, ánh mắt hoang dại của Ân từ từ chiếu vào mắt cậu.
“Sẽ đuổi kịp thôi. Nhất định sẽ đuổi kịp.” – Thiện thuyết phục.
“Cậu hiểu tôi nói chứ!” – Khóa chặt gương mặt Ân bằng đôi mắt quả quyết, cậu nhấn mạnh từng chữ.
Một cách ngoan ngoãn, Ân gật đầu.
Vừa đúng lúc đó thì xe dừng lại. Chiếc xe của đôi vợ chồng trẻ đang đậu trước cổng một căn biệt thự to lớn. Ân có thể nhận ra biển số xe của họ.
Không suy nghĩ nhiều, cô xuống xe, chạy vụt vào bên trong.
Chẳng ai có thể và chính bản thân Ân cũng không tưởng tượng nổi mình sẽ ra sao nếu hôm nay không tìm được đôi vợ chồng kia. Nói thì nói thế nhưng cũng chẳng cần phải tưởng tượng những điều không xảy ra. Dù sao cô cũng đã tìm được Nhím.
Trở vào trong xe, cô vẫn ôm khư khư cô bé trong tay như sợ nếu buông ra, Nhím sẽ biến mất khỏi tầm mắt cô, cảm giác tồi tệ vừa rồi sẽ lập tức quay lại.
“Mẹ xin lỗi! Xin lỗi con!” – Giọng Ân run lên, cô vụng về lau vệt nước mắt trên mặt Nhím.
Trước cái ôm vững chắc của cô, Nhím yên tâm mà nín khóc.
“Cậu...có con rồi sao?” – Vốn chẳng thể đoán ra điều gì đang xảy ra, giờ nghe Ân nói thế, Thiện thật sự ngỡ ngàng.
Chẳng buồn nhìn Thiện lấy một cái, Ân hờ hững trả lời: “Ừ, có rồi!”
Từ nhà đôi vợ chồng vô sinh đến cô nhi viện mất gần mười lăm phút đi xe, Thiện cũng có từng ấy thời gian để sững sờ.
Cho đến khi về đến nơi, nghe đám trẻ ở cô nhi viện gọi Ân và hai cô gái kia mà mẹ cậu mới hiểu ra mọi chuyện.
Mặt trời chiếu vào lùm cây làm bóng râm ngả dài xuống mặt đất. Bước đi trong yên lặng, Ân chậm rãi đi trước nhưng Thiện vẫn không có ý vượt lên để bắt kịp. Cả hai cứ thế im lặng như đang thăm thú sân vườn của cô nhi viện dù trong lòng thật ra đang theo đuổi những suy nghĩ chẳng liên quan gì đến thiên nhiên.
“Đến tìm tôi có chuyện gì?” – Bất ngờ xoay người lại, Ân làm Thiện giật mình.
“Đến đưa cặp cho cậu. Hôm qua cậu để quên trong nhà kho.” – Một thoáng bối rối, Thiện nói dối không mấy tự nhiên.
“Chỉ thế thôi sao?” – Ân nhướn mày, người con trai trước mặt muốn gì, phần nào cô cũng đoán ra.
Thiện thú nhận: “Còn một chuyện nữa.”
Sự im lặng của Ân quả thật đáng sợ. Nó buộc Thiện phải nói ra điều mà cậu đang để trong lòng.
“Về lời đề nghị hôm qua, tôi muốn cậu suy nghĩ nó.” – Thiện nhìn Ân, ánh mắt thuyết phục. Bên cạnh đó, tia thù hận không thể giấu nổi lóe sáng.
Yêu quá ắt sẽ hóa hận!
“Chuyện làm người yêu cậu?” – Ân không phải là không hiểu, chỉ là cô muốn kéo dài thời gian suy nghĩ. Nếu là cô của ngày hôm qua, một giây cô cũng không chần chừ mà từ chối, nhưng hôm nay lại chẳng phải là hôm qua.
Một cách khó khăn, Thiện gật đầu.
“Cậu sẽ cho tôi những gì?” – Gương mặt Ân đột nhiên trở nên nhợt nhạt hơn rất nhiều. Dù đã phô ra vẻ bất cần nhưng nếu để ý có thể thấy cô đang kìm nén đến mức nào.
Thiện quả thật bất ngờ. Cứ nghĩ cô sẽ từ chối hay mắng cho cậu một trận nhưng điều Ân vừa nói hoàn toàn không nằm trong tính toán của cậu.
“Cậu muốn gì tôi sẽ cho cậu cái đó.” – Lấy lại vẻ điềm tĩnh, Thiện nói chắc nịch.
“Lương hàng tháng, một con số không hề nhỏ.”
Một thoáng chau mày, sắc mặt Thiện đanh lại.
“Được.”
Khẽ đưa tay xoa nhẹ gò má Ân, sự mỉa mai hiện rõ trên gương mặt cậu.
“Đừng có đánh đồng tôi với Đan.” – Một cách khó chịu, Ân hất tay Thiện ra.
Một trong số những điều mà cô ghét nhất là bị đem ra so sánh hoặc đánh đồng với ai đó. Chẳng phải là không có tự tin mình sẽ hơn người khác, căn bản là cô quá kiêu ngạo để chấp nhận một “đối thủ”.
Bàn tay bị hất ra của Thiện chơi vơi giữa không trung rồi buông thõng xuống.
Có gì khác nhau?
Cảm giác thất vọng cuộn trào trong lòng. Dù cậu chính là người khơi mào cho vụ giao dịch này nhưng không hiểu sao lại cảm thấy rất bức bối khi Ân nhận lời.
Có lẽ là vì khuôn mặt ngạo mạn, biểu cảm lạnh lùng, đôi mắt coi thường tất cả của cô làm cậu nghĩ cô không giống những đứa con gái yêu tiền mến của. Nhưng giờ đây, điều vừa diễn ra làm cậu tin rằng mình đã lầm.
Tiễn Thiện về với tâm trạng không mấy dễ chịu, Ân che đi sự chán nản bằng gương mặt lạnh băng vô cảm. Phần Thiện, cậu cũng chẳng cảm thấy dễ chịu chút nào nhưng tuyệt nhiên không hề che giấu cảm xúc.
Không quay đầu lại nhìn, cậu nhanh chóng chui vào trong xe và đóng sập cửa lại một cách mạnh tay. Chiếc xe chạy đi, chỉ để lại mùi xăng khó chịu còn tâm trạng u ám của Thiện thì không.
Sự nặng nề bao trùm cả chiếc xe, người tài xế thỉnh thoảng liếc nhìn cậu qua kính xe và cố ngăn tiếng thở dài.
Tiếp tay cho bầu không khí không mấy tốt đẹp, kính xe đen sẫm ngăn không cho ánh nắng trưa chiếu vào. Không gian vì thế mà càng tối tăm lạnh lẽo.
Sinh ra và lớn lên mà không biết thế nào là túng thiếu, Thiện quả thật không ngờ đồng tiền lại đa năng như vậy. Là con người quá rẻ hay là cậu không biết giá trị thật của tiền?
Đến lúc này, cậu thật sự tự hỏi nếu mình là một ai khác, nếu không mang họ Vương, không phải là người thừa kế tương lai của tập đoàn Vương Thị, phải chăng cậu sẽ không gặp phải chuyện như ngày hôm nay?
Từng đợt lốc tức giận hòa vào nhau, tạo thành một vòi rồng phẫn nộ tàn phá sự bình yên ít ỏi trong lòng. Đôi mắt Thiện tràn ngập cay đắng.
Giàu cũng là cái tội!
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.sunthien.com. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.sunthien.com – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
Chương 13: Sét đánh ngang tai.
Một tuần không phải là một khoảng thời gian dài nhưng nó cũng ít nhiều đủ để một con người phần nào bình tâm trở lại.
Sự thù hận trong Thiện, cảm giác bị xúc phạm. Vụ giao dịch với Ân, tất cả có lẽ đã nguôi ngoai trong cậu nếu như không có chuyến viếng thăm của vị khách hôm nay.
Từ trên cầu thang đi xuống, không khó khăn để cậu nhận ra người đang ngồi trên ghế sofa là anh họ mình. Hôm nay chẳng phải sinh nhật cậu nhưng quả thật Hy đã dành cho cậu một sự bất ngờ. Trước giờ chẳng phải cả hai người họ đều bị ba cấm qua nhà của nhau sao?
Dù ba của cả hai đều không ưa nhau nhưng giữa Thiện và Hy không hề có hiềm khích gì. Nói rằng thân thiết thì e là nói quá, nhưng dù sao cả hai cũng cùng một trường, nay chung một lớp, dù không ai nói ra nhưng từ hai phía đều lỗ lực duy trì mối quan hệ hòa hảo.
Nếu để họ đi bên nhau cả ngày, chẳng có lý do gì để họ khó mở lời nói chuyện. Nhưng lúc này, thấy Hy bất ngờ xuất hiện trong nhà mình, Thiện nhất thời không biết nói gì, chỉ có thể hắng giọng báo hiệu sự xuất hiện của mình.
“Em đây rồi, anh muốn hỏi em một chuyện.” – Vừa thấy Thiện, Hy lập tức đứng dậy.
“Chuyện quan trọng lắm à?” – Thiện nhíu mày nghi hoặc, cậu đi đến, ngồi vào chiếc ghế đối diện chỗ Hy.
“Người con gái mấy hôm trước em cõng là ai?” – Không vòng vo, Hy ngồi xuống và vào thẳng vấn đề.
Gương mặt Thiện trở nên ngưng đọng. Anh họ cậu đến tận đây chỉ để hỏi cậu cõng ai? Rốt cuộc là quan tâm em trai mình hay quan tâm cô gái kia?
Sự im lặng của Thiện làm Hy mất kiên nhẫn, cậu tiếp lời: “Anh đã tra danh sách học sinh vắng mặt hôm đó. Ngoài em ra thì chỉ còn Thiên Ân. Cô gái trên lưng em hôm qua có phải là Ân?”
“Anh đã biết rồi sao còn hỏi?” – Thiện nghiêng đầu khó hiểu. Vì chuyện đó mà Hy đến đây? Nó quan trọng đến thế sao?
“Em với Ân là gì của nhau?” – Giọng nói Hy bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.
“Anh đang quan tâm em hay quan tâm Thiên Ân?” – Thiện chau mày, gương mặt có phần không mấy dễ chịu. Cậu cảm thấy như đang bị anh họ mình bức cung.
“Trả lời anh đi! Hai người là gì của nhau?” – Tuy không lớn tiếng nhưng giọng Hy có vẻ mất bình tĩnh.
“Là người yêu.” – Thiện hờ hững nhún vai.
“Em nói cái gì?” – Hy mở bừng mắt nhìn em họ mình. Hòn than nóng rực ẩn hiện nơi đáy mắt.
“Em nói em và Ân là người yêu của nhau.” – Thiện không phải là không cảm thấy sự khó chịu của Hy nhưng với bản tính ngang bướng, cậu vẫn cố tình lặp lại thật rõ từng chữ.
“Đừng gạt anh!” – Hy phá lên cười ngặt nghẽo. Hôm đó nếu không có cậu, Minh và Nhật can ra thì cả hai đã xé xác nhau ra rồi ấy chứ. Người yêu? Nói dối hợp lý một chút đi!
Ngay khi nụ cười của Hy vừa xuất hiện thì Thiện đã quyết định sẽ làm cho anh họ mình tin vào những gì vừa nghe được.
“Em đang nói thật à? Thế còn Đan?” – Nhìn nét mặt của Thiện lúc này, Hy không thể tiếp tục cười được nữa.
“Em chia tay với Đan rồi. Chán rồi!” – Thiện nói dối một cách trơn tru mặc dù miệng cảm thấy đắng nghét. Không muốn nghĩ đến lại có người nhắc ra, lòng thù hận tưởng chừng có thể bỏ đi nay lại được nhen nhóm lại.
Rơi vào thù hận là rơi vào bể khổ. Người ôm hận là người mệt mỏi, đến cuối cùng cũng chỉ là tự mình tổn thương mình. Cái sự thật nghe như đơn giản này lại chẳng bao giờ được những kẻ đang mải miết oán trách kia nhìn ra. Sự thù hận là thứ có thể nuôi dưỡng và có tốc độ phát triển nhanh hơn tất cả vì thế mà không quá khó hiểu khi nó hoàn toàn đủ sức che đi lí trí con người.
“Thật sự là đang quen với Ân sao?” – Hy vẫn hy vọng một sự phủ nhận từ Thiện.
“Anh có hứng thú hay có tình cảm với Ân?” – Không đáp lại hy vọng của Hy, Thiện chọn cách trả lời câu hỏi bằng một câu hỏi khác.
Hy im lặng. Hứng thú? Đúng là có hứng thú thật. Còn tình cảm? Liệu có hay không? Cậu chỉ biết trước giờ chưa có cô gái nào từ chối mình và cậu không cho phép bất cứ ai là ngoại lệ.
Hai chàng trai ngồi im lặng một hồi lâu. Không đấu mắt, chẳng nhìn nhau, người này đoán ý người kia. Nhưng lòng người khó đoán, nhìn ra được cũng chẳng biết là đúng hay sai.
Bầu không khí trùng xuống đến lạnh lẽo, dù Hy và Thiện chưa bao giờ quá thân thiết nhưng cũng chưa từng nói chuyện với nhau bằng thái độ này. Ở giữa hai gia đình họ có một mâu thuẫn mà hai “ông thần gia trưởng” cố chấp không bỏ qua, Hy và Thiện vì thế mà khi nói chuyện luôn kiêng dè để tránh thêm xích mích.
Hy hiểu rằng, tốt nhất cậu nên rời khỏi đây trước khi mọi chuyện vượt quá kiểm soát. Dù rất khó chịu khi bị qua mặt nhưng dù sao cũng không thể để một cô gái làm ảnh hưởng đến hai anh em.
Nghĩ là làm, cậu đứng dậy ra về, Thiện lặng lẽ đi phía sau tiễn anh mình rồi cũng nhanh chóng trở về phòng.
Khi cánh cửa gỗ khép lại cũng là lúc âm thanh của sự đổ vỡ mở ra.
***
Chẳng phải ngày đầu tuần mà toàn bộ học sinh Lộ Thiên lại được tập trung trước cột cờ, mọi người không khỏi thắc mắc và phàn nàn. Tiếng ồn càng lúc càng tăng thêm, chẳng mấy chốc át luôn cả tiếng xe cộ chạy ngoài cổng trường.
Chợt tất cả âm thanh tắt ngấm như bị ai nuốt mất, đám học sinh giương mắt ngạc nhiên nhìn người con trai đang đứng trên bục chào cờ, tay cầm micro.
Sau một thoáng ngỡ ngàng, tiếng hét thất thanh từ tất cả những cái miệng nữ sinh đồng loạt vang lên cùng một lúc, kéo dài dây dưa không muốn dứt. Hoàng tử trong lòng họ đang đứng trên kia, bản thân đã tỏa sáng nay được ánh nắng sáng chiếu vào càng tỏa sáng hơn.
Vương thiếu gia quả biết cách làm người khác ngất ngây!
“Tất cả im lặng.” – Thiện lạnh giọng ra lệnh.
Những khuôn miệng đang mở to lập tức ngậm kín. Sân trường thoáng chốc im thin thít, chỉ còn lại tiếng động cơ xe chạy ngoài đường và tiếng chim hót từ những vòm cây.
“Tôi có chuyện muốn nói.” – Lời vừa dứt, tất cả các ánh nhìn bên dưới đều lộ vẻ chuyên tâm chờ đợi. Cứ như đang đợi nghe thánh chỉ của hoàng thượng.
“Từ hôm nay, Thiên Ân lớp 12A1 sẽ là người yêu của tôi.” – Thiện dõng dạc tuyên bố, không biết cậu có hiểu rằng lời mình vừa nói ra chẳng khác nào sét đánh ngang tai các nữ sinh hay không.
“Ai? Thiên Ân? 12A1?”
Lã Thiên Ân!!!!
Chuyện Thiện có bạn gái đã là điều đám nữ sinh khó chấp nhận, chuyện bạn gái của cậu là Ân lại khó chấp nhận hơn.
Sau một giây, tất cả các ánh mắt ghen tức đều đổ dồn đi tìm nhân vật được nói đến nhưng lại chẳng thấy tăm hơi đâu. Nếu Ân có ở đây, dám cá rằng sẽ có rất nhiều người không ngần ngại mà nhảy bổ vào cô.
Đám con gái bắt đầu xì xào bàn tán mà suy cho cùng cũng chỉ là chửi rủa. Một phần trăm cũng không phục. Trong mắt các tiểu thư này, họ luôn tin mình là nhất. Nếu nghe ai đó khen người khác hơn mình, họ chỉ có thể nghĩ người đang nói kia rõ ràng bị mù.
Đám con trai không ít đứa tiếc nuối, Ân là một mĩ nhân nhưng phát ra luồng khí xa cách, cấm xâm phạm. Khí chất bức người như phù thủy, ánh nhìn như quỷ dữ nhưng vô cùng cuốn hút. Chính vì vậy mà không ít nam sinh ôm mộng nhưng không dám ngỏ lời. Chỉ cần vừa đến gần đã cảm thấy lạnh người. Nếu làm phật ý cô gái mang dung mạo phù thủy ấy, có lẽ sẽ bị biến thành côn trùng.
Thế nhưng sức nóng trong lòng tất cả nữ sinh cộng lại cũng không bằng một phần trong lòng Đan lúc này. Gọi toàn trường đến và công bố người yêu, trước giờ Thiện chưa bao giờ làm như thế với cô. Thế mà bây giờ lại làm điều xưa nay chưa từng có vì người chị mà cô căm ghét.
Gương mặt sa sầm xuống thấy rõ, đáy mắt ánh lên tia đố kị, Đan siết chặt hai bàn tay đang bỏ trong túi áo.
Đan và Ân từ bé đã đối lập nhau hoàn toàn. Một người mang vẻ đẹp thánh thiện như thiên thần, một người thoạt nhìn đã cảm thấy lạnh sống lưng như gặp quỷ dữ tuy nhiên không có nghĩa là không đẹp đến mê đắm lòng người. Đan dựa dẫm ỷ lại bao nhiêu thì Ân kiên cường bấy nhiêu. Nhìn cái điệu bộ không coi ai ra gì và xem thường mọi chuyện của Ân, không ít lần Đan ước trong tay mình có một khẩu súng.
Nếu là chị thì tôi sẽ đoạt đi.
Nụ cười hiểm ác nở trên khuôn mặt thanh tú rồi nhanh chóng tắt đi, Đan xoay người rời khỏi đám đông và trở về lớp. Hướng đi của cô có lẽ sẽ không thay đổi nếu không nhìn thấy bóng người đứng trên sân thượng.
Sánh ngang với ngọn lửa giận dữ trong lòng Đan chính là cột sóng phẫn nộ trong lòng Hy. Cậu thật không ngờ em họ mình lại làm như vậy. Để chứng minh cho cậu tin, Thiện sẵn sàng làm ra những chuyện thế này sao?
***
Đứng trên sân thượng, Ân khẽ nhếch môi cười, trong lòng không khó đoán ra cái tên của mình đang được làm chủ ngữ cho những lời mắng nhiếc.
Ngửa mặt nhìn lên trời, cô hít thở sâu. Thiện không phải là người duy nhất biết cách gây rắc rối cho cuộc sống của cô. Còn một người nữa.
Tiếng thở dài cuối cùng cũng không nén nổi mà bật ra. Bản di chúc đó, cô đã dần cảm thấy mệt mỏi.
“Rầm!” – Tiếng cửa sân thượng bị mở mạnh tay một cách cố ý. Ân nhanh chóng thu hồi gương mặt mệt mỏi.
Trước khi quay lại nghênh đón người vừa đến, cô đeo lại bộ mặt không cảm xúc.
Đan vừa xuất hiện nơi cửa đã hùng hổ đi đến trừng mắt nhìn Ân giận dữ.
Một bàn tay vung lên bị một bàn tay khác ghì lại siết chặt.
“Muốn học cách đánh người sao?” – Giọng Ân lạnh lẽo đồng thời siết chặt cổ tay Đan.
“A...đau...bỏ...bỏ...ra.” – Đan hét lên, đau đến phát khóc.
Nét mỉa mai xuất hiện trên đôi môi, Ân hất tay Đan ra làm cô loạng choạng lùi về phía sau vài bước.
Xoa nắn cổ tay đau nhức, Đan lẩm bẩm như đang niệm chú.
Nhìn bộ dạng của em gái mình, Ân ngả người dựa vào lan can, hai khuỷu tay tì lên thanh sắt lạnh lẽo, kiên nhẫn nhướn mày chờ đợi.
“Trả Thiện cho tôi!” – Sau khi cơn đau thuyên giảm, Đan quẹt nhanh nước mắt còn dính trên mi, nói như ra lệnh.
“Còn chưa đào đủ nên tiếc à?” – Giọng Ân cao vút ý mỉa mai.
“Ý chị là gì?” – Đan trừng mắt.
“Chẳng phải nói là có nỗi khổ riêng nên chia tay sao? Nỗi khổ đó là gì? Là vì nhà anh yêu phá sản trong khi thứ bản thân yêu lại chính là tiền nên phải chia tay à?” – Nở một nụ cười trào phúng, Ân cao giọng.
“Sao chị biết?” – Đôi mắt xinh đẹp đang mở to của Đan càng trợn to hơn, những tia máu nổi lên trông vô cùng đáng sợ.
“Mày có muốn biết ai là người đề nghị tung tin Vương Thị phá sản không?” – Ân nhướn mày.
“Là...chị sao?” – Đan gằn giọng.
Ân gật gù, thu cánh tay đang tì trên thanh sắt lan can xoa xoa cằm: “Đầu óc nhanh nhạy hơn được tí rồi đấy.”
Cái ý định vung tay tát chị gái mình lại một lần nữa xuất hiện trong đầu Đan nhưng cơn đau nơi cổ tay còn chưa dứt hẳn nhắc nhở cô đừng nên làm chuyện dại dột.
“Chị...chị làm vậy là có ý gì?” – Đan quát lên, khuôn ngực phập phồng nhanh hơn bình thường, ánh nhìn giận dữ.
Ân không nói gì mà chỉ nhún vai cười khẩy.
“Chị...chị muốn cướp Thiện từ tay tôi nên mới bày trò này chứ gì?” – Đan hét lên.
Nét mặt mỉa mai của Ân biến mất, ánh mắt ghì chặt lấy đứa con gái trước mặt, khuôn miệng đanh thép gằn lên từng tiếng: “Đừng so sánh tao với mày!”
Trước khí thế bức người của Ân, Đan bất giác rùng mình lùi lại nhưng vẫn nói cứng: “Tôi nhất định sẽ đoạt lại.”
“Hoan nghênh!” – Ân nghênh mặt thách thức, chậm rãi vỗ tay.
Mỗi lần nói chuyện với Ân là một lần Đan tức muốn trào máu, lần này cũng không ngoại lệ. Cô càng tức giận và quát tháo bao nhiêu thì Ân càng thản nhiên bấy nhiêu. Cũng không ít người vì cái bộ dạng đó mà phát tiết. Thế nhưng càng giận dữ thì càng đổi lại được vẻ khinh khỉnh.
Đan bỏ đi mà đôi mắt trừng lớn như muốn rớt ra ngoài.
Nhìn theo bóng dáng đứa em gái chưa trưởng thành dù chỉ một phần của mình, Ân thở dài.
Chương 14: Đã là nửa năm sau mất rồi.
Nếu ánh mắt có thể giết người thì Ân chắc chắn đã chết từ mấy ngày trước. Sau hôm Thiện công bố chuyện cô là bạn gái, ngày nào trên hành lang về lớp cô cũng bắt gặp những cái nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống mình.
Đi đôi với ánh mắt sắc như dao là những câu mắng nhiếc, nguyền rủa. Tất cả những điều kiện cần và đủ để chứng minh sự ganh ghét trong lòng các nữ sinh trường Lộ Thiên đã hội tụ đầy đủ.
Bỏ ngoài tai mọi thứ, không thèm nhìn một ai, Ân dửng dưng ngẩng cao đầu lướt qua tất cả. Muốn chọc giận cô? Dựa vào cái tư cách hiện có của đám nữ sinh thì cửa sổ cũng không có.
Trước vẻ không coi ai ra gì của Ân, đám nữ sinh càng được dịp tức đến hộc máu.
Nếu như người mà họ đang công kích không phải là một kẻ kiêu ngạo, có lẽ ý định làm cho người ấy tức phát khóc sẽ thực hiện được. Nhưng không may cho họ, Ân lại là người xem sự kiêu ngạo quan trọng hơn mạng sống, chẳng coi ai ra gì. Thế nên thay vì làm cho cô tức phát khóc thì lại tự làm bản thân tức phát khóc.
Vừa bước chân vào lớp đã cảm nhận được luồng khí lạnh phát ra từ những đôi mắt kia, Ân cười khẩy rồi đi về chỗ ngồi, tỉnh bơ như những cái lườm lạnh người kia là hướng về ai chứ không phải hướng về bản thân mình.
“Mp3 của cậu này, tôi đã bỏ vào đó bản nhạc mà cậu thích và một số bài hát cùng thể loại.” – Ngay khi cô vừa ngồi vào chỗ, Hy quay lại bắt chuyện ngay lập tức.
Mí mắt nhanh chóng nâng lên nhìn Hy dò xét rồi hạ xuống ngay lập tức, trong lòng Ân bắt đầu hình thành sự cảnh giác. Công bố hôm trước Hy không phải không nghe, vì cái gì mà tỏ thái độ như không có chuyện gì, nhất thời cô không đoán ra được.
“Đừng nhìn tôi cảnh giác như thế! Tôi không muốn gì ở cậu hết.” – Trước thái độ trước sau dè chừng của Ân, Hy chỉ có thể cười khổ.
“Vậy thì tại sao lại tốt với tôi thế này?” – Ân không ngần ngại mà bắt bẻ đến cùng.
“Vì tôi thích.” – Hy nhún vai.
“Thích đối xử tốt với tôi hay thích tôi?” – Ân cười lạnh, đáy mắt đầy ý giễu cợt.
Hy im lặng chau mày. Những cô gái hỏi cậu có thích họ không không phải là ít. Nhưng hỏi theo kiểu này, với gương mặt và ánh mắt thế này thì cậu chưa gặp bao giờ.
Ân cười nhạt trước sự lúng túng của Hy, không hỏi thêm gì nữa. Dù gì đối phương cũng đã bị dồn vào chân tường, cô cũng nên để cho người ta một con đường thoát.
Nhìn Ân nhắm mắt ngả đầu vào tường, chủ động chấm dứt câu chuyện, đôi mày kiếm của Hy lại càng nhíu lại sát hơn. Mỗi hành động của cô với cậu đều rất lạ lùng, mà phàm là những thứ như thế, con người thường muốn khám phá hơn là tránh xa.
“Anh làm gì mà nhìn bạn gái người khác chăm chú vậy?” – Tiếng Thiện từ dãy bàn bên kia vang đến làm Hy giật mình. Trong tích tắc hai cặp mắt chạm nhau, Nhật và Minh ngồi quan sát cũng thấy lạnh người.
Ân vẫn không buồn mở mắt ra can ngăn.
Nếu không phải giáo viên hóa học vừa vào lớp thì có lẽ mọi người trong lớp đã bị đóng băng.
Không khí đã trở lại bình thường với cả lớp ngay khi giáo viên chủ nhiệm xuất hiện nhưng lại bất thường với Ân. Mười lăm phút đầu giờ còn chưa đủ, tiếp theo sau lại là tiết hóa học. Mệt mỏi làm sao!
Cô vốn rất thích môn hóa thế mà lại chẳng dám tập trung lắng nghe. Sợ rằng mình sẽ bị giọng nói êm mượt như nhung kia mê hoặc, sợ sẽ bị đôi mắt sâu thẳm kia nhấn chìm.
Ở trên bảng, Kiệt dù vẫn say sưa giảng bài nhưng thỉnh thoảng đôi mắt không tự chủ liếc về phía Ân.
Tình cờ mắt hai người gặp nhau, Kiệt nhanh chóng chuyển hướng nhìn và cố gắng che đi cảm giác bối rối.
Về phía Ân, gương mặt vẫn trơ ra không cảm xúc, đôi mắt lạnh lẽo không quan tâm bất cứ điều gì. Không ai biết lúc này trong lòng Ân đang cảm thấy như thế nào.
Giống như một con thuyền bị thủng, nước cứ tràn dần vào. Thêm một phần nước thì thuyền chìm thêm một chút. Ân cố gắng ngăn cái tâm trạng đang vùi dập cô nhưng nó càng lúc càng tồi tệ.
Tức nước vỡ bờ!
“Thầy cho em ra ngoài.” – Ân đứng dậy.
Kiệt hơi sững người, ban đầu anh tự hỏi liệu có phải vì cái nhìn của mình làm Ân khó chịu. Nhưng ngay lập tức lại tự cười chính mình, Thiên Ân mà anh biết đâu dễ bị người khác làm ảnh hưởng đến tâm trạng như thế, mà “người khác” đó là anh thì lại càng khó hơn.
“Ừ.” – Nhận ra mình đã tư lự hơi lâu, Kiệt trả lời gấp.
Ân nhanh chóng lao ra khỏi chỗ nhưng bước chân lại lảo đảo một cách không tự chủ, bóng đêm từ đâu kéo đến. Buông lỏng cơ thể không chủ định, cô khuỵu xuống. Thân hình mỏng manh bất động dưới mặt đất, mái tóc đen bóng xõa dài trên sàn.
“Ân!” – Trong tích tắc khi Ân ngất đi, người ta nghe thấy tiếng ba người con trai cũng hét lên một lúc.
Từ bục giảng, Kiệt lao xuống như tên lửa, Thiện và Hy cũng đồng loạt phóng khỏi chỗ.
Hy là người đến chỗ Ân đầu tiên, cậu luồn cánh tay qua cổ đỡ cô dậy.
“Bỏ tay anh ra!” – Thiện đến ngay sau đó nói như ra lệnh rồi đẩy Hy qua một bên và đỡ lấy Ân.
“Hai em về chỗ ngồi đi! Thầy sẽ đưa bạn ấy xuống phòng y tế.” – Kiệt thuyết phục, giọng nói êm như nhung hơi run lên.
“Thầy cứ tiếp tục bài giảng đi! Em sẽ đưa Ân đến bệnh viện kiểm tra.” – Thiện lạnh lùng nói rồi bế Ân lên.
“Tôi là thầy giáo chủ nhiệm, tôi phải chịu trách nhiệm về học sinh của mình.” – Kiệt cướp Ân ra khỏi vòng tay của Thiện. Một thoáng giật mình, cô gái trên tay anh đã gầy đi rất nhiều so với mộ...