n mặt con anh.
- Buông tôi ra, đau quá... – An Ninh hét lên.
- Anh cần gặp con, xin em, hãy cho anh gặp nó... anh cầu xin em.
- Nó chết rồi!
Câu nói của An Ninh khiến cậu sững người... Cậu buông An Ninh ra...
- Em nói gì vậy, hả An Ninh?
- Đứa bé chết rồi! – An Ninh vừa nói vừa nấc nghẹn, cô kìm hai dòng nước mắt lại để không òa lên. – Sau khi nhận được giấy từ bỏ đứa bé có chữ ký của anh, tôi không thiết sống nữa, mọi thứ quanh tôi đều trở nên vô nghĩa. Tôi như một kẻ điên đi trên đường, đi hết phố này tới phố khác, cho đến lúc kiệt sức mà gục xuống. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình trong bệnh viện, y tá nói tôi đã hôn mê hơn ba ngày. Hơn nữa, họ nói... vì cứu tôi nên họ bắt buộc phải bỏ đứa bé.
Cô lấy trong ví ra một tấm hình siêu âm.
- Đó là những gì tôi có. Giờ thì xin anh hãy buông tha cho tôi. Tôi xin anh, giữa chúng ta đã kết thúc rồi. Mong anh hãy để tôi sống cuộc sống của tôi, còn anh hãy tiếp tục cuộc sống của anh. Chúng ta hãy quên đi quá khứ đó, quên hết tất cả. Đừng tìm lại nhau, đừng gặp lại nhau, tôi không muốn anh lại đâm vào vết thương đó nữa. Nếu anh còn chút tình cảm với tôi thì xin anh hãy tôn trọng quyết định của tôi.
Cô nói xong rồi quay mặt đi thẳng. Hàng cây xào xạc đưa lá theo bước chân. Bước chân thật nhanh, nghe xót xa nhưng không thể dừng lại. Bước chân cậu không thể giữ, cũng không đủ tư cách để giữ nó lại.
Chương 14: Nếu như anh tỏ tình với em, em có chấp nhận anh không?
Cuộc sống bận rộn luôn khiến đầu óc con người không nghĩ ngợi lung tung. Họ thường có xu hướng tập trung cao độ vào công việc để hoàn thành nó tốt nhất. Một vài người lại mượn rượu, mượn những cuộc vui thâu đêm suốt sáng để che giấu đi những điều thầm kín nhất trong lòng. Đã mấy đêm rồi An Ninh ở lại phòng làm việc, mấy tháng qua cô luôn cố gò ép bản thân vào công việc. Cô cảm thấy mình được an toàn và thoải mái khi ngồi ở đây, trong căn phòng với cả núi giấy tờ và chồng đống công việc. Tháng sau Mỹ phẩm K sẽ mở một chi nhánh tại ViệtNam, mọi thứ cần chuẩn bị còn quá nhiều, nhất là khi đó lại là quê hương của cô. Đặt bút xuống, An Ninh ngả người và quay chiếc ghế hướng về phía cửa sổ. Cảnh về đêm của thành phố thật hoa lệ, vẻ đẹp của nó quả thật rất khiến người ta ngạc nhiên. Cô phát hiện ra rằng chưa bao giờ cô ngắmTokyotừ trên cao như vậy, bao nhiêu bộn bề của cuộc sống, bao nhiêu khúc mắc trong lòng trong phút chốc dường như đều được trút bỏ. Tiếng chuông điện thoại reo... cô quay trở lại bàn làm việc để nhận cuộc gọi.
- Alô, tổng giám đốc ạ.
- Vẫn ở công ty sao?
- Vâng.
- Con nên nghỉ sớm đi, lễ nhận chức ngày mai, ta không muốn thấy một tân phó tổng giám đốc sắc mặt mệt mỏi đâu.
- Con biết rồi, còn một số giấy tờ thôi, con xem xong rồi sẽ về nhà ngay.
- Nhớ đấy, tập đoàn của chúng ta ra sao, dựa vào bản báo cáo trong cuộc họp cổ đông vào ngày mai đấy. Nên giữ gìn sức khỏe con à.
- Con biết rồi, tổng giám đốc ngủ sớm đi.
Cúp máy, An Ninh tắt đèn ngồi im trong bóng tối. Cô nghĩ về mình, nghĩ về những gì mình đã trải qua, lần nào những suy nghĩ cũng giống nhau, cũng đều đi vào ngõ cụt cả. Có lúc cô cũng muốn bỏ qua tất cả, muốn trở thành An Ninh của Thiên Bảo, muốn ngả vào lòng cậu, nói rằng cô sẽ tha thứ tất cả, nói rằng cô rất nhớ cậu, nhớ cậu đến phát điên lên, nhớ đôi mắt hơi buồn của cậu, đôi môi ngọt ngào và vòng tay ấm áp. Cảm ơn cậu đã cho cô biết thế nào là yêu một người, là nhớ một người, là đau vì một người. Đau mỗi lần nhớ tới, hận mỗi lần mơ về và yêu đến từng mạch máu trong cơ thể. Nhưng rồi tất cả cũng chẳng đi đến đâu, khi hai thế giới không thể hợp làm một. Tốt nhất mỗi người nên ở thế giới riêng để không khiến ai tổn thương. Rồi cô nghĩ tới cha và các em... và thầm cầu mong cho dù họ có ở bất kỳ nơi nào, đều được an toàn và hạnh phúc.
Tại căn nhà lớn của Lưu gia.
- Con định đi đâu đó, Thiên Thành? – Bà chủ ngồi trên bộ sofa đắt tiền, dùng một ngụm trà nhỏ trong lúc nhìn cậu út xách va li ra khỏi cửa.
- Con tới Nhật. – Cậu lạnh lùng trả lời bà.
- Ta thấy dạo này con rất hay tới Nhật, công việc bên đó bận rộn vậy sao?
- Cũng... khá bận.
- Thiên Thành à, con biết là con không bao giờ biết nói dối không? Mỗi lần con nói dối, mắt con đảo rất nhiều mà con không bao giờ dám ngẩng mặt lên nhìn ai cả.
Cậu im lặng một lúc rồi nói:
- Con phải đi, sẽ bị chậm chuyến bay mất.
- Con không nên làm gì dại dột giống như anh của con Thiên Thành ạ.
Câu nói của bà Lưu khiến cậu chột dạ, cậu thật sự đã quên rằng bà là người phụ nữ như thế nào. Tất cả những điều mà bà muốn thì chẳng có gì là khó, chỉ cần một câu ra lệnh, và chỉ bằng một cái nhìn bà cũng có thể biết được các con bà đang làm gì.
- Mẹ theo dõi con? – Cậu gắt lên.
- Mẹ không theo dõi con, tất cả đã hiện lên trên mặt con cả rồi đó. Mẹ chỉ muốn cảnh báo cho con như vậy. Những cô gái bên ngoài thật sự không tốt cho con và cho cả cái gia đình này nữa.
- Mẹ có thể thôi nói về vấn đề đó được không? Con đã lớn, đã đủ tuổi để quyết định mình là gì và yêu ai.
- Nhưng con là con mẹ, mẹ không cho phép một đứa con gái không đủ tư cách trở thành dâu nhà này.
- Mẹ không cần phải như vậy đâu, dù sao con cũng không có ý định thừa kế gì tài sản của Lưu gia. Con cũng chỉ là một đứa được nhận nuôi, không nhất thiết mẹ phải quá quan trọng việc con yêu ai và con muốn lấy ai...
BỐP!
Một cái tát đau điếng bà dành cho cậu. Cậu không khỏi ngạc nhiên, từ trước tới nay bà chưa bao giờ làm đau cậu. Mà giờ đây bà lại cho cậu một cái bạt tai.
- Một ngày làm con thì cả đời làm con. Con đừng tưởng con đã lớn mà có thể tự quyết định tất cả. Hơn nữa, việc con là con nuôi hay không, không liên quan đến việc con có được thừa kế hay không. Con luôn là một thành viên của cái nhà này, luôn là một cậu út mang họ Lưu. Con hiểu chứ?
Cậu nhìn bà bằng ánh mắt oán hận, từ khi cậu tới Lưu gia cậu chưa một lần cãi lời bà. Cậu coi đó như một sự đền đáp những gì bà mang lại cho cậu. Nhưng giờ thì đã tới lúc cậu nghĩ cho bản thân, cậu tự tin rằng mình có thể bảo vệ An Ninh, sẽ không để mẹ động đến một sợi tóc của cô ấy. Cậu đẩy cửa bước ra ngoài trước sự tức giận của bà Lưu.
Cậu gọi điện cho An Ninh ngay khi bước chân xuống sân bay. Hôm nay là ngày cô tiếp nhận vị trí phótổng giám đốc của tập đoàn K, cậu cần phải có mặt khi cô bước ra khỏi phòng hội nghị. Một bó hoa lớn sẽ giúp cô cảm thấy vui vẻ hơn. Chưa bao giờ cậu cảm thấy hạnh phúc như lúc này. Vài tháng trở lại đây, An Ninh dường như trở thành một con người khác. Cô vẫn bận bịu với công việc nhưng cách nói chuyện cũng như mọi thứ xung quanh cô đều thay đổi, thoải mái hơn. Dường như cái quyết tâm quên đi quá khứ của cô đã có tác dụng. Cô không còn để ảnh của Thiên Bảo trong ví, cũng không còn uống rượu rồi ngồi khóc một mình như trước...
- Thiên Thành... – Tiếng An Ninh gọi khiến cậu bị kéo ra khỏi dòng suy nghĩ vẩn vơ trong đầu.
- Xong rồi à? Chúc mừng em! – Cậu đưa bó hoa ra trước mặt An Ninh, đó là một bó hồng đỏ rực và thơm ngát.
- Cảm ơn anh...
- Mọi chuyện tốt đẹp chứ? Không có gì sai sót chứ?
- Em đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng mà, sai sót sao được.
- Đúng là An Ninh, lúc nào cũng rất xuất sắc. Em đói chưa? Để anh mời em món gì đó nhé?
- Em chưa đói, chúng ta đi dạo một lát được không? Lâu lắm rồi em chưa ngắm đường phố.
- Được thôi, đợi anh ở đây, anh đi lấy xe.
Cô đợi anh ở đại sảnh của công ty, đã lâu lắm rồi cô không nhìn ngắm phố phường như vậy. So với ngắm nhìn mọi thứ qua lớp kính dày của văn phòng thì nhìn ngắm như vậy thích hơn nhiều.
Bim... bim...
- Đi thôi An Ninh. – Cậu đỗ xe trước mặt An Ninh rồi gọi lớn.
Cô mỉm cười bước vào trong xe, cậu cẩn thận thắt dây an toàn cho cô.
- Chúng ta sẽ đi dạo một lát, khi nào em đói thì nói cho anh biết nhé, anh không muốn nhìn thấy một cô gái cười gượng gạo với một cái bụng đói meo đâu... – Cậu cười lém lỉnh.
Tới một công viên nhỏ vắng người ở ngoại ô, cậu dừng xe lại quay sang hỏi An Ninh:
- Em có muốn uống chút gì không? Café hay gì đó...
- Café là được rồi... – Cô mỉm cười nhẹ nhàng.
Không gian yên ắng, thỉnh thoảng chỉ nghe thấy tiếng gió xào xạc qua các kẽ lá. Thời tiết cũng thay đổi thật nhanh, nó không như con người, hôm nay lá vẫn xanh, ngày mai có thể đã vàng úa lìa khỏi cành. Mới hôm trước vẫn còn nóng nực nhưng chỉ cần sau một trận mưa lớn, mọi thứ có thể trở nên lạnh lẽo ảm đạm, thời tiết thay đổi thật nhanh. Còn tình cảm của con người lại không như vậy, nó có thể kéo dài một năm, vài năm nhưng cũng có thể là mãi mãi. Nó có thể úa tàn như lá, cũng có thể thay đổi chỉ sau một sóng gió nào đó như một trận mưa rào đầu mùa. Nhưng nó vẫn mãi là nó, nó vẫn mãi là tình cảm dành cho một người nhất định chứ không thay đổi như thời tiết. Giá như tình cảm con người cũng như thời tiết, cũng thay đổi trong chốc lát thì tốt biết mấy.
- Café của em đây. – Cậu đưa tách café ra trước mặt An Ninh khiến cô hơi giật mình.
- Vâng, em cảm ơn.
- Em đang nghĩ gì mà thừ người ra vậy?
- Cũng không có gì, chỉ là thời gian qua em đã quá chú tâm vào công việc mà quên mất rằng thời tiết đã bắt đầu chuyển mùa nhanh như vậy.
- Em lúc nào cũng vậy, mỗi lần em chú tâm vào việc gì đó, em thường không để ý đến mọi thứ xung quanh. Nếu anh không gọi điện nhắc em ăn cơm hàng ngày, ông tổng giám đốc không chúc em ngủ ngon mỗi tối... thì chắc giờ này em đang trong bệnh viện đó.
An Ninh cười nhẹ:
- Vì có quá nhiều việc phải lo thôi, em nghĩ mình nên hoàn thành mọi thứ thật tốt, có như vậy em mới không cảm thấy hổ thẹn với lòng. Không cảm thấy ấp úng khi đứng trước hội đồng quản trị cũng như các đối tác.
- Anh biết, anh thích nhìn một Nguyễn An Ninh luôn tự tin như vậy. Em luôn tràn đầy nhiệt huyết trong công việc, giờ thì chẳng ai coi thường em được nữa rồi thưa bà phó tổng giám đốc.
- Đừng ghẹo em. Em có được ngày hôm nay cũng nhờ tổng giám đốc đã giúp em từ những ngày đầu em đặt chân tới Nhật. Không có ông cứu em ra khỏi hộp đêm, không có ông cưu mang em, dạy em từng kiến thức kinh doanh thì chắc giờ đây em đã chết ở một xó xỉnh nào đó rồi.
Cậu thương cảm nhìn An Ninh, một cô gái trẻ tuổi nhưng đã phải chịu bao nhiêu sóng gió của cuộc đời giống như một bông hoa rớt xuống một dòng thác đang chảy xiết. Cậu nhớ lại những ngày đầu gặp An Ninh, lúc đó cô còn là một hầu gái cứng nhắc, chỉ biết tuân thủ quy tắc, đến ngay cả nụ cười cũng nằm trong khuôn khổ. Nhưng giờ, sau bao nhiêu chuyện xảy ra, người con gái ấy vẫn luôn nở nụ cười, đôi mắt vẫn luôn sáng ngời như trăng ngày rằm. Cậu chợt thấy mình thật nhỏ bé.
- Anh nhìn gì em vậy? Có gì dính trên mặt em sao?
- Không. An Ninh à... anh... hỏi em câu này được không?
- Ừ, anh hỏi đi.
- Nếu như... anh tỏ tình với em... thì em có chấp nhận anh không?
An Ninh ngỡ ngàng trước câu hỏi của Thiên Thành... Cô biết tình cảm của cậu dành cho mình nhưng cô không dám nhận, không thể nhận nó.
- Điều đó là không thể. Anh biết mà.
- Em lo chuyện mẹ anh sao?
- ...
- Anh sẽ bảo vệ em, sẽ không để mẹ anh động đến một sợi tóc của em.
- Đừng vì em mà chống đối lại mẹ anh, đừng vì một người như em mà phá hỏng tình mẫu tử. Anh là thiếu gia nhà họ Lưu, còn em chỉ là một cô gái bình thường, sẽ không có chuyện chúng ta đến được với nhau. Một Thiên Bảo là quá đủ với em rồi.
- Anh không như Thiên Bảo, anh không mang trong mình dòng máu Lưu gia, anh sẽ không nhận quyền thừa kế, bà không thể cấm được anh đâu.
- Thiên Thành, anh đừng như thế, đừng đi vào vết xe đổ nữa.
Thiên Thành nhìn được sự tuyệt vọng trong mắt An Ninh, nỗi đau ấy quá lớn... Cậu hiểu, cậu biết sự tàn ác của mẹ. Chính vì vậy, cậu đã phải chờ cho đến khi cậu đủ lớn, tự kiếm ra tiền và có tiếng nói trong xã hội. Cậu phải chuẩn bị đủ tất cả để có thể lo cho bản thân và đủ sức lực để bảo vệ An Ninh. Nhưng, cái bóng của Thiên Bảo còn quá lớn, nó vẫn còn in quá đậm trong lòng An Ninh khiến cô không thể mở lòng ra với một người đàn ông nào khác.
- Em vẫn còn tình cảm với Thiên Bảo đúng không? – Cậu hỏi An Ninh bằng giọng buồn bã.
- Nếu em nói là không còn thì khác nào em dối lòng mình. Nhưng giờ nó không còn quan trọng với em như trước nữa. Mỗi lần nhìn thấy một đứa bé được mẹ ẵm đi dạo trên phố, em không thể không nhìn theo chúng, rồi lại nhớ đến Thiên Bảo. Nhớ đến cậu ấy như một phần của ký ức. Đó là người đầu tiên em yêu, cũng là cha của đứa con của em, em làm sao có thể quên cậu ấy dễ dàng.
- Vậy... anh... không có cơ hội.
- Đừng nói là anh không có cơ hội, mà là em không có cơ hội, không thể có cơ hội và không xứng đáng đón nhận cơ hội ấy. Anh quá tốt với em, từ khi em còn ở Lưu gia cho đến khi em bị đuổi khỏi đó. Mỗi lúc em cần, khi mở mắt ra, người đầu tiên em nhìn thấy là anh. Khi em không còn ai, cũng như khi em không còn nơi nào để đi, anh luôn đứng đằng sau em, cho em một bờ vai, một chỗ dựa vững chắc. Trong trái tim em, vẫn còn một Thiên Bảo nguyên vẹn nhưng cũng không thể phủ nhận vị trí quan trọng của anh trong cuộc sống của em. Nhưng, chúng ta chỉ nên dừng lại ở đây nếu như không muốn ai bị tổn thương.
Cậu hiểu những gì An Ninh nghĩ, cô không muốn cậu quá hy vọng, cũng không muốn biến cậu thành một con người khác. Cô nghĩ cho cậu, còn cậu thì dường như chỉ nghĩ cho bản thân chứ không nghĩ cho cô và cho mọi người xung quanh. Cậu thôi không nhắc đến vấn đề đó nữa, yên lặng nhấm nháp tách café của mình. Hai người không ai nói với ai câu nào cho đến khi mặt trời khuất sau ngọn đồi phía xa.
Chương 15: Thay đổi.
An Ninh mở tung rèm để ánh nắng rọi vào căn phòng sang trọng. Đây là một khách sạn tầm cỡ tổng giám đốc chuẩn bị cho cô trong kỳ nghỉ. Hít một hơi thật dài sau một chuỗi những tháng ngày cắm đầu vào công việc và những bản hợp đồng. Một hơi thở dài, sâu và cực kỳ thoải mái. Căn phòng nằm ở khu riêng biệt của khách sạn, một nơi yên tĩnh với phong cảnh đẹp đầy hương hoa cỏ và ánh nắng thì tràn ngập. Từ giờ phút này, mọi công việc sẽ được gạt qua một bên, với số tiền tiết kiệm được trong nửa năm qua cô đã nghĩ ra cả đống công việc để có thể làm. Đầu tiên là kiếm cho mình vài bộ cánh tươm tất, cô đã chán ngấy với mấy bộ đồ công sở cứng nhắc. Dạo qua mấy cửa hàng thời trang, cô biết mình đã quá lỗi thời, thời gian qua, công việc đã chiếm hết thì giờ của cô, cô đã quá ngược đãi bản thân để giờ đây nó trở thành như vậy.
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.sunthien.com. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.sunthien.com – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
- Kính chào quý khách. – Cô nhân viên tiệm làm tóc niềm nở khi thấy An Ninh bước vào.
An Ninh ngồi vào ghế, họ thả tóc cô ra sau khi quàng một chiếc khăn qua người cô. Nó thật thẳng và dài, cô không nghĩ rằng nó lại dài như thế.
- Quý khách muốn cắt kiểu gì ạ?
- Cắt ngắn có được không? – An Ninh dè chừng hỏi người thợ cắt tóc.
- Tóc chị dài và thẳng như vậy cắt đi thì rất phí đấy.
- Tôi muốn thay đổi một chút, tôi không muốn mình trông như một bà lão trước mắt nhân viên của mình.
- Chị có khuôn mặt đẹp, hơn nữa, đôi mắt rất có hồn. Tóc ngắn sẽ rất hợp với chị, nhưng nhiều cô gái đã thấy tiếc sau khi cắt đi mái tóc dài của mình.
An Ninh cười tươi một cái rồi quay qua nói với người thợ:
- Tôi cũng sẽ tiếc lắm, nhưng mà tôi muốn đổi mới một chút, vậy nên... chị cứ cắt đi.
Cô nhân viên nhún vai một cái rồi quay qua cột đuôi tóc An Ninh lại. Tiếng lưỡi kéo sắc bén lướt qua sau gáy, cô có thể cảm nhận được tóc mình giờ ngắn đến đâu mà chưa cần nhìn vào gương. Chỉ mười lăm phút sau, một An Ninh hoàn toàn mới hiện ra trước gương, trước mặt cô giờ là một An Ninh hai mươi hai tuổi trẻ trung, năng động nhưng vẫn không kém phần lịch thiệp. Mái tóc được cắt ngắn chấm vai rồi làm xoăn hơi gợn sóng khá lạ. An Ninh tỏ ra rất ưng ý với mái tóc của mình, cô không thuộc tuýp người biết cách chăm chút cho tóc nên một mái tóc ngắn đơn giản sẽ giúp cô dễ chăm sóc hơn.
- Kiểu tóc này rất hợp với chị, mắt chị đẹp như vậy, chỉ cần thoa một chút phấn và son, trông chị sẽ rất đẹp.
An Ninh cảm ơn lời khen của cô nhân viên trước khi bước ra khỏi tiệm. Hương café thoảng qua cánh mũi khiến An Ninh ngây ngất, cô ngó qua quán café bên cạnh và mua ngay cho mình một cốc. Vừa đi đường vừa nhâm nhi ly café nóng hổi trên tay, không khí se lạnh và hơi ẩm ướt của những ngày mưa thật khác lạ. Cô chợt có cảm giác như ai đó đang theo dõi mình. An Ninh không quay đầu lại và tiếp tục đi tiếp... cho tới khi cô chắc chắn rằng có người đang đi phía sau, cô quay người lại và hất thẳng tách café vào người hắn. Trong vài giây cô định thần lại và nhận ra đó là Thiên Thành.
- Sao anh lại ở đây?
Thiên Thành sững người khi bị hất nguyên cốc café vào người, cậu nhìn An Ninh, hơi ngượng và cũng bối rối.
- Anh... anh... chỉ tình cờ thấy em, và định cho em một bất ngờ. Nhưng có vẻ như bất ngờ này của em lớn hơn bất ngờ của anh rồi.
- Cho em xin lỗi, em cứ tưởng cướp hay một tên biến thái nào đó... nên em mới...
Cậu cười phá lên rồi rút trong túi áo ra chiếc khăn tay, cậu nhẹ nhàng lau đi những vết café bắn trên tay áo cô trước khi lau cho mình.
- Anh tới đây quay clip quảng bá cho một khách sạn lớn gần đây, đang đi dạo để thăm dò địa điểm thì thấy em bước ra từ tiệm làm tóc. Tính gọi em nhưng rồi lại muốn dành cho em bất ngờ nên mới đi theo em.
An Ninh cười ngượng, cô vuốt nhẹ mái tóc của mình rồi nhìn qua chỗ khác.
- Để em đền cho anh một bộ đồ khác nhé.
- Thôi khỏi, dù sao giờ anh cũng về khách sạn, về đó thay đồ là được rồi.
An Ninh nhìn Thiên Thành vẻ ái ngại.
- Em sẽ giặt áo cho anh.
- Thôi không sao đâu, phục vụ phòng sẽ giặt chúng.
- Vậy để tối nay em mời anh ăn tối, coi như lời xin lỗi của em.
Như sực nhớ ra điều gì đó,Thiên Thành khẽ a lên một tiếng rồi quay qua nói với An Ninh:
- Tối nay em rảnh đúng không?
- Vâng.
- Vậy thì em có thể đi cùng anh tới một nơi không?
Cậu mỉm cười tinh nghịch. Trong mắt An Ninh, Thiên Thành là người thay đổi nhiều nhất, khi mới quen nhau, cậu còn là một cậu chủ khó chịu, luôn một mình và răm rắp nghe theo lời mẹ. Nụ cười của cậu giờ cũng không còn vẻ xã giao hay dịu dàng mà là nụ cười rạng ngời đầy sức sống. An Ninh gật đầu nhận lời khi thấy Thiên Thành vui như vậy.
- Được thôi.
- Vậy anh sẽ đón em vào lúc 7 giờ 30 tối nay nhé, chúng ta sẽ đi dạo một vòng trước khi đến nơi đó.
An Ninh mỉm cười gật đầu, cô nhìn theo bóng dáng Thiên Thành bước lên taxi cho đến khi chiếc xe đi khuất.
Tối hôm ấy, cậu đón An Ninh rất đúng giờ. Lúc này trông cậu hoàn toàn khác so với thường ngày, cậu không còn ăn mặc bụi bặm như một ông đạo diễn trẻ tuổi suốt ngày ở phim trường và hết mình hy sinh vì nghệ thuật, Thiên Thành trước mắt cô giờ là một đại thiếu gia bảnh bao lịch lãm.
- Xin lỗi đã để em đợi lâu, anh không ngờ là đường ở đây lại tắc như vậy. Anh tính đến sớm một chút đợi em ở sảnh mà giờ lại thành em đợi anh như vậy.
- Không sao đâu, em cũng vừa mới xong thôi.
- Vậy chúng ta đi nhé.
Trên đường đi, Thiên Thành không ngừng nói về công việc của cậu, những tình huống khó khăn cũng như mắc cười khi cậu quay phim tại phim trường. Còn An Ninh, cô chỉ chăm chú nhìn từng cử chỉ của cậu, cô chưa bao giờ nhìn thấy cậu trong các bữa tiệc. Cậu xuất hiện với phong thái tự tin, đầy kiêu hãnh, cậu nắm lấy tay An Ninh, đưa cô đi từng bước một trên tấm thảm đỏ trải dài của khách sạn sang trọng. Đám phóng viên đã vây đầy ở cửa, nhưng chiếc máy ảnh thi nhau nháy đèn khiến An Ninh hoa mắt, cô mất phương hướng và không biết đi về phía nào. Bàn tay Thiên Thành vỗ nhẹ lên tay cô rồi kéo cô ra khỏi đám đông rắc rối.
- Em đừng lo, đi theo anh là được rồi.
An Ninh mỉm cười rồi kéo váy lên bước tiếp cùng Thiên Thành. Ở đây, Thiên Thành dường như là một người khác, mặc dù tới trễ nhưng hễ cậu đi tới đâu đều bắt gặp ánh mắt, nụ cười thân thiện của mọi người tới đó. Đến lúc này An Ninh mới biết, trong suốt những năm qua Thiên Thành đã quá thay đổi, cậu đã trở nên nổi tiếng đến vậy. Cậu đẹp và rạng ngời đến nỗi các cô gái ở đó đều ngoái nhìn cậu và rồi An Ninh chạm phải ánh mắt mê hồn của cậu, nó khiến cô bối rối, bủn rủn chân tay. Cậu đưa cho cô một ly rượu, cô nhận lấy rồi nhấp một ngụm nhỏ, cậu cũng vậy, cậu nhấp một ngụm nhỏ rồi đưa nó lên nâng ly với một ai đó ở xa. Cậu quay lại kéo An Ninh về phía người đàn ông đang ôm cây guitar trên sân khấu, người đàn ông trạc ngoại năm mươi ấy ngạc nhiên khi thấy An Ninh, ông đặt cây guitar xuống rồi tiến về phía trước bắt tay An Ninh.
- Không ngờ là hoàng tử của chúng ta lại đi cùng một cô gái xinh đẹp thế này.
An Ninh cười mỉm khi nghe thấy lời khen của ông, ở ông có một sự khéo léo và lịch thiệp khó tả. Thiên Thành bảo An Ninh đứng nói chuyện với ông một lát, cậu sẽ kiếm chút đồ gì đó cho cô và tiện thể chào hỏi vài người bạn.
Người đàn ông trung niên nhấc ly rượu của mình lên chạm vào ly rượu của cô giúp cho cô không thấy ngại ngùng, ông mời cô ngồi và bắt đầu câu chuyện của mình.
- Nếu cô thấy ngại khi nói chuyện với tôi thì hãy cho tôi biết nhé, tôi không muốn một cô gái đẹp phải khó chịu khi ngồi cạnh một ông già như tôi.
An Ninh ngồi xuống và nhấp môi ly rượu.
- Cô tên An Ninh phải không? Tôi đã nghe Thiên Thành kể nhiều về cô mà hôm nay mới được gặp mặt. Tôi xin tự giới thiệu, tôi tên là Lư Hữu Tuệ, nhạc sĩ, tôi đã hợp tác với cậu thiếu gia của cô được hai mùa liên hoan phim rồi. Cứ gọi tôi là Tuệ là được rồi.
Ông bắt đầu nói chuyện với An Ninh một cách thoải mái hơn, ông kể cho cô nghe về những lần họ hợp tác trong các bộ phim, ông nói cậu là một người khá kiên trì và biết che giấu cảm xúc.
- Tên đó khác người lắm, hắn không bao giờ bỏ cuộc cả, trong bộ phim đầu tiên tôi và hắn làm cùng nhau, việc khó nhất là lúc casting nữ chính. Chúng tôi đã tìm rất lâu, chính bản thân Thiên Thành lúc đó cũng không biết nên chọn ai là nữ chính. Rồi đến một ngày cậu ấy nói rằng cậu ấy đã tìm được... mà là tìm được khi đang xem chương trình nông nghiệp trên truyền hình. Chúng tôi đã phải lặn lội đi tìm cô gái đó rất vất vả, mất rất nhiều thời gian và công sức. Kết quả thì... cậu ấy đã giành được giải ngay trong liên hoan phim đầu tiên của sự nghiệp. Hắn là kẻ tôi rất nể.
An Ninh chăm chú ngồi nghe ông Tuệ kể chuyện, nó giống như một phần mới mẻ về cậu mà cô không biết. Cậu luôn giấu chuyện của mình, luôn tự tìm cách giải quyết chứ không nhờ ai, cậu quan tâm đến người khác nhưng không để người khác bận tâm về những chuyện xảy ra xung quanh cậu. Đó cũng là lý do vì sao cô không bao giờ biết về cuộc sống của cậu. Ly rượu trên tay cô dần cạn, cũng là lúc mọi thứ xung quanh cô hơi chao đảo, cô không ngờ ly rư...