t tay cầm miếng rửa, một tay cầm chén. Nhưng tôi không dùng miếng rửa bát để rửa chén mà dùng nó để...chà vào cổ tay mình. Các bạn biết vì sao tôi lại hành động như thế không ? Vì tâm hồn tôi bây giờ đang treo ngược cành cây!
Sao nhỉ ? Da hắn ta đúng là quá trắng! Mà không những trắng, còn rất hồng là đằng khác. Nhìn chẳng khác nào da của mấy cô người mẫu quảng cáo sữa tắm trên ti vi. Hix...Khuôn mặt hắn khi thấy tôi đột ngột bước vào phòng rất...đáng yêu! Cái cách hắn phản ứng lại cũng rất cá tính! Ôi không! Mình đang suy nghĩ cái gì lung tung thế này ? Dẹp hết! Quên hết! Không thể để bản thân lung lay vì nhan sắc của tên tóc vàng này được! Không thể!
- Này! Không đau à ?
Một tiếng thì thầm bên tai khiến tôi giật bắn mình. Là tên Tú! Sao lúc nào anh ta cũng xuất hiện đúng lúc tôi cần được một mình nhỉ ? Lăm le nhìn sang gã mặt tiền xu, tôi phóng một ánh mắt đầy giận dữ. Nhưng khi nhìn lại mình, tôi đau lòng nhận ra cổ tay trái đã đỏ ửng lên vì bị chà xát nãy giờ.
- Đầu óc của cô bé không tập trung được! Đáng buồn đấy! - hắn ta chậc lưỡi.
- Mặc xác tôi! Còn anh thì cứ như ma, thoắt ẩn thoắt hiện. Anh tính giết người ta bằng cái cách đứng đằng sau mà nói thều thào như thế hả ? - tôi sửng cồ.
- Tôi thích thế!
Hắn ta cười mỉm rồi quay lưng bước đi, nhưng không hiểu sao lại dừng chân rồi hướng mặt về phía tôi nhìn "đắm đuối" (sao hắn có cái nhìn "lạ" thế nhỉ?) .
- Gì thế ? - tôi ngã người ra sau phòng vệ.
- Đứng im! - hắn ta hét dựng lên làm tôi đứng ngắt.
Bằng một thái độ cực kì nhẹ nhàng và ân cần, Tú lấy tay quệt một đường dài lên má tôi. Hắn ta muốn giở cái trò gì thế nhỉ ? Dám đụng chạm long thể của bổn cô nương à ? Đâu dễ thế!
- Anh...
- Da mặt cũng đẹp đấy! Lần sau đừng để bọt rửa chén bắn vào, nhìn xấu lắm!
Hắn ta buông một câu vừa thật vừa đùa rồi chính thức lê gót ngọc ra khỏi bếp. Cái gia đình này kì lạ thật! Họ luôn khiến cho tôi phải shock tinh thần bằng những hành động của mình...(tic tic...đỏ mặt...!)
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.sunthien.com. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.sunthien.com – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
Chưa kịp trấn tĩnh, tôi nổi da gà khi thấy con nhóc truyền nhân đời thứ mấy trăm của Vua phá hoại đang đứng trước mặt mình và le lưỡi cười. Bây giờ cứ hễ thấy nó là người tôi bũn rũn cả ra...
Phước Nghi vẫn đứng như thế và nhìn tôi cười toe toét. Kể cũng lạ, con nít dù có nghịch phá đến đâu nhưng ta vẫn không thể ghét được. Vì chúng quá ngây thơ và đáng yêu, nhất là ở nụ cười và cách cười. Người lớn dù có cười khi tâm trạng đang vui thật sự thì cũng không thể tự nhiên như con trẻ, vì người lớn đã lớn, và người lớn không đủ khả năng để sống vô tư như thời còn thơ dại...
- Muốn gì nữa nhóc ? - tôi chống hông.
- Không gì cả! - con nhỏ lắc đầu.
- Thế nhìn chị làm gì ?
- Em thích thế!
"Em thích thế!" - đây hình như là slogan của gia đình này hay sao ấy. Hồi nãy ông Tú cũng "tôi thích thế!", bây giờ đến lượt nhóc Nghi. Còn thiếu mỗi tên tóc vàng. Hix, cứ nhắc đến hắn là tôi thấy người mình đau ê ẩm. Thú thật là từ lúc bước vào căn nhà này đến giờ chưa lúc nào tôi nhìn mặt tên tóc vàng được nhiều hơn 2 phút. Đơn giản là vì hắn ta cứ lạnh lạnh lùng lùng, người thì cứ như ma bước đi không tiếng động, tôi với hắn lại đụng độ quá nhiều phen thảm cảnh nên không thể tự nhiên khi đối diện với nhau. Nhưng nói gì thì nói, tôi cứ có cảm giác mình đã gặp tên này ở đâu rồi...
- Chị ơi! Nước sôi tràn cả ra bếp rồi kìa!
- Hả ? Đâu ? Đâu ?
Tôi hốt hoảng quay người lại nhìn. Nhưng đáp lại sự kinh hãi ấy là một tràn cười giòn tan. Tôi đã bị lừa. Chính xác là thế!
- Chị dễ gạt quá! Chơi với chị vui thật đấy!
- Vui...vui...ư ?
- Thôi em đi học đây! Tối gặp lại chị!
Con nhỏ vẫy tay chào rồi chạy biến đi. Tối gặp ư ? Tối tôi đã ngồi ở nhà rồi còn đâu mà gặp. May là theo hợp đồng thì chị Tươi chỉ phải làm việc từ 6h đến 18h, chứ kéo dài thêm vài tiếng nữa thì chắc lúc về tới nhà ba và mấy chú sẽ không thể nhận ra được tôi là ai mất! Bây giờ tôi mới thấm thía được sự cực nhọc của mấy cô giúp việc nhà. Hix...
...
- Anh! Cơm nước xong rồi đó! Xuống ăn cơm! - tôi lê xác lên tận lầu 5 chỉ để nói cái câu này.
- Tôi không đói. Cô cứ để đó, lát tôi ăn với Nghi. - hắn ta không thèm mở cửa ra nhìn tôi mà cứ đứng trong đó nói vọng.
- Thế thì tôi để đó rồi đi về nhé! 6h rồi!
- Ok!
Hách dịch. Đúng là quá sức hách dịch. Mà cũng phải thôi, tôi là osin, còn hắn là chủ, hắn bảo gì thì phải nghe theo. Thôi bỏ qua hết để được yên ổn mà về nhà...
...
Lúc tôi dắt xe ra khỏi chiếc cổng sắt cao lớn ấy cũng là thời điểm màn đêm chính thức gõ cửa nhân gian. Trời tối mịt, mấy cây đèn đường bật sáng trưng, khu vực này khá là yên tĩnh nên đường phố vắng hoe, chốc chốc chỉ nghe tiếng xào xạc của vài chiếc lá khô lướt nhẹ trên vỉa hè. Một ngày mệt mỏi đã trôi qua. Thanh thản thật...
Nhưng gì thế nhỉ ? Trông lấp lánh như kim loại. Tôi gác chân chống xe rồi ngồi xuống nhìn chằm chằm vào đám đất nằm khuất sau hàng cây xanh tươi trước cổng nhà tên tóc vàng. Suy nghĩ một lát, tôi nhặt vật kì lạ ấy lên. Nói kì lạ là vì nó vừa giống dây chuyền, vừa giống lắc tay, lại vừa giống một sợi xích nhỏ. Nhưng trông rất đẹp. Nhìn nó long lanh, óng ánh rực sáng cả một góc không gian. Tôi cầm vật kì lạ ấy đưa lên cao rồi chăm chú nhìn. Đây là bạch kim hay nhôm nhỉ ? Chắc là đồ giả thôi. Số tôi không hên như thế đâu.
"Đêm trôi qua bình yên
Ngày mai biết sẽ bình yên..."
Tiếng nhạc chuông réo rắt lôi tôi về với thực tại. Loáy hoáy móc chú alo to oạch ra, tôi thở dài khi thấy màn hình hiện lên dòng chữ Papa.
- Alo! Con nghe đây ạ!
- Sao giờ mà chưa về? Đi chơi gì mà thả cửa thế?
- Dạ? Ba nói con đi chơi a? Hôm nay ba bắt con tới làm thay cho chị Tươi mà!
- Ơ! Thế à? Ba quên mất!
- Quên ?
- Thôi lo về đi nhé!
Cụp...
Ba tôi là thế đấy! Mọi người luôn bảo rằng ba rất thương tôi, nhưng tôi thì không thấy như vậy. Ba cứ bù đầu vào công việc và chẳng bao giờ chịu quan tâm chăm sóc tôi cả. Ba luôn có cách dạy con rất khác người, nhiều khi tôi không hiểu được tại sao ba phải làm như vậy với mình nữa.Lúc sinh ra tôi đã không thấy được mặt mẹ, lớn lên nhờ sự nuôi dưỡng của 7 người đàn ông bao gồm ba, bốn bác và hai chú. Nếu xét bề ngoài thì ai cũng nói tôi là người hạnh phúc vì được sống cùng toàn người đẹp và giàu! Đúng là mấy chú bác tôi người nào cũng phong độ đẹp trai, lại thành đạt trong nghề nghiệp nhưng thực sự đôi khi tôi thấy rất cô đơn. Dù sao mình cũng là con gái, nhiều lúc có những tâm sự khá tế nhị không biết chia sẻ cùng ai. Đó cũng là lý do vì sao tôi lại giống một thằng con trai như thế này...Vì có được tiếp xúc với người phụ nữ nào đâu mà có được sự mềm mại đoan trang của con gái. Hix...Càng nghĩ càng buồn...
Gió thổi một hơi khá mạnh luồng qua cổ, tôi nhanh chóng đứng dậy, thả cái vật kì lạ vừa mới nhặt được vào trong túi quần rồi phóng lên xe đạp đi. Bây giờ tôi chỉ muốn về nhà và nhảy ù lên chiếc giường thân yêu của mình. Cả ngày nay mệt mỏi lắm rồi...
...
- Chú Bảy! Chú làm gì với cái lap của cháu thế này ? - tôi hét toáng lên khi thấy con PC thân yêu đã chính thức im lìm trước mặt mình.
- Hú hù! - chú Bảy từ phòng bên cạnh chạy sang, miệng cười tươi - Hồi chiều chú chỉ mượn làm một vài thứ linh tinh thôi à!
- Linh tinh ư ? Nó nát tinh rồi nè! Bắt đền chú đấy!
- Chú có biết đâu! Lỡ nó hư sẵn rồi sao ? Thôi ngủ cho rồi, mai đem đi bảo hành! Đơn giản!
Tôi lác mắt khi thấy chú nhún vai trở về phòng. Lý nào lại thế ? Làm hỏng của người ta mà vẫn thản nhiên như không. Chắc tôi chết mất thôi! Không thể sống nổi với những con người vô tâm như thế này được!
Nói chắc các bạn không tin, nhưng cái người mà tôi vừa kêu bằng chú ấy bằng tuổi tôi đấy! Lại học cùng lớp cấp 3 với tôi nữa. Khỏi nói thì mọi người cũng hiểu là mức độ rắc rối sẽ như thế nào. Chú cũng được gọi là hotboy, cũng được con gái bám theo như ruồi, cũng thay người yêu như thay áo, nói chung là chú tôi có đầy đủ các đặc điểm của một công tử đẹp, giàu, ăn chơi không bờ bến. Nhưng may mắn là chú luôn biết dừng ở đâu trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ. Hix...Ít kẻ ăn chơi khôn ngoan như chú bảy nhà tôi lắm! Đó cũng là điểm duy nhất ở chú khiến tôi nể phục, còn lại thì...í ẹ!
Dẹp con laptop sang một góc giường, tôi lăn ra ngủ. Trước khi nhắm mắt lại, tôi dừng ánh nhìn trước sợi dây kì lạ vừa nhặt được lúc nãy. Trông nó hay hay! Tôi tự nghĩ mình sẽ dùng sợi dây này để làm gì ? Có thể là đeo tay cũng nên. Chắc sẽ cá tính hơn đống vòng vèo bằng nhựa của tôi. Hihi...
Trưa...
- Sao mặt cháu có vẻ tái tái thế ? Mệt à ? - bác Ba nhìn tôi hỏi han.
- Không có gì ạ! Chỉ là tối qua cháu nằm mơ thấy ác mộng...- tôi cắm đầu với chén cơm trước mặt, trả lời qua loa. Thật ra cả đêm qua tôi chỉ toàn nằm mơ thấy...tên tóc vàng. Hix, như thế cũng có thể coi là ác mộng được rồi.
- Chắc hôm qua làm chuyện gì xấu nên tối mới gặp ác mộng phải không ? - chú Bảy cười hô hố hỏi tôi.
- Cháu không thèm nói chuyện với chú nữa! Lo mà đền cái PC cho cháu! Người đâu mà phá kinh khủng!
- Chú phá gì đâu! Nó đến thời thì hỏng thôi!
- Chú...
Tôi đến tức mà chết với ông chú trẻ con của mình. Thật là...Cô nào vô phước lấy chú tôi thì chỉ có nước khổ cả đời.
- Giám đốc ơi! Huhu!
- Ơ! Chị Tươi!
Cả 8 người chúng tôi đồng loạt quay lưng lại nhìn. Hôm nay là ngày làm việc đầu tiên của chị ấy ở nhà của tên tóc vàng, giờ chỉ mới là buổi trưa thôi mà, sao chị ấy vê sớm thế nhỉ ?
Á! Chị bị sao thế này ?
PHẦN 8:
Tôi hốt hoảng khi nhìn thấy sự toe tua quá mức của chị Tươi. Tóc tai thì bù xù, mặt mày lấm lem màu mực vẽ, áo quần thì xộc xệch, người chị Tươi trông có vẻ rất mệt mỏi và căng thẳng. Cái gia đình đó đã làm gì để khiến chị ấy ra nông nổi này vậy chứ ?
Sau một hồi khóc thút thít (tính chị ấy vốn khá mít ướt) , chị Tươi bắt đầu kể lại quá trình bị «hành hạ» bởi anh em nhà biến thái. Chị ấy kể là ban đầu lúc mới bước chân vào nhà đã bị nhỏ Nghi chào đón bằng một gáo nước đá vì lý do người giúp việc đã được thay thế. Chị còn bảo nguyên cả buổi sáng con nhỏ cứ đòi queo ông anh của nó gọi tôi tới và một mực bắt chị Tươi ra về. Kết quả không giống với ý muốn của nó nên chị Tươi mới bị hành hạ thê thảm như thế này. Sao trên đời này lại có đứa con nít kì quặc và khó bảo như vậy nhỉ ?
- Hu hu! Giám đốc ơi! Em không đi làm ở nhà đó nữa đâu! Nếu còn làm không sớm thì muộn em cũng bị con bé ấy ám hại cho coi! - chị Tươi khóc um lên.
- Anh em nhà đó quá đáng thật! Em sẽ dẫn chị tới đó để nói cho ra lẽ! Còn về cái hợp đồng này thì ba hủy đi! Đến cả con mà còn không chịu nỗi được họ nữa là! - tôi bực tức bặm môi, càng nghĩ càng muốn liều một phen với anh em nhà đó.
- Hix...hai đứa bình tĩnh...Có gì thì... - ba tôi nhăn nhó xuống nước năn nỉ.
- Không thể bình tĩnh được!
Tôi và chị Tươi đồng loạt hét lên khiến ba tôi hoảng hồn ngồi phịch xuống ghế. Mấy chú bác cũng trố mắt kinh hãi. Làm sao mà họ biết được cảm giác của tôi và chị Tươi - những con người đã phải sống dở chết dở với anh em nhà biến thái - trong lúc này như thế nào được chứ ?
...
...Tại nhà tên tóc vàng...
Tôi hùng dũng bấm chuông, căng hai con mắt nhìn vào màn hình. Sự thật thì tôi xông vào hang cọp một mình vì chị Tươi quá sợ nhóc Nghi nên không dám bước chân vào căn nhà này lần thứ hai. Tôi cũng hãi con bé đó lắm nhưng dù sao cũng phải làm ra lẽ cái việc hành hạ nhân viên công ty ba tôi. Đừng tưởng cứ giàu là muốn chà đạp ai thì chà đạp! Grừ...
Màn hình hiện ra khuôn mặt của con quỷ nhỏ Phước Nghi. Thấy tôi hình như nó rất vui thì phải ? Mà cũng không đúng! Con bé đó lúc nào chẳng cười. Chỉ có điều là đằng sau nụ cười tinh nghịch đó luôn kèm theo một trò quậy phá kinh khủng nào đó mà thôi.
Cánh cổng từ từ mở ra, tôi dắt xe vào sân rồi tiến tới bậc thêm. Chưa kịp tháo giày thì cửa nhà đột nhiên mở bung ra và nhỏ Nghi nhảy phóc tới ôm chầm lấy tôi. Suýt tí nữa là tôi cùng nó ngã nhào xuống đất. Đúng là con bé này quá sức nguy hiểm.
- Hihi! Chị ơi! Em nhớ chị quá cơ! - Phước Nghi cười toe toét và hun chùn chụt vào má tôi khiến tôi cứ đứng ngơ mà nhìn.
Tình hình là tôi phải bế thêm cái xác to oạch của con nhỏ vào nhà bởi vì nó không chịu thả tôi ra. Hix... Tôi với nó gặp nhau mới chỉ có một ngày mà nó làm như tôi là chị em gì đó của nó ấy. Tình cảm dạt dào của con nhỏ làm cho chí khí của tôi bị giảm đi nhiều. Ai bảo lúc này nhìn nó dễ thương như vậy chứ! +_+
Nhưng mọi thứ về lại không khí căng thẳng khi tôi trông thấy tên tóc vàng đang ngồi lù lù ở ghế sô fa và nhìn tôi không chớp mắt. Vấn đề ở đây chính là ánh mắt của hắn ta. Rất là khó chịu và nghiêm trọng. Tôi vội vàng hất tay nhóc Nghi và đặt nó xuống đất. Bây giờ thì hết yêu thương gì nữa rồi. Chí khí của tôi đã trở lại mức ban đầu, dồi dào và vô cùng mạnh mẽ.
- Này! Công ty ba tôi cung cấp người giúp việc là để họ làm việc nhà chứ không phải để mấy người hành hạ! Anh không biết đến hai chữ đạo đức hả ? Sao lại đối xử với chị Tươi như vậy chứ ? - tôi uất ức nói lớn.
- Chị ơi! Không phải anh em làm đâu! Ảnh mới về đó! Sáng nay chỉ có em chơi với chị Tươi thôi à! - nhóc Nghi vô tư giải thích, nghe từ «chơi» của nó mà tôi nổi cả da gà. Nhìn sang thì tên tóc vàng vẫn im lặng và nhìn chằm chằm vào tôi.
- À... ừ...Cho dù không phải do anh làm nhưng tôi đến đây cũng là muốn thông báo cho anh cùng gia đình anh biết là công ty ba tôi sẽ hủy hợp đồng, mấy người đi tìm công ty khác đi. Anh cũng làm ơn dạy lại em gái anh dùm, hành động của nó hình như đã không còn ở mức quậy phá của con nít đâu. Chào!
Tôi hùng hổ quay lưng đi. Gì chứ lúc này tim tôi cũng mệt lắm vì nó phải đập quá nhanh. Đây sẽ là lần cuối cùng tôi đặt chân vào căn nhà đáng sợ này. Hừ...
Bốp...
Tôi thấy đầu óc quay cuồng, mọi thứ mờ dần đi...
PHẦN 9:
Choàng mắt tỉnh dậy, tôi nhận ra tình trạng bản thân có vẻ không ổn chút nào. Mọi thứ xung quanh càng khiến tôi hốt hoảng hơn vì nó quá lạ lẫm. Tôi lồm cồm ngồi dậy...
- Tỉnh rồi thì ngồi yên đi!
Một giọng nói vang lên khiến tôi giật thót, lúc này mới cảm giác được gáy vẫn còn đau và nhức. Tôi ngoái đầu nhìn và suýt nữa ngất xỉu khi nhìn thấy tên tóc vàng đang ngồi bên cạnh, đúng hơn là ngồi sát bên cạnh mình. Hình như hắn ta đang nghe nhạc thì phải. Nhưng...nhưng tại sao tôi và hắn lại nằm trên một giường thế này ?
A...a...a...
Một cái kiss không thể vô duyên hơn được đặt vào môi tôi. Tất nhiên hành động này khiến tôi cấm khẩu và bất động tại chỗ.
- Đúng là chỉ có cách này là nhanh nhất!
Tên tóc vàng có vẻ không ái ngại hay ngượng ngùng gì, thản nhiên buông một câu nhận xét rồi quay lại với công việc nghe nhạc của mình. Gì chứ ?
Định bụng quay sang đấm cho tên tóc vàng một cú trời giáng sau hành động xúc phạm vừa rồi nhưng chưa kịp làm gì đã bị hắn cầm chặt tay ngăn lại.
- Anh đang làm cái quái gì thế hả ? - tôi nghiến răng gằn từng tiếng một, mắt trợn tròn nhìn hắn.
- Nếu muốn về nhà thì im lặng đi! Nhóc Pi 0 mà tỉnh thì cô đừng mong rời khỏi đây!
Tôi ngơ ngác và bắt đầu thấy rối tung lên. Những gì tôi nhớ được chỉ dừng lại ở thời điểm tôi quay lưng bước ra phía cửa trước để chuẩn bị ra về.
- Khoan đã! Chuyện gì đã xảy ra ? Vì sao tôi lại nằm ở đây ? - tôi giật mạnh tay tên tóc vàng hỏi dồn dập.
- Gậy bóng chày, đánh, bất tỉnh, nằm.
Câu trả lời của hắn ta đấy! Tôi hiểu được thì chắc tôi đã không phải là người!
- Cái..gì ? - tôi nghẹn họng.
- Gậy bóng chày, đánh, bất tỉnh, nằm. Tự hiểu!
Tôi bắt đầu thấy mình có nguy cơ bị tâm thần nếu còn tiếp tục nói chuyện với tên biến thái này. Cho dù có tiết kiệm thì cũng không đến mức tiết kiệm như vậy chứ ? Một câu nói hoàn chỉnh cũng khiến hắn ta cảm thấy xa xỉ sao ? Ôi trời! Không thể chịu được! Không thể chịu được!
Tôi ngồi thừ ra và bắt đầu trò «hoàn thành câu từ những từ được cho sẵn». Ý của tên tóc vàng chắc là muốn nói tôi bị nhóc Nghi đánh sau đầu bằng cây gậy bóng chày, sau đó bất tỉnh và được đặt nằm ở đây. Càng lúc tôi càng thấy hoảng con bé đó, hành động của nó mỗi lúc mỗi đáng sợ hơn thì phải! Tôi nuốt nước bọt nhìn sang tên tóc vàng. Anh em thì chắc là giống nhau. Hix...Da gà nổi hết cả lên rồi! Riêng việc hôn một đứa con gái xa lạ với thái độ thản nhiên của hắn cũng đủ khẳng định một sự thật là tên này không hề bình thường! Tránh voi không xấu mặt nào, với tình hình này tốt nhất là tôi không nên manh động. Phòng này dù sao cũng là phòng của hắn và tôi thì thân cô thế cô. Hix!
10 phút trôi qua trong nặng nề, tôi không hé môi nửa lời, tên tóc vàng thì vẫn thản nhiên nghe nhạc và hình như chẳng cảm nhận được sự có mặt của tôi trong căn phòng của hắn. Làm sao thoát ra ngoài bây giờ ? Ba cùng mấy chú bác ở nhà chắc đang lo cho tôi lắm! Di động tôi lại để ở nhà mới khổ chứ! Nhìn quanh thì căn phòng này không hề có cửa sổ mà chỉ chi chít những lỗ thông gió cách điệu. Cái cửa chính thì gần bên tên tóc vàng. Huhu! Làm sao đây ?
Đồng hồ điểm 9h.
Nước mắt tôi bắt đầu rơi lã chã vì sợ, tôi không để ý rằng tên tóc vàng đã ngồi bật dậy và đặt chiếc Ipod xuống bàn.
- Đi thôi! Đến giờ rồi!
Và thế là hắn ta cầm tay tôi lôi đi. Sự sợ hãi khiến cho người tôi mềm nhũn ra và không còn chút sức lực để chống cự.
Tên tóc vàng dẫn tôi đi xuống cầu thang. Nhưng mọi thứ tối thui khiến tôi rất khó khăn trong việc đi lại.
- Anh ơi...Tôi không thấy gì hết! - tôi thì thào.
- Nếu bật điện thì nhóc Pi sẽ dậy! - trong đêm tối, tôi không còn thấy gương mặt cùng mái tóc vàng hoe đó nữa, chỉ còn giọng nói đặc biệt ấm áp của hắn vang lên, tôi chỉ biết cầm chặt lấy tay hắn và bước từng bước run rẩy.
Sau bao nhiêu cố gắng, cuối cùng tôi cũng đặt chân xuống tầng 1. Tên tóc vàng nhẹ nhàng dẫn tôi ra phía cửa chính, sự cẩn trọng của hắn khiến tôi thấy...an tâm. Ít ra hắn cũng không giống nhóc Nghi ở khoản làm người ta đau và sợ.
Mất thêm 15 phút nữa để tôi tiến ra được phía cổng. Thế là đã xong! Chỉ cần cánh cổng này mở ra thì tôi có thể thoát được ngôi nhà đáng sợ này.
- Đừng mở cổng! Tiếng động của kim loại sẽ khiến con bé tỉnh dậy ngay! Trèo cổng mà ra đi! - tên tóc vàng ngăn tôi lại.
- Cái gì cơ ? Trèo cổng ? - tôi hét lên trong...im lặng.
- Nếu không trèo được thì vào lại nhà! Con bé mà tỉnh thì cô không thoát khỏi tay nó được đâu!
Tới thời điểm này thì tôi chính thức thừa nhận mình cực kì sợ con nhóc đó. Làm sao mà nó có thể quái dị và đáng sợ đến mức này được cơ chứ ? Tất nhiên là tôi phải trèo cổng, bằng bất cứ giá nào tôi cũng phải thoát khỏi đây.
Tôi bắt đầu trèo. Nhưng có vẻ mọi thứ không hề suông sẻ. Trời thì tối om, tường rào thì trơn tuột, tôi lại không có kinh nghiệp trong việc leo trèo. Sao mà khổ thế không biết ?
- Anh! Anh đỡ tôi lên được không ?
Đáp lại lời đề nghị của tôi là một sự im lặng . Trời quá tối nên tôi không thể nhìn thấy mặt tên tóc vàng. Sao ở khu vực này lại không có đèn nhỉ ? Nhà này giàu như vậy mà cũng không hề có đèn, chính xác là không hề bật đèn. Giờ này cũng không phải là muộn nhưng sao mà tôi cảm thấy cứ như là đang nửa đêm vậy.
- Anh ơi! Anh đâu rồi ? Sao không trả lời tôi ? - tôi bắt đầu hốt hoảng.
Mọi thứ vẫn im lặng. Đây là lần đầu tiên mà tôi phải đứng giữa một không gian vừa tối vừa ghê sợ như thế này. Muốn khóc quá...Muốn khóc quá! Chẳng lẽ hắn ta bỏ tôi ở đây rồi vào lại trong nhà sao ? Người khác thì không chứ tên tóc vàng thì hoàn toàn có thể!
PHẦN 10:
Sau vài giây tự trấn an, tôi lấy lại chút ít tinh thần và bắt đầu trèo. Con người đến lúc cùng đường thì tự khắc sẽ làm được những việc mà thường ngày tưởng chừng là không thể.
10 phút với mấy chục lần trèo lên rồi lại tụt xuống, cuối cùng tôi cùng đưa được thân hình mình qua phía kia của cổng. Hạnh phúc! Phải nói là như thế! Hạnh phúc quá!
Vừa mới đặt chân xuống đất, tôi giật bắn mình khi thấy một bàn tay khác nắm lấy tay tôi.
- Đi thôi! Taxi đang đợi ở ngoài!
Là giọng của hắn. Vậy là sao ? Tên tóc vàng không bỏ tôi lại một mình mà trèo qua cổng trước để đợi tôi ư ? Tên này thật là...
Sau khi ngồi yên vị trên xe taxi, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, công cuộc trốn thoát của tôi hình như đã được tên tóc vàng bố trí và sắp xếp sẵn. Hắn có vẻ không xấu xa như tôi nghĩ.
- Cảm ơn anh nha!
Tôi cười tươi quay sang phía cửa xe taxi nhưng tên tóc vàng đã biến mất. Kỳ lạ thật! Cách đây vài giây hắn còn đóng cửa xe cho tôi mà! Hix...Đáng sợ với hai anh em nhà này quá...
***
Còn một tháng nữa là tôi nhập học. Hix...Sao mà lâu thế cơ chứ ? Tôi không thích nghỉ hè chút nào cả. Mùa hè với tôi rất rất vô vị và chán nản. Đi học vui hơn nhiều và ít ra là tôi không phải bận rộn với đống việc nhà chất như núi của mình. Với lại lên Đại học sẽ có thêm nhiều bạn mới. Gì chứ tôi rất khoái cái khoản được mở rộng mối quan hệ, nhiều bạn sẽ càng nhiều niềm vui.
- Này! Chiều nay đi chơi với chú không ? - chú bảy đưa khuôn mặt lãng tử rủ rê tôi.
- Không! - tôi trả lời cái rụp, mắt vẫn chằm chằm vào màn hình laptop.
- Sao thế ? - chú bảy cau mày.
- Đi chơi với chú chán lắm! Thà ở nhà còn hơn!
- Này! Có biết là rất nhiều đứa con gái muốn đi chơi với chú lắm không hả ? Mày chảnh vừa vừa thôi!
- Kệ họ! Cháu không thèm!
- Ta không biết! Chiều nay sống chết kiểu gì mày cũng phải đi cùng chú!
Chú bảy hăm dọa rồi bước ra khỏi phòng, trước khi đi còn lấy tay đậy màn hình laptop của tôi xuống nữa chứ! Tôi đang chơi game dở dang mà! Đến tức vì chết mất thôi!
- Mặc kệ chú! Chiều nay cháu nhất quyết không đi! - tôi bực bội hét lớn hết mức có thể.
...
Chiều...
Tình hình là tôi đang bị ông chú trời đánh lôi xềnh xệch ra khỏi nhà sau khi bị lão ta phục kích ngay trước cửa phòng...tắm! Chú quả thật thông minh khi chọn thời điểm đó vì ngay lúc ấy tôi không thể đề phòng và chống cự được!
<<12345 ... 16>>