a những ký ức mơ hồ, xâu chuỗi các sự việc lại, Minh Thư càng cảm thấy sợ hơn khi đối diện với Phương Dung.
Kỳ Tuấn và Đàm Phúc đang ngồi ở dưới và khui rượu cùng Trình Can, Đàm Phúc ngước lên cửa sổ phòng của Kỳ Tuấn:
- Sao thằng con tớ khóc dữ vậy?
- Này, hình như Minh Thư không bồng nó.
Kỳ Tuấn hối hả buông cả chai rượu Chivas 21 đang cầm trên tay và hối hả chạy đi không kịp chào Vương Khang và Nhã Trúc đang đi tới. Cả hai nhìn với mắt tròn mắt dẹt không hiểu chuyện gì. Trình Can nhìn Đàm Phúc, anh chàng nhún vai nhặt chai rượu lên...
- Cũng may nó chưa đổ hết.
- Sao cậu ta chạy thục mạng vậy?
- Con đầu lòng là vậy đó. Nghe khóc chắc là sốt ruột chứ gì.
Giọng cọc lóc cho qua chuyện của Đàm Phúc càng làm Trình Can hoài nghi. Không lẽ đây là một âm mưu hướng về Minh Thư, và không chỉ có Kỳ Tuấn, cả Đàm Phúc cũng biết chuyện đó.
Kỳ Tuấn chạy lên phòng, Phương Dung thì bình thản bước ra ngoài. Kỳ Tuấn liếc nhìn trong khi cô chỉ nhún vai và bỏ đi. Ở trong thì Minh Thư thì đang dỗ con trai:
- Nín đi con, đừng khóc con à. Ngoan... Kimi của mẹ ngoan nhất. Có mẹ đây rồi...
- Đưa con cho anh. Để anh dỗ con. Em thay quần áo đi, đã xong hết rồi. Khách cũng tới đủ.
- Anh nhớ mang bình sữa và bình nước cho con nha.
- Lúc nãy Phương Dung bồng con chúng ta hả?
- Có một chút.
- Lạ thật, Kimi của chúng ta ai trong tòa soạn cũng bế được. Không lẽ nó biết lạ.
- Chắc là nó đói. Thôi để em thay đồ.
Trong suốt buổi tiệc, Minh Thư cứ bị ánh nhìn sắc đá của Phương Dung làm cô phân tâm. Nhã Trúc từ khi trông thấy Kimi thì chả ai có thể đụng tới cậu bé, cô giành ẵm suốt, Vương Khang thì phải khổ sở chạy theo từng chỗ từng chỗ mà chụp hình.
- Mệt quá rồi. Lại bàn uống nước thôi em.
- Kimi đáng yêu quá. Em bồng lâu rồi mà vẫn tươi cười. Ôi, yêu cực kỳ. Gọi mẹ nuôi đi con.
Kỳ Tuấn châm chọc:
- Kimi đã có 1 ba nuôi và mẹ nuôi rồi. Thôi, em làm mẹ ruột đi.
- Mẹ ruột của ai?
Minh Thư tiếp lời:
- Dĩ nhiên là của cục cưng Đỗ gia rồi.
Nhã Trúc đỏ mặt, Vương Khang nhìn theo cô. Nhã Trúc càu nhàu:
- Nhìn gì mà nhìn...
- Em muốn làm mẹ ruột không?
- Có muốn thì cũng có ngay được đâu.
- Có ngay thì không thể như cưới ngay thì có thể.
- Em đã chịu đồng ý sao?
- Em dám đồng ý thì anh cũng dám cưới ngay.
- Ôi, em vừa tốt nghiệp. Cho em vài năm nữa đi nhé. Mình cần thời gian tìm hiểu mà anh yêu.
Vương Khang nhoẻn cười:
- Luôn là thế.
- Cậu chưa hỏi ý kiến tôi mà.
- Em gái anh đã đồng ý đâu. Chắc tôi phải phấn đấu thêm nữa mới được.
- Xem này, Kimi lại cười rồi này.
Minh Thư thì cứ suy nghĩ đâu đâu. Kỳ Tuấn biết rõ cô đã bị Phương Dung đã kích tâm lí về điều gì liên quan tới Gia Hòa. Sắc mặt Minh Thư không mấy tự nhiên. Trình Can nói:
- Công ty thời trang của anh dù có đang thiếu 1 vị trí. Nhưng em cũng phải qua kỳ thử việc nhé.
- Biết rồi mà anh hai.
Nhã Trúc quay sang Minh Thư:
- Chị Thư, bao giờ chị đi làm trở lại?
Minh Thư nhoẻn cười nhìn Kỳ Tuấn, anh nắm lấy tay cô và nghiêng đầu vào vai vợ yêu:
- Vợ thích ở nhà chăm sóc em bé hơn là công việc rồi.
- Nghĩ cũng lạ... Khi mang thai, sự mệt nhọc có thể làm chán nản nhưng thấy đứa trẻ thì...
- Có thật là đứa trẻ sẽ làm bà mẹ thay đổi?
Trình Can im lặng nãy giờ đột nhiên hé môi làm ai cũng nhìn anh. Minh Thư chỉ mỉm cười và không trả lời, Trình Can kéo cô vợ Phương Dung vào lòng:
- Vậy thì anh cũng muốn có con.
- Anh muốn em thay đổi chuyện nào?
- Em sẽ hoàn hảo hơn nếu hoàn thành tốt luôn vai trò làm mẹ. Em đã quá giỏi công việc ở ngoài rồi. Em cũng đã là bà vợ tốt của anh. Em chỉ còn thiếu là em chưa sinh cho anh một đứa nhóc.
- Vậy là em thua Minh Thư rồi phải không?
Trình Can nhếch mép cười hôn lên má Phương Dung:
- Anh không có bảng xếp hạng nào cả. Hạng nhất hay đội sổ gì cũng đều là em. Vì em là duy nhất trong tim anh.
- Ghê quá đi anh trai của tôi. Không ngại thể hiện tình cảm à?
Kỳ Tuấn châm chọc:
- Làm thế thì cậu Khang sẽ mất mặt đấy. Vì nãy giờ chưa thể hiện tình cảm gì với Nhã Trúc cả.
- Vậy thì bây giờ thể hiện. Có được không anh?
- Em muốn gì?
Rồi Kỳ Tuấn nói nhỏ với Minh Thư, cô đứng dậy và lấy đĩa trái cây lại bàn...
- Tôi có trò này rất hay, hai là Khang với Trúc, Tuyết và Phúc cùng nhau thi ăn táo đi.
- Hả? Ăn táo?
- Nếu thua sẽ phải chia nhau mà uống nửa chai champaige.
Phương Dung nói thêm:
- Nếu không đồng ý chơi thì mỗi bên phải chịu mỗi người uống hết 1 chai champaige.
- Được rồi, anh Khang, em và anh cũng dễ thôi mà. Nhưng còn họ...
Mọi người quay lại nhìn, Đàm Phúc gãi đầu nhìn Ánh Tuyết, cả hai cứ nhìn đi chỗ khác. Kỳ Tuấn nói:
- Sao hả đại luật sư?
- Chỉ là trò chơi thôi mà Ánh Tuyết.
- Cậu hết trò rồi hả?
- Vậy cậu chịu uống hết chai phải không?
- Ngày mai tớ phải đi làm.
- Vậy thì cố mà thắng cặp kia đi.
Đàm Phúc nắm lấy trái táo, anh nhìn Ánh Tuyết và nói:
- Chỉ là trò chơi thôi mà.
- OK. Vậy là... cuộc chơi bắt đầu...Quả táo mà rớt xuống là bị xử thua.
- Anh Tuấn, mở máy quay phim đi.
Cả hai cặp cùng nhau cắn 2 quả táo. Nhã Trúc và Vương Khang thì ăn ngấu nghiến chả ngại ngùng gì nhưng cả hai lại không tìm đến tiếng nói chung, cứ cắn thí tới. Trong khi đó, Đàm Phúc và Ánh Tuyết thì cứ cố né vành môi của đối phương. Trái táo của Đàm Phúc và Ánh Tuyết gần hết thì vô tình môi Ánh Tuyết chạm vào môi Đàm Phúc làm anh giật mình há miệng nên quả táo rơi tõm xuống đất. Kỳ Tuấn dừng máy quay:
- Ơ... rớt rồi...
Nhã Trúc và Vương Khang mừng tột độ cứ nhảy cững lên mà mừng rỡ. Ánh Tuyết và Đàm Phúc thì cứ gãi đầu nhìn nhau, Đàm Phúc nói:
- Là lỗi của tôi, tôi đã làm rơi. Để tôi uống cho.
Ánh Tuyết chưa kịp phản ứng thì Đàm Phúc đã ôm lấy chai rượu và tu ừng ực. Kỳ Tuấn nói:
- Xem nào, hướng vào máy quay đi nào. Nam nhi đại trượng phu đây này ! Kimi, xem ba nuôi của con nghĩa hiệp chưa.
Kimi nằm ngoan ngoãn trong xe đẩy thích thú cười khi nghe giọng nói của Kỳ Tuấn. Buổi tiệc kết thúc lúc chiều tối, mọi người có vẻ đã mệt. Kỳ Tuấn nói:
- Đàm Phúc, cậu đưa Ánh Tuyết về dùm nhé. Vợ tớ bận dỗ Kimi ngủ, tớ thì say quá.
- Nếu cô ấy không phiền.
- Cho bọn này quá giang luôn đi, hồi sáng tôi đi Taxi tới sân bay đón Nhã Trúc nên giờ chẳng thấy đường đón Taxi nữa.
- Chào tạm biệt cả nhà.
Trình Can và Phương Dung về trước, sau đó 4 người cùng về bằng xe của Đàm Phúc. Chiếc Kia Forte màu xám sang trọng. Sau khi đưa từng người về nhà, chỉ còn Ánh Tuyết. Đàm Phúc đã thấm mệt, anh lái xe khá nhanh, vì nhà Ánh Tuyết cũng khá xa nhà mới của Minh Thư. Ánh Tuyết hỏi:
- Sao anh uống nhiều vậy? Mai mới thứ 6 thôi mà.
- Văn phòng của tôi thứ 6 cũng như chủ nhật thôi. Say nhưng vui.
- Vì chuyện của tôi hả?
- À không... chuyện tôi đánh người đâu liên quan tới cô.
- Nhưng anh đứng về phía tôi.
- Nói cho rõ, tôi chỉ đứng về công lý. Không phải riêng cô.
- Vậy tại sao không để tôi uống thế cho anh? Tôi biết tôi đã làm anh giật mình nếu không quả táo sẽ không rớt.
- Cô biết phản kháng ư?
Đàm Phúc nhìn Ánh Tuyết, anh khá giận:
- Cô thà phản kháng vì tôi uống thế cho cô một chai rượu mà không hề phản kháng gã chồng bội bạc của cô chiếm hết mọi thứ lẽ ra phải là của cô sao? Xứng đáng không?
- Coi như tôi mua sự bình yên từ những thứ đó. Không được sao.
- Không. Hắn đổi cái đời con gái của cô, giờ vứt cô ra đường như một con c.a.v.e hết xí quách... Chiếm hết mọi thứ là của cô... cô là con người không phải cỏ cây hoa lá, cô biết phản kháng. Cô còn phản kháng là còn người giúp cô mà.
Ánh Tuyết tát vào mặt Đàm Phúc, anh cũng không giận và nói:
- Tôi xin lỗi vì tôi đã dùng cái từ thô thiển đó. Nhưng tôi...
- Được rồi. Cứ xem như tôi là một con đ.iếm hắn mua về đi. Vậy được rồi chứ? Là điếm, tức là không có quyền được yêu cầu. Anh rõ chưa?
- Ánh Tuyết tôi xin lỗi
Ánh Tuyết chỉ im lặng và bước vào nhà, Đàm Phúc gọi thêm vài tiếng nhưng không ai trả lời nên anh cũng đành quay xe ra về.
Vì sao cô lại tát anh một tát tay?
Vì sao Đàm Phúc lại dùng cái từ ngữ ấy cho người phụ nữ anh luôn muốn bảo vệ?
Chap 67:
Trình Can càng ngày càng có mối nghi ngờ lớn hơn về dã tâm hại Minh Thư của cô vợ mình. Anh biết điều đó có liên quan tới người đàn ông tên Trương Gia Hòa nhưng anh không thể vạch mặt cô ngay. Anh đang suy nghĩ mong lung thì chợt Phương Dung tiến đến từ phía sau và ôm chặt Can:
- Chào buổi sáng, anh yêu!
- Em dậy sớm thế.
- Em muốn làm bữa sáng cho anh.
- Còn anh thì chỉ muốn em ngủ cho đủ giấc. Có đêm nào em về phòng mà đồng hồ chưa qua nửa đêm đâu.
- Anh không thích điều đó hả?
- Anh chỉ lo cho sức khỏe của em. Anh biết em muốn thể hiện mình trước mặt ba nhưng không cần phải như thế, Minh Thư có thể gác tất cả mọi chuyện để về làm mẹ, làm vợ thì anh cũng tin em có thể làm như vậy.
- Em biết.
- Em không muốn gia đình của chúng ta có thêm thành viên mới hay sao?
- Có chứ. Nhưng chưa phải lúc này. Anh phải hiểu cho em chứ.
- Chỉ là nói thôi mà. Anh luôn luôn ủng hộ việc em làm.
- Bất cứ chuyện gì?
- Cũng không hẳn. Việc đó phải là việc tốt.
- Em có bao giờ làm việc xấu đâu.
- Ừ.
Đàm Phúc ngồi đốt thuốc cả đêm, anh không nghĩ ra được chuyện gì cả. Chỉ còn vài ngày nữa thì phiên tòa diễn ra, nếu như mọi chuyện cứ diễn biến theo chiều hướng này, có lẽ Phúc phải dính một vết hoen ố trong sự nghiệp.Điều không hay chút nào ở một luật sư.
Kỳ Tuấn mở mắt ra, nhìn Minh Thư đang đứng bên tủ áo với mấy bộ quần áo sexy, quyến rũ rồi lại nhìn vết mổ bên bụng. Gương mặt cô có vẻ khá lo lắng, anh nhoẻn cười nằm đó và nhìn ngắm. Minh Thư trông thấy liền mỉm cười:
- Anh nhìn gì đấy?
- Em có hối tiếc không?
- Chuyện gì?
- Lúc nãy anh thấy em có vẻ khá luyến tiếc, nhất là mấy bộ bikini.
- Thì sao?
- Vết mổ đã làm em thiếu tự tin hơn phải không?
Minh Thư lắc đầu:
- Nếu không có vết mổ ấy thì làm sao em có được một Kimi đáng yêu như vậy. Chẳng sao hết. Có được Kimi, thế nào em cũng không quan tâm.
- Suy cho cùng cũng vì tại anh.
- Sao anh lại nói vậy? Chuyện trước kia đã qua rồi. Có hay không thì bây giờ em cũng cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống này, với gia đình nhỏ của em.
Rồi cô lại nảy ra một ý hay trong đầu, cô quay lại nháy mắt với Kỳ Tuấn:
- Hôm nay vẫn còn sớm, có muốn em và con tiễn anh đến chỗ làm không?
- Không.
Kỳ Tuấn ngồi dậy, anh đến bên Minh Thư kéo cô đứng dậy rồi giữ chặt cô trong vòng tay. Minh Thư cựa quậy, Kỳ Tuấn lại càng ôm chặt hơn:
- Để yên một chút như thế này đi em.
- Anh làm sao thế?
- Anh đang say.
- Hôm qua anh uống đâu có nhiều.
- Không say vì rượu bia. Anh đang say em thôi.
- Làm chuyện gì có lỗi phải không? Hôm nay anh lạ lắm nha.
Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư rồi nói vẻ trịnh trọng:
- Phải. Anh đã làm chuyện có lỗi. Lớn lắm đấy!
- Chuyện gì?
- Em có tha lỗi cho anh không?
- Em chỉ tha lỗi khi em biết chuyện gì.
- Em tha lỗi đi rồi anh mới nói.
- Nói nghe thử xem.
- Không được phản ứng dữ dội đó nha.
Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư, đã một giây phút anh muốn nói ra tất cả mọi chuyện, bởi vì anh không thể nào có thể lừa dối người phụ nữ đã chịu hi sinh vì anh nhiều như thế. Nhưng, anh lại một lần nữa anh không làm được. Vì anh không bao giờ muốn mất cô. Kỳ Tuấn nhìn vẻ mặt hồ hởi của Minh Thư rồi nói:
- Chỉ là... anh... anh là một phần nguyên nhân cho vết sẹo của em thôi mà.
- Thế hả?
Cả hai bật cười nhìn nhau, Tuấn hôn lên hai má Thư rồi lại âu yếm hôn lên cổ, lên vai. Kỳ Tuấn nói:
- Ước gì anh có thể được hôn em mỗi ngày.
- Đó đâu phải là điều bất khả thi.
- Em tha lỗi cho anh chứ?
- Anh đã hôn bù lại rồi mà.
- Anh yêu em.
- Anh phải hứa với em điều này.
Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư, cô nói:
- Em sẽ tha thứ cho anh bất kỳ lỗi lầm nào, miễn là anh không được gạt em. Anh phải nói cho em ngay khi gây ra lỗi. Có được không?
- Anh...
- Sao? Khó quá hả?
- Nếu có thể, anh hứa anh không sẽ làm gì để em phải đau khổ.
- Chỉ là nếu thôi sao?
- Cuộc đời mà em. Đâu nói trước điều gì, thà anh không cho em lời hứa chắc chắn nào rồi trong tương lai có thể anh sẽ là kẻ bội lời hứa. Nhưng anh mong em hiểu rằng anh sẽ làm những gì tốt nhất để bảo vệ tổ ấm của chúng ta.
- OK. Vậy thì anh không còn lỗi lầm gì nữa. Tất cả những lỗi lầm trước đây anh cũng được tha thứ hết.
- Có thật không?
- Em đã gạt anh bao giờ chưa?
- Cái này thì chưa.
- Anh đi chuẩn bị đi. Chúng ta còn kịp cho một bữa ăn sáng.
- Được.
Nhìn Minh Thư vui vẻ bồng Kimi lên rồi thì thầm gì với cậu bé, Kỳ Tuấn quay lại nhìn rồi thở dài cố dằn con nhói nơi con tim xuống. Vòi nước xả mạnh vào mặt, giữa dòng nước lạnh chảy xối xả, Tuấn cảm nhận được một chút vị mặn, anh không hay nước mắt mình đã rơi. Tuấn nhìn thẳng vào kính:
“ - Nếu thời gian có quay trở lại, anh chắc chắn anh sẽ không bao giờ lừa dối em đâu. Anh ước gì cái lỗi lầm này anh có thể dễ dàng nói ra như bao lỗi lầm khác và nhận được sự tha thứ ngay từ em. Nhưng, anh không thể mất em trong lúc này. Cho anh thêm một chút thời gian.”
Vương Khang đưa Nhã Trúc đến công ty của Trình Can thử việc, cô hỏi:
- Bộ quần áo này trông em không như kẻ ngốc chứ?
- Trang phục công sở mà em.
- Anh Khang, em xin lỗi...
- Chuyện gì?
- Em đã nán lại ở Hong Kong một thời gian trước khi quay về đây. Em đã nói dối anh.
- Không sao. Nơi đó vốn như là quê hương của em. Em lưu luyến thì có gì mà lạ. Miễn sao bây giờ em ở đây là được rồi.
- Em đã quá đáng với anh hết lần này tới lần khác, tại sao anh lại không hề oán trách em mà lại còn lo lắng cho em như thế.
- Khờ quá đi!
Rồi Vương Khang xiết nhẹ Nhã Trúc, anh hôn lên tay cô rồi nói:
- Em vào đi, anh phải đi kiếm tiền. So với những người trong bữa tiệc hôm nọ, chỉ có anh là vẫn còn đi xe máy.
- Em không quan trọng điều đó.
- Nhưng anh thì phải có. Để xứng đáng với em.
- Chiều đón em.
- Tạm biệt.
Ánh Tuyết hôm nay trở về nhà với tâm trạng khá tốt, cô là nhân viên xuất sắc, có tiến bộ nên được tăng lương và tràn trề cơ hội thăng chức. Cô ngồi trên Taxi đi về nhà, trên đường về, chiếc Taxi đi ngang văn phòng luật sư của Đàm Phúc. Đây chưa phải giờ tan việc nhưng đã đóng cửa từ sớm. Chắc vì anh không có ở công ty. Ánh Tuyết nhớ đến ông luật sư hôm nọ đã đến tìm cô nhưng cô từ chối gặp. Cô hẹn ông đến một nhà hàng, cả hai cùng dùng bữa tối. Ánh Tuyết lễ phép:
- Chào luật sư Phan.
- Cô là Mai Ánh Tuyết phải không?
- Chính là tôi.
- Có vẻ như cô hơi bận rộn. Lần cuối cùng tôi để lại số điện thoại ở chỗ cô làm cũng đã 15 ngày.
- Tôi xin lỗi, thật ra thì...
- Khoan vào chuyện chính đã, chúng ta còn bữa tối chưa gọi mà. Cô ăn gì?
- Gì cũng được.
Trong suốt bữa ăn, chỉ có ông Phan là tận hưởng món ăn tuyệt vời của nhà hàng khá đắt đỏ này, còn Ánh Tuyết chỉ ăn qua loa. Sau khi ăn xong, ông Phan và Ánh Tuyết mới bắt đầu vào chuyện. Ánh Tuyết nói:
- Tôi biết ông là do Đàm Phúc giới thiệu đến. Nhưng khoan hãy nói chuyện của tôi. Cho tôi hỏi, nếu anh ấy bị chồng cũ của tôi kiện. Vụ kiện này thành công thì anh Phúc có bị ảnh hưởng gì không?
- Không nhiều. Giống như một hoa hậu đăng quang mà dính một scandal ảnh nóng thôi. Đại loại thế. Giới luật sư ai cũng sẽ biết đến tên cậu ta, và nhìn theo chiều hướng nào thì chắc cô cũng hiểu.
- Tức là anh ấy sẽ bị ảnh hưởng nặng nề đến sự nghiệp.
- Thế nên tôi mới cố kiên nhẫn chờ điện thoại của cô sau một tuần, tất cả chỉ vì cậu học trò xuất sắc nhất của tôi mà thôi. Tôi không thể nhìn nó liều mạng như vậy. Nhưng để ngăn chặn lại cái tính ngang tàng của nó thì phải cho nó niềm tin, trong khi cô cứ cố làm nó thêm thất vọng. Sự hi sinh của nó sẽ trở nên vô dụng.
- Tôi cũng không biết vì sao anh ấy lại phẫn nộ như vậy. Thiết nghĩ, đã chia tay rồi, cứ cố giành lấy những vật chất ấy làm gì trong khi thứ mình muốn nhất lại không có được.
- Vậy thứ cô muốn nhất là gì?
- Chỉ là tình yêu, một gia đình hạnh phúc mà thôi. Đối với tôi, thất bại trong hôn nhân còn hơn cả một thảm họa. Tôi không được mạnh mẽ cho lắm nhưng tôi cũng mừng vì mình không đổ gục một cách thảm thương.
- Vậy cô đến đây để làm gì?
- Cảm ơn sự kiên nhẫn của ông. Tôi không nhận sự giúp đỡ của ông đâu. Tôi sẽ không đòi lại gì từ chồng cũ của tôi hết. Nhưng tôi muốn ông giữ kín chuyện này từ đây cho tới khi anh Phúc ra tòa.
- Tại sao?
- Ông là luật sư, ông tôn trọng công lý. Ông hứa được chứ?
- Chuyện này thì...
- Cứ yên tâm. Tôi không làm gì dại dột đâu.
- Được rồi.
- Vậy nhé. Bữa ăn này tôi sẽ đãi. Xem như là vì sự bí mật kia.
Ánh Tuyết mỉm cười nhìn ông Phan, cô khá tự nhiên, dù không phải là một cô gái mặn mà với sắc đẹp cũng chẳng quyến rũ hơn với những đường cong nhưng chỉ sau một bữa ăn chung, ông Phan đã hiểu vì sao cô lại lọt vào mắt xanh của chàng luật sư ông tin yêu nhất.
Trình Can lại bí mật thực hiện cuộc gọi cho gã thám tử được việc nhưng háo tiền:
- Tôi muốn anh làm thêm một chuyện.
Rồi Trình Can nhìn thấy Phương Dung xuất hiện dưới cổng và vẫy chào anh. Anh nói rất nhanh:
- Điều tra mối quan hệ của Thái Kỳ Tuấn-Bùi Đàm Phúc-Trương Gia Hòa và vợ tôi.
Anh vừa tắt máy thì cũng là lúc Phương Dung mở cửa vào. Trình Can hỏi:
- Mệt không em?
- Có một chút.
- Hôm nay mình về nhà ba ăn tối.
- Thế hả?
- Ừ.
- Dịp gì thế anh?
- Lâu rồi chúng ta đâu có về. Như vậy đi.
- Cũng được.
Chap 67:
Giữa đêm, một cơn ác mộng lại đến làm Thư tỉnh giấc, lần này cô không gào thét và Kỳ Tuấn cũng không hay. Cô ra ngoài uống một ít nước, Thư không vội về phòng ngay, Thư ngồi ngẫm nghĩ lại chuyện của mình trước kia. Trông cô khá băn khoăn, Thư lại nhìn lên ảnh gia đình, giờ đây cô có một gia đình hạnh phúc mà trước đây cô không hề nghĩ rằng mình sẽ có. Nhưng có một số người dường như không hiểu chuyện trước kia theo chiều hướng này. Cô lại vào giường ngủ, vừa đặt lưng xuống thì bé Kimi lại khóc nhè. Thư phải ngồi dậy dỗ con, tiếng cô rất khẽ nhưng tiếng khóc của Kimi thì lại khá lớn. Kỳ Tuấn ngồi dậy:
- Con khóc đêm hả em?
- Có lẽ lúc nãy sữa của em không đủ nên giờ con đói.
- Thật ra, có chuyện này anh muốn hỏi em.
Kỳ Tuấn ngồi dậy và mở đèn lên, Minh Thư đang ngồi nhìn anh, Kỳ Tuấn nói:
- Có thật em không muốn quay trở lại “Người thời thượng” nữa?
- Sao anh lại thắc mắc điều này?
- Với tính cách của em. Anh không nghĩ em dễ dàng buông xuôi công việc chỉ vì Kimi.
- Ý anh là công việc của em quan trọng hơn Kimi của em sao?
- Anh không có ý đó. Nhưng anh biết em có cái tâm dành cho công việc. Và, chuyện con nhỏ không thể giam cầm em ở nhà mãi mãi.
- Em không cho điều đó là sự giam cầm. Anh biết không, nghỉ hộ sản là kỳ nghỉ phép dài nhất em trải qua kể từ lúc em bước chân vào trường học không?... Em chưa từng bỏ lỡ thời gian nào cho việc học của em, tới khi ra làm việc vẫn vậy.
Rồi Thư lại nhún vai:
- Nhưng, có lẽ kỳ nghỉ này có thể làm em suy nghĩ lại. Bởi vì nghỉ ngơi không có nghĩa là lãng phí thời gian. Nghỉ ngơi cũng là một cách chiếm hữu thời gian theo chiều hướng có lợi. Nhưng vẫn không phủ nhận... em sẽ trở lại.
- Em trở lại... Ý anh là... Có một cuộc cạnh tranh nào xảy ra không? Vì Phương Dung cũng đang làm rất tốt vai trò của em. Cô ấy lại là con dâu của ông Minh
- Anh muốn em nhường chị ấy hả?
- Không. Ý anh không phải vậy.
- Người thay thế sẽ mãi mãi chỉ là người thay thế. Em học, kiến thức của em, công sức của em, chuyện đó dĩ nhiên em được mời là chuyện không phải bàn cãi. Còn nữa, em không có ý định chọn chị ta vào chiếc ghế đó. Nhưng nếu như chuyện em bị...
Đầu Minh Thư lại lóe lên một ý nghĩ, tại sao cô lại bị bắt cóc đúng vào ngày ấy. Tại sao lại có sự trùng hợp này, Kỳ Tuấn cũng hết hồn, anh không dám nói gì khi Minh Thư lại chợt nhớ lại chuyện đó. Đúng là ngày ấy sau lần được Kỳ Tuấn đỡ một nhát dao, trái tim Minh Thư phần nào được cảm hóa nên không muốn nhớ lại chuyện không vui trước kia. Rồi cô lại nhìn Kỳ Tuấn, điệu bộ của anh hơi làm cô cảm thấy lạ. Minh Thư hỏi:
- Sắc mặt anh kém thế? Anh ngủ trước đi. Em dỗ con rồi ngủ sau.
- Thôi, anh chờ cũng được.
- Anh có nghĩ Phương Dung liên quan đến vụ em bị bắt cóc lần trước không?
- Anh... chuyện này anh đã giao cho cảnh sát giải quyết. Anh chỉ quan trọng là em không sao. Con của chúng ta không sao. Những người quan trọng nhất trong lòng anh.
Sáng hôm sau, Kỳ Tuấn đi làm sớm. Minh Thư nhìn điệu bộ khá bí ẩn của anh làm cô cảm thấy nghi ngờ, rồi cô lại tự trách mình:
- Sao mình lại có thể nghĩ ba Kimi liên quan đến chuyện này. Anh ấy thậm chí suýt chết vì mình kia mà. Nhưng tại sao... sắc mặt Kỳ Tuấn lại tái nhợt khi mình đột ngột nhắc lại chuyện đó.
Ánh Tuyết nhìn đồng hồ, cô đã đến điểm hẹn và chờ hơn 60 phút. Có vẻ như người hẹn cô không muốn đến thì phải, nhưng cuối cùng thì sau hàng chục cuộc gọi, người ấy cũng đến. Chính là Nguyễn Phong. Anh chàng nhìn cô bằng ánh mắt dè bĩu:
- Người tình luật sư của em đâu rồi?
- Không liên quan đến cuộc nói chuyện của hai chúng ta.
- Được rồi, cho em 5 phút. Bạn gái anh thích cái túi LV, mà lại muốn anh chở ngay đến đó.
Ánh Tuyết nhìn ra ngoài xe, là một cô nàng chân dài đang nháy mắt đầy khiêu khích với Ánh Tuyết. Cô không thèm nhìn lâu rồi quay lại nói với Nguyễn Phong:
- Tôi đã định giá tất cả những gì anh tặng cho tôi, xe hơi, nữ trang, túi xách.
- Thật ra giá của nó cao hơn, em biết đấy, giá vàng bây giờ tăng còn khiến bất động sản chóng mặt mà.
- Tất cả sẽ là của anh, tôi sẽ ra đi tay không, kể cả căn nhà đứng tên tôi. Không một thứ nào tôi lấy theo.
- Ồ... Có điều kiện gì không em?
- Dĩ nhiên là có.
- Chuyện gì?
- Trả tự do cho Bùi Đàm Phúc. Không kiện cáo. Không thưa gửi ai cả.
- Vậy ra em hi sinh số gia sản lớn như vậy là vì thằng luật sư côn đồ đó.
- Tóm lại chuyện anh ta đánh anh là không đúng nhưng nếu tôi công khai chuyện anh lấy lại những thứ này thì cũng chẳng hay ho gì. Tốt cho cả hai thôi. Một sự trao đổi. Thật ra tôi nghĩ, nếu anh cứ tiếp tục vụ kiện cáo thì cũng chẳng liên quan gì tới tôi. Nhưng quan trọng là tiếng tâm của anh thôi. Anh nghĩ sao?
Có vẻ như chuyện này đã làm Nguyễn Phong lưỡng lự, Ánh Tuyết nhìn đồng hồ và nói:
- Hết 5 phút rồi. Nếu anh không đi thì tôi sẽ đi.
- Được rồi. Tôi đồng ý.
- Tôi mong anh không lật lọng. Tôi sẽ chơi đẹp. Tôi sẽ giao trư...