c tất cả số tiền đó trước khi phiên tòa diễn ra.
Ánh Tuyết bỏ đi. Thật ra mức lương của một nhân viên PR khá đủ sống nhưng không còn đầy đủ như trước kia. Ánh Tuyết không còn cách nào khác, nhưng cô không thể để Đàm Phúc vì cô mà chịu vết nhơ nhuốc này, không đáng có. Ánh Tuyết thở dài mỉm cười. Dù hơi xót một tí nhưng cô vẫn cảm thấy vui trong dạ. Cũng chia tay như cô, nhiều bà vợ thậm chí còn được chồng chu cấp hàng tháng, còn cô, cô phải trao trả lại tất cả, kể cả lễ vật ngày cưới.
Tạp chí “Người thời thượng” bán rất chạy, quả thực Phương Dung làm không sai một ly nào. Cô làm quá tốt trọng trách Minh Thư để lại dẫn đến việc làm ông Minh khó xử. Ông đành hẹn Minh Thư ra và cùng nhau nói chuyện, vì cậu nhóc khá là chịu ngủ nên Minh Thư không khó khăn mấy khi mang con đi theo. Ông Minh nói:
- Cô đảm đang lắm đó.
- Cũng may thằng bé dễ tính, nó chịu theo tôi rong ruổi khắp nơi. Biết sao được, anh Tuấn không muốn mướn người trông trẻ.
- Cô biết lí do vì sao tôi mời cô đến chứ?
- Tôi biết.
- Cô nghĩ sao?
- Tôi biết là ông khó xử. Nhưng Phương Dung không phải là phương pháp tôi chọn làm người thay thế, vì vậy tôi không đồng ý thời gian hết phép tôi quay lại mà bắt tôi phải nhường lại vị trí này.
- Vậy cô muốn sao?
- Một cuộc biểu quyết. Tôi muốn biểu quyết một lần nữa. Tính ra tôi chỉ mới làm Tổng biên tập nửa năm thôi. Vậy tôi sẽ trở lại bằng số thời gian Phương Dung làm chức vụ này. Như thế sẽ rất công bằng để chúng ta biểu quyết lại đúng không?
- Cô vẫn không muốn từ bỏ. Ý tôi là, cô đang cảm thấy hài lòng với cuộc sống của mình. Cô có con, chồng cô lại không muốn người giữ trẻ, vậy hai người quyết định thế nào nếu cô sẽ đi làm trở lại sau vài tháng nữa?
- Đó là chuyện của gia đình tôi. Nhưng tôi mong ông hãy công tư phân minh, tôi là người ông mời, con dâu ông là người thay thế. Ông phải phân biệt rõ, bởi vì thay thế chỉ là một giải pháp, nhưng giải pháp để thay thế chỉ khi nào tôi không thể cống hiến nữa. Đó là cách làm việc của tôi.
- Minh Thư, cô bình tĩnh lại. Ý tôi không phải là như thế...
- Không cần có sự thiên vị nào dành cho vợ của con đâu ạ.
Trình Can từ xa bước lại, không hẹn mà gặp, anh lại trông thấy Minh Thư ở đây. Trình Can nói:
- Cạnh tranh công bằng, thế thôi. Vợ con đang làm tốt nhưng Minh Thư nói đúng, đó là vị trí của cô ấy. Con nghĩ cạnh tranh công bằng là tốt nhất. Phải không Minh Thư?
- Điều này em đồng ý với anh.
- Được rồi. Tôi chỉ hỏi ý kiến thôi, cô biết đấy, tôi sẽ làm theo số đông.
- À xin lỗi, tôi có điện thoại...
Minh Thư trông thấy số của Kỳ Tuấn, cô nghe khẽ:
- Em đây.
- Đang ở đâu vậy?
- Em ra ngoài một chút.
- Em mang cả con theo hả?
- Chứ không lẽ để con ở nhà một mình.
- Anh biết. Thôi nói em đang ở đâu đi, anh về sắp tới nhà rồi.
- Em tự về được, chỗ này khá xa nhà chúng ta. Đường này không thuận nhà chúng ta cho lắm.
- Hôm nay khách sáo với anh nữa à?
- Không phiền anh thôi. Mà có rỗi thì về trước làm bữa tối lãng mạn sau vườn đợi em đi.
- Cũng là một ý hay.
Minh Thư quay trở vào, nụ cười vẫn tươi trên môi. Trình Can hỏi bừa:
- Ba thằng nhóc gọi hả?
Minh Thư gật đầu. Cô nói:
- Thôi, chào chú, chào ông về con nhé. Ba đợi chúng ta ở nhà đấy. Chắc con cũng nhớ ba lắm rồi phải không? Mẹ con chúng ta về thôi.
Minh Thư cẩn thận đội mũ và đắp chăn cho ấm, cậu bé vẫn nằm ngoan ngoãn trong ghế nằm, mắt mở to thỉnh thoảng lại nở nụ cười. Minh Thư nói:
- Tôi không phải ích kỷ, nhưng tôi cần sự minh bạch và rõ ràng. Tôi hoàn toàn có thể vui vẻ trao lại vị trí của tôi nếu Phương Dung xứng đáng. Thế nhé ông Minh! Chào ông.
- Chào.
- Chào anh Can!
Minh Thư và cậu con trai rời khỏi quán, giờ này đón Taxi thật khó khăn, quán café này lại nằm ngay lề nghịch. Trình Can lái xe ra, anh đỗ xe trước mặt mẹ con Minh Thư và bóp còi. Anh xuống xe và nói:
- Xe của anh còn chỗ. Giờ này khó đón xe lắm.
- Em biết. Nhưng anh không đi đón Phương Dung sao?
- Tới nhà em trước mà.
- Thôi, em không phiền, em đón Taxi được.
- Con trai của em muốn lên xe lắm đấy. Cậu nhóc có vẻ không ưa nắng nóng.
- Em...
- Hay là em sợ chồng em ghen.
- Dĩ nhiên là không.
- Vậy thì còn chờ gì nữa. Chỉ là quá giang thôi mà.
Đúng lúc trông thấy cô vợ đón xe, Kỳ Tuấn biết có một chỗ bán rượu vang rất ngon, anh định làm một bữa tối thật thịnh soạn sẵn hâm nóng tình cảm hai vợ chồng, có thêm rượu vang dĩ nhiên là quá tuyệt. Anh hồ hởi lái xe vòng lại, ai ngờ lúc vừa tới thì cũng là lúc Minh Thư bước lên xe. Không cần nhận ra người lái xe là ai, Kỳ Tuấn biết rõ qua bảng số xe. Tự nhiên anh lại muốn bỏ hết mọi thứ trong xe. Sao Minh Thư cứ phải thân mật với người mà anh không hề ưa như thế. Trình Can lái xe đưa Minh Thư về đến nhà, cô xuống xe và nói:
- Cảm ơn anh..
- Ừ.
- Thôi em vào nhé.
- Có thật Kỳ Tuấn sẽ không ghen?
- Không đâu. Anh ấy không phải người như vậy.
Rồi Minh Thư bỏ vào trong. Trình Can cũng lái xe đi mà không nghĩ gì. Minh Thư mở cửa vào nhà, cô mỉm cười khi đi ngang qua bãi cỏ sau vườn với bàn tiệc đã được trang trí sẵn. Minh Thư ẵm bé Kimi vào nhà rồi cho cậu bé vào giường. Cô vừa xuống bàn ngồi chờ thì Kỳ Tuấn về đến. Anh xách chai rượu vào:
- Về rồi đấy à?
- Anh đi đâu thế? Em chờ anh mãi.
- Đi mua chút rượu thôi. Anh rót nhé!
- Cũng được.
Rồi Kỳ Tuấn bước sang và rót cho Minh Thư, cô hỏi:
- Sao anh ăn mặc lôi thôi thế?
- Trông anh không được bảnh bao hả? Thế nên không thích đi chung với anh phải không?
- Anh nói gì lạ thế? Sao em lại không thích đi chung với anh?
- Bỏ đi. Anh nói nhảm đó mà. Vào tiệc đi em.
Rồi Kỳ Tuấn cũng ngồi phía đối diện với Minh Thư, cô thưởng thức và nói:
- Em nghĩ chúng ta nên thuê một người giữ trẻ.
- Em chán việc chăm sóc con rồi sao?
- Không. Dù sao em cũng đi làm trở lại. Con cũng đã 3 tháng, em sẽ tập cho con quen với người trông trẻ, chứ mai mốt nếu có đi làm, đột ngột rời xa con em cũng không nỡ mà thằng bé thì cũng tội nghiệp. Anh thấy thế nào?
- Em định bao giờ đi làm trở lại?
- Khoảng 2 đến 3 tháng nữa.
- Quyết định luôn rồi à?
- Anh muốn em trông con đến khi con thôi nôi luôn chắc.
- Đó là quyết định của em. Anh tôn trọng quyết định của em.
- Hôm nay anh làm sao vậy? Trông anh hơi căng thẳng.
- Không có gì đâu. Anh hơi mệt.
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.movigame.wap.sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.movigame.wap.sh – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
Rồi Minh Thư muốn pha trò một chút, cô nói đùa:
- Thịt bò anh làm dai quá, trông chả hấp dẫn tí nào.
Nhưng bất ngờ, Kỳ Tuấn đập bàn:
- Ừ. Cái gì anh cũng tệ, chẳng cái gì anh có thể làm em hài lòng được có đúng không? Đến nỗi đi chung với anh em cũng không muốn.
- Sao anh lại cáu với em?
- Câu này em hỏi lại em đi. Sao anh lại cáu với em? Em thừa biết anh không có ưa Âu Trình Can. Anh là chồng em, anh nói anh không ngại đường sá sẵn sàng đến đón mà sao em cứ quá giang hắn mãi thế hả? Em muốn trêu ngươi anh hay là đang giúp hắn chọc tức anh đây?
- Em và anh Can chỉ là bạn. Sao anh nổi ghen vô cớ thế hả? Anh ấy chỉ có ý tốt không muốn con trai anh đứng dưới trời nắng nóng thôi. Như thế là sai sao? Em là vợ anh, chỉ có khi anh không tin em thì anh mới nghĩ lệch lạc như vậy thôi. Chuyện tình cảm trước kia thì em không nói, nhưng em đã có gia đình, em tôn trọng hôn nhân, sao anh có thể nghĩ em tệ hại đến như vậy?
- Em thoáng cỡ nào cũng được. Em học trường Tây, em sống bên Tây bao nhiêu năm thì anh không cần biết nhưng anh không thích vợ anh thoáng theo kiểu này. Anh cũng là đàn ông và anh hiểu rõ từ cử chỉ đến ánh mắt hắn dành cho em, nếu hắn chỉ có hành động và suy nghĩ của một người bạn thì anh đã không nổi cáu như vậy.
- Không có ánh mắt cử chỉ nào cả. Chỉ đơn giản là anh quá coi thường em.Anh không hề tin em dù em là vợ của anh. Thái Kỳ Tuấn, một lần nữa em nói với anh, em không có gì với anh Can hết. Thật ra hôm nay thức ăn rất ngon, em chỉ muốn pha trò chỉ làm anh vui, nếu anh không thích từ nay em sẽ không quá giang bất cứ ai cũng không bao giờ nói đùa với anh nữa.
- Được thôi, nếu đó là điều em muốn.
- Đó không phải điều em muốn mà chính là điều anh muốn.
Bữa tiệc bị bỏ lỡ, Minh Thư bỏ vào nhà, Kỳ Tuấn ngồi đó một lúc rất lâu. Trời đã tối mịt, anh lặng lẽ một mình dọn dẹp, xong xuôi, Kỳ Tuấn gọi điện thoại cho Đàm Phúc:
- Hôm nay over night với tớ được không?
- Hôm nay sao lại được vợ thả rông thế?
- Tớ muốn đi là đi. Vợ con gì ở đây?
- Ngày mai bận ra tòa, không đi được.
- Ai mà còn mướn cậu nữa. Thôi đi với tớ cho vui.
- Không. Người ta xử tớ đó chứ. Thôi, vào phòng tắt đèn ôm vợ mà ngủ đi. Chào!
- Có cần ngày mai tớ đi cổ vũ không?
- Mua thêm hoa nhé.
- Được thôi.
Kỳ Tuấn ngồi đó cả đêm, không bỏ ra ngoài cũng không lên phòng mà ngủ. Minh Thư len lén hé rèm cửa xem thử, anh vẫn ngồi trên xích đu và luôn cầm khư khư chai bia trên tay. Cả đêm, cả hai người có ai ngủ được. Một người thì đứng bên cửa sổ thỉnh thoảng nhìn xuống, một người thì ngồi dưới xích đu, cơn buồn ngủ và cơn say cùng lúc kéo đến, anh cần lắm một chỗ ngả lưng nhưng lại không muốn về phòng. Nhà đâu có thiếu phòng ngủ nhưng thực sự Kỳ Tuấn muốn vạch ra một ranh giới cho anh và Minh Thư đêm nay để cả hai suy nghĩ về trận cãi nhau kịch liệt lúc nãy.
Thư thực sự buồn và có một chút uất ức, nhưng sau khi bình tĩnh suy nghĩ, cô biết Kỳ Tuấn không vui cũng không phải là vô lý. Có lẽ vì cô đã quá thoáng mà quên mất Trình Can là người yêu cũ trước kia và giữa Trình Can và Kỳ Tuấn có một mối hiềm khích lớn. Bấy lâu nay, bé Quang Hy ra đời, cô chỉ nghĩ đến con mà không hề quan tâm đến cảm nhận của Kỳ Tuấn. Cả hai đã không kết hôn vì tình yêu và cũng không có nhiều thời gian dành tình cảm cho nhau thì đã có sự có mặt của cậu con trai. Dù sự nổi cáu của Kỳ Tuấn là không đúng nhưng quả thực Minh Thư cần phải chỉnh đốn lại chính mình.
Kỳ Tuấn luôn e ấp một nỗi sợ trong lòng, vì anh không đến với Minh Thư một cách bình thường. Cách anh có được cô chính là nỗi sợ của anh. Vì anh đã cướp cô từ người khác nên anh rất sợ một ngày nào đó Minh Thư cũng bị người khác cướp khỏi anh. Vì Kỳ Tuấn hiểu chuyện đó nếu Phương Dung không nói ra thì đến một lúc nào đó anh cũng sẽ nói với cô. Nhưng anh muốn tình yêu của hai người sâu nặng hơn một chút, đủ để có thể phần nào chuộc lỗi. Để Kỳ Tuấn có thể hy vọng, một hy vọng nhỏ nhoi rằng Minh Thư sẽ vì tình yêu mà không đoạn tuyệt với anh. Đó là lí do anh luôn nổi cáu, bởi nếu vẫn còn những vệ tinh bao vây Minh Thư, cô sẽ thực sự không thể yêu anh chân thành. Nỗi lo sợ của một thằng đàn ông.
Tại một căn nhà lớn, trong một căn phòng rộng, ở trên giường...
- Hôm nay sao anh đến đón em muộn vậy?
- Anh thấy cũng như mọi ngày mà.
- Muộn đến hơn 20 phút.
- Thì chắc là...
- Là sao?
- Đồng hồ anh bị hư ấy mà.
Tình yêu là một thứ khó lường, những tưởng ta đã có thể bỏ quên vào quá khứ nhưng đôi lúc nó lại trỗi dậy và trở về một cách bất ngờ mà ta không bao giờ lường trước được.
Dẫu ta luôn mong mình sẽ đúng nhưng đôi lúc, lý trí không làm theo tình cảm đã đẩy ta làm sai.
Chap 68:
Trời có vẻ vẫn còn sương, trời sắp lập đông còn gì. Tuấn cảm nhận được trời đã sáng nhưng anh không muốn mở mắt ra vì anh đang cảm nhận được cái gì đó ấm áp, giống như cảm giác nằm trong chiếc chăn mà ở bên dưới anh được ôm lấy Thư vào lòng.
Giấc mơ đẹp chăng?
Không. Chỉ đơn giản là một khoảnh khắc gợi nhớ. Tuấn mở mắt ra, thì ra cả đêm qua anh không vào nhà thật. Nhưng lạ một điều là tại sao nằm dài trên xích đu tự nhiên lại có một chiếc chăn ấm có thi thoảng mùi nước hoa như thế này. Tuấn gãi đầu, ngủ thì ngon thật nhưng toàn thân ê ẩm và khó chịu vô cùng. Chỉ mới 5h30’, Tuấn lồm cồm ngồi dậy, đem cái chăn mở cửa vào nhà. Vừa mở cửa đã thấy Minh Thư ăn sáng, Tuấn thấy rõ có phần của anh, một đêm say xỉn mà nhìn thấy cháo hành thì ngon tuyệt. Lòng đỏ trứng gà trong hấp dẫn thật. Tuấn vừa ngồi xuống thì Minh Thư lập tức đứng dậy. Kỳ Tuấn hỏi:
- Sao thức sớm vậy?
Không nghe thấy câu trả lời từ Minh Thư. Anh lại hỏi:
- Còn giận anh sao?
Biết chắn chắc Thư sẽ không trả lời, Tuấn lại tiếp tục hỏi thêm một lần nữa:
- Cháo ngon lắm! Là em nấu hả?
- Không lẽ là Phương My.
Kỳ Tuấn trừng trừng nhìn Minh Thư tay anh bóp chặt ly nước, cô cùng giương ánh mắt đó nhìn anh. Kỳ Tuấn có vẻ rất giận dữ, mặt anh đỏ bừng lên nhưng rồi một thoáng lại dịu xuống. Tuấn bỏ lên phòng và không ăn nữa. Minh Thư vẫn rất bực mình chuyện hôm qua nên cô muốn làm thế cho thỏa cơn giận. Không ngờ Kỳ Tuấn chỉ im lặng và bỏ đi không nói gì hết.
Hôm nay là ngày Đàm Phúc ra tòa, Kỳ Tuấn cũng đến để xem ông bạn thân ra sao. Anh chàng ngang ngược cỡ nào hôm nay cũng có chút lo lắng, cứ thỉnh thoảng ngoái lại đằng sau nhìn như tìm kiếm ai kia. Ông Phan véo tai Đàm Phúc:
- Tập trung vào.
- Thầy, đây là ở tòa mà. Mọi người ở đây biết em đấy.
- Mà sao bên nguyên vẫn chưa đến nhỉ?
Đúng 9 giờ, phiên tòa được diễn ra. Nguyễn Phong cùng hai luật sư đi tới và nói:
- Kính thưa quý tòa, tôi không kiện nữa.
- Tôi mong anh hãy tôn trọng luật pháp. Đây không phải nơi muốn kiện là kiện, không thích thì bãi bỏ.
- Tôi sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm. Cũng chỉ ít tiền thôi. Nhưng bây giờ tôi mới nhớ ra thực sự vết thương hôm trước dường như là tôi không cẩn thận bị té cầu thang. Đùa với anh luật sư kia một chút thôi mà.
Ông Phan và Đàm Phúc nhìn nhau ngạc nhiên, Đàm Phúc quay lại nhìn Kỳ Tuấn, anh chàng nhún vai không biết gì. Không hiểu tại sao tên đểu cán kia lại quay phắt 180o như thế. Thế là phiên tòa kết thúc một cách lãng xẹt. Nguyễn Phong đồng ý chịu mọi đền bù và thanh toán phí. Lúc ra khỏi tòa, Kỳ Tuấn nói:
- Tớ đã định tìm một chân trong tòa soạn cho cậu rồi đấy chứ. Hên thế nhỉ?
- Không phải cậu ra tay đó chứ?
- Không.
- Hắn là một kẻ hám tiền. Chỉ cần nhiều tiền là hắn có thể quay phắt mọi thứ từ đen thành trắng. Ai đã làm chuyện này? Hay là thầy?
Đàm Phúc nhận ngay cái cốc đầu từ ông thầy khó tính, cùng lúc đó, Ánh Tuyết và Minh Thư bước ra từ xe hơi của Minh Thư. Cả hai ôm bó hoa tặng cho Đàm Phúc:
- Chúc mừng anh tai qua nạn khỏi.
- Ủa? Sao hai vợ chồng đi riêng vậy?
Đám Phúc trông thấy Ánh Tuyết, anh chạy lại hớn hở:
- Tôi được tự do rồi, bây giờ hắn không thể làm gì tôi, vậy chúng ta có thể toàn tâm toàn ý lo cho vụ kiện cáo của cô rồi. Chúc mừng tôi đi nào!
Ánh Tuyết cười gượng, cô chỉ nhún vai và tháo gỡ tay của Đàm Phúc xuống khỏi bàn tay mình. Ánh Tuyết nhẹ nhàng:
- Anh may mắn được lần này thì phải biết cẩn thận hơn nhé.
- Sao cô không vui tí nào vậy?
- Không. Chỉ là...
Kỳ Tuấn trông thấy Minh Thư đi tay không, anh trừng mắt:
- Sao lại tới mấy chỗ này? Đi tay không như thế thì thằng con đâu rồi?
Câu hỏi trống không, Minh Thư không thèm trả lời và quay đi chỗ khác. Ánh Tuyết đành nói thay:
- Con của anh ngủ ở trong xe kia kìa. Minh Thư không có Kimi đâu. Tại em muốn rủ Minh Thư đi có chút việc riêng thôi ạ.
- Anh đâu có ý định trách ai. Có người cố tình muốn gây sự thôi.
Rồi Nguyễn Phong ung dung bước ra nhìn Đàm Phúc và Ánh Tuyết, cô không nói gì và đi vào xe rất nhanh. Đàm Phúc nhìn Kỳ Tuấn rồi lại nhìn Minh Thư:
- Mọi chuyện là sao thế?
Minh Thư hất mặt nhìn Nguyễn Phong rồi lại lắc đầu:
- Đến giờ mà anh vẫn chưa biết tại sao hả?
Rồi Đàm Phúc nhìn sang Nguyễn Phong, anh chàng nhún vai:
- Cảm ơn cô vợ cũ anh hùng của tôi đi. Cô ấy đã cứu cái bằng luật sư loại ưu của anh một cách ngoạn mục đấy.
- Cái gì? Mày ép cô ấy nhượng lại số tài sản để không kiện tao nữa à? Sao mày tồi thế?
Đàm Phúc lại lao vào nhưng bị Kỳ Tuấn và ông Phan ngăn lại. Nguyễn Phong đắc chí:
- Cô ấy cứu mày lần này không cứu được lần khác đâu. Đừng dại dột đụng tới tao một lần nữa nhé.
Mọi chuyện chẳng đâu vào đâu, Đàm Phúc cảm thấy có một chút gì đó hối hận vì sự dại dột của mình, cú đấm dại dột của anh đã làm gián tiếp làm Ánh Tuyết mất tất cả. Ông Phan thở dài:
- Thầy đã không nghĩ tới chuyện cô ấy đến tìm thầy khi đã hình thành ý định đó.
- Cô ấy có tới tìm thầy à?
- Hỏi về hậu quả nếu em bị kiện sẽ ra sao.
- Rồi thầy lại nói hết?
- Ừ. Đó là công việc của thầy.
- Trời ạ, sao thầy lại không nói cho em biết?
- Thầy không nghĩ đến chuyện một người không có liên quan gì đến em lại có thể nghĩ đến chuyện cứu em. Sai sót là của thầy.
Kỳ Tuấn vỗ vai Đàm Phúc:
- Về thôi! Đứng đây tự trách mình làm gì.
- Cậu hơn gì tớ đâu. Đang bị vợ trách móc gì hả?
- Bỏ qua đi. Không nói chuyện đàn bà ở đây nữa.
Minh Thư đi cùng Ánh Tuyết, cô đưa cho Ánh Tuyết trở lại căn nhà cũ của mình lúc mới vài Sài Gòn. Ánh Tuyết mỉm cười:
- Căn nhà này thoải mái thật.
- Cứ tạm thời ở đây. Đừng ngại.
- Cậu đi đâu cũng mang thằng bé theo thế này, cậu có nghĩ tới chuyện thuê người săn sóc Kimi không?
- Tớ cũng nghĩ tới chuyện này. Nhưng, biết tìm ai bây giờ?
- Cậu e ngại thuê người săn sóc trẻ, họ có cơ hội ve vãn anh Tuấn hả?
- Tớ không ngại chuyện đó. Nhưng, từ khi thằng bé ra đời, tớ quen tự tay chăm sóc, bây giờ... Nói thế chứ cũng khó lắm.
- Phải tập cho con trẻ quen.
- Tạm thời cho lắng chuyện này chút đi.
- Chuyện vợ chồng cậu hả?
- Tớ mệt mỏi lắm, đừng nhắc nữa. Hôm nay tớ ở đây chơi với cậu cả ngày. Vậy nhé!
- Ừ.
Cả hai đang cố muốn an ủi nhau nhưng thật chất người này tâm trạng chẳng thoải mái hơn người kia bao nhiêu. Cô nhìn cậu con trai đang ngoan ngoãn nằm trên ghế nằm mà lòng cảm thấy có lỗi.
Kỳ Tuấn và Đàm Phúc thì cùng nhau cạn ly, chẳng biết để giải sầu hay chúc mừng. Kỳ Tuấn nói:
- Tại sao lúc nào trong mắt cô ấy, Âu Trình Can luôn tốt?
- Cái này tớ không trả lời cậu được. Đó là chuyện vợ chồng cậu mà.
- Tớ luôn cảm thấy sợ hãi khi Minh Thư im lặng, đó là một thể hiện cho thấy sự bất lực của tớ cũng như sự thất bại của việc bảo vệ hạnh phúc hôn nhân.
- Sao lại nghĩ thế? Tớ thấy Minh Thư luôn làm tốt nghĩa vụ mà.
- Chắc là cậu đang hả hê với việc được một người đẹp ra tay nghĩa hiệp hả?
- Hả hê gì chứ? Làm thế thì tớ lại thêm khó xử. Tớ phải làm gì để đền ơn bây giờ?
- Cậu có cách để đền ơn mà.
- Ngồi đây an ủi nhau làm gì nhỉ? Tớ còn phải về gầy dựng lại danh tiếng, cậu cũng đã có gia đình, đâu thể cứ cãi nhau là chui rúc ở cái nơi này mà nhét rượu và dạ dày.
- Cũng phải. Chỉ có điều...
- Còn gì nữa?
- Minh Thư luôn lấy Phương My ra để che lấp mọi ý định hòa giải của tớ.
- Ai bảo cậu gây hấn trước làm gì?
- Đã nói không phải gây hấn kia mà. Nhưng tại sao rõ ràng tớ đã nói cứ để tớ đến rước mà lại không chịu? Rồi ung dung mỉm cười với hắn ta khi trở về nhà.
- Cậu có chắc đêm nay Minh Thư sẽ về nhà hay không?
- Nhà của cô ấy. Không về thì đi đâu.
- Cái đó tớ không biết đâu nha.
Trình Can lại tiếp tục âm thầm điều tra về diễn biến những mối quan hệ phức tạp kia, không ngờ họ lại là người cùng một thuyền. Và Trình Can đã ngờ ngợ ra một điều gì đó khủng khiếp liên quan tới người con gái luôn có một vị trí đặc biệt trong lòng anh. Cũng giống như Kỳ Tuấn không ưa Trình Can, anh cũng chẳng bao giờ có thiện cảm tốt dành cho người đàn ông đã chiến thắng anh một cách không đẹp tí nào.
Dù sao đó cũng đã là chuyện của quá khứ.
Những bí mật ngày càng được vén ra đã làm mối quan hệ vợ chồng của Phương Dung và Trình Can ngày càng xa cách. Đã không còn những lần đưa đón, hò hẹn ăn tối như lúc mới kết hôn. Giờ đây Trình Can luôn dành cho Phương Dung một ánh mắt và cái nhìn đầy sự suy xét, thăm dò trong khi Phương Dung cũng cố đề phòng và giữ cho mình một khoảng cách an toàn với chồng để cô có thể an tâm thực hiện những kế hoạch cho riêng mình. Trái tim họ giờ đã không còn tuyệt đối tin tưởng vào đối phương nữa.
Đang miên man suy nghĩ, chợt cánh cửa phòng làm việc mở toang, Phương Dung hằn học bước vào tỏ vẻ rất giận dữ:
- Anh đã làm việc đó ư?
Trình Can nhìn ra ngoài, anh ung dung đứng dậy và đóng hết cửa sổ lại, sau đó khóa cửa phòng lại rồi quay lại nhìn Phương Dung. Cô lại giận dữ:
- Từ bao giờ?
- Em đang hỏi chuyện gì thế?
- Em không nghĩ là anh không biết em đang nói gì.
- Anh nghĩ em nên nói em đang nghĩ gì.
- Anh đã cho thám tử tư theo dõi và điều tra em phải không?
- Thì đã sao?
- Từ bao giờ?
Trình Can mở tủ lấy hai ly rượu và rót cho Phương Dung một ít, anh đưa cho cô:
- Em có gì mờ ám hay sao mà lại nói chuyện với anh bằng cái thái độ đó? Vang đỏ nhé !
- Em không có thời gian để thưởng thức rượu với anh. Anh nói đi, anh đã biết những gì rồi?
Anh chàng vẫn cười tủm tỉm từ từ thưởng thức ly rượu. Trình Can quay lại nhìn Phương Dung rồi đáp:
- Khá nhiều.
- Anh đã nói anh không quan tâm tới quá khứ của em, vậy những việc làm đó của anh để làm gì? Em đã từng sống chung với bạn trai, em đã từng mang thai... đại loại anh muốn biết những việc đó đúng không?
- Anh đã nói thì anh làm. Nhưng anh sẽ không quan tâm đến quá khứ của em nếu em bằng lòng để tất cả quá khứ của hai chúng ta ngủ yên. Nhưng, em không làm được. Em đã vì quá khứ để kết hôn với anh, em đã vì quá khứ để xem cuộc hôn nhân của chúng ta là cái phao để em bám vào sau khi em định hủy diệt thứ mà em muốn.
- Anh... anh đang nói gì vậy?
- Anh rất tỉnh táo. Và anh mong em hãy nghe anh, với tư cách là chồng em. Anh muốn em dừng lại!
Trình Can nhìn Phương Dung, cô cũng nhìn anh nhưng đôi mắt kiều diễm kia có phần uất hận:
- Vì thứ em muốn hủy diệt là thứ anh không thể mất đi nên anh muốn em dừng lại phải không? Lại vì cái tên Hoàng Ngọc Minh Thư phải không?
- Vì hạnh phúc của chúng ta, Dung à! Chúng ta đã kết hôn. Không vì ai cả. Anh đã biết mọi chuyện, anh không thể nào gạt mình rằng chuyện này chưa hề xảy ra nhưng anh có thể sẽ quên đi nếu như bây giờ em nghe theo anh. Dừng lại đi!
Trình Can nắm lấy bàn tay Minh Thư, những giọt nước mắt lấm tấm rơi xuống. Anh từ từ kéo cô vào lòng nhưng Phương Dung đã lạnh lùng đẩy ra:
- Em không thể... Kế hoạch của em đã sắp thành công. Em không thể bỏ ngang. Em không thể để cái chết của Gia Hòa mãi là một ẩn số. Em xin lỗi!
Phương Dung bỏ đi, trước khi cô bỏ đi, Trình Can gọi với lại:
- Tức là em đã chọn đi tiếp và bỏ lại cuộc hôn nhân của chúng ta?
Cô chỉ im lặng một chút rồi nói với giọng buồn tênh:
- Ngay từ đầu c...