BeMe - Thiên đường giải trí BeMe - Thiên đường giải trí
Game Mạng Xã Hội mang tính năng độc đáo đa dạng. Tích hợp nhiều game mini cùng các hoạt động cộng đồng cực vui.
wap tai game mien phi, game cho dien thoai, game android, game iphone, game java, game mien phi, tai game dien thoai mien phi
Home | Online | Offline | Ứng dụng | Android | Phim 3GP | Truyện | Wapmaster | Upload | Admin
Vợ ơi là vợ - 22| Truyện hay | movigame.wap.sh
Trang chủ > Góc đọc truyện > Truyện hay > Vợ ơi là vợ

Vợ ơi là vợ

Xem: XtCAT -:- 404
XtGem Forum catalog
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53033087
Visits Today: 63316
This Week: 880887
This Month: 5027533

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


ằng một câu nói không ngữ điệu :

- Đừng nói gì!

Chân trước đá chân sau, Khả Vy vừa nhìn ngang dọc vừa thắc mắc về lí do mình bị giám sát bởi hai cảnh sát viên, họ kéo cô sang phòng bên cạnh nơi Vũ Gia Minh rảo bước vào. Chiếc túi đương nhiên cũng theo anh rời khỏi cô.

- Tên?

- Khả Vy! - cô chưa từng nghĩ sẽ ghép ba chữ từ tên họ chồng trước tên mình, đối với cô đó là thứ xa xỉ không thuộc về mình.

- Họ tên? - Người lấy khẩu cung là một phụ nữ có vóc dáng mập mạp, kênh kiệu tra vấn.

-... Triệu Khả Vy!

- Tuổi?

Dù cho Khả Vy trả lời tôn trọng nhưng thái độ ra oai của quản cung như thể người tình nghi không chịu hợp tác.

- Lí do phạm tội?

-... lí do ư? - nếu biết cô đã không rơi vào đôi mắt sâu thăm thẳm suốt quá trình tới đây.

- Nói! - Bà ta cầm một chiếc gậy quân dụng đập bàn, hung hăng phách lối.

-... - Im lặng là giải pháp tình thế, cũng là lời khuyên cô nhận được.

- Mày bị mèo cắp mất lưỡi hả?

Sẽ không thể nào ngờ được khoản thời gian cô bị tước quyền công dân nhanh nhường vậy, mặc sức lăng mạ, dường như khẩu cung được viết ra bởi những lời ép buộc uất ức tới cùng của kẻ trong diện tội đồ. Nhưng cô không hề mở miệng gì cả, đó cũng là cách mà Vũ Gia Minh đã đối mặt với cuộc sống của mình. Đến nỗi khản giọng, các bà cô nhận tiền hối lộ của kẻ tội phạm mới tha cho. Khả Vy bước ra mà hai bên tai vẫn oang oang giọng sỗ sàng, cô bắt gặp cái bóng cô đơn của anh khuất dần phía cuối lầu.

Thì ra anh đi thang bộ lên tầng tận cùng của trạm, cả thảy là một trăm bậc. Cô biết vì đã vô thức đi theo. Đứng trên một khoảng không chênh lệch độ cao vừa phải với nhịp sống hối hả dưới kia, anh tựa mình vào lan can, buông thả tâm hồn dưới ánh thái dương. Làn da tương phản với nắng vàng làm thành một sắc màu đặc trưng khó phai, thứ hương thơm từ cơ thể phảng phất theo gió thổi vi vu. Anh đứng đấy, trầm ngầm như một vị khách chờ đợi người tấu đàn sẽ dành tặng mình một bản hòa ca, nhưng chờ mãi, có khi nào đã rơi vào lãng quên.

- Không ngờ anh cũng có lúc thẩn thơ! - phá tan bầu không khí ngột ngạt của ngày hè, cô đang tìm cách kéo anh về thực tại.

- Tôi thì không được sao? - Đừng bất công nghĩ rằng Vũ Gia Minh bỏ qua khoảnh khắc dừng lại chuyển động cuộc sống của chính bản thân.

- À không... tại tôi thấy là lạ! Tôi nghĩ chúng ta nên dời khỏi viện cảnh sát!

- Tùy cô thôi, họ không làm khó đâu! - anh không hề có ý định tiếp chuyện, đáp lại bằng chất giọng cằn kiệm.

- Anh cùng đi chứ? - chưa lúc nào như bây giờ cô có thể tỏ ra quan tâm tới sự hiện diện của kẻ nam giới một cách chân tình mà không ngại ngùng trong xưng hô.

-...

Anh rít một hơi ngắn, không nói. Đôi mắt gom những nuối tiếc về một hoài bão xa vời. Thay câu trả lời bằng việc im lìm.

-... Thực ra tôi đã từng mơ ước trở thành nữ cảnh sát bắt cướp đấy! Nhưng đến ngày hôm nay thì... rút lại rồi! - Anh cần một người bạn để giãi bày chăng, ngoài cái bóng nắng trơ trọi thì vẫn còn có người kề bên. Khả Vy không phải người luôn lạc quan nhưng cũng không đành chứng kiến người khác bi ai.

- Không phải cảnh sát ai cũng tồi tệ như họ! - Anh khẳng khái phát ngôn. Khóe môi chốc lát mỉm cười rồi yên vị mím chặt. - Chúng ta về thôi, tôi sẽ chở cô về tận nhà! - Năm tháng qua anh đã bỏ lỡ một đam mê để bây giờ chỉ có thể thích thú cười trong nỗi mong mỏi.

- Tôi nghe người ta nói... tôi may mắn được một chú cảnh sát cứu khi gia đình xảy ra chuyện...! - Trải lòng mình, Khả Vy không hy vọng tìm được sự đồng cảm từ đối phương, cô chẳng muốn đi đâu nữa, cần một người thấu hiểu cảm giác cô quạnh. Nhưng nhân cách của con người thật đáng sợ, cô thất vọng vì màu áo lính phục vụ tổ quốc.

-... Vậy sao?! - Anh đút tay túi quần, tỉnh queo thong dong bước đi như vừa mới nghe một câu nói hết sức nhạt nhẽo.

- Này, cái thái độ của anh thật đáng ghét! Có ai nói với anh rằng anh là kẻ ngàn dở và đáng ghét nhất thế gian này không? - Khả Vy cố nén hơi thở trong lồng ngực, hai tay siết chặt. Để nói ra những dòng tâm sự về quá khứ thật khó, bởi không muốn thù hằn với tên này, bởi đặt một niềm tư tưởng u buồn đồng cảm, ấy thế mà không hề được lắng nghe.

- Có! - Anh dừng lại, đứng ngang hàng, đặt góc nhìn về phía cô, hơi nghiêng đầu.

- Hừ, đúng là không biết tại sao anh chồng tôi lại chơi được với anh! - Khả Vy khoanh tay bực dọc, quay gót chân về hướng cửa.

- Cô nói chứ ai! - Vũ Gia Minh chỉnh lại vạt áo, cười khiêu khích.

Khả Vy chỉ biết mím môi hằm hằm nhìn lại. So với ông chồng trẻ con, thì kẻ này nguy hiểm và khó lường hơn nhiều.



Cô được lắm, khá khen cho bản tính buôn dưa lê bán chưa chuột của cô!

Lạc Thiên hai tay chống hông, phóng tầm nhìn từ tường kính lớn ra ngoài cổng. Suốt mấy tiếng qua anh hết đi ra lại đi vào, nhìn đồng hồ liên tục mà bức bối không yên. Kết thúc bữa sáng, anh đã quăng hết bát đĩa bẩn vào bồn rửa, khó chịu lấy thêm cả đĩa sạch trà trộn cùng để nâng cấp mức độ công việc cho người dọn dẹp. Sự trừng trị thích đáng bởi tính ham chơi dành cho Cáo.

Mấy lần cầm trên tay điện thoại nhưng không thể nhấn nút gọi, Lạc Trung đường hoàng mời cô ta đi, anh chẳng thể làm gì hơn ngoài việc chờ đợi.

Có tiếng xe hơi dừng lại, màu xám bạc khác hẳn với loại xe sáng nay anh nhìn thấy. Trời quá trưa nắng gắt, Lạc Thiên đưa tay lên trán lấy râm, chống mắt ngỡ ngàng thấy bóng dáng quen thuộc bước xuống. Người đàn ông trong xe không xuống cùng, hắn quay xe và mất hút.

- Cái đồ...! - Khả Vy tra chìa khóa cổng không quên ngoái lại. Cái tên Vũ Gia Minh không đến nỗi bủn xỉn lời nói mà suốt quãng đường về chỉ mình cô độc thoại. Khen hắn có óc thẩm mĩ thiết kế KTV, hắn lơ đễnh, nói hắn có ý tốt giúp đỡ anh chồng mình hắn lãnh đạm... chung quy cô vẫn chẳng ưa gì. Vừa về đến nhà, cô mệt mỏi vươn vai mong muốn thư giãn.

- Cô đã đi đâu? Với ai? Có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Cô để tôi chết đói à? Cô nghĩ xem mình có tư cách làm vợ Cao Lạc Thiên không hả? Nói ngay, ban sáng Lạc Trung đưa cô đi, còn giờ thằng nào lái xe đưa cô về? Ai cho phép cô vô tư ra ngoài quên thời gian hả? Ở nhà có bao nhiêu việc phải làm, giặt đồ, nấu nướng, lau nhà, làm vườn, cô tưởng bơ lác chúng đi là được hả?

Chân còn lại chưa kịp bước vào thềm cửa mà âm thanh chu chéo đã lọt thủng hai lỗ tai. Đàn ông con trai gì mà nhiều lời, thôi thì cứ im hơi lặng tiếng như Vũ Gia Minh có phải hơn không. Khả Vy để giầy vào tủ, treo túi xách lên giá, toan định đáp lại nhưng tiếp tục bị lên án.

- Cô đấy! Tôi nói mà không chịu tiếp thu gì cả! Mau, mau làm sạch nhà đi! Còn nữa, hắn là ai?

- Ai là ai? Vũ Gia Minh á, anh ta đưa tôi về! - ngày hôm nay cô bị ép cung bởi nhiều người quá.

- Cô dám qua lại với hắn à? Cô... được lắm! Tôi...

- Dở hơi! Tôi về hơi muộn vì có chút chuyện, anh đã ăn cơm trưa chưa, tôi sẽ nấu thật nhanh! - Khả Vy kéo tay áo và buộc tóc cao, bắt tay vào công việc.

Lạc Thiên không bằng lòng gác nỗi tức giận, anh theo cô vào tận trong bếp kể lể so sánh, vai trò quản gia đã bị chuyển nhượng tức thời.

- Thằng đó thì có gì hay ho mà theo hắn? Hắn đẹp hơn tôi chắc? Huh? Hắn thì lắm tiền bằng tôi sao? Hay hắn hiểu tâm lí phụ nữ hơn được chồng cô! Cái xe hắn vừa đi là hàng lậu đấy, đừng có thấy hào nhoáng mà lu mờ!

- Phải rồi! Chồng tôi là số một... dởm! - Khả Vy chau mày nhìn số lượng chén bát gia tăng. Anh ta nói những điều luyên thuyên để làm gì chứ, thiên hạ ai chẳng biết cô là vợ của ai.

Lạc Thiên kéo ghế chễm chệ quan sát, đặt ra một loạt câu hỏi về kẻ «phá vỡ hạnh phúc» gia đình người khác. Nhìn cô ta thế kia sao có thể quen biết với người tầm cỡ Vũ Gia Minh, nhắc mới nhớ, anh đã từng chứng kiến hắn có hành động lợi dụng con Cáo. Chẳng có người lạ nào to gan dám bế người khác trước sự chứng kiến của đông đảo các bạn trẻ ở bể bơi, hẳn họ đã thân thiết. Khả Vy đang tất bật làm đồ ăn cho, không lẽ nào cô ta lại chăm chỉ như thế, chắc chắn muốn sóng yên biển lặng với mình đây mà.

- Anh ăn cá sốt nhé? - Khả Vy hỏi ý kiến, cô xoay mình nhìn anh chờ đợi.

Vừa lúc điện thoại đổ chuông là tin nhắn rác nhưng Lạc Thiên nảy ngay sáng kiến, anh cầm trên tay và nói một cách hưng phấn :

- Đặt bàn rồi à? Anh cũng phải đến ư?... Nhưng còn chị dâu của chú nữa... hà hà, có nhiều mỹ nhân ở đấy chứ? - Lạc Thiên nhổm người theo dõi diễn biến khuôn mặt của Khả Vy, hài lòng vì cô lẩm nhẩm vài điều, thế rồi anh che tay úp chặt phần thu âm thanh ra bộ bí hiểm, xong dõng dạc - Khả Vy, trưa nay tôi có việc rồi! Cô nấu một mình đi, tôi ra ngoài với Trần Hùng!

Cực kì điệu bộ, Lạc Thiên bành chướng sự việc, đến lúc cho con Cáo biết ở nhà một mình nhàm chán và vô vị tới cỡ nào.

- Anh đi đâu đấy? Tôi nấu sắp xong rồi, ăn xong hãng đi! - Khả Vy không can tâm để chồng mình đi đàn đúm, đi với tụi Trần Hùng không sao, nhưng đừng dính dáng tới phụ nữ, cô gắng đẩy nhanh tốc độ công việc.

- Khỏi! - Lạc Thiên hờ hững, anh cười thầm, khoác đại một chiếc áo lên.

- Có chuyện gì quan trọng? Ăn rồi tính! - Khả Vy thích nhìn thấy một Lạc Thiên chấp vặt hơn là chỉnh tề xã giao bên ngoài. Mỗi khi ấy trong anh lạnh nhạt và khinh khỉnh vô cùng, đúng y như bức ảnh cưới giả mạo vậy.

Cũng như cô cách đây bốn tiếng đồng hồ, anh bí hiểm rời khỏi với nụ cười đắc thắng.

Ngồi trên xe, Lạc Thiên phóng thẳng, anh không có khái niệm ngoặt hướng vô lăng. Rốt cuộc anh sao thế nhỉ, tại sao phải tạo ra một cuộc gặp mặt giả tưởng và lừa dối cô ta, đó là nhà của anh, cớ gì phải tìm cách di chuyển. Chỉ cần nghĩ đến Vũ Gia Minh anh cảm thấy không thoải mái chút nào, rõ ràng Tuấn Kiệt hướng cho hắn với Nhược Lam cơ mà. Hắn có âm mưu hay muốn bắt cá hai tay đây?

Đành là thế, anh mặc kệ giấc ngủ trưa của người bạn, đánh lái về khu trung cư của Trần Hùng.

- Dạo này khỏe chứ? Mới không gặp mấy ngày mà trông chú gầy tọp! Có vấn đề với hệ tiêu hóa à?

Trần Hùng ngồi trước bàn ăn không hề động đũa, nhìn thấy Lạc Thiên lại càng chán hơn.

- Sao thế? Không định mời anh một bữa à? - Lạc Thiên thản nhiên ngồi vào bàn và dùng bữa, anh đang đói hơn một con sói. Cắm mặt vào bàn ăn, đáng lẽ ra nếu ở nhà lúc này con Cáo sẽ ngồi đối diện anh như Trần Hùng kia, thức ăn trên bàn được gọi từ nhà hàng mà sao ăn không có vị quen thuộc thường ngày, chúng chẳng thể gợi nên hương sắc, không đủ để so sánh với cao lương, mà sao là duy nhất.

Trần Hùng buồn bã cầm đũa chọc chọc vào bát cơm mình, chẳng buồn tiếp chuyện, bữa cơm trôi đi ảm đạm, không khí não nề ngược lại lời đồn thổi trong điện thoại của Lạc Thiên.

- Ấy, sao nhà cậu chứa nhiều thuốc xổ quá? Bụng dạ kém thế cơ à!

- Tại ai mà em bị vậy? Không phải vì nể mặt anh hôm ấy em đã không thử món thịt kho cám lợn kỉnh tởm! Ớn đến chết mất! - Trần Hùng đột ngột nổi da gà.

- Cậu nói cái gì? - Lạc Thiên hoắc mắt khó chịu, có ai chịu để sản phẩm đầu tay của mình bị phê phán - Cậu không biết thưởng thức thì có!

- Em thà không biết còn hơn ăn phải cái thứ chết tiệt! Thôi không nhắc chuyện cũ nữa! - Trần Hùng hôm ấy vì ăn phải đồ mặn kèm quá cay nên chẳng may cắn vào lưỡi, nhức nhối đến tận hôm nay. Anh thề với chính mình rằng sẽ không bao giờ lấy phải người nào có tài nấu nướng dở gần bằng.

- Này này, cậu nói nể nang nhau tí chứ! Để hôm khác tôi làm lại món đó cho! Gia vị hôm đó... con Cáo cho chứ bộ! - Lạc Thiên gắp lửa bỏ tay cười một cách chuyên nghiệp.

- Con Cáo? Ai là Cáo? Anh đừng nói từ đó ám chỉ chị dâu?

- À thì... không không, đấy là cách gọi thân mật ấy mà! Công ty mấy hôm nay có việc hệ trọng cần anh ra mặt giải quyết không?

- Đừng có lảng chuyện khác! Anh nói chị dâu là Cáo, em nói cho chị ấy xem anh còn đường nào sống!!! Ha ha!

- Vớ vẩn! Mà tại sao cậu cứ thích nịnh nọt cô ta thế?

- Vì ghét cái món thịt muốn ói chứ còn sao nữa? Mà anh gọi Khả Vy là Cáo thì ngược lại, chị dâu gọi anh là gì? Ha ha, đừng bảo là thỏ non nhé!!! - Trần Hùng phá lên cười, Lạc Thiên này mà là thỏ non thì mình chắc là cừu dễ thương mất.

-... - Lạc Thiên dừng lại suy nghĩ, liệu cô ta ví mình là gì nhỉ, tên trong danh bạ điện thoại của cô ta có phải Ông Chồng đẹp trai, Lạc Thiên tài tử hay đại loại tương tự, hoặc một danh từ tồi tệ trong sự liên tưởng trìu tượng.

- Hay là...

Lạc Thiên dò xét anh mắt của Trần Hùng, sốt sắng tìm mật mã.

- Đồ háo sắc!!! - Trần Hùng có sở thích trêu người, anh ra vẻ trầm tư để đưa ra câu kết luận cân nhắc. - Nghi lắm!

Lạc Thiên cười hòa theo rồi im bặt, tóe lửa đe dọa chiến hữu rồi trải mình xuống ghế bành, vắt chéo chân.

- Hai người cãi nhau à? Anh bị đuổi và rồi tìm đến đây? - Trần Hùng đặt chai bia cho người anh em.

- Cô ta bị tôi đuổi thì có, chẳng qua muốn ra ngoài thay đổi không khí chút! Cậu không thích thì tôi về đây, không phải đuổi khéo! - Lạc Thiên vờ vĩnh ngồi dậy.

- Hầy, anh Thiên à, em có... chuyện... muốn tâm sự! - Trần Hùng khui nắp chuyển về phía trước.

-... Chuyện tình cảm ư?

- Phải rồi... chả là... em thích một cô gái, cô ấy khá trẻ con, đáng yêu, dễ thương lắm lắm!!!...

- Nhưng... - nhìn trạng thái bồn chồn Lạc Thiên bắt ý. Trần Hùng xưa nay đâu có đặt chuyện tình cảm nghiêm túc với ai.

-... Cô ấy thích người khác mất rồi!

- Vậy thì sao chứ? Nếu cậu thực sự thích người ta, hãy chứng minh cho người ta thấy tình cảm của mình, đến một ngày nào đó...
- Không được đâu, đối thủ của em nặng kí lắm! - Trần Hùng tu ừng ực nước trong chai, lắc đầu buông xuôi.

- Cậu mà cũng tự ti thế à? Vừa có điều kiện lại vừa ga lăng, trừ anh ra thì ai so với cậu được chứ!!! Ha ha, có gì phải lăn tăn! Thế nói xem nào, cô ấy là thiên thần phương nào mà cướp đi trái tim của cậu?

-... Nhưng... đối thủ của em tướng tá và ra dáng lắm, em không thể... Mỗi khi ở bên cô ấy em không biết làm gì cả!!! Anh biểu em phải làm sao?

- Hắn tài giỏi cỡ nào?

- Thì anh ta có mọi thứ, cái gì cũng hoàn mĩ! Anh cũng biết người đó, lại còn rất thân nữa. Thôi, chắc em phải bỏ cuộc mất! Nhưng em không lỡ chôn vùi tình cảm của mình đâu, ngay lần đầu tiên gặp cô ấy, em biết mình đã phải lòng rồi...

- Ai thế? Nói đi! Cậu làm anh tò mò quá! Có gì anh sẽ dàn binh bố trận giúp sức!

Lạc Thiên hồ hởi dụ khi Trần Hùng phải nói, việc gì chứ bày kế giúp bạn anh thừa sức. Cô gái nào mà khiến Trần Hùng tiều tụy thế này được, hẳn cũng phải thuộc dạng đẹp người đẹp nết. Còn tên đối thủ cạnh tranh, trong đầu anh hiện lên khuôn mặt đa tình của Vũ Gia Minh đầu tiên. Hắn đáng gờm thật sự. - Nói là ai thì anh mới bày cách cho được chứ!

Trần Hùng xoa trán, ừ thì nói:

- Cô ấy tên là...

- Cô ấy tên là... Dương Mẫn!

Lạc Thiên nuốt vội số bia còn lại trong miệng, tay đấm ngực, có ai ngờ một nhân vật “Lạc Trung” lại đánh cướp mối tình của Trần Hùng.

- Ha ha ha ha!!!

Sau đó thì căn phòng tràn ngập tiếng cười, Trần Hùng khó chịu xua đuổi vị gia cát Thiên như bệnh hủi. Anh tức tối trước giọng giễu cợt, có gì hay ho đáng cười chứ. Đúng, anh không bì được với Lạc Trung, nhưng cũng đừng chọc vào điểm yếu thiếu tế nhị như thế.

- Chà, xét về mọi phương diện thì cậu còn thua xa đối thủ! - Lêu lêu, chính là ta đây chứ còn ai, Lạc Thiên hiểu rằng Trần Hùng đang đặt mình lên bàn cân với Lạc Trung. Tuy nhiên không hiểu vì sao Trần Hùng lại nói “cô ấy thích người khác mất rồi!”, đừng nói là Dương Mẫn sập bẫy của anh rồi chứ.

- Nếu không phải là anh Trung em sẽ theo đuổi đến cùng! - Trần Hùng gằn giọng, anh thà đem chuyện này kể với Tuấn Kiệt còn hơn, kể từ ngày Lạc Thiên lấy vợ, anh không còn hứng thú với anh ta nữa. Hễ gặp là thấy nói về chuyện vợ chồng của mình, chẳng còn tham gia vào những cuộc vui vô tổ chức ngày nào.

- Ha ha, nếu không phải thật thì sao?

- Chẳng có chuyện đó xảy ra! Anh thôi ngay cái điệu cười khả ố đó đi!

- Nhưng vì sao cậu lại đưa ra khẳng định cô gái đó thích anh... Lạc Trung? - Suýt nữa thì Lạc Thiên chỉ dừng lại trước dấu ba chấm.

- Điều tra thì biết! Cô ấy tâm sự với Nhược Lam hết, hỏi dò kiểu gì chẳng ra!

- Xạo! Nhược Lam không thích nói chuyện riêng tư của bạn bè cho người khác đâu!

- Thế mới đáng buồn, bởi chính Dương Mẫn có ý để em từ bỏ nên bắc cầu qua trung gian! Thôi, anh về đi để em yên tĩnh!

Thấy Trần Hùng uể oải lại đau đáu nỗi buồn man mác, Lạc Thiên có chút đồng cảm. Anh đã đang vất bỏ một quá khứ tươi đẹp với người yêu dấu, hẳn nỗi đau của anh nặng nề và gồng gánh hơn nhiều. Hơn nữa, qua tiếp xúc anh cũng không thấy ác cảm từ cô gái đó, nếu đưa lên bàn cân thì cô ta dễ bảo và nữ tính hơn Khả Vy nhiều.

- Cô gái Dương Mẫn ấy kể ra cũng ngoan hiền, anh sẽ giúp cậu vì dầu sao Lạc Trung có ý chung nhân rồi!

Tiện một đằng, nếu Dương Mẫn không muốn tiến tới với Lạc Trung thì kế hoạch của ông Trương sẽ không còn chỗ đứng, Trần Hùng có thể được coi là một nước cờ, cũng có thể coi là một vị cứu cánh. Lạc Thiên vỗ vai động viên người bạn.

***

Trời lúc này đã xế bóng, tán cây xào xạc tiếng gió vi vu, thành phố nổi lên những sắc màu lung linh của ánh đèn cao áp. Trên nền trời những đám mây vần vũ trôi xa, một cảm giác bình yên khoan khoái.

Lạc Thiên trở về nhà. Cô được Vũ Gia Minh đưa về thì nói cho mà biết nhé, tôi đây có một tập đoàn người đeo đuổi. Ngay đến hình tượng thô lỗ, ti tiện nhất cũng để lại dấu ấn đậm nét trong lòng người đẹp thì ngày bình thường có khối người mong ngóng. Anh mỉm cười, tay vân vê khóe môi, cũng nhấn chuông inh ỏi để người trong nhà biết điều mà ra mở cửa. Cô không ra thì tôi đi biền biệt luôn đấy!

Mười tiếng chuông cửa cũng không đổi lấy một động tĩnh gì, đến nỗi hàng xóm hai bên phải ra mặt phàn nàn. Lạc Thiên xuống xe lịch thiệp giao tiếp lại. Hầu hết các hộ gia đình ở đây đều là các thanh niên ở độ tuổi từ 25 tới 30, còn trẻ và có sự nghiệp ổn định. Gia đình anh là ít tuổi nhất, với cô vợ vừa tròn tuổi công dân, còn gia đình có thâm niên nhất đã hai cháu bé rồi, nhìn trẻ con chúng tíu tít bên cha mẹ thật là hay. Lạc Thiên đang thử nghĩ về chuyện xa xôi sau này, không biết bé con của mình đáng yêu nhường nào.

- Chú cứ thích véo má cháu thế? Không thích đâu! Chú về bảo cô sinh em bé cho cháu chơi cùng với! - Cậu nhóc lon ton bám theo anh, phúng phính đôi má hây hây.

- Hả? - Lạc Thiên xoa đầu cậu ta, ái ngại nhìn bố cháu. Gia đình anh là phạm trù của hai cá thể tách rời chứ không tập hợp như của những mái nhà khác.

Chia tay với họ, anh tự mở cổng vào. Trong nhà không thấy bóng người, cửa sổ còn không đóng kín, cô ta lại la cà đâu rồi. Mọi thứ đều còn nguyên vị trí trước khi anh đi, cơm canh nguội ngắt..

Tới tận tối mịt Khả Vy mới mặt nặng mày nhẹ lững thững đi về. Đuôi mắt nặng trĩu với bao suy nghĩ bòng bong. Bắt gặp khuôn mặt hình sự của Lạc Thiên quả thật không thể bỏ qua.

- Cô có biết hôm nay là ngày cuối cùng tôi được nghỉ phép không hả? - trước khi thực sự nổi cơn thịnh nộ, anh cho cô một lời giải thích.

- Tôi biết, cũng may là vậy!

- Cái gì? - Chứng tỏ cô ta đã biết điều đó, không một chút nao nao vì những ngày mình thường xuyên vắng nhà, Lạc Thiên ta chưa từng làm người khác muốn tách khỏi mình, họ không sấn sổ thì thôi đằng này - Mặt tôi đáng ghét lắm sao mà cô muốn tránh? Hay vì sự có mặt của tôi làm cô không thoải mái đi tới đi lui với Vũ Gia Minh?

- Không, hôm nay tôi không có tâm trạng, mai chúng ta nói chuyện sau nhé! - Khả Vy đưa tay dụi mắt, phiền muội.

- Con Cáo này, tôi cảnh cáo cô lần thứ nhất: chúng ta là vợ chồng hợp pháp, trong thời gian bản cam kết hôn nhân có giá trị, tôi yêu cầu cô phải giữ thể diện cho họ Cao, cấm chỉ những hành động nhăng nhít bên ngoài!

- Nhăng nhít? Tôi mong được như thế mà không được đây! Tôi mệt, về phòng trước!

- Cô càng ngày càng không coi tôi ra cái gì cả! Cô nói như vậy mà lọt tai à? Cô đúng là loại con nít... nhưng đã lập gia đình thì phải biết cư xử sao cho không hổ thẹn! Tôi không cho cô bồ bịch! Đưa điện thoại đây!

Khả Vy chưa kịp phản ứng, Lạc Thiên đã giằng lấy túi xách và lục tìm điện thoại.

- Anh làm gì vậy?

- Còn làm gì nữa! Chặn tất cả cuộc gọi và tin nhắn của cô với hắn! - Giờ đây mỗi khi nhắc tới từ hắn trong cuộc hội thoại của anh và cô tự hiểu rằng đó là Vũ Gia Minh.

- Anh bị sao vậy? Tôi làm gì có số của hắn ta! Anh tưởng chiều nay tôi đi gặp hắn ư? Mà tôi gặp hắn thì là quyền của tôi, ai cho anh quản?!

- Này này, tôi là người thân duy nhất của cô đấy! Cô cứ thử đi với hắn lần nữa xem, tôi trực luôn ở hộp đêm cho cô biết mặt!

- Tùy anh! - Khả Vy đến ngày hôm nay muốn bỏ cuộc, cô không còn tâm huyết duy trì cuộc hôn nhân này nữa. Mọi thứ đều bắt đầu trở nên phức tạp và toan tính. Cô thực sự không muốn đổi lấy một phần gia sản sau cuộc hôn nhân ép buộc để đánh mất con người mình. Những việc sau này cô làm chẳng phải là lừa dối Lạc Thiên đó ư, hay cũng là đánh gạt chính ảo mộng của bản thân.

- Huh? Con Cáo Khả Vy, là do cô nói đấy nhé! Tôi cho cô cơ hội sửa chữa sai lầm nhưng không biết điều lại còn sinh sự thì đây, cầm lấy và học thuộc chúng!

Anh phi thẳng quyển sổ vào trước ghế kế bên cô, cố kiềm chế và đi thẳng lên lầu. Từng bước đi diễn tả nặng nề và bức xúc lên đến đỉnh điểm. Cuốn sổ da long cả bìa vì lực ném, trơ trọi giữa nền thảm ghế. Khả Vy cầm trên tay và lật từng trang, anh đã dành nhiều thời gian viết, để ý thấy có rất nhiều mẩu giấy sót lại sau nhưng lần xé.

Đó là “Luật gia trưởng” mà Cao Lạc Thiên áp đặt cho vị thiếu phu nhân.

- Cộc cộc cộc!

Chừng hai phút sau tiếng gõ cửa phòng mới được mở, Lạc Thiên đeo kính, anh vừa đang xử lí dữ liệu bên máy tính cá nhân. Khả Vy đứng bên ngoài hơi bất ngờ trước khuôn mặt khôi ngô tuấn tú chưa từng thấy ấy, anh như đang thủ vai một doanh nhân chứ không phải Lạc Thiên đời thường.

- Gì? - Anh bỏ kính và trở về ngay tính cách phóng thoáng.

-... Chữ anh xấu quá tôi nhìn không ra... hic hic! - Khả Vy khẽ nheo mắt ái ngại, ngoại trừ dòng chữ đầu đề viết in hoa ra, cô dường như không bắt kịp được.

- Cô nói cái gì? - Lạc Thiên lại đưa kính lên, giật lấy quyển sổ và đọc thông vanh vách - LUẬT GIA TRƯỞNG, Khả Vy, tôi, Cao Lạc Thiên vẫn còn giữ đoạn ghi âm cô hứa nghe lời chỉ bảo hôm nào. Tôi soạn các điều khoản này yêu cầu cô chấp hành đúng quy định, nếu vi phạm nội quy sẽ bị trù úm ế chồng cả quãng đời còn lại - trư...
<<1 ... 2021222324 ... 35>>
Đến Trang
Tags: Truyện, hay, Vợ, ơi, , vợ, Góc, đọc, truyện
Game hay tuyển chọn
Khu Vườn Thần Kỳ Khu Vườn Thần Kỳ
Tham gia ngay vào hệ thống nuôi thú - trồng cây cực hot trên điện thoại mà chỉ có ở Khu Vườn Thần Kỳ - Sự kỳ diệu của tạo hóa.
Load: 0.001426s
U-ON
Nhấn vào đây để đi tiếp..>>
C-STAT
Trình duyệt web cực nhanh cho di động miễn phí !