Tru Thần Tru Thần
Game mở ra một thế giới Tiên Hiệp đầy huyền ảo với Thần – Người – Ma, cùng với những tính năng vô cùng đặc sắc, độc đáo. Mang lại cho game thủ những trải nghiệm thú vị.
wap tai game mien phi, game cho dien thoai, game android, game iphone, game java, game mien phi, tai game dien thoai mien phi
Home | Online | Offline | Ứng dụng | Android | Phim 3GP | Truyện | Wapmaster | Upload | Admin
Ngược Chiều Kim Đồng Hồ - 23| Truyện hay | movigame.wap.sh
Trang chủ > Góc đọc truyện > Truyện hay > Ngược Chiều Kim Đồng Hồ

Ngược Chiều Kim Đồng Hồ

Xem: XtCAT -:- 404
XtGem Forum catalog
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 52702799
Visits Today: 157397
This Week: 550599
This Month: 4697245

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


ậu đã không nhận ra chất giọng đượm buồn ngấn lệ trong câu nói ấy, và cả ánh mắt u sầu,...

Yun không thể bình tĩnh được nữa, nhịp tim có dấu hiệu tăng đột biến, huyết mạch dồn dập...Người cậu như mang một sức sống, ánh đèn mờ ảo kích thích giác quan. Yun không rõ nữa, cậu không còn đếm được năm đầu ngón tay mình, phút chốc cái cảm giác thác loạn áp đảo khả năng tự chủ. Tự cảm giác mân mê, nhựa sống dào dạt trong từng hơi thở. Cậu đang mất dần đi phản xạ có điều kiện của bản thân, tâm hồn như chìm dần dưới bể nước đen ngòm, một cảm giác mới lạ dấy lên đến tột đỉnh.

Mình tên là gì? Mình là ai? Những câu hỏi này không còn giới hạn nào đáp lại, hóa chất đã xâm nhập và làm tê liệt trung khu thần kinh mất rồi. Cơ thể muốn nhún nhảy theo tiếng nhạc sàn, từng thớ thịt như nhảy ra khỏi cơ xương, mặt cậu đỏ gắt. Những ý nghĩ không lành mạnh mặc sức dạo chơi trong hàng tỉ tỉ cầu não, chất cocaine mặc nhiên tung hoành, cảm giác khoái lạc trào dâng.

Trước khi quá muộn, Yun gắng vò đầu và bít mọi lỗ thông với không gian bên ngoài. Cậu cố tình bịt chặt đôi tai lại nhưng chẳng thể vơi bớt tiếng nhạc sôi động thình thình khiến con tim như muốn nổ tung thành trăm nghìn mảnh vụn nhỏ. Cố kiềm chế đôi tay, cậu cảm thấy nóng bức và vướng bận với đám áo quần trên người. Không, bằng mọi giá không được quay người lại, đôi mắt nghiến chặt làm một vài sợi mi rơi xuống, không thể làm hại người con gái đó được. Bình tĩnh đi nào Yun ơi, cậu tự nhủ không biết bao nhiêu lần. Mọi khi, không bao giờ nóng vội và luôn suy nghĩ kĩ trước những gì cần làm, sao giờ không thể. Mọi chất xám như đã chịu sự khổ đầy của bạch phiến.

Thoáng chốc cậu không còn là mình nữa, ừ, nếu chuyện ấy xảy ra, chẳng phải là từ cả hai phía, cậu không có lỗi, chỉ là cơ thể cậu không gắng chịu được cơn phong ba này, nếu có trách thì phải trách lũ DEVILS độc tàn kia. Mặc kệ đi, quên đi tất cả, quá khứ và tương lai, cái cần nắm bắt là hiện tại. Một giây phút thăng hoa để lụy tàn chẳng phải sẽ hơn tàn đốm cứ âm ỷ cháy. Người con gái ấy đã bị tiêm thuốc ngủ, tức là so với bản thân, Moon sẽ tỉnh dậy sau cậu sao, thế...nếu như cậu chối biến, chấp nhận là một kẻ hèn hạ, để rồi Moon sẽ không hay biết gì, theo lối này thì đâu cần lo tới hậu quả.

Mặt khác, ở trong cái tình thế này, Moon cũng là người tình nguyện, em cũng đã bị “nốc” những hai mũi tiêm kích thích, hẳn sẽ chủ động hơn...

- “Ôi không, sao mày có thể tồi tệ đến thế, những cái rác rưởi gì đang lởn vởn quanh mày đây. Mày không được phép xâm hại Moon” - Yun cố vùng vẫy, cậu liên tục đập đầu vào tường để dứt ra những suy nghĩ không xuất phát từ đáy lòng.

Mỗi giây trôi qua mà dài như cả trăm năm, Yun vật vã để đấu tranh tư tưởng. Ít nhiều thì cậu cũng là một thằng đàn ông có kháng thể, những hóa chất khêu gợi kia chưa hoàn toàn ngự trị được. Cố lên, chỉ cần giữ vững niềm tin vào bản thân mình thì sẽ vượt qua tất cả.

Đâu phải cứ quyết tâm là sẽ thành công, cậu sẽ cố gắng được cho tới bao giờ nữa, một giây, hai giây hay là vài ba tíc tắc. Hiểu cậu không hề muốn, nhưng độc dược trong loại thuốc lắc ấy quá mạnh, đây là loại thuốc cao cấp đem đến thú vui tận hưởng xa hoa khoái lạc như đang tồn tại ở đỉnh điểm của thiên đường. Cứ cho là cậu sẽ vượt qua được, nhưng thời gian còn nhiều lắm, chúng nhốt cả hai vào đây biết bao giờ mới thả...Hay là...

Yun nắm chặt tay, chỉ vài tháng nữa là Moon tròn 18 và không hơn một năm cậu sẽ 20, nếu...nếu thế cậu có thể chịu trách nhiệm về những việc mình làm cơ mà. Cậu sẽ kết hôn với người con gái này, rồi sống một cuộc sống bình thường như bao cặp vợ chồng khác, chỉ có điều đường tới ngày đó sẽ là đớn đau. Cậu là người có trách nhiệm, cậu không thể để em bị hắt hủi đâu...

Yun mím chặt môi bật cả máu. Hàm răng ghì mạnh lên làn môi mỏng, cậu không muốn thế, chí ít vẫn còn một phần rất nhỏ khả năng tự chủ không cho phép làm điều đó. Tuyệt nhiên không được động tới Moon, không được làm em đau khổ, Yun vẫn tiếp tục dặn lòng. Chưa kể, sau đêm nay sẽ ra sao, lũ khốn ấy có để tha chết cho cậu và em hay không, có để cậu được làm tròn trách nhiệm. Không đâu, chúng sẽ giết chết em mất, Yun không muốn mang lên vết thương thể xác không thể gột rửa tới người con gái đó.

Nhưng, thực lòng cậu có tình cảm với em cơ mà, cậu quý mến em...

Mà cũng đâu đã biết thứ tình cảm em dành cho cậu là gì? Tình bạn hay là hơn thế? Em đã bỏ lại tất cả để đến đây cứu cậu...

Đôi mắt Yun bắt đầu nhòa đi, lần đầu tiên cậu khóc vì một người con gái, trong vô thức, cậu vẫn không muốn điều tồi tệ nhất ấy xảy ra.

Ý chí đã sắp lụy tàn, Yun rơi dần vào trạng thái mất kiểm soát. Bỗng nhiên, một bàn tay đặt nhẹ lên vai cậu. Rất ấm nếu không muốn nói là nóng. Cảm giác mềm mại mơn chớn đôi vai cậu...

Chính xác bàn tay đó là của Moon! Và tiếng nhạc phụt tắt.

- Cút!

Yun chỉ thể hét lên một câu duy nhất, cậu không muốn em chạm vào mình, sợ cái mân mê của từng tế bào cảm giác khi được em lướt nhẹ trên người. Cậu chưa từng nặng lời quát lớn, nhưng trong trạng thái này, “cút” là từ duy nhất đủ dài để cất lên được. Bảo em tránh ra, nhưng cơ thể cậu không thể từ chối. Mọi sự va chạm đều khiến thể xác bị kích thích. Ta có thể hình dung như một cuộc đua xe trái phép ngoài đường phố, những biển báo giao thông dọc hai bên đường là ý thức tự chủ, xe moto là phương tiện. Một khi đã băng qua vạch xuất phát là phải tìm tới đích, chiếc xe không có chế độ giảm xóc và không phanh, tốc độ đạt trên 100 km/h, dẫu cảnh sát giao thông có trông thấy thì cũng chỉ là “muỗi”. Yun rơi vào tình thế đó. Bản lĩnh đàn ông của cậu giờ chỉ là “muỗi” trước trò chơi đầy mạo hiểm kia. Biển báo cấm hay là gì chăng nữa, dù có nhìn thấy được nhưng không thể ép mình thực hiện, vì làm gì có phanh để mà dừng. Thêm nữa, một lí do khá quan trọng, đó là, người con gái ấy không để cậu yên.

Làm sao Moon có thể dừng lại được chứ? Đây giống như bản năng - gần kề với cái chết, thì sẽ chỉ biết chạy, còn rơi vào hoàn cảnh này, chịu sự chi phối của heroin, em còn nhận thức được hành vi của mình sao? Máu trong người như không còn màu đỏ, chúng dào dạt cuồn cuộn tuôn chảy, hồng hực từ đỉnh đầu cho tới gót chân. Đôi mắt em thèm khát một thứ cháy bỏng, quyết tâm bằng được phải có nó.

Yun vẫn cố gắng tránh khuôn mặt em, càng đẩy ra thì em lại càng ghé sát vào, ôm chầm lấy lưng và mười ngón tay khám phá cơ ngực. Mỗi khi ấy Yun lại bồn chồn và không thể yên, em ngả cả người để nhom lên, õng ẹo muốn ngồi lên người. Những nhịp đập con tim phủ lên một màu u tối, mãnh liệt, khao khát chiếm hữu giấc mơ quay cuồng điên loạn. Ngón tay từ từ thăm dò hàng cúc, nhẹ nhàng mà quả quyết, như cơ thể cậu là của mình. Yun kiểm soát đôi tay em để không bật cúc. Đôi tay cậu run run trong khi bàn tay nhỏ bé của em đầy sức mạnh, móng tay bấu chặt khiến tay cậu rỉ máu. Mọi thứ đều quay cuồng, em thì cứ sục sôi đi theo con đường bị dẫn lối, còn cậu mất phương hướng và buông tay. Moon gồng lên để cắn vào cổ cậu, em như thể muốn nuốt chửng từng thớ thịt cậu. Đôi tay trở nên bất trị áp chặt tay cậu vào thân thể mình, rồi cứ thế mà ép phải vuốt ve.

Hẳn Moon cũng đã phải đấu tranh tâm lí rất nhiều, nhưng trước những cám dỗ đầy mê hoặc cùng với liều lượng chất kích thích gia tăng, em không còn là chính mình. Giờ đây nếu Yun tiếp nhận thì em đánh mất chính mình.

Yun đã tưởng mình phải chết ở cái nơi tù ngục tối tăm này, không hẳn buông xuôi, nhưng không còn hy vọng, ngày ngày bị lũ quỷ cái DEVILS tra tấn, lăng mạ. Moon đã đem lại cho cậu một cơ hội sống, em phản bội lại tất cả để cứu thoát cậu. Thì giờ ai khác ngoài cậu ra để cứu vãn tình thế này? Không, phải cố, bằng mọi giá...

Moon vẫn tiếp tục lấn át, em dùng mọi cách để làm người trai kia ngã xuống, những vết thương còn chưa lành khiến Yun khó chống cự lại quá, phiêu theo thứ trạng thái bất trị, hư hỏng của men say.

“Moon là người đã cứu cậu đó!”

Yun đẩy mạnh người em ra, cậu dùng tất cả sức lực có thể, khiến em ngã nhào xuống đất và đập mạnh đầu vào tường. Ân nhân của mình sao lại có thể làm hại được, dù trong bất kì hoàn cảnh nào cũng phải cố để trả ơn, Yun vẫn còn lí trí và nghị lực, dù chỉ là một giọt nước nhỏ bé giữa biển đen. Em bị đẩy ra. Cậu phũ phàng không phải vì cậu ghét bỏ em, mà chỉ vì quá đỗi thương yêu. Thế nhưng cái u đầu đó chẳng thể kìm hãm nhu cầu của em lúc này. Giống như một con mèo con nhõng nhẽo, em không từ bỏ cái hành động đã bị sai khiến, lập trình của một chiếc máy tính đã bị virus ăn gần hết, cảnh báo không thể dừng chạy chương trình.

z

Ken không về nhà ngay, hắn thấy lạ vì chiếc dây truyền tặng Moon không còn màu trắng tinh khôi nữa, hẳn là em lại tháo ra rồi, nên giờ hắn lượn một vòng quanh thành phố để hóng mát trước khi về nhà.

Đi được một nửa quãng đường dài, qua biết bao nhiêu con phố lớn, tấp nập người qua lại, mọi ánh mắt đều phải ngoái nhìn con siêu xe của hắn. Nhưng chợt nhận ra, bên ngoài cái vẻ đẹp phô trương ấy bên trong chỉ là một con người đơn độc. Chiếc ghế bên trống vắng, chỉ có duy mình trái tim hắn lẻ loi. Dù có để tiếng nhạc át đi cũng không thể che giấu thực tại. Hắn có tất cả mọi thứ, nhưng chỉ một thứ là chưa thể. Không phải không thể mà chưa thể, Ken có do dự khi nghĩ về điều đó.

Trước đây, hắn không nghĩ cô gái sẽ được vinh dự đi bên cạnh mình là Moon, phải là một người phụ nữ không có bất kì một thiếu xót gì, độc ác - xinh đẹp - tài năng - quyết đoán - thực dụng. Thế đấy, khi đã chín chắn hắn lại lựa một người con gái bị chà đạp - rất bình thường - không được đào tạo bài bản - thiếu tính thực tế - và quá tốt. Có khi nào ngày ấy đối xử tệ với em như thế, giờ hắn gặp phải quả báo không? Vậy nên em chưa thể dang vòng tay đón lấy...

Ken cho xe dừng lại trước một trung tâm, hắn từ từ bước vào. Tự dưng lại muốn tặng quà cho em, kể từ hôm mua chậu xương rồng, hắn vẫn chưa có cơ hội tặng nhưng em đã đặt bên cạnh chậu cây của em, điều đó khiến hắn mỉm cười. Giờ thì hắn không còn cảm giác trống vắng nữa, đã có một hạnh phúc đợi chờ ở nhà, và chính hắn sẽ là người nhân hạnh phúc ấy lên nhiều lần hơn. Ken định chọn một chiếc váy màu trắng. Hắn thích con gái mặc váy, nhìn dịu dàng và tôn lên nét nữ tính sẵn có. Ken vào cửa hàng quen thuộc, dưới con mắt tinh sảo thì hẳn sẽ tìm ra chiếc váy đẹp nhất với cô gái mà hắn muốn tặng.

Là một chiếc váy voan mỏng dài ngang đầu gối, có họa tiết chấm bi ở chân váy. Không cầu kì, chỉ là hai đương gân dây áo và điểm thêm một bông hoa trước thắt bụng phải, nhưng lại được hắn để ý tới. Và rồi Ken lái xe về nhà.

z

- Sếp! Dạ... - Tên cai cổng đang tìm mọi cách để liên lạc với bên cố vấn. Sếp đã có mặt tại trước cửa trại giam, nhanh chóng, Sếp dùng súng bắn trúng màn hình máy tính, mọi sự liên lạc trở nên gián đoạn.

Người đó đạp mạnh cửa xông vào, trông vô cùng đáng sợ với đôi mắt đỏ ngàu. Lũ người từ già tới trẻ đều cúi rạp người xuống. Không để ý gì tới chúng, hắn đi nhanh hơn.

- Đoàng! Đoàng! Đoàng! - Hắn bắn mạnh vào ổ khóa, khiến nó bật tung.

Chính tiếng súng ấy đã một phần thức tỉnh Yun. Nhưng còn Moon, chính xác em đang bị sốc thuốc.

Cái người được gọi là Sếp đó vội vàng lao vào trong.

Yun đã để cho em chạm vào mình, nhưng cậu không đáp lại, chỉ là đứng im chịu trận. Vừa khi ba tiếng súng xé ngang tai, cậu đẩy mạnh người em ra thêm một lần nữa. Khả năng tự chủ đã quay trở lại đôi chút, nhưng cậu không thể nhận ra cú đẩy vừa rồi cùng với việc bị đập đầu trước đã khiến Moon bật máu. Trán lăn dài một vài giọt màu đỏ thẫm, em đã lại lao thẳng vào tường.

Mặt hắn tái nhợt khi thấy cảnh tượng đó, hắn nhảy tới ôm chầm lấy em, mà em thì vẫn như thế, mụ mị trong cái trạng thái không kiểm soát.

Moon thở mệt, em đâu có biết gì, mọi thứ mới chỉ là bắt đầu. Cú va đập mạnh vào tường mà chẳng khiến em đau đớn, chứng tỏ loại dung dịch được tiêm vào cơ thể đã căng trào. Giờ có biết những ai đang ở đây, chỉ biết bên cạnh mình là một người đàn ông, hắn ta đang ôm chầm, cảm giác dễ chịu vô cùng, một thân hình cao lớn mà vô cùng ấm áp. Em nhân lúc hắn ta không để ý mà giật mạnh chiếc cà vạt màu nâu trầm lại gần, phả hơi thở của mình vào.

Yun ngỡ tưởng đã có người đến cứu nên cậu ngã phịch xuống và buông xuôi. Chất men vẫn đang chế ngự thân thể cậu, nhưng may thay em đã được cứu. Cậu nhắm mắt để cố bình tĩnh hơn, dầu sao, nếu giờ có phải chết cũng mãn nguyện, vì đã chinh phục được chính bản thân mình.

Hắn ngoáy lại nhìn Yun để xem xét tình hình, tiếp đó, lừ mắt trừng trừng nhìn đám người DEVILS cả gan. Hắn tựa một võ sĩ samurai có thể nghênh chiến bất cứ lúc nào, tuy nhiên cách tay hắn thả lỏng khi ôm em.

Nồng độ chất kích thích vẫn không ngừng tác quái trong Yun, nhưng vẫn cố gắng để mắt tới Moon, chợt nhận ra cái người đang ôm em đó là một “quý ông” của DEVILS, Yun e sợ hắn sẽ làm hại Moon. Đôi mắt cậu còn mờ lắm, chỉ nhìn thấy em đang cố gắng đưa làn môi mình lên khuôn mặt người đó. Không thể để chuyện đó xảy ra, Yun không muốn em bị tổn thương. Em đâu có tội gì, và em đâu có nhận thức được những việc mình làm, chỉ tại thứ hóa chất quá mạnh đã hủy hoại ý thức của em thôi.

Hắn dừng ánh mắt giận dữ của ngọn núi lửa sắp phun trào nham thạch, dịu lại ngay khi đôi tay em lướt trên gáy, dịu dàng luồn vào từng sợi tóc. Không ai to gan dám làm điều đó từ trước tới giờ, em còn vươn mình và chủ động quay mặt hắn về bên mình, rồi chu đôi môi mềm lia lưỡi liếm quanh rồi áp sát hắn hơn. Hắn bị xoáy vào đôi mắt đen quyến rũ ấy, không chỉ là xao động mà là bị hút hồn, ánh mắt huyền ảo chứa đựng cả một bầu trời rộng lớn. Moon dẫn tay hắn đến với làn môi em, để hắn phải nín thở để ngón tay đi khắp viền môi. Rồi em từ từ nhắm mắt lại, và hắn cũng vậy.

- Mo...on! - Giọng Yun yếu ớt cất lên, không còn sức để lại gần, vì vết thương bị tra tấn cũng đâu lành nhanh chóng được mà giúp cậu đấu tranh với cái người to lớn kia. Chuyện gì đang xảy ra đây, người đàn ông kia định làm gì vậy? - Làm ơn!... - Yun gắng mình dù có thể câu nói chẳng đủ âm lượng tới tai người khác. -...Đừng...hại cô ấy! - Dồn hết sức lực để nói, Yun hét lên rồi cũng ngất vì mệt.

Lúc này cậu còn yếu hơn một đứa trẻ sơ sinh, thì sao có thể che chở cho người khác, dù vẫn biết phải bảo vệ người con gái ấy, nhưng khó quá. Cậu là ai, là một chiến binh tinh nhuệ, một niềm tự hào của WHITE, ấy vậy chỉ vì một lượng nhỏ độc dược đã khiến cậu lao xuống vực thẳm, ngay đến thân mình còn không bảo vệ nổi. Cậu chìm dần trong giấc ngủ nhưng lòng vẫn không nguôi.

Arrow dừng lại ngay khi chỉ cách môi em chưa đầy nửa phân, em vẫn đang lấn tới, nhưng hắn đã kịp ôm đầu em và ấn xuống ngực. Dừng lại tất cả, Arrow bắn thuốc gây mê vào người Yun.

“Đừng làm hại cô ấy!” - Chính nhờ câu nói này mà Yun đã thoát mạng.
Arrow dùng sức mạnh để giữ chặt người em cố định và đôi tay thiếu tự chủ nhỏ bé ấy. Hắn mang em về nhà.

Không muốn tiêm trực tiếp chất gây mê tức thời để làm em ngủ quên, vì lo lũ DEVILS đã tiêm quá nhiều thuốc lắc, cơ thể yếu đuối kia không chịu được sẽ ngã gục, có nhiều trường hợp còn đột quỵ ngay tức khắc. Đám cố vấn ấy có quyền gì mà hành hạ em tới nông nỗi này chứ, em đã phạm sai lầm gì sao? Arrow rít một hơi khí, rồi thở dài. Hắn đắp chăn cho em mà vẫn phải cẩn trọng. Thực tế, những việc em làm phải bị xử tử hình, không bao giờ được dung thứ.

Thoáng có chút áy náy. Bộ luật do chính hắn đề ra cho những kẻ phản bội, đổ dồn hết mọi tội lỗi lên đầu của đứa trẻ con mà cha hay mẹ chúng làm mật vụ. Hắn nhìn em, căng tay mà kiềm chế những hành động thái quá. Điên đầu, sao lại yêu một đứa trẻ tội phạm và bị ruồng bỏ thế này chứ? Arrow trào dâng một nỗi niềm thương xót, trái tim hắn không khô cằn chưa được tưới nước, em lại chính là dòng suối mát lành cuốn trôi trái tim hắn. Thế mà từ khi em được sinh ra tới giờ, hắn đã làm em khổ đau bao lần,...

Moon vẫn mơ màng trong cơn mộng trường kì, thời gian mới chỉ một tiếng trôi qua, lượng thuốc trong người em vẫn còn chưa đi hết điểm cực đại. Dù bị giữ chặt đôi tay và ép người vào tấm chăn dày, nhưng điều đó không thể kiềm chế những ham muốn ma lực bao phủ tâm hồn, Moon cố gượng mình để thoát khỏi tấm chăn được cho là vô duyên kia. Heroin làm con người trở nên tự tin hơn, và chẳng còn phân biệt được bản thân ta với người đối diện, kể mà em biết kẻ đang bắt ép em nằm im này là ai, chắc em đã răm rắp nghe theo.

Arrow đứng trước tình huống khó xử. Trước một cô gái mình yêu thương, hẳn phải động lòng, đây đúng là cơ hội tốt để phủ nhận cái từ “chị dâu” áp đặt ấy. Em thì khêu gợi trước hắn, từng lọn tóc trêu ngươi sức chịu đựng tưởng như không giới hạn, rồi cả nụ cười chìm đắm trong những khát khao, em cần một người đàn ông lúc này...

Nếu như cho em một cơ hội sống, như là xóa đi bao cơ cực bấy lâu em chịu đựng, biến em trở thành một nữ hoàng được tất cả tôn sùng, chẳng phải sẽ được em tha thứ. Mà sao lại phải cần một sự tha thứ từ một người con gái thấp hèn chứ? Arrow không biết nữa, con tim hắn nói phải là thế, thì sao trái được. Hắn đang mơ về một hạnh phúc, một mái ấm tình thương với người con gái này...

Nhớ ngày ấy, cái ngày đứa trẻ tội nghiệp được che chở dưới một cái xác chết vẫn còn hơi ấm. Giờ thì nó đã trở thành một thiếu nữ, không có gì bất ngờ vì điều đó, quy luật của tự nhiên, từ mầm hạt giống, nẩy nở và rồi vươn mình đâm chồi nảy lộc. Gần gũi quá, bao nhiêu tháng qua, chưa một lần hắn lắng nghe nhịp đập con tim mình, chỉ biết rằng sinh ra đã phải thế, vẽ tiếp cái lối đi đã được vạch sẵn bằng nét bút khô cứng chỉ với những đường thẳng dứt khoát mà vô vị. Đôi khi còn có một cái khuôn mẫu, cái thước để mà hắn chỉ việc kẻ một đường dập khuôn, không có được rẽ mình sang trái, hay lùi lại...Em giống như một đường hyperpol, không có điểm đầu và cũng không điểm cuối, tự do dạo chơi dẫu mặt phẳng vẽ có lấm lét. Em được khóc khi em quá đau, em mỉm cười khi em hạnh phúc, hắn có cố nguệch vào mặt phẳng ấy cũng chẳng thể nén lại dòng cảm xúc dào dạt kia. Trở về thực tại, hắn dù đang giữ lấy những gì coi là quý giá nhất của đời người con gái cho em, em cũng không buông tha...

Arrow đã để Yun được sống, - “Đừng làm hại cô ấy!” - chẳng có kẻ nào hãm hại người ta rồi lại cầu xin kẻ khác cứu người bị hại. Arrow hoàn toàn tin rằng Yun đã tự chủ, hắn khá ngạc nhiên vì điều đó, như hắn lúc này đây còn đang bị kích thích mà Yun lại rơi vào tình thế như em mà vẫn giữ được lập trường thì quả là đáng phục. Vì một thằng trẻ con làm được điều đó, lẽ nào hắn lại không. Arrow kìm lại mọi suy nghĩ, hắn...đồng ý thực hiện lời thỉnh cầu của Yun.

Sau bốn tiếng cố gắng giữ cơn sốc thuốc, cuối cùng Arrow có thể nhẹ nhàng thở phào khi thuốc ngủ đã ngấm vào người em, giờ em sẽ ngủ tới sáng và mong rằng không còn nhớ gì về ngày hôm nay. Hy vọng là thế, nếu không thì chắc em sẽ không thể tha thứ cho bản thân mình nữa...

z

Yun thức dậy, người cậu ướt đẫm mồ hôi, giật mình khi nhớ lại chuyện tối qua. Giờ này Moon ở đâu? Em đang bị tra tấn? Hay đã xảy ra chuyện đó với cái người đàn ông mặc bộ vest trắng có thắt cà vạt màu nâu trầm? Yun tự trách mình đã không bảo vệ được em, cậu ân hận quá, nếu khi ấy tỉnh táo hơn, thì bằng mọi giá, kể cả phải liều cái mạng này thì nhất quyết sẽ vùng dậy. Người đàn ông đó, đã từng gặp ở bữa tiệc giao hảo, cậu nhớ như in, cái ánh mắt hắn ta nhìn Jess trông rất đáng sợ, như vừa trêu ngươi lại vừa muốn nuột chửng, vậy thì Moon sẽ ra sao? Yun tức mình rung mạnh thanh song sắt, cậu gừ lên một cách bất lực. Chẳng một thằng đàn ông nào, khi người con gái mình yêu thương bị rơi vào tay của kẻ khác, trong trạng thái như thế, mà không thể nổi giận...

Nhưng biết em ở đâu mà tìm...

z

Ken đã đợi Arrow từ trước, ngay khi tiếng ô tô to dần, hắn mở rèm và chờ. Arrow lên lầu với khuôn mặt vô cùng tức tối. Dù rất nôn nóng nhưng Ken tỏ ra bình tĩnh, định để Arrow lên tiếng trước.

Arrow không đời nào chủ động lên tiếng khi mà người khác trông mong gì từ hắn, được thôi, để xem anh ta có dám nhắc cái từ “chị dâu” trước mặt mình không!?!

Nhìn vào ánh mắt Arrow, hắn đã biết tình cảm của cậu em mình, giống như hắn. Không chờ đợi thêm, Ken lên giọng:

- Sao rồi? - Chính là Ken muốn hỏi Moon đang ở đâu, chỉ là một câu hỏi thừa vì hắn biết đáp án, tuy nhiên muốn hỏi tình trạng của em nữa kìa.

- Ai sao? Cái gì sao? - Arrow thích trêu ngươi.

-...Moon! - Cuối cùng thì Ken cũng phải thoát ra cái từ đó. Hắn nhớ không nhầm thì tên em hắn chỉ phát âm không quá 3 lần từ trước tới giờ.

- Anh! - Arrow sắp không kiềm chế nổi sự tức giận, hắn tiến tới và nắm cổ áo của người ngang hàng. Thật nực cười khi vô trách nhiệm trước một báu vật, hắn đã “cho” anh trai mình mượn, một là để giết ngay từ đầu, hay đã để được tồn tại thì tuyệt nhiên phải gìn giữ tới cùng. Thế mà điều gì đang xảy ra đây, Ken đã đứng ngoài cuộc hay khoanh tay đứng nhìn lũ DEVILS giở trò.

-... - Ken đứng yên, lần đầu hắn thấy Arrow đi quá khuôn phép, hẳn là đang vô cùng khó chịu, cáu giận. Đúng là Arrow đã quá yêu Moon rồi, nhưng hành động này liệu có phải Moon đã bị làm sao?

- Tôi nói cho anh biết! Nếu đã từng nghĩ tôi coi Moon như một thứ hàng thì đúng rồi đấy, tôi thừa nhận, nhưng giờ thì thứ hàng đó phải về bên tôi, bất di bất dịch. NGHE RÕ CHƯA! - Arrow nghiến răng và siết chặt hơn cổ áo Ken, hắn lừ mắt để thông báo rằng, nếu không biết điều thì sẽ phải chịu một cú đánh trời giáng của hắn. Rõ là giờ thì hắn chỉ coi Ken như một thằng đàn ông tầm thường. Một khi đã cất lên cái từ “chị dâu” trong buổi tiệc đêm hôm ấy, đòi hỏi Ken phải có trách nhiệm trước người con gái đó.

- Cậu là gì của Moon mà được nói câu đó? - Ken lường được sẽ bị chính Arrow hỏi lại, nhưng hắn vẫn muốn nói.

- Là gì cũng được, nhưng không bao giờ là em chồng - Arrow vẫn không giảm phong độ, hắn không thích nhắc lại những câu hỏi của người khác.

-... - Arrow đã trả lời thông minh lắm, Ken thích câu trả lời đó, hắn thấy ở Arrow một thứ tự do giành cho Moon, không giống hắn - Được! - Ken đẩy tay của Arrow ra, hắn chỉnh lại vạt áo - Nhưng chưa bao giờ ta thua cậu cả! - Thế thượng phong trở về với hắn.Arrow như càng điên tiết hơn, từ đêm qua, hắn đã điên với lũ người DEVILS, cả thằng nhóc Yun và Moon nữa. Nay lại thêm một người đổ dầu vào vũng lửa rực cháy.

- Binh! - Arrow khô...
<<1 ... 2122232425 ... 35>>
Đến Trang
Tags: Truyện, hay, Ngược, Chiều, Kim, Đồng, Hồ, Góc, đọc, truyện
Game hay tuyển chọn
MusicCity 121 - Audition mobile (đấu boss Kim Cương)
Phiên bản game online trên mobile hay nhất 2013 về âm nhạc. Game được coi là phi...
Load: 0.000457s
U-ON
Nhấn vào đây để đi tiếp..>>
C-STAT
Trình duyệt web cực nhanh cho di động miễn phí !