t hả! Nhưng mà đến giờ đóng cửa rồi c` ơi! Vợ chuẩn bị về bây giờ!
- Thế à... chán nhờ... Hay vợ qua " chỗ này " lấy đồ ăn nhé! C` bảo người ta chuẩn bị sẵn cho vợ rồi đó >"
- Èo... cái gì mà quan trọng dữ vậy! Không ăn không được sao?
- Ừ... hehe! Vợ không đoán được đâu!
- Chắc không? – Nó cười khẩy, hình như cũng hơi mập mờ đoán ra được rồi. Mặc dù lòng vẫn không chắc chắn lắm... Vì nếu đúng thì... hơi bị bất ngờ!
- Thế vợ đoán thử xem nào:-? – Anh vẫn tha hồ nhử.
- Chẳng nhẽ là... thịt Sói! – Nó gửi tin nhắn đi mà vô cùng hồi hộp, nhịp tim tự dưng tăng lên khiến con bé thở dốc... Đoán sai thì mất mặt lắm! He he!
Một lát sau, anh ngại ngùng nhắn lại.
- Aaaaaaaa!!! Sao vợ đoán chuẩn vậy! Ai nói cho vợ biếtttt! Đang định làm vợ bất ngờ mà:(!
- Hả? Chồng về thật á??? Chồng không đùa vợ chứ??? Vợ chỉ nói đùa thôi mà =))– Sướng quá! Con bé nhảy dựng cả lên! Tung hoaaaaa =))
- Ơ hơ hơ... bị hớ... Thế bây giờ vợ qua N được ko?
- Vâng! Được ạ! C` chờ vợ một chút nhé!
Thế là hí hửng, nó ra đường bắt taxi qua N ngay lập tức, ngồi trong xe, con bé cứ cười tủm tĩm mãi. Lôi tin nhắn ra đọc, đọc đi rồi lại đọc lại, rồi lại tủm tỉm cười sướng khiến cho anh tài xế cũng phải bật cười theo.
- Đi gặp ny hả em?
Ô hay... vô duyên, chuyện của người ta tự dưng xen vào làm gì?
Tính nó vốn không thích nói chuyện với người lạ, đối với người quen thì rất cởi mở, nhưng đối với con trai lạ thì vô cùng lạnh lùng. Nhưng hôm nay vì tâm trạng đang vô cùng vui vẻ, nên nó cũng cười cười.
- Vâng anh ^^!
- Thế em hẹn người ta ở chỗ nào vậy?
Ô hay... đã nói đường ngay từ lúc đầu rồi mà còn cố hỏi chuyện là sao nhỉ? Khó chịu, nó bắt đầu giở trò... Tự dưng chuyển giọng lạnh ngắt, cúi đầu nhìn vào màn hình một lát, không thèm trả lời, rồi đột nhiên ngước lên nhếch môi cười nhạt.
- Đến khúc đó là rẽ trái nhé anh! Hồi còn sống em từng bị tai nạn ở đó đấy ! "
- Cái gì cơ? " – Anh tài xế lạnh người quay lại nhìn nó, nhưng nó vẫn không thèm trả lời, chỉ nhoẻn cười, mặt đóng băng. Sau khi cứ " Cái gì cơ... em nói cái gì cơ..." một hồi không thấy nó trả lời thì cũng đành im lặng =">">.
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.movigame.wap.sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.movigame.wap.sh – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
Xuống xe, nó hồi hộp sửa sang lại đầu tóc, rồi nhanh chóng bước lên tầng 2, nơi anh hẹn nó.
Đi qua tầng một và tầng hai, muốn ong cả đầu với tiếng nhạc xập xình, may mà cuối cùng cũng thoát ra được đến ban công, một nơi yên tĩnh với khung cảnh vô cùng thơ mộng, view từ đây nhìn xuống dòng đường cũng rất đẹp... anh thật biết cách chọn điểm hẹn!
Nhẹ nhàng bước đến bên anh, nó khẽ để một chiếc lá rơi nhẹ lên vai anh, rồi giả vờ giật mình hù dọa.
- Eo ôi! Gián kìa!
Anh đang ngồi đọc báo, tự dưng nghe thấy gián liền nhảy dựng lên, bật ra hẳn khỏi ghế, gào lên ầm ĩ.
- Đâu đâu! Gián ở đâu!!! Giết nó cho chồng!!
Nhìn mặt anh tái mẹt, nó chỉ biết đứng một chỗ ôm bụng cười sằng sặc.
- Ha ha ha! Anh hai xã hội đen mà lại sợ gián như thế này à! Ôi tôi chết)))
Xấu hổ, anh lại mạnh tay kéo nó ngồi xuống ở ghế bên cạnh.
- Ôi zồi! Chồng chỉ giả vờ để cho vợ cười thôi!
- Ôi zồi! Màu mè! Thế cơ mà =))! Thế tôi mà không cười thì sao?
- Thì tôi cũng chỉ thử cô thôi =; "
- Thế cơ maaaaaaa` =))) – Vừa nói, nó vừa kéo dài cái giọng châm chọc của mình ra trêu anh, làm anh phải lừ mắt dọa nó.
- Im ngay! Muốn chết không?
- Ko im! Làm gì được nhau? – Nó bướng, chắc xa anh lâu rồi nên cũng quên thói nhịn anh.
- Là chồng đã nói trước rồi đấy! Đừng trách chồng độc ác! – Vừa nói, anh vừa vung tay lên... con bé cứng đờ tưởng anh định tát nó nên nhắm chặt mắt lại... sợ hãi... Ai ngờ... một nụ hôn bất ngờ áp chặt lên môi... bịt miệng của nó ngay tức khắc... và bàn tay kia cũng chỉ là để ôm lấy mình nó thôi...!
Chap 7:
Ngồi tâm sự với anh suốt cả một buổi tối, vèo một cái mà cũng đã hơn 11h, anh giật mình nhìn vào đồng hồ rồi quay sang hỏi nó.
" Thôi chết! Hơn 11h rồi! Vợ đã phải về chưa? "
" Híc... tất nhiên là rồi chồng ạ >"
Vừa ra đến cửa, lại vô tình gặp mấy người bạn của anh, thế là cả đám lại rủ nhau đi ăn lẩu. Cũng may, hôm nay anh vừa mới phi taxi từ sân bay ra đây nên cũng chưa lấy được xe, đành trấn tạm một chiếc xe của bạn thay vì phải gọi xe đưa nó về vậy!
******
Trên đường về, ngồi sau xe, úp mặt vào lưng anh, vòng hai cánh tay nhỏ bé qua ôm lấy khung người rộng lớn của anh, tha hồ thưởng thức nỗi nhớ suốt hơn một tuần xa cách... Nó lại lặng đi, và nghĩ ngợi, bỗng dưng có tin nhắn gửi đến...
Lại là L...
Hắn hỏi nó đang làm gì đấy?
Nói là nhớ nó và muốn nó nghe bài hát này...
Click vào link âm nhạc mà hắn gửi, mắt nó lại lim dim nhắm nghiền vào nghe bài hát...
Ca từ trong đó... giống như những gì hắn đang muốn gửi tới nó quá...
“ Tình cảm nhạt nhòa … giờ đã trôi theo gió …
Anh biết anh sai … khi không giữ được nó …
Trong suốt thời gian … mà đôi ta yêu nhau …
Anh chỉ biết … mang lại đớn đau …
Nỗi đau hằn sâu … trong khóe mắt của em … mà anh đâu biết đâu …
Don’t cry … Don’t cry…
Anh là người tệ bạc …
Chia tay nhau không nói một câu …
Để giờ đây than thở cùng beat và flow …
Anh có muốn vậy đâu …
I’m Sorry …”
....
Khó xử thật!
Lại bị mắc nghẹn ở trong tim!
Nghe một lúc nữa chắc nó không thở nổi mất!
Nhắm chặt hai mắt không để cho lệ trào ra khỏi mi...
Nó không muốn anh nhìn thấy nó không vô cớ như thế này...
Rồi anh sẽ lại hỏi...
Rồi nó sẽ không thể trả lời...
Vì anh mà biết lý do thì chắc anh sẽ hận nó mất...
Thế là cố nín...
Bỗng, nó thở dài.
" Chồng ơi! Vợ không đi ăn đâu! Hôm nay vợ mệt lắm! Cho vợ về trước được không? "
Anh quay lại nhìn nó, vẻ ân cần.
" Híc! Vợ mệt à? Ừm! Thế để chồng đưa vợ về nhé! "
Nói rồi, anh liền xin phép mọi người đưa nó về trước.
Nghe anh nói rằng nó bị mệt, mấy người bạn liền đánh mắt nhìn nó, bật cười khành khạch.
" Ha ha! Em ý mệt à! Tao biết một nhà nghỉ gần đây đấy! Để tao đọc địa chỉ cho mày nhé! " – Lão H buông giọng đùa cợt.
Để cho lão nói hết lời, anh lại quay ra đưa mắt lườm cho tóe lửa, rồi gằn giọng nói.
" Tao đ' đùa nhé! Vợ tao mệt! Tao phải đưa về! Ai thèm vớ vẩn như chúng mày! "
" Ừ! Không vớ vẩn cơ mà! Chúng tôi biết mà! "
Nhìn mấy người bạn anh nhất định không tin, nó lại bật cười khúc khích.
Anh ngại, liền chối đây đẩy.
" Tao đàng hoàng mà! Chúng mày buồn cười nhờ! "
" Ừ! Mày đàng hoàng mà! Ha ha ha! "
Vừa nói, họ vừa vòng xe vào một khúc rẽ khác, không quên vẫy tay chào cô bé, còn anh và nó thì vẫn tiếp tục đi thẳng. Im lặng một lúc, nó lại bật cười.
" Sao mấy anh ý nói... c` cứ phải chối thế? "
" Chối cái gì cơ? Thế vợ thấy chồng không đàng hoàng à? "
" Hi hi! Chắc vợ chưa được thấy) " – Nó đá đểu.
" Á à! Không tin chồng! Được thôi! Nếu điều đó làm vợ vui ^^! " – Anh lại tiếp tục giở giọng giận dỗi... nhưng con bé lập tức ôm trầm lấy bụng anh, nũng nịu cầu hòa ngay.
" Thôi mà! Vợ xin lỗi! Chồng đàng hoàng mà!!! "
******
Dừng lại trước cửa nhà nó...
Lúc này đã là 12h đêm, anh lo lắng hỏi.
" Chết rồi! Gần 12h rồi! Liệu mẹ có cho vợ vào nhà ko? "
Nó cười, trấn an anh.
" Hi hi! Không sao! Hôm nay mẹ vợ đi chùa, sáng mai mới về cơ! "
Nhìn mặt anh thất vọng tiu nghỉu.
" Ặc! Thế à... Sao không nói sớm! Biết vậy hôm nay bắt cóc vợ luôn cho rồi:( "
" He he! Thách chồng đấy! "
" Thách á? Chắc chắn chưa? " – Anh lừ mắt nhìn nó, nghiêm nghị.
" Á... chưa ạ! Chồng của vợ ngoan mà! Không nỡ bắt cóc vợ đâu mà! Nhờ nhờ! " – Con bé xun xoe.
" Hờ hờ! Chỉ sợ bắt cóc xong cô lại sướng thôi =">"> " – Mặc dù biết là anh đùa nhưng vẫn làm nó đỏ chín cả mặt.
" Không đùa với chồng nữa! Vợ vào nhà đây! "
" Ơ! Thế quên à? "
" Quên cái gì cơ... à ừ... quên nhỉ! " – Nói rồi, nó liền chạy lại bên cạnh anh, nhảy cẫng chân lên hôn chụt một cái vào trán, rồi lon ton đi vào nhà.
Trước khi bóng nó khuất hẳn, vẫn nghe thấy anh nói với lại dặn dò.
" Vợ mệt thì nhớ ngủ ngay đi đấy! Còn cố onl là chết với chồng! "
******
Thở phào nhẹ nhõm...
Từ lúc nhận được tin nhắn của L, rồi lại đi bên cạnh anh, tâm lý nó đấu tranh mâu thuẫn ghê gớm!
Rồi hễ cứ nhìn vào mắt anh là nó lại thấy bứt rứt vô cùng, rút cục chỉ có thể quyết định xin về sớm để được giải thoát khỏi cái cảm giác tội lỗi đáng sợ này.
Ngoại tình... cũng hay... nhưng mà đáng sợ thật!
Vừa vào đến nhà, nó online ngay lập tức!
L đã online... biết ngay mà... nó lại chat với L =))) ( con mất dạy =)) )
" Hi hi! "
" Làm gì mà cười vui thế =.=? "
" Hôm nay L ra Hà Nội gặp tui đấy! Sướng quaaaaa! " – Con bé hồn nhiên chia sẻ mà không hề quan tâm đến cảm xúc của L... À mà không! Thực ra thì nó có quan tâm đấy! Chỉ là một phép thử để xem L sẽ phản ứng thế nào thôi. Rút cục, câu trả lời không làm nó thất vọng!
L im lặng một hồi, định viết cái gì đó rồi lại thôi. Đoán được điều này là bởi vì nó thấy dòng chữ " Người tình trong đêm " đang trả lời... cứ hiện lên rồi lại vụt tắt suốt... chứng tỏ để viết ra câu trả lời này... đối với hắn cũng khó khăn lắm lắm!
" Nói chuyện với tôi làm ơn đừng nhắc đến tên thằng đàn ông khác có được không? "
Ha ha! Ha ha ha! Đọc được dòng phản hồi này! Con bé bỗng dưng bật cười. Trong đêm tối, nó chống cằm nhìn thẳng vào màn hình máy tính, đôi mắt chậm chạp di chuyển theo từng con chữ, rồi lại bụm miệng cười thầm mãi...
" Hắn vẫn là của mình! " – Trong đầu nó chỉ nghĩ được có thế! Sự thỏa mãn, khát vọng chiếm hữu người yêu cũ... Một lần nữa lại giết chết nó...
Lặng đi một lát vì không biết phải trả lời thế nào, nó lại đánh trống lảng sang chuyện khác.
" Này! Anh thích ny anh đáng yêu hay sexy? " – Hỏi cái này là vì tự dưng nghĩ đến "anh", không biết gu chung của đàn ông như thế nào nên mới phải hỏi L).
" Đáng yêu và ngu ngu 1 tí =)) "
" Sao lại phải là ngu =.="! Ngu để bị ăn thịt à?! Đáng ra phải là khôn nhưng giả vờ ngu chứ! " – Vừa nói, nó vừa nghĩ đến mình =">">
" Thế thì sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện, và hậu quả là gì thì...:-< " – L nói có vẻ đe dọa.
" He he! Đứa nào ngu thật thì mới bị phát hiện thôi! Nhưng mà... sao lại thích ngu ~"~! " – Nó vẫn cứng đầu giữ quan điểm của mình.
" Thì ngu để còn nghe lời, không biết bật:-w! "
" Ngu xuẩn! Loại con gái như thế nói chuyện chán chết! " – Nó thở dài ngao ngán vì " gu thẩm mỹ " của L... Bảo sao hai đứa này không thể làm ny của nhau!
" Ờ... nhưng mà vì tôi lỡ yêu phải đứa quá khôn... nên bây giờ mới đau đớn quằn quại như thế này đây "...
L nói, như xoáy vào tim đen của nó, làm con bé bất giác giật mình... xấu hổ!
Nhưng lại vẫn cố tình đánh trống lảng, giả vờ như không biết!
" Đứa nào thế? Vợ anh à =">"> "
" Vợ tôi mà khôn à =">"> "
" Thế ai? Em K chăng? " – Nó bắt đầu lục lại tên ny cũ của hắn.
" Gì thế! Bé K thì càng ko)! Yêu đương gì em ấy! "
" Hay là L:-?... "
" L ở trong thời quá khứ rồi M ạ) "...
" Haiz... nhiều em quá! Chả biết em nào! " – Nó cười cợt, giả vờ như vô tình.
L lặng đi một lúc, tưởng như không thèm trả lời nữa, nhưng rồi bất ngờ lại reply nó.
Dòng phản hồi khiến con bé lặng người...
" Em Mai... "
Lạnh người...
Một dòng điện mạnh tự dưng chạy sượt qua sống lưng khiến con bé rùng hết cả mình...
Đã bao lâu rồi...
Sao còn nói ra những lời vô nghĩa này!
Bởi bây giờ có anh rồi...
Nên nó không quan tâm đến sự tác động yếu ớt này nữa đâu...
Nhưng vẫn cố tình đùa cợt.
" Vậy sao ngày ấy không níu kéo tôi? "
" Vì anh biết... bước tiếp con đường ấy không mang lại hạnh phúc cho em đâu... "
******
Đang nghẹn ngào...
Không biết trả lời ra sao...
Không mang lại hạnh phúc cho tôi ư?
Có biết rằng chỉ cần một sự quan tâm nhỏ nhoi hời hợt của anh cũng đủ để khiến tôi sướng rơn cả ngày như thế nào không?
Tôi cần hạnh phúc tràn đầy lắm ư?
Đứa như tôi đâu dám...
Chỉ cần anh ở bên cạnh...
Dù là đi đâu cũng được...
Tôi cũng muốn sát bên...
Anh...
Sẽ không bao giờ biết được giá trị thật của mình trong lòng tôi đâu...
Vì tôi là thế đấy...
Tôi là con ngốc mà ^^!...
Luôn sống giả dối dưới cái vỏ bọc mạnh mẽ lạnh lùng...
Là lừa đảo cả thôi...
Vì tôi sợ bị tổn thương mà thôi)...
Chia tay anh tôi không buồn sao?
Khi tôi cười cũng là lúc nước mắt tôi đang rơi đấy...
Anh sẽ chẳng bao giờ biết được đâu...
Đồ tự kỉ:(!
Chap 8:
Tự dưng... từng dòng kí ức nhạt nhòa ít ỏi lại ồ ạt ùa về... khiến tim nó đau nhói...
Khó thở quá...
Nấc...
" Rung... "~...
Tự dưng điện thoại của nó rung lên tin nhắn từ anh...
Con bé run rẩy cầm lấy điện thoại đọc tin nhắn...
Không hiểu sao cảm giác lại bồn chồn khó tả như thế này...
- Vợ đang làm gì đấy? Ngủ chưa hay vẫn onl?
Chẳng hiểu sao tự dưng lại không muốn nói dối anh, nên nó đáp thật.
- Híc híc! Vợ xin lỗi...
- Đấy! Biết ngay mà! Chồng ghét vợ lắm! Đã bảo mệt rồi mà về nhà vẫn còn onl! Rút cục vợ là kiểu người bướng bỉnh gì thế hả!– Anh mắng nó không tiếc lời...
Nhưng nó vẫn cười... là anh quan tâm... là anh lo cho nó... nên nó hạnh phúc lắm...
Nhờ có anh... nó mới phần nào quên đi được L, làm sao mà nó không biết ơn được cơ chứ!
Vẫn vui vẻ nhắn lại.
- Chồng ơi... Đừng giận vợ nhé...
- Vì sao =.= "?
- Vì... vợ yêu chồng!– Tự dưng sến như con dở hơi =))... Nhưng nó biết điều này sẽ làm anh vui ^^!
Nó quá giỏi điều khiển tâm lý của người đàn ông mà nó muốn mà ~!
Y như rằng... có tác dụng luôn =))
- Hi hi! Vợ dở hơi... c` yêu vợ nhiều lắm! C` mắng v. là vì c` lo cho vợ thôi! Vợ chẳng biết lo cho bản thân mình gì cả! C` giận vợ lắm! Vợ biết không! Mau ngủ đi!...
Định gật gù nghe lời rồi chào anh đi ngủ, nhưng tự dưng nhớ lại lời con em nói sáng nay... Mặc dù chỉ là vài câu nói bâng quơ vớ vẩn, nhưng lại ảnh hưởng rất lớn đến tâm lý của con bé, vậy là nó lại vội vàng hỏi lại.
- À c` này... vợ đang có điều băn khoăn...– Là quá khó nghĩ nên không thể giấu trong lòng...
- Băn khoăn gì hả vợ?
Nghĩ đi nghĩ lại một hồi, hết cầm điện thoại lên rồi lại đặt nó xuống, rút cục con bé vẫn phải trả lời...
- C` này! Hôm nay cái H nói với vợ rằng tình dục quyết định 70% trong tình yêu! Nhưng vợ lại không thấy thế! Còn c` thấy sao hả c`?
Nó biết, tự dưng nói ra câu này... là hơi liều... nhưng từ trước đến nay, từ ngày quen anh, nó không quen giấu giếm những suy nghĩ băn khoăn trong lòng nên vẫn phải buộc mình nói ra... chấp nhận hậu quả!
Quả nhiên, anh phải phân vân 1 lúc rồi mới trả lời nó.
- Ừm... c` thấy cái H nói vừa đúng mà cũng vừa sai, nhưng mà theo quan điểm của c` thì đúng nhiều hơn v. à ~!
Nghẹn...
Biết ngay là anh sẽ trả lời như thế mà!
Tính anh xưa nay cũng thẳng, có vòng vo làm trò bao giờ đâu. Nhưng dù sao con bé vẫn không tránh khỏi thất vọng, tự dưng nó lại hồi đáp kiểu hâm hâm.
- Ừm... vậy quan điểm của 2 vợ c` mình khác nhau rồi! Buồn nhờ! – Nó biết, nói ra câu này sẽ khiến anh còn buồn hơn cả nó. Vì chắc chắn là nó không thể "cho" anh, vậy nên phải nói rõ để cho anh biết, tránh để sau này anh vẫn còn hy vọng xa vời.
Lặng đi một lát, anh mới nhắn lại.
- Tại sao tự dưng vợ lại nói như thế? Vợ phải hiểu là cái chuyện ấy nó cũg chỉ là giây phút thăng hoa trog t.y thôi! Không có gì xấu xa cả! Sao vợ phải suy nghĩ bi quan như thế nhỉ? Nếu vợ cứ cảm thấy chúng mình bất đồng quan điểm như thế thì chuyện chúng mình cũng chẳng đi đến đâu được đâu...
Lời anh nói... Không rõ là vô tình hay cố ý... nhưng nó giống như hàng ngàn mũi tên đang đâm xuyên qua trái tim mỏng manh đang cố gắng tồn tại bằng những hơi thở thoi thóp của nó vậy.
Tuyệt vọng, nó vứt phịch điện thoại sang một bên, không thèm nhắn tin lại nữa.
Lặng nhìn nick của L trên yahoo, nó cũng không thèm pm, kệ hắn, kệ cả anh, kệ tất cả. Nó muốn yên lặng. Chỉ một mình nó thôi...
10 phút sau... chuông điện thoại lại rung...
Rút cục thì anh vẫn không chịu để nó yên, chán nản vơ lấy cái điện thoại, nó mở ra đọc tin nhắn.
- Vợ thay đổi rồi phải không? Hôm nay c` thấy vợ lạ lắm... Hay vợ không còn yêu c` nữa rồi?...
Ôi anhhhhhhhhhhhhhhh!!!
Anh thật biết cách làm người khác đau đầu quá đi =))!
Chẳng biết phải nói làm sao nữa...
Thở dài...
Cười nhạt...
Động một tí là nghi ngờ...
Rút cục thì lòng tin của anh dành cho nó chỉ nhỏ bé đến thế thôi sao?
Không yêu anh mà bây giờ nó lại buồn như thế này sao?
Bực mình mà không biết trút vào đâu, cuối cùng, nó lại pm L.
- Buzzzzzzzzzzzz
- Gì đấy? Giật cả mình!
- L ơi! Tui buồnnnn:(
- Sao mà buồn? Lúc nãy đang nói chuyện tự dưng bỏ đi đâu =.=
- L nhắn tin– ( chú thích – cả hai người này đều tên là L nhé), tớ bị cái lời nguyền là từ tình đầu đến giờ ny chủ yếu tên toàn bắt đầu = chữ L thôi )
- À thế à... L nt là quên tôi luôn phải ko ^^!– L xỉa xói =))
- Không màhhhhhhh! Thế trong lúc đó anh ko chat chit với vợ anh chắc)
- Yêu đương gì mà chat chít! Tôi cả nó nc chỉ có cãi nhau thôi =.=!
- Ừm... tôi với L cũng đang cãi nhau rồi đây này:(...
- Sao mà cãi nhau? Vì tôi à? Ha ha =))
- Khônggggg!!! Vì chuyện khác cơ:-<...
- Chuyện gì?
- Bất đồng quan điểm...
- Như thế nào?
******
Blah blah blah....
Thế là sau một hồi dốc hết lòng tâm sự, cuối cùng nó cũng kể ra được hết khó chịu trong lòng mình.
Nhưng lại khiến L cười như phá mả.
- Ha ha ha! Thật á! Sao cô quá đáng thế?
- Ai quá đáng cơ >""
- Thôi đi! Thời buổi này yêu nhau mà không làm tí thì còn gì là thú vị =))! Cô thật là độc ác =))
- Con tó này... thế anh hết tân rồi à:(?
- Xồi ôi! Còn hỏi... từ ngày em đi... tôi mất lâu rồi =;! Cũng tại em cả đấy =; – L đùa cợt.
- Thôi đi =))! Đồ lăng loàn đĩ thõa =))! Nhưng mà tôi buồn lắm! Tôi phải làm sao đây:(! Bất đồng quan điểm nhưng tôi vẫn yêu ông ấy! Tôi không muốn xa ông ấy đâuuuu!
- Yêu thì nói ra đi? Tâm sự với tôi nãy giờ những gì trút hết ra đi! Mạnh mẽ lên!
- Anh nói thật đấy à?– Nó ngạc nhiên, tròn xoe đôi mắt đang long lanh đẫm nước nhìn vào dòng chữ L vừa chat. Là L – "người tình trong đêm " của nó đang động viện nó làm lành với ny hiện tại sao?...
Ôi... xúc động quá =))
Nó liền gật đầu lia lịa rồi vội vàng vơ lấy cái đt đang bị vứt lăn lóc, lập tức nhắn tin cho anh ngay.
Lúc này đã là 3h sáng rồi... ko biết là anh có đọc đ.c tn hay ko:-<...
Nhưng mà thôi kệ! Cứ nhắn!
”Đồ sói già đáng ghét! Có biết là c` ngốc đến như thế nào không?
Vợ thay đổi cái quái gì cơ chứ!
Chẳng nhẽ lòng tin của c` đối với t.c của vợ nó chỉ được đến thế thôi sao:(
Không yêu chồng mà vợ lại cảm thấy đau khi c` bị thương?
Cảm thấy nhớ khi chỉ rời xa c` có một ngày?
Cảm thấy buồn đến rơi nước mắt khi c` giận vợ vì một chuyện nhỏ nhặt nào đó như lúc này:(?
Cảm thấy muốn xin lỗi khi biết mình đang sai...
Cảm thấy yêu c` vô cùng và không muốn đánh mất c` một cách ngốc nghếch như thế này ư?
Không yêu c` mà vợ lại đang có cảm giác hỗn loạn như thế này ư:(...
Rút cục thì c` là cái gì chứ:(...
Tại sao lại khiến vợ trở nên như thế này:(
Đồ đáng ghét >"
Nó viết liền một mạch, trút hết ra những gì nó nghĩ, rồi lập tức bấm ngay vào nút send... không chần chừ...
Cảm giác giải tỏa được một cái gì đó rất nặng trong lòng khiến con bé chỉ muốn thở phào nhẹ nhõm cho cái hành động dũng cảm của mình!
Anh sẽ trả lời nó ra sao?
Nó không biết!
Chỉ biết là anh sẽ hiểu tấm lòng nó là được rồi!
Còn câu trả lời của anh... dẫu có như thế nào... nó cũng sẵn sàng chấp nhận!
******
Không lâu như nó đã nghĩ, anh nhắn lại ngay sau khi đọc được tin nhắn, hẳn là anh phải hồ hởi lắm nên mới nt dạt dào cảm xúc như thế này!
”Có vợ là đồ hâm ý:(!
Có biết vợ tự dưng khó hiểu như thế khiến c` lo lắng như thế nào ko?
Xin lỗi vì đã nói những lời gay gắt với vợ!
Chỉ là... c` rất sợ mất v. mà thôi:(
Thật ra... chuyện đó đối với c`... chỉ cần là vợ không muốn! C` tuyệt đối ko bắt ép vợ~! Ừ thì ch. đó trog ty đúng là quan trọng thật đấy! Nhưng mà đối với c` bây giờ... v. quan trọng hơn nhiều! V. có biết ko? Chưa có một người con gái nào khiến cho chồng cảm thấy "muốn" tôn trọng như vợ đâu. C` cũng không hiểu vì sao nữa... nhưng v. đặc biệt lắm ^^! Giữ gìn điều đó và để c` yêu v. nhiều hơn nữa nhé! V. yêu:-*! Ngủ ngoan đi! Sáng mai c` sang đón” ...
Đọc được tin nhắn của anh, nó tỉnh cả ngủ...
Chợt nhảy cẫng lên rồi hò hét như một con điên)!
Thế này thì chỉ có cả đêm mất ngủ chứ ngủ ngoan cái nỗi gì...
Vậy là suốt cả tối hôm đó, nó cứ nằm ôm điện thoại, chầu chực cuộc gọi vào sáng mai của anh mãi... cười tủm tỉm suốt... không sao ngủ nổi!
******
Kể cả khi đã chìm sâu vào trong giấc mơ...
Đầu nó vẫn miên man với những dòng suy nghĩ...
Quả thật đúng là trong tình yêu... đôi khi gập ghềnh sóng gió... có một chút vị mặn cũng tốt... Chứ nếu mà lúc nào cũng êm đềm bằng phẳng thì mọi chuyện nó lại nhạt nhòa quá!
Cãi nhau một chút... như ngày hôm nay... để rồi lại hiểu, yêu và biết trân trọng nhau nhiều hơn...
Vậy cũng tốt ^^!
Nhưng vẫn nên hạn chế thô...
Rơi nước mắt suốt thế này...
Nó chẳng thích tẹo nào đâu!
Chap 9:
Sáng hôm sau, 6h sáng, vẫn còn đang chìm sâu vào trong giấc ngủ, chiếc điện thoại vẫn đang được nắm ...