Long Tinh 2 Long Tinh 2
Thế giới Long Tinh lâm vào cảnh hỗn loạn chưa từng có. Liệu trong thời đại loạn lạc ấy, có thể xuất hiện một vị anh hùng mới nắm giữ số mệnh trong tay, bước lên ngôi vị cao nhất?
wap tai game mien phi, game cho dien thoai, game android, game iphone, game java, game mien phi, tai game dien thoai mien phi
Home | Online | Offline | Ứng dụng | Android | Phim 3GP | Truyện | Wapmaster | Upload | Admin
Kế hoạch làm bố - 27| Truyện hay | movigame.wap.sh
Trang chủ > Góc đọc truyện > Truyện hay > Kế hoạch làm bố

Kế hoạch làm bố

Xem: XtCAT -:- 404
XtGem Forum catalog
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 52424310
Visits Today: 272110
This Week: 272110
This Month: 4418756

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


sẽ luôn muốn tìm ra nguyên nhân cái chết của anh và dù sao em cũng cần một nơi nương tựa, dựa dẫm và nơi đó em được yêu thương. Anh từng là tình yêu của em cũng là một vết thương của đời em. Liệu khi nào nó sẽ lành vậy anh? Còn hiện tại? Vết thương thù hận kia ngày một lan rộng. Em không biết mình sẽ làm gì cô ấy nữa. Nhưng việc đầu tiên em phải làm chính là ... xóa anh đi. Em phải bỏ những thứ sẽ mãi mãi không về cùng em để đón nhận những điều sắp thuộc về em. Chào anh, người xưa!

Rồi Phương Dung lạnh lùng mở bật lửa, tấm ảnh cháy đen, cong queo và tan biến dần theo ngọn lửa đỏ. Một ngọn lửa ấm nóng, sâu lắng nhưng lại chất chứa đầy rẫy đau thương và hận thù.



Chap 50:

Lại một đêm thức khuya với những công việc, Đàm Phúc lại online. Và một điều làm anh chú ý, nickname cochongcungnhuko luôn online sau 11h đêm và chỉ sign out sau 2h sáng. Tệ thật. Có gì đó thôi thúc làm Phúc là người chủ động những câu chat đầu tiên:

- Lại online muộn?
- Tôi có phải giải thích k?
- Hai người đang sống ly thân hả?
- Gần như là thế. Tôi đã nằm trên chiếc giường này một mình suốt tháng nay. Và anh ta chỉ về, thay quần áo, xách vali đi tiếp.
- J
- Có nghĩa là gì?
- Cô nên đến văn phòng luật sư.
- Còn giải pháp nào hay không?
- Hoặc là cô đi ngoại tình.
- Không. Tôi theo đạo Thiên Chúa. Tôi sẽ không ngoại tình, như thế là phạm phải điều răn Chúa Trời.
- Tôi đang quen một con chiên ngoan đạo sao?
- Tôi luôn xem lễ mỗi sáng Chủ Nhật ở nhà thờ Đức Bà. Anh có thể tìm tôi ở đó!
- Làm cách nào nhận ra cô trong hàng nghìn người xem lễ?
- Một người phụ nữ có chồng mà cũng như không.
- Cô có nghĩ tôi sẽ tìm ra không?
- Tôi không biết.
- Hay là chúng ta tìm một giải pháp thực tế hơn?
- Giải pháp gì?
- Nói với anh ta, một là quay về làm chồng cô, hai là lôi nhau ra tòa, chia tài sản nhanh để mà cô còn kịp tìm một gia đình mới hạnh phúc hơn.
- Anh kết hôn chưa?
- Tôi sắp có cháu nội. Con trai tôi đã tốt nghiệp Đại học.
- Tôi có nên gọi anh bằng chú k?
- Không cần. Đã lang thang trên mạng giờ này tức là tôi vẫn còn đủ trẻ trung để cô gọi một tiếng “anh”.

Đàm Phúc luôn là người sign out đột ngột không bao giờ có một câu bye bye. Anh nghĩ rằng làm như thế mình sẽ hấp dẫn hơn và người ấy muốn gặp lại mình hơn...

Giờ đây Vương Khang có thể ngẩng cao đầu với nghề mình đã chọn, anh đã không học ngành Y như ba mẹ mong muốn mà lại theo cái nghề vốn không ai cảm thấy an toàn dành cho anh. Tuy chưa hẳn đã gọi là giàu, nhưng anh có một mức lương đủ để các cô gái muốn hẹn hò, với vẻ ngoài khôi ngô, tuấn tú, độc thân và lại là một anh chàng không hề tỏ ra xa lạ với chốn chơi bời ở Sài Thành. Anh viết báo ngày càng tiến bộ, với phong thái đĩnh đạc, ít xâm phạm đời tư và rất tôn trọng đạo đức nghề. Nhưng anh biết mình còn phải cố gắng rất nhiều để người đó chú ý.

Khang đến gặp Trình Can và Phương Dung để thử lại đồ cưới lần cuối. Chỉ vài ngày nửa thôi, các nhân viên của tạp chí “người thời thượng” lại bắt đầu sôi nổi xúng xính quần áo đi dự tiệc cưới. Lần này là đám cưới của con trai chủ tịch, Âu Trình Can cũng Tổng biên tập hiện hành Lương Trần Phương Dung. Họ quả là môn đăng hậu đối trong mắt nhiều người. Vương Khang nói:
- Đồ đạc có vấn đề gì sao?
- Không hẳn. Chỉ muốn thử lại để cho vừa vặn hơn thôi.

Rồi cả hai ngừng nói chuyện chỉ để nhìn người con gái ấy bước ra từ phòng thay đồ, không phải là cô dâu Phương Dung mà là Nhã Trúc. Nhã Trúc lúc nào cũng như một nàng công chúa trong cổ tích, xinh xắn và dễ thương. Trình Can thụi nhẹ vào bụng Vương Khang:
- Sao? Em gái tôi đẹp quá hả?
- Chỉ là một cái nhìn.
- Đang cố phủ nhận điều gì? Một người từng bị em gái tôi ruồng bỏ? Hay là hơn thế nữa?
- Một cái tôi của kẻ bị bỏ rơi.

Vương Khang chỉ nhìn thoáng, khi Nhã Trúc còn chưa xuống tới thì anh đã vội thay quần áo của mình rồi nói vội:
- Tôi xong rồi. Mọi thứ không có gì thay đổi.
- Có mặt đúng giờ nhé!

Kỳ Tuấn lái xe về đến nhà, anh nghĩ ra một trò vui và muốn tạo bất ngờ với Minh Thư. Anh rón rén bí mật mở cửa vào nhà mà không để phát ra âm thanh. Tuấn gọi điện thoại cho Minh Thư:
- Chào em!
- Anh về chưa?
- Em đang làm thức ăn phải không?
- Phải. Anh ngửi được mùi à?
- Chỉ nghe âm thanh thôi.
- Thế anh có ăn không?
- Sorry em! Anh có việc nên không về được.
- Vậy hả?
- Em không hỏi vì sao anh không về à?
- Không. Ai cũng có quyền riêng tư.
- Nhưng anh muốn em tò mò riêng tư của anh.
- Để làm gì?

Tuấn im lặng một chút rồi lại nói:
- Nếu bây giờ anh từ bỏ việc riêng của anh mà quay về với em. Em có yêu anh nhiều hơn không?

Minh Thư cảm thấy lạ, cô nhìn điện thoại của mình rồi quay lại, Kỳ Tuấn đang đứng sau lưng cô. Thư mỉm cười, nụ cười làm ướt tim không ít gã trai si mê cô. Tuấn tiến lại gần Minh Thư, cô hỏi:
- Hôm nay định giở trò à?
- Em còn chưa trả lời anh đó.
- Không.

Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư một cách mê mệt, cô lắc đầu:
- Không.
- Anh đã về đây mà.
- Thành tâm hơn một chút đi. Anh cố đi đường tắt với em đó hả?
- Không đâu. Anh thành thật mà. Nói câu mà anh muốn nghe từ em nhất đi.

Minh Thư nhìn Kỳ Tuấn khá lâu, rồi anh lại cúi xuống và hôn cổ, hôn lên tóc rồi lại hôn lên tai. Thư cũng khá nồng nhiệt với những cử chỉ Kỳ Tuấn dành cho. Cô nhắc nhẹ nhàng:
- Mình vẫn chưa ăn tối...
- Anh thích như thế này hơn.

Rồi Kỳ Tuấn làm mỗi lúc một mãnh liệt dù Thư đã mang thai ở tháng thứ 8. Anh bắt đầu cởi tuột hai dây áo Minh Thư xuống rồi đẩy cô xuống giường. Ngay lúc đó, trong tâm trí Minh Thư lại hiện lên cái hình ảnh mà tới giờ phút này cô chưa thể nào quên. Dù giây phút đó cô đang trong say xỉn nhưng vẫn nhớ như in từng chi tiết một. Huống chi nó giống hệt điều Kỳ Tuấn đang làm, anh đang giữ chặt cô và bắt đầu hôn cô mỗi lúc một nhanh. Thư không bao giờ quên cái hơi thở gấp gáp không ngừng phả vào cổ cô và cảm giác đau đớn ở phía dưới và cô có nói gì cũng không bao giờ buông ra...
- Anh... đừng mà ...
- Anh chỉ yêu em thôi.
- Buông ... buông ra...
- Em đừng căng thẳng quá.

Tuấn thì đang đê mê nhắm nghiền mắt mà hôn Thư. Thư vẫn rất sợ, cô không nén nỗi cảm xúc của mình. Thư cô thoát khỏi bàn tay mạnh khỏe của Kỳ Tuấn rồi trong phút sợ hãi Thư đã vung tay lấy vớ lấy cái bình sứ nhỏ mà đập lên đầu Kỳ Tuấn. Anh ôm chặt đầu, cái trán đầy máu mà lăn xuống giường. Thư ngồi dậy quấn chặt chăn rồi khóc nức nở. Tuấn hét lên:
- Em làm sao vậy?
- Em không biết... Em xin lỗi. Đầu em nhức lắm! Em xin lỗi anh ... Đầu anh chảy máu rồi!
- Không sao đâu em! Vết thương nhỏ thôi mà. Không sao đâu! Đừng khóc. Đừng kích động quá.
- Em xin lỗi anh. Em xin lỗi!
- Bình tĩnh nào em yêu. Anh không sao. Em không có lỗi. Anh đã làm em sợ. Anh cần em ở nhà. Anh sẽ tự đi băng bó. Em nhé!

Kỳ Tuấn vịn chặt đầu rồi lái xe đi. Minh Thư ở nhà, cô bối rối và sợ sệt. Một phần nào đó trong cô vẫn chưa quên được đêm bị Kỳ Tuấn làm nhục. Thì ra cô vẫn nhạy cảm và cảm thấy sợ hãi cảm giác lúc gần gũi với anh. Thư sai rồi. Cô vẫn chưa yêu và chấp nhận Kỳ Tuấn như cô đã nghĩ. Cô phải cố gắng rất nhiều dù Tuấn cũng đã làm mọi thứ để chinh phục cô. Nhưng tâm lý chính là trở ngại sau cùng mà cô phải vượt qua. Thư cần làm nhiều hơn thế để vượt qua điều đó.
Vài giờ sau, Kỳ Tuấn trở về, lúc đó trời đã khuya nhưng Thư vẫn chờ Tuấn ngoài phòng khách. Đầu anh đã được khâu lại cẩn thận. Minh Thư ôm lấy Kỳ Tuấn:
- Anh về rồi!
- Ừ. Anh không sao. Em vẫn đợi anh hả?
- Em muốn xem vết thương của anh. Nó không nặng chứ?
- Không. Chỉ đau một chút. Cũng khuya rồi. Mình ngủ thôi em.

Lẽ ra mọi chuyện đã không sao nếu nhưng đêm đó Kỳ Tuấn trở mình làm vết thương đụng vào thành giường và anh bị đau. Tuấn lại vô tình nghe thấy và chứng kiến tất cả, Thư gặp ác mộng. Tuấn không biết trong cơn ác mộng Thư gặp điều gì nhưng dường như cô rất hoảng sợ. Cô nói trong mơ màng:
- Đừng... xin đừng mà ... đừng làm như thế. Buông tôi ra... Buông ra đi... Làm ơn mà! Khôngggg...............

Thư ngồi bật dậy, cô quay sang nhìn Kỳ Tuấn. Anh mở đèn lên:
- Em gặp ác mộng à?
- Không. Chỉ là căng thẳng thôi mà...
- Anh rót cho em ly nước nha.

Thư gật đầu. Kỳ Tuấn vẫn còn miên man suy nghĩ. Anh thấy Minh Thư căng thẳng và khá lo lắng nhưng không hiểu chuyện gì xảy ra. Minh Thư uống một chút nước rồi hỏi Tuấn:
- Lúc nãy em nói gì vậy?
- Anh cũng nghe không rõ. Nhưng em có vẻ sợ lắm. Dạo này có chuyện gì xảy ra với em mà anh không biết vậy?
- Không có. Chắc tại em căng thẳng. Ngày mai em sẽ đi bác sĩ.
- Ngủ đi em.

Một cảm giác hoang mang bao trùm, những tưởng họ đã tìm thấy nụ cười của sự hạnh phúc nhưng thật ra nó không dễ như thế.
Tuấn lo âu nhìn Thư nhắm mắt mà lòng thì vẫn cứ không yên. Phương Dung vẫn một mặt muốn trả thù một mặt muốn Trình Can hạnh phúc. Vương Khang vẫn dành tình cảm cho Nhã Trúc, chỉ là anh đang bị lòng tự trọng của một thằng đàn ông che lấp đi. Nhã Trúc cũng bắt đầu nhận ra, tình yêu thực sự có những lúc ở bên cạnh không hẳn chỉ là trò đùa. Nhưng cô biết làm thế nào một khi đã làm người khác tổn thương.

Tuy nhiên, có một nơi người khác dù cảm xúc có như thế nào thì cũng khó mà làm đối phương tổn thương được. Đàm Phúc lại online ban đêm, có lẽ hai người này đã bắt đầu mến nhau rồi:
- Chào cô nàng thiếu chồng!
- Chồng tôi đang ở nhà.
- Thế sao vẫn online.
- Nhà tôi đâu chỉ có một phòng.
- Tức là ngủ riêng?
- Anh ấy làm ăn với khách nước ngoài, vẫn còn nói chuyện điện thoại bên phòng bên cạnh.
- Chồng cô đang lấy lí do đó.
- Anh đang có một gia đình hạnh phúc. Vì sao vẫn online thế này?
- Vì tôi muốn giúp cô.
- Giúp cái gì?
- Cô nghĩ thế nào về cuộc hôn nhân của mình?
- Nói chung tôi có yêu anh ấy, anh ấy cũng yêu tôi. Nhưng càng ngày tôi càng nhận ra, giữa tôi và anh ấy chỉ dừng lại ở mức tình yêu thôi. Chỉ ở đó mãi mãi. Hoặc là chấm dứt, chứ đi bước nữa như thế này không phải là ý hay.
- Giờ cô nhận ra mình đã sai ư?
- Nhưng tôi đã chọn.
- Đúng. Đã chọn thì phải chấp nhận. Nhưng quan niệm ấy không còn đúng nữa, tôi là một luật sư. Nếu có yêu cầu gì, cô cứ gọi cho tôi. Tôi nghĩ một ngày rồi cô cũng sẽ cần đến nó. Số điện thoại là ...
- Anh đang ước tôi tìm anh để kiếm cơm hả?
- Tôi chỉ giúp người khác nhận ra đâu là đúng đâu là sai rồi cùng họ giải quyết. Đó là công việc của tôi.
- Cho là vậy đi.
- Ừ. Thì sao?
- Nhưng chưa phải là bây giờ.
- Tôi không muốn làm cô bị tổn thương, nhưng thực sự, tôi đoán, một là chồng cô có nhân tình bên ngoài, hai là như cô nói, anh ta đã không còn hứng thú gì với cuộc hôn nhân này nữa.
- Đây là thế giới ảo. Sẽ chẳng ai bị tổn thương hết.

Rồi cô nàng có nickname ấy sign out trước Đàm Phúc, anh chỉ nhếch mép cười rồi nói:
- Sẽ có 1 ngày em tìm đến tôi. Hứng thú với em rồi đấy!

Chap 51:

Minh Thư tìm đến bác sĩ tâm lý, cô kể rõ tình trạng của mình. Trông cô có vẻ rất căng thẳng, sau khi làm xong phương pháp thôi miên. Bác sĩ hỏi Thư:
- Giấc mơ đó làm cô có khó chịu không?
- Tôi rất khó chịu. Tôi sợ. Thậm chí tôi muốn chạy trốn khỏi anh ta. Nhưng tôi không thể làm như vậy. Anh ấy đã làm tất cả chỉ để mong tôi tha thứ và tôi đã những lúc tôi tưởng mình chấp nhận anh và cho qua chuyện đó. Nhưng đêm hôm đó, khi anh ấy có ý định gần gũi thì tôi lại nhớ lại cảm giác đêm đó. Thật kinh hoàng và khủng khiếp.
- Cô có yêu anh ta không?
- Có thể là có.
- Còn trước kia?
- Tôi rất hận anh ta. Thậm chí muốn dùng mọi cách để làm anh ta đau đớn về mặt tinh thần.
- Nguyên nhân là gì?

Minh Thư mím môi một chút rồi cố nói ra:
- Tôi bị anh ta ... cưỡng ép quan hệ... Sau đó tôi buộc phải từ hôn với vị hôn phu trước và phải kết hôn với anh ta vì tôi đã mang thai.
- Một cuộc hôn nhân ép buộc?
- Không hẳn. Tôi còn muốn kết hôn để trả thù, hành hạ tinh thần anh ấy.
- Và cô có thành công không?
- Tôi không biết cái này gọi là thành công hay thất bại. Nhưng thù hận trong tôi không còn nữa, bây giờ, dù chưa thể nói tôi yêu anh ấy nhưng tôi đã nghĩ đến cuộc sống sau này, khi con tôi ra đời, nó gọi tôi là mẹ và người đàn ông ấy là ba.
- Cô vẫn còn nhớ những ký ức của đêm đó?
- Có lẽ suốt cuộc đời này tôi không bao giờ quên.
- Cô còn tình cảm với vị hôn phu cũ không?
- Anh ấy cũng sắp kết hôn. Đúng là lúc mới đầu thì tôi vẫn còn vương vấn nhưng mà, vì nhiều lý do khác nhau, tôi không muốn mình phải bận tâm về những thứ không thuộc về mình. Tôi đã nói, tôi đã chấp nhận cuộc sống mới.
- Cô đang ép lý trí của mình thực hiện những gì phải trôi theo số phận.
- Tức là sao?
- Tôi không nói cô còn tình cảm với người cũ mà xa lánh người chồng hiện tại. Nhưng ở đây, nó đã diễn ra như thế. Cô không quên được khoảnh khắc làm cô trở nên thù hận người đàn ông này thì có lẽ cô sẽ phải bị cảnh đó ám ảnh suốt đời.
- Nghĩa là tôi không có cách nào khắc phục?
- Thật ra, trị tâm bệnh không phải theo một phương thuốc nào cả. Phải tùy thuộc vào cô.
- Tức là tôi phải tập quên?
- Tôi đoán cô là một người có lập trường rất vững nhưng tâm lý thì không được vững như lập trường. Dù nó hơi mâu thuẫn nhưng thực sự đó chính là cô.
- Tôi có cách nào khắc phục không?
- Cô có vui khi sắp được làm mẹ không?
- Có. Tôi rất háo hức. Càng ngày tôi càng yêu nó nhiều hơn. Nó thực sự quan trọng với tôi.
- Còn chồng cô?
- Anh ấy còn nôn nao hơn cả tôi. Thậm chí, tôi đã từng dùng đứa nhỏ để hành hạ anh ấy. Nhưng cũng chính vì tình yêu thương tôi cảm nhận được từ anh ấy dành cho tôi và đứa trẻ.
- Chìa khóa chính là đứa bé.
- Tôi không hiểu. Đứa bé không liên quan đến chuyện quan hệ chăn gối.
- Nhưng nó sẽ làm cô dần quên ám ảnh ngày xưa, cô hãy cảm nhận anh ấy lúc làm cha. Hãy cảm nhận ấy lúc chăm sóc cô, lo lắng và quan tâm cô. Vì cô đang mang thai, tôi không thể cho cô bất cứ loại thuốc nào. Nhưng tốt hơn cô hãy dùng cách đó. Như tôi đã nói, tâm bệnh chữa trị không theo bất cứ một phương thuốc nào. Vậy đi nhé!
- Tôi không thể khống chế mình những lúc nhớ lại những cảnh tượng không hay.
- Hãy đề nghị anh ấy cho cô thời gian. Cô còn cả một thời gian kiêng cử sau sinh mà. Hãy tận dụng mà cảm nhận những điểm tốt của chồng cô.
- Tôi có cần phải gượng ép những ... Anh biết đấy...
- Đã là vợ chồng. Hãy thẳng thắn với nhau. Cô hiểu ý tôi chứ! Tôi chỉ có thể nói rằng, nguyên nhân cô kích động như thế là bắt nguồn từ việc cô đã quá ép bản thân mình chấp nhận cuộc hôn nhân này, tình yêu này, người đàn ông này.
- Không. Tôi cảm nhận mình đã bắt đầu có cái nhìn thay đổi về anh ấy.
- Đúng. Nhưng không... nói đúng hơn là nó chưa chín như tình yêu. Cô hiểu không?
- Tôi có thể làm gì để anh ấy khỏi bị tổn thương nếu tôi nói thẳng ra nguyên nhân?
- Nếu chồng cô yêu thương cô thực sự, anh ấy chắc hẳn chỉ muốn cô thuộc về anh ấy cả thể xác cả tâm hồn. Chứ không phải là một sự gượng ép như vậy.
- Tôi có thể về rồi chứ ạ?
- Cô có thể đến đây nếu tình trạng đó vẫn kéo dài và ngày càng xấu đi.
- Cảm ơn bác sĩ.

Minh Thư vừa quay đi, bác sĩ liền cất giọng:
- Nhân tiện, cho tôi hỏi, bé trong bụng cô là trai hay gái?

Minh Thư lắc đầu...
- Tôi muốn chờ đợi lúc sinh. Tôi thích cảm giác đó hơn.
- Tôi đoán là bé trai đấy.
- Vì sao?
- Chỉ là đoán thôi. Thế còn cô? Cô mong là bé trai hay bé gái?

Minh Thư mỉm cười đặt tay lên bụng:
- Tôi cũng mong là bé trai.
- Ai cũng thích con đầu lòng là con gái mà?
- Không phải suy nghĩ của tôi mang tính tiêu cực nhưng tôi muốn con trai là chỗ dựa vững chắc cho tôi những lúc chồng tôi không có bên cạnh, hoặc vì một lý do nào đó chúng tôi xa nhau. Anh biết đó, đâu phải chỉ ký tên, đeo nhẫn là sẽ cam kết sống với nhau trọn đời.
- Cũng là một suy nghĩ hay.

Minh Thư vừa bước ra không lâu thì Kỳ Tuấn cũng vào đúng ngay bác sĩ ấy. Chỉ là một sự tình cờ mà thôi. Rồi anh cũng kể lại tình trạng y như vậy. Vị bác sĩ đó cũng không thể ngờ được lần đầu tiên trong đời hai bệnh nhân lại là 2 vợ chồng tìm đến ông. Kỳ Tuấn nói:
- Tôi rất muốn giúp cô ấy. Dù tôi đã từng làm cô ấy bị tổn thương nặng nề.
- Anh bắt đầu yêu thương vợ anh trước hay sau khi hay tin cô ấy có thai?
- Bác sĩ tin không? Là lần đầu tiên gặp gỡ. Cô ấy bắt đầu đi vào tim tôi từ giây phút đó. Nhưng tôi không thể hiện được cho cô ấy hiểu và cô ấy ngày càng một thù hận tôi trong khi tôi đã muốn thứ gì thì không bao giờ cho nó thuộc về người khác. Và tôi đã làm mọi cách để có cô ấy, không màng đến việc làm cô ấy tổn thương.
- Nếu thời gian quay trở lại, anh có làm như thế?
- Không. Nếu thời gian quay trở lại, tôi ước gì tôi đừng biết cô ấy. Một ngày nào đó, cô ấy sẽ phải khốn khổ vì tôi. Nhưng tôi không thể quay ngược thời gian trở lại, và tôi đang cố làm tốt mọi điều có thể, cho cô ấy, cho con tôi sắp chào đời.
- Vợ anh cần thời gian.
- Tôi sẽ cho cô ấy thời gian.
- Anh chắc chứ?
- Tôi biết không dễ để cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt hoàn toàn khác ngày xưa, thời gian, tôi hiểu khái niệm đó
- Tốt.
- Vậy tôi có thể làm gì?
- Mọi người đến đây với hàng nghìn căn bệnh khác nhau, nhưng nó nằm chung ở điểm gặp vấn đề về mặt tâm lí. Tức là tâm bệnh. Mà đã gọi là tâm bệnh, thời gian chữa trị có thể là một sớm một chiều và có lẽ là cả một đời. Tôi chỉ có thể làm người chỉ anh tìm chìa khóa của vấn đề. Hơn nữa, anh không phải là người bệnh.

Kỳ Tuấn quay trở về nhà, thấy Minh Thư vẫn chưa về, anh vào căn phòng dành cho em bé và tiếp tục sơn phết, anh vẽ vời rất nhiều, sau đó còn tự tay sắp xếp đồ đạc cho đứa con yêu. Minh Thư quay trở về nhà, cô đẩy cửa ra, mùi sơn lan tỏa khắp nhà. Thư thấy Kỳ Tuấn đang ngồi xuống sàn và nhìn xung quanh, mồ hôi của anh nhễ nhại, Thư hỏi:
- Anh vẽ gì thế?
- Em bé sẽ là một thiên thần, nằm ngủ trên mây, được ánh nắng sưởi ấm, được làn gió thổi mau lớn, được cơn mưa tắm mát. Nếu là bé gái, anh sẽ gọi con là Angel...
- Angel à ...

Mặt Thư hơi tái lại, Kỳ Tuấn hỏi:
- Em làm sao vậy?
- À không... đã lâu rồi em không nghe cái tên ấy.
- Em có biết cái tên Angel à?
- Khi em ở Mỹ, em lấy tên là Angel.
- Ai hay gọi em như thế?
- Bạn em...
- Có muốn anh gọi em là Angel không?
- Không. Bây giờ em là Minh Thư.

Thư không thể nào quên được, chỉ có duy nhất một người đàn ông gọi cô bằng cái tên ấy. Chính là Trương Gia Hòa. Anh chính là người đặt cho cô cái tên như vậy - một nickname bị gán ghép. Minh Thư lấy khăn giấy lau mồ hôi cho Kỳ Tuấn. Anh hỏi:
- Hôm nay em đã đi đâu?
- Đi khắp nơi.
- Là ở đâu?
- Đi ăn chè.
- Em vẫn còn thích à?
- Còn.
- Anh mua cho em nhé?
- Hôm nay em no rồi.
- Em à ...

Tuấn ở phía sau, vòng hai tay ngang bụng Thư. Anh nói:
- Anh đón mẹ vào chăm sóc em nhé.
- Mẹ em hả?
- Ừ.
- Anh không tự tin những gì mình học được à?
- Dù sao có mẹ bên em vẫn tốt hơn.
- Nhưng mẹ làm gì chịu bỏ đàn gà, đồng ruộng và ông già đó.

Minh Thư thở dài và bỏ đi ra ngoài, Kỳ Tuấn mỉm cười theo Minh Thư ra ngoài, anh nói:
- Em đã chuẩn bị gì gì để mặc đẹp dự lễ cưới?
- Em cũng không biết. Mà nhanh quá, mới đây sắp tới rồi nhỉ?
- Ừ.

Đàm Phúc tới chỗ hẹn, đó là một sảnh của khách sạn năm sao tiếng tâm trong thành phố. Một cái giá rất hấp dẫn nếu anh nhận vụ kiện như lời trợ lý đã thuật lại. Anh ngồi xuống, trước mặt anh rõ ràng là một doanh nhân rất đàng hoàng, gương mặt thoáng có vẻ lạnh lùng nhưng lại không có vẻ gì là thoải mái tiếp chuyện. Đàm Phúc hỏi:
- Anh là Nguyễn Phong?
- Phải. Đây chắc là luật sư Bùi Đàm Phúc?
- Phải.
- Đúng rồi. Tôi hẹn luật sư ở đây. Mời ngồi!
- Vậy anh tìm tôi để làm gì?
- Anh là một luật sư nổi tiếng.
- Ở một sở trường nào đó thôi.
- Nên tôi mới hẹn anh đến đây.
- Nhờ tôi cãi à?
- Tôi muốn kết thúc cuộc sống hôn nhân với vợ tôi trên mặt pháp lý mà vẫn đảm bảo được số tài sản của tôi. Tôi có nghe nói nếu chia tay thì tài sản chung của hai vợ chồng đều phải chia đôi. Sau khi kết hôn tôi được gia đình chia một phần tài sản không nhỏ, hơn nữa, tôi là người làm ăn, đùng một cái mất số tài sản lớn thì không thể chấp nhận được. Cho nên, tôi rất cần phần thắng nếu chúng tôi lôi nhau ra tòa. Xin luật sư cho ý kiến!
- Anh muốn tôi cãi và không muốn mất tài sản?
- Vâng. Giá cả không thành vấn đề.
- Tôi phải về xem lại hồ sơ anh đã đem tới. Khi nào tôi chấp nhận tôi sẽ chủ động gọi cho anh.
- Vậy là luật sư đã đồng ý giúp tôi chứ ạ?
- Tôi sẽ gọi cho anh sau.

Rồi Đàm Phúc quay trở về văn phòng luật sư, quả không sai. Nguyễn Phong chính là chồng của cô nàng Mai Ánh Tuyết. Anh càng ngờ ngợ hơn về sự trùng hợp của cô gái có nickname cochongcung nhuko kia chính là cô. Một sự trùng hợp với mối dây liên hệ đáng ngờ. Đàm Phúc xếp hồ sơ lại và không đọc đến nữa để anh đảm bảo những việc mà anh muốn làm. Rồi Đàm Phúc đã online sớm hơn rất nhiều nhưng rồi khi anh thấy cái nick mà anh muốn thấy nhất sáng lên Phúc lại offline. Anh gọi điện thoại cho Nguyễn Phong ngay sau đó:
- Xin lỗi, tôi không thể giúp anh được. Anh nên tìm một luật sư khác.
- Tôi biết anh là người giỏi nhất. Tôi sẽ trả mọi giá mà anh yêu cầu.
- Tiền không phải là vấn đề. Cáo lỗi.



Chap 52:

Cuối cùng thì ngày cưới của Trình Can và Phương Dung cũng đã tới. Phương Dung trang điểm lộng lẫy như một nữ hoàng, cô có sắc đẹp rất sắc sảo nhưng rất đặc biệt, một sắc đẹp luôn khiến người ta phải dè chừng. Cô đã chuẩn bị xong và bước ra khỏi phòng. Ba mẹ của Phương Dung cũng đã từ Mỹ trở về, có thể nhận thấy cô nàng sở hữu sắc đẹp từ mẹ thay vì người bố có gương mặt lạnh như băng. Nhã Trúc nâng váy cưới để cô xuống nhà khỏi vướng:
- Chị đi cẩn thận.
- Trông chị như thế nào?
- Rất đẹp ạ!
- Cảm ơn em.

Theo nghi lễ đã được sắp đặt, Phương Dung ngồi cùng xe với ba cô. Người sẽ dắt cô vào nhà thờ còn mẹ cô thì đi riêng với Nhã Trúc. Vì gia đình theo đạo Công giáo nên Trình Can cũng phải làm nghi thức kết hôn trong nhà thờ dù anh không thích cho lắm. Nhà thờ được trang trí lộng lẫy lên hẳn. Xe của Nhã Trúc và mẹ Phương Dung tới trước, Vương Khang đứng trước ở cửa nhà thờ và đón lấy tay phù dâu Nhã Trúc. Sau đó là ông Lương khoác lấy tay cô con gái và tiến vào nhà thờ. Bản nhạc hòa tấu danh tiếng Wedding Love được vang lên. Phương Dung thực sự rất đẹp trong ngày cưới. Đàm Phúc ở bàn phía sau nói nhỏ với Kỳ Tuấn:
- Có chồng rồi cô ta sẽ hiền ...
<<1 ... 2526272829 ... 39>>
Đến Trang
Tags: Truyện, hay, Kế, hoạch, làm, bố, Góc, đọc, truyện
Game hay tuyển chọn
Hạo Thiên Online Hạo Thiên Online
Kho nhiệm vụ bất tận chính tuyến, chủ tuyến, phụ bản, bang phái, quốc gia... khiến cho ngay cả các pro cũng không thể ngơi tay.
Load: 0.000562s
U-ON
Nhấn vào đây để đi tiếp..>>
C-STAT
Trình duyệt web cực nhanh cho di động miễn phí !