hạy.
- Anh giao tiền xong sẽ ra ngay. Anh hứa mà!
Kỳ Tuấn gật đầu nhìn Minh Thư, anh siết nhẹ tay cô một cái rồi nhìn Minh Thư bỏ đi. Kỳ Tuấn biết mình đã khó chạy được nhưng anh vẫn vui khi thấy Minh Thư đã chạy xa. Anh quăng balô cho tên đầu sỏ, hắn tỏ ra điên tiết:
- Thằng khốn! Sao chỉ có nhiêu đây?
- Không đủ tiền. Chỉ có nhiêu đó thôi! Lấy hay không thì tùy.
- Dám giỡn mặt với tao hả? Xử nó tụi bây!
Kỳ Tuấn cắm lấy cặp côn và cứ thế mà tung những đón đánh hiểm, anh biết chống cự càng lâu càng tốt, để Minh Thư bỏ chạy tức là Tuấn khó mà sống sót rời khỏi đây. Nhưng anh vẫn cố hết sức dùng côn mà đánh trước những cây mã tấu sáng chói cả mắt. Tuấn đang dùng những đòn đành mà anh đã từng một thời phiêu cùng Gia Hòa và Đàm Phúc. Anh đang đùa giỡn với mạng sống của mình chỉ vì một người phụ nữ mà anh đến với cô ta chỉ vì muốn trả thù. Nhưng hóa ra thù hận và yêu thương cứ tưởng cách xa nhau mà bây giờ lại gần nhau thật. Vì từ thù hận, Tuấn đã yêu Thư từ lúc nào rồi. Đến cả mạng sống anh cũng không màng để cứu cô nữa.
Kỳ Tuấn vẫn đánh và đánh, anh đang cố dùng những sức lực cuối cùng mà đáp trả bằng những cú đánh yếu ớt sau khi may mắn né được hàng loạt mấy vết chém giáng trời từ những cây mã tấu oan nghiệt. Tuấn bị thương khá nhiều, anh nhìn thấy Minh Thư. Cô hét lên:
- Dừng tay lại hết đi!
Kỳ Tuấn ngã xuống sàn, máu me đầy người, anh thở hốc hác nhìn Minh Thư. Cô nói:
- Tôi đang ở đây! Tôi sẽ không đi đâu cả. Tôi sẽ yêu cầu người nhà giao tiền chuộc. Các người không được đánh nữa.
- Cô có chắc chúng tôi không dính cú lừa nữa?
- Tôi chắc chắn.
- Được. Lôi hắn vào trong kia đi!
Đàm Phúc và các chiến sĩ công an cũng đang theo dấu vết. Anh hối thúc:
- Bạn tôi hành động rất nông nỗi, các anh mà chậm trễ sẽ có án mạng xảy ra đấy!
- Báo cáo, đã tìm ra chiếc Lamborghini Gallardo biển số xe đúng như anh này báo.
- Ở đâu thế?
- Một nhà kho cũ ở Long An.
- Xa thế à?
- Đi nhanh lên thôi!
- Báo cáo sếp!
- Lại chuyện gì nữa thế?
- Gia đình Thái Kỳ Tuấn báo tin tới, bọn bắt cóc đòi tiền chuộc lên đến 10 tỷ cho cả hai người do Kỳ Tuấn không mang đủ số tiền chuộc mà vẫn đến cứu con tin.
- Cái gì? Sao cậu ta liều mạng vậy?
- Nhanh lên! Chúng ta phải hành động ngay!
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.movigame.wap.sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.movigame.wap.sh – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
Chap 46:
Tuấn và Thư lại bị lôi về căn phòng nơi Thư đã giam ở đó, Minh Thư thì vẫn không sao trong khi Kỳ Tuấn thì tả tơi như cái mền rách. Anh chàng cố gắng ngồi dậy, một người ngồi trên giường một người ngồi dưới sàn đất. Minh Thư hỏi:
- Anh không sao chứ?
- Sao cô ngốc vậy? Đã bảo chạy mà không chạy.
- Tôi không muốn phải chịu ơn ai cả. Có chết thì cũng chết!
- Làm ơn dẹp bỏ cái thói ích kỷ ấy đi. Cho là cô không thích nhưng tôi đã chịu ở lại cầm chân chúng thì cô cũng phải cố mà thoát thân vì đứa nhỏ chứ.
- Nhưng tôi biết nếu tôi đi khỏi thì cái mạng anh chúng cũng không chừa lại làm gì.
Kỳ Tuấn thở dài:
- Em không nghe anh nói gì sao?
- Nói cái gì?
- Chỉ cần em chịu để anh cứu em, anh sẽ đồng ý trả tự do cho em mà.
Minh Thư chỉ im lặng. Kỳ Tuấn cũng thở dài:
- Trước khi đi anh đã suy nghĩ rất nhiều, anh xin lỗi vì anh nghĩ chỉ cần chiếm được em và yêu thương em thì đến một ngày nào đó em sẽ lại yêu thương anh. Nhưng hóa ra tình yêu không dễ nắm bắt như anh tưởng. Không khó để yêu một người nhưng để người đó yêu lại thì càng khó hơn. Cho nên, nếu sống bên anh mà em tiếp tục đau khổ, vui nhiều hơn là buồn thì anh nghĩ... không có lý do gì anh tiếp tục làm khổ em nữa. Anh thua rồi!
Tuấn đưa tay dụi mắt cố không để lệ tuôn trong hoàn cảnh như thế này. Minh Thư rất muốn một câu gì đó mà trái tim cô đang thúc giục. Nhưng, vẫn với cái định kiến trong lòng như mọi lần cô không cho phép mình nói bất cứ điều gì thêm. Trong phút giây cô nguy hiểm nhất cũng là Kỳ Tuấn ở bên cô, những lúc cô buồn vui thì cũng chỉ người đàn ông này là gần cô nhất, chứng kiến mọi thứ. Không phủ nhận Tuấn là nguyên nhân của mọi nỗi đau trong lòng nhưng thời gian ngắn về làm vợ anh, chưa ngày nào Thư phải khổ, chưa ngày nào Thư phải làm trách nhiệm một người vợ và cũng chưa bao giờ Tuấn nặng lời khi Thư hành xử như thế khi cánh cửa phòng khép chặt lại. Bao nhiêu đó chẳng lẽ Thư vẫn chưa làm Thư thay đổi cách nhìn dành cho Tuấn. Hay vấn đề vẫn chỉ là 1 lời nói.
Lực lượng cảnh sát đã tiếp cận được khu vực gần chiếc xe và lần mò ra khu gạo, tuy nhiên trời đã tối nên mọi người âm thầm mai phục chờ sơ hở. Đàm Phúc thì lo lắng:
- Tại sao lại không đánh úp ngay?
- Chúng tôi e rằng chúng có vũ khí nguy hiểm. Con tin lại có một phụ nữ mang thai, nếu chúng ta làm nhanh chúng sẽ uy hiếp con tin.
- Phải chờ tới bao giờ?
- Chúng ta phải chờ đến khuya. Lúc chúng ngủ say.
Kỳ Tuấn mở mắt ra, những vết thương ê ẩm làm anh không ngủ được. Minh Thư thì vẫn thức và ngồi tựa lưng vào tường. Kỳ Tuấn hỏi:
- Không ngủ được hả?
- Anh cũng vậy à?
- Ừ.
- Em có đói không?
- Không. Anh đói hả?
Kỳ Tuấn lắc đầu, đột nhiên chiếc nhẫn từ trên ngón áp út của Minh Thư tuột ra, cô ngạc nhiên nhìn theo và đột ngột chạy theo nhặt lấy. Nó lăn đến mũi giày của Kỳ Tuấn rồi dừng lại. Minh Thư khựng lại khi cô tiến đến đối diện với Kỳ Tuấn. Anh mỉm cười nhặt nó lên, nhìn chiếc nhẫn rồi tự cười một mình. Kỳ Tuấn đưa lại cho Minh Thư:
- Có lẽ ... ngay cả tính vật định tình cũng không muốn em duy trì cuộc hôn nhân này nữa rồi.
- Khoan hãy nói việc đó đi. Làm sao để ra khỏi đây bây giờ?
Thư nhận lại và cô đeo vào ngón tay, Kỳ Tuấn mỉm cười:
- Cảm ơn em!
- Chuyện gì?
- Lần đầu tiên em thực hiện trách nhiệm làm vợ.
- Là sao?
- Biết đeo nhẫn vào khi nó rơi ra.
- Đêm nay em có thể không xem anh là kẻ thù một lần được không?
Minh Thư nhăn mặt, Kỳ Tuấn nói:
- Chỉ là tựa vào vai anh thôi mà! Không được sao?
Không biết thế nào mà Minh Thư chỉ im lặng rồi làm theo. Cô để Kỳ Tuấn đặt tay lên vai và tựa vào vai anh. Kỳ Tuấn không ngờ hôm nay Minh Thư lại có thể dễ dàng chấp nhận một lời đề nghị từ anh như thế. Thư tựa vào và ngoan ngoãn như một con mèo con sau đó lại nhắm mắt ngủ. Có lẽ vòng tay của Tuấn làm cô cảm thấy có một chút sự an toàn hơn là việc cứ ngồi co ro mà lo lắng ở cái chốn nguy hiểm này. Kỳ Tuấn cũng thở dài và nhắm mắt lại...
Nửa đêm, cả hai nghe ở ngoài có tiếng gì đó rất ồn ào. Đó là lúc công an đã đổ ập vào, Minh Thư giật mình ngồi bật dậy. Kỳ Tuấn nói:
- Đừng chạy ra ngoài. Nguy hiểm lắm!
- Có chuyện gì thế?
- Công an đến rồi. Có người đến cứu chúng ta rồi.
Nhưng cả hai vừa dứt tiếng, tên đầu sỏ đã xông vào cùng hai tên khác đang cầm vũ khí trên tay.
- Lôi bọn chúng ra!
Kỳ Tuấn và Minh Thư đồng loạt bị lôi đi, công an đã hạ gần hết. Những tên bắt cóc yếu thế nên đã lấy con tin ra uy hiếp:
- Muốn bọn chúng sống, hãy để bọn này đi!
- Anh hãy bình tĩnh, con tin đang mang thai.
- Để bọn này đi! Mau lên!
Minh Thư nhìn Kỳ Tuấn rồi lại nhìn mấy tên cướp, Kỳ Tuấn gật đầu, xông cả hai bất ngờ hành động. Kỳ Tuấn quay ngược lại và đá thẳng vào mặt tên cướp làm hắn văng ra xa trong khi Minh Thư cố dùng hết sức và cắn thật mạnh vào tay của tên cướp đang khống chế cô. Tình thế quá nhanh làm công an không lao vào kịp trong khi đó tên đầu sỏ vẫn còn chưa bị tước vũ khí lại đứng gần chỗ Minh Thư hơn, hắn đã lao lại tay vẫn còn cầm con dao sắc nhọn hướng thẳng vào bụng cô. Kỳ Tuấn trông thấy vậy hét to:
- Minh Thư, cẩn thận!
Một tiếng dao đâm vào da thịt và một tiếng súng nổ cùng phát lên một lúc. Tên đầu sỏ đã bị bắn thẳng vào đầu trong khi Minh Thư mở mắt ra thì thấy cái bụng cô vẫn không sao còn Kỳ Tuấn thì đã nằm lăn sang một bên với con dao ghim thẳng vào lưng. Anh nhăn mặt và gào lên vì đau đớn. Công an lần lượt bao vây những tên còn lại và còn tay chúng. Đàm Phúc chạy vào nhìn Kỳ Tuấn và Minh Thư:
- Không sao chứ?
- Anh Tuấn bị thương rồi.
- Xe cấp cứu đang tới. Cậu chịu được không? Hay là để tớ lấy xe đưa cậu đi trước. Trời ơi, đồ quỷ sứ! Sao cậu lại hành động một mình như thế này?
Kỳ Tuấn không nói được gì nữa, anh chỉ mỉm cười nhưng mặt thì đã tái nhợt còn máu thì chảy liên hồi. Minh Thư chỉ khóc mà không nói gì cả. Kỳ Tuấn cố với tay lau nước mắt cho cô:
- Không sao... là tốt rồi. Em đừng khóc!
Vài phút sau, xe cấp cứu tới và Kỳ Tuấn lập tức được chuyển đi. Trước khi băng ca được đẩy lên xe, Kỳ Tuấn đã không cho Minh Thư đi theo, anh ngăn lại:
- Em về nghỉ đi ... em đã mệt rồi.
Rồi Tuấn móc trong túi áo vest ra một tớ giấy đã gấp làm tư đưa cho Minh Thư:
- Anh đã ký rồi ... đọc đi rồi hãy tới bệnh viện... đưa cho anh.
Đột nhiên chiếc nhẫn trong tay Kỳ Tuấn rơi ra nhưng anh không hay. Đợi khi Kỳ Tuấn đi rồi Minh Thư mới nhặt nó lại. Đàm Phúc đưa Minh Thư về sau khi cô cho xong lời khai. Thấy cô cứ buồn buồn, Phúc hỏi:
- Thấy em có rất nhiều chuyện muốn nói với nó, sao em chỉ im lặng thế?
- Em và anh ấy có gì nói đâu ạ!
- Xem như đây là lần cuối cùng em nói chuyện với nó, gạt hết những định kiến xấu xa em dành cho nó trước kia.
- Anh im đi! Sao nói gở thế ... Anh Tuấn sẽ không chết!
- Nổi giận thế cơ à?
- Em không đùa.
Phương Dung nhận được điện thoại, cô giận điên lên:
- Cái gì? Chết rồi à?
- Phải. Đại ca đã chết.
- Tốt hơn hết là hãy biến luôn đi nếu không muốn bị công an tóm.
- Biết rồi
Dĩ nhiên ván bài Phương Dung sử dụng bao giờ cũng có nhiều lợi thế khác nhau. Chắc chắn Kỳ Tuấn sẽ ghi điểm 10 với Minh Thư khi đã ra tay cứu cô. Nhưng Phương Dung nào biết Kỳ Tuấn không làm thế vì ghi điểm lấy lòng người đẹp. Tuấn cứu Thư vì anh đã yêu cô thực sự, đã nghĩ tới ý định buông tay không trả thù nữa...
Minh Thư về nhà, Ánh Tuyết đang chờ ở nhà cô. Cô bạn mừng rỡ khi thấy Minh Thư được Đàm Phúc đưa về nhà:
- Cậu làm tớ lo quá! Cậu đi đâu thế?
- Tớ bị bắt cóc mà.
- Thôi, không nói gì nữa. Cậu và đứa bé không sao là mừng rồi. Vào tắm rửa đi! Trông cậu dơ kinh khủng.
- Ừ.
Minh Thư nhìn mọi thứ xung quanh, dường như vẫn không thay đổi. Cô bị bắt cóc vài ngày mà tưởng chừng đã xa nơi đây nhiều năm. Một cảm giác nhớ khá lạ lùng cô dành cho căn nhà là quà cưới ông Minh dành cô cho và Kỳ Tuấn. Có lẽ sống trong một không gian nào đó lâu ngày, người ta sẽ hình thành một thói quen, xa tức là sẽ nhớ. Rồi cô lại nhìn tấm ảnh cưới to dùng treo ở đầu giường, những vật dụng xung quanh, tất cả đều bố trí dành cho một đôi. Nhưng... đã bao giờ Kỳ Tuấn được sử dụng những thứ trong căn phòng này ngoài cái tủ áo và phòng tắm. Cô chưa bao giờ làm vợ cũng như chưa từng cho Kỳ Tuấn trách nhiệm làm chồng.
Chiếc nhẫn cưới của Kỳ Tuấn và tờ đơn xin li hôn. Cô lau nước mắt không khóc nữa, Đàm Phúc và Ánh Tuyết đang uống dở tách café thấy Minh Thư đi ra với túi quần áo lại hết hồn chạy lại ngăn cản:
- Cậu đi đâu vậy?
- Em vừa mới về lại đi nữa à?
- Sao hai người còn ở đây?
- Chứ bọn này không ở đây cậu lại đi nữa à?
- Buông ra đi! Hai người làm cái quái gì thế?
Minh Thư kéo tay Đàm Phúc và Ánh Tuyết xuống rồi nhăn mặt:
- Em phải vào bệnh viện, chồng của em đang ở đó chờ em.
Chap 47:
Kỳ Tuấn nằm sấp vì vết thương khá nặng ở lưng, vết dao xuyên da thịt và suýt đâm lủng phổi. Lúc Tuấn nằm im khi ngủ thật là hiền và phúc hậu, chẳng giống gương mặt lúc thể hiện tham vọng của anh chút nào. Tuấn vẫn chưa tỉnh lại sau ca phẫu thuật, Minh Thư đặt tay lên vuốt nhẹ mái tóc Kỳ Tuấn rồi thở dài. Bà Kim đẩy cửa vào, Minh Thư sốt sắng:
- Ủa? Mẹ...
- Con mới về sao không nghỉ ở nhà? Thằng Tuấn đã có mẹ lo rồi.
- Con không sao thưa mẹ.
- Nó đã về nhà lấy tiền mà không hỏi ý kiến của mẹ. Nhưng lại lấy tiền không đủ nên liều mạng có bao nhiêu mang hết bấy nhiêu. Mẹ cứ tưởng nó lại đổ tiền ăn chơi, ai ngờ đâu ...
- Con cũng không biết. Thật ra...
- Chuyện gì?
- Dạ không có gì. Thôi công việc mẹ nhiều, mẹ cứ về nghỉ ngơi đi ạ. Con sẽ ở đây với anh ấy. Chừng nào anh Tuấn tỉnh lại con sẽ báo cho mẹ.
- Vậy thôi được, con giữ gìn sức khỏe. Sáng mẹ cho người đem thức ăn bổ dưỡng tới cho con.
- Dạ con cảm ơn mẹ.
Với cái bụng bầu đã to trông thấy, Minh Thư hơi khó chịu khi tầng suất bị em bé đạp ngày một nhiều. Cô ngồi nhìn Kỳ Tuấn, thỉnh thoảng lại kéo chăn cho anh đủ ấm. Thỉnh thoảng Tuấn vẫn nhăn mặt dù đang ngủ say, chắc là vết thương lại đau khi thuốc tê hết hiệu lực. Thư ngồi đó nhìn Kỳ Tuấn mãi, cô ngủ say lúc nào không hay.
Kỳ Tuấn tỉnh lại sau khi nằm hôn mê 1 ngày 1 đêm, cảm giác đầu tiên là đầu óc thì quay cuồng còn vết thương ở lưng thì tê cứng làm anh không cử động được. Nhưng điều làm Tuấn ngạc nhiên đó chính là Minh Thư đã ngủ gục bên cạnh anh, lại còn nắm chặt bàn tay của anh. Tuấn muốn mình không cử động mãi chỉ để ngắm nhìn Thư như thế. Nhưng chỉ cần 1 cử động nhẹ Minh Thư đã phát hiện ra Tuấn tỉnh lại. Cô buông tay anh ra, mặt mệt mỏi nhưng khá mừng rỡ:
- Anh tỉnh lại rồi sao?
- Chào em.
- Anh có đau không? Vết thương thế nào?
- Chuyện gì xảy ra thế?
- Anh bị thương vì đã đỡ cho em một dao. Anh không nhớ gì sao?
- Anh đã làm làm thế à? ... Nghĩa hiệp vậy ư?
- Giờ này mà còn đùa. Để em gọi bác sĩ kiểm tra lại cho anh.
- Được rồi.
Minh Thư vừa quay đi, Kỳ Tuấn liền nắm tay cô lại, cứ như là không muốn rời cô vậy. Minh Thư hiểu ý và nắm lấy tay Kỳ Tuấn rồi nói:
- Chỉ là đi gọi bác sĩ thôi mà!
Một khoảnh khắc mà có lẽ trong đời Kỳ Tuấn anh sẽ không bao giờ quên. Sau khi nói câu đó xong, Kỳ Tuấn đã nhận được từ Minh Thư một cái hôn chạm nhẹ lên môi thật ngọt ngào biết bao nhiêu. Những nụ hôn đã từng xuất hiện giữa Tuấn và Thư nhưng đó chỉ là những nụ hôn gượng ép thực hiện còn bây giờ thì không. Một nụ hôn Thư dành cho Tuấn, dù cảm giác khó chịu vẫn còn ảm đạm quanh cơ thể anh nhưng Tuấn lại cảm thấy sự mãnh liệt trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng bao giờ hết. Tuấn ngơ ngác nhìn Thư, cô bỏ đi một lúc rồi mà mặt anh vẫn còn ngơ ngác.
- Tỉnh lại đi! Khoảnh khắc ngọt ngào, đê mê quá hả?
Kỳ Tuấn ngừng cười, Phương Dung xuất hiện cắt đứt dòng cảm xúc đê mê, ngây ngất Thư vừa dành cho anh. Phương Dung nói:
- Đã tiến được một bước dài trong kế hoạch. Giờ là lúc anh cần làm cô nàng không thể rời anh được.
- Con tôi sắp ra đời rồi. Làm ơn từ đây tới đó cô đừng làm gì động đến hai mẹ con Minh Thư nữa.
- Kế hoạch lần này của tôi đã giúp cậu nhiều đó chứ. Phủ nhận à?
- Không có phủ nhận. Chỉ là không muốn nó diễn ra theo cách đó.
- Nhưng... ngọt ngào tình tứ quá kia mà.
- Cô không nên ở đây.
- Được rồi. Vài ngày nữa đến lượt tôi và Âu Trình Can lên xe hoa. Chúc cậu mau khỏe mà mang theo vợ yêu tới dự.
- Cô đừng giở trò đấy. Xem như đó là thỏa thuận duy nhất nếu chị muốn tôi giúp cô.
- Cả ba chúng ta đều muốn giải thích được cái chết của Gia Hòa.
- Nhưng không ai vừa muốn trả thù cho tình nhân quá cố vừa tham lam đắm đuối bên tình nhân hiện tại như cô hết.
- Nhưng anh cũng phải đảm bảo với tôi một điều kiện.
- Chuyện gì?
- Làm cách nào để Minh Thư thôi không truy cứu nữa.
- Được rồi. Tôi sẽ cố.
Sau khi bác sĩ kiểm tra xong, Kỳ Tuấn đã ổn nhưng phải ở lại bệnh viện theo dõi thêm vài ngày. Chỉ còn lại Tuấn và Thư, hai người nhìn nhau mà hơi ngại chuyện gì đó. Minh Thư nói:
- Anh có đói không?
Kỳ Tuấn lắc đầu, mắt vẫn dán chặt vào cô. Minh Thư lại hỏi:
- Anh còn nhớ gì về chuyện đã xảy ra không?
- Anh bị đâm từ phía sau. Rất là đau!
Rồi Kỳ Tuấn nhìn qua bàn, anh thấy tờ giấy trông khá quen. Minh Thư cũng biết chuyện khi thấy Kỳ Tuấn cứ buồn buồn cúi mặt xuống. Minh Thư tiến lại lấy tờ giấy ly hôn và chiếc nhẫn rồi nói:
- Trong thời gian anh hôn mê, ít nhiều sau bao nhiêu chuyện, em nghĩ cũng đã đến lúc em phải suy nghĩ lại.
- Em không cần phải chờ anh hồi phục mới nói. Anh sẽ không sao đâu!
Minh Thư nắm lấy tay Kỳ Tuấn và đeo chiếc nhẫn lại cho anh ngay ngón áp út, Kỳ Tuấn ngạc nhiên nhìn Minh Thư. Cô nói:
- Em đã nhặt lại cho anh. Anh biết không, tim em đã thực sự đập mạnh khi em làm rơi chiếc nhẫn, anh nhặt lại cho em và nói những lời đó. Em nghĩ anh đã đúng!
- Anh muốn xin lỗi em bởi vì...
- Không. Anh hãy để em nói hết.
Minh Thư nhìn Kỳ Tuấn rồi lại nhìn tờ giấy ly hôn có sẵn chữ ký của anh. Cô nói:
- Em quả thực đã rất giận dữ nhưng cũng vì quá giận anh nên em đã không nói được gì mà chỉ có thể dùng 10 ngón tay để gõ những điều ngu ngốc này. Vì sao em lại làm như thế? Vì sao anh lại bỏ đi như thế? Chung quy cũng chỉ tại vì sự im lặng của em. Vì khi em đã nổi giận thì không bao giờ em muốn hé môi nhưng bây giờ dù có thế nào thì em cũng phải nói. Anh đã không còn là Thái Kỳ Tuấn ranh ma, láu cá và đê tiện ngày xưa anh biết. Bây giờ anh là một Thái Kỳ Tuấn biết yêu thương, lo lắng và chăm sóc cho người khác. Biết giá trị của một gia đình và biết thế nào là hi sinh không nhất định là phải giành cho mình nữa.
- Em ...
- Cho nên, em nghĩ, đã đến lúc phải suy nghĩ chín chắn hơn.
- Có nghĩa là ...
- Nhưng anh cần phải cho em thời gian để chấp nhận anh đó nhé!
- Anh có thể chờ đợi em cả đời.
Rồi bất thình lình Minh Thư xé mạnh tờ giấy đơn xin ly hôn có chữ ký của Kỳ Tuấn ra làm nhiều mảnh nhỏ. Sau đó cô bỏ vào thùng rác trước sự ngỡ ngàng của Kỳ Tuấn. Anh thực sự quá bất ngờ trước những điều đó. Kỳ Tuấn hỏi:
- Anh đang mơ phải không?
- Không. Hoàn toàn là sự thật. Không có lý do gì em lại từ chối một người cha tốt dành cho đứa con yêu trong bụng em.
- Em chấp nhận anh chỉ vì anh tốt với đứa con trong bụng em sao?
- Em chấp nhận anh vì em đã lấy anh. Thế thôi!
Kỳ Tuấn mỉm cười nhìn Minh Thư, sau đó anh kéo cô lại gần mình hơn rồi nhẹ nhàng hôn Minh Thư. Một nụ hôn đẹp tuyệt vời, cả hai hôn nhau rất lâu. Một nụ hôn không lạ nếu họ là đôi vợ chồng bình thường nhưng họ hôn nhau có cảm giác như một cặp đôi mới yêu vậy. Mà cũng phải thôi, họ mới yêu nhau thật mà.
Phương Dung trở về nhà, Trình Can hỏi ngay:
- Em đến bệnh viện thăm Kỳ Tuấn và Minh Thư à?
- Em chỉ thăm Kỳ Tuấn. Còn Minh Thư thì em không thấy...
- Hay lắm, cô ấy vẫn lạnh lùng với hắn.
- Anh nói cái gì thế?
- À không ... không có gì. Mà em còn gì chưa chuẩn bị xong không? Có cần anh giúp không?
- Mọi thứ đã xong xuôi hết. Còn anh?
- Vài ngày nữa anh đi lấy nhẫn.
- Anh chọn ai làm phù rể cho anh?
- Là Đỗ Vương Khang. Em đã chọn phù dâu chưa?
- Em cũng không biết chọn ai.
- Hay là để Nhã Trúc. Nó cũng sắp về rồi. Dù sao em và nó cũng đâu xa lạ gì nữa.
- Như thế hình như không hợp cho lắm.
- Vui là chính mà. Gia đình anh có nghĩ gì đâu.
- Ba em cũng sắp bay về rồi.
- Ừ. Thôi mình đi ngủ em ơi. Mai anh còn dậy sớm tạt sang lấy nhẫn cưới.
Một buổi sáng đẹp trời, Trình Can lái xe đến tiệm kim hoàn như đã hẹn trước, tuy nhiên anh chàng muốn ghé nhâm nhi café một chút. Trình Can ngồi đó trầm tư suy nghĩ, trời lại mưa lất phất trông lãng mạn làm sao. Cái tiệm café này, Trình Can đã từng biết một cô gái. Anh cũng đã từng yêu cô ấy nhưng lại có một kết cuộc không thành. Một đám cưới đã suýt diễn ra. Sao Can cứ mãi nghĩ về những hồi ức khi mà vài ngày nữa anh sẽ kết hôn với người con gái khác.
Thật tình cờ, Minh Thư cũng bước vào và cô cũng trông thấy Trình Can, Trình Can gật đầu chào:
- Anh có thể mời em một tách cappuccino không?
- Ơ ...
- Em sao thế?
- Không có gì. Được thôi!
Minh Thư ngồi xuống nhưng cô hơi ngại và cứ nhìn ra ngoài, Trình Can hỏi:
- Em không sao chứ?
- Em vẫn khỏe.
- Khi nào em sinh con?
- Chắc khoảng 20 ngày nữa.
- Cũng gần nhỉ.
- Em mang thai cũng lâu rồi mà.
Trình Can chỉ mỉm cười, anh nhìn ra ngoài, nơi làn mưa đang trải dài khắp nơi:
- Em còn nhớ tiệm café này không?
- Em nhớ.
- Ngày đó chúng ta biết nhau tại đây, giờ gặp lại thì em đã kết hôn và sắp sinh con.
- Anh cũng sắp kết hôn mà.
- Ngày đó em tới chứ?
- Vợ chồng em nhất định sẽ tới.
Trình Can ngạc nhiên nhìn Minh Thư, sau đó Kỳ Tuấn bước vào, Minh Thư vẫy tay ngoắc anh lại làm Trình Can ngạc nhiên hết sức. Trông Kỳ Tuấn vẫn còn yếu, chắc có lẽ vừa xuất viện. Kỳ Tuấn tiến lại bàn và ngồi cạnh Minh Thư, Trình Can cũng cố gắng làm ra vẻ bình thường:
- Khỏe hẳn rồi chứ?
- Nhìn là biết rồi.
- Hôm đó nhớ tới sớm nha.
- Được. Tôi sẽ đưa vợ tôi tới dự.
- Bắt tay nhau, được chứ?
- Dĩ nhiên!
- It’s okay!
Rồi Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư, anh nói:
- Anh ra ngoài chờ em!
- Cũng được.
Minh Thư và Trình Can nhìn Kỳ Tuấn bước đi. Trình Can hỏi:
- Em đã thực sự yêu hắn rồi sao?
- Em kết hôn với Kỳ Tuấn. Em không yêu anh ấy thì yêu ai. Bọn em sắp có con anh à.
- Em chắc chắn điều đó chứ hả?
- Em luôn làm việc theo lý trí.
- Được rồi. Anh chúc em hạnh phúc!
- Em đang hạnh phúc. Vì thế em muốn dành lời chúc tốt đẹp từ anh cho chính cuộc hôn nhân của anh.
- Anh sẽ hạnh phúc.
- Em sẽ nhớ nơi này. Nhưng dù không thành đôi thì em mong chúng ta vẫn có thể là bạn.
- Anh có thể mời em vài ly café bất cứ lúc nào chứ.
- Chắc chắn rồi.
Cả hai trao nhau một cái ôm rồi Minh Thư lại nhanh nhẹn bước ra cửa. Nhìn hành động Kỳ Tuấn cởi áo khoác che cho cô làm Trình Can cũng có thể yên tâm. Ít ra cũng nhận thấy được Kỳ Tuấn có lòng với Minh Thư. Không hẳn đã là bad boy thì xấu 100%. Anh mỉm cười một mình, như cách tạm biệt mối tình làm anh điên đảo một thời trước khi toàn tâm toàn ý thuộc về một cuộc hôn nhân khác...
Kỳ Tuấn lái xe, anh im lặng khá lâu. Minh Thư hỏi:
- Anh không có gì chứ?
- Em nghĩ anh sẽ ghen à?
- Anh luôn lên cơn mỗi khi em tiếp xúc với Trình Can mà.
- Đó là trước kia... Còn bây giờ...
Kỳ Tuấn kéo tay Minh Thư lên và đặt lên bàn tay một nụ hôn ngọt ngào, mắt anh vẫn hướng về phía trước và lái xe. Kỳ Tuấn nói giọng đầy tự tin:
- Anh không ngu ngốc khi biết rõ người phụ nữ thuộc về mình thì có tiếp xúc với ai cũng sẽ là của mình thôi!
Sau cơn mưa trời lại sáng, mất một thời gian không ít để hai trái tim cùng hòa chung nhịp đập. Nhưng cả hai cần phải nỗ lực rất nhiều nếu muốn cùng tồn tại trên con thuyền tình yêu đang trôi trên bờ biển phẳng lặng nhưng thật ra có rất nhiều đợt sóng ngầm sẵn sàng nổi dậy bất cứ lúc nào.
Chap 48:
Minh Thư và Kỳ Tuấn trở về nhà, lần đầu t...