cuộn cô trôi theo dòng dĩ vãng, anh không đủ Khả năng gánh vác được thực tế dòng máu giữa hai người. Và không thể có điều thứ ba nữa.

Lạc Thiên là một chàng trai đa tình ư?, cứ để người ta nghĩ thế, anh không thiết. Một Lạc Thiên đi theo vết xe đổ của thứ cảm giác không thật, mù quáng và lầm lối. Bởi anh không muốn lụy tàn chắp vá như người mẹ, heo úa trong nhung lụa như người cha nên anh không sống thật với tình cảm. Anh thương Nhược Lam nhưng vẫn giao du với nhiều cô nàng, anh muốn chỉ cho thiên hạ thấy mình luôn là chủ con tim, tỉnh táo tuyệt đối. Rồi khi gửi ngắm hoàn toàn vào người con gái đó hóa ra anh trắng tay. Nhưng... câu chuyện kể rằng, có một con Cáo sống trong khu rừng tăm tối, nó chỉ biết sống cuộc đời giản đơn và nhàm chán. Thế rồi một ngày người ta đem con Cáo tới nơi giàu sang, Cáo được săn sóc và sống một cuộc đời trước đó không mong tới. Như vậy truyện cổ tích vẫn tồn tại, ít nhất nó sống theo mặt tích cực của Lạc Thiên. Chỉ cần cho một cơ hội khác, sẽ không phủ nhận mà nhất định giành giật lấy, đó là con đường dẫn đến hạnh phúc, là không buông tay.

Anh không muốn học cách chịu đựng và mang cuộc hôn nhân của mình ra làm trò đùa. Cơ hội có rất nhiều nhưng sàng lọc qua màng lưới của anh là hạn chế. Khả Vy, cái tên này đủ nhỏ để ra đi hoặc may mắn ở lại trong trường cơ hội ấy. Sự lựa chọn mập mờ mà anh không cho phép sau một thời gian chỉ còn lại khẳng định “Khả Vy đã từng mang họ Cao”. Anh nguyện giữ lấy những hệ quả giữa hai người, một sợi dây trói buộc thể xác trước khi chiếm lĩnh cả tinh thần.

Điện thoại của Khả Vy có một cuộc gọi, từ Triệu Đông Kỳ. Lạc Thiên hơi bất ngờ về số máy của người đàn ông này lại được lưu trong danh bạ, hắn chẳng phải là bạn trai hờ của Nhược Lam hay sao. Tuy nhiên anh tôn trọng Khả Vy.

- Có ai gọi đấy! - tiếng gõ cửa cũng cho thấy sự trân trọng.

Khả Vy chỉ mở đủ để chìa tay ra, bắt lấy điện thoại và đóng lại tức thì. Cô nhấn nút trả lời khi khóe mắt đã ướt mèm rồi tức tưởi khóc. Triệu Đồng Kỳ muốn biết xem cô thế nào, còn thở được nữa không, anh có trách nhiệm với nhân vật của mình, cũng có lòng thương trước số phận ngặt nghèo. Anh dành thời gian lắng nghe, để cho cô biết mình xa vời với cô đơn. Mảnh đời của anh có phần đồng cảm, cuộc sống đôi khi cũng cần biết chia sẻ.

Khả Vy vặn nước chảy mạnh, khụy gối vỡ òa, lạc cả giọng. Cô không quan tâm chiếc điện thoại đã rơi khỏi tay, miễn là có người đang an ủi là được, dù đó là thương hại hay chân tình, cũng như đó là Triệu Đông Kỳ hay Lạc Thiên. Khóc để vơi đi nỗi lòng, thỏa lấp vết nứt dạn con tim, và cũng để trôi xa khoảng cách gần gũi với người mà được gọi là “chồng”.

***

- Chú Thiên véo má cháu nữa đi, chú kh...
<<1 ... 2324252627 ... 35>>
Đến Trang
Tags: Truyện, hay, Vợ, ơi, , vợ, Góc, đọc, truyện
Game hay tuyển chọn
Võ lâm 3 Võ lâm 3
Thế giới võ hiệp trong tầm tay. Phiên bản đồ họa sắc xảo, PK tuyệt đỉnh cùng 8 đại môn phái trong thiên hạ.
Load: 0.000587s
U-ON
Nhấn vào đây để đi tiếp..>>
C-STAT
Trình duyệt web cực nhanh cho di động miễn phí !