Kỳ Tiên Kỳ Tiên
Game nhập vai với hệ thống bang phái gồm 4 chủng tộc cùng 8 đại môn phái. Có hệ thống nhiệm vụ phong phú: hệ thống cánh, thách chiến, hệ thống đặc kĩ,... kết hợp với hệ thống PK và xử lý thất bại. Kỳ Tiên là game mobile đầu tiên có hệ thống trùng sinh.
wap tai game mien phi, game cho dien thoai, game android, game iphone, game java, game mien phi, tai game dien thoai mien phi
Home | Online | Offline | Ứng dụng | Android | Phim 3GP | Truyện | Wapmaster | Upload | Admin
Vợ ơi là vợ - 19| Truyện hay | movigame.wap.sh
Trang chủ > Góc đọc truyện > Truyện hay > Vợ ơi là vợ

Vợ ơi là vợ

Xem: XtCAT -:- 404
Duck hunt
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53235436
Visits Today: 265665
This Week: 1083236
This Month: 5229882

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


hư chứng minh cho một ai đó thấy sự tồn tại bất biến. Suốt hai bảy năm qua anh không hề có cảm giác bồn chồn đến nhường này, vừa muốn thời gian trôi nhanh để tìm về chính bản thân, lại vừa muốn những hạt cát mắc kẹt trong chiếc đồng hồ nhỏ khi đã đánh lỡ một nhịp đập. Trái lại Phi Hàm dựa mình trên đi văng, hơi thở đều đều chức năng duy trì sự sống, cô chứng kiến trạng thái của những người đàn ông như thế đã nhiều, có điều anh chàng này mang một nét kì lạ khó đoán, nhìn anh ta ăn mặc khá thời thượng, bụi bặm mà tâm can nhát cáy. Cô có phải là cọp ăn thịt người đâu.

- Anh có biết số tiền một tiếng thuê tôi là bao nhiêu không?

- Hả? - Lạc Trung giật mình - Cô nói gì vậy...?

- Ý tôi là anh cứ im lặng như thế thì tôi nên đi để giữ lại tiền cho anh!

- Không... Tôi...rất... giàu!

- Ôi trời ơi ông tướng, ông nói cái gì vậy, có đời nào lại nói mình giàu với người ta! Lại còn không biết xưng hô gì hết! - Vũ Gia Minh phê bình, bộ dạng thập thò ngoài cửa. Khả Vy bị cả thân hình anh che khuất.

- Anh Trung nói thế thì có gì sai đâu, chẳng phải mấy cô gái này đều ham tiền hết cả ư, thật là...! - Khả Vy nói chen - Nhìn cô ta có gì đâu mà!

- Cộp! - Vũ Gia Minh cốc đầu cô một cái, cô cứ đứng thẳng người lên cùng với đôi giày cao gót và búi tóc cao như thế thì ai nhìn thấy gì - Cô đã đẹp như người ta chưa mà ghen tỵ! Đúng là đàn bà!

- Cái gì? Tôi vẫn còn là con gái chứ bộ! - Khả Vy thanh minh.

- Ừ, đã từng...! - Vũ Gia Minh cười đểu, mấy chị em sau khi lấy chồng vẫn hay thích nói nhảm.

- Ai bảo thế? Khả Vy này chẳng có ràng buộc nào với cái tên Lạc Thiên đó đâu!

- Suỵt! Cô nói nhỏ xem nào!

- Cô... uống... nước! Hôm nay trời nóng quá ha!

- Lạc Trung toát rã mồ hôi, mặt nóng bừng, anh uống một ngụm nước lớn.

- Trong phòng nhiệt độ hai lăm mà! Có lẽ anh bị sốt rồi! - Phi Hàm nói nửa đùa nửa châm biếm.

- Không... sức khỏe của tôi tốt mà!

- Chúa ơi, cái hắn này ngu ngốc quá mức, nàng đã ngỏ lời mà không hiểu! - Vũ Gia Minh phát bực với cách ăn nói của người anh em.

- Ngỏ lời gì chứ? Nhìn cô ta đáng ghét thật! May mà hắn không ở đây! - Khả Vy xoay mình liên tục, hơi thở của Vũ Gia Minh phả trên mái tóc cô mang một cảm giác ấm áp lạ kì.

Phân tích câu nói của cả hai, hắn của Vũ Gia Minh là Lạc Trung, nhưng hắn của Khả Vy thì là người khác, may hắn không ở đây là bởi cô sợ vẻ đẹp của cô nàng sẽ làm dao động con tim của “hắn” như Lạc Trung đang bị thôi miên đây.

***

Vẫn lâu la trong tiệm ăn nhanh, “Lạc Trung” tiếp tục bêu xấu tính cách của Lạc Trung, anh ngỏ lời trước:

- Này cô, chúng ta đi bar đê! - Con Cáo ở nhà vốn không thích hình ảnh anh chăng hoa bên ngoài, không lí gì con nhỏ này lại kết. Nhìn con nhỏ có vẻ ngoan ngõan, ắt sẽ không hài lòng khi mình ăn chơi quá đà, rồi sẽ tìm cách rút lui.

- Dạ!

- Để xem nào, đã đi chơi phải vào câu lạc bộ nào rộng lớn mới đã! - Lạc Thiên nghĩ ngay tới quán Gia Gia mới khai trương không lâu, bây giờ là chiều, mấy khi đám thanh niên bạn anh tụ tập vào thời gian này, do đó không lo lắm việc bị phát hiện.

***

Lạc Trung nhận được một tin nhắn, anh định không xem nhưng tin nhắn cứ lườm lượp gửi đến, bắt buộc anh phải coi. Thì ra là Vũ Gia Minh, anh gửi tin nhắn để “dạy” học trò.

- Tôi... có lẽ bị câm nặng bởi em mất rồi!

Vũ Gia Minh chỉ còn nước ôm mặt, nắm chặt chiếc di động như muốn bóp vụn. Vừa rồi Phi Hàm nói là anh ta bị sốt, thì phải biết cách đối ứng là cảm nắng, thế mà ông tướng lại dịch thành...

Khả Vy nghe thấy cười rúc rích càng làm Gia Minh điên hơn, anh bịt miệng cô cho yên lặng.

- Anh vẫn nói được đấy thôi!

- Phi Hàm hẳn đoán ra có người đứng ở ngoài chỉ điểm.

- À à, ý tôi là...

- Là gì?

- hơn nữa Phi Hàm còn đoán được nội dung tin nhắn của chiếc điện thoại trong tay Lạc Trung, nhưng cô cứ hỏi.

-...

- Lạc Trung lúng túng, anh không thể dịch nổi.

Thấy vậy Vũ Gia Minh đành đổi chủ đề giúp, không biết ai mới là người đang chinh phục người đẹp đây.

- Tôi... có thể mời... em một điệu nhảy được không?

- Lần này anh chắc là đã dịch đúng chứ?

- Phi Hàm nói để lộ nét duyên dáng.

- Không, chính xác!

- Lạc Trung đúng là quá thật thà.

- Vậy thì xuống sảnh lớn! Tôi không thích không khí trong phòng này!

- Phi Hàm chủ động mở cửa.

Vũ Gia Minh vội vã khuân Khả Vy nấp lẹ vào một góc khuất, nói là khuân bởi anh không để cô đi bằng chân, tiếng giày cao gót sẽ tạo tiếng động, cánh tay phải anh ôm trọn lấy vòng eo cô mà bê đi. Không nói quá nhưng một khi đã có quân sư là Vũ Gia Minh rồi thì khả năng thành công của Lạc Trung rất lớn, anh rất nhiệt tình giúp đỡ bạn bè trong chuyện tình cảm.

- Nhanh lên, đi xuống! - Vũ Gia Minh kéo Khả Vy đi theo, quyết tâm vào vụ này phải biết.

Việc chọn bài nhạc dance toàn quyền do Vũ Gia Minh sắp đặt, một bản cổ điển, đồng thời thay đổi không khí của sàn nhảy luôn.

Khả Vy đứng bên cạnh, lén nhìn theo Lạc Trung, cô thầm ước, ước gì có một người dành tình cảm cho mình như anh ấy dành cho cô gái Phi Hàm. Vũ Gia Minh nói đúng, cô ghen tỵ, ghen vì chưa được ai yêu thương như thế, và đương nhiên nếu được chính người chồng yêu thương như thế thì còn gì bằng, nhưng chồng ở đây là ai thì cô chưa xác định được. Lạc Thiên đơn giản là người giữ tạm giùm cô vị trí của một người chồng mà thôi. Và chuyện vun vén cho người khác thật là hay, cô quyết định cùng Gia Minh giúp đỡ “đôi bạn trẻ”.

- Khỉ thật!

- Sao thế?

Lạc Trung vẫn còn chưa biết bắt đầu điệu nhảy với người đẹp thế nào mà Vũ Gia Minh lại không thể giúp, anh đang tìm một bạn nhảy cùng mình để trình diễn từ xa cho Lạc Trung học tập. Mấy cô nàng nhân viên thì quá chi là nhăng nhít, mấy em xinh tươi thì đeo bám ghê quá, còn cô gái Khả Vy này lại là người có chồng. Không lẽ anh lại tự diễn một mình. Nghĩ là làm, anh đưa tay lên không trung, ý chỉ để đôi tay phụ nữ đặt lên đó, rồi sẽ hôn nhẹ lên tay và đặt tay còn lại lên hông.

- Anh làm trò gì đấy? - Khả Vy trố mắt ngạc nhiên, không thể hình dung lại có một con rối mang tên Vũ Gia Minh ở đây. Cô còn chưa hiểu thì làm sao người đứng xa chừng mười mét là Lạc Trung lĩnh hội được. Vì vậy Vũ Gia Minh lại soạn thảo một tin nhắn.

Túi quần của Lạc Trung rung lên một hồi, anh cảm nhận và nhìn xuống, Phi Hàm ý tứ:

- Cho anh một phút để đọc tin nhắn!

- Điều mà Phi Hàm không quá nhàm chán với Lạc Trung là bởi dù anh đã có sự “đỡ đầu” của chuyên gia tán gái Vũ Gia minh nhưng anh vẫn đơ người như khúc gỗ. Cô cười để chữa ngượng cho, thầm nghĩ tên Vũ Gia Minh tâng bốc anh chàng này quá đáng.

- Anh hãy làm theo tôi! - Khả Vy đọc lên lời văn bản mà Vũ Gia Mình vừa nhấn nút gửi, hóa ra là vậy. Cô có chút thắc mắc, Lạc Trung đã từng nhảy rất điêu luyện với Nhược Lam rồi cơ mà, cớ sao lại đực ra như tảng đá, hay vì đứng trước người đẹp làm anh quên hết tất cả, mà Nhược Lam cũng đẹp. Đây chính là sự khác biệt giữa tình cảm bạn bè và nam nữ mà Khả Vy chưa tìm ra câu trả lời.

Vũ Gia Minh độc tấu khiến không ít nhân viên bảo vệ đứng gần đó hỏi han, anh không hé ra một lời. Giúp bạn là giúp đến cùng.

- Anh sai rồi, phải bước chân phải lên trước! - Khả Vy chọc, tại sao anh ta không để mình nhảy cùng nhỉ, hay vì khinh mình không biết nhảy chứ. Xí, ta đây đã từng được đào tạo học cẩn thận rồi nhá, có bảo mình nhảy cùng cũng không cho đâu!

- Ai bảo cô thế? Phải bước sang ngang như thế này!

- Sai toét! Nhìn đây! - Khả Vy đứng song song tập cho anh xem. Đi được vài bước thì quên béng, chỉ tại trong lúc học cô toàn kì kèo thời gian với thầy giáo nên giờ chẳng nhớ.

Lạc Trung bị mắc kẹt, thấy Gia Minh và Khả Vy cứ tranh luận làm anh không biết làm thế nào nữa. Phi Hàm quyết định ngoái lại coi xem quân sư của anh giở trò gì.

- Cô ta quay lại kìa!

Khả Vy nhanh chóng đứng áp mình vào Vũ Gia Minh, hai người hòa vào bản giai điệu trong vô thức. Ăn nhập từng động tác của nhau một cách hòa hợp, bàn tay cô đặt trên tấm lưng anh.

Và đó cũng là lúc phiên bản Lạc Trung bước vào cùng Dương Mẫn.



Ba vị trí đứng, ba đỉnh của một tam giác, Lạc Trung bên Phi Hàm, Khả Vy bên Vũ Gia Minh và Lạc Thiên bên Dương Mẫn, giữa khán phòng lớn, không khó để nhìn thấy nhau nếu thực sự có mối nhân duyên.
Xét về mối quan hệ thân xơ, Lạc Trung chỉ nửa vời đặt lưng chừng đôi tay cứng nhắc trên mạng sườn Phi Hàm. Lạc Thiên dự định ra dáng dân đàn anh trước mặt cô nàng trẻ con, cho phép xúc giác năm ngón tay sỗ sàng trêu đùa Dương Mẫn, tuy không phản ứng dữ dội như vợ mình bởi anh luôn ý thức hành vi, tránh thái quá nhưng đúng là Dương Mẫn tìm mọi cách đứng xa anh một vài bước. Về phần hai người quân sư, dường như họ mang một tấm lòng hảo tâm dư thừa, họ cho rằng cần phải chứng tỏ cho Phi Hàm thấy hai mình không hề có ý giúp đỡ Lạc Trung, đơn thuần họ muốn nhảy cùng nhau.

Vũ Gia Minh hơi nghiêng người để ý động tĩnh từ Phi Hàm, cô nàng rất tinh ý, điều đó càng khiến anh phải thất lễ với người có gia đình hơn. Dù không thích nhưng đứa thổ dân này nhảy cũng không tồi.

- Thế nào rồi? - Khả Vy ngước lên thăm dò Vũ Gia Minh, người anh luôn mang hơi ấm, nếu là mùa đông chắc chắn sẽ là một nguồn nhiệt năng diệu kì, còn là tiết trời hè, man mác cảm giác an toàn. Cô không có ý rời điệu nhảy.

- Đóng tiếp đi, cẩn thận Phi Hàm biết chúng ta tham mưu cho Lạc Trung thì đại bại!

Đến lúc này thì cặp đôi «Lạc Trung» đã rút gắn khoảng cách giữa hai cạnh bên của tam giác. Người đầu tiên nhìn thấy một đỉnh là Dương Mẫn.

- Anh ơi, hình như người kia là anh Lạc Thiên em trai anh thì phải?

- Hả? - Lạc Thiên lúc này sững người, giật mình vì câu nói, Lạc Trung cũng có mặt ở đây ư.

Một Lạc Trung thứ hai nằm trong vòng bán kính 10m của «Lạc Trung». Thời gian trước đó chừng hai tiếng, Lạc Trung và Lạc Thiên đã tới một cửa hàng thời trang nam giới, trung tâm bao gồm nhiều phong cách trang phục và hai người đã chọn đồ cho người còn lại, ngay khi bước ra cô nhân viên quen thuộc còn nhận lầm. An tâm với điều đó họ đã bỏ sót một «thuộc tính» quan trọng, đó là Lạc Thiên rất thích đến câu lạc bộ, nên việc hoán đổi phải dùng tới mũi tên hai chiều rồi. Sẽ xuất hiện một Lạc Thiên trong dấu ngoặc kép.

Không dừng lại ở rắc rối cấp độ bình thường, có thêm một sự lằng nhằng khác :

Người thứ hai nhìn thấy là một kẻ ngoài cuộc, Triệu Đông Kỳ kết thúc việc viết lách, anh nhận diện những ba đỉnh của tam giác, điều khiến anh bận tâm nhất không phải là Lạc Trung và Lạc Thiên cùng xuất hiện mà là cử chỉ thân mật của nhân vật chính trong «tiểu thuyết nhà họ Cao» với một nhân vật nam nào đó trước sự có mặt của nam nhân vật chính. Anh nên báo hiệu cho cô để tránh gây rắc rối.

- Khả Vy, Lạc Thiên kìa! - Triệu Đông Kì cũng không xác định được Lạc Trung và Lạc Thiên.

Thế là xong, cái loa phóng thanh nói đúng đoạn bản nhạc lắng xuống, không gian yên tĩnh tương đối, mà Triệu Đông Kỳ vừa rồi ở sàn B, thính giác thích ứng tạm thời mức âm lượng lớn làm giọng nói bị ảnh hưởng to hơn mức giới hạn.

Vũ Gia Minh đẩy Khả Vy ra, hành động chớp nhoáng thật sự giống một kẻ trộm lén lút khi bị phát giác lập tức phủi chứng cứ. Lạc Thiên rời mắt khỏi Lạc Trung, nhằm thẳng chỗ Triệu Đông Kỳ, từ đây dưới góc nhìn bao quát, Khả Vy ở đó, vừa khoát tay khỏi một người đàn ông không phải anh. Đôi tai đỏ lựng đột ngột và con ngươi trừng trừng những tia sét đánh. Cánh tay anh giật lại buông thõng, không thể đón được tập hợp tỉ tỉ các đại phân tử trong không khí, đôi chân này dường như lạc vào môi trường vô trọng lượng. Vì sao anh phản ứng tương tự với cô, đánh rơi Dương Mẫn?, sự thanh minh tự giác là một phản xạ có điều kiện được hình thành trong quá trình phát sinh kể từ ngày chiếc nhẫn ngự trị trên ngón áp út. Lạc Thiên không hề chớp mắt một chút nào, có chăng chỉ nheo lại điều tiết, anh ghét ánh mắt cô lúc này, dối trá hay bối rối, lừa gạt hoặc lúng túng, thiếu sự hoài nghi vốn có khi Lạc Thiên này đang sánh bước cùng phái nữ.

- Lạc... - Lạc Trung chặn ngay dòng thác lũ xoáy quanh ánh mắt Lạc Thiên, nhưng không biết nên phát âm từ tiếp theo ra sao. Tất cả cần phải để anh giải thích, về Vũ Gia Minh và Khả Vy, thật không tiện để nói lúc này.

Lạc Thiên hít một hơi đầy lồng ngực, làm chủ suy nghĩ, vẫn bình tĩnh tiến đến chỗ Lạc Trung, anh đang đóng vai một người anh chồng, cần phải hoàn thành cho chót. Còn Cao Khả Vy kia, cô cứ chờ đấy, về nhà tôi sẽ hỏi tội.

- Chào Thiên! Em cũng đến đây à?! - Dù rất ngượng mồm khi đảo bậc xưng hô, Lạc Thiên đành thất lễ. Anh lướt qua Phi Hàm, cười mỉm. Một khi đã có hạt giống thay thế cho vị trí của đỗ quyên thì mảnh vườn nhỏ chẳng thiết đến bách hợp hay hoa hồng có gai.

- Chào anh chị ạ, em là Dương Mẫn, bạn của anh Lạc Trung! - Dương Mẫn lễ phép nói, cung cách gia giáo.

Phi Hàm chau mày, gật đầu thay lời chào chứ không nói. Rõ ràng người đứng cùng về phía cô đây mang tên Lạc Trung, kể cả hai giọt nước cũng phải có tên khác nhau thì mới biết đường phân biệt. Còn nữa, Vũ Gia Minh lúc đưa cô vào phòng 108 đã nói gì đó và định đi ra, cô không để tâm nhưng hẳn liên quan đến cô gái đằng kia.

- Chị là... Khả Vy ạ! Rất vui được gặp chị! - Dương Mẫn cởi mở.

Lại còn Khả Vy nào ở đây nữa? Phi Hàm càng khó hiểu hơn. Vừa lúc có ai đó nhắc tới «Khả Vy, Lạc Thiên đến», vậy mang một vài sự nhầm lẫn giữa các mối quan hệ ở đây. Lạc Thiên là anh chàng quần áo vest trang trọng mà áo trong xộc xệch hay là Lạc Trung?

- Tôi nghĩ Khả Vy có lẽ là cô gái kia! - Phi Hàm biết chỉ tay vào phía người khác là không đúng, cô đánh mắt sang phải.

- Này, hình như họ đang nhìn cô đấy

! - Vũ Gia Minh ra hiệu cho Khả Vy ngơ ngác, cô là người hiểu đầu đuôi câu chuyện, nhưng lại không biết nhận ai là chồng.

Lạc Thiên và Lạc Trung giao nhau con mắt, hiện tại chỉ còn cách bảo vệ kế hoạch vì mức độ quan trọng của sự việc. Điều này liên quan đến danh dự của không chỉ cả hai mà cả ông Trương.

- Em dâu! Lại đây! - Lạc Thiên gọi mà gằn giọng khó chịu, ai đời lại phải gọi vợ là em dâu chứ. Anh từ chối việc nhìn cô, đăm chiêu chọn một nơi dừng mắt.

- Đi đi, tôi không tiễn!

- Vũ Gia Minh khoanh tay. Anh đứng ngoài câu chuyện của nhà họ Cao.

Dương Mẫn vốn dĩ nghĩ anh chàng nhảy với kiều nữ là cậu em tên trai Lạc Thiên, chồng có mặt ở đây, vợ cũng thế mà mỗi người một bạn nhảy, còn «Lạc Trung» toát lên sự đứng đắn, khác hẳn với điệu bộ trong quán ăn.

Khả Vy chầm chậm tiến lại gần, liếc nhìn Triệu Đông Kỳ cầu cứu, cô hoang mang trước hai «hạt Lạc» to tướng. Như cô đã từng viết, Lạc Trung là người có chân mày đậm, cô đã nhớ dược các thành viên trong nhà họ Cao rồi, không muốn đổi lại đâu.

Về phía Phi Hàm thì tức tối vô cùng, vùng vằng khoát tay khỏi «Lạc Thiên». Cô vào nghề đã lâu nhưng mới ra đất Bắc nên không hay chuyện, cứ ngỡ anh chàng rụt rè trung thực, hiền khô, khi nghe qua cách chào hỏi giữa họ tự đoán được thành phần gia đình Cao gia. Cô chuyển hướng về Vũ Gia Minh, đồ nói dóc. Lạc Trung trong lời Vũ Gia Minh là một Lạc Thiên, một tên đã có vợ!

Lạc Trung bất đắc dĩ trở thành người có gia thê, còn Lạc Thiên nghiễm nhiên giải phóng thành người tự do. Nhân thể con Cáo dám tòm tem với tên Vũ Gia Minh, Lạc Thiên lấy danh nghĩa Lạc Trung mà vơ ngay Dương Mẫn về bên mình.

- Tôi không hiểu?!!!

- Vũ Gia Minh đứng cạnh Triệu Đông Kỳ.

- Tôi cũng vậy! Rốt cuộc ai là anh và ai là em?

- Không như em nghĩ đâu Phi Hàm, tôi... - Lạc Trung rất muốn thanh minh, mớ thòng lọng cần tìm cho ra chỗ rối.

- Anh nói xem tôi nghĩ gì mà khẳng định như thế!?

-...

Bằng lượt hội thoại trên, Lạc Thiên đủ xuyên thấu tình cảm của anh trai, chưa có người con gái nào khiến Lạc Trung cần làm sáng tỏ như vầy, nhưng kế hoạch là kế hoạch, con Cáo kia, ngươi mau về chỗ là vợ của «Lạc Thiên» mau!, còn đứng đó với hai tên kia làm gì. Kể mà Lạc Nhã là con trai có lẽ đã được ứng cứu đến đây để tiếp tục đóng giả.

Nếu nói Lạc Trung đang đi bên cạnh Dương Mẫn và Lạc Thiên đang chăng hoa với Phi Hàm thì quả thực thừa nhận đôi vợ chồng Khả Vy và Lạc Thiên tự đi cắm sừng nhau. Nàng vợ không vừa, kiếm tìm tên Gia Minh phong độ kèm cặp.

Nếu nói thật ra thì càng không được, người ta sẽ đánh giá Lạc Thiên là đồ xấu xa, lừa dối vợ và anh trai để đi tán gái, thậm chí là chị dâu tương lai không chừng.

Kiểu gì thì danh dự của Lạc Thiên cũng bị bôi nhọ, ít hay nhiều về mức độ, nên... chọn phương án thứ nhất, cả Lạc Thiên và Khả Vy bị tố cáo, Lạc Trung mất hình ảnh trong mắt Dương Mẫn - phương thức tối ưu san sẻ nỗi niềm cho cả ba.

- Sao, nói gì đi!? Anh định nói anh là Lạc Trung hả? - Phi Hàm cự tuyệt. Cô ghét nhất những ai nói dối.

Hẳn tinh ý sẽ nhận ra rằng cô đang chờ đợi lời giải thích từ anh chàng có tên trong giấy khai sinh là Lạc Trung nhưng hiện thời là Lạc Thiên. Anh chàng đó lúc này đã đau đầu lắm rồi, mệt, không thể nghĩ được gì hơn nữa.

-... Anh là... Lạc Thiên! - Đành là thế, nói ra câu này mà lòng nặng trĩu, Lạc Trung bấm bụng đứng bên cạnh Khả Vy, ngậm ngùi, vậy là hết. Cô ấy sẽ không bao giờ muốn nhìn mặt anh nữa, còn em dâu, chắc sẽ giận anh nhiều.

Chương 7: Luật gia trưởng

Bây giờ chỉ còn ba người trong cuộc, địa điểm là căn nhà mang tên Cao Lạc Thiên. Lạc Trung rầu rĩ đứng ngồi không yên, bồn chồn mà đau lòng :

- Anh thành thật đã làm phiền hai em! Em dâu, cho anh thứ lỗi!

- Không có gì đâu! Em hiểu mà! Anh cứ vui lên, em nghĩ Vũ Gia Minh sẽ tìm cách nói cho Phi Hàm hiểu! - Khả Vy vặn nắp chai bia chuyển về an uỉ anh chồng.

Lạc Thiên soi cô từ trên xuống dưới, dám nhắc đến tên của Gia Minh à, theo anh phỏng đoán thì cô có liên lạc với hắn ở mức độ mật thiết.

- E hèm! - giật lấy cái mở nắp, anh để ý cô chỉ tiếp bia cho Lạc Trung, còn anh phải tự mình, con Cáo này rất phân biệt chồng với người trong gia đình nhà chồng. Bộ anh hiền dễ bắt nạt ư?

Khả Vy nhìn lại bằng một nửa con mắt, không thèm tiếp chuyện, bỏ qua mọi sự chú ý về anh.

Lạc Trung thấy nguy cơ xảy ra chiến tranh cao, anh đành nhận hết về mình.

- Lạc Thiên à, Vũ Gia Minh, cậu ta nhảy cùng Khả Vy xuất phát từ lí do muốn giúp anh! Cậu đừng hiểu lầm!

- Ai thèm hiểu lầm! Mà anh cũng biết khiêu vũ, cớ gì nhờ hai cái người nghiệp dư vô công dồi nghề này!

- Xin lỗi anh đi, tôi nhảy rất giỏi đấy! Mà ai vô công dồi nghề? Tôi á, anh có biết nghề nghiệp của tôi là phải làm vợ lão Thiên không hả? - Nói đoạn Khả Vy nhận ra sự có mặt của Lạc Trung, cô lấy tay che miệng, mím chặt môi. Cô được trả lương đàng hoàng về cuộc hôn nhân này, có việc bán sức lao động, do đó cô có việc làm.

- Nực cười, thế thì nghề nghiệp của tôi là gì? Ở nhà ngắm cô chắc! Cái bản mặt xấu xí ngày nào cũng phô ra cho thiên hạ người ta nhìn! Mà cô lấy cái váy này ở đâu ra? Cô có tư cách gì mà vào vũ trường? - Lạc Thiên vẫn cổ hủ trong chuyện ăn mặc của Khả Vy, váy hai dây, cổ trễ, màu đen bóng, lại còn hợp pháp vào được Gia Gia, có khi nào tên Vũ Gia Minh đó mua tặng, anh điên tiết lên, bất chấp Lạc Trung muốn chen ngang - Cô tưởng mình là thiên nga ư, cái tên Vũ Gia Minh chẳng qua ghen ăn tức ở với tôi nên mới tìm cách tiếp cận cô thôi! - Nếu không bởi lúc đó có Dương Mẫn ở đấy thì anh đã ném cái áo khoác của mình bắt cô phải mặc rồi.

- Hừ! Nhược Lam tặng tôi cái váy này đấy! Sao nào, tôi còn có một cái ngắn hơn thế này cơ do Lạc Ngôn tặng, bữa tới anh Minh rủ tôi đi thì sẽ đem ra mặc, phải cho bọn họ biết vợ của anh rất đẹp chứ nhỉ?! - “anh Minh”, Khả Vy tâng bốc quan hệ của mình, hắn còn đuổi cô đi chứ mời mọc gì, nhưng phải ra oai trước mặt chồng. Kèm thêm việc nhắc tới Nhược Lam, cô muốn anh không nói lại được.

- Hai đứa đừng cãi nhau nữa...

- Anh trật tự để tôi nói cho con Cáo này biết, cô đừng có thấy tên Gia Minh đó hào hoa mà sinh tình ý, cô nên nhớ chúng ta có 11 tháng vợ chồng, cô muốn làm gì cũng phải đợi đến khi cắt đứt với tôi. Tôi cấm cô có quan hệ qua lại với hắn, hắn là kẻ xấu xa, chuyên buôn bán tham ô tiền bạc, hàng lậu và thuốc cấm.

- Liên quan gì đến anh chứ? - Khả Vy chỉ ngờ phụ nữ mới thích nói xấu nhau, ai dè cái tên này cũng mắc hội chứng không tích cực.

- Không liên quan? Cô định bêu xấu vào mặt chồng à? Cô cho tôi là con bù nhìn chắc?

- Còn chuyện anh nhăng nhít với đám phụ nữ tôi có nói làm gì không?

-... Ai bắt cô không nói! Mới lại cô là ai chứ, cái đồ vợ chẳng phải vợ, nghe đây, từ nay tôi không thuê người dọn nhà nữa, cô sẽ phải làm hết tất cả! - hình phạt cho việc ham chơi của vợ là làm việc nhà, anh sẽ bới việc bắt cô ta phải làm, làm đến nỗi không còn thời gian rảnh.

Khả Vy không đấu lại, cô nén nhịn, anh ta vừa nói cô không phải vợ, cô vô công dồi nghề nên định cho làm ô sin để giải quyết gánh nặng việc làm sao, còn nữa, Lạc Trung ở đây mà anh ta ăn nói thiếu suy nghĩ.

- Lạc Thiên, cậu quá lời rồi đấy! Anh khẳng định một lần nữa giữa Gia Minh và Khả Vy không có gì, họ là bạn bè!

- Bạn bè cái nỗi gì? Cái hôm đám cưới hắn phát ngôn rất là vô ý, rồi ở bể bơi cô đã để hắn làm gì, cô học nhảy giúp cho việc đi cùng tôi mà lại cặp kè với hắn à? - Từ trước tới giờ chơi với Tuấn Kiệt và Trần Hùng, Lạc Thiên không bao giờ lo lắng về việc tình cảm dù hai người kia có ngoại hình khá ư nhìn, nhưng sao anh lại có chút do dự khi đặt mình lên bàn cân với Vũ Gia Minh.

- Anh chồng, hôm nay chúng em có việc bận, anh có thể chọn hôm khác ở lại với chúng em được không... em xin lỗi! - Khả Vy nói lạc giọng, cô mang trong mình một ngọn lửa uất ức. Cô đã vi phạm các điều khoản của họ Cao rồi, cuộc hôn nhân này không được phép cho người khác biết bản chất.

- Anh về đi! - Lạc Thiên đẩy đẩy Lạc Trung ra cửa, cần không gian thoải mái để nói chuyện với con Cáo.

- Hai đứa chắc sẽ không cãi nhau? Anh sẽ ở lại cho tới khi nào cậu bình tĩnh!

- Đã bảo anh về rồi mà! Anh yên tâm đi, Lạc Thiên không phải hạng vũ phu, càng không thích đôi co gây gổ! Có những chuyện người thứ ba không nên nghe!

Thấy Lạc Thiên kiên quyết như vậy mình ở lại chẳng ra sao, Lạc Trung rời khỏi căn hộ bằng chiếc xe của mình. Anh không biết dùng từ nào để mô tả về cuộc hôn nhân vội vàng, lệch vế, cũng như về tính cách thay đổi của chính em trai mình.

Cơn gió hiếm hoi thổi qua, rung rinh tán lá cây cổ thụ trước hiên nhà, trời đã xế chiều mà thời tiết vẫn oi ả, đặc biệt như chảo lửa trong lòng mỗi người. Lạc Thiên ngồi phịch xuống ghế, dang hai tay hết cỡ, chiếm thế...
<<1 ... 1718192021 ... 35>>
Đến Trang
Tags: Truyện, hay, Vợ, ơi, , vợ, Góc, đọc, truyện
Game hay tuyển chọn
Kỳ Tiên Kỳ Tiên
Game nhập vai với hệ thống bang phái gồm 4 chủng tộc cùng 8 đại môn phái. Có hệ thống nhiệm vụ phong phú: hệ thống cánh, thách chiến, hệ thống đặc kĩ,... kết hợp với hệ thống PK và xử lý thất bại. Kỳ Tiên là game mobile đầu tiên có hệ thống trùng sinh.
Load: 0.000567s
U-ON
Nhấn vào đây để đi tiếp..>>
C-STAT
Trình duyệt web cực nhanh cho di động miễn phí !