một nỗi đau xuyên thủng tâm can. Môi nhợt hẳn, tóc tai rối bù, áo quần xộc xệch, mũi giầy mòn hẳn đi còn con tim vẫn không ngừng gào thét.
Đột nhiên sáng nay, sau khi kết thúc việc soạn thảo kế hoạch với hai nhân viên, Ken hẫng hụt không hiểu nổi mình đang làm những thứ này để làm gì, tiền tài, danh vọng, có để được gì? Tự nhiên hắn vào ngõ cụt!
Hắn chợt nhận ra mất lí tưởng sống, những ngày trước, mỗi lần làm việc đều mong chờ đến tối về sẽ có một mái ấm yêu thương, sẽ có một ai đó ngồi đợi bên bàn ăn, trằn trọc đếm thời gian ngóng đợi. Rồi nhìn vào đôi mắt thánh thiện ấy, mọi oan trái ích kỉ tan biến, hắn trở nên hiền lành và được nghỉ ngơi, thư giãn cười đùa với người đó...Thế rồi lúc này, những việc ra sức làm, cày ngày cày đêm, lao tâm khổ tứ vì công việc mà tìm hoài không cho hắn cơ hội thanh thản. Ngày lại ngày, hắn chỉ biết trông chờ vào sự thay đổi của con tim từ Ruby hay những người đàn bà khác, giầy vò họ để tự làm đau chính mình, vùi chôn những tình yêu trong sáng xuất phát từ tận sâu thẳm trái tim. Tan biến, hắn đã tưởng mình lạnh lùng, chỉ khao khát cái đẹp mà mù quáng không biết mình cần gì, giờ muộn mất rồi...
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.sunthien.com. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.sunthien.com – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
Hắn đã, đang và sẽ phải trải qua cơn mộng mị khốc liệt nhất, ngày hôm qua, hôm nay, rồi mai nữa, cuộc sống bó hẹp trong một căn hầm không có lấy chút ánh sáng, kẻ tù tội đã lỡ vứt bỏ cơ hội tìm lại Mặt Trời thì đâu thể quay đầu lại. Hơn nữa, mỗi giây phút trôi qua, bốn bức tường càng tiến lại gần hơn, tù túng, ngột ngạt...đến thời điểm này thì đè bẹp hắn, không cho được sống nữa.
Người con gái ấy đã đem lại sắc màu cho cuộc đời, khiến hắn từ một kẻ mù màu biết tới sắc đỏ của cuộc sống, màu hồng của mơ mộng, và màu xanh hoa lá...Em cho hắn những ghen tuông - biết rung động. Hắn đã từng ghét em, ghét vì muốn được làm anh trai của em, ghét vì muốn bổ óc em ra để chèn hình ảnh của mình vào...
Hắn được nếm trải cảm giác lo sợ mỗi khi em biến mất, khi em trong tay Yun, hay một người khác, dù tình cảm của em với họ có kiểm soát. Em có biết hắn sợ hãi tới mức nào trong đêm tiệc mà em để Arrow ôm em đó, lại còn khoác lên mình chiếc váy không phải hắn tặng. Ánh mắt em nhìn Arrow lúc ấy làm hắn lo lắng tới xanh mặt, không thể ngồi yên được. Và hắn chấp nhận hạ thấp danh dự để “chiếm đoạt” em từ người anh em thân thiết.
Em làm hắn điên cuồng, dồ dại, mỗi khi đi cùng với một phụ nữ nào khác, chỉ là nhân viên của mình thôi, dẫu đang làm việc nghiêm túc mà hắn cũng lo gay gáy nhỡ em hiểu lầm...
Tất cả con người hắn thuộc về em hết, hắn làm gì, hắn ở đâu hay hắn có ngủ mê cũng chỉ ôm lấy bóng hình em, tưởng như một bộ đồ chơi xếp hình có hàng tỷ mảnh ghép, thì hắn cũng vẫn ghép lại đúng khuôn hình em, không thể nào sai vì em không thoát khỏi trí óc được. Hắn dằn vặt kinh khủng!
Mấy tháng qua hắn đều phải sử dụng toàn bộ hệ thống thần kinh, kiểu như nhấn chìm hình ảnh em vào két sắt và chìa khóa thì vất bỏ xuống biển khơi, lao tâm khổ tứ nhập cuộc những thú vui giải trí, đắm mình trong chuỗi ngày mông lung...Không thể tưởng nổi, có vui vẻ bên những nàng kiều hay lách cách máy tính, các dây thần kinh của hắn phải lừa dối con tim bằng cái giá rất đắt, chính là lúc này đây, hắn gục ngã mất rồi, không còn tiếp tục đóng kịch được nữa...
Bỏ rơi em, làm những điều mà trước đây vẫn hay làm - không có sự tồn tại của em, là dễ dàng? Hắn dặn lòng phải như thế, đúng là hắn đã không nghĩ tới em trong suốt thời gian qua, cứ thế bẵng đi và vô tình nghĩ mình làm được, những buổi sáng với đầu óc trống rỗng, những cử chỉ vuốt ve người đàn bà khác mà mất cảm giác, hắn như một cái máy không hơn. Những tín hiệu của năm giác quan không còn làm đúng trách nhiệm nữa, thiếu em, hắn mất hết cả tình cảm. Vui? Buồn? Giận dữ? Hạnh Phúc? Đau khổ? Có những lần hắn câu được cho DEVILS hơn năm chục tỉ đô mà không thể ngượng cười, rồi khi con Frang sinh ra một đàn chó con mà hắn không buồn quan tâm, đặt tên cho chó con...Thế ra cuộc đời trước kia của hắn cũng như vầy, không có chỗ cho niềm vui, đơn giản tới nhàm chán, mỗi sáng đi làm và kết thúc một ngày với những người xa lạ, hắn đã hiểu tại sao mình độc ác đến thế...Có ai chỉ cho hắn biết cách sống thế nào đâu? Ngoài em! Một bàn tiệc thịnh soạn mà không có gia vị, nhạt nhẽo chính là cuộc sống của hắn.
Việc Mes hay Wine bỏ đi không lí do, hai người đó đi đâu hay làm gì cũng đều làm hắn liên tưởng đến em. Hắn đã từng chấp nhận họ trong cuộc đời em với tư cách hai người anh trai, nhưng sự thật đã rõ rồi, dù sao đi nữa, dù tình cảm của cả ba vẫn y như thế, nhưng hắn không thể chịu được. Chỉ hắn mới có quyền được che chở cho em thôi!Hắn cũng biết việc làm dại dột thời thơ ấu, hai quả bom ngày nào đã đánh mất gia đình em là một bức rào cản không bao giờ sụp đổ trên con đường của em và hắn. Giống như tuyến đường dành cho người đi xe đạp và mô tô, song song, đồng hành nhưng không cho phép được “lấn sân”, em không thể tha thứ cho hắn dù tấm lòng em cao cả như một đứa trẻ sơ sinh...Là bế tắc...nhưng nếu hắn mất em...hắn sẽ không còn được thở luồng không khí này nữa...
Ken co thắt, con tim muốn nổ tung, người lạnh toát. Hắn lao vào tầng hầm và nốc vội vàng rượu - chí ít rượu sẽ giúp con người ta tạm thời chìm lắng. Hắn không thể cầm cự được nữa, mỗi giây thiếu vắng em như bị ném xuống dòng nước băng lạnh giá, cần rượu để đốt cháy bản thân. Ken tu ừng ực, rượu còn không kịp chảy vào cuống họng, những tiếng chan chát mỗi khi hắn uống xong một chai và đánh rơi xuống sàn vang lên đều đặn. Hắn quay cuồng, đôi chân đảo bước, chao đảo và ngã nhào xuống, những vệt máu bắt đầu chảy mà đâu hay mình đau...
Không như thế, dù men rượu ngấm vào cơ thể, mùi rượu nồng nàn say khướt vẫn len lỏi hình bóng người con gái ấy. Hắn nhớ quá đi thôi, một con nhóc dám nổ súng vào hắn, rồi cười thánh thiện để đi vào cõi chết khi cố gắng tự tử, cả khuôn mặt ngô ngố không hiểu chuyện, và lúc em ngủ say trong vòng tay hắn...Hắn chịu hết nổi rồi, làm ơn mang người con gái đó về bên hắn đi...nếu được phải quỳ xuống van xin hắn cũng làm...
Ken hốt hoảng ra khỏi nhà, đi còn không nổi nhưng vẫn cố gắng mò mẫm từng bước, hắn đặt niềm tin ở đôi chân mình, cần phải tìm được em!
- Sếp! Sếp bị chảy máu! - Mấy tên vệ sĩ vẫn chờ ngoài cổng, khi trông thấy Ken, họ kinh hoàng khi người hắn toàn máu.
- Để ta yên! Ta phải đi tìm người! - Ken vẫn nói dù giọng phát ra quá nhỏ. Hắn ước mình đủ minh mẫn để đi.
- Sếp bị làm sao vậy? - Ken chẳng còn sức lực khi chúng giữ chặt lấy người và sơ cứu. Hắn bị trầy xước khá nhiều, một phần do cơ xương mỏi mệt, hơn nữa lại vị mấy mảnh sành cắm thủng da thịt.
- Ta không còn thời gian đâu, cho ta đi đi! - Hắn cầu khiến người khác, không ngờ có lúc cũng phải hạ mình vì mấy tên tứ chi phát triển kia.
- Sếp yếu lắm! - Họ nhận định quả không sai, Ken không ngừng nôn ra nước, chính là rượu, mặt mày tái nhợt, cơ thể nóng lạnh hòa trộn. Mùi rượu nồng nặc ô nhiễm khiến hắn thở khó.
- Ta phải đi tìm Chris...!
- Vâng! Sếp cần nghỉ ngơi, chúng tôi sẽ tìm kiếm người có tên là “Chris”! - Trên quả đất này có biết bao nhiêu Chris, ở châu Á, Châu Âu, Châu Mĩ, Châu Phi...biết tìm thế nào khi chỉ biết mỗi cái tên nhưng họ trung thành với chủ.
- Không! Ta tự đi tìm! - Hắn vừa nói hết câu đã chìm nghỉm, một tên vệ sĩ nhấn huyệt đạo làm Ken rơi vào trạng thái bất động. Chỉ khi nào hắn bình thường mới ra ngoài được thôi, còn lúc này, có lẽ một con kiến cũng không giết nổi!
...
Ken nằm trong giường bệnh, hắn mặc bộ đồ dành cho người ốm với những đường kẻ dọc màu sáng, trông hắn gầy đi hẳn, khuôn mặt đứng tuổi vì râu ria mọc lên không cạo gọn. Đêm qua hắn mê muội gọi tên người con gái đó đến khản cổ. Có những lúc vẫn ngỡ là Moon mà gào lên, rồi bình tĩnh hơn thổn thức gọi Chris, hắn đã từng nói “Dù thế nào chăng nữa em vẫn là của ta!”, sự thật em có phải một người nào khác đi chăng nữa thì Ken vẫn là của em! Hắn vừa tỉnh đã nằng nặc đòi đi ra ngoài. Bác sĩ không cho phép vì sợ hắn đang ốm sẽ trúng gió, nhưng nhìn hắn đau đớn thế kia họ cũng đành buông tha.
Thân tín số hai của hắn - F. đến kịp lúc, tên đó cầm theo một xấp ảnh, có lẽ sau khi nghe thấy từ “Moon” đã cất công tìm kiếm. Theo F. chỉ cần tìm ra người con gái tên Moon rồi sẽ điều tra ra Chris, việc nhận diện Moon không khó với tên này, vì F. từng được nhìn thấy mấy lần, tuy nhiên việc tìm kiếm rất mất công. Huy động hơn 100 điệp viên làm việc bí mật mà không có chút tung tích nào, nỗ lực được đền đáp sau hơn mươi giờ cất công rồi cũng mang về cho Sếp mấy bức hình giá trị. Sau khi Ken cầm ảnh trên tay, hắn vò nát ngay lập tức, lúc này hắn không phân biệt mấy tờ giấy đó là tim mình hay không, mà xé toạc nó ra, tan nát.
- Tôi sẽ lái xe! - F. lên tiếng, hiểu rằng Ken đang mất bình tĩnh. Tên này bảo vệ Sếp đến mức mua chuộc tất tần tật những người có thông tin về cô gái này, để không một ai ngoài Sếp biết được. Nghe đâu Mes và tay sai của Sếp nhỏ đang ngấm ngầm tìm “cô em gái” ấy, nhưng F. đã đi trước một bước.
- Không! Ta tự đi! - Ken đứng dậy, người chao đảo vì đã nằm mệt quá lâu, hắn tra dép mà còn ngược đôi nhưng vẫn chứng minh mình đã bình phục.
- Tôi biết lối đi tắt sẽ nhanh hơn! - F. đưa cho Ken trang phục và cả dao cạo, chu đáo đợi chờ Sếp từ ngoài cổng. Tất cả đều không muốn cô gái ấy đến được với Sếp, nhưng riêng tên F. này lại suy nghĩ khác, Sếp có thể làm việc đạt chất lượng gấp ba lần khi ở bên cô gái đó, F. đã để ý khá nhiều lần khi chốt lại. Vậy là hơn hẳn sức của Ruby rồi còn gì...!
Lạ thay Ken ngoan ngoãn nghe theo cấp dưới, hắn không nói gì thêm. Và chiếc xe lăn bánh trong một ngày trời thu có nắng.
Ken nóng lòng đến nỗi nếu chân mình chạy nhanh hơn con xe thì cũng sẵn sàng nhảy ra mà tới nơi. May thay F. đã điều tổ dẹp đường trước đó nên chỉ mất chừng một tiếng đi xe là họ tới. Trong thời gian đó, Ken không ngừng hỏi sắp đến nơi chưa, lúc thì hắn soi mình trước gương lo lắng vì mình có khác trước, lo em không nhận ra mình mất. Hắn chỉnh lại cổ áo ngay ngắn, kiểm tra trang phục, thêm nữa hắn mang theo một chiếc khăn tay để trước ngực áo vest.
Xe dừng lại, F. nhìn Ken một hồi, hắn không biết là đã đến nơi chưa hay không dám vào mà người ngồi thừ nín thở. Thoáng có chút lo sợ, ngộ nhỡ em đuổi mình đi thì sao? Ken ậm ờ, hoang mang, đôi chân run lại và không thể bước ra khỏi xe...Em có còn nhớ đến hắn nữa không?
Rồi hắn liều lĩnh bước xuống, lấy hết can đảm của một người đàn ông mà đi. Con đường nhỏ không đủ cho ô tô tiến vào, hắn đi một đoạn dài. Bùn đất bắn lên chiếc quần tây và giầy đen, hắn đau xót chỉ vì cái từ “Cút” đáng chết đưa đẩy em tới cái xó xỉnh này.
Một chiếc xe ngoại nhập gây không ít chú ý cho người dân làng vốn lạc hậu này. Mỗi khi nghe thấy tiếng máy nổ là họ đổ ra đường nhìn ngắm, và lần này họ choáng ngợp trước sự kiêu sa ngạo nghễ của cái thứ còn hơn cả xe hơi kia. Chàng thanh niên bước ra cũng là đề tài đáng để bàn tán, nhìn anh ta có nét gì đó tàn ác, mà lại phiền muội, xen lẫn ăn năn. Anh ta đến từ đâu? Đến đây để làm gì? Gặp ai? Ai là người có vinh hạnh được gặp?, là những câu hỏi không còn dừng lại trong đầu họ, cố tình nói to để Ken nghe thấy mà tự trả lời, nhưng không, hắn vẫn lạnh như băng, chỉ riêng có một người mới làm hắn thay đổi.
Ken không phải là điềm tĩnh mà không thể đi nhanh hơn được. Càng tiến lại gần, tim hắn đập mạnh hơn. Hắn quá quen với những lời ca tụng của người khác về vẻ bề ngoài lãng tử nên mặc xác họ, nhìn những người dân há hốc mồm dõi theo, các thiếu nữ quê mùa đăm chiêu mơ mộng...nếu như trước đây, hắn sẽ khinh khỉnh và coi chúng là lũ cỏ dại thì giờ lại khác, vì ai mà hắn bớt khó tính với họ hơn, dù không thể hiện ra bên ngoài, nhưng hắn chẳng có tý miệt thị nào? Rồi cũng vì ai mà hắn nghĩ tới những người đã chà đạp lên họ, chân hắn khựng lại, Ruby và những phụ nữ đã vì hắn mà tổn thương...?
Ken không còn khép trái tim như trước nữa, vì người con gái đó hắn biết đến nỗi khổ của người khác, biết đặt mình vào họ...Rồi tự nhiên hắn thấy mình tội lỗi vì đã đánh cắp trái tim của những người mà hắn không thể yêu để rồi bỏ mặc, nếu...mở cánh cửa cuối đường kia, hắn sẽ giả em một món nợ, nhưng còn bao nhiêu người nữa thì sao? Tại sao không nghĩ tới tình cảm của người khác mà lại chiếm đoạt và lợi dụng..., làm họ đớn đau?
Em làm hắn khác trước rồi, vì yêu em, yêu con tim ấy mà chính hắn tự mình chỉnh lại góc kính của con mắt. Hắn nợ quá nhiều người...Không, dứt khoát là một giải pháp, hắn sẽ dứt khoát với mọi nạn nhân và bù đắp cho họ bằng nhiều cách có thể, chỉ như vậy con người kia mới bớt hận hắn hơn...Và hắn sẽ dứt khoát với tình cảm của mình, dứt khoát yêu em trọn đời!
- Hình như anh ta tìm con bé bị bệnh đó!
- Nó mà cũng có người hỏi thăm ư?
- Dạo gần đây không thấy cửa mở, có khi nó nghẻo rồi ấy chứ? Nghe nó ho mà phát tởm!
- Không, nếu chết thì cũng phải bảo người ta một tiếng để khênh xác đi chứ!
- ...
Những tiếng rầm rì không quá nhỏ với cái tai thính của Ken, hắn sững sờ, hẳn là họ không nói sai được đâu vì có gì phải dối trá. Ken quay người lại nhìn họ một lượt, những ánh mắt kia ái ngại, có người còn mạnh dạn khuyên hắn trước khi vào cần phải kiếm khẩu trang.
- IM HẾT ĐI!!! - Ken trở nên hung dữ, hắn nắm chặt tay để tiếng xương răng rắc trong gió, trách bản thân mình. Ken không ngừng lại được nữa, hắn chạy một mạch tới căn nhà đó.
Một ngôi nhà mốc meo, nấm hoang mọc đầy. Cửa sổ đóng chặt và cửa chính cũng vậy. Bên ngoài có dây treo một chiếc áo đã lâu, vì trông nó hơi bụi. Không gian yên tĩnh đến lạ thường, ngay cả gió cũng phải dừng lại không dám thổi nữa. Ken im lìm đứng trước ngôi nhà có thể tạm gọi là hoang. Hắn không muốn sẽ vô vọng...
Những tiếng bàn tán vẫn tiếp tục, nỗi đau này có bao giờ hắn hiểu được, nhưng rỉ máu khi họ nói về em như thế...Mồ hôi tay ra nhiều, run rẩy và sợ hãi, ngộ nhỡ điều đang nghĩ là sự thật thì...sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân!
- UỲNH!!! - Ken đạp chân vào cửa, hắn chỉ nghĩ được cách đó để vào nhà. Cánh cửa bị tung bản lề và cũng chẻ đôi, hắn xông vào lập tức.
F. đứng bên ngoài, tên này ra sức kéo sự chú ý của người dân về phía mình, quả là một người trung thành.
Chris bật dậy.
Ken nhìn đảo qua căn phòng. Nếu không có ánh sáng ngoài kia nhờ cú đạp cửa vừa rồi thì tối om, một thứ mùi tanh xông lên mũi. Nhìn cái gì cũng cũ kĩ, từ cốc uống nước tới thứ giá trị nhất là cái bếp, giống như đồ cổ từ thập niên chín mấy. Tường trần mạng nhện chi chít, dộp thủng vá lỗ chỗ, còn không bằng chuồng chó của hắn. Và người quan trọng nhất, hắn đã nhìn thấy.
Chris hoảng sợ, em đang chìm dần vào giấc ngủ, một tiếng động quá mạnh cùng với bóng đen ngòm lao vào nhà làm em thóp tim. Em rất đói, rất thiếu năng lượng nên nếu kẻ đó có đến giết thì cũng không thể chống cự. Em không nhìn rõ hắn là ai.
Ken hứng ánh sáng, hắn có thể nhìn vào trong nhưng lại bị che khuất nếu như người bên trong nhà muốn nhìn ra, kể cả đôi mắt bình thường cũng khó mà tường tận khuôn mặt hắn, huống chi là em. Ken nhận ra em đang co rúm. Trời ơi! Có thể tin được không đấy là em, hắn hốt hoảng nhìn xuống sàn, phải tới mấy chục viên thuốc bị chảy nước xen lẫn máu khô - chính là căn nguyên của mùi tanh. Khuôn mặt hốc hác, môi trắng bợt và ủ rũ, không còn chút sinh khí. Chiếc áo em mặc ố vàng và máu đóng két, không có xà phòng giặt và sức lực để em vệ sinh. Nơi em ở là thế này ư? Không được tiếp cận bất kì một tiêu chuẩn sống tối thiểu nào.
Ken có thể đoán, không, mà là chắc chắn rằng em cố gắng tự tử bằng những viên thuốc màu trắng kia nhưng không thành. Và giờ đang nằm đợi thần chết đưa đi, hắn thật vô duyên khi trái lệnh cả vị thần đó để cướp lấy em. Tuy nhiên nhìn đôi mắt xa lạ của em làm hắn sợ hãi vô cùng, đôi mắt hắn vẫn soi mình như làn nước trong suốt ấy giờ liệu còn có muốn cho hắn được dựa vào?
Ken không suy nghĩ, hắn lao tới và ôm chầm lấy em không cần biết thế nào chăng nữa. Đôi tay cố gắng truyền hơi ấm cho em mà sao khó quá, thân xác tong teo khó để có thể ôm trọn. Một cô gái khỏe mạnh ngày nào đâu mất rồi, chỉ còn lại chút hơi thở yếu ớt như thế này? Ken không biết, hắn lấy hết bản năng mà ôm em, che chở cho, hắn sợ em không nhận ra làn hơi ấm của mình nên cố gắng hết sức mà ẩn em vào sâu trong người mình hơn, hôn lên mái tóc thắm thiết.
- Em đã khổ lắm phải không? Tôi xin lỗi. Xin lỗi em vì tất cả! - Đôi mắt hắn cũng đã hoa lên, mười đầu ngón tay giữ chặt lấy bờ vai. Em xơ xác quá, hắn còn nghe thấy tiếng trống rỗng trong khoang bụng, em là đói lắm. Hắn hôn lên gò má, muốn chứng minh rằng hắn cần tất cả những gì của em dù em có không gì cả. Con tim Ken mỗi lúc một căng thẳng, nó mệt mỏi quá rồi, suốt mấy tháng chỉ được đập để sống và vô cảm với mọi thứ, sau đó lại rung lên liên hồi để kêu cứu khi ngập trong nỗi đau vì mất em...đến lúc này nó không còn chịu nổi thêm những biến cố nào nữa đâu. Dù là tim hắn, nhưng nó đã thuộc về người con gái này từ lâu lắm rồi, đâu còn biết nghĩ cho chủ nhân, lúc nào cũng chỉ đập vì em thôi.
Em chẳng còn sức nữa, chìm trong vòng tay hắn và tiếp tục ngủ, như thế cũng là tốt lắm rồi, Ken có thể ở bên em mà trân trọng giây phút này mãi mãi. Hắn vô thức yêu em, và vô thức nhận ra rằng: Hắn không thể sống nếu em không tồn tại!
- Tôi xin lỗi em, xin lỗi em muôn vàn lần! - vứt bỏ cái tôi, đối với hắn em đã ngự trị hoàn toàn và hắn cầu xin được làm nô lệ của em. Nếu em cho phép, ngày nào hắn cũng sẽ nói xin lỗi em để tới khi đầu bạc những lỗi lầm gây ra sẽ nguôi ngoai chút ít.
Mím chặt môi, đến bật cả máu, Ken muốn được biết cảm giác đau đớn của em, muốn đánh cắp nó để em đỡ khổ và chấp nhận gánh hết, nếu để em mòn mỏi thế này thà bắt hắn chịu đựng gấp trăm nghìn lần như thế còn hơn, em đã yếu mà bắt nhịn ăn đói khổ tột cùng sao không ép hắn tự xẻo da thịt mình ra, em bị ra máu sao không để hắn vắt hết sinh lực của mình đi. Hắn không đáng mặt đàn ông, tự thừa nhận, không thể chấp nhận để người con gái mình yêu khổ sở trong khi hắn vẫn đang sống trong lụa là, sung sướng. Ken hèn nhát khi không dám đối mặt với sự thật, hắn chạy trốn những tháng ngày mất em trong cái vỏ đủ đầy, mãi tới khi nhận ra không thể giả tạo được thêm nữa rồi mới kiếm tìm, hắn không chấp nhận được bản thân mình. Nếu như em có thể đánh hắn thật đau, nói hắn thậm tệ thì hắn sẽ cho em làm thỏa thích, nhưng em ngủ mất rồi...
Ken lấy chiếc khăn trong người ra ủ ấm, lau đi những vệt nước mắt và máu khô của em dù biết chẳng thể nào sạch. Khoác lên người em chiếc áo của mình, bao bọc trong làn hơi thở ấm áp, đây là cơ hội cuối cùng để được yêu em. Rồi lại đưa em về với DEVILS!
F. chưa bao giờ thấy Sếp nhìn mình bằng ánh mắt cảm ơn như thế, không phải trước kia hắn không ra sức giúp đỡ Sếp trong những việc đời tư hay phấn đấu hết mình vì công việc, mà đã cố gắng cực kì nhưng không được Sếp trọng dụng hơn Mes. Dù sao Mes cũng chỉ là con của một điệp viên cấp III, lại mang tì vết của người mẹ, hắn tin chắc là xét về đẳng cấp và tuyệt kĩ thì Mes thua xa, vậy mà không chỉ Mes, còn có người em trai đều được cả hai Sếp trọng dụng. Rồi thì hắn cũng đã tìm được mấu chốt vấn đề, quả thực bất ngờ khi lí do lại là vì một cô gái, nhưng điều đáng ngạc nhiên hơn nữa, một người băng giá như Sếp nhỏ và cũng không có nhiều cơ hội tiếp xúc với cô gái này lại...cũng như Sếp mình đây. Việc Mes và Wine lên như diều gặp gió mà thực lực chưa thật sự xuất sắc có thể vì hai Sếp muốn “nịnh” cô gái này chăng?, F. bác bỏ ý kiến đó, suy nghĩ logic và hiểu được rằng, muốn đưa cô gái này “lên cao” cần phải có ô dù, và hai người anh trai may mắn được tham gia vào “âm mưu” của Sếp. Không hiểu được Sếp đang nghĩ gì nữa, hắn không thấy cô gái này có gì đặc biệt, vậy là vì Sếp đặc biệt nên mới yêu cô gái ấy chăng? F. cười mỉm, dù sao cũng mang ơn cô ta một lần,...
Hắn nhớ hồi nhỏ, khi mới lần đầu tiên gặp Sếp, nhìn Sếp bắt nạt một đứa trẻ con mà thấy tội nghiệp nó. Làm việc với Sếp được một thời gian ngắn, khi ấy hắn 15 còn Sếp 18, trong một lần vô tình làm đổ vỡ cái gương bằng ngọc mà Sếp tặng cho Ropez, tại cô người mẫu để trên đống tài liệu cao vời vợi, hắn với mãi không tới. Vì sợ Sếp sẽ trừ lương và cấp bậc, cô người tình Ropez kia sẽ “chú ý”, nên hắn ỉm đi. Kết quả là đứa trẻ đó - chính là cô gái này đây bị Ropez hành hạ nhục nhã còn hơn một con vật.
Ngẫm lại mới thấy mình đã xử sự không bằng một đứa bé, hèn nhát, F. cần phải làm gì đó để “bồi thường” danh dự cho cô gái này và hắn hy vọng mình đã không làm sai.
- Ring! Ring! Ring! - tiếng chuông điện thoại đổ, F. lưỡng lự không biết có nên nhấc máy?
Ken ngồi ở hàng ghế sau, hắn tìm mọi cách để em có thể ngủ thật thoải mái trong vòng tay mình, cố thở thật nhẹ để không ảnh hưởng đến giấc ngủ mệt nhoài, thi thoảng lại lấy khăn lau mồ hôi cho em. Giai điệu của tiếng chuông được vặn nhỏ ngay khi cất lên đủ cho hắn biết người gọi là Mes, mắt hắn mở to ra và nhịp tim đập dồn dập. Nét hoang mang không giấu được trên khuôn mặt, tại sao lại phải sợ nhân viên của mình đến thế này? Hắn lo lắng Mes sẽ đến đòi em đi mất, nếu biết mình đã để em ra nông nỗi này thì dù có phải là một người anh ruột hay không hẳn Mes bằng mọi giá cũng phải mang em đi, còn em sẽ sẵn sàng nắm lấy tay anh mình. Ken hoảng quá, ngộ nhỡ Mes không cho hắn được gặp em nữa thì chết mất. Vẫn là hắn có quyền hành cao nhất, nhưng con tim thật sự rất yếu đuối, hắn sợ Mes!
Không chỉ thế, Ken còn sợ tất cả những người yêu mến em, sợ rằng họ biết: hắn không đủ tư cách để bảo vệ người con gái này. Chưa nỗi đau nào hành hạ em như thế này phải không?, Ken ôm em chặt hơn, hắn có rất nhiều điều muốn nói, đôi tay mềm nhũn ra nhưng gắng ghì em thật sát để không tuột mất tình yêu. Hắn thở đều đều lên làn tóc em mà mong muốn em cũng phải thở đều như thế, nhịp tim của em chậm lắm, chắc sắp không chịu nổi nữa rồi. Nhưng em có biết hắn cũng không thể chịu được thêm nữa nếu cứ tiếp diễn những tháng ngày thiếu em không, bất kể người con gái nào đi ngang qua cũng làm hắn mường tượng ra em, em có mặt ở mọi nơi hắn tới, không buông tha cho trái tim đang cố gắng đóng băng lại, hắn càng tỏ ra thân thiết với người nào khác thì lại càng mơ tư...