Chiến Thần Online Chiến Thần Online
Game hạng nặng, đồ họa khủng. Đánh quái, làm nhiêm vụ, cày level.
wap tai game mien phi, game cho dien thoai, game android, game iphone, game java, game mien phi, tai game dien thoai mien phi
Home | Online | Offline | Ứng dụng | Android | Phim 3GP | Truyện | Wapmaster | Upload | Admin
Đôi mắt của hầu gái Full - 8| Truyện hay | movigame.wap.sh
Trang chủ > Góc đọc truyện > Truyện hay > Đôi mắt của hầu gái Full

Đôi mắt của hầu gái Full

Xem: XtCAT -:- 404
80s toys - Atari. I still have
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53648483
Visits Today: 241148
This Week: 1496283
This Month: 5642929

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


n thận hành động của mình với An Ninh, anh mà còn dám động đến một sợi tóc của cô ấy lần nữa...tôi sẽ không tha cho anh đâu!
Cậu buông Thiên Bảo ra rồi lên xe phóng đi mất, để lại Thiên Bảo với hàng vạn câu hỏi trong đầu. An Ninh đã xảy ra những chuyện gì trong hai năm qua, cô ấy đã phải chịu đựng những điều khủng khiếp gì mà cậu chưa biết? Cau nói của Thiên Thành càng khiến cậu thêm rối hơn. Dường như mọi thứ đã đi quá xa với những gì cậu nghĩ. Nó không chỉ đơn thuần như vẻ bên ngoài của nó và còn ẩn chứa sự mất mát to lớn khác bên trong. Cậu bóp trán suy nghĩ, trong ký ức của cậu hình như vẫn chưa đủ, nó không thể lý giải được sự ra đi đột ngột của An Ninh hai năm về trước.

An Ninh ngồi trước mặt cậu, cậu nhìn cô không chớp mắt. Cô vẫn đang mải miết hoàn chỉnh những điều khoản cuối cùng trong bản hợp đồng mà chỉ vài phút nữa hai bên sẽ bắt tay nhau ký. Lúc này đây, trong đầu cậu chỉ nghĩ tới An Ninh, nghĩ tới những gì mà Thiên Thành nói tối hôm trước. Cậu không sao thôi nghĩ về nó được, dường như cậu là người ngoài cuộc không hề biết một chút gì về quá khứ đó. Mẹ của cậu, người đàn bà đầy quyền lực, độc tài và dám làm mọi việc ấy đã gây ra những gì? Phải chăng người con gái đầu tiên mà cậu yêu cũng ra đi đột ngột vì điều đó? Đầu cậu như muốn nổ tung, không thể tập trung công việc được.
- Cậu Thiên Bảo...
Giọng ông giám đốc gọi khiến cậu giật mình.
- Vâng.
- Bản hợp đồng đã xong, cậu xem kỹ lại rồi hãy ký nhé.
Ông đưa cậu bản hợp đồng, cậu đọc qua một lượt rồi ký. Công việc đã hoàn thành, An Ninh cùng ông giám đốc sửa soạn chuẩn bị ra về.
- Khi nào thì ông về Nhật? – Cậu bất chợt hỏi ông giám đốc, đó là cái cớ tốt nhất để cậu có thể biết được khi nào An Ninh trở lại Nhật.
- Chắc độ chiều mai tôi và cô An Ninh sẽ bay về Nhật, tôi cần giải quyết vài vấn đề còn lại dưới xưởng.
Cậu nhíu mày tỏ ý không vừa ý, An Ninh nhìn cậu, cô hiểu rằng cậu đang đắn đo điều gì đó.
- Tôi e là chúng tôi cần cô An Ninh ở lại đây một thời gian, mong ông hiểu giúp.
Ông giám đốc có vẻ không hiểu ý của cậu, mà chính cậu cũng chẳng nghĩ ra lý do gì có thể thuyết phục ông ấy để An Ninh ở lại. Cậu cười xòa rồi bắt tay ông giám đốc.
- Thôi, vậy thế này, hai người cứ về Nhật trước, có việc gì liên quan đến lô hàng hay khâu vận chuyển thì tôi sẽ qua đó thông báo với các ông sau.
Ông giám đốc không mấy để ý đến biểu hiện khác lạ của cậu, ông cười giòn và vỗ vai cậu ra dáng rất hài lòng. Ông khoác áo lên rồi đưa áo cho An Ninh, ông cầm giúp cô tập tài liệu và kiên nhẫn đợi cô mặc xong áo khoác.
Cậu hai quay mặt đi, cậu không muốn nhìn cái cảnh An Ninh quá thân mật với giám đốc của mình, cái cách ông ta nhìn cô như thể đang nhìn người yêu của mình với ánh mắt trìu mến vậy, thật lố bịch và khó chịu.
Tối hôm ấy, cậu đứng đợi Thiên Thành trước cửa. Cũng như hôm trước, cậu út về nhà khá muộn. Từ khi trở thành đạo diễn nổi tiếng, cậu luôn bận rộn với công việc của mình, những dự án làm phim, liên hoan phim cho đến những buổi party thâu đêm suốt sáng cùng những diễn viên người mẫu xinh đẹp.
Tiếng còi xe của Thiên Thành vang lên từ phía xa khiến Thiên Bảo giật mình. Cậu hiểu được ánh mắt ngán ngẩm của Thiên Thành qua lớp kính kia, cậu biết Thiên Thành không hề muốn gặp cậu.
- Anh tới đây làm gì? Giữa chúng ta còn gì để nói sao?
- Thiên Thành, anh biết lần trước là anh sai, nhưng anh xin em, anh cần biết những năm qua An Ninh đã xảy ra chuyện gì.
- Tất cả đã quá muộn để biết, khi biết được thì anh tính làm gì? Hận mẹ hay là tới quỳ trước chân An Ninh xin tha thứ? Tránh ra cho tôi vào nhà, tốt nhất anh hãy quên An Ninh và cái quá khứ hai năm về trước đi. Như vậy An Ninh và anh mới có thể sống tốt được.
Nói rồi cậu rồ ga chuẩn bị phóng xe qua cổng. Nhưng...Thiên Bảo đã quỳ xuống, ngay trước đầu xe cậu. Đây là lần đầu tiên cậu thấy anh mình như vậy. Đối với cậu hai, cái tôi của mình luôn là quan trọng nhất. Chính vì vậy, dù cậu có chơi bời hay trăng hoa thế nào, lòng tự trọng của cậu cũng không hề bị sứt mẻ hay lung lay. Nhưng, giờ đây, cậu đang quỳ xuống, quỳ xuống để cầu xin đứa em của mình, vứt bỏ cái tôi, vứt bỏ lòng tự trọng để có thể chuộc lại những lỗi lầm trong quá khứ.
- Tôi quỳ xuống đây để xin cậu, xin cậu hãy cho tôi biết. Dù tôi có hận mẹ hay tôi có phải quỳ xuống xin An Ninh tha lỗi...Tôi vẫn muốn biết, hãy nói cho tôi hay để sau này tôi biết phải sống thế nào, phải sống ra sao. Nếu không cả cuộc đời này tôi sẽ sống trong dằn vặt mất.
Cậu út thở dài và có vẻ xuôi xuôi trước sự chân thành của anh trai mình. Cậu mở cửa bước xuống xe.
- Tôi sẽ nói cho anh biết, nhưng với một điều kiện, dù có chuyện gì xảy ra, nếu anh làm cho An Ninh khóc một lần nữa, tổn thương một lần nữa, thì tôi e rằng giữa chúng ta không còn tình anh em nữa.
Thiên Bảo gật đầu, cậu chú ý lắng nghe từng lời Thiên Thành nói.
- Sau khi anh từ Nhật trở về, mẹ đã biết giữa anh và An Ninh có điều gì đó khác lạ. Mẹ cố gắng kiếm một việc ởSingapoređể đẩy anh sang đó vài tháng, trong thời gian đó, mẹ sẽ loại bỏ An Ninh. An Ninh dần tránh gặp mọi người, cổ thường khóc trong phòng một mình vào buổi tối và bị xa lánh. Một tháng sau khi anh xuất ngoại, An Ninh báo cho tôi rằng cô ấy đã có thai với anh. Lúc đó tôi mới biết...ngay lúc ấy tôi đã muốn bay quaSingapoređể giết chết anh...Nhưng An Ninh đã quỳ xuống cầu xin tôi tha cho anh và muốn tôi giúp cô ấy trốn khỏi nơi này. Tôi khuyên cô ấy nên bỏ đứa bé đi, nhưng cô ấy cứng đầu nhất quyết phải sinh ra nó. Mọi sự vỡ lở khi mẹ phát hiện ra An Ninh có những biểu hiện lạ. Khi kế hoạch sắp sửa hoàn thành thì lại bị mẹ phát hiện. Bà biết đó là con của anh nhưng khăng khăng nói rằng cổ đã có bầu với một tên bảo vệ nào đó rồi nói cô vi phạm hợp đồng. Tôi không thể làm gì lúc đó, hôm đó là ngày tôi bảo vệ đồ án tốt nghiệp, tôi đã không thể ở nhà để bảo vệ cổ. Khi trở về nhà, tôi thấy An Ninh đang ngồi ngoài cổng. Anh có biết trông cô ấy như thế nào không? Chỉ một bộ đồ, không áo khoác, không hành lý, không tiền bạc, không giấy tờ tùy thân. Khi gặp tôi, cô ấy vẫn nở nụ cười thật tươi, người cô ấy run lên vì lạnh, chân cô ấy, tay cô ấy, môi cô ấy tím tái đi vì đã ngồi ngoài trời lạnh quá lâu. Tôi lại muốn tìm anh, tôi muốn xé xác anh, băm vằm anh ra thành trăm mảnh. Tôi cũng hận mẹ, hận vì sao bà lại đối xử với An Ninh không chút tình người như thế. Bộ dạng nhếch nhách thảm hại đáng thương đó của An Ninh cho đến giờ vẫn là sự ân hận lớn nhất của tôi. Sau đó, An Ninh phải nằm viện vì tình trạng sức khỏe và đứa con trong bụng. Ngày nào tôi vào thăm cô ấy là cô ấy hỏi tôi anh đã về chưa và dặn tôi không được cho anh biết cổ đang trong viện. Cổ không muốn trở thành vật cản trong cuộc sống của anh. Hai tuần sau, một vị luật sư tới đưa cho cô ấy một tập tài liệu. Lúc tôi đi lấy nước trở về phòng thì không thấy cổ ấy đâu. Chỉ thấy đống giấy tờ rơi dưới sàn và một xấp tiền, rất nhiều tiền. Đó là giấy tờ đồng ý bỏ đứa bé và cắt đứt mọi liên hệ với Lưu gia...hơn nữa...anh và mẹ đã ký. Tôi đã đi tìm nhưng không thấy cổ, suốt một thời gian dài sau đó, tôi đã tìm kiếm cô ấy khắp nơi, khắp các bệnh viện nhưng đều vô ích. Nửa năm trở lại đây, trong một lần qua Nhật quay phim, tôi đã gặp lại An Ninh trong vai trò của một cô thư ký. Cũng như anh đã thấy. – Nói đến đây, Thiên Thành không thể nén cơn tức giận, cậu đập tay vào cửa kính.
Vậy là bao năm qua, Thiên Bảo chỉ như một con rối trong tay mẹ, cậu không ngờ một người đàn bà như vậy lại có thể độc ác và phũ phàng đến như thế. Cậu định xông vào nhà nhưng bị Thiên Thành giữa lại.
- Anh tính làm gì?
- Tôi phải làm rõ điều này với mẹ.
- Anh bị điên sao? Anh thử nghĩ xem, vì sao mẹ lại làm như vậy? Bà phải quản lý cả một Lưu gia, bà cũng chỉ vì Lưu gia nên mới làm như vậy. Mọi người sẽ nghĩ thế nào nếu như An Ninh mang trong mình đứa con của anh? Mọi người sẽ nghĩ thế nào khi một hầu gái lại là thiếu phu nhân của Lưu gia khét tiếng? Mẹ cũng chỉ vì cái nhà này nên mới phải làm như vậy.
- Nhưng có gì cũng phải đợi tôi về rồi muốn làm gì thì làm...
- Đợi anh về? Đợi anh về thì giải quyết được gì khi anh chỉ làm mọi việc trở nên rối hơn. Anh có tự tin lúc đó anh bảo vệ được An Ninh không? Hay lại để cô ấy ra đi đau đớn như cô hầu gái trước của anh? Nghĩ lại đi Thiên Bảo, giờ thì anh biết hết mọi thứ, nhưng không nhất thiết phải đào bới nó lên lại từ đầu, nó sẽ chỉ gây ra đau đớn và tổn thương cho tất cả mọi người mà thôi.
Cậu ngồi sụp xuống, cậu không thể làm gì sao? Sao cậu lại bất lực thế này? Cậu không thể bảo vệ người con gái mình yêu, cũng không thể dũng cảm yêu cô. Cậu không biết mình nên làm gì và phải làm gì lúc này. Thứ duy nhất mà cậu làm được chỉ là ngồi đây, ngồi đây và hối hận về tất cả những gì mình đã làm, đã gây ra cho An Ninh. Nước mắt tuôn rơi, cậu đang khóc, khóc vì cái gì? Khóc vì thương An Ninh hay vì sự bất lực của bản thân? Khóc vì mọi thứ đã quá muộn, cậu đã không còn đủ tư cách để nắm lấy tay An Ninh một lần nữa.

Ánh đèn căn phòng nhỏ của An Ninh vẫn sáng, ánh sáng yếu ớt và cô đơn, cậu đã đứng đây bao lâu rồi nhỉ? Chính cậu cũng chẳng biết nữa. Cuối cùng thì cậu cũng nói hết mọi việc với Thiên Bảo, có lẽ điều đó sẽ đưa tình cảm của cậu vào ngõ cụt. Chính cậu cũng chẳng hiểu vì sao bản thân mình lại làm như vậy, có lúc cậu muốn giữ An Ninh cho riêng mình, chôn cái bí mật ấy xuống mồ để An Ninh có thể là của cậu. Nhưng khi thấy Thiên Bảo quỳ xuống, cậu lại mủi lòng, cậu nghĩ đến mình, cậu tự đặt mình vào hoàn cảnh của Thiên Bảo, cậu cũng sẽ làm như vậy nếu ở địa vị của anh.
Cậu nhấc điện thoại gọi cho An Ninh.
- Alô.
- Em ngủ chưa?
- Chưa, em vừa mới tắm xong. Có chuyện gì vậy?
- À không, anh chỉ định hỏi xem em ngủ chưa thôi.
An Ninh không nói gì bên đầu dây, cậu biết cô đang chờ và lắng nghe cậu nói. Cô luôn là người hiểu cậu hơn bất kỳ ai, luôn sẵn sàng lắng nghe bất cứ khi nào cậu cần giãi bày. Nhưng tại sao? Tại sao tình cảm của cô không dành trọn vẹn cho cậu?
- Có chuyện gì vậy? – An Ninh lại hỏi lại cậu một lần nữa.
Cậu cũng im lặng một hồi, cậu không muốn cô đi sâu vào tâm can cậu lúc này, cậu sẽ chẳng giấu nổi cô điều gì cả. Chỉ vài ngày nữa, cô sẽ quay lại Nhật, và mọi chuyện sẽ lại đâu vào đấy.
- Em có thể gặp anh một lát được không? Uống với anh một ly thôi.
- Đợi em một lát, em xuống ngay.
An Ninh cúp máy, vài phút sau cô có mặt dưới lầu. Gương mặt cô, ngay cả khi cô bên cậu, cậu cũng vẫn nhớ nó, vẫn muốn có bên cạnh mãi mãi. Cậu là người ích kỷ, cậu sẽ không cho An Ninh biết việc cậu đã gặp Thiên Bảo, cậu muốn ích kỷ cho bản thân một lần. Bao năm qua, cậu đã cho Thiên Bảo quá nhiều cơ hội, nhưng chẳng bao giờ anh ta biết trân trọng nó.
Cậu và An Ninh vào một quán rượu nhỏ, gọi một chai rượu và một đĩa đồ nhắm. An Ninh rót cho cậu một chén và cô cũng tự rót cho mình một chén, xong xuôi đâu đấy, cô ngồi đợi cậu uống cạn. Vị cay nồng của rượu trôi xuống cổ họng cậu bỏng rát. An Ninh vẫn đang ngồi đợi cậu. Ánh mắt của cô khiến cậu không thể không nói gì.
- Xin lỗi vì đã kéo em ra ngoài muộn thế này.
- Có chuyện gì sao? Anh không bao giờ uống rượu quá khuya.
- Anh cũng không hiểu vì sao mình lại uống rượu. Chỉ đơn giản là uống một thứ gì đó, và muốn được ngồi cạnh em thế này.
- Em đã ở đây rồi, em sẽ không hỏi anh là có chuyện gì cả. Vậy nên anh cứ uống đến khi nào anh muốn.
Cậu luôn thích câu nói đó của cô. An Ninh không bao giờ cố gắng hỏi xem có chuyện gì xảy ra với cậu, cô thường kiên nhẫn chờ đợi cho tới khi cậu tự nói ra hay cho tới khi những hành động hay lời nói bất thường của cậu đủ để cô hiểu ra mọi vấn đề.
- Anh biết không nên hỏi em điều này, nhưng...nó luôn ở trong lòng anh suốt hai năm qua...anh luôn thắc mắc, liệu đã có phút giây nào...em thôi yêu Thiên Bảo chưa?
Câu hỏi của cậu út khiến An Ninh giật mình, trong suốt hai năm qua, cô luôn nuôi hận thù trong lòng, cô nghĩ đến cậu hai cũng chỉ với ý nghĩ muốn giết chết cậu cho hả dạ. Nhưng, cậu út lại nói tới chữ yêu, dường như nó đang tìm hiểu tận sâu trong tim cô tình yêu mà cô vẫn giữ cho cậu, nó đã được cất giữ ở một nơi nào đó.
- Không, em hận anh ta, cả đời này em hận anh ta, cho đến khi chết em vẫn hận anh ta.
Cậu cười nhạt, cậu rót đầy một chén rồi uống cạn.
- Vậy mà anh nghĩ rằng em đang nói dối cơ đấy An Ninh. Nhiều lúc anh cũng đã nghĩ, liệu trong trái tim em, khi nào mới có chỗ đứng cho anh, thời gian hai năm qua, mọi thứ đối với em chỉ là vô nghĩa, tình yêu của em vẫn dành cho người đã đẩy cuộc đời em xuống vực. Còn kẻ si tình mù quáng như anh, luôn trở về nhà với hai bàn tay trắng.
- Anh say rồi đó, Thiên Thành. Em nghĩ là anh không nên tiếp tục.
- Anh xin lỗi vì đã nói với em những lời đó, anh thừa nhận, anh đã hơi say. Nhưng chỉ có rượu mới giúp anh có đủ dũng khí để nói ra...
Đột nhiên cậu nắm lấy tay An Ninh rồi siết mạnh khiến An Ninh giật mình.
- Liệu anh có nên tiếp tục chờ đợi nữa không hả An Ninh?
Cô còn chờ đợi điều gì ở kẻ xấu xa kia? Thiên Thành nói quá đúng, cô đã lãng phí quá nhiều thời gian để yêu Thiên Bảo. Đêm trôi qua thật nhanh, cuộc vui nào cũng đến lúc tàn, mê muội nào rồi cũng phải tỉnh lại, có lẽ đã đến lúc cô buông tay ra và quên đi mọi thứ.

Chương 13: An Ninh, xin em hãy cho anh gặp con của chúng ta.

Cậu hai ngồi đợi mẹ ở phòng khách. Căn nhà vẫn vậy, chẳng khác gì mấy so với hai năm về trước, có lẽ điều khác biệt duy nhất chỉ là nó đã trở nên vắng vẻ hơn. Thiên Mai thì về nhà chồng, anh Thiên Minh giờ công tác ở Bộ Ngoại giao, cậu cũng có cơ ngơi riêng và đã tự lập được cả năm nay. Căn nhà chỉ còn lại mẹ và Thiên Thành sống. Mọi thứ càng trở nên trống vắng hơn khi chỉ mình cậu đang ngồi đợi bà trong căn phòng quá ư là rộng lớn này.
- Hôm nay có chuyện gì mà con lại tới tìm mẹ như vậy, Thiên Bảo? – Bà Lưu bước vào khiến cậu hai giật mình.
- Con có chuyện muốn nói với mẹ.
- Chuyện gì? Không lẽ... con đã chấp thuận qua lại với con gái của Tô phu nhân lần trước.
- Không, là chuyện liên quan đến An Ninh.
Sắc mặt bà Lưu bỗng thay đổi hẳn, vẻ tươi cười ban đầu bỗng chốc đanh lại. Cố tỏ ra bình tĩnh, bà mở tủ lấy chai rượu rót ra một ly đặt trước mặt cậu hai rồi nói:
- Đó là chuyện quá khứ rồi, cần thiết phải nhắc lại không?
- Cần, vì những gì con biết là chưa đủ... đúng không mẹ?
Cơn giận của bà bốc lên, cậu có thể cảm nhận được qua sự biến sắc của tròng mắt và đôi tai bà. Nhưng rồi vẻ điềm tĩnh lại hiện hữu trên gương mặt bà giống như chiếc mặt nạ vậy.
- Tất cả những gì con biết là tất cả.
- Con thì không nghĩ như thế. – Cậu hai kiên quyết.
- Vậy, theo con, chuyện đó còn gì nữa? Mẹ không muốn vì một con a hoàn mà làm rạn nứt tình mẹ con giữa chúng ta, con hiểu chứ, Thiên Bảo? – Bà cố tỏ ra vẻ mềm mỏng với cậu.
- Con chỉ muốn biết những gì cần biết, để con có thể tự quyết định mình nên làm gì tiếp theo.
- Tại sao đột nhiên con lại hỏi mẹ chuyện đó? Không lẽ... con hồ ly đó trở về tìm con?
- Không có con hồ ly nào cả, xin mẹ hãy thận trọng với lời nói của mình.
- Giờ thì con giỏi rồi, con tự cho mình có đủ quyền để lên mặt dạy đời mẹ và để bảo vệ con hồ ly đó.
- Chính mẹ mới là người sai trong chuyện này. Hà cớ gì mà mẹ phải đuổi cô ấy ra đường như vậy?
- Tất cả là vì con đấy Thiên Bảo ạ. Nếu con không đi quá xa thì đâu đến nỗi mẹ phải làm tới nước đó. Mẹ làm tất cả cũng chỉ vì muốn tốt cho con, muốn giữ vững cái nhà này.
- Giữ vững cái nhà này ư? Mẹ thừa biết, đứa bé trong bụng cổ là con của ai, mẹ nhẫn tâm giết chết cháu nội của mẹ sao? Con không thể hiểu nổi mẹ.
- Mẹ thà mang tiếng ác mà giết nó đi ngay từ khi nó chưa thành hình còn hơn để sau này nó bị mọi người khinh rẻ. Con đã bao giờ nghĩ qua, nếu như đứa bé được sinh ra, mọi người sẽ nói như thế nào? Khi nó ra đường, mọi người sẽ chỉ vào mặt nó mà thốt lên: “A, mẹ mày là hầu gái, đồ con hoang, mày không đủ tư cách để làm cháu Lưu gia” hay đại loại một lời phỉ báng tương tự. Rồi con nghĩ cha con sẽ đồng ý cho con lấy An Ninh sao? Con nghĩ ông ấy sẽ còn tàn ác đến thế nào nếu như ổng biết con yêu nó.
- Mẹ có thể đợi con về rồi giải quyết mọi chuyện. Cớ sao lại giấu con lâu như vậy? Mẹ biết là con đã khổ sở thế nào không?
- Mẹ hiểu con mẹ hơn ai hết. mẹ biết con là người nặng tình nặng nghĩa. Nhưng thế giới của chúng ta và thế giới của An Ninh quá khác nhau, mẹ làm như vậy chỉ muốn tất cả đều có cuộc sống mới. Con hiểu chứ Thiên Bảo?
Cậu ngồi sụp xuống. Đúng như Thiên Thành nói, cậu biết sự thật cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì, mọi chuyện chỉ càng rối thêm. Mẹ cậu nói quá đúng, giữa cậu và An Ninh luôn có rào cản, bức tường lớn quá cao và dày. Cả hai không thể phá vỡ nó, nó sẽ chỉ làm cho cả hai kiệt sức và mệt mỏi. Cậu đã không suy nghĩ nhiều như vậy, không tính toán cho cả hai, cậu nợ An Ninh quá nhiều, khiến cô ấy hận quá nhiều. Có lẽ, đã đến lúc cậu từ bỏ, từ bỏ An Ninh là lời xin lỗi tốt nhất của cậu dành cho cô vào lúc này. Cậu chẳng biết làm gì hơn nữa, cậu bất lực, cậu chán nản, cậu hận, hận chính bản thân mình đã gieo rắc khổ đau cho người con gái mà cậu yêu thương.

Màu của lá bắt đầu chuyển dần rồi trở nên đậm hẳn, những chiếc lá mới đang khép nép sau những chiếc lá già, chờ ngày được mở mắt nhìn ngắm thế giới. Cái giá buốt của mùa đông vẫn còn theo những cơn mưa phùn đầu mùa, nhưng đã phảng phất quanh đây hơi ấm của một mùa xuân mới.
Đã lâu lắm rồi An Ninh không đi dạo như vậy, không khí ẩm ướt của sương sớm, thoang thoảng qua cánh mũi là mùi ngai ngái của cây cỏ đẫm sương, mùi hương trầm của một ngôi chùa gần đây, cũng là hơi thở của nhịp sống đang chảy xung quanh cô. Chiếc áo dần thấm mồ hôi, một buổi sớm chạy bộ sẽ giúp tinh thần cô khoan khoái và minh mẫn. Chỉ vài tiếng nữa thôi là cô lại một lần nữa phải xa nơi này. Không biết bao giờ mới có cơ hội trở lại. Nơi đây, gắn bó với cô biết bao kỷ niệm, vui có, buồn có, đau thương có và cả hạnh phúc. Cô lặng ngồi xuống chiếc ghế đá cạnh hồ, tiếng gió xào xạc qua rặng liễu hát ru đưa cô về thời ấu thơ. Cảm giác như chẳng bao giờ muốn rời xa.
- An Ninh!
Tiếng gọi từ phía sau khiến An Ninh giật mình, và cô còn ngạc nhiên hơn khi người đứng đằng sau cô không ai khác chính là Thiên Bảo.
- Em có thời gian chứ, anh có thể mời em một tách café hay một chút đồ ăn nhẹ được không? Anh có chuyện muốn nói.
- Có chuyện gì vậy, tôi nghĩ là giữa tôi và anh, về chuyện công cũng xong xuôi đâu đấy rồi mà.
- Không mất nhiều thời gian của em đâu, chỉ là một bữa sáng thôi, anh mong em có thể nể chút tình cảm trước kia.
Cô nhìn lên đồng hồ tỏ ý là mình đang bận, nhưng lời cậu nói da diết quá, cô không nỡ lòng nào từ chối.
- Thôi được, bốn mươi lăm phút nữa tôi có hẹn, tôi cần tắm rửa và thay đồ, ba mươi phút nữa, chúng ta sẽ gặp nhau ở nhà hàng dưới tầng một khách sạn tôi đang ở. Tôi chỉ có thể cho anh mười lăm phút thôi.
Cậu hai mỉm cười chua chát. Cô cảm nhận được chút đắng trong tâm trạng của cậu lúc này. Có chuyện gì đó đã xảy ra với cậu, dường như những ngày qua cậu đã phải trải qua những điều thật khó khăn. Cô muốn trò chuyện với cậu lâu hơn để có thể hiểu cậu, nhưng hình ảnh của Thiên Thành cùng những câu nói của cậu hôm đó đã thức tỉnh cô. Không thể để cô ngốc yếu ớt trong cô thức dậy được, cô cần mạnh mẽ và dứt khoát hơn.
Sau ba mươi phút, An Ninh có mặt tại bàn ăn. Cậu đang uống một tách café.
- Anh gọi đồ gì đó cho em nhé?
- Không cảm ơn, giờ có chuyện gì thì anh nói đi.
Sắc mặt cậu bỗng thay đổi, có phần trở nên căng thẳng hơn lúc trước. Cậu trấn tĩnh lại mình bằng một ngụm café nhỏ.
- Em có thể cho anh hỏi vài câu về quá khứ của chúng ta chứ? Anh hứa là sẽ không có chuyện gì xảy ra sau những câu hỏi, anh sẽ đi ngay khi nghe được những câu trả lời.
An Ninh chợt thấy hơi lạ, từ trước đến nay, Thiên Bảo không bao giờ e sợ điều gì, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của cậu. Nhưng, con người ngồi trước mặt An Ninh lúc này không như vậy, cậu ngại ngùng và dè chừng từng lời nói. Dường như cậu đang cố khiến cho An Ninh cảm thấy thoải mái nhất.
An Ninh không nói gì, cô ngồi im xoay xoay chiếc tách mà người phục vụ vừa đem ra.
- Em hận anh lắm phải không?
An Ninh vẫn ngồi im không trả lời, nhưng cái ngồi im ấy của cô còn đáng sợ gấp ngàn lần so với việc cô cứ sửng cồ lên như mấy cô gái khác.
- Anh biết mẹ đã làm gì với em, anh biết anh là người sai.
Nước mắt An Ninh chực ứa ra, cô cố kìm nén để nó không tuôn rơi, từng lời nói kia như đang đâm vào nỗi đau của ngày trước, nó nhắc lại cho cô nhớ đến đôi vai gầy giữa những cơn gió mùa đông, sự chờ đợi mòn mỏi, mong cậu về từng ngày. Những ngày khó nhọc, tủi nhục khi phải sống cuộc sống lam lũ ở xứ người.
- An Ninh... tại sao em không nói với anh là em có thai? Dù sao đó là con anh, anh cũng có quyền được biết chứ.
- Biết thì giải quyết được gì? – An Ninh mỉm cười chua chát.
- ...
- Biết thì sao chứ? Biết thì anh sẽ cưới tôi hay là đưa tôi đi phá? Lúc đó anh có đủ tự tin để bảo vệ hai mẹ con tôi không?
Cậu cúi mặt, biết trước là sẽ như thế nhưng cậu chấp nhận. Cậu bị hơn gấp trăm ngàn lần như vậy cũng đáng. Chính cậu cũng chẳng biết cậu tới gặp An Ninh ngày hôm nay để làm gì. Nếu có thể để cô xả giận mà không hận cậu nữa thì cậu sẵn sàng ngồi đây hàng giờ. Cậu cũng muốn nói với cô một điều gì đó, một câu xin lỗi, một sự cầu xin tha thứ hay một lời chia tay? Đầu cậu bắt đầu rối lên hàng ngàn suy nghĩ khác nhau, cậu không biết mình nên làm gì bây giờ, cũng không biết phải bắt đầu nói gì. Cậu ngẩng lên nhìn An Ninh, nước mắt cô đã rơi từ lúc nào, giọt nước mắt mà cậu không hề muốn thấy sau hơn hai năm gặp lại. Cậu cũng rưng lệ, cậu biết mình không nên khóc, nhưng người con gái mà cậu yêu thương đang đau đến từng khúc ruột, cậu cũng chẳng còn lòng dạ nào mà nghĩ nhiều, cậu chỉ nhìn cô rồi cứ thế rơi lệ.
- Vậy, hôm nay anh gặp tôi là chỉ để gợi lại những chuyện đó thôi sao? Vậy thì anh có thể về được rồi đấy.
An Ninh đứng dậy bỏ đi thật nhanh, cô không thể hiểu nổi cậu nghĩ gì mà lại đến gặp cô rồi đào xới lên những việc cô muốn quên đi.
Cậu chạy theo cô ra khỏi cửa hàng, cô không lên taxi mà cứ như vậy băng qua các dãy phố, mặc cho cậu gọi lại từ đằng sau...
- An Ninh, nghe anh nói đã, An Ninh...
Cậu chạy tới kéo tay cô lại... Nhưng cô đã giáng cho cậu một bạt tai đau điếng.
- Anh thật bỉ ổi, tôi đã nói như vậy rồi chẳng lẽ anh còn không hiểu? Để cho tôi yên...
- An Ninh, em đánh anh cũng được, chửi anh như nào cũng được. Nhưng xin em cho anh biết con của chúng ta đang ở đâu, anh cần gặp nó.
- Không có đứa con nào cả, anh buông tôi ra.
- Em nói dối, con của anh, em đã giấu nó ở đâu, anh phải gặp nó, anh phải nh...
<<1 ... 678910 ... 12>>
Đến Trang
Tags: Truyện, hay, Đôi, mắt, của, hầu, gái, Full, Góc, đọc, truyện
Game hay tuyển chọn
PokeZoo PokeZoo
Trở thành Poke Master cùng những chiến binh Poké cưng chinh phục những thử thách chông gai.
Load: 0.000283s
U-ON
Nhấn vào đây để đi tiếp..>>
C-STAT
Trình duyệt web cực nhanh cho di động miễn phí !