ắt nhìn tay Hải đang khoát trên vai Nhi rồi quay sang Quỳnh, cười:
- Không. Chỉ là cảnh ở dưới đẹp lắm, nhìn đi.
Tới lượt Minh kéo người Quỳnh sang phía cửa kính, ôm quàng qua cổ nó.
Hải đá mạnh vào chân Minh:
- Này, mày biết thưởng thức cảnh đẹp từ hồi nào thế?
- Vậy trước giờ anh nghĩ em không biết cảnh đẹp là gì sao? - Minh nhăn mặt.
- Không phải 1 mình tao mà ai cũng nghĩ như thế cả.
- Không phải em đang sở hữu 1 phong cảnh rất đẹp là Quỳnh sao?
Minh nói rồi cúi xuống hôn lên môi Quỳnh, hắn có cảm giác như làm vậy để cho 1 ai đó ghen.
- Quỳnh không phải là cảnh, đồ bông cải. - Nhi khoanh tay.
- Bông cải sao? Minh à? - HẢi hỏi.
- Này, đồ khoai lang, sao cậu cứ gọi tôi là như thế hả?
- Không được gọi Nhi là khoai lang.
- Vậy thì anh bảo Nhi đừng gọi Minh là bông cải chứ.
- Nhưng Nhi của anh không phải là khoai lang.
- Minh của em cũng khogn6 phải là bông cải.
- "Minh của em" sao? Quỳnh ơi, sao mày lại ra thế này hả?
Nhi lắc đầu, Hải và Quỳnh lại chí chóe cái gì đó.
Nhi nhìn Minh, khuôn mặt hắn lạnh tanh.
cụm từ " Nhi của anh" mà Hải nói đã tác động không nhẹ đến Minh. ( ghen)
Thực tình mà nói, Minh không ngờ rằng Nhi và Hải quen nhau hắn lại cảm thấy bực bội và khó chịu đến thế. Hắn quen Quỳnh cũng chỉ vì sự khó chịu đó mà ra.
Hắn chưa tìm được lí do tại sao hắn lại luôn như thế???? ( ngu wa')
Ôi dẹp bỏ 2 cái cặp đôi ồn ào này đi nào.
Quân và Linh đã trao nhau nụ hôn đầu ( với Linh thôi, còn Quân thì để coi...chắc là cái thứ...)
Nụ hôn đó ngọt ngào tưởng chừng như thời gian đang ngưng đọng lại, cánh hoa hồng rơi lả chả ( Linh tưởng tượng ).
Lúc đầu, Quân cũng chỉ là thấy Linh dễ thương nên muốn quen thử giống như mấy đứa con gái trước đây, nhưng càng ở bên Linh, hắn càng thấy tình cảm của mình đối với Linh là không thể thay đổi.
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.movigame.wap.sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.movigame.wap.sh – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
6 đứa, khi hạ cánh an toàn,, đang ngồi trên đám cỏ dưới 1 tán cây rộng mát mẻ.
Quân và Linh tình tứ đút cho nhau ăn kem mặc kệ cho 8 con mắt đang nhìn chúng nó như muốn rớt tròng đen.
- Em với anh có như thế được không? - Hải nhìn Nhi.
Không phân vân, nhi ụp ngay cây kem đang ăn vào mũi Hải:
- Anh mơ đi.
HẢi lấy khăn giấy lau vội kem trên mặt:
- Em dám làm vậy hả?
Nhi đứng dậy, chạy thẳng, Hải rượt theo, cả 2 rôm rả tiếng cười cho đến khi Hải tóm được Nhi và quàng tay ôm chặt lấy nó từ đằng sau.
- Nhìn họ vui vẻ quá.
Quỳnh nói và ngước lên nhìn Minh, ánh mắt hắn vô cảm nhìn theo Nhi và Hải. Quỳnh tắt dần nụ cười.
Khi cả đám đã xử đẹp xong đống đồ ăn thì Quân la lên:
- Lâu đài kinh dị thẳng tiến.
- Thôi, tôi sợ ma lắm. - Linh sợ sệt.
- Có tôi ở bên cậu mà đừng sợ.
8 cặp mắt lại nhìn chúng chán nản.
Đúng là 1 cặp đôi nổi da gà.
Trước cửa đi vào lâu đài, Nhi nắm chặt tay Hải, nó sợ ma nhưng lúc nào cũng thích khám phá ( hay theo người ta nói là sợ ma mà lúc nào cũng thích xem phim ma ).
Quỳnh nép người hẳn vào Minh.
Ôi còn cái cặp kia thì... tình cảm hết chỗ nói...
Khi đi vào được 1 đoạn, tiếng âm u rên rỉ của mấy con ma tự tạo không ngừng phát.
Có mấy bộ xương người từ đằng sau chạy đến khiến những người ở trong không khỏi la toáng lên vì sợ.
Bỗng 1 đoàn người từ dưới chạy lên chen vào trong 6 người chúng nó.
Do quá tối và sợ, Nhi không biết là mình đã buông tay Hải từ lúc nào và nó đang nắm 1 bàn tay khác...là Minh.
Nhi nép sát vào người Minh mà nó cứ tưởng là Hải nên nó gọi tên Hải với giọng đầy run sợ.
Minh vô cùng ngạc nhiên vì hắn nhận ra người mà hắn đang nắm tay và đi bên cạnh là Nhi chứ không phải Quỳnh. Còn Quỳnh và Hải đâu???????
[Tác giả xin trả lời là Quỳnh đang đi bên cạnh Hải ">
Hải và Quỳnh biết điều đó nhưng làm sao đây, tụi nó đã đi ra khỏi lâu đài rồi.
Hải vô cùng lo lắng cho Nhi không biết giờ nó có làm sao không nhưng Quỳnh vội nói:
- Chắc Minh đang đi cạnh Nhi nên không sao đâu.
- ... - bớt lo lắng hơn.
Cặp đôi nổi da gà lúc ấy cũng vừa ra khỏi, dính chặt chau như thế nên khogn6 có bị tách đó mà...
Quay lại với Nhi và Minh...
Trong bóng tối nhưng Minh khẽ nở 1 nụ cười, Nhi đang run bên cạnh hắn.
Hắn quàng tay qua vai Nhi, siết chặt, tự nhiên tim hắn đập mạnh.
Minh cũng hơi ngỡ ngàng vì điều đó.
Chưa có đứa con gái nào mà khiến cho tim hắn đập loạn xạ lên như thế ( ngay cả con bồ gấn nhất mới bị hắn đá cách đây không lâu ).
Hắn chợt nhận ra 1 điều...hắn thích Nhi...
Nhi vẫn đi bên cạnh hắn mà cú ngỡ là Hải cho đến khi chúng ra khỏi cửa lâu đài.
Nhi bỡ ngỡ nhìn lên, không phải Hải mà là Minh.
Minh khẽ buông tay mình ra người Nhi.
HẢi chạy đến, hỏi Nhi rối rít.
Quỳnh nhìn Minh, buồn, có vẻ nó đã đoán ra cái gì đó...
Minh cũng không biết là Nhi đã nghe tiếng tim Minh đập nhanh khi nó quá sợ ghé sát người mình vào ngực hắn, nó đã nghe...
Hải hỏi nó, nó chỉ khẽ lắc đầu không sao rồi liếc mắt qua nhìn Minh.Nó không ngốc tới nỗi tưởng là Minh cũng sợ ma nên tim mới đập mạnh như thế...
Sau khi kết thúc 1 ngày hẹn hò thì ai về nhà nấy...
Giờ ra chơi hôm sau...
- Ê, tụi bay còn nhớ cái thằng " thủ lĩnh bí ẩn" gì hông? - Minh tự nhiên hỏi.
- "Thủ lĩnh bí ẩn"? - Tài hỏi lại.
- Thì cái thằng thủ lĩnh bên Bạch Dương hồi năm lớp 10 đánh với mình đó.
- À, sao?
- Tao muốn biết thằng đó là ai quá.
- Chi?
- Chẳng phải mình đang học ở Bạch Dương sao? Phải biết mặt đại ca của trường chứ.
Quân bỗng nổi sùng:
- Này, cấm mày đụng đến mấy thằng đấm đá, đại ca thủ lĩnh gì ở đây nhá. Muốn bị đuổi học hả?
- Chỉ là muốn biết mặt thôi mà, làm gì ghê vậy?
- Mà thằng đó ghê hật ák, đến thằng Quân mà phải nhập viện 1 tuần, thằng Tài thì bị rạn xương tay còn gì.
Quỳnh bỗng nhăn mặt:
- "Thủ lĩnh bí ẩn"? Nghe quen quen...A! Hình như hôm qua thằng Hùng có nhắc đến.
- Hùng? Thằng đó là Hùng à?
- Ừ.
- Bọn cậu có quan hệ gì với hắn, nhất là Nhi. - Tài nheo mày.
- À thì hồi cấp 2...
Quỳnh chưa nói xong thì lãnh trọn 1 miếng bánh mì vào miệng. Hoa và Linh nhìn Quỳnh với ánh mắt như muốn nói:" Cấm, không được nói chuyện đó".
- Sao? - 3 đứa con trai thêm tò mò.
- À, không có gì. - Quỳnh nín họng trước sát khí của 3 đứa bạn mà nhìn cứ như mỏng manh dễ vỡ.
*******
Quay thời thời gian 2 năm trước đây tí nhá ( khi Minh, Quân, Tài lớp 10, Hải lớp 11 ).
Trên sân thượng trường THPT Đông Hòa, đã đánh trống vào tiết mà 1,2,3....23 tên con trai vẫn đang tụ tập 0.
Lúc ấy, Minh là đại ca trường Đông Hòa ( lớp 10 mà ghê chưa...)
Tài, quân & Hải nồi kế bên Minh. ( cái thứ cúp cua).
Minh cất tiếng:
- LẦn này không đơn giản đâu. Bên Đông Hòa mình & bên Bạch Dương là 2 trường còn sống sót sẽ tranh nhau xem ai sẽ là thũ lĩnh của khu đất này ( có nghĩa là đứng đầu trong các thủ lĩnh của 13 trường THPT đó mừk ). Vì vậy các anh em chiều nay phải cố gắng lên nhé.
1 tên trong đám học sinh " chăm ngoan " nói:
- Bạch Dương nổi tiếng nghiêm khắc mà không ngờ cũng ghê vậy.
Hải nói:
- thì thế hắn mới bí ẩn như thế, được mệnh danh là "thủ lĩnh bí ẩn" mà.
Tài thêm:
- Hình như trước giờ trường đó chưa thua ai.
- Bây giờ sẽ thhua Đông Hòa mình thôi. - Minh tự đắc.
- Chưa chắc. - Quân nói.
Minh tạt tay qua đầu Quân:
- Sống phải có niềm tin chớ mày...
4h chiều....
Ở 1 nhà kho đổ nát của khu đất trống....
Chia làm 2 phe đứng 2 bên...
1 bên là Đông Hòa với Minh cầm đầu.
1 bên là Bạch Dương với " Thủ lĩnh bí ẩn " cầm đầu.
( Ghê rợn wa', mý cý đứa pạo lực nỳ )
Thủ lĩnh Bạch Dương ( " Thủ lĩnh bí ẩn" ) với bộ dạng từ trên xuống dưới đen thui thùi lùi.
Áo khoác đen có nón che hết nửa mặt, vì thế chẳng biết mặt mũi cậu ta như thế nào, ngay cả các anh em cùng hội thủ lĩnh ở trong trường cũng không hề biết. Thủ lĩnh không bao giờ nói chuyện, sợ bị lộ hay đại khái là nói ra sẽ biết mình là ai chẳng hạn, mấy đứa trong hội cũng không dám tò mò ( dám 1 cái là ). Quần của hắn cũng đen, ống quần rộng, giày đen luôn...
Haizzzz...Đúng là quạ đen mà, không hổ danh là thủ lĩnh bí ẩn.
( Chắc cậu ta cũng cool với bộ dạng lạnh lùng đó nhỉ )
Minh lên tiếng phá ta bầu không khí nặng nề - căng thẳng - khói đen của ám khí:
- Trận quyết định đây, tôi nghĩ bên đó nên thua đi cho đỡ nhục.
Hs 1 bên Bạch Dương nói:
- Không biết ai thua đâu nên đừng có tự mãn.
Cả 2 bên hầm hầm y như đi đánh nhau ( hix... đánh nhau thiệt chứ y như cái khỉ j')
Đông Hòa 23 tên ai nấy đều cầm trên tay những khúc gậy gỗ.
Bạch Dương 22 tên ( ít hơn 1 tên nhể???? ) cũng chỉ gậy & gậy, thủ lĩnh cũng 1 cây gậy bóng chày bằng gỗ trên vai ( lạc loài ).
Hs 2 bên Bạch Dương nói:
- Bên đó ăn gian, sao có tới 23 tên lận?
Sau khi dò xét lại thì đúng là thế thật, Minh la lên:
- Bỏ ra 1 tên là huề chứ gì.
Hải bỗng quăng cây gậy xuống sàn:
- Tôi ra nhé?
Quân níu lại:
- Không được, để đứa khác ra ( vì Hải là 1 tên không vừa ).
- Giờ tao thích coi hơn là trực tiếp đánh.
Hải đi lại dựa lưng vào tường, khoanh tay trước ngực.
- Bắt đầu đi.
Khi tất cả xông lên thì thủ lĩnh bí ẩn bỗng lùi lại phía sau, chờ.
Minh thấy thế, hắn cảm thấy như bên Bạch Dương khinh thường mình nên không đánh.
- Tên kia, sao không đánh. - quát về bên thủ lĩnh Bạch Dương.
Im lặng.
- Minh, cẩn thận. - HẢi hốt hoảng la lên.
1 tên bên Bạch Dương định đánh Minh từ sau nhưng Minh vội quay lại bởi tiếng la của Hải, hắn thụi cho tên BD 1 phát ngay bụng.
Minh cảm thấy không thể lơ là, hắn đánh rất dã man, đánh tên nào tên đó gục ngay tại chỗ khỏi cần í ới.
Để có thể trở thành thủ lĩnh no.1 Đông Hòa & Bạch Dương đã phải hạ gục hết tất cả trường khác trong vùng để đấu với nhau...
30' sau, khi tất cả đã chìm trong mệt lử - những vết bầm - máu, có nhiều tên lăn quị ra sàn.
Sàn đấu bây giờ chỉ còn lại 5 tên Đông Hòa: Minh, Tài, Quân và 2 tên đang thở hổn hển. 3 tên Bạch Dương bao gồm cả thủ lĩnh ( bên đây yếu hơn nhỉ? ), 2 tên trê sàn đấu đang ra sức thở lấy thở để ( trong đó có 1 tên là Hùng (.
Đến lúc này, thủ lĩnh BD mới bước lên ( thì ra nãy giờ chàng ta đang quan sát tình hình đó mừk, đã vậy còn giữ được sức ).
8 tên ( cả 2 bên ) cùng xông lên đợt 2.
Nhanh như chớp, thủ lĩnh lạnh lùng phan cho 2 tên Đông Hòa ngã lăn, 1 tên bị đập vào vai, 1 tên bị đập vào chân, cả 2 khi bị đánh trúng nghe tiếng crắc rất to.
Thủ lĩnh nhìn đi nhìn lại thì thấy BD chỉ còn lại 1 mình mình. Bên kia còn tới những 3 tên.
Có vẻ như tên thủ lĩnh này không hề sợ Minh, Quân & Tài vì nhìn chúng bây giờ đã thấm mệt & hơi đuối.
Minh thở dốc:
- Còn 1 mình...hộc...hộc...trụ nổi không?
Thủ lĩnh giơ cây gậy lên như muốn nói sẽ đánh tiếp.
quân xung lắm, xông lên đầu tiên, vụt cây gậy từ trên cao xuống, thủ lĩnh né kịp, hắn xoay người đá cho quân 1 phát ngay mặt, chảy máu miệng ( còn đâu khuôn mặt đẹp trai). Quân ngã lăn ra sàn, gậy văng ra xa.
Minh & Tài thấy thế cùng xông lên.
Tài quơ ngay cây gậy thì bị thủ lĩnh chụp lại. Minh định đánh từ trên xuống nhưng không ngờ thủ lĩnh lại đá văng cây gậy của hắn ra xa ( các bạn tưởng tượng đi, 1 tay giữ chặt gậy của Tài, chân thì đá cây gậy của Minh )
Minh sững người.
Quân bò dậy, cầm cây gậy của mình lao tới thì bị thủ lĩnh giệt nhanh cây gậy đang giữ của Tài đập ngay eo Quân rồi nhanh chớp nhoáng thủ lĩnh chạy tới khi Quân đang khom người bò dậy với tư thế chóng 2 tay, 2 dầu gối xuống dưới dất chìa ra cái lưng bằng phẳng thì "BỐP". Thủ lĩnh đã giơ chân lên cao rồi lạnh lùng lấy hết sức mạnh cho cái chân rơi xuống lưng Quân.
Quân lăn ra dất, đau kinh khủng & không gượng dậy được ( 1 em )
Với những con mắt đang nhìn thủ lĩnh thì thũ lĩnh lại lạnh lùng tới mức có thể dập tắt dược lửa bằng hơi lạnh đó ( hơi wa' ).
Hải, TÀi & Minh hết sức bàng hoàng.
Không gậy, Tài tiến thẳng lên ngay tức khắc thủ lĩnh quay người lại với cây gậy mới cướp được từ Tài ( đương nhiên tay kia vẫn cầm cây gậy bóng chày ) ban thẳng xuống, Tài lấy tay đỡ, cây gậy gãy làm 2 đủ hiểu hắn dùng sức mạnh cỡ nào, cùng tiếng kêu crắc. Tay Tài bị làm sao thì các bạn biết gòy ha... ( 2 em ).
Minh đang hết sức bỡ ngỡ & bàng hoàng.
Trong khi Minh đang không nói được lời nào vì quá ngạc nhiên ( không ngờ thủ lĩnh mạnh như vậy đó mà ) thì thũ lĩnh bay lên, giáng cho Minh 1 cú ngay mặt bằng chân khiến hắn té xuống đất, rồi dùng cây gậy bóng chày đập mạnh vào lưng Minh, hắn đau dữ dội. ( 3 em )
GAME OVER.
Hải nãy giờ đứng xem không hết ngạc nhiên vì những gì thủ lĩnh vừa gây ra.
Khi tất cả đã lăn rồi còn mình thủ lĩnh đứng giữ những con giun đang quằn quại, Hải có thể tự cảm nhận rằng thủ lĩnh đang nhìn mình cới ánh mắt rùng rợn.
Thủ lĩnh bước đến gần vách tường, nhặt lên cục than đen rồi viết len tường bằng dòng chữ in hoa: TỪ NAY THỦ LĨNH CỦA 13 TRƯỜNG THPT LÀ TÔI - THỦ LĨNH BÍ ẨN NÀY.
Rồi hắn bước qua từng đứa 1, ra khỏi cửa rồi khuết hẳn.
Đó là 1 nỗi nhục lớn đối với Đông Hòa nói chung và với Minh nói riêng.
Cũng may cái vụ này không tới tai hiệu trưởng trường Đông Hòa nếu không tụi này đã bị đuổi học từ bây giờ rồi chứ không phải cái vụ năm lớp 11.
Kể từ đó, không ai dám đụng dến BD, ngay cả ĐH.
13 đại ca của 13 trường cấp 3 đều phải nghe theo lời của thủ lĩnh bí ẩn.
Tất cả đều phải sợ hãi trước cài tên " Thủ lĩnh bí ẩn".
Nhưng 2 năm nay thì thủ lĩnh hơi im lặng nhưng cũng sắp ra mặt rồi.
*******
Trở lại với hiện thực nào...
Minh nghiến răng:
- Chỉ là lúc đó tao sơ sẩy nên mới bị hắn đánh bất ngờ thôi, thử cho tao với hắn solo coi ai thắng biết liền.
[ t/g đồng tình với câu nói này của Minh ">
- Ờ, tự nhiên lúc đó hồn mày đi đâu để cho hắn đánh mà không né.
- tại tao ngạc nhiên thôi, không ngờ hắn 1 lúc có thể chọi được 3 đứa mình.
- Với lại cũng tại anh Hải nữa, lúc đó để đứa khác ra là mình đã không thua.
- Grừ...cái ông Hải đó...
( tự nhiên trong lớp học Hải bỗng thấy lạnh sống lưng )
Mấy đứa con gái nãy giớ nghe mà chả hiểu gì cả.
Nhi cười nửa môi:
- Ha, yếu thì nói là yếu đi, bày dặt sơ sẩy.
- NÀy, nói gì đó? - Minh quạu hất mặt qua Nhi.
- Nói gì đâu.
Minh liếc Nhi, Nhi gườm lại.
*******
Đánh trống, cả đám chán nản lết xác lên lớp....
Đi được khoảng 10 bậc cầu thang thì bỗng có mấy thằng con trai chạy từ trên xuống, va vào Nhi khiến nó trượt chân té xuống.
6 người hốt hoảng chạy xuống dưới.
Đám con trai kia chỉ xin lỗi rối rít rồi chạy tiếp.
Nhi cảm thấy tay trái & mắt cá chân của nó đau, còn bị trầy trên đầu gối. Nó đứng lên không được.
Tài vội chạy đến nhưng bị Minh gạt ra:
- Tránh ra!
Minh bế xốc Nhi lên mặc kệ cho nó đang giãy nảy:
- Buông ra, bỏ tôi xuống.
- Im lặng.
Nhi nín thinh, Tài hỏi:
- Mày đưa Nhi đi đâu đó?
- Phòng y tế, vậy cũng hỏi.
Nhi bị Minh bế, nó ngước mắt lên định chử.i sao lại tùy tiện đụng vào người nó thì nó chợt thấy khuôn mặt đang rất lo lắng của hắn. Lòng nó trùng xuống.
Cả đám đi theo vào phòng y tế.
Quỳnh cũng đi theo với khuôn mặt sắc lạnh không thể tả.
- Nhi có sao không cô?
Tài hỏi cô y tế, bà ta nhìn Tài, Minh, Quân với ánh mắt hình trái tim đỏ chót và ước sao mình nhỏ lại 20 tuổi. ( già mà còn ham trai ).
- À, chỉ bị trật khớp thôi.
Bà ta nắn nắn tay & chân Nhi. Nó thấy đau nhưng không la.
- Còn cái đầu gối? - Minh lên tiếng.
- Không sao đâu. tôi đã sát trùng rồi. - Bà ta nhìn Minh mà chảy nước miếng - Các em có thể lên lớp được rối.
Minh đỡ Nhi:
- Để tôi đưa cậu lên.
- Không cần đâu. - Nhi khẽ đẩy Minh ra.
- Vậy để tôi, mọi người về lớp đi. - Tài chạy lại phía Nhi.
Minh nhìn Tài dìu Nhi mà máu trong người không ngừng sối sùng sục, mặt thì tối sầm lại.
Quỳnh nhìn Minh, 2 tay nó siết chặt.
6h sáng thứ 7...
8 bản mặt quen thuộc: Hải, Nhi, Minh , Quỳnh, Quân, Linh, Tài & Hoa đang đứng đợi xe khách tới để chuẩn bị hành trình về quê Tài chơi trong 2 ngày thứ 7 & chủ nhật mới được Tài thông báo ngày hôm qua.
Ở trên xe, Nhi tựa đầu vào vai Hải ngủ ngon lành mà không biết là dãy ghế đối diện đang có 1 cặp mắt đang nhìn mình " tình thương mến thương biết bao" và 1 cặp mắt lạnh xì nước từ trong tai. Vâng, đó chính là Minh & Quỳnh...
Minh, hắn đang hối hận. Biết thế lúc đó hắn không gọi điện cho Nhi & bảo hãy làm bạn gái của anh Hải đi. Để bây giờ hắn luôn phải khó chịu, đôi lúc là ghen tuông khi cứ nhìn Hải và Nhi gần nhau.
Quỳnh khẽ đưa tay lên che mắt Minh đang nhìn về phía Nhi, Minh quay lại, mặt Quỳnh lạnh như đá mới lấy ra từ trong tủ lạnh:
- Tôi mới là bạn gái của cậu, đừng nhìn ai ngoài tôi...
Minh ngạc nhiên:
- Cậu đang nói gì vậy?
Quỳnh nhìn thẳng vào mắt Minh, nói đủ để cho 2 đứa nghe mà không có lỗ tai thứ 5 chen vào ( Minh & Quỳnh đã có 4 lỗ tai gòy ):
- Cậu thích Nhi...đúng không?
Minh sững người trong 2s rồi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại:
- Đừng ở đó mà nói nhảm nữa, ngủ đi.
Quỳnh nhìn Minh 1 hồi cũng dựa đầu vào cửa sổ, nhìn ra ngoài có những ngôi nhà, cây cối, xe cộ đang chuyển động, lòng nó như thắt lại...
- Woa! Tới rồi sao? Quê Tài đúng đẹp thật đó.
Nhi thốt lên sau khi rời khỏi chuyến xe từ TP.HCM đến Đồng Nai.
Một con đường đất đỏ khô có những bụi cỏ 2 ven đường xanh tươi. Bên dưới là những cánh đồng lúa xanh mơn mởn chờ ngày thu hoạch. Phía xa là 1 gốc đa lớn có tiếng người dân đang rôm rả cười đùa ( huhu chưa tới Đồng Nai bao giờ nên không biết cảnh ra sao nên tả đại, thông cảm!). Gió khẽ lướt qua kẽ tóc dài mới gội hồi sáng vừa khô chưa kịp cột lên của Nhi khiến tóc nó bay lên đủ khiến cho tim 3 chàng trai đập không điểm dừng ( đoán coi 3 tên nào nház).
- Bây giờ mình về nhà ông ngoại Tài hả?
- Ừm, còn chỗ nào đâu.
- Nhưng mình đông người thế này tự nhiên vào nhà ông cậu có ổn không?
- Càng nhiều người tới ông càng thích vì trước giờ ông chỉ ở 1 mình thôi mà.
- VẬy thì đi lẹ thôi, đói bụng quá.
- Con Nhi này, tối ngày chỉ biết ăn.
Hải xách ba lô cho Nhi, nó thì thong dong đi trước vô tư nhìn đáng yêu biết bao.
Tới chỗ cây đa, 8 đứa cùng chào các cô bác ở đó, lướt qua họ khen những cô gái chàng trai thành phố xuống chơi đẹp trai đẹp gái biết bao, còn Tài thì chẳng xa lạ gì với họ cả.
- Ông ngoại.
Tài cất tiếng gọi khi bước vào cổng của 1 ngôi nhà nhỏ xinh xinh có dây leo bám trên tường. Nhà nhỏ nhưng đất rất rộng, còn có cả 1 vườn rau phía sau nhà.
- Tài mới về đó hả? Những người này là bạn con à?
Ông ngoại bước ra không thể che giấu hết niềm vui sướng khi đứa cháu về thăm, vui hơn nữa khi có những ngưới bạn.
- Chúng con chào ông. - Cả đám đồng thanh.
- Thôi được rồi, ra giếng rửa chân tay đi rồi còn vào nhà.
"RẦM"
Nhi đi được mấy bước bỗng trượt chân té, tại sân đang ướt.
Nhưng...sao không thấy đau. Nó khẽ mở mắt ra, một vật gì đó rất ư là mềm ở phía dưới người nó. Giật mình, nó bật dậy, là Minh. Khi thấy Nhi trượt chân, hắn định kéo Nhi lại nhưng không ngờ cũng bị trượt té luôn.
- Cậu không sao chứ?
Nhi hỏi, Minh ngồi dậy:
- Không sao.
Hải nhìn Minh đầy ẩn ý, Quỳnh vẫn là khuôn mặt sắt thép mới từ lò nung ra còn ửng hồng, rất nóng.
Tài thì bước lại đẩy Nhi về phía cái giếng.
3 đứa còn lại nhìn nhau không nói gì.
Khi ăn cơm trưa xong, chúng nó kiếm trò gì đó chơi mà không ngủ.
- Way, đi bắt ốc ăn tự mình nấu ăn đi. - Quân bùng phát ra ý kiến.
- Huh?
- Sao? Không được à?
- Được chứ, ra cái ao kia là 1 mớ ốc đấy.
- Nhưng Nhi không ăn được ốc. - Hải, Linh & Hoa đồng thanh.
- Oầy, không biết ăn ốc á? - Minh giễu.
Nhi liếc Minh rồinói:
- Không sao đâu, nhìn mặt mấy người là biết hiện lên 2 chữ thèm ốc rồi, đi thôi.
- Nhưng còn em?
- Ừ thì...
Tài bỗng đứng dậy:
- Chúng ta kiếm cái gì cho Nhi ăn trong khi mình ăn ốc là được.
- Cái gì?
- Thì đi...hái trộm xoài của ông Sáu bên kia mương.
- Huh?
Tài lại ngồi xuống:
- Thôi, bây giờ như thế này, chúng ta phân công nhau làm việc đi. Có 8 người đúng hông, 4 người sẽ đi bắt ốc, 2 người đi kiếm củi về nấu ốc, 2 người sẽ đi hái trộm xoài, nhiệm vụ này không được để ai bết, ông 6 khó lắm, biết 1 cái là ăn cám cả đám, ai xung phong đi hông?
Bầu không khí im lặng với 7 cặp mắt đang nhìn Tài cùng tiếng chim kêu.
- Không ai sao?
Lại nhìn, lại chim kêu.
- Grừ...Tôi không đi đâu.
- Chỉ có mình cậu biết nhà ông ấy thôi, quê cậu mà cậu đi đi.
- Không.
- SAo thế?
- Ừ thì hồi nhỏ tôi có thiện cảm không tốt lắm với ông ấy.
- Nhưng chúng tôi đâu biết nhà?
- Tôi chỉ cho.
Nhìn nữa, chim kêu nữa.
TÀi phát điên:
- Được rồi, tôi sẽ đem giấy ra, ghi xem ai bốc trúng nhiệm vụ nào nhé, cái này là công bằng, hà hà...
TÀi cười gian xảo, chạy vọt vào nhà.
Một lúc sau Tài chạy ra với 8 mẩu giấy nhỏ trên tay:
- Trộn đi, không lại kêu tôi ăn gian.
Lần lượt từng đứa từng đứa bốc không ngừng chuẩn bị tinh thần cho việc đứng tim sắp xảy ra.
- Cái gì?
Minh và Nhi đồng thanh tập 1.
- Sao thế? - Cả đám quay sang hỏi.
- SAo tôi phải đi hái xoài chứ? - Đồng thanh tập 2.
- 2 người đi hái xoài sao?
Minh nhìn Nhi, Nhi nhìn Minh, đồng thanh tập 3:
- Tôi không đi.
Hải chen vào:
- Anh đi cùng Nhi cho.
Ngay lập tức, Quân, Hoa & Linh quay sang nhìn Hải với ánh mắt lựu đạn " trìu mến " hơn bao giờ hết, khogn6 hẹn mà cùng noi:
- Ai bốc trúng cài gì thì làm đi, không bàn cãi.
Nhi và Minh khó chịu, 1 hồi sau thì lững thững bước theo Tài đến nhà ông 6 và nói tỉnh bơ:
- 2 người tự tìm cách vào nhà rồi hái xoài trên cái cây kia nhaz - chỉ lên cái cây xoài cao vút phía sau bờ tường trắng - tôi đi bắt ốc với Linh, Hoa & Quân đây, bye bye.
Tài bỏ đi để 2 đứa lại với cái nhìn căm thù đến tận xương tủy...grừ...
Minh quan sát bức tường:
- Không còn cách nào khác là phải trèo thôi.
- Hả? - Nhi thốt lên - nhưng tường cao như vậy thì làm sao tôi trèo được.
Minh nhìn từ đầu xuống chân Nhi:
- Đồ lùn, đứng ngoài đi, tôi vào cho.
Nhi xị mặt, nó ghét nhất ai bảo nó là lùn.
MẶc dù đúng là so với chiều cao 1m83 của Minh thì Nhi chỉ có 1m57.
" Tên khốn, mi tưởng mi cao hơn ta thì mi chảnh vậy huh? "
- Không tôi cũng sẽ vào.
Nhi dứt khoát, Minh cười khẩy:
- Được thôi, đồ lùn như cậu thử xem có trèo qua khỏi bức tường không? Chỉ sợ cậu không trèo qua được làm náo loạn khiến cho chủ nhà thức giấc ra bắt 2 đứa thôi.
Mỉa mai xong Minh nhảy lên, bám víu lấy thành tường rồi ngồi chõm chẹ trên tường từ hồi nào chỉ cần nhảy xuống 1 cái là vào được nhà. Hắn nhìn xuống:
- Thấy cao có lợi chưa...? Huh?
Minh hết sức bất ngờ há hốc mồm khi thấy Nhi đang vào 1 cách dễ dàng hơn...