Ai là triệu phú Online 2013
Gameshow Ai là triệu phú cực kỳ hấp dẫn với 50.000 câu hỏi, cập nhật mới nhất, â...
wap tai game mien phi, game cho dien thoai, game android, game iphone, game java, game mien phi, tai game dien thoai mien phi
Home | Online | Offline | Ứng dụng | Android | Phim 3GP | Truyện | Wapmaster | Upload | Admin
Đôi mắt của hầu gái Full - 11| Truyện hay | movigame.wap.sh
Trang chủ > Góc đọc truyện > Truyện hay > Đôi mắt của hầu gái Full

Đôi mắt của hầu gái Full

Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53514090
Visits Today: 106755
This Week: 1361890
This Month: 5508536

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


pacman, rainbows, and roller s

ư muốn nuốt chửng lấy cô. Hóa ra cậu đã thoát ra, cậu của ngày xưa vẫn trốn ở một nơi nào đó trong tim cô và bây giờ thoát ra hiện hữu trước mặt cô lúc này.
- Cậu đã ở đâu vậy cậu hai? Câu đã ở đâu trong suốt thời gian qua thế?
Cậu không nói gì, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cô. Cậu chưa chao giờ lặng im tư lự như vậy, cậu luôn làm chủ mọi thứ, kìm chặt cô để cô mãi mãi không thoát ra được tình yêu ngang trái ấy.
- Em đã gặp lại cậu rồi, cậu hai của bây giờ ấy, em đã gặp lại cậu ấy. Cậu ấy không khác trước nhiều, nhưng chững chạc hơn, rắn rỏi hơn và trưởng thành hơn.
Cậu hai trước mặt cô đang mỉm cười, nụ cười ngọt ngào nhất mà cô từng thấy, ngọt ngào như những tháng ngày hai người ở Nhật, khi lần đầu tiên họ hôn nhau, lần đầu tiên cùng nắm tay nhau đi trên phố.
- Nhưng... hôm nay em đã nhìn thấy cậu ấy đi cùng một cô gái, một cô gái đẹp hơn em rất nhiều, hiền dịu hơn em rất nhiều và...
Những ly rượu trên bàn đã cạn, An Ninh bấm chuông gọi phục vụ... Lại là chàng trai trẻ đó.
- Chị cần dùng thêm gì ạ?
- Cậu có thể mang cho tôi vài ly nữa được không? Giống mấy ly này.
- Chị hơi say rồi, tôi nghĩ chị không nên uống tiếp. – Cậu trai nói, vẻ lo lắng hiện lên trên gương mặt xinh xắn non nớt.
- Tôi không sao, chỉ ba ly nữa thôi, nhờ cậu. – An Ninh nói bằng giọng ngà ngà say.
Chàng trai vâng lời đi lấy rượu cho An Ninh, một lát sau cậu mang ra ba ly rượu và một ly nước cam.
- Chị hãy uống cốc nước cam này trước khi uống tiếp nhé. – Cậu cúi chào cô rồi chạy vụt vào ánh đèn xanh đỏ đằng xa.
An Ninh quay lại với cậu chuyện cùng “cậu hai”... nhưng cậu đã đi mất... đi mất rồi. Không còn ngồi ở đó nữa.
An Ninh gục mặt xuống bàn, cuối cùng thì thứ cô muốn là gì? Cô đang làm gì ở đây? Cô cần gì ở những ly rượu này? Cô cần gì ở bản thân? Cô mong muốn mọi chuyện sẽ diễn ra thế nào?
Khóc một mình không phải là điều tốt nhưng cô đã quen với việc khóc một mình, quen với việc không có ai an ủi. Lấy trong túi ra một chiếc hộp nhỏ bọc nhung đen, đó là niềm an ủi An Ninh trong suốt những năm qua. Chiếc khuyên tai của cô, đó là thứ duy nhất còn sót lại khi cô rời Lưu gia, chiếc khuyên tai vẫn còn, cô vẫn còn là người của cậu, có lẽ một ngày nào đó, cô sẽ đưa nó cho cậu rồi nói với cậu một lời: “Chúc cậu hạnh phúc nhé, tôi cũng sẽ hạnh phúc”.
Cô mân mê chiếc khuyên tai trên tay, chiếc khuyên tai màu đen, trên khuyên tai là biểu tượng lá phong cách điệu rất đẹp.
Rồi bất ngờ... cậu lại hiện ra trước mắt cô, nhưng lần này không phải là cậu hai của quá khứ mà là cậu hai của hiện tại, cậu hai với bộ comple đen tuyền sang trọng, mái tóc gọn gàng, làn da hơi sạm nhưng vẫn đầy vẻ nam tính, hào hoa quyến rũ.
- Cậu lại tới rồi sao?
- Đừng uống nữa.
Lần này cậu lại còn nói chuyện với cô... cô say thật rồi, say thật nên mới có cảm giác như vậy.
- Cậu chỉ là ảo giác của em... thì hãy để cho em được ngắm nhìn cậu, đừng nói gì cả... đừng để em nghĩ rằng cậu đang ngồi trước mặt em, đang ở cạnh em như một người bằng xương bằng thịt.
Mọi ký ức giữa cậu và cô đều giá lạnh như ly rượu này, lạnh đến run người. An Ninh khẽ cau mày, cô vẫn đang nhìn cậu, thật may khi ảo giác vẫn còn, cậu vẫn chưa muốn trở về chôn chặt trong tim cô, cậu vẫn muốn ngồi đây để nghe cô tâm sự. Nụ cười không còn hiện ra ngọt ngào nữa, ánh mắt xót xa đang hiện hữu sau hàng mi dài.
Lúc này đây trong đầu cô vang lên bản nhạc quen thuộc.
Mỗi hoài niệm chôn giấu ngày một lớn dần lên
Thời gian chẳng thể quay trở lại sao?
Nếu có thể dừng lại ở thời điểm anh ôm lấy em
Vạn vật hiện tại sẽ chẳng có ý nghĩa gì...
Khép đôi mi lại, để Thiên Bảo có thể trở lại trái tim cô và ngủ yên trong đó, ngủ yên để cô cảm thấy trái tim mình không đau, không cảm thấy bất lực trước tình yêu chẳng đi đến đâu này.

Ánh nắng soi rọi vào khắp gian phòng, mặc dù nhắm mắt nhưng An Ninh vẫn có thể cảm nhận được hôm nay là một ngày nắng đẹp trời. Tiếng chuông điện thoại réo rắt inh ỏi bên tai khiến cô bừng tỉnh. Chỉ có cô vẫn còn để tiếng chuông cổ như thế ở thời đại này.

Nhưng sự ngạc nhiên với xung quanh khiến cô quên đi tiếng điện thoại đang réo rắt, cô đang nằm trong một căn phòng xa lạ, xung quanh chỉ có tiếng chim hót, ánh nắng và hương thơm dịu nhẹ từ căn phòng bên ngoài.
Cô đẩy cửa bước ra, căn phòng trống trải, tách café vẫn còn nóng được đặt cạnh miếng bánh mì nướng giòn, An Ninh tròn mắt, không biết người đưa cô về đây là ai? Tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì? Những người biết được sở thích kỳ quái bánh mì nướng phết nước muối loãng chỉ có Thiên Thành... Tiếng chuông lại réo lên một lần nữa, là Thiên Thành...
- Em đang ở đâu vậy? Anh gọi cho em từ sáng tới giờ, hỏi lễ tân họ nói tối hôm qua em không về phòng... rút cục em đã ở đâu vậy?
- Em... em... em gặp một người quen, em và cô ấy đã uống một chút nên em đang ở nhà cô ấy.
- Em đang ở đâu? Uống có nhiều lắm không? Anh đi mua ít thuốc và canh sâm cho em.
- Không sao đâu, em đang ngồi cùng cô ấy... lát nữa em muốn cùng cô ấy đi mua sắm nên anh không phải đón em đâu.
- Vậy khi nào xong thì gọi điện cho anh nhé, anh sẽ đón em.
- Em biết rồi.
- Đừng uống rượu đấy.
- Em biết rồi mà.
Cô cúp máy, trước mắt cô là khoảng trống vô định. Cầm miếng bánh lên, cô thấy mẩu giấy bên dưới miếng bánh. Cô ngạc nhiên vì nhận ra nét chữ đẹp như hoa của Thiên Bảo, trước kia khi còn là hầu gái cho cậu, cô đã không ít lần nhìn thấy chữ của cậu, dù cậu có viết nhanh hay chậm thì nét chữ vẫn rõ ràng và đều tăm tắp. “Đừng bao giờ uống rượu nữa, nó không tốt cho sức khỏe của em đâu”. An Ninh thẫn thờ... những gì cô nhớ chỉ là hình ảnh mờ ảo của cậu hiện lên... Thiên Bảo của ngày trước và Thiên Bảo của bây giờ... cô không biết đâu là thật, đâu là giả, cũng không biết mình đã nói gì, không biết mình đã phản ứng ra sao? Con người thật của cô, cô sợ cậu biết, cô sợ cậu phát hiện ra, cô cần phải chôn vùi nó, không muốn ai biết.
Ăn hết bánh và café, An Ninh đi tắm rồi trả phòng, người phục vụ nói đã có người thanh toán cho cô và còn nhờ người gọi giùm cô một chiếc taxi.
Dòng người vẫn vụt qua trên đường, nhưng chẳng có gì đọng lại trong ký ức cô. Tất cả chỉ như thứ vô hình mặc định phải xuất hiện. Tại sao cậu lại ở đó? Cô gái đi với cậu, cô ấy đâu? Mọi chuyện càng trở nên rối bời mông lung hơn.



Chương 17: Chàng trai mang tên Dương.

Chiếc xe đang chờ đèn đỏ ở một ngã tư đông đúc, rồi...
Cộc... cộc... cộc...
Một cậu thanh niên đầu đội mũ bảo hiểm gõ cửa kính xe An Ninh.
Mở cửa xe ra, cô chăm chú nhìn xem đằng sau lớp kính bảo hiểm là ai? Cậu thanh niên gạt lớp kính lên và nói với An Ninh.
- Chị không nhận ra tôi sao? Tôi là nhân viên phục vụ ở quán bar hôm qua đó.
Nụ cười tươi cùng gương mặt đẹp như hoa của cậu ta khiến An Ninh nhận ra ngay. Thường thì cô không mấy để ý đến diện mạo cũng như hình thức của người khác nhưng ở cậu ta có điều gì đó in đậm trong đầu An Ninh. Đôi mắt đen láy đầy vẻ thông minh được giấu sau hàng mi cong dài của đôi mắt cười hình bán nguyệt. Sống mũi thanh tú cao ráo và cực kỳ nam tính, cộng thêm đôi môi mỏng gợi cảm, đôi môi rất giống An Ninh.
- Nhận ra chứ, cậu là anh chàng mang cocktail cho tôi đúng không?
- Đúng rồi đó. Chị sống ở thành phố này à?
- Không, tôi tới đây du lịch thôi.
- Đi du lịch mà dùng taxi... hahaha. Hay để tôi đưa chị đi nhé, dù sao hôm nay tôi cũng không có tiết học.
An Ninh biết rằng đi cùng một chàng trai lạ mặt là một điều nguy hiểm, nhưng ở cậu ta có điều gì đó khiến An Ninh tin tưởng tuyệt đối. Cô lập tức trả tiền taxi rồi cùng cậu ta phóng đi trên chiếc môtô phân khối lớn.
Đến một cánh đồng xanh mướt bên dưới cây cầu lớn, hàng lau đang đung đưa theo gió, chúng chỉ biết xoay theo chiều gió thổi, qua trái rồi lại qua phải, đôi lúc lại xào xạc nghe rất vui tai.
- Chị thấy thế nào? Chỗ này có hợp với chị không?
Giờ cô mới được ngắm nhìn rõ gương mặt của cậu thanh niên. Vẻ lạnh lùng lãnh đạm hiện rõ trên gương mặt và đôi mắt dài sắc bén.
- Nếu nhắm mắt vào và lặng im thì chị sẽ nghe thấy tiếng nhạc đấy.
An Ninh nhắm mắt lại và thưởng thức... đúng như lời cậu ta nói, tiếng nhạc của trời đất hòa quyện lại, tiếng bông lau, tiếng chim hót, tiếng lá quay mòng mòng trên nền đất, thỉnh thoảng lại còn tiếng còi ô tô đằng xa... Tâm trạng cô dần trở nên thoải mái hơn.
Như chợt nhớ ra điều gì, An Ninh quay qua hỏi cậu thanh niên:
- Tối qua, cậu có biết là ai đã đưa tôi về không?
- Không, hôm qua lúc tôi tan ca thì chị vẫn ở đó và còn gọi thêm rất rất nhiều ly cocktail khác nữa.
An Ninh gật đầu và ánh mắt có chút thất vọng.
- Chị dường như không phải là típ người thích nơi đông đúc.
- Sao cậu lại nghĩ vậy? – An Ninh tò mò.
- Thì... tôi nghĩ như vậy dựa vào cách ăn mặc cũng như cách chị uống rượu.
- Nhìn cậu cũng đâu có giống một sinh viên nghèo cần tiền. – Cô nói đầy vẻ châm chọc.
- Vậy sao? Dựa vào đâu mà chị nghĩ tôi là một công tử nhà giàu.
- Thì... chiếc xe của cậu và phong thái của cậu...
- Hahaha... – Cậu trai cười lớn – chiếc xe là do tôi vất vả kiếm tiền ở hộp đêm một năm trời đó. Còn phong thái của tôi vẫn vậy thôi, luôn luôn như vậy.
An Ninh thích cách nói chuyện thẳng thắn đó, mặc dùng chưa gặp nhau nhiều cũng chưa nói chuyện nhiều với nhau nhưng cảm giác thân thuộc như đã gặp nhau từ rất lâu khiến An Ninh càng thêm tò mò.
- Cậu bao nhiêu tuổi? Tên là gì?
- Tôi ... chị cứ gọi tôi là... – Cậu khựng lại không nói nữa.
- Gọi là gì? – An Ninh tò mò.
- Là Dương.
- Tên thật của cậu không phải là Dương đúng không?
- Ưm.
- Tại sao phải dùng tên khác? Sao lại không dùng tên thật?
- Tôi không thích tên thật của mình, nó khiến tôi nhớ về quá khứ.
- Quá khứ đau buồn phải không?
Dương cười mỉm, cậu nhìn xa xăm về phía trước, cái nhìn của một kẻ thông minh dày dạn mùi đời.
- Sao cậu không hỏi tôi tên là gì?
- Tôi không có thói quen nhớ tên người khác, chúng ta cũng chỉ mới gặp nhau, hơn nữa chị chỉ là khách du lịch, nên chắc sau này cũng không gặp lại.
Dương nói rất đúng, tại sao lại phải nhớ tên người khác trong khi không muốn nhớ tới. Không biết tên, chỉ gặp nhau, đứng cùng nhau ở một khoảng trời và nhìn về một phía. Sau khoảnh khắc đó sẽ trở về hiện tại và chúng ta lại là hai người xa lạ, vậy... cần biết tên nhau làm gì?
- Chị có đôi mắt rất giống chị tôi. Đôi mắt rất đẹp.
- Vậy, chị cậu đang sống với cậu chứ?
- Không, chị đang ở một nơi nào đó trên trái đất này, không chừng lại đang ở một thế giới nào đó.
- Chắc đã lâu lắm rồi cậu không gặp chị.
- Lâu lắm rồi tôi không gặp chị ấy. Đến ngay cả gương mặt chị ấy tôi cũng không còn nhớ rõ nữa. Duy chỉ có đôi mắt của chị ấy, tôi không thể nào quên được.
An Ninh nhớ đến An Bình – thằng em trai nhỏ bé của cô, nếu còn sống chắc giờ đây nó cũng đã cao lớn như Dương và cũng đẹp trai lắm.
Em trai An Ninh là một cậu nhóc thông minh, nhanh nhẹn và rất thấu hiểu người khác. Cậu luôn biết cách khiến người khác phải mỉm cười lúc cậu muốn và cũng có thể khiến họ khóc ngay lập tức, học lực cũng vào loại xuất sắc hơn người. Chính vì vậy từ nhỏ An Bình đã được mọi người yêu quý.
Bỗng dưng An Ninh thấy nhớ gia đình vô cùng, nhớ đến người cha vất vả cực nhọc, đứa em mới lọt lòng hay khóc và nhớ đến một An Bình hiểu chuyện thông minh lanh lợi. Hàng lau trước mặt vẫn đang rì rào, cô mong rằng chúng sẽ cùng gió mang nỗi niềm của cô đến bên cạnh những người thân mà cô yêu quý, để rồi một ngày cô có thể lại được gặp họ ở một nơi nào đó trên thế gian này.

-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.sunthien.com. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.sunthien.com – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------

Chương 18: “Nếu một cô gái muốn đợi anh, cô ấy phải chờ bao lâu?”

Nhắm mắt lại rồi lại mở mắt ra, hình ảnh của An Ninh vẫn không sao thoát ra khỏi tâm trí cậu. Rõ ràng cô vẫn còn rất yêu cậu nhưng sao lại một mực từ chối không chịu quay lại với cậu? Tối hôm qua, mọi cảm xúc lại trở về điểm xuất phát. Lúc cậu đi lang thang ngoài đường, đã có lúc cậu muốn từ bỏ, không tiếp tục chờ đợi An Ninh nữa, cậu sẽ tới bên Hạ Du, một Hạ Du hoàn mỹ như vậy sẽ không đến với cậu lần thứ hai. Nhưng cái giây phút cậu nhìn thấy chiếc ô trong suốt và gương mặt của An Ninh đứng trước quán bar, mọi thứ đã thay đổi. Từ giây phút đó, trong mắt cậu tràn ngập hình bóng của An Ninh, cậu đã nhớ cô nhiều như thế, mong muốn được gặp cô, được kể cho cô nghe cậu đã sống như thế nào trong suốt những tháng ngày không có cô. Muốn hỏi han cô, muốn quan tâm cô. Và cứ thế, cậu như con thiêu thân đi theo cô. Cậu chọn một ghế ngồi gần cô, nơi mà chỉ có cậu mới nhìn thấy dáng vẻ cô đơn của cô. Cậu lặng nhìn cô uống hết từng ly cocktail một. Cho tới khi cô say... cô bắt đầu nói nhảm một mình như một kẻ điên đang mượn rượu. Đến lúc này, cậu không thể đứng nhìn, cậu không yên tâm khi nhìn người con gái ấy say mềm ở chốn đầy cạm bẫy như vậy. Và một lần nữa, cậu đã quên Hạ Du, cậu đã đến bên An Ninh, ngắm nhìn cô ở khoảng cách gần. Hóa ra đây là An Ninh lúc say, cô cũng có lúc buông thả và hư hỏng như vậy sao? Và cô bắt đầu nói...
“Cậu lại tới rồi sao?... Cậu chỉ là ảo giác của em... thì hãy để cho em được ngắm nhìn cậu, đừng nói gì cả... đừng để em nghĩ rằng cậu đang ngồi trước mặt em, đang ở cạnh em như một người bằng xương bằng thịt.”
Tại sao? Tại sao cô lại không muốn gặp một Thiên Bảo bằng xương bằng thịt? Cô vẫn còn nhớ tới cậu, nước mắt cô vẫn rơi mỗi lần nhắc đến cậu. Nhưng sao lại không chịu gặp cậu, cô chôn chặt cậu dưới đáy trái tim mình rồi khi say cô mới để chúng được thả ra. Rồi hình ảnh giấc ngủ khó khăn của cô, cô luôn ngủ co người như thế, miệng cắn chặt ngón trỏ. Không biết từ khi nào An Ninh lại luôn có cảm giác bất an như vậy? Nhìn cô, cậu lại càng không thể tha thứ cho bản thân mình. Nằm ôm trọn cô trong vòng tay, thân hình nhỏ bé gầy gò của cô càng khiến trái tim cậu nhói đau. Bất giác cô ôm lấy cánh tay rắn chắc của cậu, đáp lại cái ôm của cậu, cảm giác lành lạnh dần chảy dài trên mu bàn tay cậu. Cậu biết cô đang khóc, nhưng cậu có thể làm gì cho cô, cậu không thể làm gì để cô không khóc, cậu chỉ biết ôm cô một cách lặng lẽ như vậy. “Hãy để anh ôm em một lát nhé, chỉ một lát thôi”.
Tiếng chuông điện thoại kéo Thiên Bảo về với thực tại, là điện thoại của bà Lưu, bà muốn cậu cùng Hạ Du trở về nhà vào cuối tuần này. Chợt nhớ ra Hạ Du, cậu nhấc điện thoại lên... tiếng chuông vô vị bắt đầu đổ dồn dập.
- Alô. – Giọng nói nhỏ nhẹ của Hạ Du vang lên ở đầu dây bên kia.
- Tối hôm qua em ngủ ngon chứ?
- Ưm, vâng.
- Chúng ta... nói chuyện một lát được không?
- Anh đã suy nghĩ xong chuyện của mình chưa?
- Rồi, anh đã thấy mẩu giấy em để lại, thành thật xin lỗi em.
- Không sao, vậy nửa tiếng nữa đợi em ở đại sảnh của khách sạn nhé.
- Được rồi, anh sẽ đợi.
Cúp máy xuống, lòng cậu lại rối như tơ vò. “Thiên Bảo ơi là Thiên Bảo, lần này mày chết thật rồi. Mày phải nói gì với Hạ Du đây?” Cậu không muốn tiếp tục nghĩ nữa, muốn để cho những dòng nước mát lạnh giúp đầu óc cậu tỉnh táo hơn...
Cậu ngồi đợi Hạ Du ở quán café của khách sạn, cậu vẫn chưa biết mình nên nói gì với Hạ Du, giải thích thế nào về thái độ của cậu tối hôm ấy.
- Anh lại đang nghĩ gì vậy? – Hạ Du ngồi xuống trước mặt Thiên Bảo.
- Không, không có gì cả. – Thiên Bảo cười trừ.
- Anh có chuyện gì muốn nói với em sao? – Hạ Du trên môi vẫn nở nụ cười hiền dịu.
- Anh chỉ muốn xin lỗi em về chuyện tối hôm đó. Anh mải suy nghĩ quá nên không để ý đến mọi thứ xung quanh.
- Không sao, con người ai mà chẳng có lúc suy nghĩ như vậy.
- Hơn nữa... hôm nay anh muốn nói với em một việc. – Ánh mắt cậu dần trở nên nghiêm trọng.
- Có chuyện gì vậy? Trông sắc mặt anh có vẻ nghiêm trọng.
- Đó là chuyện quá khứ của anh.
Hạ Du cười nhẹ, cô ngồi yên lặng nghe cậu nói.
- Trước khi gặp em, anh đã yêu một cô gái.
- Và...
- Và giờ anh vẫn còn rất yêu cô ấy.
- Em biết.
Thiên Bảo ngạc nhiên khi thấy vẻ bình thản của Hạ Du.
- Sao em lại biết?
- Chỉ là anh không biết thôi, mọi thứ đều được viết hết trên mặt anh đó.
Thiên Bảo thẫn người ra một lúc, cậu cần lấy lại tinh thần. Sực nhớ ra rằng, từ trước tới nay, cậu chưa một lần nào ngồi nói chuyện nghiêm túc với Hạ Du, trong đầu cậu, mọi thứ về Hạ Du đều mờ nhạt và không có chút chân thành.
- Em chỉ muốn hỏi anh một câu, có được không?
Thiên Bảo giật đầu rồi nhấp một ngụm café đắng, thói quen uống café đắng ngắt cũng chẳng hiểu từ bao giờ nó lại thành ra quen thuộc và dễ dàng đến thế. Trước kia, khi An Ninh còn là hầu gái của cậu, cậu luôn có những tách Americano thơm lừng ngon tuyệt. Hainăm nay nó đã thay đổi từ lúc nào chính cậu cũng không thể lý giải được.
- Phải mất bao lâu anh mới có thể quên được cô gái đó? Nếu một cô gái muốn đợi anh, cô ấy phải chờ bao lâu?
Vị đắng của café đọng lại ở đầu lưỡi rồi lan xuống họng, đắng đến đỏ cả mắt. Không, cậu chỉ là đang quá đỗi ngạc nhiên về câu nói của Hạ Du, mắt cậu không thể chớp và miệng cũng không thể nói gì cả.
- Hạ Du à... Em... em là một cô gái tốt. Anh biết thời gian qua em đã quan tâm anh, chăm sóc anh, ở bên anh. Anh rất biết ơn em vì điều đó, nhưng... trái tim anh chỉ có một chỗ và người con gái ấy đã lấy đi mất rồi.
- Anh yêu cô ấy đến vậy sao?
- Em cứ nói với các bác bên nhà là anh không xứng với em, và em đã đá anh.
- Tại sao em phải nói như vậy?
- Hạ Du, anh biết em quan tâm anh. Nhưng kiếp này anh đành phải phụ tình cảm của em.
- Nhưng anh và cô ấy đâu có thể đến với nhau.
Thiên Bảo thần người ra một lúc, Hạ Du nói quá đúng, cậu và An Ninh giống như mặt trăng và mặt trời, khi mặt trời lên thì mặt trăng lặn và ngược lại khi mặt trăng lên thì mặt trời sẽ lại nằm vào góc tối. Chúng có thể gặp nhau nhưng không thể ở cùng lúc trên bầu trời.
- Anh biết... nhưng... anh không cho phép bản thân mình làm tổn thương một cô gái tốt như em.
- Em không sao, em sẽ đợi cho tới khi nào trái tim anh chịu chia sẻ chỗ cho em. – Nói rồi Hạ Du đứng dậy đi khỏi.
Cô cũng chỉ là một cô gái bình thường, vẻ bề ngoài luôn lãnh đạm không thể che giấu cảm xúc của cô lúc này. Sự bối rối, sự hờn ghen, lòng đố kỵ và cả tình cảm đối với người đàn ông kia. Cô thật sự ghen tị với cô gái đó, một Thiên Bảo kiêu ngạo, đầy khí phách nam nhi lại là một kẻ si tình như thế. Từ trước đến giờ, đây là lần đầu tiên Hạ Du cảm thấy mình thua kém và bất lực, gần một năm qua, cô luôn bên cạnh cậu lúc cậu cần, không bao giờ xen vào những cảm xúc hay những suy nghĩ của cậu, luôn tạo cho cậu một không gian riêng vô cùng thoải mái. Nhưng chính điều đó đã phản tác dụng, nó biến cô thành một cái bóng vô vị bên cạnh cậu, chỉ biết đứng bên cạnh, nhẹ nhàng và im lặng. Cô hờn ghét bản thân, hờn ghét vì sao cô lại không đến bên người đó sớm hơn, tại sao ông trời lại bắt tình yêu đầu tiên của cô đã phải nếm trải vị đắng. Gạt đi nước mắt đang lăn nhẹ trên má, cô ngắm nhìn khoảng không đầy mưa vô định qua lớp kính xe mờ đục.



Chương 19: Em lại gặp anh rồi, cậu hai!

Thời gian nghỉ ngơi đã hết, An Ninh lại tiếp tục lao đầu vào công việc của một phó tổng giám đốc tại Nhật. Những dư âm hỗn độn vẫn còn trong đầu và trong từng cảm xúc, An Ninh ngồi trong phòng làm việc, nhìn mọi hoạt động của nhân viên bên ngoài qua lớp kính lớn trước mặt. Hóa ra trước đây cô cũng đã từng bận rộn như một con thiêu thân như vậy, đống giấy tờ, các cuộc điện thoại, chạy đi chạy lại và cả những mảnh giấy nhớ chằng chịt trên màn hình máy tính. Công việc hiên tại của An Ninh không phải nhàn hạ, nhưng nó vẫn có đủ thời gian cho cô ngồi nhâm nhi một tách cafe. Nhấn phím 1 gọi cho phòng thư ký... và yêu cầu cô ấy mang cho An Ninh bản kế hoạch của tháng.
Chỉ vài phút sau, bản kế hoạch đã được đặt trước mặt An Ninh. Cô nhận ra rằng tổng giám đốc đã mở một chi nhánh mới tại Việt Nam và muốn cô về nước khảo sát tình hình. Và vé máy bay đã được đặt sẵn, ngày mai cô sẽ có mặt tại Việt Nam.

Việt Nam đang là mùa đông, cô đã xa cái mùa đông ở Việt Nam được hơn ba năm, và giờ thì lại cảm thấy quá lạ lẫm với kiểu thời tiết khắc nghiệt nơi quê cha đất tổ. Và ngoài trời lại còn mưa, cơn mưa phùn càng làm cái buốt thêm buốt hơn. Đường từ Nội Bài về thành phố thật dài, và... hắttttttttt... xìiiiiiiiiiii... Tệ thật, mới về nước đã bị ốm, cô còn rất nhiều việc phải làm mà lại khụt khịt như vậy. Mở túi ra định lấy một viên thuốc cảm nhưng... thật là quá tệ hại, cô đã trở thành một cô gái đuểnh đoảng từ khi nào! Đã sắp sẵn một túi to thuốc mà vẫn quên không mang theo.
- Cô gái, cô định tới đâu? – Người lái taxi hỏi An Ninh.
Cô đưa cho người đàn ông một mẩu giấy ghi địa chỉ rồi cố gắng chợp mắt một lúc sau chuyến bay dài mệt mỏi.
Cửa khách sạn mở ra trước mắt, là một khách sạn lớn ở gần trung tâm thành phố, cô sẽ nghỉ ngơi hôm nay, ngày mai sẽ bắt đầu với công việc của mình.
Ngả lưng xuống chiếc giường êm ả, đầu óc cô vẫn còn choáng váng, thuốc cảm lại không có. Cô lắc đầu rồi chui vào chăn ngủ cho quên đi cơn đau đầu đang hành hạ, tối cô sẽ xuống phố và mua thuốc...
Trời không còn mưa nữa nhưng đường trơn và ướt nhẹp, phố Hàng Bông vào cuối tuần vẫn đông đúc. Qua năm tháng, các con phố cũng khác trước nhiều, chúng vẫn nhỏ bé nhưng nhiều hàng quán và xe cộ hơn. Đi dọc theo vỉa hè nhỏ, cuối cùng cô cũng tìm được một hàng thuốc, nhưng không thể uống mà không ăn gì... và cô lại đi tiếp. Trời càng về tối càng lạnh, nó khiến cô run lên mặc dù đã mặc rất rất nhiều áo. Bỗng chiếc túi trong tay cô bị giật, cô giữ lại nhưng bị lôi xếch đi... rồi ngã dúi dụi... chân cô đau điếng nhưng vẫn cố chạy để đuổi theo tên cướp đang dần lẫn vào đám đông...
- Xin anh giúp tôi đuổi theo tên cướp... – An Ninh cuống cuồng níu tay một người đàn ông to cao đang đứng gần đó...
Rồi anh ta vụt chạy đuổi theo tên cướp, dáng chạy thật nhanh, thật mạnh mẽ.
Cái chân cà nhắc của cô càng lúc càng đau hơn, trời lại càng lúc càng lạnh, nó khiến cô càng lúc càng mệt mỏi. Cô ngồi xuống một mái hiên bên đường và chờ người đàn ông kia quay lại.
- Em không sao chứ?
Người đang ông đưa chiếc túi ra trước mặt An Ninh, theo lễ nghĩa, cô ngước mặt lên và cảm ơn... Nhưng người đứng trước mặt kia làm cô sững sờ. Tại sao cậu lại ở đây?
- Em không sao chứ? – Cậu hỏi lại một lần nữa.
- Sao lại là anh? – An Ninh hỏi trong sự ngạc nhiên tột độ.
- Em quên rồi sao? Chính em là người níu lấy tay anh và muốn anh đuổi theo tên cướp.
Đúng, lúc đó cô cuống quá nên cũng chẳng kịp nhìn mặt, trái đất thật l...
<<1 ... 9101112>>
Đến Trang
Tags: Truyện, hay, Đôi, mắt, của, hầu, gái, Full, Góc, đọc, truyện
Game hay tuyển chọn
Hạo Thiên Online Hạo Thiên Online
Kho nhiệm vụ bất tận chính tuyến, chủ tuyến, phụ bản, bang phái, quốc gia... khiến cho ngay cả các pro cũng không thể ngơi tay.
Load: 0.000209s
U-ON
Nhấn vào đây để đi tiếp..>>
C-STAT
Trình duyệt web cực nhanh cho di động miễn phí !