Thiên Địa Quyết Thiên Địa Quyết
GMO đa nền tảng có đồ họa bắt mắt và hơn 200 nhiệm vụ khiến bạn không thể rời mắt
wap tai game mien phi, game cho dien thoai, game android, game iphone, game java, game mien phi, tai game dien thoai mien phi
Home | Online | Offline | Ứng dụng | Android | Phim 3GP | Truyện | Wapmaster | Upload | Admin
Vợ ơi là vợ - 28| Truyện hay | movigame.wap.sh
Trang chủ > Góc đọc truyện > Truyện hay > Vợ ơi là vợ

Vợ ơi là vợ

Xem: XtCAT -:- 404
XtGem Forum catalog
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 52649305
Visits Today: 103903
This Week: 497105
This Month: 4643751

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


n dò các nhân viên của mình chăm sóc khách chu đáo, Gia Minh trả không gian yên lặng về cho anh ta. Ngay trong gara của nhà nghỉ, anh vô tình trông thấy một cặp nhân tình, người đàn ông có dáng dựa với cha của Lạc Trung, còn cô nàng sánh bên có vóc dáng của một thanh niên trẻ. Vốn không hứng thú với chuyện riêng tư của người đời nên anh phóng xe về căn hộ của mình. Hình như anh đã từng trông thấy cô gái kia ở nơi nào đó một lần.

Quả nhiên giác quan của Gia Minh không sai, người phụ nữ đó chính là Yến Yến, người đã đem mang giấc mơ cổ tích đến cho Khả Vy.

- Em à, đừng dùng thuốc lá bừa bãi, em nên nhớ mình đang mang trong mình dòng máu nhà họ Cao đấy!

Yên Yến khoác trên mình một tấm khăn mỏng, nằm trên ghế dài phả khói, cô ta theo dõi những tấm ảnh về cặp vợ chồng trẻ.

- Lạc Thiên, tưởng cậu ta tinh tường cỡ nào, không ngờ cũng bị màn kịch của con nhỏ này làm mờ mắt. Anh có mắt chọn diễn viên đấy! Con trai của mẹ thật may mắn khi có một ông bố tốt như thế! - cô ta tiếp tục hút thuốc, - Đời bèo bọt! Đáng trách Yến Yến này không đủ khả năng để nuôi con! - Cô ta khẽ rít một hơi dài, quãng đời tuổi thơ sống với người cha say xỉn và bất lương làm cho Yến Yến tin tưởng tuyệt đối vào việc giao chính máu mủ của mình cho người đàng hoàng tử tế dù có ít nhiều thói xấu về phụ nữ. Những ngày qua từ xa quan sát, Yến Yến thầm ghen tị với cô gái Khả Vy, cô ấy thật sung sướng khi có một người đàn ông quan tâm đến đứa trẻ. Người mẹ bệnh tật quá cố cũng chỉ mong chồng lo gánh trách nhiệm với Yến Yến, ấy thế mà ông ta có thèm đoái hoài gì đến.

- Ây, em đừng não nề như thế, anh sẽ không để con chúng ta thiệt thòi đâu. Lạc Thiên nó hơn anh, anh chỉ là một người đàn ông tồi, còn nó suy nghĩ thấu đáo và đặt hai chữ gia đình lên nhất! Cũng may, vì nó quý trẻ con nên con bé Khả Vy mới được săn sóc đâu vào đấy!

Theo như bà Cao thuật lại từ những ngày đầu của cuộc hôn nhân giữa Lạc Thiên và kẻ ngoại đẳng, Ông Trương cho rằng anh không hề thấy một chút thu hút gì ở cô vợ trẻ, Bà Cao vẫn cứ ái ngại về những cử chỉ yêu thương mà Lạc Thiên đã thể hiện với Khả Vy, theo ông chẳng qua do quá bất ngờ và hạnh phúc vì thiên chức làm bố nên anh đã không mảy may do dự nghi ngờ kế hoạch, chứ nào phải nhờ tài cán của con bé thuê từ cô nhi viện kia.

- Con nhỏ nào sẽ nối gót phúc phận được chăm ẵm con của Yến Yến này? - Cô ta giữ âm vực lưng lửng, vừa hững hờ mà rất chú tâm.

- Ban đầu anh định vun cho Nhược Lam, con gái của tập đoàn Trịnh Thế, nhưng Lạc Thiên không đồng ý nên cứ biết tới đó đã, để Khả Vy hoàn thành vai trò của mình. Chưa chắc Lạc Thiên đã muốn li dị bởi nó nghĩ cho đứa con. Nếu không có sự can thiệp của bà ta thì anh chấp nhận con bé Khả Vy làm con dâu, nó thiếu tình thương rồi sẽ bù đắp cho con chúng ta hơn những đứa trẻ khác! Chỉ tiếc rằng bà ta mới nắm quyền quyết định và Lạc Thiên đâu có thương yêu gì con bé!

- Cái bà Cao cậy mình lắm tiền nên bắt nạt tôi tớ! Hay anh bỏ quách bà ta đi! Rồi dẹp cái trò này, con em em nuôi! Chẳng mắc mớ dây mơ gì hết!

- Ngốc, nếu anh ra đi sẽ mất hết toàn bộ công sức gây dựng suốt ba mươi năm trời, tuổi thanh xuân, tiền bạc, lòng tin, con cái và một phần tài sản chứng khoán. Đến khi ấy làm sao có tiền nuôi mẹ con em!

Ông Trương phiền muội hơn cả. Chính ông là trung tâm của rắc rối, ngày đầu ông tuyên bố phản đối mối quan hệ giữa Nhược Lam và Lạc Thiên rồi sau một thời gian lại thay đổi. Ông dự định nói cho Nhược Lam hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh mình, lừa gạt Lạc Thiên, để hai người đến được với nhau, và coi em mình như đứa con kết tinh duy nhất trong cuộc hôn nhân. Đấy là vì thương tiếc cho mối tình dang dở của cả hai, không đành thiêu rụi mầm hoa căng tràn sức sống, một mặt muốn danh chính môn thuận gọi Nhược Lam là con, nào ngờ Lạc Thiên khước từ, ông vừa được hưởng lợi lại vừa xót xa. Đành vậy thôi, nếu mọi chuyện đã lỡ hãy để tự bọn trẻ tháo gỡ, ông chỉ mong đứa con trong bụng Yến Yến có chỗ dung thân. Đối với ông con cái là món quà mà Thượng đế ban tặng, dù đó là của bất kì ai. Và phạm phải luân thường đạo lí.

-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.movigame.wap.sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.movigame.wap.sh – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------

Một điều ông Trương đã nhìn nhận đúng về Lạc Thiên, anh là người dám làm dám chịu, dũng cảm gánh vác những hành động mình gây ra. Lật qua lật lại bức scan ảnh siêu âm, anh hân hoan chào đón bé con. Thời gian sống với Khả Vy chưa đủ dài để đi hết con đường thói quen, tính cách và hiểu biết về cô nên vô hình chung anh làm mờ thực tế tình cảm của mình. Hoặc cũng có thể chính vì sự xuất hiện của một sinh linh bé nhỏ đã làm anh không thể kiểm soát được trái tim ngự trong lồng ngực và bẵng đi những hồ nghi về đêm tân hôn.

Xoay một vòng ghế, Lạc Thiên vừa muốn chú tâm vào công việc để kết thúc sớm, lại cứ mải mê chuyện gia đình. Cứ chốc chốc anh muốn gọi điện về nhà hỏi thăm, lúc nào cũng lăm lăm cái điện thoại bên người.

Khả Vy quằn quại ôm bụng. Hậu quả của việc ăn uống bừa bãi vô tội vạ đem lại một buổi sáng không mấy yên lành. Thà rằng khi ấy sáng suốt hơn, nghe theo lời Lạc Thiên đã không đến nông nỗi này.

Cô ngồi lì trong nhà vệ sinh như được trả công cho việc trông giữ chúng. Hễ khi vừa ra ngoài đã phải lao vào trong, tập đoàn thức ăn đang biểu tình một cách dữ dội, trong khoang ruột xảy ra vụ ùn tắc giao thông. Bên cạnh đó điện thoại cứ réo chuông khiến cô dũng cảm lắm mới chạy ra giường lượm.

Hóa ra chính là người mà ai cũng biết là ai, cô liên tục từ chối nhưng máy vẫn đổ chuông mãi, đành bấm bụng bực mình nghe :

- Gì? Anh gọi hoài lắm thế?

- Thì tôi... tôi quan tâm đến con tôi, cô cho bé ăn chưa?

- Giời ạ! Ăn đến béo trục béo tròn rồi! - Khả Vy cúp máy, nhanh chóng khuôn mặt nhăn nhó đến khó tả. Anh còn bảo cô nạp thêm để tống một thể ra ngoài chắc.

Lạc Thiên vẫn còn chằm chằm nhìn vào điện thoại, không hiểu vì sao cô ấy lại dữ dằn, anh có ý tốt hỏi han mà. Chưa đầy một tiếng nữa anh lại gọi:

- Tôi muốn hỏi dê của tôi ngủ chưa?

- Tôi đang trả lời anh thì ngủ được chắc? - Khả Vy vẫn trong giai đoạn bị thể xác hành hạ, lại thêm tên chồng chỉ một mực lo cho con khiến tâm trạng không thể khá khẩm. Nếu cô là một người mẹ thật sự thì không nói, đằng này chỉ là thuê dưới dạng hình thức, âu dẫn đến khó chịu.

Lạc Thiên lúc này mới nhận thấy mình tắc trách, nhưng anh luôn mong mỏi được che chờ và sưởi ấm gia đình nho nhỏ của riêng mình. Anh cố gắng tập trung tối đa vào bản hợp đồng với công ty giải trí Countdown. Kí tên trên góc dưới của văn bản, đúng thật là tên mình quả là thú vị, điều mà ngoài Khả Vy ra không ai nhận thấy.

***

Khả Vy suy nhược một lát, cuối cùng cô cũng có thể ngồi lâu lâu mà không phải co giò làm bạn với bồn cầu. Cô ngồi nghỉ lấy lại sức, suy tính xem trưa nay mình ăn cơm chấm mắm hay nhịn qua bữa. Vấn đề là Lạc Thiên, hắn ta mà biết thì kiểu gì cũng la mắng cô không màng tới bé dê của hắn.

- Vợ ơi! Chúng ta đi thể hiện đi!

Khả Vy đánh rơi chiếc khăn lau mặt khi đột ngột xuất hiện tiếng của chồng, cô vội vàng ra cửa, thiếu gia Lạc Thiên đứng đó và vẫy tay gọi.

- Anh nói đi đâu cơ?

- Phải cho dê con đi giao lưu với bạn của bố bé chứ!!! - Lúc cười anh để lộ đôi môi trái tim đầy khêu gợi, đứng dựa vào thân xe, anh mở sẵn cửa để lối Khả Vy vào.

-... - Cô vẫn đứng trong nhà, khoanh tay trân trối nhìn anh kèm suy ngẫm - Tôi mệt!

- Vợ mệt thì chồng sẽ đi theo kèm cặp, bao nhiêu bạn bè đang đợi chúng ta đấy!

Khả Vy phát xấu hổ với láng giềng vì cách xưng hô quá chớn của anh ta. Cứ cho là cả hai đều còn trẻ, trong độ tuổi lãng mạn nhưng cũng đừng nói lãng xẹt và dễ gây ngượng ngùng từng ấy.

- Ơ kìa, chuẩn bị đi vợ! Hôm nay anh sẽ chính thức giới thiệu thành viên thứ ba của nhà mình trước mặt mọi người, anh Trung, Lạc Nhã, Nhược Lam, Trần Hùng, Tuấn Kiệt,... và cả Vũ Gia Minh nữa! - Lạc Thiên ngập ngừng khi nhắc đến tên người cuối cùng. Mục đích chính của anh là cho Vũ Gia Minh biết chứ nào phải giới thiệu cho người thân quen, không hiểu sao anh sinh đố kị với hắn, người to gan dám ném vợ anh xuống bùn.

- Tại sao lại muốn giới thiệu...? - còn Khả Vy lại để tâm tới danh từ riêng thứ ba, có những hy vọng mà người đem gieo không hề hay biết đã đâm chồi nảy lộc trên mảnh đất mà họ đã thực hiện.

- Ờ... ờ... để đòi đồ chơi và sữa! Thời buổi kinh tế thị trường giá sữa đắt đỏ ghê! - Lạc Thiên đánh lảng, anh khịt mũi ngó xem có vị hàng xóm nào nghe thấy không.

Khả Vy đáp lại bằng một cái lắc đầu, vậy là cô lại bị mềm lòng.

- Các người suốt ngày tiệc với chẳng tùng!

Lên xe, Lạc Thiên cứ để Khả Vy cằn nhằn, cô nói thế nhưng cũng đã theo anh đi đấy thôi, theo anh được biết, Cao Khả Vy chỉ mạnh miệng chứ hoàn toàn rất dễ lôi kéo.

Chương 9: Cao Lạc...?

Một bữa tiệc nho nhỏ tổ chức tại gian đặc biệt của khách sạn kiêm hộp đêm Gia Gia, người làm đã trang hoàng theo đúng theo yêu cầu của khách hàng đặt phòng. Lạc Thiên muốn tạo bất ngờ cho Khả Vy nên anh bỏ ngoài tai những lời châm chọc của bạn bè, đề nghị thả bóng bay và các hình thù ngộ nghĩnh.

- Chúng ta vào nhầm nhà trẻ rồi! - Trần Hùng liếc sang Khả Vy, thấy cô tươi tắn pha chút ngỡ ngàng càng thêm ngưỡng mộ «bản năng cua phái nữ» của Lạc Thiên. Anh xung phong chỉ phòng cho mọi người, cứ đi vài bước lại hùa theo Tuấn Kiệt phá đám Lạc Thiên, cũng nhờ thế mà Khả Vy thân thiết với họ hơn.

Lạc Thiên dẫn Khả Vy vào chỗ trung tâm, không quên hãnh diện trước đám đông về thiên thần bé nhỏ của mình. Anh bắt đầu bài thuyết trình đã chuẩn bị trong đầu, anh khoái nhất là nói cho tên Vũ Gia Minh kia nghe, xét về nhiều mặt Gia Minh đồng hạng trong bảng xếp hạng cuốn hút cùng anh mà trong bữa cơm hôm công ty, Khả Vy đã nhìn về phía tên đó.

Thực ra cũng vì bắc cầu qua Lạc Trung, Vũ Gia Minh mới tới chứ anh có thân thiết gì. Có điều hơi chướng, anh nhượng cho Lạc Thiên thuê phòng VIP một cách vui vẻ, thế mà hắn ta cứ đề cập tới con nhỏ vợ, nào là Khả Vy của tôi, Vy Vy nhà này... chậc, con bé thổ dân ấy mà cũng làm cậu hai họ Cao hạ mình thì không xem thường được.

Khả Vy nhận thấy sự góp mặt của Nhược Lam, khiến phần da thịt chạm vào các ngón tay của Lạc Thiên tê dại, cô không hiểu được những thứ phức tạp đâu, việc anh nói với mọi người cô là mẹ của con anh trước mặt người con gái đó có ý gì... Do đó cô vội chạy trốn nhân ảnh của Nhược Lam, nghĩ về điều tốt đẹp hơn sẽ khiến tâm trạng thoải mái.

Khả Vy rời sang Phi Hàm, cô đi cùng Lạc Trung, coi bộ anh chồng đã không còn phút bối rối ban đầu nữa, nhìn họ thật xứng đôi, trai thanh gái tú, rồi cô lại chìm vào mớ so sánh hỗn độn mà bản thân mãi mãi không ngoi lên vạch số không.

Thêm một vị khách quan trọng đó là Triệu Đông Kì. Việc anh có mặt ở đây chứng tỏ mối khăng khít với tiểu thư họ Trịnh, nhân tố này càng thêm rắc rối cho mũi tên hai chiều giữa cô ấy và Lạc Thiên. Ngoài ra còn có một vài người bạn khác và chị em song sinh Lạc Mỹ, Lạc Kiệt. Vũ Gia Minh đứng góc khuất nhâm nhi li rượu, anh ta thật không tôn trọng ai cả, đã cạn ly đâu mà. Khả Vy thích mẫu người như thế hơn một «anh chồng» lớn người lắm chuyện.

Lạc Thiên vừa diễn thuyết, anh hồ hởi trả lời mọi câu hỏi được đặt ra. Thế giới là cả Trái Đất bao la, đối với riêng mình anh, một quả đất yêu thương không quá to lại chẳng nhỏ bé đang lớn dần để phủ kín trái tim. Hạnh phúc tới hoàn hào.

Vẫn là Trần Hùng tinh quái, anh không đo chính xác được tình cảm của Lạc Thiên dành cho vợ nhưng phần nào nắm được giá trị của danh từ «vợ» ấy :

- Ố ồ, mấy hôm nay trông chị dâu gầy gò quá! Xin hỏi bé con được mấy tuần tuổi rồi! - Rõ ràng mới cưới, đã tra hỏi người chồng, việc tính toán ngày tháng của thai nhi không khó, anh lại hoặn họe xuồng xã.

Khả Vy chợt nhớ ra tần suất nghén của mình không đáp ứng đủ yêu cầu, điều đáng ngại đặt ra, hiện tại khoang bụng của cô trống rỗng và nó không thể béo tốt cho người ta nghĩ rằng mình mang bầu. Chiếc áo đang mặc có vẻ hơi bị thon thả. Một khi đã nói dối, người ta thường cố tình để lộ cho toàn dân biết mặt không trung thực của vấn đề. Như cô đây, mang thai giả nên phải gắng «lậy ông con ở bụi này», công báo cho mọi người. Khả Vy chỉnh lại thế đứng, một tay chống sườn, tấm lưng cố ưỡn trước để tằng bề dầy cho cơ thể. ( Mường tượng Lạc Thiên bên cạnh như một tên lính cận vệ không hơn không kém, phục tùng nữ hoàng chua ngoa).

- Nhìn em đúng là xanh xao, Lạc Thiên, cậu phải bồi bổ cho em dâu đi chứ! - Lạc Trung đồng tình tỏ ý trách móc.

- Hay anh lại ăn hết phần của chị Vy rồi! Anh đấy, toàn bắt nạt chị ấy ha?! - Lạc Nhã cũng đi theo mạch câu chuyện.

Khả Vy soi lại mình, những hôm trước thì không tổ chức tiệc tùng, lại chọn đúng ngày này, ngày mà cô dẹp lép và phẳng lì. Dù sao cũng là chồng, người ta trách anh ta để vợ bị ốm yếu mà nguyên do đâu phải thế, nói đúng thì không sao, là do cô ham ăn nên mới ra nông nỗi này.

- Không đâu, tại trong người em không được khỏe chứ nào có phải do Lạc Thiên! - Một sáng kiến lóe lên trong đầu, Khả Vy lập tức tiến hành biến không thành có.

Nước lọc, chính xác rất hữu ích trong trường hợp này, cô không thể khai chương tuyến giao thông đường tiêu hóa ngay nên phương án tối ưu phải là uống thật nhiều nước. Bắt đầu với cốc nước lọc ở gần, Khả Vy nâng cốc và uống ngon lành, tiếp diễn cho tới khi vòng bụng chương phình. Đương nhiên cô đều quay mặt đi lảng tránh, ngộ nhỡ có ai hỏi thì cô chẳng thể nào lí giải cho chứng thèm nước tạm thời. Cứ thế cô nới rộng bán kính với Lạc Thiên, hễ có người cất tiếng chúc mừng cô niềm nở đáp lại và giấu giếm li nước.

- Cô khá thông minh đấy! Uống nước để tăng cân ha!!! - Triệu Đông Kỳ tiến lại gần một cách tế nhị, để Nhược Lam đứng chỗ Trần Hùng, anh không cùng đẳng cắp với họ.

- Sao anh biết? Tại em đang bị sụt cân!

- Anh thừa uyên thâm để hiểu! - Triệu Đông Kỳ nhìn Khả Vy một lượt, mục tiêu tăng 10 kg anh đề ra dường như cô diễn viên này lười biếng quá - Lạc Thiên rất hạnh phúc, vì thế nên cô hãy đừng để anh ta thất vọng, phải tự giác mà nôn trước mặt anh ta, đồng thời thể hiện những cử chỉ của bà bầu không chỉ trước mặt người lớn, ở nhà cũng phải thế!

- Không thích, anh ta nói chung là... không biết nói thế nào nữa... họ... rồi sẽ đến với nhau, em không muốn làm kẻ thứ ba! - Khả Vy nhìn về phía Nhược Lam, cô ấy đang nói chuyện với chồng cô.

- Ừ! - Triệu Đông Kỳ nếm ly rượu mà không cảm nhận hương vị. Anh quả thực rất thương Nhược Lam nhưng anh biết mình không xứng, cũng như Khả Vy sao có thể song song trên cùng mặt phẳng với Lạc Thiên. Mới ngày nào anh quả quyết lắm, thế mà giờ dường như mọi ý chí, tự tin đều nằm trong mức tối thiểu.

Lạc Thiên hướng tầm nhìn về Khả Vy, cầm theo ly hoa quả vừa mới yêu cầu phục vụ, anh xem xét lại việc mình đã quá tham lam trong những bữa cơm, toàn giành giật của cô thôi, từ giờ anh cần phải mẫu mực và ra dáng. Khả Vy vẫn đứng cạnh Triệu Đông Kỳ, cả hai đều đang cúi xuống thắt bụng cô. Anh rời chỗ Nhược Lam và các bạn để tiến đến.

- Thôi, cô uống nhiều nước quá ra mồ hôi và... ha ha, ăn đời ở kiếp với cái toilet đó!!! Bụng phệ rồi, chắc được bốn tháng quá! - Triệu Đông Kỳ hóm hỉnh, cũng tội nghiệp Khả Vy quá.

- Hứ! Thế rồi mấy tháng nữa em phải vác gối theo à? - Khả Vy xoa bụng than thở, cô ngậm ngùi nhìn các cô gái khác dáng ngọc dáng ngà, trong khi mình phải lên cân.

- Trừ phi là giả thành thật thì không cần đâu! - Triệu Đông Kì khúc khích, anh đã thực hiện lời hứa với cô, sau ngày cưới cô đã nhàn nhã hơn nhiều.

Hai người mải tán dóc dẫu khi Lạc Thiên chỉ cách chừng gần mười bước chân. Triệu Đông Kỳ là bạn trai «hờ» của Nhược Lam, lí do nào lại quen biết Khả Vy?

- Có nước cam, uống mát và bổ hơn! Khả Vy! - Lạc Thiên gọi cô.

Có tật giật mình, Triệu Đông Kỳ vừa thấy anh, vì muốn lấp liếm vai trò người cầm bút nên ngoắt sang một hướng khác phớt lờ. Khả Vy cũng thay đổi sắc mặt, có chút gò bó khi tiếp chuyện với Lạc Thiên, uống thêm một ngụm nước lọc và xua tay, khi nuốt rồi mới trả lời :

- Không, không uống, tôi... vẫn no mà!

- Uống nước trắng thì no? Hắn ta biết em à? - Anh để Khả Vy nói, nếu là bạn bè bình thường thì anh sẵn lòng.

- Làm gì có, anh ta vừa đi qua đây thôi! - Khả Vy chối biến.

- Thật chứ? - còn số danh bạ trong điện thoại của cô nữa, anh nhìn vào mắt cô, vội vàng cô lẩn tránh.

- Thì thật chứ sao? Mấy người kia là bạn của anh à? Giới thiệu cho tôi biết đi!

Thêm một điểm nữa, Khả Vy đâu thích giao thiệp với đám bạn của anh, chắc chắn cô đang muốn giấu, nhưng thôi, anh có dê con làm tin thì lo gì chứ.

Không để chủ nhân bữa tiệc chỉ đứng với nhau, những người có mặt bắt đầu chúc rượu cả hai và đương nhiên Lạc Thiên là người uống hết. Mỗi lượt người tới anh nhiệt tình ngốn sạch sẽ.

- Chén này chị dâu phải uống nhá, không uống là không nể mặt tụi này, theo nghiên cứu một lượng vừa và nhỏ cồn tốt cho phụ nữ mang thai đấy!

Khả Vy rụt rè đỡ lấy ly rượu từ Tuấn Kiệt, cô không hiểu vì sao những thứ đăng đắng lại được đấng mày râu ưa thích, và thông lệ luôn luôn có Lạc Thiên bên cạnh xử lí giùm.

- Ấy ấy, thế thì ai tính! Chúng tôi chúc mừng bé con và mẹ bé, chứ nào có chúc tụng cha bé đâu! - họ khích lệ Khả Vy.

Lạc Thiên bằng mọi cách nhận về mình lại không được. Khả Vy «bưng» ly rượu vang bằng hai tay dù dung tích của nó không lớn, cô nhìn chằm chằm một hồi, mặc cho những tiếng vỗ tay hưởng ứng.

Đột nhiên sắc mặt Vũ Gia Minh sa sầm, anh len lỏi ra ngoài. Khả Vy cũng chỉ mong có thể tự do thoát ra nhưng một khi đã theo Lạc Thiên rồi thì không thể.

- Thôi, cô ấy không uống được đâu, các người đừng ép.

- Chán thế, mấy cô gái ở đây ai cũng uống được rượu mà vợ của thiếu gia Lạc Thiên lại không à? Nhược Lam, Lạc Nhã, các em biểu diễn cho Khả Vy coi! - Tuấn Kiệt chèn ép, trong cuộc vui phải hết mình.

- Ai bảo em không uống được rượu! - Khả Vy chẳng cần ai làm mẫu hết, cô uống một mạch cạn ly, rồi dốc lên đầu.

- Hoan hô! Jojo!!!!

- Rót nữa đi, em uống! - Đắng cay cũng chỉ là thứ đồ uống thôi mà, người khác uống được thì cô cũng làm được.

- Em thôi nào, uống nhiều không tốt đâu! - Lạc Thiên không cho Trần Hùng rót thêm, đối với anh cô còn nhỏ bé và non nớt lắm, điều đó thể hiện qua bờ vai mỏng manh mà anh muốn giữ vững.

Nhưng Khả Vy vốn đã hiểu nhầm, cô mặc định trong tiềm thức : lúc nào anh cũng dùng những từ ngữ nhẹ nhàng để khuyên răn tôi khi nghĩ về bé con, mà từ trước có bao giờ anh không đấu khẩu với tôi, liệu không có bé thì tôi là chút gì trong anh?

- Anh Trung, nhân tiện cũng giới thiệu bạn mình đi chứ! - Lạc Thiên chơi lại bài đổi chủ đề, nhờ vậy không ai ép anh và cô uống rượu nữa. Lát nữa đi về mà say xỉn thì không đảm bảo an toàn giao thông, bây giờ anh đâu còn sống vì bản thân nữa.

- Cô ấy là Phi Hàm, là bạn... anh!

- Hầy hầy, bạn bè gì, Khả Vy à, em sắp có chị dâu rồi nhá! Ánh mắt hai người không giấu nổi ai đâu! - Lạc Thiên quay sang cười với cô bằng một ánh mắt còn hơn cả sắc thái được nhắc tới trong câu nói.

Phi Hàm vén mái tóc, cô cúi đầu nho nhã :

- Khả Vy mang thai chắc vất vả lắm, thi thoảng qua chỗ tôi, tôi sẽ giúp Khả Vy thư giãn.

- Dạ vâng!

- Phi Hàm à, có rất nhiều cô gái mong muốn được nắm giữ vị trí trong trái tim anh trai tôi đấy!

- Anh Lạc Thiên nói tôi không hiểu lắm! - Phi Hàm vẫn duy trì bức tường trong suốt trong chuyện tình cảm, cô mang tâm sự dựa dựa với Khả Vy, đũa mốc chòi mâm son kệch cỡm vô cùng...
Đúng là thế, xã hội xưa nay thành kiến về vai vế trong thành phần gia đình rất nhiều, những tưởng có tình yêu là tất cả nào đã đúng. Chỉ những người trong cuộc mới điên cuồng lao theo mũi tên của thần ái tình mà không lường được cái giá phải trả sau này.

- Khả Vy, bạn có biết trước đây tôi từng làm girlfriend của chồng bạn không? - Một cô gái có làn da màu đồng tủm tỉm.

- Hả? Mỹ Mỹ, em đừng đùa như thế chứ? - Lạc Thiên tỏ thái độ phản đối ngay lập tức - Anh chỉ coi em như một người em với tư cách là bạn thân của Lạc Nhã không hơn không kém, đừng có bịa đặt!

Mỹ Mỹ nháy mắt với Trần Hùng và những người khác, kì này họ định tổng tấn công Lạc Thiên để đo lường cung cách biểu diễn «sư tử Hà Đông» của vợ anh.

- Anh đã quên rồi sao? Ngày trước anh toàn phiền em làm bồ câu đánh mối với Mỹ Mỹ, anh còn hứa tặng em bộ trang sức, từ hồi nào giờ không thấy anh đả động gì hết! - Lạc Nhã lắc đầu.

Lạc Thiên trợn mắt nhìn cô em gái lì lợm, anh không muốn dê con nghe thấy tiền án của cha nó, lại càng không muốn Khả Vy «trừ khử», nghe nói những bà bầu đánh ghen ghê lắm.

- Anh Thiên, sao lại phủi tay sạch sẽ như vậy, những người đẹp khác mà nghe anh nói thế chắc héo hon nhan sắc mất, ngày xưa họ đều bị những lời ngon ngọt dụ dỗ... tiếc thay!!! - Trần Hùng coi như không có Khả Vy ở đây, anh ăn nhập với hai cô gái.

- Em thật thất vọng vì anh đấy! - Mỹ Mỹ ra vẻ tức tối.

Khả Vy liếc sang Lạc Thiên, khẽ nheo mặt, anh ta thật đáng ghét, ngoài Nhược Lam, cô gái này và bao nhiêu cô nàng khác nữa, đồ lăng nhăng!

- Đừng tin họ! - Lạc Thiên chỉ có thể nói như vậy với Khả Vy vì anh tin chắc mình có nói thêm bất kì điều gì cũng sẽ bị bắt bẻ bởi hội đồng những người có mặt ở đây. Thực ra họ nói có sách mách có chứng, thấy ân hận vì một thời sa đà lêu lổng, thà cứ nhất nhất như lúc này có phải an ổn không. Điều đó chứng tỏ quyết định lấy vợ thiệt đúng đắn.

- Lạc Thiên, cậu còn món nợ tình với cô ca sĩ Pinky tây tây, dạo này cô ấy cứ hỏi tôi về chuyện cậu lấy vợ, tôi chẳng biết nói sao để cắt liên lạc với cô ả?! - Tuấn Kiệt là thành viên thứ tiếp tham gia.

- Lại còn người nước ngoài? - Khả Vy tự cho mình quyền phát ngôn, cô mấp máy môi và lườm anh không chỉ một mà chuỗi sê-ri hình tên lửa.

- Không không, chỉ mẹ cô ấy là dân gốc Đức thôi... à à, cô ta mê anh chết mê chết mệt chứ nào có nhận được tình cảm đáp lại.

- Vậy còn em...

- Mấy người thôi ngay! - Lạc Thiên ra hiệu cho họ cấm khẩu bằng đôi mắt thành khẩn, nỗi sợ dâng lên theo từng cấp độ của chuyện quá khứ, chẳng phải vốn dĩ đàn ông đều sợ vợ hay sao.

Nhược Lam cùng những người khác không nhịn được cười, khuôn mặt thiểu não đồng thời lo sốt vó của Lạc Thiên thật đáng phê phán, ai bảo ngày xưa ham vui la cà. Giờ Nhượ...
<<1 ... 2627282930 ... 35>>
Đến Trang
Tags: Truyện, hay, Vợ, ơi, , vợ, Góc, đọc, truyện
Game hay tuyển chọn
Thống Lĩnh Thiên Hạ Thống Lĩnh Thiên Hạ
Đúng như cái tên của nó, Thống Lĩnh Thiên Hạ là sự kết hợp giữa mạng xã hội và tính năng chiến đấu nhập vai độc đáo chưa từng có. Cùng với hệ thống Gia Viên, Chiến Xa, Trân Thú, Tinh Linh,... đã làm nên điều kì diệu cho game.
Load: 0.002714s
U-ON
Nhấn vào đây để đi tiếp..>>
C-STAT
Trình duyệt web cực nhanh cho di động miễn phí !