Tru Thần Tru Thần
Game mở ra một thế giới Tiên Hiệp đầy huyền ảo với Thần – Người – Ma, cùng với những tính năng vô cùng đặc sắc, độc đáo. Mang lại cho game thủ những trải nghiệm thú vị.
wap tai game mien phi, game cho dien thoai, game android, game iphone, game java, game mien phi, tai game dien thoai mien phi
Home | Online | Offline | Ứng dụng | Android | Phim 3GP | Truyện | Wapmaster | Upload | Admin
Kế hoạch làm bố - 3| Truyện hay | movigame.wap.sh
Trang chủ > Góc đọc truyện > Truyện hay > Kế hoạch làm bố

Kế hoạch làm bố

Xem: XtCAT -:- 404
Disneyland 1972 Love the old s
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 51946372
Visits Today: 127299
This Week: 2448133
This Month: 3940818

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


m mất lòng người khác hơn là được lòng người để số báo được bán chạy bởi cây bút của Thái Kỳ Tuấn. Anh là một designer chuyên nghiệp nhưng anh cũng có riêng một thẻ ngành, 2 công việc cùng song hành thì nói nôm na là chỉ có “con ông cháu cha” mới được cái ân huệ này.
Trong một buổi tối hiếm hoi Tuấn ở nhà vì đi chơi mãi cũng chán, sau khi ăn uống đã đời, anh chàng mở e-mail và gửi cho Trương Gia Hòa, người được Tuấn và Phúc gọi là đại ca. Trương Gia Hòa là một tay kinh doanh giỏi giang, nhưng đã định cư ở Mỹ 3 năm nay. Rất nghĩa khí và đánh nhau giỏi nên được Kỳ Tuấn và Đàm Phúc tôn làm đại ca. Đột nhiên, anh nhận được e-mail phản hồi gần như lập tức. Tuấn không còn tin vào mắt mình, đó là một loạt ảnh đám tang. Mà người nằm trong quan tài lại là Trương Gia Hòa, người Tuấn tôn sùng làm đại ca. Anh kính trọng hòa còn hơn cả một người anh ruột. Đó là địa chỉ e-mail từ Phương Dung, bạn gái - vợ chưa cưới của Gia Hòa. Anh lập tức gọi điện thoại sang Mỹ, dĩ nhiên đã có người chờ sẵn:
- Mọi chuyện là sao? Chuyện diễn ra bao giờ?
- Đã gần 1 tháng rồi.
- Sao cô không nói gì cho chúng tôi hết vậy? Nguyên nhân là sao?
- Cảnh sát cho rằng đại ca của anh tự tử. Nhưng cá nhân tôi thì cho rằng anh ta bị sát hại.
- Cô nói gì tôi không hiểu gì cả. Tại sao lại như vậy?
- 2 ngày nữa tôi sẽ có mặt tại Việt Nam. Tôi đã tìm ra tung tích kẻ hại chết đại ca của cậu.
- Được rồi. Tôi sẽ đón cô tại sân bay.
Tuấn không khỏi sock khi lâu rồi không gặp, đùng một cái Tuấn nhận được tin dữ. Tại sao Gia Hòa lại ra đi âm thầm như vậy? Anh không thể nào tự tử được. Vì Gia Hòa là người rất lạc quan dù có phần hơi hiếu thắng. Và ý chỉ nghiêng về Gia Hòa bị sát hại đang được Tuấn nghĩ nhiều hơn...



Chap 6:

Một ngày mới đến với Tuấn sớm hơn, anh đến sân bay Tân Sơn Nhất và đứng chờ, gấp rút như đang chờ một người thân. Thật ra anh đang tìm kiếm gì? Anh còn chưa hiểu được cốt lõi vấn đề. Có nên tin vào những lời nói ấy hay không? Nhiều câu hỏi đặt ra trong đầu. Tuấn đang miên man suy nghĩ, chợt Đàm Phúc cũng xông xáo bước tới:
- Thế nào rồi nhỉ?
- Vẫn chưa tới giờ.
- Tớ không muốn tin điều cậu nói là sự thật. Thật đấy!
- Việc đại ca đã chết?
- Ừ.
- Không lẽ cậu nghĩ tớ đùa...
- Kia kìa...
Một cô gái trạc 30 tuổi từ từ bước ra, ăn mặc sành điệu và có gương mặt khiến đàn ông phải tê mình. Phúc và Tuấn dừng tranh luận và mở lời chào:
- Chào cô!
- Kỳ Tuấn, Đàm Phúc, là người à?
- Phải.
- Tôi đã có chỗ ở chưa?
- Tạm thời cô cứ ở nhà của tôi.
Kỳ Tuấn nhấn giọng tỏ rõ quyết tâm, không vì mục đích gì cả. Anh chỉ muốn biết nhiều hơn mà thôi, thế là cả ba cùng về nhà. Sau khi sắp xếp chỗ nghỉ ngơi, Phương Dung bước ra và ngồi vào bàn cùng dùng bữa với Tuấn và Phúc. Phúc mở lời:
- Giờ thì chúng tôi có thể biết nguyên nhân cái chết của đại ca chứ?
- Anh ta chết bởi bàn tay của một thiên sứ.
- Cô thôi ấp úng như thế đi. Chúng tôi không muốn nghe những câu nói thách đố như vậy.
- Được rồi. Gia Hòa đã tự tử,người khiến anh ta tự tử chính là người này đây.
Kỳ Tuấn và Đàm Phúc nhìn những bức ảnh, không thể tin được, Kỳ Tuấn thực sự sốc khi thấy những tấm ảnh thân mật giữa Gia Hòa và người phụ nữ trong ảnh. Trẻ đẹp, sắc sảo và có đôi mắt sâu lạnh lùng - Tổng biên tập Minh Thư chứ không ai khác. Đàm Phúc trông thấy Kỳ Tuấn mặt tái nhợt, anh hỏi:
- Chuyện gì thế?
Kỳ Tuấn nhìn Phương Dung rồi hỏi:
- Tại sao lại là vì người này?
- Hẳn các anh cũng đã thấy tầm thân mật giữa họ.
- Thì đã sao?
- Họ đã có mối quan hệ vụng trộm khi có cơ hội làm việc cùng nhau. Khi đó tôi vừa mới bị sảy thai và mối quan hệ của chúng tôi đang đi vào ngõ cụt. Tôi không hiểu vì lí do gì một thời gian sau anh ta bỗng trở nên tốt với tôi nhiều hơn... Không ngờ anh ta đã có người khác.
- Nhưng việc đại ca có thêm người con gái khác cũng không phải là lí do dẫn đến việc anh ấy tự vẫn,
- Golden Gate, cây cầu hằng năm vẫn có cả trăm vụ tự tử. Gia Hòa đã chọn nơi ấy! Còn lí do thì, chỉ có duy nhất một tin nhắn mà thôi...
Kỳ Tuấn cầm lấy cái điện thoại, dòng tin nhắn đã gần một tháng, Kỳ Tuấn kiểm tra hộp thư đến và hộp thư đi, chỉ còn sót lại đúng 5 tin nhắn.
“- Nếu em không tới, anh sẽ gây ra chuyện thật đấy. Anh đang ở giữa cầu Golden Gate”
“- Tùy anh. Tôi rất bận. Chết cũng được”
“- Là em muốn anh chết phải không, Angel?”
“- Ừ. Vậy thì hãy chết để thể hiện cái gì đó với tôi đi! Làm thế nào để mọi người biết anh chết vì tôi đấy.”

“- Thiên sứ của anh, anh sẽ thể hiện điều đó cho em xem.”
Đọc xong 5 tin nhắn, Kỳ Tuấn hỏi:
- Từ người trong ảnh này nhắn sao?
- Dĩ nhiên.
- Không phải. Lý do không phải vì thế mà đại ca tự vẫn.
- Nhưng là thật đấy. Một công việc phát đạt, một người bạn gái yêu thương anh ta, và một mối tình vụng trộm không thành.
- Vậy lần này cô trở về là vì cô biết cô ta đang làm việc ở Việt Nam?
- Tôi còn biết được cô ta đang là sếp của cậu.
- Thì đã sao?
- Hãy giúp tôi trả thù. Tôi xin hai người!
- Một cái chết không rõ nguyên nhân như thế thì chị bảo chúng tôi phải trả thù bằng cách gì đây? Người ta bảo cô chết thì cô chết, thế là người đó mang tiếng hung thủ giết người hay sao? Không có luật pháp nào như vậy cả.
Đàm phúc lớn giọng, Phương Dung cãi lại:
- Cô ta đã cướp đi chồng tôi và cha của đứa con trong bụng tôi. Anh ta sẵn sàng sống chết vì cô ả trong khi tôi vật vã với cái bụng bầu gần 8 tháng mà vẫn bị sảy thai. Tại sao các người không thể tiếp cận cô ta để hiểu rõ nguyên nhân vì sao lại có cái chết của Gia Hòa. Tôi tin chắc chỉ có cô ta là biết rõ mà thôi.
Lời cầu xin khẩn khiết của Phương Dung làm Đàm Phúc và Kỳ Tuấn bối rối, cả hai cũng rất cay về cái chết với một lý do khó hiểu của Gia Hòa. Đàm Phúc hỏi:
- Vậy cô muốn làm gì?
- Tôi sẽ vào “người thời thượng” với danh nghĩa là người thay thế thời gian anh bị đình chỉ.
- Vậy là cô điều tra tất cả trước khi về đây à?
- Có thể nói là vậy.
- Thực sự cô muốn trả thù đến vậy sao?
- Trông tôi giống đang đùa lắm à?
- Nếu vì cái chết của đại ca mà cô như thế thì...
- Tôi yêu Trương Gia Hòa. Và tôi cần một lời giải thích từ sự ra đi bí ẩn của anh ấy.
Nói rồi, Phương Dung bỏ vào phòng. Kỳ Tuấn và Đàm Phúc bối rối nhìn nhau. Không hiểu lời nói của Phương Dung là sự thật hay chỉ là tư thù cá nhân được gom vào một.

Trình Can về đến nhà, đã lâu rồi anh không về đây. Hôm qua đi tiệc tùng cả đêm, về nhà riêng không nỗi nên đã ngủ tạm lại căn nhà lớn này. Căn nhà mà anh đã từng lớn lên trong một gia đình hạnh phúc ở đây. Trình Can thay quần áo sạch và xuống dùng bữa sáng. Ông Âu Văn Minh và bà vợ trẻ đang ngồi ở đó chờ sẵn:
- Chào ba, chào chị!
- Ba và cô ấy đã kết hôn. Con nên gọi một tiếng dì cho hợp lí đi chứ.
- Con lớn tuổi hơn mà.
- Nhưng cô ấy là vợ của ba.
- Thôi mà anh, dù sao thì Trình Can cũng quen gọi em như vậy rồi mà.
Trình Can thở dài:
- Dì!
Ông Minh nói:
- Công ty thời trang của con thế nào rồi?
- Vẫn thịnh vượng thưa ba.
- Con quán xuyến có gì khó khăn trong công việc không?
- Vẫn tốt.
- Con vẫn thường xuyên ra thăm mộ mẹ con chứ?
- Ba à, tại sao ba cứ vẫn giữ cái mác là một người đàn ông góa vợ? Ba luôn ca cẩm với nhân viên, rằng ba sẽ dành thời gian còn lại của mình cho bà vợ già sống ở nước ngoài nên mướn người mới... Mẹ con đã mất 2 năm nay rồi. Ba cũng đã có người mới, tội tình gì phải sống trong cái vỏ bọc như thế.
- Trình Can, con bình tĩnh lại đi.
- Con không thể nào bình tĩnh khi ba có thái độ thiếu tôn trọng mẹ như vậy.
- Con không bao giờ nghe lời của ba. Ba luôn dành cho con những thứ tốt nhất nhưng con không bao giờ muốn đón nhận nó. Con có cả bằng cấp của một nhà kinh doanh giỏi lẫn một người diễn giải lỗi lạc, chỉ có điều con không bao giờ muốn ngồi vào chiếc ghế ba dành cho con. Con thích lĩnh vực thời trang, ba cũng đã đầu tư cho con. Giờ ba chỉ mong con nghe lời ba, hòa nhập cùng sống với ba như gia đình chúng ta đã từng có. Cớ sao gia đình chúng ta bây giờ mỗi người một ngã như vậy?
- Gia đình à? Phải không? Gồm những ai?
Nói rồi Trình Can bỏ đi mà không thèm chào lấy một lời. Tình cảm cha con ông Minh trở nên lạnh nhạt đi sau cái chết của vợ ông. Và nó càng diễn biến xấu hơn khi ông Minh quyết định kết hôn với cô thư ký riêng của mình chỉ mới 30 tuổi. Kém ông đến 25 tuổi. Trình Can không phải anh không thương yêu gia đình và cố tình lạnh nhạt với chiếc ghế tổng biên tập, anh có tình yêu với thời trang nhưng không đơn giản anh là người vô trách nhiệm. Chỉ có điều, anh thấy có lẽ điều đó đã không còn ý nghĩa gì khi mà mẹ anh qua đời còn ông bố thì cứ mãi sống với cái sĩ diện đáng chê cười kia.



Chap 7:

Vẫn như mọi ngày, Minh Thư thức dậy với một tách cappuccino cho tỉnh táo rồi đến tòa soạn làm việc. Nhưng hôm nay lại khác, có một chiếc xe đã chờ sẵn cô ở dưới nhà. Minh Thư ngạc nhiên khi người bước ra từ chiếc xe cùng bó hoa hồng là Trình Can. Minh Thư mỉm cười ngạc nhiên:
- Là anh à?
- Phải. Ngạc nhiên chứ?
- Làm thế nào anh biết được tôi đi làm giờ này?
- Đơn giản chỉ là chờ đợi.
- Chỉ để tặng tôi bó hoa này?
- Có lẽ. À mà không... đưa cô đến chỗ làm nữa chứ.
- Tôi có quyền từ chối không?
Trình Can gãi đầu:
- Cũng không biết nữa. Nhưng...
- Thôi được rồi. Tôi vào xe. Không khiến anh phải bối rối đâu nhé!
Minh Thư mỉm cười để Trình Can chở cô đi tới tòa soạn. Trong khi đó, một chiếc xe khác cũng lăn bánh trước đó vài phút. Đó là Kỳ Tuấn, anh tháp tùng đưa Phương Dung đến toàn soạn. Không thể tin được ý chí trả thù của cô lại dâng cao đến như vậy. Cô đòi đến thử việc ngay dù mới xuống sân bay sáng hôm qua. Trước khi xuống xe, Kỳ Tuấn hỏi:
- Chị nung nấu ý định trả thù dữ dội tới như vậy sao?
- Cứ nhìn tôi đi rồi cậu hiểu.
- Tôi thực sự chưa hiểu lắm về tin nhắn đó...
- Tôi vẫn luôn nói câu đó, hãy trả thù thật hoàn hảo nếu không muốn cái chết của đại ca cậu là vô nghĩa.
- Tôi không có thù oán với cô ta.
- Nhưng ít ra cậu cũng đang bị đuổi.
- Rồi tôi sẽ bắt cô ta quỳ trước mặt tôi mà cầu xin tôi quay lại.
- Cậu tự tin quá đó.
- Không. Chỉ là phong cách của Thái Kỳ Tuấn này thôi.
- Chào cậu.
- Chúc chị thành công với bài test của trái ớt hiểm đó.
- Cậu nghĩ lý do gì tôi sẽ trượt?
Minh Thư vào tới công ty, nhưng hôm nay sự chú ý không hẳn chỉ dồn vào cô. Mà là người ngồi trước phòng chờ để xin việc làm. Có một vẻ ngoài quyến rũ nhưng rất bí ẩn và khó đoán. Đặc biệt, cô ta có nụ cười rất đẹp. Dù nụ cười đối với Phương Dung chỉ là một việc làm xa xỉ. Cô chỉ có duy nhất một lý do là trả thù ở nơi này. Minh Thư trông thấy, cô ra hiệu mời vào phòng cô. Kiểm tra bằng cấp, Minh Thư hỏi:
- Lương Trần Phương Dung. Còn có hẳn một bút danh là Sofia.
- Phải. Tôi thường dùng nó khi tôi vẫn còn làm việc ở Mỹ. Cho một trang báo điện tử của địa phương.
- Cho tôi một lý do chị có bằng cấp hẳn hoi ở Mỹ lại quay về Việt Nam và muốn vào làm việc cho tòa soạn của tôi.
- Tôi có lòng yêu nước. Tôi muốn về phục vụ đất nước thôi.
- Như thế là chưa đủ thuyết phục tôi. Vì lý do gì thì xin chị hãy nói thẳng.
- Tôi biết cô trọng dụng người tài.
- Trọng dụng người tài? Quả thực là tòa soạn này đang rất cần người tài năng.
- Đó là lý do tôi đến đây.
Minh Thư mỉm cười xếp tất cả các bằng cấp của Phương Dung lại ngay ngắn, bỏ vào phong bì và trả lại cho cô rồi nói:
- Với những bằng cấp như thế này, khó mà không thuyết phục tôi nhận chị vào làm được. Tuy nhiên, sau 6 tuần thử việc, tôi chỉ đồng ý cho chị làm nhân viên chính thức của tòa soạn nếu tôi biết được lí do thiết thực hơn vì sao chị chọn một cái ổ chuột thay vì một cái tổ chim trang hoàng và lộng lẫy.
- Cô đang tự cho nơi này là một cái ổ chuột sao?
- Tôi chỉ lấy ví dụ làm để làm phép so sánh với bằng cấp của chị và chỗ làm chị đang muốn vào thôi. Tôi đã có thể gọi đây là một cái ổ chuột thì trước khi tôi vào đây, nơi này còn không thể gọi được là một cái ổ chuột. Cho nên, lý do tôi đồng ý đến đây theo một bản hợp đồng là vì tôi muốn nâng cấp nó thành một tổ chim lộng lẫy, điểm đến mơ ước của bất cứ cây bút tài danh nào. Chứ không phải chỉ là một người có tài đến đây vì những lý do nào đó mà đến bây giờ tôi vẫn chưa biết.
- Cô nói hay đấy!
- Thôi được. Chị đi theo tôi!
Minh Thư chọn cho Phương Dung bàn làm việc đối diện với phòng riêng của cô. Phương Dung vui vẻ ngồi xuống và nói giọng thanh thót:
- Cảm ơn vì đã cho tôi cơ hội.
- Chị nên cảm ơn những bằng cấp của mình đã thuyết phục được tôi. Làm tốt vị trí của mình nhé!
Cả hai bắt tay nhau. Minh Thư quay lại bàn làm việc của mình, ngồi ở đó làm việc, Phương Dung cứ nhìn chằm chằm vào Minh Thư miệng lẩm bẩm...

Kỳ Tuấn quả thực rất rỗi việc nếu không tới tòa soạn dù công việc chính của anh chỉ là click chuột và chỉnh sửa. Nhưng đi chơi mãi cũng chán, anh chàng lại canh kỹ giờ giấc ngồi chờ Minh Thư về nhà. Anh chờ trước nhà cô nhưng Minh Thư hôm nay lại được Âu Trình Can đưa đón về tận nhà còn cười nói vui vẻ. Kỳ Tuấn không ưa Trình Can cho lắm, Minh Thư vừa đi khuất dạng, Kỳ Tuấn lái xe chặn đầu Trình Can. Bước ra khỏi xe, Trình Can nhìn Kỳ Tuấn:

- Cậu muốn gì?
- Tôi chưa bao giờ giành với anh một thứ gì. Cũng đừng bén mảng tới Minh Thư!
- Cô ấy là bạn gái cậu à?
- Không.
- Người yêu?
- Không.
- Vợ sắp cưới?
- Cũng không.
- Nếu cô ấy không có với cậu 3 mối quan hệ kia thì không có lí do gì để cậu nói với tôi câu đó cả. Hiểu chưa?
- Nhưng tôi vẫn nói không thì sao?
- Nói chuyện bằng tennis đi!
- Được thôi. Đó là người phụ nữ của tôi. Tôi nói không cho anh đụng vào là tôi không muốn anh đụng vào và cũng sẽ tìm mọi cách để anh không có cơ hội đụng vào. Anh rõ chưa?
- Bỏ thái độ ngang ngược đó của cậu đi.
- Sáng chủ nhật.
- Được rồi.
Đỗ Vương Khang vốn cũng là một thiếu gia, nhưng công việc kinh doanh của gia đình lâm vào khốn khó và anh phải tự tìm kiếm cho mình một trường đại học. Khang không muốn phải uể oải mệt nhoài với những bản hợp đồng, những lần thức thâu đêm tìm chiến lược mới. Dù ước muốn của gia đình chính là để cậu quý tử duy nhất là Khang khôi phục lại vị thế gia đình ngày xưa, nhưng quyết định thi vào ngành báo chí của anh làm ba của anh sốc đến mức lên cơn bệnh tim sức khỏe ngày một yếu đi. Khang tự nói với lòng anh sẽ không bao giờ thất bại với con đường mà anh đã chọn, với Khang, kinh doanh không phải là cái gì đó quá tồi tệ. Chỉ có điều, Khang thích những cái gì đó lãng mạn trong chân thật hơn...
Ngồi một mình trong tiệm KFC một ngày vắng khách và yên tĩnh, Khang đang cố đọc hết cuốn “Túp lều có chú Tom”, gà rán vẫn còn y nguyên nhưng ly pepsi thì đã cạn. Đột nhiên, Khang nghe có tiếng gì chát chúa đằng sau lưng. Âm thanh tuyệt hảo của chiếc Ipod Nano có vẻ không hợp lắm với không gian yên tĩnh lúc 12 giờ trưa. Khi mà trong tiệm KFC này chỉ khoảng hai ba người và tất cả họ - trừ cô gái, đều cầm trên tay một thứ mà sự yên tĩnh là cần thiết để họ sử dụng. Cũng như với Khang là cuốn tiểu thuyết nổi tiếng thế giới này. Đang đến đoạn cần lắm những cái đầu óc hết sức tập trung để hiểu được cuốn tiểu thuyết nói gì thì Khang lại bị bài hát siêu giựt làm rối hết cả lên. Khang đứng trước mặt cô nàng và nắm kéo tai phone ra. Cô nàng xất xược:
- Nè, làm khỉ gì thế?
- Cô có thấy nơi này mọi người cần sự yên tĩnh không?
- KFC không được mở nhạc. Luật nào vậy?
- Không có luật nào hết. Chỉ là phép lịch sự thôi. Điều cơ bản nhất mà cô còn không thuộc nổi thì đừng hỏi tôi luật gì với luật gì.
- Thế anh là luật sư à?
- Tôi mà là luật sư thì tôi kiện cô lâu rồi.
- Anh... trả ipod cho tôi đi chứ.
- Nếu cô hứa cô không mở nữa.
Cô nàng mím môi gật đầu, Khang đã vui vẻ trả lại. Nhưng anh vừa ngồi xuống chưa kịp lật tới trang sách làm dấu thì tiếng nhạc lại vang lên nhức cả đầu. Khang tức giận hậm hực với cô nàng cứng đầu kia:
- Tôi ghét nhất con gái loại này.
- Ai bảo gật đầu thì là đồng ý nào? Tại anh ngốc thôi.
- Sao cô lì lợm vậy?
- Ba tôi còn chưa dám nói tôi như vậy... Đồ hỗn láo!
Cô nàng tặng hẳn cho Vương Khang ly pepsi đầy, bằng cách hất hẳn vào mặt anh làm Khang đứng như trời trồng giữa tiệm KFC có cả một tốp học sinh vừa mới vào quán. Vương Khang mặt mày ướt sũng bỏ cầm lấy cuốn tiểu thuyết và mặt đỏ ngầu liếc nhìn:
- Cô giỏi lắm! Đừng để tôi gặp lại cô.
Vương Khang vừa bỏ đi thì có một ông già tóc bạc trắng mặc veston bước vào ngồi cạnh cô nàng. Ông nhăn nhó:
- Cô chủ à, về được rồi. Ông chủ và cậu chủ chờ cô cùng dùng bữa đấy.
- Tôi ở Hong Kong bấy lâu nay mà ông ta không thèm hỏi đến tôi một lời, tại sao tôi lại không thể để ông ấy đợi lâu một chút hả?
- Ông chủ bận việc mà cô. Chúng ta về thôi!
- Tôi nghe lời ông đó.
- Tôi biết cô chủ ngoan nhất mà.
Đi ngang bàn của Vương Khang, trông thấy anh làm rơi lại thẻ làm việc. Nhã Trúc nhặt lên và đắc chí:
- Đỗ Vương Khang - tòa soạn báo “người thời thượng”
- Cô lẩm bẩm gì vậy ạ?
- Không. Chúng ta về thôi!
Cô nàng đắc chí lên xe với nụ cười tinh quái. Chẳng hiểu trò tiếp theo cô chơi khăm Vương Khang sẽ là gì đây????

-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.movigame.wap.sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.movigame.wap.sh – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------

Chap 8:

Gia đình họ Âu lâu ngày mới có được bữa cơm nhiều hơn 3 người. Cô con gái út từ Hong Kong trở về vốn là được sống với mẹ và được ăn học bên đó. Trình Can về tới nhà, gặp cô em út mừng ra mặt:
- Về rồi sao hả nhóc?
- Em lớn rồi. Anh cứ gọi em là nhóc hoài.
- Sao không gọi anh hai đón? Muốn tạo bất ngờ à?
- Ba đã cho quản gia ra đón rồi mà.
- Hai đứa có thôi hay không? Sao không đứng nào chào dì hết vậy?
- Dì?
Cô em mắt tròn mắt dẹt nhìn Trình Can, anh chàng nhỏ nhẹ:
- Ba đã kết hôn với cô ấy. Bí mật và...
- Kết hôn? Khi mẹ mất chưa lâu à? Ba ơi... Nói gì đi chứ? Sao lại kết hôn với người như thế này? Thật là trơ trẽn...
- Nhã Trúc, con im đi! Không được hỗn. Dù gì đây cũng là vợ của ba.
- Vợ của ba nhưng không phải mẹ của con.
- Nhã Trúc,ba cảnh cáo con...
- Thôi đủ rồi. Hai người làm cái gì vậy? Cãi nhau vì người ngoài à?
Trình Can lên tiếng, kéo cô em Nhã Trúc ra khỏi bàn. Ông Minh giận dữ:
- Con lớn rồi. Không phụ ba dạy dỗ em thì thôi sao lại hỗn theo nó thế? Ba danh chính ngôn thuận kết hôn với cô ấy, sao lại là người ngoài?
- Ba kết hôn với người khác tức là ba đã chọn cho ba một gia đình khác. Không phải cùng tụi con nữa.
Nhã Trúc hét lên trong nước mắt. Trình Can ôm em gái vào lòng và nói:
- Ba có quyền chọn cho mình hạnh phúc riêng. Nhưng không có nghĩa là tụi con cũng phải chấp nhận. Nhé!
Đưa Nhã Trúc về nhà riêng của mình, Trình Can thở dài nhìn cô em gái và nói:
- Lần này em về bao lâu?
- Mẹ mất rồi. Ở bên đó với dì tuy không khổ cực gì cả nhưng em có cảm giác thiếu thốn lắm. Thiếu thốn tình thương yêu. Em không về Hong Kong nữa đâu.
- Sao lại không? Em đang học bên đó mà. Bỏ rơi hết à?
- Em vẫn có thể về đây học tiếp. Hoặc đi làm cho công ty của anh hai mà.
- Không phải là em gái của anh thì có thể vào công ty được đâu. Với lại em vẫn còn nhỏ!
- Không lẽ anh lại muốn đuổi em về lại Hong Kong?
- Anh hai không đuổi. Nhưng...
- Nhưng cái gì?
- Thôi, tìm cái gì bỏ vào bụng trước đi. Em hỏi nhiều quá!
Minh Thư chạy bộ quanh nhà, tình cờ đi ngang sân tennis, cô trông thấy bóng dáng ai đang tập luyện rất siêng năng với những cú đánh cực mạnh. Cứ ngỡ là Trình Can, Minh Thư bước vào sân và mở lời:
- Anh siêng tập quá nhỉ?
Chàng trai quay lại và ngạc nhiên nhìn, không ngờ đó lại là Kỳ Tuấn. Kỳ Tuấn cũng nhìn Minh Thư rồi lại bỏ vào trong và lấy khăn lau mồ hôi:
- Cô cũng biết cuộc chiến của chúng tôi ngày mai à?
- Ngày mai? Cuộc chiến nào?
- Cứ mà hỏi Âu Trình Can đi!
- Trình Can và anh biết nhau à?
- Xem ra cô vẫn chưa biết thân thế của hắn hả?
Minh Thư lắc đầu, Kỳ Tuấn nhếch mép cười:
- Chiếc ghế của cô đang ngồi, lẽ ra ba hắn sẽ để lại cho hắn nếu như hắn ngoài thời trang ra thì không đam mê kinh doanh gì cả.
- Trình Can là con trai của ông Minh à?
- Lúc ngạc nhiên trông cô kém quyến rũ nhỉ?
Kỳ Tuấn vẫn tiếp tục những cú đánh bóng thật chính xác, anh treo ở góc xa một chiếc khăn và Tuấn đánh cực chính xác vào chiếc khăn đó không lỗi một quả nào. Minh Thư nhìn một chút rồi nói:
- Anh chơi cũng khá nhỉ?
- Sáng chủ nhật tôi phải quyết đấu mà.
- Thế tại sao lại phải quyết đấu?
- Vì sao ư? Mai thi...
Đến Trang
Tags: Truyện, hay, Kế, hoạch, làm, bố, Góc, đọc, truyện
Game hay tuyển chọn
Long Tinh 2 Long Tinh 2
Thế giới Long Tinh lâm vào cảnh hỗn loạn chưa từng có. Liệu trong thời đại loạn lạc ấy, có thể xuất hiện một vị anh hùng mới nắm giữ số mệnh trong tay, bước lên ngôi vị cao nhất?
Load: 0.000565s
U-ON
Nhấn vào đây để đi tiếp..>>
C-STAT
Trình duyệt web cực nhanh cho di động miễn phí !