hật nực cười.
- Chỉ là suy nghĩ thôi mà. Đồng ý công việc ở đây cho tớ một mức lương hấp dẫn nhưng tớ phải lên lãnh đạo cả một tập thể nhếch nhác làm việc không có một chút xíu tâm huyết. Tớ cực kỳ ghét chuyện lười biếng và trễ nãi trong giờ làm việc, những ngày đầu, tớ đếm gần như là hơn nửa số người đi trễ... Thật là chẳng ra làm sao!
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.movigame.wap.sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.movigame.wap.sh – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
- Cậu thôi nghiêm khắc một chút đi. Nới lỏng ra một chút. Cậu lên làm lãnh đạo mà cứng nhắc quá thì coi chừng bị lật đổ nhanh đấy.
- Tớ không tin tớ không giải quyết được mớ hỗn độn này.
Minh Thư hơi quá khích, cô quá trớn quăng luôn cái điện thoại trên tay. Một tiếng va chạm, có vẻ như cái điện thoại đã văng trúng ai đó. Minh Thư và Ánh Tuyết đứng dậy, một quý ông đang ngồi làm việc đang xoa cái đầu dữ dội vì cái điện thoại quăng trúng ngay đỉnh đầu. Mọi người xung quanh chú ý, Minh Thư mím môi rồi tiến lại:
- Là lỗi của tôi...
- Cô nói chuyện lớn chưa đủ phiền hay sao mà còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay thế.
- Tôi xin hoàn toàn chịu trách nhiệm.
- Không sao đâu. Mọi chuyện đều có thể giải quyết được mà.
Rồi giọng nói đó, gương mặt đó, khá cuốn hút quay lại nhìn Minh Thư và nhỏ nhẹ:
- It’s okay!
Khác với vẻ mặt khó tính của ông bị Minh Thư quăng trúng, anh chàng ngồi ở phía đối diện nở một nụ cười tỏa nắng dành cho Minh Thư. Nụ cười mang đậm dấu ấn câu nói “It’s okay” mà anh chàng vừa nói với cô. Minh Thư mỉm cười và cúi đầu như để xin lỗi một lần nữa khi anh chàng lấy điện thoại trao lại cho cô. Ngày chủ nhật đầu tiên ở Sài Gòn của Minh Thư là như thế...
Sáng hôm sau, khi Tuấn vừa mắt nhắm mắt mở bước xuống xe thì gặp một anh chàng trông khá công tử bột đứng trầm ngâm trước cổng tòa soạn. Chợt nhớ ra đây là thời điểm các cô cậu sinh viên tập sự hay tới làm việc, nghĩ rằng sắp có một osin mới, Tuấn lại bắt chuyện:
- Chú em tơi đây tập sự à?
- Đây là tòa soạn của tạp chí “Người thời thượng” sao?
- Trông nó lớn quá sức tưởng tượng của chú em ư?
- Không...
Anh chàng có nước da trắng như bột đẩy gọng kính lên sát mắt một chút rồi bĩu môi:
- Nó nhếch nhác hơn tôi tưởng.
Tuấn khá ê mặt nhưng cũng mỉm cười và đẩy lại cái cravat ôm sát bâu áo. Anh chàng kính cận cuối cùng cũng tìm được phòng nhân sự để xin thực tập. Nhưng Minh Thư cũng vừa lúc rời khỏi thang máy bước ra, cô nhìn sơ qua anh chàng sinh viên rồi nói:
- Đến thẳng phòng của tôi. Tôi sẽ là người xem xét việc tuyển chọn cậu.
Tuấn trông thấy lấy lời trêu đùa:
- Cô có vẻ thích trai trẻ hơn nhỉ?
- Thái Kỳ Tuấn, tôi cảnh cáo anh. Đừng có đùa giỡn kiểu đó! Tôi kỷ luật anh đấy!
- Cùng làm việc với nhau, tôi không đùa giỡn xã giao được à?
- Nhưng kiểu đùa giỡn của anh làm người khác không thích. Xã giao không có duyên!
- Hay là cô muốn tôi phanh phui...
- Tôi cấm anh!
Minh Thư đập mạnh bàn làm mọi người phải chú ý, Kỳ Tuấn chỉ mỉm cười huýt sáo và bỏ đi. Vào phòng của Minh Thư, anh chàng được cô mời một ly nước, Minh Thư nói:
- Đừng căng thẳng quá! Tôi cũng là người mới ở đây. Tôi là Minh Thư! Còn cậu?
- Đỗ Vương Khang. Vừa tốt nghiệp khoa Báo chí-Truyền Thông ĐHQG Tp. Hồ Chí Minh.
- Giống trả bài quá! Co giãn một tí đi nào!
- Chị khá dễ giải và thân thiện khi chỉ còn lại hai người nhỉ?
- Chỉ là tôi không muốn cho họ thấy điều này ở tôi.
- Tại sao?
- Vì điều đó là cần thiết.
- Nếu tôi nói tôi cảm thấy chị có nụ cười rất đẹp. Tôi có bị mắng té tát như anh lúc nãy không?
Minh Thư mỉm cười vỗ vai Khang và nói:
- Bây giờ thì không. Nhưng... mai mốt thì có đấy.
- Tại sao lại là mai mốt?
- Cậu và tôi đều là người mới. Chúng ta chưa bị hòa chung vào cái vòng xoáy hỗn độn chẳng đâu ra đâu. Tôi sẽ chấp nhận và thử việc cậu trong 3 tháng nếu cậu đồng ý với những yêu cầu mà tôi đưa ra trong khoảng thời gian này.
- Ý chị là...
- Hãy làm tốt mọi điều trong cái bảng này. Rồi cậu sẽ được tuyển.
Cầm lấy bảng nội quy mà Minh Thư đưa, Khang thở dài khi anh vừa thoát khỏi kiếp nội quy của trường học thì giờ phải sống trong cái nội quy còn gò bó hơn rất nhiều. Tuy nhiên, Khang đã gây mất điểm trầm trọng với ba mẹ và anh chàng không thể tiếp tục rong ruổi theo cái nghề mà anh yêu thích như một hồn ma dất dưỡng không ai chịu nhận. Khang đặt bảng nội quy xuống, ánh mắt sáng láng đáp lại Minh Thư:
- Tôi đồng ý. Xin chị cho tôi gia nhập!
- Good!
Khang bước ra ngoài, bàn làm việc của anh sát với bàn làm việc của Kỳ Tuấn. Vương Khang nhìn Kỳ Tuấn, anh chàng nhếch mép cười:
- Vượt qua bài test của con girl đó không quá khó khăn chứ?
- Anh đang gọi sếp là girl một cái sỗ sàng thế à?
- Này, cậu là người mới. Cậu cần biết cậu đang ngồi cái chỗ mà biết bao nhiêu người muốn ngồi đấy. Nhìn kìa!
Kỳ Tuấn chỉ cho Vương Khang thấy những ánh mắt lả lơi của mấy cô nàng đang hướng về phía Kỳ Tuấn và những ánh mắt ấy long lanh lên biết bao khi nhận được nụ cười và cái nheo mắt từ anh. Vương Khang nhìn một cách vô cảm và nói:
- Tôi không quan tâm.
- Cậu là gay à?
- Không.
- Thế thì vì sao?
- Vì anh không phải là người có quyền nhất ở đây.
- Khá lắm nhóc con. Chân ướt chân ráo vào đây mà bày đặt lên giọng hả?
- Xin lỗi, phiền anh im lặng để tôi làm việc.
Bước đầu, Minh Thư đã dần ổn định lại cái tòa soạn này. Ít ra mọi người đã bị cô đánh trúng tâm lý, đó là sợ bị kỷ luật và mất lương. Dù tác phong thực hiện chưa được hợp tác cho lắm nhưng cô đã thành công. Việc đào tạo ra những người như Đỗ Vương Khang vẫn còn khá khó khăn, nhất là khi tòa soạn này nhân viên nữ, đa số là những cô gái trẻ rất nhiều. Và số đông lại mê mệt Thái Kỳ Tuấn - kẻ bất trị. Đối thủ số 1 của cô trong việc quật lại hình ảnh tờ tạp chí uy tín ngày nào.
Chap 4:
Minh Thư lại có mặt trong những quán cà phê sang trọng vào mỗi buổi sáng để thưởng thức tách cappuccino. Nhận được e-mail từ Vương Khang, cô gật đầu và mỉm cười hài lòng khi công việc ngày hôm qua cô giao anh đã hoàn tất một cách triệt để. Không những như vậy mà còn làm tốt hơn những gì cô nghĩ. Thư nhoẻn cười nghĩ rằng mình đã có một tín nhiệm tốt. Máy điện thoại chợt rung lên, Thư không muốn bắt máy, nhưng nghĩ gì đó, cô lại nhấn nút...
- Alô...
- Chào buổi sáng.
- Anh không sợ trễ giờ à ? Miệng anh còn bốc mùi thối vì chưa đánh răng đấy.
- Phải nói hôm nay cô ăn mặc rất sexy.
- Im đi. Tôi không thích cái thói đùa nham nhở đó của anh.
- Nhưng chưa bước vào tòa soạn. Dù tôi có nói gì thì tôi cũng đâu bị kỷ luật phải không?
- Vậy thì tôi có quyền tắt máy. Chào!
Minh Thư vừa đặt điện thoại xuống thì Kỳ Tuấn từ tốn bước tới với nụ cười khinh khỉnh nhìn Minh Thư. Cô nhăn mặt khó chịu:
- Anh cứ như từ dưới đất chui lên!
- Chỉ là lúc gọi cho cô tôi đang đứng trước cửa quán này thôi.
- Tính tiền...
- Này, chờ đã... Cô không thể nói chuyện với tôi nhiều hơn một câu sao?
- Chúng ta đã nói với nhau rất nhiều. Lúc ở toàn soạn...
- Nhưng tôi không muốn nói chuyện với cô chỉ là chuyện công việc.
- Còn tôi thì chẳng muốn dính líu gì tới anh ngoài công việc ra cả. Làm ơn tính tiền...
Nhưng đến khi anh chàng phục vụ đem hóa đơn ra, Minh Thư mới phát hiện, bóp tiền cô đã để ở ngoài. Toàn bộ tiền bạc đã nằm ở nhà, không còn một đồng xu dính túi. Minh Thư gãi đầu:
- Có thể thanh toán bằng thẻ không? Tôi...
Kỳ Tuấn cười hằng hặc móc tiền ra và trả tiền cho Minh Thư. Anh nói:
- Em yêu, anh đã nói để anh tính tiền cơ mà. Giờ thì chúng ta đi nào!
- Thái Kỳ Tuấn, anh dám...
Kỳ Tuấn kéo Minh Thư vào xe của mình rồi lao đi. Minh Thư hét lên:
- Thả tôi xuống...
- Cô nợ tôi tách cappuccino ấy đấy.
- Ok! Tôi sẽ trả anh ngay lập tức.
- Không. Tôi không thích trả bằng tiền. Tôi thích cái khác cơ.
- Tôi chỉ có thể trả anh bằng tiền.
- Cô có thể trả nợ cho tôi bằng cách hôn tôi mà.
- Cái gì? Còn khuya.
- Vậy thì cô phải chấp nhận một sự thật là cô nợ tôi. Dù cô có cố trả nhưng tôi không lấy thì cô vẫn nợ tôi thôi. Cô không có quyền cưỡng ép tôi phải nhận số tiền mà tôi đã anh hùng ra tay cứu giúp cô khỏi cơn bẽ mặt.
- Anh mà là anh hùng à? Nực cười thật.
- Cô nghĩ đi, nơi đây dù paparazzi không động nghẹt như Hollywood, nhưng cô là Tổng biên tập của một một tờ tạp chí lớn. Ngày hôm sau sẽ tràn ngập những cái tin cô không có tiền trả cà phê đấy. Mà người đăng tin sẽ là tôi!
- Thái Kỳ Tuấn, tôi thách anh đấy!
- Tôi không thích chơi thách đố. Vì tôi không bao giờ có khái niệm chùn bước, thách là tôi làm thiệt đấy. Khi đó đừng có hối hận.
- Anh đừng có quá đáng và vô lý như vậy. Tôi không làm đâu!
- Vậy thì để tôi hôn em!
Kỳ Tuấn thình lình thắng xe lại và chồm sang ôm hôn Minh Thư. Bất thình lình cô nàng không cựa quậy gì được, để yên vài giây, cô lại xô Kỳ Tuấn ra và tát vào mặt anh một cái thật mạnh. Kỳ Tuấn mỉm cười nhìn Minh Thư, cô cáu kỉnh và tức giận, tát anh thêm một cái bên má đối diện rồi chỉnh sửa lại trang phục và bước xuống xe. Không quên để lại lời cáu tiết:
- Vô liêm sỉ!
Kỳ Tuấn mỉm cười hài lòng với thành quả mà mình đạt được. Nhưng quả thực cô nàng đánh hơi đau làm mặt anh vào tới bàn làm việc rồi vẫn thấy nóng rát. Nhìn Minh Thư vẫn trở lại phong thái lạnh lùng và khó chịu khi ngồi vào trong phòng kín, Kỳ Tuấn nhìn vào và mở điện thoại ra bấm liên tục. Vài giây sau, chuông reo báo tin nhắn reo lên, Minh Thư nhận được dòng tin nhắn từ số máy mà cô căm ghét:
“ - Thái Kỳ Tuấn này chưa từng cua gái thất bại, để xem tôi có thể chinh phục em trong bao lâu. Tôi thích chinh phục em không phải vì tôi yêu em, mà là vì em là một kẻ khó đánh bại, nên tôi phải đánh bại, babe!”
Vừa đọc xong, cô như muốn quăng cái điện thoại đi chỗ khác và liếc nhìn Kỳ Tuấn. Cô ghét cái giọng cười giễu cợt trông rất đểu cán của anh. Cô cực kỳ dị ứng loại đàn ông như vậy. Nhìn Kỳ Tuấn cứ mãi lo hết đá lông nheo với cô này lại đi nhắn tin và nói chuyện điện thoại, Vương Khang nhăn mặt:
- Tại sao những nơi thế này lại chứa loại người như anh?
- Tại sao không?
- Quá dư thừa.
- Cậu đừng nghĩ chú tâm với công việc tức là sẽ được việc. Nơi đây chỉ trọng dụng tài năng, không có khái niệm “lấy cần cù bù thông minh” ở đây. Cậu vẫn còn phải tìm hiểu tôi nhiều đấy!
- Tôi chỉ cần biết ai là người tối cao nhất, có quyền hạn nhất ở đây. Và câu trả lời tôi nhận được không phải là anh, thế nên việc tìm hiểu anh tôi nghĩ là không cần thiết.
- Đỗ Vương Khang, cậu là người mới...
- Tôi là người được tuyển. Đừng lên giọng với tôi vì anh là người tới sớm hơn tôi. Tôi không quan tâm! Tôi không cần biết!
Minh Thư làm việc đến đau cả xương sống, nhìn ra ngoài, mọi người ai cũng làm việc với cái thái độ chỉ vì sợ mất chén cơm manh áo. Cô đang phân vân suy nghĩ, chợt nhận được tin nhắn. Minh Thư rời khỏi văn phòng, cô đến một nơi khá xa tòa soạn để gặp ông Minh. Ông mỉm cười ngồi chờ sẵn:
- Cô uống gì?
- Nước lọc.
- Đơn giản thế à?
- Phải.
- Trông cô phờ phạc quá.
- 10 ngày tiếp nhận tòa soạn của ông. Tôi không cảm nhận được nơi đây là không khí của một tờ tạp chí. Họ chỉ thời thượng cho họ chứ không phải làm nhiệm vụ mang lại cái thời thượng rộng khắp cho mọi người cùng biết.
- Cô đã nhận hợp đồng, cô chỉ có thể than với tôi còn tôi thì không thể giúp gì cho cô. Đây là bài toán mà cô đã vào phòng thi thì phải giải cho bằng được.
- Tôi không thể hiểu tại sao những con người như Thái Kỳ Tuấn lại có thể có được tiếng nói riêng trong tòa soạn. Anh ta kéo cả một tập thể lười biếng chỉ biết ăn chơi về phía anh ta. Tôi không biết tôi có thể kéo dài trong bao lâu nhưng thực sự là tôi rất muốn sa thải những người như Thái Kỳ Tuấn.
Ông Minh điềm tĩnh uống một chút rượu vang rồi nói:
- Cậu ta đã theo tôi 7 năm, trong khi cô chỉ mới làm việc với cậu ta hơn 1 tuần. Cậu ta có tất cả những ưu điểm mà những người như tôi muốn có. Sở đoản duy nhất của cậu ta chỉ là cái thói ngang tàng, vô kỷ luật và hay đùa giỡn thôi.
- Anh ta không hòa vào một tập thể, anh ta cứ luôn tìm cách chống đối tôi. Thử hỏi...
- Minh Thư, bình tĩnh đi. Nếu cô sa thải Kỳ Tuấn, tôi không có quyền chỉ trích cô nhưng nói thật là cô đã lãng phí đi một nhân tài đấy.
- Nhân tài không có thiếu. Tôi không cần những người vô kỷ luật như vậy. Anh ta mà cố chống đối tôi một lần nữa thì tôi sẽ làm thật đấy.
Minh Thư bỏ đi. Cô bực tức về văn phòng, không thể tin được Thái Kỳ Tuấn lại đang ngồi giữa tòa soạn mà ôm ấp mấy cô nàng đồng nghiệp một cách lộ liễu. Chẳng những vậy còn đang biêu riếu về nụ hôn Tuấn đã cướp từ cô qua camera của tầng hầm để xe. Minh Thư giận quá hóa liều, đứng trước mặt mọi người, Minh Thư hằn giọng:
- Thái Kỳ Tuấn, lấy danh nghĩa là tổng biên tập tờ bào Người thời thượng. Tôi tạm đình chỉ công tác của anh vì những hành động này.
- Cái gì ?
Kỳ Tuấn đang cười nói hả hê, anh suýt rơi xuống sàn đứng dậy nhìn Minh Thư:
- Cô vừa nói cái gì vậy?
- Tôi nói tôi tạm đình chỉ công tác của anh. Mong anh sớm nhận ra nguyên nhân và hãy tự trở lại chính mình.
- Lý do gì chứ?
- Anh có thể lên phòng tôi để chúng ta làm việc với nhau.
Minh Thư lạnh lùng nhìn Kỳ Tuấn. Anh chàng nóng giận lên phòng Minh Thư và đóng muốn sập cánh cửa. Minh Thư nói:
- Có thắc mắc gì?
- Tại sao lại đình chỉ? Cô có biết cô đang làm cái việc mà chưa ai dám làm kể từ lúc tôi vào đây không?
- Và giờ tôi đến đây. Tôi làm.
- Cô khá lắm. Được thôi! Nghỉ thì nghỉ. Tôi chờ xem số ra kỳ này, không có tôi, đầu trang báo sẽ nhếch nhác ra sao. Khi đó đừng có quỳ trước mặt tôi mà xin tôi trở lại!
Kỳ Tuấn tháo thẻ nhân viên ra quăng mạnh xuống bàn rồi bỏ đi. Minh Thư thở dài nhìn theo, cô biết mình đã nóng giận quá mức nhưng dù sao cô cũng không thể chấp nhận việc mình bị xúc phạm như vậy.
Mặc cho một đoàn con gái theo an ủi và nài nỉ, Kỳ Tuấn đứng giữa toàn soạn và hét:
- Hoàng Ngọc Minh Thư, có ngày cô sẽ phải quỳ trước nhà tôi mà xin lỗi tôi.
Hai tay bóp chặt, nghe tiếng chuyển động của xương. Mặc cho mọi tiếng bàn tán xôn xao, cuộc họp nóng được diễn ra vài phút sau khi Kỳ Tuấn bị đình chỉ công tác. Minh Thư vẫn gương mặt lạnh lùng và nói:
- Tôi hoàn toàn không có lý do gì để hối hận dù tôi vừa tự làm khó chính mình khi đình chỉ một trụ cột của toàn soạn. Nhưng nguyên tắc làm việc của tôi không dành cho những người vô kỷ luật, dù anh ta có tài năng đến đâu. Tòa soạn chúng ta đang gặp khó khăn, tôi mong số ra sắp tới sẽ đạt doanh thu cao hơn. Dù mọi người có ủng hộ anh Tuấn thì cũng đừng vì thế mà chống chọi lại tôi, hãy sống và làm việc vì chính mình. Đừng vì trả đũa hộ ai cả! Mọi người có ý kiến gì không?
Đổi lại chỉ là một sự im lặng, Minh Thư nói tiếp:
- Tạm thời tôi giao lại phần làm việc của anh Kỳ Tuấn cho Vương Khang. Cậu làm được chứ?
- Thưa Tổng biên tập. Tôi sẽ cố gắng hết sức!
- Được rồi. Cố gắng phát huy! Cứ coi như đây là bài test thử thách cậu vào tòa soạn làm việc.
- Cảm ơn Tổng biên tập đã tin tưởng.
Cuộc họp kết thúc. Nhiều người vẫn còn khá sock trước những gì diễn ra chiều nay:
- Con bé đó ghê thật! Dám đuổi cổ thẳng cẳng Thái Kỳ Tuấn...
- Nhưng phải nói cô ấy dám làm điều đó là cô ấy rất can đảm rồi.
- Thôi cố gắng mà hoàn thành việc của mình. Đừng đụng ổ kiến lửa đó nữa!
Chap 5:
Kỳ Tuấn sau một đêm đã đời quậy tưng bừng ăn mừng việc bị “đình chỉ công tác” vô thời hạn. Sáng ra thức dậy, Tuấn cảm thấy đầu nhức cực kỳ. Đã gần 12 giờ trưa, Tuấn gọi điện thoại rủ chiến hữu đi quậy tiếp. Và lần này là số điện thoại của Bùi Đàm Phúc, tay luật sư láu cá, cũng là một dân sát gái chuyên nghiệp. Đang làm việc bận rộn đến mấy, khi thấy số điện thoại của Kỳ Tuấn, Đàm Phúc cũng xoắn tay lên và đến chỗ hẹn...
- Hóa ra là cậu bị cái bình bông ấy đuổi cổ à?
- Chỉ là đình chỉ công tác thôi.
- Có thiếu gì cách chơi cô ta. Sao lần này lại chịu trận thế?
- Con nhỏ này không như những đứa con gái từng qua tay tớ. Rất đáu để, thông minh và hơn nữa, nó cực kỳ lạnh lùng.
- Lạnh nhạt thì đã sao? Có rượu vào thì ấm lại hết.
- Đùa à? Ý cậu là gì?
- Chỉ là nói thôi. Cậu có vẻ chịu chiếu dưới cái bình bông đó sao?
- Cái tòa soạn đó không có tớ thì chả làm ăn gì được đâu. Để tớ xem cô ta dùng biện pháp gì đưa tớ quay trở lại...
- Đoán xem... Hiến dâng thân xác à?
- Không phải là phong cách của cô ta.
- Chứ làm gì? Không lẽ quỳ trước mặt cậu thì cậu mới chịu.
- Ít ra cũng phải như thế. Không làm cô ta nhục nhã, tớ nhất quyết không trở lại đâu.
- Cậu không trở lại à? Mà văn phòng luật sư của tớ cũng đang trống một chân đấy.
- Làm gì?
- Bảo vệ.
- Ơ cái thằng này, dám chọc quê tớ à?
- Đùa tí thôi. Đừng làm nhăn cái sơmi mà một em đã tận tình mua từ bên Italy về tặng tớ chứ.
- Ghê vậy ta.
Cùng nhau cạn ly, Kỳ Tuấn nói:
- Ít ra tớ đã hôn được cái bình hoa đó.
- Một nụ hôn cưỡng ép chứ gì.
- Không thể phủ nhận cả 3 vòng của cô ta đều sexy.
- Mê rồi à?
- Thứ đó Thái Kỳ Tuấn này không phải thiếu thốn gì. Nhưng cái gì càng khó nuốt, tớ lại càng muốn nuốt chửng.
- Đừng ngạo mạn kiểu đó. Phải biết mình biết ta trăm trận mới trăm thắng ông bạn của tôi ơi!
Cùng nhau ngắm nhìn mấy em xinh đẹp nhảy điên cuồng, Đàm Phúc nói:
- Đại ca của chúng ta không biết bây giờ như thế nào nhỉ?
- Tại sao anh ấy lại đồng ý đi theo một người như Phương Dung?
- Gọi chị hai đi chứ!
- Không thích.
- Tớ cảm thấy đại ca của chúng ta đâu quá yêu Phương Dung.
- Chỉ vì trách nhiệm với cái bào thai của cô ta thì không phải là cách xử sự của một người chúng ta gọi là đại ca.
- Để hôm nào tớ liên lạc thử...
- Cũng được. Mấy năm trời chẳng nghe tin tức gì. Không biết ở bên Mỹ đại ca có kết nạp thêm được đàn em nào không nhỉ?
- Thôi, cạn!
Minh Thư sau giờ làm việc, đi cà phê mãi cũng chán, cô đi tập yoga và chạy bộ. Cái ipod đang hát ngon trớn lại bị rơi ra làm Minh Thư chạy không tập trung. Một cú va chạm mạnh, mở mắt ra thấy có người đang xoa xoa cái trán của cô, Minh Thư ngồi bật dậy...
- Đừng sợ... It’s okay.
- Lại là anh à?
Minh Thư nhận ra anh chàng có nụ cười tỏa nắng đang xoa xoa cái đầu của cô.Anh chàng mỉm cười:
- Thật may mắn vì được cô nhận ra.
- Tôi bị ngất à?
- Chỉ bị choáng một lúc. Tôi đưa cô vào chỗ mát.
- Tôi đụng vào đâu của anh mà bị ngất ra thế?
Anh chàng gãi đầu chỉ vào cái cây vợt tennis bị cong một bên rồi nói:
- Tôi nghĩ cô nên đi kiểm tra lại phần đầu.
- Tôi va vào đó mạnh như thế mà không đi cấp cứu tại chỗ là may lắm rồi.
- Lỗi là ở tôi. Đi ngoài đường mà cứ táy máy tay chân về cú đập bóng ăn điểm đẹp của tôi lúc nãy.
- Tôi mà có mệnh hệ gì, anh phải nuôi tối suốt đời đó.
- Cũng không sao. Cô là một người thú vị. Tôi sẽ đồng ý mà.
- Anh hài hước thật.
- Nhà cô ở đâu? Tôi đưa cô về.
- Không xa đây lắm đâu. Còn anh?
- Tôi chỉ tới để chơi tennis thôi. Cô không biết chỗ cô sống có một sân tennis rất tuyệt à?
- Tôi không để ý cho lắm. Công việc của tôi bận quá...
- Khi nào rãnh tôi sẽ dắt cô đi tập. Tennis rất thú vị.
- Vậy đi. Tới nhà tôi rồi.
- À, tôi biết rồi nhé!
- Thôi chào anh. Về nhà cẩn thận.
Anh chàng có dáng đi rất nhanh nhẹn, Minh Thư vừa định đứng dậy đi vào nhà thì anh chàng quay lại:
- Tôi chưa biết tên cô?
- À...
- Sao? Tên cô là gì?
- Tôi là Minh Thư. Còn anh?
- Trình Can.
- Tên anh đẹp lắm.
- Nhiều người nhận xét cái tên của tôi nghe lạ nhiều hơn là đẹp.
- Thì... đẹp lạ!
- Hân hạnh được biết cô.
- Rất vui được làm quen với anh.
Những tưởng Trình Can chìa tay ra để nhận cái bắt tay của Thư nhưng anh lại khẽ lắc đầu. Mỉm cười nhìn Minh Thư và nói:
- Tôi chìa tay ra, là muốn mượn điện thoại của cô.
- Để làm gì?
Trình Can im lặng và bấm liên hồi, sau đó điện thoại của anh reo lên. Trình Can nháy mắt:
- Tôi đã có số điện thoại của cô rồi nhé!
- Đây là cách anh xin số điện thoại đó sao?
- Đôi khi nó hữu dụng.
Những ngày làm việc không có Kỳ Tuấn, tất cả các chuyện từ lớn đến nhỏ đều được truyền tai nhau rất lặng lẽ.Nhịp thời gian ở đây cũng trôi chậm đi. Có lẽ vì thiếu giọng cười và tiếng nói của người được xem là có quyền lực ngầm ở đây. Nhưng Minh Thư không quan tâm điều đó, cô cũng muốn chứng minh lời nói của Kỳ Tuấn có phải là thật hay không. Nếu như thế thì quả thực công việc mà cô đảm trách sẽ không hề nhỏ. Nhìn sơ qua thì bằng cấp của mọi nhân viên ở đây đều không ai tầm thường, không ít người có cả chứng chỉ của đại học nước ngoài, tuy nhiên, có vẻ như điều ấy được phô ra để làm cho cái tòa soạn này thêm trang hoàng, nguy nga hơn thì đúng. Bởi nó chỉ có cái vỏ, còn cái chất của nó thì chưa được như thế. Cô đang đọc bài viết của Vương Khang, anh chàng có một lối viết khá sâu xa và ít làm người đọc chú ý. Nhưng xét góc độ chuyên môn, lối viết này luôn được đánh giá cao. Không như những bài viết dù rất hay, rất đúng nhưng dễ la...