au lưng tôi ngồi. Hai ông bà mặt mày giận dữ, ngồi trên chiếc ghế sô fa đối diện. Còn người thanh niên thì đứng ngay bên cạnh đó, mặt lạnh hơn tiền...xu.
- Cô là người do công ty Nhân Tín cử tới đây làm giúp việc?
- Dạ.
Hai vợ chồng đó lại bắt đầu nhìn tôi với ánh mắt dò xét từ trên xuống dưới. Hình như họ vẫn chưa tin tôi là con gái. Và càng không tin tôi là người giúp việc. Hix. Cũng phải thôi, từ trước đến nay tôi là trứng cưng của cả nhà, có đời nào chịu khẻ móng tay làm việc đâu nên tướng tá cứ như tiểu thư công tử. Nếu không vì năm nay đã gần bước sang tuổi 19, ba bắt tôi ra đời tiếp xúc với cuộc sống cho bớt thói ỷ lại thì Thục Nguyên này cũng không phải vất vả đi làm thêm như vậy. Hix! Càng nghĩ càng giận ba kinh khủng. Đúng là một mùa hè tồi tệ!
- Nhưng theo như trong hợp đồng thì người sẽ đến đây giúp việc tên là Trần Thị Bé Tươi, 35 tuổi, cao 1m45. Nhìn cô... - người thanh niên nói một lèo rồi tự nhiên hạ giọng nhìn tôi "đắm đuối".
- Hơ hơ! Đáng lý ra hôm nay chị Tươi sẽ đến đây làm. Nhưng xui một nỗi là tự nhiên hôm qua chị ấy lăn đùng ra bệnh nên...nên công ty phải cử cháu tới đây để không làm trễ hẹn hợp đồng! - tôi trả lời với thái độ chân thành nhất có thể.
- Thế cô mấy tuổi rồi? - người phụ nữ nhìn tôi hỏi.
- Ơ..dạ...18 ạ!
- Để xem... - bà ta lại tiếp tục nhìn tôi, ánh mắt đầy suy nghĩ - Nguyên, Nghi, hai đứa đứng dậy tới đây!
"Nguyên" ư? Ôi không! Đừng thế chứ! Đừng nói hắn ta - tên tóc vàng biến thái ấy cùng tên với tôi chứ! Oan gia cách mấy cũng không thể ngõ hẹp đến mức đó được!
- Lần này mẹ phạt quỳ nửa tiếng thôi. Nếu không vì có người lạ ở đây thì đã cho hai anh em quỳ suốt buổi luôn rồi! Lần sau cấm phá phách kiểu này nữa nghe không?
- Hihi! Okey mama! Yêu mama nhất! - con nhóc (bây giờ thì tôi hoàn toàn xác định được giới tính của nó) chạy lại ôm chầm người phụ nữ rồi hôn một cái thật kêu vào má. Hình như đối với họ, việc bị quỳ như thế này là hoàn toàn bình thường thì phải.
- Thế thì con lên phòng đây! - tên tóc vàng mặt không cảm xúc buông một câu đầy mệt mỏi rồi quay lưng lại. Ôi, nhìn hắn lúc này trông khác hẳn. Hix, mỗi lần đụng mặt tên này là mỗi lần tôi nhìn thấy một khuôn mặt khác nhau của hắn. Kì lạ thật! Bây giờ hắn chẳng khác nào một tên bất cần đời, mặt lạnh tanh, thái độ dửng dưng vô cảm.
- Đừng lại đó! Ai cho con lên mà tự ý thế! Tới đây ngồi xuống đi! - người phụ nữ nghiêm nghị ra lệnh. Trong gia đình này hình như bà ta có quyền nhất.
Không khí đột ngột chùng xuống. Mọi thứ im phăng phắc đến lạnh người. Tại sao không ai nói gì hết thế? Hix...Tôi sợ cái gia đình kì lạ này lắm rồi á! Tội nghiệp chị Tươi sau này phải làm việc ở đây.
- Hôm nay cô sẽ ở đây thử việc! Nếu trong ba ngày mà cô làm hài lòng được hai anh em nó thì cô sẽ chính thức làm người giúp việc trong nhà này! Còn không thì tôi cho cô nghỉ việc nhưng vẫn trả lương 3 ngày!
- Ơ...ơ không! Cháu chỉ tới đây làm thay chị Tươi một ngày thôi ạ! Mai chị ấy lành bệnh rồi! - tôi hốt hoảng. Gì chứ ba ngày thì chắc tôi chết giả với hai con người biến dị này mất!
- Không! Tôi thích cô làm việc! - bà ta trả lời dứt khoát.
- Không không! Cháu... - tôi kinh hãi từ chối.
- Cô kia! Không nói nhiều! Mọi chuyện như vậy là xong. Từ hôm nay cô sẽ làm việc ở đây. - gã thanh niên mặt lạnh như cục nước đá nhìn thẳng tôi ra lệnh. Ơ hay nhỉ? Tôi là gì của hắn mà dám ra lệnh?
- Oh yeah! Có trò vui rồi! Yeah! - con nhỏ tự dưng nhảy cẫng lên như bị trúng tà. "Trò vui " ư ? Là sao?
- Nghi! - hai đấng phụ mẫu rít lên.
- À vâng! Con xin lỗi! - nhỏ ta luống cuống ngồi xuống, miệng lí nhí. Hix, công nhận nó cũng rất kute, nhưng cái ánh mắt nó đang dành cho tôi sao cứ thấy...ác ác.
- Phước Nguyên! Sao mặt em lại bị bầm thế kia? Chiều nay có buổi chụp hình mà!- gã thanh niên sau một hồi nhìn nhìn ngó ngó chợt nói lớn rồi chạy lại cầm khuôn mặt tên tóc vàng xem xét như bác sĩ chẩn bệnh.
- Anh bị... - con nhỏ quậy phá đang lớn giọng để méc tội trạng của tôi thì một lần nữa hắn ta lại cản trở . Sao vậy chứ? Tôi không cần hắn ta phải làm như thế!
- Là do...- tôi thu hết can đảm thú nhận sự thật, nhưng chưa kịp nói thì hắn nhảy ngay vào họng.
- Do lúc nãy chơi với nhỏ Nghi bị va vào thành cầu thang.
- Hơ! Buổi chụp hình chiều nay thì sao? - ông anh mặt tiền xu (tự nhiên thấy biệt danh này hợp với anh ta nên tôi gọi luôn cho tiện) nhăn nhó.
- Nói họ hoãn. Thôi em mệt, em lên phòng! Thưa ba mẹ con lên phòng! - tên tóc vàng nói giọng đầy tâm trạng rồi đứng dậy bước đi.
Hix! Hắn làm tôi cảm thấy có lỗi trong khi mọi chuyện là do hắn gây ra! Bực quá đi mất thôi!
Hiện tại thì tôi đang ở trong bếp và đứng nhìn cái chảo dầu nổ lách tách. Hai ông bà đã đi ra ngoài, chỉ còn gã thanh niên và hai anh em biến thái trong nhà. Vì sao? Vì sao tôi phải đứng đây, mang tạp dề và làm bữa trưa cho họ chứ? Cả ba tôi mà hiếm lắm mới được tôi nấu một bữa vậy mà bây giờ tôi phải nấu cho người ta ăn dưới cái mác ô sin ư? Lý nào lại thế?
- Này! Hành cháy đen rồi kìa!
Một giọng nói cất lên. Tôi giật mình chấm dứt công việc càu nhàu và hốt hoảng tắt ga. Hix...hành khử đã cháy đen thui...Đen như ngày hôm nay của tôi vậy. Toàn chuyện xui xẻo!
- Cô nên nhớ được làm việc ở đây là một vinh hạnh rất lớn! Không phải ai muốn là được đâu! Lo làm cho tốt đi! - gã thanh niên đứng bên chống một tay lên tường làu bàu.
- Anh biến đi! - tôi bức xúc với cái chảo cháy đen, hắn ta còn thêm dầu vào lửa khiến người tôi cứ gọi là bốc hỏa.
- Hơi bất lịch sự đấy! - gã ta cười cười vẻ thô bỉ (trong lúc đó thì tôi chỉ còn biết dùng tính từ này để diễn tả mà thôi, hơi phũ phàng...)
Tôi không thèm đáp lại, cầm chảo đổ hết tất cả dầu cùng đống hành cháy đen vừa khử vào sọt rác dưới chân. Đằng nào cũng mang tiếng giúp việc, phải làm cho đàng hoàng. Chịu khó một ngày thôi. Mai tôi sẽ được giải thoát khỏi chốn kinh dị này! Kiên nhẫn đi nào Thục Nguyên!
Hắn ta vẫn ở lỳ bên cạnh tôi không chịu lê xác đi. Chắc làsợ tôi cho thứ gì độc địa vào trong thức ăn ám sát họ. Xin lỗi nhé! Nếu có thì tôi cũng bỏ vào rồi! Mấy người toàn thuộc dạng kì quặc, toàn muốn bắt nạt tôi. Grừ...
Đang tính đặt lại chảo lên bếp ga, đột nhiên bọc quần tôi rung rung. Thả chai dầu lên kệ, tôi lấy tay vào túi móc cái Samsung Wave của mình ra rồi đặt vào tai:
- A lô! Gì thế Mít?
- A lô! Mày ơi...
Chuẩn bị nghe hết câu nói từ đầu dây bên kia của con bạn, tôi đột nhiên nhảy dựng lên như con tinh tinh khi bị kẻ nào đó đứng đằng sau chọt lét vào hông. Tay chân tôi múa may loạn xạ. Cái chảo trên tay vô tình đập trúng vào mặt kẻ đứng bên cạnh. Mọi chuyện quá bất ngờ khiến tôi không kiểm soát được hành động của mình.
- A! Anh Tú! Á!
...
Sau một hồi bĩnh tĩnh. Tôi mới đủ khả năng nhận thức được cái gì đang diễn ra. Kẻ bị dính chưởng là gã thanh niên (cái này là do hắn chứ không do ai hết, ai bảo không chịu lê xác đi, cứ đứng lỳ ra làm gì!) . Kẻ tiến hành trò dã man là nhóc em tên Nghi của tên tóc vàng. Thật quá sức chịu đựng của tôi rồi! Trên đời nay một trong những thứ khiến tôi ghét nhất là mấy đứa con nít tinh nghịch quá mức cho phép!
- Anh! Đau lắm không? Á! Má anh in vân của đít chảo rồi kìa! - con nhỏ xuýt xoa nhìn mặt gã thanh niên.
- Đau...đau...quá...- hắn ta nhìn còn thảm hơn tên tóc vàng hồi nãy. Hix, cũng phải thôi, tôi nhớ là cái chảo được phang vào mặt hắn với lực rất mạnh. Tại lúc đó tôi bị giật bắn mình mà, làm sao kiểm soát được hành động chứ?
- Chị lo mà giải quyết đi! Chị gây ra đó! - con nhỏ nhìn tôi chỉ trích rồi nghoe nguẩy bỏ lên lầu, miệng vẫn còn cười khúc khích. Đúng là quái đản thật!
Tôi thở dài thườn thượt rồi tiến lại phía hắn ta, dù mọi chuyện là ngoài ý muốn nhưng hắn bị thế này cũng không thể nào bảo rằng tôi không có lỗi...
- Anh...đau không?
- Hỏi thừa. Ui da...
- Tủ y tế ở đâu?
...
Sau một hồi bôi bôi thoa thoa, với tay nghề chăm sóc vết thương nghiệp dư của mình, cuối cùng tôi cũng thanh toán xong cái bản mặt hầu như bị biến dạng bởi cái đít chảo trên tay mình của ông anh tên Tú. Hắn ta chắc đau ghê lắm. Chậc! Tất cả là tại con nhỏ quái quỷ ấy! Mới chưa được một ngày mà tôi đã sống dở chết dở với nó, ba ngày thì chắc tôi nhập viện vì mấy trò kinh khủng do nó nghĩ ra mất thôi.
- Con gái gì mà mạnh như...
- Ý anh bảo là như trâu chứ gì? Không cần ngại, tôi cũng nghe quen rồi.
Tôi thả hắn lại với chồng thuốc y tế, rồi đứng dậy bước vào bếp dọn dẹp lại mớ đồ đạc bị ném vương vãi do trận chọc lét vừa rồi gây ra. Hix, chai dầu ăn đang chảy lan dưới nền nhà. Trời ạ! Tôi đã ghét cái thứ nhơn nhớt này lắm rồi, bây giờ mà dọn thì...Ôi thôi...
Vừa tìm được cây dẻ lau ở sau nhà vệ sinh, đang tính vào bếp chùi dọn thì tôi kinh hoàng khi nhìn thấy hai anh em nhà biến thái lại tiếp tục rượt đuổi nhau. Và...họ đang tiến vào bếp. Không! Không!
- Dừng lạiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!
Tôi hét dựng lên nhưng tất cả dường như đã quá muộn...
PHẦN 5:
Hiện tại thì tôi không thể đủ khả năng để diễn tả cái thảm cảnh đang hiện hữu trước mặt mình. Nói một cách khát quát nhất thì mọi chuyện đều ở mức kinh dị. Hai anh em họ đang...thay tôi lau nền nhà đầy dầu ăn bằng cách nằm trườn trên đó. Ông tóc vàng nằm ngửa, con nhỏ nằm sấp đè lên. Chai dầu ăn thì nằm lăn lóc bên cạnh. Cái chảo - hung khí vừa làm biến dạng khuôn mặt của gã thanh niên thì được vinh dự "đặt" ngay đầu ông tóc vàng.
- Trời ạ! Nhóc con! Có bị sao không? - tôi hốt hoảng gác cây dẻ lau nhà vào góc tường rồi chạy lại đỡ con bé lên. Nhìn nó có vẻ là đang đau...
- Huhu...- tất nhiên, sau một hồi bị shock tinh thần do cú ngã...định mệnh, nhóc Nghi khóc ầm lên.
Tôi vốn ghét nghe con nít khóc. Nhưng nhìn nó bỗng thấy tội tội. Dù sao vẫn là trẻ con, ngã như thế chắc sẽ đau lắm. Tôi bế nó dậy rồi đặt lên ghế. Gã thanh niên cũng nhanh chóng chạy lại đỡ tên tóc vàng ngồi dậy. Nhóc Nghi thì tôi không trách, nhưng ông anh của nó lớn xác thế kia mà cũng còn làm mấy cái trò ngô nghê này, bị ngã là đáng đời!
- Này nhóc! Nín đi nào! Nhóc đau chỗ nào nói chị nghe! Ngoan! Nín đi! Xương xương! - câu này là tôi học được từ bé Tun con bác Sáu khi nghe nó...dỗ búp bê.
Con nhỏ không nói gì, nhưng ngưng khóc hẳn. Nó ngẩng mặt nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên. Tôi nói gì sai đâu?
- Sao thế? Đau ở chỗ nào thì nói chị, chị lấy thuốc xoa lên chứ để lâu là đau hơn đấy! - tôi cố dọa nó, mặc dù biết lời dọa nạt này không có tính hiệu quả cao.
- Ứ thèm chị thương! - nhỏ ta ngơ ngẩn một lúc rồi ngúng nguẩy bỏ lên lầu.
- Ơ...
- Kệ con bé! Nó ngã hoài à! Không biết đau là gì đâu! - gã thanh niên giải thích khi thấy vẻ mặt ngố xịt của tôi.
Hix. Con gái gì mà nghịch hơn cả tôi. Hồi bằng tuổi nó tôi cũng phá lắm nhưng không đến mức như thế này. Đang tính quay trở lại bếp dọn dẹp bãi chiến trường do hai anh em biến thái gây ra, tôi giật mình khi nhìn thấy từ trên đầu của tên tóc vàng (hắn đang ngồi ở ghế sô fa và xoa xoa cánh tay) lấp ló một màu đỏ trông rất giống máu!
- Á! Cô làm gì thế? - Phước Nguyên hét dựng lên khi thấy tôi đang túm đầu tóc của anh ta (nói túm cũng không đúng lắm, chỉ là tôi đang...vén tóc mái của anh ta lên để xem xét thôi!)
- Ngồi yên! - tôi quát lại.
- Anh Tú! Anh lôi cô ta ra xa đi! - hắn ta cứ giảy nảy như giun.
- Ơ hơ..uh...để anh! - gã thanh niên sau một hồi ngơ ngác liền vội vã gật đầu, xăn tay áo tiến lại phía tôi.
- Cái thứ không lớn nỗi! Đầu anh bị chảy máu rồi nè! La cho to vào! - tôi bực mình đánh mạnh vào vai tên tóc vàng 0
Hắn ta cùng gã thanh niên tên Tú giật bắn mình trước cú đánh vừa rồi của tôi. Nhất là tên tóc vàng. Hắn nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ. Đàn ông con trai gì mà chỉ mới bị đánh nhẹ đã phản ứng kịch liệt. Bó tay. Bó toàn tập.
...
- Anh nên cảm ơn tôi vì tôi băng cái đầu anh hơi bị đẹp đấy! - tôi đắc chí cười khì khì sau khi hoàn thành xong công tác chăm sóc vết thương.
- Em lên lầu đây!
Tên tóc vàng không thèm để ý đến lời nói của tôi rồi lạnh lùng đứng dậy bỏ lên phòng. Một kẻ vô phép tắt! Mất công Thục Nguyên này đã băng bó cho hắn. Bực mình! Bức xúc! Ack!
- Cô chưa bị nó xử là may mắn lắm rồi đấy! Từ trước đến nay chưa có nhỏ nào dám túm tóc nó và đánh nó như cô đâu! Thật là... - gã thanh niên nhìn tôi nói nhạt rồi đứng dậy bỏ đi.
Xử tôi à ? Đâu có dễ! Người hắn ta như cọng cỏ, tôi thổi là bay. Nhưng đột nhiên tôi chột dạ khi nhớ lại hồi bữa ở siêu thị, tôi mạnh như thế nhưng cũng phải chịu thua trước sự khống chế của hắn. Hix, nói cách nào đi chăng nữa thì con trai vẫn mạnh hơn con gái cho dù tên tóc vàng có ốm tong ốm teo như cây sậy. Buồn ghê!
...
Chúng tôi - tức là tôi, tên tóc vàng, nhóc Nghi và gã thanh niên đang ngồi trên bàn ăn. Bữa trưa được dọn ra lúc...1h chiều. Tất cả là do hai anh em họ quậy phá quá nên làm mất thời gian của tôi. Mà tính tôi khi đã bực mình thì nấu ăn không được ngon...
- Ôi da! Chị đi mua ở nhà hàng nào thế ? Ngon đấy! - con bé vừa cắm cúi ăn vừa nói, chắc tại nó quậy quá nên đói, thấy cái gì ăn được cũng kêu ngon.
- Cô mua hồi nào thế ? Tôi ở đây từ sáng đến giờ có thấy cô rời khỏi nhà đâu ? - gã thanh niên cũng ra vẻ thắc mắc.
- Tôi có điên đâu mà đi mua ngoài . Tôi nấu cả đó! Muốn ăn thì ăn, không ăn thì nhịn! Đừng có nhiều lời! - tôi bực mình.
- Hở ?
Xem kìa! Họ đang nhìn tôi bằng một sự nghi ngờ tuyệt đối. Mấy kẻ này bị sao vậy nhỉ ? Nấu ăn có khó khăn gì đâu mà làm như kì tích không bằng. Vô lý! Hết sức vô lý! Tức quá tôi chạy vào bếp vác nguyên cái thùng rác ra.
- Này! Cô làm gì vậy hả ? - lão Tú kinh hãi nhìn tôi.
- Nhìn đi! Trong này là rác của đống nguyên liệu mà tôi làm ra bữa trưa này đó! Thích thì đối chiếu. Bực cả mình!
Và họ lại nhìn tôi. Okie! Không tin chứ gì ? Không tin thì khỏi ăn!
- Á! Cô đang làm trò gì thế? - họ hốt hoảng khi thấy tôi bê lần lượt những dĩa thức ăn trên bàn vào bếp.
- Tôi nói tôi nấu mấy người không tin. Nếu sợ tôi mua ngoài mất vệ sinh thì đừng ăn là tốt nhất!
- Không được làm thế!
- Vậy bây giờ ăn hay hỏi?
- Ăn...
Họ ngay lập tức cúi đầu xuống ăn mệt nghỉ. Tôi đã bảo là tôi không dễ bị bắt nạt rồi mà. Phải cho mấy người một bài học để biết thế nào là bản lĩnh của Thục Nguyên siêu nhân!
...
Kết thúc bữa trưa, sau khi dọn dẹp xong tôi chạy ra ghế sô fa rồi thả mình lên đó. Thực sự là rất mệt! Tôi cảm giác như mình vừa bị đi lao động khổ sai. Tay chân mỏi ra rời, tinh thần lại không được thoải mái. Mong ngày hôm nay nhanh chóng trôi qua...
Đang ngủ ngon, đột nhiên tôi có cảm giác nhột nhột. Hé mắt nhìn thì thấy nhóc Nghi đang ngồi cười sằng sặc trước mặt mình!
PHẦN 6:
- Làm gì thế nhóc? - tôi giật mình ngồi phắt dậy, gì chứ con nhỏ này "nguy hiểm" lắm, không được chủ quan với nó.
- Hi hi! Không có gì! Em ngắm chị ngủ thôi ạ! Chị ngủ nhìn xinh lắm í! - và con nhỏ lại cười khúc khích.
- Thiệt a? - tôi híp mắt sung sướng, người ta bảo con nít thường không bao giờ nói dối.
- Vâng! - nó càng cười to hơn rồi đứng dậy chạy lên lầu, vừa chạy vừa cười.
Tôi nhìn theo mà lòng thấy mát như vừa được...uống nước đá! Trong vô vàn những điểm khiến tôi ghét nó cũng có điểm làm tôi mến nhóc em này (người ta nói con gái yêu bằng tai quả không sai!)
Đang hí hửng với lời khen có cánh của Phước Nghi, đột nhiên tôi khựng lại khi con nhỏ đứng trên cầu thang ngoái đầu nhìn xuống và nói lớn:
- Chị ơi! Em có để sẵn gương cho chị soi luôn đó! Trên bàn í! Hihi
Và tôi linh cảm mình đang gặp vấn đề...
Để xem...Tôi cầm chiếc gương hình tròn trên bàn lên, đặt trước mặt mình rồi nhìn vào...
1 giây...
2 giây...
3 giây...
Không thể tin được...
Á...
Cùng thời điểm đó:
- Pi! Em lấy hộp trang điểm của anh đi đâu rồi? - tiếng tên tóc vàng oang oang.
Gì thế này chứ? Khuôn mặt tôi hầu như biến dạng dưới lớp trang điểm quái dị do con nhỏ quỷ sứ ấy gây ra. Ôi không! Nhìn tôi bây giờ thì ngay cả chú hề còn có thể tự hào là...đẹp hơn tôi! Con nhóc đó dám kẻ mắt Thục Nguyên này xếch ngược lên, môi trét một lớp son dày cộm, hai bên má thì giống như hai trái cà chua chín, nó còn "tốt bụng" tặng tôi một hàm ria chia chỉa trên miệng. Á! Sao tôi có thể ngủ say đến mức để con nhóc hành hạ dung nhan của mình một cách tồi tệ như thế này chứ? Điên mất thôi! Điên mất thôi!
- Hi hi! Chị thấy em trang điểm đẹp hông? Quá đẹp là đằng khác! Haha!
- Không thể chịu đựng được nữa! Con nhỏ quậy phá kia! Đứng lại!
Sự chịu đựng của tôi đã đến giới hạn. Mặc kệ nó là chủ nhà, mặc kệ nó là con nít, mặc kệ tôi đang làm ô sin, bằng bất cứ giá nào tôi cũng phải túm lấy con nhỏ này và quết cho nó vài cái vào mông để chừa cái thói đi chọc phá người khác. Không suy nghĩ chần chừ, tôi hét ầm lên và chạy theo Phước Nghi, con nhóc có vẻ thích thú và đã chuẩn bị sẵn tinh thần nên chạy rất nhanh, vừa chạy vừa cười sằng sặc. Mà cái nhà này rộng quá, tôi chạy từ tầng một lên tầng hai, từ tầng hai lên tầng ba, từ tầng ba lên tầng bốn...cứ thế tôi cắm đầu cắm cổ chạy như vận động viên maraton. Nhưng sự thật là tôi lại chạy chậm hơn con nhóc bé tí đó! Tức quá! Tức quá!
- Mệt chưa chị? Haha!
- Đứng lại...hờ..hờ...đứng lại... - tôi cố sức vớt vát chút hơi cuối cùng mặc dù hai chân đã mỏi nhừ và gần như sắp rã ra.
Bây giờ tôi lại chạy từ tầng năm xuống dần dần cho đến tầng một. Lúc này không thể gọi là chạy nữa mà là...lết! Con nhỏ dường như cũng đã thấm mệt nên chạy chậm dần. Thời cơ đã điểm, mình phải cố gắng! Mình phải tăng tốc! Không thể để thua một con nhóc lớp 6 được!
Vậy là tôi gồng mình rượt theo nó xuống tới tầng một. Cầu thang nhà này cứ xoắn xoắn nhìn muốn hoa cả mắt, tôi vừa chạy vừa phải níu lấy lan can cầu thang để giảm bớt chóng mặt. Hix...Mệt quá! Mệt quá!
- Chị ơi! Em dưới này nè! Nhanh lên nà! - Phước Nghi đã đứng sẵn dưới đó và lè lưỡi trêu tôi.
- Thôi Nghi! Quậy vừa vừa thôi! - tên tóc vàng tay cầm ly nước nhìn nhỏ em quý hóa của mình khuyên bảo.
- Anh! Tránh ra! Tránh ra nhanh!
- Lần này thì mày chết với chị! - dốc hết sức lực, tôi bặm miệng phóng ào xuống.
Nhưng...
Có cái gì đó trơn trơn dưới chân...
RẦM!
Trước mắt tôi lúc này...là một bầu trời đầy sao!
- Anh! Anh ơi! - con nhóc mếu máo tiến lại phía anh nó.
Nó mếu máo là đúng thôi, vì bây giờ tên tóc vàng đang bị tôi đè ngã ra sàn, còn thần kinh thì đang trong tình trạng bất tỉnh. Các bạn có thể tượng tượng hai chúng tôi nằm lên nhau theo hình chữ thập. Hắn nằm ngang, tôi nằm dọc. Đầu tôi bị đập một phát cực mạnh xuống nền nhà...choáng! Vỏ chuối - hung thủ gây ra tai nạn này hình như vẫn dính dưới chân tôi. Cả người tôi và tên tóc vàng ướt nhèm do chai nước khoáng chỉ vừa mở nắp chưa kịp uống của hắn văng tung tóe. Thế đấy! Tôi và Phước Nguyên cứ gặp nhau là sẽ xảy ra... tai nạn thương tâm!
- Anh ơi! Đau lắm không? Em đã bảo anh tránh ra rồi mà! - con nhỏ thút thít, vừa nói vừa xoa dầu cho cục u to đùng trên đầu anh nó.
- Em nghịch quá!
- Xong chưa? Đưa chai dầu đây! - tôi bực bội hối thúc, nếu đầu hắn ta sưng một cục u thì đầu tôi phải sưng tới ba bốn cục u. Vô phước cho nhà nào có đứa con gái như nhỏ này, chỉ cần nó lớn thêm vài tuổi thì sẵn sàng đặt bom trong nhà để chơi trò... khủng bố!
- Dầu nè chị! - Phước Nghi mếu máo đưa chai dầu cho tôi.
- Thật không thể chịu đựng được! - tôi giật phăng chai dầu rồi nhìn hai anh em nhà họ đay nghiến. Nếu không phải vì ông anh của nó đã chịu trận thay thì con nhóc này đã no đòn với tôi. Nữ nhi kiểu gì mà con nam tính hơn cả Thục Nguyên này nữa! Quậy vô bờ bến!
...
Mọi chuyện trở nên yên ổn khi con nhỏ lăn đùng ra ngủ ngon lành trên ghế sô fa. Dù gì cũng là con nít, chạy chơi mệt nghỉ rồi cũng phải buồn ngủ. Tôi cứ mong nó...ngủ mãi luôn cho đỡ phiền phức! (Hơi ác! Nhưng tại nó gây ra quá nhiều rắc rối cho tôi nên không thể tha thứ được!)
Bây giờ là 3h chiều. Tôi phải đi dọn dẹp nhà cửa. Nghĩ cũng buồn cười, ở nhà chẳng bao giờ tôi chịu cầm chổi hay máy hút bụi dọn dẹp phòng của mình, vậy mà bây giờ tôi đang phải khệ nệ lôi cái máy hút bụi to đùng đi vệ sinh nhà người ta. Hix...Đời có nhiều lúc oái oăm thật!
Để đếm xem...Nhà này có tổng cộng...20 phòng 0_o. Kiểu này chắc Thục Nguyên tôi thọ bệnh sau khi dọn dẹp xong hết đống phòng này mất. Nhà chỉ có vài người mà sao phải xây lắm phòng thế nhỉ ? Đúng là phí phạm. Xây nhiều phòng làm gì để bây giờ hành xác tôi khổ cực thế này ? T_T
Tôi lê cái máy hút bụi từ tầng 1...tầng 2...tầng 3...(dừng lại nghỉ lấy hơi) ...tầng 4...(đã bắt đầu thấy say xẩm mặt mày) ...cuối cùng cũng tới được tầng 5...
Tại tầng 5:
Tôi dọn từ phòng số 1...sang phòng số 2...ngước nhìn lên...còn một dãy dài phía trước! A a a a...
Phòng số 3...
Từ hồi nãy đến giờ phòng nào tôi dọn cũng trống không, chẳng có dấu hiệu nào là có người ở trừ phòng của ông bà chủ dưới tầng 1 nên theo quán tính, tôi sẵn tay mở chốt cửa rồi tiến vào...mắt tôi lúc này đã mờ lắm rồi, mệt chết đi được!
- Á! Cô làm gì thế hả ? Bước ra! - một tiếng hét vang lên làm thần kinh tôi căng ra.
- Ơ... - tôi cấm khẩu. Để xem...trước mắt tôi bây giờ là cái gì...
Sau một hồi ngơ ngác...
A...
- Trời ơi! Bước ra! Bước ra! - tiếng hét càng lúc càng to hơn.
Nhưng tôi không bước được. Vì bây giờ mọi thứ đã hoàn toàn tê liệt. Tại vì sao ? Tại vì sao hắn lại đang cởi trần trước mắt tôi ? Tại vì sao...mắt tôi lại choáng váng thế này ? Á!
PHẦN 7:
Trước tình hình là tôi không chịu rời chân, hắn đã bay cái vèo vào phòng tắm bên cạnh rồi đóng sầm cửa lại. Hai mắt tôi vẫn mở to, miệng há hốc. Tôi giữ nguyên cái "phong độ" ấy đúng 15 phút rồi mới tỉnh hẳn người ra.
Biểu hiện đầu tiên...đỏ mặt...
Tiếp đến...tôi phóng ào ra ngoài với tốc độ nhanh nhất có thể!
Ôi mất mặt quá đi! Hu hu! Mất mặt quá! Tại sao mình lại đứng ngây ra như thế cơ chứ ? T_T
- Anh ơi! Tôi không cố ý! Xin lỗi! - tôi nói vội vài câu rồi chạy thẳng xuống tầng 1. Kiểu này chỉ có nước độn thổ mới mong sống được. Ôi xấu hổ quá! Xấu hổ quá!
...
Hiện tại thì tôi chẳng khác một con khùng đang rửa chén. Mộ...