Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
- Ha ha! Có phải sau đó Lạc Thiên lịch thiệp đưa áo khoác và dìu em vào nhà trong phải không? Thảo nào... bữa tiệc tối qua là em chủ định bảo anh kéo em đi! Ha ha, anh lúc đấy cũng không hiểu vì sao em lại nói là «Này anh, cởi áo cho tôi mượn!», rồi còn «Đưa tôi đi» nữa! Thì ra là hai đứa muốn ôn lại chuyện xưa.
Lạc Trung giờ mới hiểu, anh cười trước sự ngại ngùng không thể tả của Khả Vy, má cô đỏ hồng lên. Gượng chết đi được, đã thế anh chàng thiếu gia này còn ôm bụng cười làm cô cũng vờ hùa theo :
- Ha ha, hài quá! Em thích gây bất ngờ cho người khác ấy mà! Ha ha!
Khả Vy cười được hai tiếng thì lập tức bắt gặp ánh mắt trừng trừng của vị quản gia và phu nhân. Cô lại im phăng phắc. Lạc Thiên tỏ ra khó chịu, anh giả vờ e hèm một tiếng. Nhận xét ban đầu của anh về cô quả không sai, con gái con đứa mà vô duyên.
- Có gì đâu, em cứ cười thoải mái! Nhà mình toàn những người vui tính! Cứ như con bé Nhược Lam ấy, đến nhà chơi mà cứ chọc cả nhà cười hoài! Em chỉ ở nhà này mấy hôm là sẽ cười tưng bừng ấy mà!
- Thôi đi, ai chẳng biết anh quý Nhược Lam, đừng có nhắc đến tên cô ta nữa, vợ tôi... cô ấy không thích cái tên đó! - Lạc Thiên nói gằn giọng, ngay sau đó anh gắp cho Khả vy một cái đùi gà mập bự - Ăn đi em!
Đấy, cứ thế này thì Khả Vy đã cho một chân vào nhà họ Cao rồi.
***
Sau khi bữa ăn kết thúc thì mỗi người một việc. Ông Cao cùng ba người con và các cháu tới công ty, Lạc Kiệt và Lạc Mỹ còn là sinh viên nên đi học. Khả Vy ở lại nghe giáo huấn.
Lạc Thiên chân đi khập khiễng, có người quan tâm hỏi thăm nhưng anh nhất quyết không nói lí do. Khả Vy chẳng rõ có phải do mình không nhưng bộ mặt tỉnh bơ của cô làm anh ngán ngẩm.
- Haiz, ta đã dặn cô bao nhiêu lần rồi, tuyệt đối không được nói quá nhiều, cười quá to và vào hùa theo người khác. Cô vừa có để ý không,
Lạc Trung được phép cười lớn bởi nó là đàn ông con trai, nó là sếp lớn, tiếng cười đồng thời thể hiện phong thái giàu sang, còn cô, cô là thục nữ thì chỉ nép sau vạt chồng thôi. Tôi chỉ dám mong cô không làm Lạc Thiên mất mặt. Ở cô nhi viện chẳng có nề nếp gia giáo gì hết, thế nên vào cái nhà này cô phải tự biết ý biết tứ để che lấp cái thân phận của mình đi! - Cao phu nhân cao giọng, bà không hề coi Khả Vy là con dâu.
- Vâng ạ, cháu sẽ cẩn thận hơn.
- Bây giờ thì tiếp tục bài học của mình đi!
Khả Vy bắt đầu chạy sô.
• Từ 8 - 10 h : Học tiếng Anh.
- Cháu phải bồi tiếng Anh ạ? Hello, How are you?...
Khả Vy phải nhồi cả một cuốn tiếng Anh giao tiếp trong thời gian ngắn. Họ yêu cầu khi xã giao cô phải “chèn” một vài từ vựng thông dụng kèm tiếng mẹ đẻ để cho người ta biết: Triệu Khả Vy đã từng là một du học sinh.
Cũng chỉ tại tên chồng chết tiệt, nếu đóng theo kế hoạch A thì đâu phải lằng nhằng thế cơ chứ.
• Từ 10 - 12 h : Giờ của nữ công gia chánh.
Bắt đầu là các món ăn truyền thống, sau đó phải học thêm các món ăn của thế giới. Người Ý người ta thích ăn mì, phải biết xào mì, người Nhật chuộng sushi, thế thì còn chờ gì nữa, học thôi. Người Hàn không được quên món canh rong biển... Riêng thời gian này Khả Vy phải tốn rất nhiều thời gian, từ ngày này qua ngày khác.
Thế mà Khả Vy cứ tưởng phương Tây họ ăn đơn giản, ốp hai lát bánh mì, phết ít bơ là được, ai ngờ đâu...
• Từ 14 - 16 h : Ôn tập
Mấy hôm trước đã học gì thì hôm nay đem ra ôn lại, cách pha trà đạo, cách rót trà, cách thường thức. Không có thú vui chăm hoa thì nghệ thuật bon sai đâu, phải biết. Tango, dancesport, điệu Latin cứ thế mà phô diễn...
Trước đây khi ăn một viên ô mai, cô thường bốc và nhét vào miệng dễ dàng, thế mà giờ phải cầm viên kẹo sao cho những ngón tay thật điệu, ngón út phải duỗi thẳng, nhẹ nhàng mở cằm và đặt vào giữa lưỡi, tận hưởng hương vị một cách từ từ. Trước đây hay hái trộm mấy bông hồng để cắm trong phòng thì giờ phải lướt những ngón tay mảnh khảnh qua từng cánh hồng, đặt chiếc mũi cảm nhận hương thơm dùi dịu của tinh hoa...
***
Lạc Thiên kết thúc công việc sớm hơn dự tính, tâm trạng cũng chẳng vui vẻ gì. Từ sáng tới giờ những cô nhân viên luôn nhìn anh với ánh mắt nuối tiếc, dường như thông tin anh sắp kết hôn đã lên sàn khua mép của các bà các chị buôn chuyện từ công ty mẹ lan tới công ty con. Điều này khiến anh không hề thích, lấy vợ thì sao chứ, lấy vợ mà như ở tù và bị bọn đàn ông chưa vợ nhìn với ánh mắt coi thường thì còn gì là cậu hai nhà họ Cao này nữa.
Đã có vài cuộc gọi từ mấy công tử chơi bời trong hội sát gái nhưng Lạc Thiên đành khất sang tuần. Tuần này anh phải lo việc hậu thế. Biết ngay mà chiều nay phải ở nhà với cha mẹ và cô vợ “quê mùa”, thôi thì cố gắng mấy bữa để ăn chơi dài dài.
- Thiên à, bác thấy trán cháu có chữ Hỷ đấy! Đi đâu mà vội vàng thế? Ha ha, hôm nay gia đình bác có vẻ làm phiền cháu rồi! Các bác đang định đến nhà cháu chơi đây!
- Vâng! - Lạc Thiên không nói gì, trong lòng mang nhiều mối rối không tài nào gỡ bỏ. Đáng lẽ có một ngày anh được gọi hai người lớn tuổi này là cha, là mẹ.
- Anh Thiên, anh chưa trực tiếp giới thiệu chị dâu cho em đâu đấy! - Nhược Lam không thể nói to hơn, trong lòng anh nghĩ gì cô đều thấu, tình yêu này đâu phải chỉ của riêng mình anh.
- À ừ! - Lạc Thiên không hề liếc nhìn cô lấy một lần. Chỉ cần nhìn thôi trái tim anh sẽ kêu gào dữ dội, rồi sẽ rỉ máu đau đớn, nên tốt nhất hãy coi cô là phù du.
- Chân anh bị...?
- À không có gì, bị một vật thể lạ cắm lủng ấy mà! - Anh chẳng buồn giải thích, càng không muốn nói là cô vợ mình gây ra. Thêm cả Lạc Trung là năm người tan sở lên xe về nhà họ Cao.
***
- Úi ông trời ơi! Cứu con với!!!!!!!!!!!!!!
- Kẹp chân phanh đã!
- Không được! Em không làm chủ được vô lăng.
- Tôi bảo cô phanh chứ đâu phải rồ ga?!
- Con xe điên kia ai đang lái vậy? - Lạc Trung cùng Nhược Lam vừa đỗ xe vào gara đã chứng kiến toàn bộ màn xiếc của chiếc xe được coi là nồi đồng cối đá hết quẹt vào tường rồi lại chà đạp lên vườn cỏ kì công chăm sóc.
Tiếng máy nổ nhộn nhịp hay inh ỏi cả một góc vườn. Chẳng khác vó ngựa quân Nguyên, bánh xe đi tới đâu hoa tàn như ngả rạ. Hàng cây dừa cảnh trồng dọc hai bên lối đi thì đến ba bốn cây bị xe tông đổ rạp, gia nhân người làm đều co giò ẩn náu tìm cho mình chốn an thân.
Chiếc xe con của Lạc Thiên vào cổng cách xe trước 50m thì chuốc họa vào thân. Một bóng xám bạc quẹo đột ngột và đi ngược chiều với tốc độ cao. Anh vội vàng táp ngay sang phải để tránh cơn thịnh nộ không rõ nguyên nhân của chiếc xe hiệu Toyota kia. Tưởng thế là an toàn, ai dè chiếc xe ấy lại muốn chạm mui xe này.
- Cô rẽ phải mau, không thì đâm vào chiếc xe trước mắt đấy!
- Nhưng em không rẽ được, càng quành nó càng lao trái!
Hai người ngồi trong chiếc xe xám bạc tranh luận nhiều nhiều, đến nỗi mà người trung niên kia bất lực phải giằng lấy bánh lái. Xe của Lạc Thiên chỉ cách chừng 5m, anh đã cố đi chậm và yêu cầu hai bậc phụ huynh nhà họ Trịnh thắt dây an toàn cẩn thận. Giờ muốn quay đầu xe lại cũng khó, cần thời gian và diện tích, anh nắm chặt vô lăng có chút lo lắng.
- Brừng!!!! - Động cơ xe Toyota vẫn tiếp tục chạy, duy chỉ vị trí đã yên ổn. Sau khi lộn hai vòng và nhờ chiếc bánh xe bị nổ lốp kịp thời hai người trong xe mới hoàn hồn. Thở dốc.
- Chịu thôi, mười lăm năm vào nghề tôi chưa từng gặp phải người nào như cô đây! - Bước xuống xe, thầy giáo dạy lái xe lắc đầu, chỉnh đốn lại quần áo, thức ăn trong người tuy đã cư ngụ chừng ba tiếng mà quấy rối cả khoang tiêu hóa.
- Em thành thật xin lỗi thầy! - Khả Vy cúi ngằm, không nhờ người thầy ngồi cạnh này thì có khi cô đã húc vào cả hàng rào sắt hoặc chiếc xe đối diện rồi.
- Thôi thôi! Tôi không thể tiếp tục vật lộn nữa! Chắc tôi già rồi! - Rõ mới ngoài bốn mươi mà thầy Viên đã khuất phục trước sự cứng đầu của Khả Vy. Nửa tiếng vừa qua đúng là một đoạn đường dẫn tới địa ngục, toàn bộ hai bên vỏ xe bị xước hết, mui thì bị lật, chẳng còn thấy biển số và thương hiệu xe.
- Có chuyện gì vậy?
Bởi vì có Nhược Lam đứng ở phía xa nên Lạc Thiên mới tỏ vẻ gần gũi bất đắc dĩ với thứ quê mùa biết nói kia. Anh dìu hai bậc tiền bối xuống rồi đi tới dò xét. Nhìn Khả Vy từ trên xuống dưới, tóc tai rối bời, mồ hôi nhễ nhại.
- À à, mong các bác thông cảm, cô Triệu mấy lâu nay quen lái xe bên trái nên về nước chúng tôi muốn để cô ấy quen dần các tập tục giao thông nước nhà. - Lão quản gia đi tới trình bày với cậu chủ cũng là với đối tác làm ăn gia đình họ Trịnh.
Trên thực tế Khả Vy cần phải học lái xe bởi một công dân du học nước ngoài có điều kiện khá giả không lẽ gì lại không thể đi ô tô. Trước khi bắt đầu thực hành lái xe, thầy Viên đã dạy cặn kẽ các thao tác xử lí tình huống thường gặp, thầy tự tin có thể đào tạo được cô gái này, nhưng có vẻ cô hơi bị tối dạ và ương bướng.
- Vậy à? - Phu nhân nhà họ Trịnh thở mệt - Bác cứ tưởng cháu du học ở Hoa Kỳ cùng Lạc Thiên...
- Không không, tiểu thư Triệu phần lớn sống ở London nên bằng lái xe cũng do chính quyền sở tại cấp, thói quen lái bên trái vẫn chưa sửa được! - Vẫn là lão quản gia đứng ra tiếp lời.
Thầy Viên lờ đi, còn Khả Vy cũng chẳng hiểu mấy người họ nói gì. Trong kế hoạch cô là du học sinh bên Mỹ cơ mà nhỉ, xem ra tầm nhìn của cô vẫn còn hạn hẹp và ếch ngồi đáy giếng lắm.
- Chậc! - Lạc Thiên cũng chỉ biết lắc đầu, biết thế này anh đã đích thân đi chọn vợ.
Khả Vy phóng tầm nhìn ra xa, ôi thôi, tan hoang cả một bãi cỏ xanh mượt. Cô vừa mới ở nhà họ Cao chưa hết một ngày mà đã làm vỡ một cái bình trà cổ, mẻ cái lục bình lớn bày ở phòng hưởng nguyệt, và tiêu điều khu vườn. Kiểu này chắc chắn sẽ bị phạt nặng rồi, một khi những vị khách quý này về...
- Này, tóc! - Nếu là một cô gái nào khác Lạc Thiên sẽ phóng thoáng mà vuốt lại mái tóc mềm cho, tuy nhiên cô vợ này thì không đáng để động tay. Anh nói thế để cô ta tự biết mà chỉnh trang sắc đẹp.
- Ha? - Khả Vy trố mắt, lòng cô đang sợ muốn chết đây, lão quản gia vừa dùng ánh mắt sắc lẹm để hành hình.
- Haiz! - Thở dài, anh phải đích thân đặt úp bàn tay lên mái đầu cô, cánh tay khỏe mạnh không thương hoa tiếc ngọc cộp vào hộp sọ, vuốt xuống theo làn tóc - Nhìn tóc cô như con điên ấy! - Nói rất nhỏ, anh áp mặt lại gần cô, chỉ bởi Nhược Lam đang tiến lại gần.
- Thầy Viên, chuyện này là sao? - Lạc Trung bước tới, anh học lái xe từ người thầy này, ngay cả Lạc Thiên hay Nhược Lam cũng đều do thầy đào tạo cả, do vừa rồi đứng ở xa chưa nghe rõ lí do tạm ứng của quản gia. Chẳng ai ngờ thầy lại bị hóc xương ở cô học trò kia.
- Có lẽ do hôm nay tôi bị mệt nên không tập trung giảng dạy, xin lỗi cô Triệu! - Thầy Viên cũng chỉ vì giữ sĩ diện cho họ Cao, đặc biệt là Lạc
Thiên mới phải hạ mình, cam đoan rằng cái cô Khả Vy này học cả đời cũng không biết lái xe.
- Ý! Cây dừa thứ tư từ ngoài vào bị đổ mất rồi! - Nhược Lam trầm ngâm. Nhớ lại một thuở, khi ấy Lạc Thiên mười một còn cô tròn mười tuổi, cả hai nằng nặc đòi người thợ trồng cây cho phép tự tay vun trồng nó, rồi thì bao kỉ niệm êm đẹp đều có sự chứng giáng của cái cây này... Ngày ấy chơi trò vợ chồng, Lạc Thiên đã hứa khi nào dừa có quả sẽ đích thân trèo lên hái để làm vật hẹn ước... Lớn lên chờ mãi dừa đâu ra quả mới biết đây chỉ là dừa cảnh cũng như tình yêu của hai người chỉ có thể thầm yêu thầm nhớ chứ chẳng thể kết trái.
- Sớm muộn thì mấy cái cây dừa này cũng già mà chết thôi! Còn cả đám hoa xung quanh nữa! Quản gia à, nhân tiện ông gọi người thiết kế lại toàn bộ khuân viên này chứ đừng trách Khả Vy, cô ấy... vợ chưa cưới của tôi thích trồng cây lá vàng nhập từ xứ Hàn. Tôi cũng định cho người nhổ mấy cái kì cục kia thì thật hay Khả Vy đã giúp tôi! - Mỗi câu nói Lạc Thiên đều phải nuốt nước trong miệng, cố tỏ ra lạnh lùng, cánh tay anh đẩy Khả Vy lại gần, ngự bàn tay lên vòng eo cô.
Có được câu nói này của chồng thì Khả Vy mừng quýnh, khà khà thế này thì còn lâu mới bị mắng. Trái lại con tim của Nhược Lam và Lạc Thiên đã bị đẩy cách xa nhau vạn dặm. Thứ kì cục chẳng phải đang nói đến những đóa hoa đỗ quyên mà anh thích, Nhược Lam vẫn hay qua chăm sóc... tất cả đều trở thành quá khứ mất rồi. Anh vô tình hay vì anh hữu ý?
- Còn nữa, Vy Vy à, em không biết lái xe sao không bảo anh. Không phải phiền hà tới thầy Viên.
- Không phải em không biết lái mà vì em chưa lái quen! - Khả Vy cười trừ, khẩu ngữ của nhà họ Triệu là: không có gì không biết, chẳng qua không nhớ thôi. Điều này được giáo huấn với người soạn ra là lão quản gia. Đương nhiên chẳng ai muốn rước một cô gái “kém đảng cấp” vào nhà cả.
- Ờ!
- Chà chà! Hai đứa trẻ các cháu chưa kết hôn mà cứ quấn lấy nhau thế này, hẳn sẽ hạnh phúc lắm. Chắc ông bà Cao mong cháu bế lắm đây!
- Ông Trịnh cười hiền, quả thực trong nếp nghĩ ông vẫn luôn cho rằng con gái mình với chàng thanh niên này mới là một cặp trời sinh, tuy nhiên không hiểu sao mấy tháng trở lại đây tình cảm hai đứa rạn nứt, vị phu nhân của ông cũng không tán thành. Ban đầu ông còn ngỡ hay là vun cho Lạc Trung và Nhược Lam, tuy nhiên có gì đó mà phu nhân ông tỏ vẻ phản đối kịch liệt.
- Dạ! Thế hai bác và em đây vào nhà cháu uống chén trà, chắc bố mẹ cháu ở lầu trên đó. Cháu muốn dành thời gian cho Khả Vy, cô ấy cần học lái! - Lẽ phép với bề trên, Lạc Thiên cúi đầu chào để mặc Lạc Trung tiếp tục tiếp khách. Anh kéo Khả Vy về bên chiếc xe của mình, mở cửa để cô ngồi ghế chính, anh chỉ ngồi bên cạnh.
Mấy người họ rồi cũng bước vào, anh lặng nhìn theo.
- Cậu Thiên, tôi nghĩ nếu muốn dạy tiểu thư Triệu học lái thì cậu nên dùng chiếc xe khác! Tôi e rằng sẽ làm hư mất chiếc xe này! - Thầy Viên chân tình khuyên nhủ.
- Không sao! Thầy cứ để tôi dạy cô ta! Thầy cũng vào dùng trà đi!
Bây giờ chỉ còn Khả Vy và anh trong xe, cô thấy không khí có chút ngột ngạt. Nghe người ta nói cậu hai này khó tính lắm.
- Sao? Lái xe đi! - Lạc Thiên ra lệnh, không bởi đã dựng ra cái việc dạy cô ả thì còn lâu mới phải ngồi tiêu khiển giết thời gian.
- Dạ vâng ạ! - Chồng tương lai nói thì phải nghe thôi. Khả Vy nhìn trân trối anh ta một hồi để khi Lạc Thiên trừng mắt mới vội vàng tra khóa khởi động máy.
...
- Cô định đi đâu đấy? - Khoanh tay ra dáng phú hộ, Lạc Thiên chủ quan không thắt dây bảo hiểm, nãy giờ để ý thấy bạn lái chỉ đi thẳng, dường như định đi vào gara.
- Thì em đang định đánh lái ra ngoài, phải kiếm chỗ nào thoáng mới vòng xe được chứ! - Khả Vy đang rất tập trung. Chiếc xe của cậu hai này có vể đắt đỏ, lái khó hơn cái xe cũ.
- Ê ê, cô định tông vào xe của Lạc Trung đấy hả? - Rõ ràng trong đầu Khả Vy nhủ phải vòng vô lăng một đường bán nguyệt mà đôi tay nắm chặt quá không thể như ý.
- Này này, cô định đâm vào cái xe đằng sau à? Tôi bảo cô chọn đoạn gần cửa gara để quành mà cô chui tọt vào trong làm gì?
- Em cũng muốn thế lắm nhưng có được đâu? Lỡ đà nên xe phóng vào trong hầm! - cô thanh minh.
- Cho lùi đi!
- Nhưng... em không biết! - Mặt cô ngắn tũn lại, nghe cái giọng gia trưởng của tên chồng mà ức chế nhưng gắng mà nhịn nhục.
- Cô là đầu bò à? Vừa rồi thầy Viên không dạy cô mấy cái căn bản này sao?
- Thôi đi, anh khoanh tay mà nói thì ai chẳng làm được, mau, mau giúp em lùi đi!
- Cô kia, cô định phá tan xe của tôi ra đấy hả? Cô mù hay mắt tớn lên trời mà không thấy cái xe trước mắt!
- Binh! - Không kịp trở tay, khi Lạc Thiên đỡ lấy vô lăng thì Khả Vy đã mạn phép tông vào con xe thể thao màu xanh lam.
- Cô bị đần hay ngu quá đáng vậy? Không biết thắng phanh à? - Lạc Thiên dứt khoát lấy chân trái bước qua để vào bàn đạp thế chỗ, đẩy mạnh chân Khả Vy ra. Như thế con xe đã dừng lại sau khi gây tội với xe khác.
- Á! - Mắc cá chân bị đập mạnh vào thành, Khả Vy suýt soa.
- Con nhỏ này! Cô xem cô làm gì với chiếc xe của tôi rồi!
Bằng chứng rành rành không thể chối cãi. Con xe dóng thể thao phía trước cũng là của Lạc Thiên, đuôi xe bị méo xẹo, còn đầu xe này bị dập một phần.
- Ngu xuẩn!
- Cái gì, anh bảo ai ngu cơ? Tôi ngu á? Tôi... - Đến lúc này thì chẳng cần phải tỏ ra ngoan ngoãn mà anh anh em em gì hết, Khả Vy theo Lạc Thiên bước ra ngoài, khám xét hiện trường, thật là vô lý khi nói người ta ngu dốt, chí ít cũng nên nói giảm nói tránh. Tuy nhiên nếu là anh ta, Khả Vy có khi đã làm ầm lên, nhìn thấy hai con siêu xe mà cô sợ xanh mặt, cô đã làm mất mĩ quan của chúng, nếu phải đền thì chết tiền -... Tôi đi chậm làm sao mà lại làm hai cái xe... hôn nhau được,...tại... tại anh đấy chứ, tự dưng anh thò chân sang làm tôi...
- Có phải cô rồ ga đúng không? - Nhìn cô bằng ánh mắt hồ nghi, Lạc Thiên biết ngay là thế.
- Ờ thì, thực ra cái chân phanh và chân ga nó... làm tôi hơi khó nghĩ... nên phản ứng không kịp - Đây cũng là cái khiến thầy giáo trách cô ngớ ngẩn. - A, đau chân quá, chết rồi hình như bị trật khớp rồi, hức hức, đau quá!
- Thôi được rồi, tôi không tra cứu! - Mặt Lạc Thiên có chút áy náy, hình như vừa nãy anh đã hơi mạnh chân. Cô ta cũng là phái yếu nên nhượng bộ đôi chút thì hơn. Dân gian có khuyên đối với những cô gái đẹp thì hãy tìm mọi cách để lại ấn tượng, còn loại gái quê như con bé này thì bao dung là tốt nhất, để cô ta gây sự thì chỉ rắc rối thêm. Đúng hơn là Lạc Thiên khinh không thèm tiếp chuyện.
Khả Vy đã chứng minh thành công rằng chỉ cần giả vờ đau là bọn đàn ông con trai sẽ phải e dè hết.
- Nhưng khoan đã! Tôi bảo cái này!
- Có việc gì anh cứ sai bảo! - cô vừa nói cái gì thế nhỉ, nói vậy cứ như cô chỉ là a hoàn của anh ta thôi vậy, ít ra cô cũng ngang hàng ấy chứ -
Anh biểu tôi coi! - Tay chống hông, trông anh ta hách dịch thế nào thì cô lại tỏ ra chanh chua tột độ. Vênh mặt, hất cằm.
- Tôi nói trước cuộc hôn nhân này sẽ không đi tới đâu hết, vì thế nên cô không được phép can thiệp vào cuộc sống riêng tư của tôi! Trước mặt gia đình chúng ta có thể phải đóng kịch, trừ bố và mẹ tôi ra, còn khi ở ngoài thì tôi không quen biết cô. Hiểu chưa! - Đây là sự đề phòng của Lạc Thiên, người ta vẫn hay nói những cặp vợ chồng hờ sống lâu bên nhau sẽ nảy sinh tình cảm, ban đầu có thể cả hai đều không ưa nhau như cô và anh lúc này. Đời có nhiều chuyện không biết được, nhìn cô ta trước mặt người lớn tỏ vẻ ngoan hiền thế này không ai đoán ra tâm nghĩ gì, tốt nhất là tránh xa. Loại hàng giảm giá (như cô ta) thì càng không nên động đến.
- Xời ơi! Tưởng chuyện gì! Tôi đây cũng chẳng thèm nghía đến việc của anh! - Nói là thế nhưng Khả Vy đã nhen nhóm kế hoạch rồi. Ai kiểm soát được chuyện tình cảm chứ, chỉ cần cô cứ tỏ ra xất xược, ngang bướng trước mặt anh ta, chí chóe châm chọc thì lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Không sớm thì muộn sẽ thành một cặp đôi như kiểu ngôi nhà hạnh phúc thôi. He he, nghĩ rồi cô cười thầm ranh mãnh.
- Biết điều thế thì tốt! Giờ tôi đi ra ngoài, cô cũng đi đâu thì đi, đến giờ ăn tối thì phải đợi tôi vào cùng! - Vẫn là anh muốn diễn kịch trước Nhược Lam.
- Ơ...! - Chưa nói hết câu thì Lạc Thiên đã lên một chiếc xe khác phóng đi, anh tìm đến một quán bar.
Khả Vy ậm ực, thế là bỏ học lái xe rồi, hơn nữa mục tiêu khó đạt được quá. Cô sẽ sống với anh ta mười một tháng, trong thời gian đó cô phải tìm mọi cách để giữa hai người nảy sinh tình cảm và kết cục cô sẽ vĩnh viễn trở thành Cao thiếu phu nhân. Ha ha...
***
- Rất mong được hợp tác với cô em!
- Anh là ai và tại sao lại có số điện thoại của tôi? Lại còn hẹn tôi ra đây nói chuyện nữa? Trả lời mau! - Khả Vy đang ngồi trong một quán cafe cách nhà họ Cao hai mươi phút taxi.
- Cô bé cứ từ từ, anh có nói sẽ không trả lời đâu! - Một chàng thanh niên với vẻ mặt khôi ngô cười tươi gọi một ly nước giải khát cho cô.
- Tại sao anh biết tôi uống nước anh đào? - Khả Vy chưa từng gặp người này, nhìn anh ta khá cởi mở và hiền lành.
- Không những thế anh còn biết cô em là du học sinh, là tiểu thư nhà họ Triệu, một tai nạn đã cướp đi gia đình của cô em nữa!!! - Anh ta vẫn cười hiền. - Em là tuýp người thích màu vàng, cư xử đoan trang, hòa hợp. Biết nấu các món ăn của nước ngoài, nhảy các điệu khiêu vũ...
- Rốt cuộc anh là ai? - Những điều anh ta nói không giống với con người thật của Khả Vy nhưng hình tượng con dâu nhà họ Cao thì đúng là thế.
- Bởi vì anh chính là người nặn ra một Triệu Khả Vy!
- Không hiểu?
- Anh là Triệu Đông Kỳ, một tiểu thuyết gia.
- Sặc! - Khả Vy vừa phát ngôn ra từ này cũng vừa bị sặc thật, anh ta chính là kẻ đã bắt cô múa rối cho thiên hạ coi?
- Chậc chậc! Anh gọi cô tới đây là biết tâm đồ của cô, có phải cô muốn cái đám cưới giả nhà họ Cao sẽ trở thành mãi mãi phải không? - Nhấp một ly trà nóng, Triệu Đông Kỳ thư thái.
- Ai bảo anh nói linh tinh vậy, tôi... đâu có ý đó! - Quỷ tha ma bắt, sao cái con người này lại biết được nhỉ?
- Thì trong tiểu thuyết vẫn luôn là vậy, anh chuyên viết truyện tâm lí tuổi mới lớn nên đừng qua mắt anh! Anh biết cô khôn đáo để.
- Thế thì sao? Anh định giúp tôi chắc?
- Phải! Anh giúp cô cũng là giúp chính bản thân mình!
- Anh nói rõ ra xem nào!
- Haiz, anh và cô có một đường tình duyên khá tương đồng. Trong một lần anh đi gửi bản thảo cho nhà xuất bản, vô tình bắt gặp Trịnh tiểu thư, là Trịnh Nhược Lam đó! Nhìn mặt cô em sao ngu quá!
- Ờ thì anh cứ nói đi, tôi đang nghe...
- Cô Trịnh thích đọc tiểu thuyết của anh, chả là anh cũng có mấy cuốn sách bán chạy, anh cũng giỏi lắm, em đã đọc tiểu thuyết...
- Đề nghị anh kể vào trọng tâm, tôi không có nhiều thời gian đâu, mà nãy giờ anh kể đâu có liên quan gì đến tôi?
- Im, không được cắt ngang. Nghe đây, Cao Lạc Thiên và Trịnh Nhược Lam hai người họ yêu nhau từ tấm bé, anh và cô chính là gỉ mũi đứng tránh đường họ đó! - Lần này Triệu Đông Kỳ bộp luôn, đi thẳng vấn đề. - Cô Trịnh nhờ anh đóng giả làm bạn trai cô ấy để che mắt Lạc Thiên, còn
Lạc Thiên lại lấy cô em ra làm lá chắn!
- Thế á? - Vẫn thái độ dửng dưng nhưng Khả Vy đã mập mờ hiểu ra mấu chốt vấn đề.
- Trùng hợp thay, ông bà Cao lại thuê anh dựng một vở kịch cho buổi tiệc gặp mặt của cô em với tên Lạc Thiên đó.
- Và thế là anh vết mấy thứ linh ta linh tinh, nào là làm đổ rượu, khiêu vũ và...
- Phải, cái này anh lười nghĩ nên ăn trộm ý tưởng trong truyện của người khác ấy mà! Anh có nhiệm vụ viết kịch bản sau này...
- Gớm, tại anh mà tôi bị trẹo chân đây này, suốt ngày phải học nhảy rồi lái...