hàng quả thực luôn đánh giá mọi thứ theo thang điểm. Trình Can nói:
- Em được 9 điểm.
- Tại sao lại chỉ có 9?
- Anh chỉ cho vợ anh 10 điểm thôi. Nếu muốn 10 điểm thì sau này trở thành bà Âu đi.
- Anh nói chuyện xa vời quá. Em không nghĩ tới đâu!
- Đùa thôi mà!
Ngồi ngắm cảnh rồi lại ra bờ sông, Thư ngắm nhìn Can câu cá. Quả thực những trò chơi kiểu quý tộc này thì Trình Can chơi cực giỏi. Tennis đánh cũng rất cừ, còn câu cá thì không biết là câu dính rồi lại thả đi bao nhiêu con. Minh Thư hỏi:
- Sở đoản của anh là gì?
- Rất nhiều. Anh không xác định được.
- Cho em một cái gì mà anh cho là điểm yếu của mình nhất?
- Anh không biết thật mà.
- Em chưa từng gặp ai không trả lời được câu hỏi này.
- Thì bây giờ em gặp rồi đấy. Anh nói anh có nhiều lắm, chỉ là không có xếp hạng thôi. Vậy còn em?
- Em hay có những quyết định theo cảm tính. Đôi khi điều đó đẩy em vào tình cảnh khó khăn.
- Áp lực công việc thôi mà em, ai mà không trải qua!
- Em chả bao giờ thấy điều đó ở anh. Lúc nào anh cũng nở nụ cười!
- Chỉ khi bên em thôi...
Trình Can mỉm cười ngồi nhìn Minh Thư suy tư, anh buông cần không câu nữa lại ngồi gần cô và nói:
- Em có suy nghĩ tới việc gọi Kỳ Tuấn trở lại không? Anh có thể nói giúp em.
- Vô ích thôi. Anh ta không bao giờ chịu trở lại nếu không có điều kiện này nọ.
- Anh nghĩ em không chịu chấp nhận nhún nhường trước Kỳ Tuấn chứ không phải vì em khó chịu trước điều kiện của cậu ta.
- Điều đó là khó tránh khỏi. Tại sao em lại phải vì một con người mà tòa soạn rất cần để phá bỏ nguyên tắc làm việc đã được hình thành trong em? Tại sao em phải thay đổi em?
- Vì cả một tập thể em đang lãnh đạo cần cậu ấy. Em xem, nếu người thay thế có thể làm tốt nhiệm vụ này thì bây giờ em đã không phải ngồi đây ủ rũ mặt mày. Vô tình kéo dãn buổi hẹn hò của chúng ta trở nên căng thẳng.
- Em xin lỗi. Có lẽ đề tài này mình không hợp nhau.
- Em cần có những suy nghĩ thấu đáo hơn. Dù sao anh cũng đang đứng đầu một công ty thời trang, anh hiểu áp lực của một người lãnh đạo và anh đang khuyên em những điều anh đã từng trải.
- Em cảm ơn anh vì điều đó. Nhưng, cũng như một bài toán khó có rất nhiều cách giải. Em có thể xem bài giải của người khác để tìm bài giải của riêng em. Không nhất thiết em phải đi theo con đường ai vẽ sẵn cả. Anh từng trải và anh cũng có cách trải qua. Nếu em không làm được và không vượt qua thì có lẽ em cũng chẳng nên ngồi lại cái ghế đó lâu thêm làm gì.
Trình Can chỉ im lặng và lại tiếp tục quăng cần câu xuống mặt hồ. Anh chỉ mỉm cười và cố dùng không gian đẹp, lắng đọng và trầm tĩnh làm Minh Thư bớt căng thẳng một chút. Cuộc hẹn hò mà anh rất hi vọng không thể kết thúc bằng hai chữ “thảm họa”, vì thế Can không thể nói gì thêm. Minh Thư thì mệt mỏi suy nghĩ, thỉnh thoảng lại nhìn sang Trình Can. Tại sao anh luôn khuyên cô đi theo con đường mà anh đã đi? Trong khi Minh Thư luôn không thích làm điều gì đó ai khác đã làm. Minh Thư không bao giờ chịu thay đổi nguyên tắc của mình. Và không ai bắt cô làm được điều đó. Kể cả người yêu. Với Trình Can ư? Chưa phải...
- Hôm nay em đi có mệt không?
- Không. Còn anh?
- Có. Một chút.
- Ngày mai em mời anh đi cà phê.
- Trưa một chút nhé!
- Ok!
Cuộc hẹn hò đầu tiên không đẹp đúng như mong đợi, Minh Thư chỉ nhận được những cái thở dài từ đáy con tim. Không lên nhà vội, cô ngồi ở quán cà phê ở dưới tầng trệt khu chung cư và gọi một ly Cappuccino quen thuộc. Nhìn ly cà phê có mùi đặc trưng và đang bốc khói thơm lạ lùng. Minh Thư thường cảm nhận mùi này trong những lúc cô muốn thư giãn hoặc để tịnh tâm suy nghĩ điều gì đó. Cô và Trình Can thử nói hết đề tài này đến đề tài khác nhưng xem ra cả hai vẫn chưa tìm ra được điểm chung dành cho nhau - điều quan trọng nhất trong chuyện tình cảm nếu muốn tiến xa. Trái lại...
- Cappuccino không đường!
Ngước lên nhìn thử, lại là người mà cô không hề muốn gặp: Thái Kỳ Tuấn. Như một sự ngẫu nhiên và tình cờ, cả hai ngồi hai bàn đối diện nhau. Minh Thư cáu bẳn:
- Anh làm gì ở đây?
- Uống cà phê.
- Tại sao lại gọi giống tôi?
- Vì tôi cũng thích.
Tại sao lúc nào Kỳ Tuấn cũng xuất hiện bên Thư như một bóng ma không hơn kém, cứ mãi bỡn cợt chẳng ra làm sao. Nhưng cũng phải cảm nhận, sự quấy rối của Kỳ Tuấn làm cuộc sống của Minh Thư có thêm nhiều màu sắc hơn. Không chỉ đơn thuần là cả ngày ở tòa soạn, ban đêm lại phải ở nhà duyệt bài....
Và cô đã để người đàn ông đó từ bàn phía đối diện sang ngồi cùng bàn với mình. Một cách im lặng. Chỉ để thưởng thức cà phê Cappuccino.
Chap 12:
Đưa Minh Thư lên tận nhà, Kỳ Tuấn mỉm cười trao chiếc áo khoác lại cho cô và nói:
- Có vẻ như hôm nay cô không vui.
- Thì sao?
- Nên không muốn cãi cọ với tôi.
- Hôm nay thì hôm nay thì tôi lại thấy anh hiền hơn đó chứ. Bớt bốc đồng, và trông giống một người đàn ông hơn.
- Vậy trước kia tôi trong mắt cô chỉ là một con khỉ đột sao?
Minh Thư chỉ nhoẻn cười. Cô chuẩn bị đóng cửa, cô nói:
- Giá như anh cứ mãi như thế này thì đã không có những xung đột của chúng ta.
- Sông có khúc người có lúc.
- Vì thế, nên tôi chưa có ý định gọi anh trở lại bởi anh vẫn cứ “có lúc” như thế. Câu tục ngữ ấy không sai nhưng nó hoàn toàn không có trong từ điển nguyên tắc. Làm việc với tôi phải tuân thủ duy nhất một nguyên tắc. Đó là phải nghiêm chỉnh với kỷ luật!
- Vẫn câu đó: là cái tòa soạn đó cần tôi để được mọi người chú ý. Cô nhìn cái cuốn tạp chí vừa in đi, nhợt nhạt, thiếu ánh sáng và màu sắc và kỹ thuật thì kém xa tôi. Một thằng nghiệp dư cũng làm được. Làm sao có thể sánh bằng một người tôn thờ photoshop như một lẽ sống như tôi lúc thực hiện những đầu báo.
- Anh luôn cho rằng là “người thời thượng” cần anh. Nhưng anh không nhận ra, không nhờ tờ tạp chí này thì cũng không ai biết đến anh. Không ai biết tới designer như anh sao? Giả sử anh vẫn không thể trở lại đây, tôi có thể tìm người thiết kế mới. Vậy thì trong tương lai, ai có nhớ tới “những cú click phù thủy” của anh nữa?
Tuấn không hiểu sao anh luôn đối đáp thua Minh Thư. Anh ấp úng:
- Tôi... tôi có thể đi tìm công việc khác.
- Đúng là không thiếu những nơi khác cần anh. Nhưng nếu thực sự anh muốn điều đó thì anh đâu chờ tôi đến năn nỉ anh. Anh luôn đặt tầm quan trọng của anh với “người thời thượng” nhưng anh cũng rất quan trọng nó. Ít ra, nếu gạt bỏ cái tính cách tự cao của anh. Anh là người duy nhất có tâm huyết với nghề nghiệp lúc tôi vừa mới tiếp quản chiếc ghế Tổng biên tập.
Kỳ Tuấn vẫn im lặng. Minh Thư nhìn đồng hồ và nói:
- Cũng muộn rồi. Tôi luôn đặt tầm quan trọng của công việc lên hàng đầu cho nên tôi cần giấc ngủ sớm.
- Vậy tại sao cô không đến năn nỉ tôi? Thà chịu chấp nhận trước mặt tôi khỏa thân nếu thua cá cược còn hơn là một lời nài nỉ kín không ai biết à? Cô nói tôi tự cao vậy cô ngại làm điều đó không phải vì sĩ diện ư?
- Thắng thua là chuyện của Thượng đế sắp đặt. Khi tôi đã tự tin cá điều đó với anh không phải vì tôi chắc chắn tôi thắng. Mà là vì...
- Vì cái gì?
Minh Thư suy nghĩ một chút rồi mỉm cười:
- Vì chúng ta cần có nhau.
Kỳ Tuấn quay trở về, trên đường lái xe, anh suy nghĩ rất lâu. Và anh cảm thấy, Minh Thư đã đúng. Lẽ ra Tuấn mới là người cần tờ tạp chí này. Anh đã có rất nhiều kỷ niệm vui buồn cùng với nơi đây. Tại sao trong một lúc khó khăn như vậy lại vì tự ái mà tự kết thúc cơ hội cho chính mình? Minh Thư đâu phải là một người quá khắt khe. Đổi thay tính cách một chút thì mọi chuyện có thể đã khá hơn. Nếu không vì thái độ ngông cuồng thì Tuấn đã không phải trở thành kẻ thất nghiệp cuộc sống không thoát khỏi một chữ “chán” như thế này. Giờ anh mới nhận ra anh yêu công việc này, anh thích ngồi lặng hàng giờ bên máy vi tính chỉ để chỉnh sửa cho xong một đầu báo đẹp, một trang bìa bắt mắt. Cuộc sống của Tuấn ngoài công việc này ra thì mọi thứ quá đỗi vô vị. Mỗi người đúng là có cá tính riêng như Tuấn không thể cứ sống mãi như thế này được.
Minh Thư đóng cửa sổ lại và chuẩn bị đi ngủ, chợt cô thấy có bóng dáng người đi ngang trông khá giống Kỳ Tuấn lúc nhìn từ phía sau. Cô lại suy nghĩ về anh, một tài năng đã được khẳng định như cũng khó khuất phục vô cùng. Thư luôn dùng mọi cách để làm anh hiểu và bớt cái thói tự cao có ngày sẽ hại đến chính bản thân anh. Đôi lúc cô tự nghĩ liệu điều đó có là sai hay không? Nếu cô vẫn tiếp tục làm theo cách này mà Kỳ Tuấn thì vẫn tự ái thì có lẽ vận mệnh của tờ tạp chí uy tín này sẽ rơi thẳng xuống vực thẳm mà không ai có thể níu lại. Thời gian ngày một cận kề, Minh Thư băn khoăn. Cô quý ông Minh ở thái độ chân thành lúc mời cô về làm Tổng biên tập thay ông có lẽ vì ông cũng có một phần muốn cô giúp khuất phục con ngựa bất kham này. Thư mỉm cười khi thầm suy nghĩ liệu có một sự sắp đặt nào giữa cô và Kỳ Tuấn hay không?
Vương Khang về gần tới nhà thì bất ngờ bị một toán thanh niên chặn xe, dồn vào chân tường và đánh đập túi bụi mà không biết lí do. Vương Khang hét lên:
- Tại sao lại đánh tôi?
- Mày đắc tội với bạn gái tao. Trách nhiệm của tao là phải xử đẹp mày!
- Bạn gái anh là ai?
- Mày làm gì thì tự mày biết. Không lôi thôi! Anh em, nhào vô!
Đó là những câu cuối cùng Khang nghe thấy trước khi anh bị đánh tới bất tỉnh nằm dài dưới lòng đường tối mịt...
Trong khi đó, tại một căn hộ sang trọng:
- Chào, anh tới rồi à ?
- Phải. Nhà cô đẹp đó!
- Cảm ơn.
Trình Can bước vào nhà và người niềm nở kia là Phương Dung. Phương Dung nói:
- Phiền anh quá, phải nhờ anh đem thuốc tới cho tôi.
- Cô mắc phải bệnh này mà chỉ sống một mình thì quả thực hơi căng đấy.
- Tôi đang cố trị cho khỏi. Nhưng anh cũng biết đó, căn bệnh này sao mà khỏi hẳn được? Có khi bệnh tới cả đời đấy!
- Bệnh suyễn này đúng là rất khó chịu. Cô uống thuốc đi!
- Phiền anh lấy dùm tôi ly nước.
Phương Dung nhếch mép cười khi cô đã bắt đầu khiến Trình Can mất nhiều thời gian cho cô hơn. Lúc Trình Can đem ly nước lại thì Phương Dung lại ra sức quyến rũ anh bằng cách ngây ngô nhất:
- Đêm nay, anh có thể ở lại đây không?
- Đêm nay... à...
- Đừng hiểu nhầm. Tôi chỉ muốn tựa vào vai anh để ngon giấc một chút. Tôi không quen cô đơn từ lúc trở về Việt Nam thì tôi phải sống một mình.
- Trước kia cô không ở đây?
- Tôi ở Mỹ, cùng vị hôn phu.
- Thế anh ấy vẫn ở Mỹ à ?
- Không. Anh ấy đã đi một nơi khác.
- Đi đâu nhỉ?
- Thiên đường.
- Sorry, không cố ý nhắc lại chuyện buồn của cô.
- Không sao!
Trình Can mỉm cười chủ động kéo Phương Dung lại sát vai anh và nói:
- Như thế này được chưa?
- Anh làm ơn hãy đợi tôi ngủ say thì hãy về nếu bận nhé! Những lúc tôi trở bệnh, anh ấy cũng luôn để tôi tựa lên vai như thế mà ngủ.
- Tôi hiểu mà. Bệnh này khi tái phát nằm rất là khó ngủ. Cô cứ ngủ đi! Tôi sẽ ở bên cạnh cô mà.
Phương Dung mỉm cười và nhắm mắt lại. Trình Can nhìn ngắm Phương Dung ngủ mà lòng thì lại nghĩ tới cô bạn gái Minh Thư. Cũng xinh đẹp như Phương Dung nhưng tính cách thì hoàn toàn khác. Trình Can mỉm cười nói trong lòng:
- Giá như Minh Thư cũng được như cô ấy!
Cầm điện thoại, định gọi cho Minh Thư nhưng sợ làm Phương Dung thức giấc nên Trình Can đặt điện thoại qua một bên và cũng khẽ khép mắt lại...
Sáng hôm sau, ly cappuccino còn chưa kịp uống thì Minh Thư đã nhận cú điện thoại làm cô rơi cả ly cà phê nóng:
- Cái gì? Vương Khang nhập viện à?
Tức tốc tới nơi, lúc đó Kỳ Tuấn cùng với ông Minh và Trình Can đã tới nơi. Minh Thư nhìn thấy người phụ nữ đang khóc nức nở bên giường bệnh. Minh Thư hỏi:
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Trình Can trả lời:
- Cậu ấy bị đánh. Theo nhân chứng xung quanh thì bị một tốp thanh niên vây đánh đến lúc gục xuống thì mới bỏ đi.
- Có nặng lắm không?
- Theo kết quả sơ bộ, đa chấn thương. Tuy nhiên đã qua cơn nguy hiểm.
- Đây là mẹ cậu ấy à?
Cả ba người gật đầu. Minh Thư tiến lại gần và nói:
- Xin bác đừng lo, toàn bộ viện phí của Khang cháu sẽ chịu trách nhiệm.
- Thằng Khang xưa nay hiền lành, làm gì phải bị đánh nặng như vậy?
- Sự việc đã được bọn cháu thông báo cho cảnh sát. Xin bác cứ yên tâm! Cháu là sếp của Khang, bác có thông tin gì thì cứ liên lạc cho cháu nhé!
- Con dại cái mang. Đã bao nhiêu lần ngăn cản không cho nó theo nghề báo! Làm nghề này sớm muộn gì cũng mất mạng. Cái tội moi móc chuyện đời! Con ơi là con, mẹ chỉ có mình con. Đừng làm mẹ phải khổ nữa con à!
Ông Minh, Trình Can và Kỳ Tuấn cùng Minh Thư lúi cúi chào rồi đi ra ngoài. Minh Thư chợt liếc nhìn Kỳ Tuấn, anh hỏi:
- Gì thế? Cô nghĩ là tôi à?
- Anh là người duy nhất im lặng.
- Còn ông Minh nữa. Đừng quơ cả nắm chứ!
- Không. Tôi có nói chuyện. Cậu đúng là người duy nhất im lặng đấy!
- Nè, sao lại là tôi? Cô không nghe có cả chục tên à?
- Anh có thể mướn mà.
- Để làm cái gì? Thằng đó trắng trẻo, ốm yếu như công tử bột, Thái Kỳ Tuấn này đánh nhau cần gọi thêm người à? Đứng chi cho đông chỉ thêm khó thở. Cô đọng não tí đi!
Trình Can xen vào:
- Cũng có thể cậu mướn người thanh toán để Thư mau mời cậu trở về. Hiện tại anh chàng đó đang thay thế cậu mà.
- Sao cái gì anh cũng xen vào được vậy hả? Anh là người ngoài. Rõ chưa?
- Thư à, anh mời em đi ăn sáng nhé! Có nhà hàng Brazil vừa mở ở quận 7.
Trình Can nắm lấy tay Minh Thư và niềm nở. Nhưng tâm trạng cô thì cứ để đâu đâu, Minh Thư nói:
- Xin lỗi anh, em không ăn uống được vào lúc này. Nhân viên của em vừa xảy ra chuyện thì em làm sao có thể có tâm trạng thưởng thức món Brazil. Khi khác anh nhé!
- Nếu em không rãnh thì thôi. Đành như vậy!
- Buồn cười chưa, bị từ chối rồi!
Kỳ Tuấn châm chọc làm Trình Can đỏ mặt liếc nhìn, xiết nhẹ tay Minh Thư, Can nói:
- Anh gọi cho em sau!
- Ok!
Trình Can vào xe đi trước. Ông Minh nói:
- Bây giờ chúng ta sẽ có cuộc họp kín.
- Không phải ông đã về hưu rồi sao?
- Cơ bản tôi vẫn là chủ tịch của tờ tạp chí này. Chuyện này cho thấy sự bất ổn đến từ bên trong nội bộ, chúng ta về tòa soạn ngay.
- Nhưng tôi đã đình chỉ anh ta...
- Khoan đã. Đó là việc của cô. Còn cuộc họp này thì không liên quan tới công việc. Mà là sự việc anh nhân viên vừa bị đánh, tôi tin không ai rành mạch chuyện ở tòa soạn ngoài cái gã đứng cạnh cô lúc này đâu.
Trình Can tiếc nuối, đây là quán vừa mới khai trương nên anh được mời đi ăn thử. Vé mời là vào sáng nay, đâu phải hạng tầm thường, là ông chủ của cả một công ty thời trang lớn mới được đó chứ. Nghĩ gì đó, anh lại quay đầu xe đến căn nhà sang trọng vẫn hay ghé. Trình Can bấm chuông và đã được mở cửa ngay:
- Xin lỗi vì lúc sáng đi mà không nói lời nào! Giờ tôi chuộc lỗi nhé!
- Bằng cách nào?
- Mời cô đi ăn món Brazil!
- Chờ tôi chuẩn bị một chút.
Tình yêu là như vậy. Khi nó chưa được vững bền thì cơ hội đến nếu không biết tận dụng thì nó sẽ vụt đi rất nhanh. Nhất là khi chàng lại là một chàng trai đa cảm cần một tình yêu nhiều sắc thái lãng mạn còn nàng thì lại quá đề cao công việc. Liệu họ có thực sự đúng khi quyết định trở thành một đôi tình nhân??
Chap 13:
Ông Minh và cô vợ trẻ đang cùng nhau ăn tối thì Nhã Trúc đi về nhà. Ông Minh hỏi:
- Trúc, lại đây ba nói chuyện!
- Sao ạ?
- Ba yêu cầu con lại đây.
Nhã Trúc nhìn Thanh Nhi, cô vợ trẻ của ông Minh rồi lạnh lùng:
- Chị vừa mách lẻo gì ba tôi nữa đấy?
- Không. Chị không có.
- Chuyện gì vậy ba? Con bận lắm.
- Nhân viên của tòa soạn, Đỗ Vương Khang vừa bị đánh trọng thương. Đang nằm ở bệnh viện và vẫn chưa tỉnh lại. Nghe đâu là bị đánh hội đồng.
- Việc ấy thì liên quan gì đến con ạ?
- Nhưng nhiều người chứng kiến hôm đó con và cậu ta có xô xát nhỏ ở tòa soạn. Nguyên nhân cậu ta bị đánh có phải vì vết sẹo nhỏ của con không?
Nhã Trúc nghe tới đây đã tái mặt, cô mím môi bỏ đi:
- Con chả biết ba đang nói cái gì. Con không biết ai tên là Đỗ Vương Khang hết!
- Ba gọi con lại không phải là để chỉ trích tội lỗi con gây ra. Ba muốn con phải biết nhận lấy trách nhiệm nếu như con có làm điều đó.
- Tùy ba thôi! Con không có.
Đêm đó cô nàng cứ nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Cô gọi điện thoại cho Ken - tên anh chàng Trúc đã hẹn hò khá lâu:
- Anh đang ở đâu đấy?
- Xin lỗi cưng. Anh có việc!
- Em chỉ bảo anh cảnh cáo anh ta thôi mà.
- Nó đã làm mặt em có sẹo. Anh phải trị nó thôi!
- Một mình anh chưa chắc gì anh ta thắng nổi, sao anh lôi cả đám tới đánh một người thế.
- Giúp người phải giúp cho trót. Huống chi em lại là bạn gái anh!
- Không nói nữa. Lần sau em không nhờ anh nữa đâu. Gây ra họa lớn rồi!
- Không cần thiết phải lo lắng nó có trả đũa em hay không. Cho anh địa chỉ bệnh viện, ngày mai nhà nó có tang.
- Ken, em gọi điện không để gọi anh thủ tiêu anh ta. Em không nói nữa! Thôi cái trò côn đồ đó của anh nếu còn muốn em xuất hiện trước nhà của anh.
Trúc bực mình tắt máy, sáng hôm sau, cô lại nhắn tin và nhờ Kỳ Tuấn đưa đến bệnh viện thăm Vương Khang cùng một hộp thức ăn khá tử tế. Kỳ Tuấn nói:
- Mấy lần hè em về đây chơi, anh nhớ một trong số đó có lần anh nằm viện vì đánh nhau cũng tương tự thế này. Vậy mà lúc đó em chẳng tặng anh thứ gì?
- Lúc đó...
- Thôi bỏ đi. Chuyện cũng qua rồi. Mà tại sao em lại tỏ ra quan tâm tới cậu ta thế? Nghe đâu em có xô xát với cậu ta mà.
- Phải. Nhưng có phải vì thế mà em không được đến thăm hay không?
- Không. Nhưng lạ lắm! Em có đời nào ngó ngàng tới người em không thích. Huống chi cậu ta đã từng có hiềm khích với em? Hay là...
- Anh chỉ giỏi đoán già đoán non. Thôi em vào đây!
Trong lúc Tuấn kiểm tra lại tin nhắn thì Minh Thư cũng đi tới. Thấy cô nàng đang đứng nhìn vào phòng của Khang, Tuấn vội kéo Minh Thư ra chỗ khác. Minh Thư nhăn mặt:
- Làm quái gì vậy?
- Tôi biết cô định làm gì. Nhưng con bé giấu diếm rất kỹ.
- Anh cũng biết cô ta liên quan à?
- Phải. Tôi chắc chắn là nó khi biết nó có hiềm khích với Vương Khang.
- Vậy sao anh còn không vạch tội? Nể bố cô ta à?
- Không. Nhưng con bé là người hiểu chuyện, tôi tin rằng nó biết nó đã quá tay và nó đang cố tìm cách làm một cái gì đó. Cho nó và cho cả anh chàng nằm trong kia.
- Tại sao anh lại cản tôi?
- Suy cho cùng Nhã Trúc vẫn là một cô bé nhút nhát dám làm nhưng nhận lỗi thì rất là khó. Xem như nể tôi đi!
Minh Thư kéo tay Kỳ Tuấn ra và cáu kỉnh:
- Anh chẳng có gì để nể nang cả.
- Đừng cố lánh mặt tôi. Vương Khang khó mà trở lại kịp để làm vị trí mà cậu ta thay thế. Giờ chỉ con duy nhất tôi thôi!
Minh Thư không có cách nào che giấu chuyện này. Đúng là Kỳ Tuấn quá hiểu vị trí của anh và chính cô cũng dần nhận ra đó không chỉ là lời nói tự cao. Đó là sự thật. Kỳ Tuấn quá quan trọng và những tờ tạp chí khá xa xỉ đối với tầng lớp trung bình, lực lượng chính quyết định doanh số bán ra của tạp chí số đặc biệt này nếu không thể đập vào bởi những tiêu đề, hình ảnh và màu sắc bắt mắt thì khó có thể nào đạt chỉ tiêu đưa ra. Và nếu điều đó thất bại, Minh Thư sẽ phải ra đi. Hơn thế, cô phải trở thành trò cười cho mọi người bởi những lời nói mà cô đưa ra hoàn toàn đi ngược lại với thành tích mà cô có được. Nghĩ tới viễn cảnh đó, Thư thấy khó chịu vô cùng, cô không tin mình lại dễ dàng thất bại như thế. Nhưng, ai có thể giúp cô bây giờ.
Đang suy nghĩ mong lung thì Phương Dung xuất hiện, cô mời Minh Thư một viên Cool Air, Minh Thư nhoẻn cười:
- Cảm ơn!
- Nụ cười của sếp gượng gạo quá!
- Làm sao tôi có thể cười tự nhiên. Chị biết vì sao mà phải không?
- Nói chung thì, mỗi người đều được đào tạo bởi một sở trường riêng của mình. Và không ai có thể hoàn hảo trong vai trò thay thế, có chăng điều đó chỉ xảy ra 1 hoặc 2 lần chứ không mãi như thế được.
- Chị biết cũng nhiều đó.
- Dù tôi đến sau nhưng, là bản chất nghề nghiệp mà. Không thu thập thông tin thì làm sao mà có tài liệu và nguồn tin để viết bài, để làm việc, để có lương.
- Tôi đã dần nhận ra sự quan trọng của anh ấy.
- Nếu là tôi, tôi sẽ gọi anh ấy quay trở lại. Bằng giá nào cũng được!
- Giá nào cũng được? Chị nghĩ có thể đánh đổi dù là thứ quan trọng nhất à?
- Quan trọng nhất hay không thì đó cũng chỉ là một vấn đề cá nhân. Nhiều khi sếp đã trở thành người đứng đầu của một tập thể thì sự hi sinh “cái tôi riêng” vì “cái ta chung” thì chẳng có gì là không đúng. Vì một cái gì đó mà sếp không muốn gọi chuyên viên thiết kế của tòa soạn trở lại vì vấn đề cá nhân thì liệu điều đó có quan trọng hay to tát bằng nguy cơ tòa soạn này phải dẹp vì không thanh toán đủ nợ nần? Hơn trăm nhân viên phải chịu cảnh thất nghiệp? Tôi không nghĩ điều gì quan trọng hơn những vấn đề tôi đặt ra nếu tôi đang giữ chức vụ của cô. Vị sếp trẻ có tài nhưng kinh nghiệm vẫn còn khá non nớt ạ!
- Thật tình những gì chị nói không phải là không đúng. Nhưng tôi không đồng tình ở chỗ làm sao có thể hi sinh những gì mà m...