Vệ Thần Vệ Thần
Đồ họa xuất sắc, phong cách chơi game hoàn toàn mới.
wap tai game mien phi, game cho dien thoai, game android, game iphone, game java, game mien phi, tai game dien thoai mien phi
Home | Online | Offline | Ứng dụng | Android | Phim 3GP | Truyện | Wapmaster | Upload | Admin
Anh à! Em sai rồi! - 6| Truyện hay | movigame.wap.sh
Trang chủ > Góc đọc truyện > Truyện hay > Anh à! Em sai rồi!

Anh à! Em sai rồi!

Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 52102108
Visits Today: 283035
This Week: 2603869
This Month: 4096554

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


Disneyland 1972 Love the old s

thì đã làm sao chứ?
Nó biết tất cả những gì mà anh”phải làm”và nó hoàn toàn chấp nhận điều đó.
Thời gian qua, đi bên cạnh anh, chứng kiến những chuyện anh làm, nó đã không còn lạ với những tin giật gân về xã hội đen thanh toán nhau trên báo mạng nữa rồi...
Có thể... sự lựa chọn của nó bây giờ là sai lầm...
Nhưng... hối hận thì... bây giờ chưa phải lúc...
Đi bên cạnh anh, nó đã học được cách sống nhiều mặt.
Không phải lúc nào cũng thể hiện suy nghĩ và bản chất thật của mình ra cho người khác biết.
Có thể... mình không khờ... nhưng hãy tỏ ra khờ khạo để đối phương không đề phòng... như vậy mới có thể dễ dàng luồn lạch và nắm bắt được điểm yếu của đối phương. Lúc này, nó cũng dễ dàng áp dụng điều đó với mẹ.

Mặc dù rất yêu anh, nhưng nó vẫn nhoẻn cười xua tay, tỏ ra thản nhiên trước những lời mẹ nói.

“Ôi zời! Mẹ yên tâm! Con với ông này cũng chỉ là quen biết vớ vẩn thôi! Chơi chán rồi thì next. Cũng chẳng có cái gì ràng buộc đâu mà mẹ phải lo. Con gái mẹ là ai chứ! Hihi!”– Khuôn mặt nhăn nhở đúng kiểu trẻ trâu tập”chém”=))

“Tiên sư nhà mày! Nhanh chóng mà kết thúc với nó đi. Rây rưa với thằng này không an toàn đâu =.=". Rồi cẩn thận có ngày nhà mình lại sáng nhất khu đấy!”

“Vâng vâng! Con biết rồi!”– Nhà sáng nhất khu =))! A ha! Chết cười! Mẹ mình mà lo thì chết mà xa =)))
Mặc dù cười cợt là vậy, nhưng khi vừa đóng cửa phòng lại, nụ cười trên môi nó đột ngột tắt ngấm. Lúc này mới quay trở lại thật sự là con người của mình. Nó nặng nề lê bước, ném mình cái phịch lên giường, rồi lim dim đôi mắt... ngủ bù cho tối ngày hôm qua:(.

Chiều, nó dậy từ 1 giờ trưa, chuẩn bị make up sửa soạn để gặp L, thay vì cái cảm giác hồi hộp hớn hở như lần trước thì lúc này dây... nó lại cảm thấy áp lực tâm lý của mình bị đè nặng cực kỳ!

Gặp L – nó chỉ sợ”tình cũ không rủ cũng tới”... rồi ngọn lửa đang cháy âm i gặp phải gió nóng sẽ lại bùng lên khó dập mà thôi. Sợ lắm!

.............

Chiều gặp L, ngồi sau xe hắn, nó vẫn im lặng, chẳng biết phải nói gì, cảm giác ngài ngại đan xen xâm chiếm khắp cơ thể. Rồi bỗng nhiên, L lại mở lời.

"Cô có lạnh ko?"

À à! Nó hiểu ý ngay. Trời hôm nay trở gió mà! Định lợi dụng à! Nhưng mà bài này cũ rồi L ạ! Nó chợt mỉm cười trả lời vu vơ.

“Cái gì cơ?”

“Tôi hỏi cô có lạnh không?”

“Không biết!"

“Tại sao lại không biết?"

“Người thì lạnh nhưng mặt thì nóng! Chẳng biết như nào!”– Vừa nói, vừa vừa bụm miệng cười khẩy.

“Thế đưa tay đây!”– Giọng L vẫn tưng tửng.

“Hả? Để làm gì?”

“Thì cứ đưa đây!”– Nói rồi, hắn lập tức vòng tay lại phía sau, tóm chặt lấy đôi bàn tay của con bé, rồi đút nhanh vào túi áo trước của mình, nắm chặt.”Như thế này được rồi!”



Ngạc nhiên hết sức luôn!
Mặt nó cứng đờ!
Chả kịp hiểu gì!
Tại sao lại hành động như thế?!
Vô lý!
Giữa hai đứa kết thúc rồi cơ mà...

Đồ vô duyên... vô duyên một cách đáng yêu!



Chap 15:

Chiều hôm ấy, nó và hắn với mấy anh nữa lên cầu Long Biên và bãi đá chụp ảnh. Bộ ảnh diễn ra hết sức thuận lợi cho đến khi anh C nói muốn chụp một ảnh chạm môi giữa hai đứa, con bé đột ngột nhảy dựng lên, nhất định từ chối.

Chỉ xét riêng về việc nhận lời giúp L như thế này đã là có tội, đừng nói lại thêm vụ chạm môi nữa chắc nó cạo đầu đi tu mới chuộc được lỗi với anh mất:(!

Nhưng trong lúc con bé đang vùng vằng nhất định không chịu, thì L lại đột ngột tiến đến bên nó, vỗ nhẹ vào vai con bé... Bất giác quay mặt lại... bờ môi mềm mại đã áp chặt lên môi nó...

Tách một cái! Xong rồiiii!!! Anh chụp ảnh cười dựng lên thích thú =))

..........

Khốn kiếpppppp!!!

Gió trên cầu thổi lòa xòa khiến mớ tóc của nó rối tung, che lấp đi khuôn mặt đang đỏ lựng lên vì xấu hổ. Chụp xog rồi, tại sao tay L vẫn còn ôm chặt lấy eo nó, tại sao đôi môi ấy vẫn còn cuốn chặt lấy môi nó... Ánh mắt con bé ánh lên những tia phẫn nộ, nó tức tốc đẩy mạnh thằng L ra, nhưng lại chợt nhận ra một điều...

Hắn giơ ngón tay cái rời khỏi bờ môi mình rồi nhoẻn cười nháy mắt nói với con bé.

“Yên tâm! Tôi không dễ bị lợi dụng như thế đâu!”

Cha nhà hắn! Dám giả vờ hôn mình! Là ai mới bị lợi dụng:-w! Còn làm ra vẻ cành cao à! Khốn kiếpppp!!

...............

Một tuần sau, lại là một buổi tối bình thường như bao buổi tối khác, nó online gặp anh. Vẫn như thường lệ, ngoài việc gửi ảnh mới cho anh thì nó cũng chẳng biết chat chít với anh chuyện gì. Bởi anh và nó không hợp chat chit. Chỉ hợp gặp mặt và nói chuyện ở bên ngoài. Tức là phải gần gũi =)))

Mới nhận được ảnh của L, nó liền up lên trang ảnh cá nhân, rồi lại send khoe anh, nhưng không để ý rằng... trong đống ảnh mới up... có cả cảnh của L và nó hôn nhau...

Vậy nên bảo sao, đang chat với nó bình thường, bỗng nhiên anh dừng lại, đột nhiên im lặng, không thèm nói gì nữa.

Phải đợi mất 15 phút im lặng trong sự ngạc nhiên rối bời, anh mới đột nhiên send cho nó một cái link. Hồi hộp click vào, là ảnh của nó và L chụp với nhau:(.

Anh hỏi, giọng hết sức lạnh lùng.

“Người yêu mới của vợ đấy à?”

Nó ngạc nhiên vô cùng, cổ họng nghẹn đắng lại, hai tai như ù đi, không biết phải trả lời như thế nào, con bé bối rối một lúc rồi mới nói.

“Không mà... ny vợ chỉ có L thôi:(“

....

“Thằng này là thằng hồi trước vợ làm fansign cho phải không?”

Nó không trả lời, thật sự thấy mệt vì lời trách cứ vô lý của anh ( lúc đó nó vẫn cho là vô lý ).



5 phút sau, anh lại send cho nó một cái link nữa, lần này thì đúng là ảnh của L và nó hôn nhau mất rồi... Trời ơi! Ảnh thật quá! Tình tứ quá! Nó cứng cả họng không biết phải giải thích như thế nào luôn. Hai má nóng bừng lên vì lo lắng... Cảm thấy được điều gì đó chẳng lành sắp ập tới khiến cho ruột gan nó rối bời...

“Thôi next đi!”

Dòng chữ hiện lên màn hình khiến nó hoa hết cả mắt, cảm giác đang ở trạng thái hoang mang bỗng nhiên rơi tuột xuống địa ngục. Lòng nặng trịch, cổ họng nghẹn đắng, cũng không biết phải nói gì hơn. Nó chỉ”Ừ!”một cái. Rồi cũng out nick.

Out nick xong, nó lập tức leo lên giường ngủ, mọi hành động xảy ra như một đứa vô thức, nước mắt cũng chưa vội chảy, mặt nó chỉ đơ lại. Không rõ cảm xúc là gì nữa...

Chỉ thấy lòng nặng trịch, trống rỗng vô cùng, lời nói của anh... nghe sao đau đớn... Nhưng tất cả đáp trả chỉ là một câu”Ừ!”từ nó.

Anh thích phũ, thì nó cũng sẵn sàng rũ!

Từ trước tới nay, chưa có ai dám chia tay nó như thế này cả. Đây là lần đầu tiên. Vì vậy mà nó thấy đắng quá! Trùm kín mình trong chăn, nó chỉ cười khẩy, khẽ nhếch môi sang một bên rồi cười rất nhạt... nhưng trong lòng thì không rõ đây là đang khóc hay đang cười...

“Được thôi! Thích next thì next luôn! Sao phải xoắn!”...

Nhắm mắt lại, đêm hôm đó nó không nhắn tin chúc anh ngủ ngon như mọi ngày nữa.
Đã lâu lắm rồi, nó mới có một đêm”yên bình”theo đúng nghĩa đen đến như vậy.
Không tin nhắn, không điện thoại, không cười, không khóc, tất cả đều rơi vào trạng thái vô thức. Có thể nói là”vô hồn!”.

..............

Ngày hôm sau, nó vẫn đi làm, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, nó vẫn gặp con em họ ( người giới thiệu anh cho nó ), nở một nụ cười thật nhạt, thông báo với cô ta rằng hai đứa đã chia tay. Anh đá nó! Con bé ngạc nhiên. Không hiểu.

“Gì cơ? Sao lại chia tay? Tối qua anh ý cũng nhắn tin cho em, nhưng mà chỉ bảo là hai anh chị cãi nhau thôi! Sao bây giờ lại thành chia tay rồi???”

“Cãi nhau à? Cãi nhau mà dám nói next với mình à? Hừ! Đã next thì next luôn nhé! Khỏi phải cãi nhau!”– Nó thầm nghĩ trong đầu như thế, rồi lại nhoẻn cười chua chát đáp con em”Không! Chia tay luôn em ạ! Dù sao thế giới của chị với ông ý cũng không hợp nhau. Kết thúc càng sớm càng tốt”.

Nó nói ra những lời đó, thật sự... nghe sao nhẹ như lông hồng khiến cái Q ngạc nhiên vô cùng. Con bé khẽ hỏi nó.

“Sao mà chị thản nhiên thế? Chị không yêu ông ý à?”

“Có yêu! Nhưng chưa đủ nhiều!”– Vừa nói, nó vừa quay đầu nhìn vào gương, thản nhiên rũ mớ tóc rối ra, rồi lại nhanh nhẹn búi vào. Mọi hành động diễn ra thản nhiên như không có chuyện gì. Ánh mắt vô cảm đến nỗi cái Q không để đoán được ra cảm xúc thật của nó. Vậy nên con bé cũng chỉ thở dài.

“Em hiểu rồi!”

.................

“Hiểu? Em sẽ chẳng bao giờ hiểu đâu cô bé à!”– Quay mặt vào gương, nó chỉ khẽ cười khẩy. Đó là một nụ cười vô cùng cay đắng, đắng như những gì mà nó đang phải trải qua vậy! Nó cười, nhưng trong lòng nó khóc, ai hay? Chẳng ai có thể biết được thật sự trong lòng nó đang nghĩ gì và nó đau ra sao đâu... bởi...”lớp mặt nạ”của nó quá dày, quá hoàn hảo! Chính là lớp mặt nạ mà anh”ban tặng”cho nó, và bây giờ, nó lại dùng chính lớp mặt nạ đó để đối phó với anh. Anh đã hài lòng chưa?

Cả ngày hôm đó, kể từ khi nghe cái Q nói”Anh L chỉ bảo là cãi nhau thôi!”... Nó bỗng dưng cảm thấy mình bị hớ!

Chết thật! Anh coi là cãi nhau, còn nó thì coi là chia tay luôn! Thế là tự dưng... cãi nhau lại thành chia tay... Nó điên thật rồi!!! Làm thế nào bây giờ!!! Á á á!!!

Cuộc đấu tranh tâm lý vô cùng mâu thuẫn đột ngột diễn ra trong tâm trí, giày xéo nó suốt cả ngày hôm đó. Con bé cứ than ngắn, rồi lại thở dài suốt. Nhưng chỉ im lặng, tuyệt đối không nói ra. Mặc dù, con bạn thân vẫn luôn hiện hữu và ngồi lù lù ngay cạnh nó. Nhưng nó lại không dám mở lời, vì nó sợ mất mặt.

Nên xin lỗi... hay như thế nào???
Nó biết là lỗi tại nó, nhưng ai bảo tự dưng anh nói”next”cơ?
Nói cái gì hợp lý hơn không được à?
Tại sao phải là”next”?
Mà nó thì ghét cay ghét đắng cái từ đấy!
Hừ!

Rút cục thì lỗi một phần không nhỏ cũng tại anh. Ai bảo anh không chịu suy nghĩ trước khi nói cơ. Lớn rồi mà còn hồ đồ! Đã vậy! Nó sẽ dỗi vài ngày cho biết tay!

Im lặng nguyên cả một ngày, vẫn cười cợt với những người con trai xung quanh, đặc biệt là anh chàng hàng xóm, lúc nào cũng dắt con cún lợn sang thăm dò tình hình nhà nó. Mọi lần thì nó sẽ đuổi anh về, nhưng hôm nay thì không. Độc thân rồi, nó tự cho mình cái đặc quyền”được”tán tỉnh.

Con bạn nhìn nó. Chỉ khẽ thở dài. Ngỡ tưởng rằng cứ cười thì sẽ che giấu được tất cả. Nhưng hóa ra lại chẳng thể qua mắt được sự tinh ý của con bạn thân. Ừ thì... chơi với nhau cũng ngót 5,6 năm rồi mà... Chả nhẽ lại không nhìn được ra tâm tư sâu xa của nhau.

Cuối ngày. Hai đứa ngồi im lặng trong căn phòng nhỏ hẹp.
Bình thường thì đối với một ngày rảnh rỗi như thế này, chúng nó phải nói chuyện, bàn luận với nhau về nhiều vấn đề lắm, mà chủ yếu hơn 90% vấn đề là nó đều nhắc đến anh. Nhưng hôm nay thì ngược lại, chỉ có 10% kia được liệt kê ra, còn 90%”ấy”nó nhẹ nhàng ém sâu vào tận trong tim, tuyệt đối không muốn lôi ra để mổ xẻ.

.................

“Mày khóc được chưa?”– Con bạn khó chịu nheo mắt hậm hực hỏi nó.

Nó giật mình, như bị đâm trúng tim đen, phải mất vài giây, mới bình tĩnh quay sang cười hỏi.

“Khóc cái gì cơ? Sao tao lại phải khóc?”

“Thôi đi! Bỏ con mẹ cái mặt-nạ-vui-vẻ của mày ra đi! Có mỗi tao với mày ở đây! Giả vờ làm cái đéo gì nữa! Muốn khóc thì cứ khóc! Mày tưởng mày im lặng cả ngày thì tao không biết trong lòng mày nghĩ gì à?”

Cái H vừa nói xong, con bé nghẹn ngào...
Nó bị sock...
Sao mà H hiểu nó thế:(...
Không nói gì, không làm gì đặc biệt.
Vẫn cười, vẫn nói, hoặc vẫn im lặng như mọi ngày...
Vậy mà vẫn nhận ra những tâm tư ẩn sâu trong trái tim nó như một điều hiển nhiên...
Có lẽ... hiểu nó... Đối với H là một bản năng vô tình gắn kết hai đứa lại với nhau rồi



H vừa dứt lời, nó mỉm cười, rồi lại khẽ mím môi, cố ngăn không cho nước mắt trào ra...

Nhưng lại chẳng ngăn nổi...

Hức... ức ức...

Đôi bờ môi khẽ bật ra những tiếng khóc rưng rức...

Hình ảnh H cũng dần dần mờ nhòa đi trước mắt nó...

Vì sao thế...

Vì nước mắt lấp đầy hết cả tầm nhìn của con bé rồi còn gì...



Chap 16

Hơn mười giờ tối, sau khi lượn lờ chán chê mấy vòng quanh hồ ở đường Hàn Quốc, H lại dừng xe ở một địa điểm có tầm nhìn mà H cho là đẹp, cùng thở dài với nó.

“Gió hồ hôm nay mát nhỉ?”

“Hôm nào chả mát? Có cái đầu mày hôm nay mát hơn mọi ngày ý)”

“Ờ)! Hà hà!”– Khẽ bật cười, nó luôn bật cười bởi những câu đùa không hoàn toàn ác ý của con bạn, rồi lại lặng lẽ đưa mình ra đón gió, cảm nhận cái lạnh của thời tiết trong thời khắc giao mùa. Lạnh lẽo đưa ánh mắt nhạt nhòa của mình xoáy sâu vào những đợt sóng đang nối nhau dìu dắt... thăm thẳm và xanh thẫm như không tưởng...

“Ai goo! Nếu mà ngã xuống đây thì không biết sẽ ra sao nhỉ?”– Con bé hồn nhiên nói, thực ra trong đầu cũng hơi có miên man suy nghĩ dở tệ đó!

“Muốn không? Tao đẩy hộ cho?”– H thản nhiên trả lời.

“Mẹ mày =.="!!!”

..............

“Này... tao với L chia tay nhau được bao lâu rồi ý mày nhỉ?”– Ngồi vắt vẻo trên cái thành cầu, nó đưa người ra như thể sắp ngã làm con bạn mấy lần suýt thót tim.

“Làm gì mà bao lâu? Mới được có một ngày mà mày!”

“Ơ! Mới được có một ngày thôi à? Sao mà tao thấy lâu thế! Tưởng chừng như mấy hôm rồi ý:(“

“Ừ... tại yêu mà)! Xa anh một ngày em còn tưởng cả tháng cơ mà! Ha ha =))”

“Tổ xư! Sút cho phát giờ! Con ranh =.="!”

“Sút thử xem???”

“À được! Chết m. mày đi này!!!”– Vừa nói, nó vừa đu chân sang, đạp đạp vào chân cái H... Nhưng tiếc rằng chân ngắn, đạp không tới lại bị chân dài của cái H đạp lại... chới với suýt ngã...

“Đm màyyyy!!! Cẩn thận tao ngã thật bây giờ!! Con chó nàyyy! Á á á!!!”– Chới với, H chỉ đạp nó có một cái mã nó suýt ngã thật! Thế mới biết”sức mạnh của chân dài”đáng sợ như thế nào T^T!!!

............................

Ngày thứ hai sau khi chia tay anh, mọi chuyện vẫn diễn ra bình lặng như thế.
Nhưng hôm nay có một chút thay đổi, nó nghe cái Q nói, sáng nay anh ra cửa hàng tìm nó, hỏi thăm về nó, nhưng đợi mãi không thấy nó đến nên anh lại phải quay về.

Nghe Q nói thế, lòng nó hơi thắt lại đôi chút...

Anh ra cửa hàng tìm nó...

Vẫn còn quan tâm đến nó cơ à...

Nhưng mà...

Chia tay rồi...

Nó không còn muốn quan tâm đến bất cứ thứ gì thuộc về anh nữa...

Nhưng vẫn tò mò...

Vậy nên nó chỉ cười nhạt hỏi Q xem anh hỏi thăm gì nó.

“Anh ý hỏi sau khi ct chị như thế nào? Có buồn không?”

“Thế em trả lời sao?”

“Thì em thấy sao trả lời vậy! Em bảo ổng yên tâm, chị không buồn đâu. Chị vẫn còn cười được cơ mà! Chắc tại chị yêu chưa nhiều lắm! Ổng khỏi phải áy náy!”...

“Ừ...”– Nghe Q nói như thế, nhịp tim nó bỗng dưng lại trùng lại thêm vài nhịp, cảm giác như có cái gì đó muốn trực trào ra ngay lập tức. Nhưng không thể! Vẫn phải giữ thái độ vô cùng bình tĩnh và giả tạo trước mặt đứa em. Ừ... nó không muốn anh phải buồn, phải áy náy vì nó... và trên hết là... anh không xứng đáng được nhìn thấy nước mắt của nó! Thật sự không đáng!!!

Nó đang giả vờ vui vẻ, để che giấu đi vết thương lòng của mình. Nhưng nó lại thấy đau nhiều hơn, vì anh đã dễ dàng tin vào điều đó!

-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.movigame.wap.sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.movigame.wap.sh – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------

Từ ngày anh ra đi, anh hàng xóm tên Long bắt đầu quay sang quấy rầy nó với tần suất thường xuyên hơn. Mặc dù nói là quấy rầy nhưng mà nó lại thích điều đó!

Long thường xuyên mang con chó cún lợn tên Chu Bin sang nhờ nó trông hộ. Mặc dù nó biết thừa, cưa gái là chính, nhờ trông chó là phụ, nhưng nó vẫn cứ nhận lời.

Chợt lại trộm nghĩ, lúc này mà mở lòng ngay với một người con trai khác liệu mình có phải là loại dễ dãi quá không nhỉ? Nhưng ngay lập tức, suy nghĩ ấy vội bị dập tắt, bởi – chính anh là người”ruồng bỏ”nó cơ mà? Nếu bây giờ nó có đến với người khác ngay thì cũng là lỗi tại anh chứ chẳng phải tại nó. Nghĩ vậy, nó hồn nhiên vui đùa, đáp lại tình cảm của Long – người con trai đã theo đuổi nó suốt 7 tháng ròng kể từ ngày nó đi làm đến bây giờ.

.........................

Tối hôm đó, khi nó và Long đang cho Chu Bin ăn bữa tối, hai đứa chơi đùa vui vẻ trong cửa hàng, quên bẵng đi những nỗi buồn vu vơ mà anh mang lại, chợt... chuông điện thoại rung lên tiếng báo hiệu tin nhắn điển hình được thu âm từ giọng của nó:”Bực.cc...c.c.... mình..hhh.hhhh.hhh....”!

Vội vàng vơ lấy cái điện thoại, cả ngày hôm nay, nó đã không ngừng nhấc máy lên rồi lại đặt máy xuống, chỉ để kiểm tra xem có tin nhắn nào gửi đến từ anh không, nhưng rồi lại bần thần thất vọng vì chỉ toàn là tin nhắn rác... Con bé không ngừng xóa tin nhắn mới của những người không quan trọng, chỉ để nhường chỗ dành dụm cho những tin nhắn cả cũ cả mới của anh. 4229 tin nhắn – đấy là tổng số tin nhắn kể từ ngày anh bắt đầu làm quen cho đến khi chính thức bước ra khỏi cuộc đời nó và trở thành một”kẻ qua đường”.

....

“Em đang làm gì đấy?”

Chỉ là một câu hỏi thăm đơn thuần, nhưng, nhìn vào số điện thoại gửi đến khiến nó hoa hết cả mắt, nụ cười đang thường trực trên môi đột nhiên tắt ngấm. Cầm chặt chiếc điện thoại trong tay, tim nó khẽ rung lên khiến cả người run bần bật. Long ngồi cạnh cũng xuýt xoa hỏi thăm lo lắng... nhưng mọi câu hỏi miên man của anh đều trở thành thứ phiền phức đối với nó lúc này, nhìn vào khuôn mặt trong sáng điển trai theo đúng kiểu boy Hàn Quốc của anh, nó lại hình dung ra khuôn mặt đàn ông phong trần từng trải của L, mỉm cười cay đắng.

Phải im lặng như thế mất một lúc lâu, nó mới quyết định gửi đi cái tin mà mình vừa nhắn.

Bấm vào nút gửi, lòng nó băn khoăn đến lạ kì.

“Tôi đang ở với zai đấy! Được chưa?”

Chẳng hiểu nó nghĩ gì mà lại nhắn đi một cái tin xuẩn ngốc như thế nhỉ?
Như để khiêu khích anh chăng?
Thật đúng là trẻ con, nghĩ gì nói đấy!
Ừm... nhưng mà cũng phải... chẳng phải đúng là nó đang ở cạnh zai, đang chơi đùa với zai đây hay sao? Điều nó nói có gì là sai? Chỉ đơn giản là nó không thèm nói dối anh nữa. Thời gian qua... hình như nó”lừa dối”anh hơi nhiều rồi...

Nhưng đến lúc không cần thật, thì nó lại thật thà quá mức:(!

Từ lúc nhắn tin cho anh xong, nó cứ chờ đợi tin nhắn hồi âm suốt...
Nhưng không có...

Cũng phải thôi, bởi những lời nó gửi đi ngang ngược đến thế cơ mà!
Có coi anh ra cái gì đâu?
Có chút nào gọi là tôn trọng anh đâu?
Miệng nó thường xuyên nói rằng nó tôn trọng anh. Nhưng thật ra những gì nó lén lút làm sau lưng anh thì lại không hề tương xứng với điều đó!

Trớ trêu thay vì lúc đó nó lại chưa có đủ sáng suốt để nhận ra được điều đó... mà phải mãi sau này... sau khi đã thấm nhuần vị đắng khi thiếu đi sự hiện diện của anh trong cuộc đời nó... nó mới chợt hiểu rằng... nó đã sai...

Sai vì nghĩ rằng, ngoài anh ra, nó vẫn còn rất nhiều sự lựa chọn khác, vẫn còn rất nhiều chàng trai khác theo đuổi nó. Và nó, một đứa con gái đã có người yêu cũng chẳng việc gì phải khép mình đóng chặt cửa cả! Nó còn trẻ mà! Phải trải nghiệm chứ! Phải yêu nhiều vào, để tìm được người nào thật sự xứng đáng với mình hơn. Nó cứ nghĩ như vậy, và không bao giờ”hoàn toàn”từ chối những lời mời mọc đon đả của các chàng trai khác xung quanh nó... Vẫn cứ vui cười lơi lả với tất cả mà hoàn toàn không nghĩ rằng là mình sai. Nó chỉ nghĩ rằng, nó yêu anh, vẫn coi anh là người yêu chính thức của nó, còn những chàng trai bên cạnh, nó sẽ chỉ đặt họ ở đó, là vị trí của”zai”, không có quyền can thiệp hay ghen tuông vào cuộc sống nó, và cũng không cho họ xuất hiện công khai khi nó ở với anh... Với nó, họ chỉ là”vật tiêu khiển”. Và nó”đã từng”vô cùng thích thú với điều đó... Cho đến khi... giọt nước tràn ly...



Chap 17:

Tối hôm đó, nó không ngủ được, trằn trọc thao thức suốt cả đêm, cố nhét vào tai những bản nhạc xưa cũ, giai điệu du dương mềm mại cho dễ ngủ, nhưng càng nghe thì lại càng muốn thức...

Thật buồn cười! Trong list nhạc của nó, toàn là những bài anh từng gửi cho nó hoặc nhờ bài hát đó mà hai đứa tìm được điểm chung). Buồn cười hơn nữa là giữa anh với nó – 2 con người ở hai thế giới hoàn toàn trái ngược nhau – lại có thật lắm điểm chung.



Nguyên cả một đêm, cứ lặng người đi, cố nhắm mắt lại và thưởng thức những bản nhạc mang tên”kỉ niệm”như thế... rồi hai bên bờ gối của nó cũng trở nên ướt đẫm từ lúc nào không biết...

Cứ nghe, và từng kỉ niệm hiện về...

Nghe hết những bản nhạc chung của hai đứa, list nhạc lại đẩy nó đến bài K2...

“1, 2, 3

Khóc đi em vì tình yêu chúng ta đã tan vỡ
Khái niêm, suy nghĩ, tính kĩ thì rồi cũng ko như mơ
Khác nhau nhiều quan điểm, đến hồi kết cũng bơ vơ..!!!
Khổ làm chi thật nhiều, đoạn hồi kết mà vẫn ngỡ
Không còn nhau đâu em vì ngày mai bình yên không còn lạị
Khả ái, cố gắng thật nhiều thì tàn tro cũng phôi phai
Khát khao được cùng em say sưa như ngày nào
Khi mà 2 đứa hạnh phúc nguyện trăng sao
Khúc tình duyên huyền tựa đẹp biết bao
Khuyên em hãy vững tin yêu lên….hãy mặc áo vào
Kẻo trời lạnh em bệnh rồi con tim anh xôn xao
Bật …Khóc.
Khi tất cả bỗng trở nên huyền ảo
Khẳng định …đi

Để rồi thì mình chia tay!!!”....

Càng nghe, nó lại càng tự mỉm cười cay đắng... bài hát này... cứ như là đang mắng thẳng vào mặt mình vậy! Sao mà đúng thế! Chấp nhận thôi!

..............

Gần sáng rồi... Vậy mà nó vẫn chưa ngủ được. Đôi mắt hoang mang mơ hồ chực trờ mở thật to... sưng vù đẫm nước... Thế đấy! Nụ cười, cứng rắn, cũng chỉ là giả vờ mà thôi.
Màn đêm kéo đến thì cũng là lúc khuôn mặt thật của nó hiện ra... như một con ma =)))



Thời gian ấy, từng ngày trôi qua đối với nó thật nặng nề và khó khăn, hầu như ngày nào cũng thế, lôi cái tin nhắn cuối cùng của anh và nó ra đọc. Nó lại tự cắn môi... Sao mà mình ngu thế! Nghĩ một đằng nói một nẻo... để rồi hất cả cơ hội cuối cùng mà anh mang lại... Chắc anh thất vọng về nó nhiều lắm... Nản thật! Bản tính cứng đầu khó bỏ cộng thêm cái tự trọng to đùng khiến nó không thể nào thoát ra khỏi cái bóng sĩ diện mờ ảo... ngu xuẩn:(... Người đàn ông đó đã phải bay từ Nam ra Bắc để hỏi thăm nó, chủ động nhắn tin cho nó...
<<1 ... 456
Đến Trang
Tags: Truyện, hay, Anh, à!, Em, sai, rồi!, Góc, đọc, truyện
Game hay tuyển chọn
Vườn Thủy Cung - Xứ Sở Thần Tiên Vườn Thủy Cung - Xứ Sở Thần Tiên
Trải nghiệm hoàn toàn mới với Vườn Thủy Cung, bạn có thể trồng rau, nuôi cá, đánh quái, kết bạn ngay dưới Thủy Cung xinh đẹp của Long Vương.
Load: 0.000131s
U-ON
Nhấn vào đây để đi tiếp..>>
C-STAT
Trình duyệt web cực nhanh cho di động miễn phí !