Thiên Địa Quyết Thiên Địa Quyết
GMO đa nền tảng có đồ họa bắt mắt và hơn 200 nhiệm vụ khiến bạn không thể rời mắt
wap tai game mien phi, game cho dien thoai, game android, game iphone, game java, game mien phi, tai game dien thoai mien phi
Home | Online | Offline | Ứng dụng | Android | Phim 3GP | Truyện | Wapmaster | Upload | Admin
Cô Ấy...Là Của Tôi! - 3| Truyện hay | movigame.wap.sh
Trang chủ > Góc đọc truyện > Truyện hay > Cô Ấy...Là Của Tôi!

Cô Ấy...Là Của Tôi!

Xem: XtCAT -:- 404
Snack's 1967
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 52057764
Visits Today: 238691
This Week: 2559525
This Month: 4052210

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


TV lên, kênh CN đang chiếu Oggy and the cockroaches.
Bỗng điện thoại nó reo lên, thấy số lạ nhưng nó cũng bắt máy.
1 giọng nói thô lỗ từ đầu dây bên kia vọng tới:
- NÀy, cậu không có lòng kiên nhẫn hả? Mới đợi có 1 chút mà đã bỏ về là sao?
- Ai vậy? - Nhi cộc cằn hỏi lại.
- Không nhận ra giọng tôi sao? Hẹn với tôi mà lại bỏ về, bộ không cần cuốn sách nữa hả?
- Đồ bông cải chết bầm.
Nhi nghiến răng ngắt điện thoại & quăng xuống ghế.
Minh trố mắt:
- A lô? a lô? dám cúp trước tôi hả? tôi còn chưa nói xong mà.
Minh lại tiếp tục gọi. Nhi lại bắt máy, lần này nó gắt cho 1 hơi:
- NÀy, cậu hẹn với tôi là bao nhiêu? 3 h đúng không? Vậy tại sao cậu không tới? Rồi lúc tôi bỏ về cậu lại gọi điện chử.i tôi? Tôi chưa chử.i cậu là may lắm rồi đấy. CẬu có thôi cái điệp khúc lúc nào cũng làm phiền người khác như vậy hả? Chỉ là 1 cuốn sách mà cậu bắt tôi phải đợi tới như thế, có gì thì nói thẳng ra đi. CẬU MUỐN GÌ?
Nó nhấn mạnh 3 chữ cuối khiến cho người nghe cũng phải rùng mình.
Tuy hơi choáng nhưng Minh cũng đủ kiên nhẫn để nghe hết, hắn nói:
- Cậu...sau này nếu anh Hải có nói là thích cậu thì cậu hãy...
- Này, khoan đã, cậu nói gì thế? Ai nói thích ai? - Nhi ngắt lời.
- ...Anh Hải thích cậu.
- ... - Nhi im lặng, khuôn mặt không còn miếng máu, nó quá ngạc nhiên.
- Này, sao im thế?
- Anh Hải...thích...tôi...?
- Ừm.
- Sa...sao cậu biết?
- Anh ấy nói.
Nhi lại im lặng, bỗng mặt nó nhăn tít lại:
- Cậu giỡn tôi đúng không?
- Này, cậu nghĩ tôi giỡn sao?( giọng rất nghiêm túc nhá)
- Vậy...
- Không tin thì thôi, anh ấy định rủ cậu chiều chủ nhật tuần này đi chơi rồi bày tỏ với cậu. Lúc đó...cậu...đừng từ chối mà hãy làm bạn gái của anh ấy nhé?
Minh nói rành mạch từng chữ ( hắn ta cũng giống như Tài, sẽ 100,1000 lần hối hận vì đã khuyên Nhi quen Hải).
Nhi sững người:
- Sao...?Tại sao?
- Vì nếu cậu từ chối anh ấy sẽ rất buồn, anh ấy rất thích cậu, cậu biết không hả?
Chẳng hiểu sao khi nói những lời đó hắn lại cảm thấy khó khăn vô cùng. Tại sao?( hắn tự hỏi mình).
Nhi im lặng, nó hết sức bàng hoàng, chưa bao giờ nó nghĩ là anh Hải thích nó.
- Sao thế? - Minh hỏi.
- Sao cậu lại gọi cho tôi và nói như vậy?
- Vì...tôi không muốn nhìn thấy anh ấy thất vọng...đơn phương cậu lâu rồi, nếu bây giờ anh ấy biết cậu không thích anh ấy thì sao?
Bỗng Minh nghe thấy tiếng tút tút đều đều trong điện thoại, Nhi đã cúp máy.
Minh nhìn vào màn hình điện thoại:
- Con nhỏ này, sao hay cúp trước tôi vậy hả?
Hắn gọi lại, Nhi thơ thẩn bắt máy chẳng buồn nhìn xem người gọi là ai, hồn nó đã đi chơi ở một nơi xa lắm.
- Con nhỏ kia, tôi chưa nói xong mà dám cúp hả? - Minh nói như hét vào điện thoại.
- ... - đang thơ thẩn.
- NÀY. - Lần này Minh hét thật khiến tai Nhi như bùng nổ.
Hồn Nhi đã đi du lịch về( 15s):
- Ơ...ha...hả? Gì?
- Đó là chuyện của anh Hải, giờ tới chuyện tôi và cậu.
- Tôi và cậu có chuyện gì để nói sao? - nó lại ngơ ngẩn.
- Chuyện cuốn sách đó, con nhỏ này.(Minh nhà ta sắp điên rối).
- À...
- À cái gì mà à?
- Vậy bây giờ cậu muốn gì?
Nhi vẫn còn shock vì chuyện Minh nói hồi nãy, nó nói mà không ồn ào vì bây giờ nó chẳng có tâm trạng mà la hét.
- Cậu...làm osin cho tôi đi rồi tôi trả lại cuốn sách. - Minh nói tỉnh bơ.
- CÁI GÌ?
Nhi ồn ào đã trở lại ( mới nói xong, tưởng tâm trạng cũng đi chơi theo hồn rồi chớ).
Nó la toáng lên khiến cho Hy và ngoại trong nhà phải giật mình:
- Cái gì ngoài đó thế?
- Không có gì đâu ngoại.
Nhi trả lời ngoại rồi tiếp tục nói vào điện thoại:
- Cậu...nhắc lại coi...cậu muốn tôi làm gì chứ?
- Osin. - Minh vừa nói vừa ngoáy tai vì bị Nhi làm cho suýt lủng màng nhĩ.
- Cậu nghĩ tôi sẽ làm à?
- VẬy tôi khỏi trả lại cuốn sách nhé?
- Giữ mà ăn rồi zọng luôn đi.
Nhi lại cúp máy, hắn lại gọi. Nhi định không nghe nhưng hắn cứ gọi hoài, ngoịa ở trong nghe thấy tiếng nhạc chuông ồn ào nên bảo nó nghe cho đỡ phiền( sao không tắt nguồn luôn nhỉ?), bởi thế nó nghe máy:
- Tôi nói là cậu giữ luôn đi rồi mà.
Không biết Minh có nghe Nhi nói gì không mà hắn cứ nói tỉnh như con ruồi:
- Công việc nhẹ nhàng lắm, chỉ cần sáng sớm và lúc ra về cậu cầm cặp cho tôi, ra chơi thì mua đồ ăn cho tôi, những việc lặt vặt thì tính sau, còn ở ngoài trường cũng tính sau đi nhưng khi tôi cần cậu phải có mặt ngay đó, thế nhé?
Rồi hắn cúp máy.
Nhi hét vào điện thoại:
- Tôi nói dồng ý hồi nào hả? a lô...a lô?
Nhi ngồi ngẫm nghĩ 1 hồi, kết luận cuối cùng của nó là để Minh trả lại sách rồi không thém làm osin cho hắn.
Mặt nó bỗng trầm ngâm:
- Nhưng chuyện của anh Hải...

***

- OSIN.
Tiếng gọi to khiến cho cả trường quay lại nhìn.
Là Minh gọi Nhi.
2 đứa đang ở ngoài cổng trường.
Minh thì cười hớn hở, còn Nhi mới sáng sớm đã gặp Minh giống như là gặp sao chổi, sẽ xui nguyên ngày.
- Cầm cặp cho tôi. - Minh đưa cặp cho Nhi và ra lệnh.
- Tại sao? - Nhi hỏi.
- Vì cậu là osin của tôi.
- Tôi chủa nói đồng ý mà.
- Nhưng tôi quyết định rồi.
Hắn thảy cặp cho Nhi rồi tay không đi vào.
Nhi khó chịu định ném cái cặp lại phía Minh nhưng nó bỗng khựng lại và nhìn vào cái cặp.
Nó chạy lại cái ghế đá gần đấy, mở toang cặp ra tìm cuốn sách nhưng không có, nó nghĩ hôm nay hắn phải đem sách để trả nhưng sao không thấy.
- Kiếm cái này hả?
Minh đang đứng trước mặt Nhi với cái tay đang cầm cuốn sách( ờ đâu chui ra vậy trời ).
Hắn làm Nhi giật mình, nó xòa tay ra:
- Trả đây.
- Tôi sẽ trả nhưng trước hết cậu kí vào đây cái đã.
Hắn rút từ trong túi ra 1 tờ giấy gì đấy.
Nhi đọc tờ giấy xong, nó nhăn mặt:
- Làm thì làm có cần phải thế không?
- Không biết, kí đi.
- Trả sách đây rồi tôi kí.
- Kí đi rồi tôi trả lại sách.
Nhi nghe theo lời hắn kí vào tờ giấy gọi là Hợp đồng osin( sao mừ hắn bày zẽ wá zỵ trừi ), hắn làm thế để tránh những lúc Nhi không nghe theo lời hắn.
Nhưng mà sao Nhi nhà ta lại ngoan ngoãn kí vào thế nhở?( có ý đồ gì đây ).
Minh trả lại cuốn sách rồi giật lại tờ giấy:
- Tờ giấy này tôi sẽ giữ.
Nhi cười gian xảo cầm cuốn sách chạy vào trong.

- Trả cho mày đấy. - Nhi đứng trước mặt Hoa, chìa cuốn sách trên tay.
- Làm sao mày lấy được vậy? - Hoa thắc mắc.
- Hôm qua hắn gọi điện - Nhi đứng sững lại - ...gọi điện? Nếu gọi điện thì phải có số chứ, sao hắn có số của tao?
Hoa lắc đầu vì nó chả hiểu gì cả, nó lấy cuốn sách lên hôn vào bìa rồi cất vào cặp.
Bỗng chợt Minh đi vào, phía sau là Tài.
- Anh Hải cho đấy. - Minh trả lời Nhi.
- Không phải cho mà là giật. - Tài chỉnh sửa.
Nhi quay sang Hoa:
- Tao có nên đổi số không?
Trong khi Hoa đang tròn mắt thì Minh lên tiếng:
- Tôi không cho phép cậu đổi số.
- Tại sao?
- Vì tôi là chủ của cậu, cậu là osin của tôi, osin phải nghe lời chủ chứ.
- OSIN? - Tài và Hoa cùng ngạc nhiên hỏi.
Nhi xua tay:
- Không phải, không phải đâu.
Minh rút tờ giấy ra:
- Không phải cái gì chứ, chứng cứ ránh rành như thế này rồi, chữ kí này không phải của cậu thì của ai. Đã vậy hồi nãy chạy vào không thèm xách cặp vào cho tôi.
Nhi chỉ vào tờ giấy:
- Chữ kí này không phải của tôi.
- Cái gì? Cậu định trở mặt đó hả? Hồi nãy ngoài kia mới kí xong.
- Hồi nào chứ? Ai làm chứng?
Minh đứng người, đúng là chẳng có ai làm chứng ngoài mấy cái cây ra cả. Đáng lẽ Minh phải nghi ngờ từ lúc Nhi ngoan ngoãn kí vào tờ giấy chứ.
Hoa nhìn vào tờ giấy và nói:
- Đúng rồi, chữ kí này đâu phải của con Nhi.
Nhi cười đắc ý:
- Sao? Tôi chưa hề kí vào tờ giấy này, nhé!
Nó đi thẳng về lớp mà miệng không ngưng cười.
Minh điên người nhưng miệng thì không mở được.
" Trần Huy Minh này mà bị con nhỏ đó lừa ư? "
Tài đập đập vai Minh:
- Lần sau lấy dấu vân tay cho chắc, trong chuyện này thì Minh ngốc thật.
Tài cũng phóng thẳng về lớp.
Minh nhìn Hoa:
- Cậu ta đưa cuốn sách cho cậu à?
- Cậu nghĩ tôi sẽ đưa sách lại cho cậu sao? Ngu gì. - Hoa nói.
- YAAAAAA!!!!!!!!!!!!
Minh quăng cặp xuống ghế kèm theo là tiếng la chói tai của sao chổi kiêm bông cải.

Minh thì bị lừa 1 cú đau, Nhi thì cười suốt buổi, Quỳnh gặng hòi nhưng nó cứ bận cười ha hả nên không trả lời được, đành quay sang hỏi Tài.
Bỗng Nhi có tin nhắn, nó ngưng cười:
- Con Linh, nó nói ra chơi dợi nó ở căng - tin cần tuyên bố chuyện gì đó.
- Thằng Quân cũng nhắn với tôi như thế. - Tài nói.
- Có khi nào... - Nhi và Quỳnh nhìn nhau nghi ngờ.
- Chắc tụi nó định tuyên bố 2 đứa nó quen nhau. - Tài đoán.
- Tôi cũng nghĩ như thế. - Quỳnh nói.
- Chắc là thế rồi. - Nhi gật đầu.

Đúng là thế thật. Quân và Linh - chúng nó quen nhau thật.
Ngoài Minh và Hoa đang há hốc mầm ngạc nhiên thỉ Tài, Nhi và Quỳnh lại rốt bình thản.
Quân thấy thế liền hỏi:
- Sao phản ứng của 3 người lại thế?
- Biết trước là thế mà, có gì đâu mà phải ngạc nhiên.
3 người đồng thanh trả lời.
- Đừng có mà ăn hiếp con Linh đấy. - Nhi nói( đúng hơn là ra lênh) - Mà 2 người không định bao chúng tôi ăn gì sao?
- Đúng đó.
Cả đám cùng nhìn Quân và Linh với con mắt hiện lên 2 chữ" bao đi".
- Được rồi.
Con nai Quân cười trước bầy sói.
Minh bỗng mỉa mai:
- Nhưng đừng bao người nào giả dối.
- Vẫn còn tức sao? - Tài hỏi.
- Nhắc tới làm cho tao mắc cười quá, hahahaha...
Nhi lại cười cho 1 tràn. Tài, Quỳnh và Hoa cười theo chỉ trừ Linh và Quân đang ngơ ngác không biết gì.
Minh khó chịu đứng dậy, định ra khỏi căng - tin bỗng có 2 con bé đi đến.
Cả đám ngưng cười dõi theo.
Nhìn 2 con bé khá là xinh xắn đang đứng đối diện Minh.
- Chào anh, em là Vân lớp 11A2. - Con bé thứ nhất nói.
- Còn em là An. - Con bé thứ 2 thẹn thùng ( đứng trước zai đẹp phải thẹn thùng thế thôi).
- Có gì không? - Minh thô lỗ hỏi lại (tại đang tức ).
- Em có cái này muốn...đưa cho anh.
Con bé dúi vào tay Minh 1 tấm thiệp màu hồng rồi đỏ mặt quay đi.
Quân nhanh chóng giật tấm thiệp rồi mở ra.
Minh ngồi lại xuống ghế tỏ vẻ không quan tâm.
Quân đọc lại tấm thiệp:
- Chào anh, em là An lớp 11A2, có lẽ anh không biết em nhưng em lại biết anh và em... - Quân bỗng ngừng lại.
Cả đám thêm tò mò:
- Em gì...?...Sao? lẹ đi.
- Em... - Quân kéo dài.
- Nhanh coi. - Quỳnh quát.
- Em...rất thích anh.
Quân dứt lời, cả đám phá ra cười ngặt nghẽo, giờ này mà còn cái vụ viết thư tỏ tình.
- Không ngờ có đứa thích đồ bông cải như cậu. - Nhi vừa cười vừa nói.
- Ghen sao? - Minh nhếch mép cười.
- Ai thèm, cái thứ bông cải.
Bỗng Hoa nhìn vào mặt Nhi chăm chú, đôi lông mày nó nhíu lại.
Nhi thấy thế liền hỏi:
- Sao thế? Mặt tao dính gì à?
- Không, nhưng sao mắt mày hâm đen thế kia?
- Hả?
Nhi đưa tay lên mắt, hôm qua nó không ngủ được vì phải suy nghĩ chuyện Minh nói về Hải.
Nhi cười trừ:
- À, tại mất ngủ.
Ngay lập tức, Quỳnh, Hoa và Linh té cái rầm xuống sàn:
- Mà...mày...mất...mất ngủ?
- Ừ. - Nhi mở to mắt trả lời.
Quỳnh đứng phắt dậy, rút điện thoại ra gọi cho ai đó:
- Ba ơi, hôm nay không phải ba nấu cơm đó chứ?
- ...
Không biết ba Quỳnh nói gì mà thấy nó thở phào nhẹ nhõm.
Nhi hỏi:
- Sao tự nhiên mày hỏi ba mày nấu cơm là sao?
- Mày nói mày mất ngủ, chẳng khác nào hôm nay ba tao nấu cơm cả. - Quỳnh nói.
- Đúng thế. - Hoa bè.
- Mà mỗi lần ba nó mà nấu cơm là eo ơi... - Linh lè lưỡi ra.
- Vậy tao thỉ liên quan gì tới ba mày? - Nhi ngây thơ hỏi.
- Mày không thấy chuyện ba nó nấu cơm là chuyện lạ sao?
- Ý tụi bay, tao mất ngủ là chuyện lạ.
- Thông minh đấy.
Nhi đứng dậy, chạy lại phía 3 nhỏ bạn:
- Tụi bay nói tao là heo tối ngày chỉ biết ngủ mà hôm nay lại mất ngủ chứ gì.
Nhi hành hạ tụi bạn ngay trước mặt 3 đứa con trai.
Quân chạy lại kéo tay Nhi ra khỏi đầu Linh( Nhi vò cái đầu Linh giờ y như cái tổ quạ):
- Đừng đụng vào bạn gái tôi chứ. - Gắt Nhi rồi quay sang Linh - không sao chứ?
- Ọe, tình cảm vừa thôi chớ.
Nhi đưa mắt nhìn quanh bắt gặp ánh mắt của Minh đang nhìn nó lạnh hơn đá khiến nó ngưng cười, chuyện của Hải...

Hải đã chuẩn bị tâm lí rất kĩ cho chiều chủ nhật.
Hắn hẹn Nhi đi xem phim.
Nhi - nó đã suy nghĩ xong chuyện Minh nói.
Xem phim xong( thực ra là xem Nhi ngủ) chúng nó đi ăn, Nhi cứ ăn mà không cần để ý đến túi tiền của Hải.
Cuối cùng, chúng nó đi dạo.
Nhi biết ở thời điểm này sẽ có chuyện gì xảy ra nhưng nó cứ vô tư như không biết gì.
Hải bỗng dừng lại, tim đánh trống.
Nhi dừng lại theo, mặc dù đã biết Hải sẽ nói gì nhưng lồng ngực Nhi không ngừng nghe thấy tiếng thình thịch.
- Nhi này...em nghĩ anh là người như thế nào.
- Ưm... hoàn hảo.
- Hoàn hảo?...Ở điểm nào?
- TẤt cả.
- Thật không?
- Thật.
- Vậy... - Hải ngập ngừng, tim không ngừng dập loạn xạ - sự hoàn hào đó...có được nằm trong tim em không?
Nhi đã chuẩn bị tinh thần sao cho ổn định nhất nhưng lúc này đây, đầu óc nó hoàn toàn trống rỗng.
- Em...
- Anh muốn làm....bạn trai của em...được không?
Hải nói, trong lòng thủ sẵn sự thất vọng rồi, nhưng...

Vừa về đến nhà, Hải cười như muốn toét miệng, chạy vọt lên phòng bấm số gọi cho 3 thằng em.
Quân thì vui vẻ chúc mừng vì tình đơn phương của Hải nay đã được đền đáp.
Tài và Minh cũng chúc mừng nhưng không được vui vẻ như Quân.
Sau khi cúp máy, Tài bất giác nở 1 nụ cươima2 vui cũng không phải vui, buồn cũng không hẳn là buồn.
Minh gác máy, nụ cười trên môi khi chúc mừng Hải vụt tắt. Khuôn mặt hắn bỗng trở nên sắc lạnh. Hắn cảm thấy khó chịu từ trong lòng. Tại sao? Chẳng phải chính hắn đã nói Nhi nên quen Hải sao?
- Vậy là mày quen với anh Hải? - Hoa hỏi.
Tại căng - tin, 7 gương mặt quen thuộc( thực ra tụi nò cũng chẳng ngồi chung nếu không có Quân và Linh lôi kéo).
- Ừm - Nhi khẽ trả lời.
Cảm giác khó chịu tối hôm qua bỗng quay lại trong người Minh. HẮn cứ nghĩ là anh HẢi quan với 1 đứa cộc cằn như Nhi thôi chứ chẳng phải là gì khác. Sao hắn không nghĩ là vì 1 lí do khác nhỉ?
- Đừng làm anh ấy đau lòng. - Quân dặn dò.
- Anh Hải thích cậu lâu rồi đấy.
Nhi chẳng biết phải nói gì, chỉ biết cười nhưng nụ cười cũng vụt tắt khi Minh cất tiếng:
- Cái thứ khoai lang như cậu, anh ấy thích ở điểm nào chứ?
- Thôi gọi tôi là khoai lang đi, đồ bông cải.
...Roẹt...Roẹt...tia chớp điện lại hạy trong khoảng không giữa 2 cặp mắt như muốn giết nhau.
- Này, cậu không thấy là bông cải ngon hơn khoai lang à? Mà cậu cũng chẳng phải là khoai lang gì ngon ngọt mà là khoai lang thối bị người ta quăng đi. - Minh châm chọt.
- Nếu tôi là khoai lang thối thì cậu cũng không hơn gì tôi đâu. Bông cải của người ta màu xanh còn cậu là bông cải đen thui thùi lùi như cục ****. - Nhi châm chích.
- Thôi nào. 2 người này. - Tài can.
Tức khắc, Nhi và Minh cùng quay lại đồng thanh:
- Im ngay.
- Đồ bông cải **** sao cậu dám bắt chước tôi? - Nhi gắt qua.
- Cậu mới là người bắt chước đó đồ khoai lang thối. - Minh gắt lại.
Hoa bật dậy:
- 2 người thôi đi.
Rồi nó đi về phía cầu thang, Quỳnh chạy theo.
- 2 đứa nó sao thế? - Nhi hỏi.
- Chắc tại 2 người làm cho tụi nó bực.
Nhi quay sang Minh:
- Tại cậu đấy.
- Sao tại tôi mà không phải là cậu.
- Đồ bông cải đen thui thùi lùi như cục ****.
- Đồ khoai lang thối bị người ta quăng đi.
Một lần nữa Tài chen vào:
- Minh này, tao thấy khoai lang thối bị người ta quăng đi là đúng mà.
Nhi thêm:
- Không lẽ để lại dằm mắm.
- Im đi. - Minh quạu.
- Không im làm gì tôi. - Nhi kênh mặt.
- Con nhỏ này.
Minh chồm tới phía Nhi nhưng nó bỗng có điện thoại nên quay người sang nghekhien61 Minh không tóm trúng Nhi mà lại té ầm xuống đất.
Người gọi cho Nhi là Hải, hắn ta hẹn Nhi chiều mai đi chơi. Nhi vui vẻ nhận lời mặc cho tụi bạn đang khó nhọc nâng Minh lên.
Nghe điện thoại xong, Linh hỏi Nhi liền:
- Anh Hải gọi hả?
- Ừ.
- Ảnh gọi có gì hông?
- Hẹn chiều mai đi công viên trò chơi.
Quân liền reo lên thích thú:
- Way, hay mai chúng ta hẹn hò đôi đi, tôi với Linh, cậu với anh Hải còn thằng Tài với thằng Minh còn cô đơn thì dẹp đi.
- Được đó. - Linh hớn hở.
Minh nhíu mày nhìn sang chỗ khác. Tự nhiên hắn thấy khó chịu khi người khác cứ nói đến Nhi với Hải.
Vừa lúc đánh trống vào học.

Minh đi tới cửa lớp bỗng gặp 1 bạn gái cực dễ thương.
Bạn gái đó giới thiệu:
- Tôi là Huyền, lớp bên cạnh cậu.
Minh nhìn Huyền chằm chằm nhưng không nói gì.
Huyền nở 1 nụ cười nhẹ nhàng khiến không ít zai phải đổ:
- Không phiền nếu như mai tôi đi chơi với cậu chứ?
Bỗng chợt Minh thấy Hoa và Quỳnh cũng đang đi vào cửa lớp.
Minh kéo tay Quỳnh lại, khoác tay mình lên vai Quỳnh nhìn Huyền:
- Xin lỗi nhưng tôi có bạn gái là Quỳnh rồi, ngày mai tôi sẽ đi chơi cùng cô ấy.
Quỳnh tròn mắt ngạc nhiên nhìn Minh đang thản nhiên như không.
Huyền đỏ mặt quay đi.
Hành lang xung quanh ồn ào vì lời tuyên bố của Minh. Không ít những đứa con gái xuýt xoa than vãn vì Minh có bạn gái.
Hoa càng ngạc nhiên hơn:
- Này, cậu nói cái gì thế?
Quỳnh cũng không nói gì nhìn Minh chờ câu trả lời.
Minh phán câu tỉnh bơ:
- Từ giờ, Quỳnh là bạn gái của tôi.
- HẢ? - 2 đứa tưởng như mình nghe nhầm.
- Ngày mai, chúng ta sẽ hẹn hò cùng với 2 cặp kia ở công viên trò chơi.
- Hẹn hò với 2 cặp kia?
- Thì Linh với Quân, anh Hải với Nhi, tôi với cậu. Nếu được thì ngày mai Hoa với Tài 1 cặp cũng được.
Hoa nhăn mặt:
- Tôi không rảnh, tôi còn phải học bài.
- Hừm...được thôi.
- Này, cậu đang giỡn đúng không? - Quỳnh nghi ngờ.
- Không, hoàn toàn nghiêm túc.

Quỳnh đi về lớp với bộ mặt thẫn thờ khó tả.
Nhi thấy thế liền hỏi nhưng Quỳnh không trả lời.
Nhi và Tài nhìn nhau khó hiểu.
Vài phút sau, mấy đứa con gái không kể lớp này và lớp khác ồ ạt kéo đến bu quanh Quỳnh:
- Quỳnh, cậu quen với Minh thật hả?
- 2 người quen nhau hồi nào?
- Có thật là đang quen không đó?
- Cậu làm sao cưa được Minh vậy?
- HuHu sao cậu dám cướp Minh của chúng tôi?
...v...v...

Khi lũ con gái đã giải tán, Nhi chạy lại:
- Mày...mày quen với Minh, thật không?
Quỳnh gật đầu.
- Sao mày lại quen với hắn?
Quỳnh lắc đầu.
Nhi và Tài lại nhìn nhau khó hiểu.

Giờ ra chơi ngày hôm sau...
- Vậy là giờ có thêm 1 cặp nữa rồi. - Quân reo.
- Chiều nay hẹn hò 3, vui quá đi. - Linh ôm mặt.
- Còn Hoa và Tài? - Quân nhìn 2 người.
- Tôi còn phải học bài. - Hoa và Tài cùng đồng thanh.
- 2 người hợp đó. - Minh nheo mày.
Nhi không nói gì và nó chũng chẳng hề để ý làMinh nãy giờ đang nhìn nó.
Quỳnh đang rất vui, hớn hờ hơn cả Linh, có lẽ nó đã thích Minh từ trước.

Ra chơi vào...
- Này, có vẻ như mày thân thiết với tụi thằng Minh quá nhỉ?
Hùng đứng trước mặt Nhi.
Hắn là 1 trong những tên đầu gấu trong trường, hồi học cấp 2 học chung với Nhi.
2 chúng nó đã từng có thù hằn với nhau nên bây giờ hắn cứ tìm Nhi và gây chuyện.
Đó cũng là lí do khiến cho Nhi không cho Hy tỏ ra quen biết với mình khi ở trường.
Và "thằng đó" mà Quỳnh nhắc hồi đó là Hùng...
- Thì sao? - Nhi lạnh lùng.
Hùng cười đểu:
- TAo không bết vì sao từ năm lớp 10 tới giờ mày tu thế, thường thì mày quậy phá lắm mà.
- Liên quan gì đến mày không nhỉ?
- Có đấy, tao phải trả cho cái mối thù cuối năm lớp 9 chứ.
Ánh mắt 2 bên như rực lửa, toát ra sự lạnh léo của âm phủ.
Cuối năm lớp 9 có chuyện gì xảy ra với chúng nó?
Hồi đó NHi cũng nhắc về cái vấn đề này và chuyện này cũng ảnh hhuong73 đến sức khỏe của ngoại Nhi.
Hình như nghiêm trọng lắm.
Nhi vẫn nhìn hắn với ánh mắt đáng xợ:
- Giờ mày muốn gì?
- 1 trận để phục thù nhé?
- Tao không thích thì sao?
- Hừ...mày nhát gan như vậy từ hối nào thế?
- Không phải nhát gan mà là tao không muốn ngoại tao xảy ra chuyện.
- Mày cũng biết lo cho ngoại quá nhỉ?
- Không bất hiếu như mày đâu.
- MÀy...
Bỗng 1 giọng nói cất lên:
- Này, um sùm gì đó?
Minh đang đứng trước cửa lớp, hắn cũng không biết tại sao lại xen vào chuyện này.
- Chẳng phải minh đây sao? - Hùng quay thẳng người lại.
- Xem ra tôi cũng nổi tiếng nhỉ, ai cũng biết đến. - Minh khoanh tay.
- Sao không biết được. Đại ca Đông Hòa 2 năm trước đây(Minh) đã từng thua "thủ lĩnh bí ẩn" Bạch Dương này mà.
Minh nhíu mày"
- Hình như mày cũng ở trong đám đó?
- Tất nhiên.
2 nguồi này sát khí còn nồng nặc hơn.
Trống đánh vào tiết, Hùng bỏ về lớp nhưng không quên quăng cho Nhi 1 cái nhìn rùng rợn.
Tài lôi trong cặp ra 1 cuốn Conan đưa cho Minh( Minh qua đây là để lấy truyện, Conan là cách giết thời gian trong giờ toán của hắn).
- Không ngờ cậu gây thù chuốc oán với nhiều người quá nhỉ?
- Chẳng liên quan đến cậu.
- Được thôi, không liên quan đến tôi.
Minh bỏ về lớp, Nhi nằm dài xuống bàn, Quỳnh quay sang nhìn Tài đang nhìn Nhi chăm chăm.

1h chiều...
Nhi, Quỳnh và Linh đang đứng dợi 3 chàng tới.
Quỳnh ngày thường đã đẹp, hôm nay càng đẹp hơn với cái váy màu vàng nhạt.
Linh cũng thế, dễ thương hơn với cái váy xanh dương.
Riêng Nhi với cái áo sơ mi caro xanh lá cây đen, quần jean rách với giày bata.
Quỳnh phàn nàn:
- Này, hẹn hò mà mày ăn mặc kiểu gì thế?
- Gì?
- Sao không nói tao cho mày mượn cái váy xanh lá.
- Mày biết con nhi ghét mặc váy mà. - Linh trả lời giùm.
KÍT...
1 chiếc xe taxi dừng lại ngay bên lề dường chỗ 3 cô nương đang đứng.
Hải thò đầu ra bảo tụi nó vào trong.
Linh hỏi:
- Sao không đi xe máy?
- Mắc công gửi xe, bất tiện.

Tới nơi, cả 6 đứa bước xuống xe, nắng chói chang.
Nhi nói:
- Lên đu quay đứng di, nắng quá.
- Mua thêm cái gì đó lên ăn đi.
Quân nắm tay Linh đưa lên:
- Mỗi cặp 1 hộp nhé?
- Ừ.
Minh ngăn:
- Không, đi chung đi.
- SAo thế? 1 hộp chỉ đủ 4 người thôi.
- VẬy thì mày với Linh 1 hộp, tao, anh Hải, Quỳnh với NHi 1 hộp, được không?
Quỳnh khẽ gật đầu, thoáng nét buồn( đúng gòy, mún có không zan riêng tư mà cũng hok dc), Hải và Nhi cũng miễn cưỡng đồng ý.

Chính Minh đã góp phần giúp Nhi và HẢi thành 1 cặp, giờ lại muốn phá đám.
HẮn cũng khogn6 biết tại sao lại như thế, chỉ là mỗi lần hắn nghĩ Nhi và Hải ở riêng là hắn chịu không được.
- Anh Hải, xem kìa, đẹp quá à!
Khi đu quay đứng đưa chúng nó lên cao, Nhi áp mặt vào cửa kính nhìn ra ngoài và reo lên. Hải chống 2 tay vào cửa kính chừa cho cái đầu Nhi ở giữa, ghé sát vào má nó, nhìn ra ngoài:
- Ừ.
Quỳnh và Minh đang ngồi đối diện với 2 người tưởng không gian riêng kia.
- Này, ở đây không phải chỉ có 2 người đâu đó.
- Thì sao chứ?
Hải kéo đầu Nhi nép sát vào ngực mình, Nhi bối rối đưa mắt lên nhìn hắn. Hải đặt 1 nụ hôn lên má nó rồi cười ranh ma.
- 2 người này, ghê quá đi, Minh nhỉ?
Quỳnh khoát tay Minh, ngước lên nhìn hắn nhưng hắn lại nhìn ra ngoài, khuôn mặt lộ rõ vẻ bực bội.
- Cậu không vui à? - Quỳnh hỏi.
Minh đưa m...
Đến Trang
Tags: Truyện, hay, , Ấy...Là, Của, Tôi!, Góc, đọc, truyện
Game hay tuyển chọn
Mobi Army 2 Mobi Army 2
Bạn là tín đồ của Gunbound, Gunny hay Taan hãy đến ngay với Mobi Army để trải nghiệm những khoảnh khắc gay cấn.
Load: 0.000408s
U-ON
Nhấn vào đây để đi tiếp..>>
C-STAT
Trình duyệt web cực nhanh cho di động miễn phí !