ảm nhận của tôi.
Thư cố lau khô hàng nước mắt, cô nhìn sang ly sữa, dù sao em bé cũng đã đói meo theo mẹ từ sáng tới giờ. Và Thư lại uống. Cũng đúng thôi. Có giận thì cũng là giận ba nó thôi. Nó vô tội.
Rồi sau đó Thư nghĩ lại, chính cô cũng xem đứa bé là quan trọng hàng đầu tại sao lại cáu gắt với Kỳ Tuấn và trách móc anh. Có lẽ cô đã quá dỗi hờn, hoặc cũng có thể vì Thư không thích cảm giác bị bỏ rơi cũng nên.
Chap 56:
Một ngày, Trình Can về nhà sớm hơn Phương Dung nhưng không ghé đón cô. Công việc của hai người cũng khá bận rộn, Trình Can thì đang chờ cô em cố hoàn thành khóa học cuối cùng để trở về phụ giúp anh. Nghĩ ngợi lung tung, Trình Can trông thấy laptop của Phương Dung vẫn còn mở. Anh định dọn dẹp giúp cô nhưng cũng vì hơi tò mò mà Trình Can đã vô tình chạm phải chuột. Những hình ảnh khá lạ xuất hiện, đó chính là toàn bộ mấy tấm ảnh của Kỳ Tuấn và Phương My đêm hôm nọ. Trình Can lại càng tò mò hơn, nhưng đúng lúc đó, anh nghe tiếng xả nước trong toilet, thì ra Phương Dung đã về trước anh. Trình Can vội vàng di chuyển nhanh lại tủ áo khi thấy Phương Dung đẩy cửa ra. Trình Can mỉm cười:
- Em ...
- Ủa anh về sớm vậy?
- Ừ. Hôm nay định tạo bất ngờ cho em. Không ngờ em lại là người tạo cho anh bất ngờ.
- Hôm nay em về sớm chuẩn bị, tối nay em mời ba đến nhà mới của chúng ta dùng bữa.
- Thế à? Em biết làm thức ăn sao?
- Cũng biết chút chút.
- Thôi anh phụ em nhé.
- Có anh phụ chắc thức ăn sẽ ngon hơn.
- Có lẽ vậy.
Phương Dung kéo tay Trình Can đi, anh còn nhìn nán lại luyến tiếc vì chưa kịp xem kỹ.
Minh Thư sau một giấc ngủ trưa, cô thức dậy và ra khỏi phòng. Căn nhà tươm tất hơn rất nhiều khi bà Trầm vào ở đây. Bà hỏi:
- Con có muốn ăn gì không?
- Có gì ăn không mẹ?
- Con đói chưa? Thức ăn trong tủ lạnh gần hết rồi. Để mẹ đi mua.
- Mẹ nhớ đường tới siêu thị không ạ?
- Ừ. Nhớ rồi. Ở nhà có đói thì ăn bánh qui đỡ nhé. Hay để mẹ pha sữa?
- Con không uống sữa nữa đâu. Ngán quá!
- Ừ. Mẹ đi chợ đây.
Kỳ Tuấn đang ngồi một mình ở tòa soạn, anh đang xoay bút và suy nghĩ. Tuấn không muốn về nhà để rồi phải cảm thấy như sự xuất hiện của anh làm Minh Thư khó chịu. Nghĩ ngợi một lát, anh lái xe đến một tiệm chơi bida lớn. Tuấn cũng chơi rất khá bi 3 lỗ. Bắn được vài ván thì đã có vài ba cô chân dài tiến lại:
- Anh bắn tuyệt quá! Thách đấu với người bắn giỏi nhất ở đây đi!
- Là ai?
- Em.
Nói rồi một cô cầm lấy cây cơ và bắn một cách đầy kỹ thuật. Kỳ Tuấn bị khích và dĩ nhiên là đồng ý chấp nhận...
Phương Dung và Trình Can đang làm thức ăn, chợt cô nàng la toáng lên:
- Thôi rồi ...
- Chuyện gì thế?
- Chúng ta đã không có đủ rượu vang để em làm món này.
- Ừ anh sẽ đi mua.
- Nhanh nhé!
Trình Can tức tốc lái xe đi, lái xe ngang một vài siêu thị nhưng lại không thuận đường nên anh đành chạy tiếp. Đi khá xa nhà thì Can gặp được một siêu thị thuận đường, anh liền đỗ tạt vào rồi đi nhanh. Đang lúc lựa rượu, Trình Can tình cờ gặp một người trông rất quen., nhất là ở khuôn mặt có nét gì đó rất giống người phụ nữ luôn luôn có mặt trong trái tim anh. Trình Can mạnh dạn tiến tới gần:
- Chào bác...
- Chào cháu. Cháu là ...
- Bác có phải là mẹ của Minh Thư không ạ? Cháu thấy bác trong lễ cưới của cô ấy.
- Ừ. Chào cháu.
- Gọi cháu là Can được rồi. Thế bác mua gì đấy ạ?
- Đồ ăn dự trữ thôi. Bác cũng muốn làm vài món cho Thư nó ăn. Mấy ngày nay vợ chồng nó làm sao ấy... Con bác không được vui cháu à.
- Chồng cô ấy không lo lắng cho cô ấy à?
- Có đấy chứ. Nhưng ...
- Thật là quá đáng.
- Sao cháu kích động thế?
- Dạ ... không có gì. Thôi bác lựa xong chưa. Cháu tiễn bác về một đoạn. Giờ này khó đón xe lắm.
- Cũng gần mà cháu.
- Bác xách đồ nhiều, thôi để chất lên xe cháu cho nhanh.
- Vậy thì phiền cháu quá.
Minh Thư nghe tiếng chuông cửa, cô mở cửa ra nhưng không thấy ai, chỉ có một gói bưu phẩm đặt ở dưới đất. Thư nhặt lên, một cái mặt cười trên bìa bưu thiếp. Thư cảm thấy lạ, rồi cô mở ra xem. Không còn tin vào mắt mình, những xấp ảnh còn nóng hổi, đó là ảnh Kỳ Tuấn đắm đuối hôn Phương My. Thư thậm chí đứng còn không vững, cô thực sự sock, xấp ảnh rơi tứ tung còn Minh Thư thì lùi lại vài bước, trời đất như tối sầm lại. Cô đã va lưng vào cạnh bàn, Thư ngồi bệt xuống sàn và bụng cảm thấy đau nhói. Cô nhìn thấy phía dưới, ở giữa hai chân, có một chất nhầy trong suốt có một chút vàng đục. Thư rất sợ, không có ai ở nhà lúc này. Cô bấm điện thoại cho Kỳ Tuấn...
- Alô ...
Một giọng nữ cất lên, Minh Thư vội vã tắt máy. Trong lòng cô lúc này đã không còn nghĩ đến việc Kỳ Tuấn như thế nào nữa rồi. Cô đành ngồi đó chịu trận:
- Con ơi cố lên ... Đừng làm mẹ sợ mà ...
Kỳ Tuấn bước ra từ toilet, anh nói:
- Sao đây cô em? Phục anh không?
- Phục thì có phục. Muốn em thưởng gì đây?
- Tự để em xuống hạng nhì đi. Anh là nhất.
Rồi Kỳ Tuấn kiểm tra điện thoại, anh thấy số của Minh Thư. Kỳ Tuấn vội vã gọi lại, Minh Thư đang ngồi chịu trận nhưng nhất quyết không chịu nghe. Tuấn không biết là cô đang sắp sửa lâm bồn nên cũng chỉ gọi có một lần.
- Cháu đã đưa bác về rồi lại còn xách lên tận nhà.
- Thôi mà bác. Dù sao cháu cũng chào Minh Thư một tiếng chứ ạ.
- Để bác mở cửa.
Cả hai vẫn còn cười nói vui vẻ thì chợt hoảng hốt khi thấy Minh Thư ngồi bệt ở đó, mặt tái nhợt và ra rất nhiều mồ hôi. Trình Can vội chạy lại:
- Minh Thư, em làm sao thế?
- Em đau bụng quá.
- Nguy rồi, đưa nó tới bệnh viện mau. Con bé sắp sinh rồi.
- Trời, sao lại như vậy? Em bị ngã hả?
- Cứu con của em. Xin anh đấy.
- Có anh ở đây. Sẽ không sao hết.
Rồi bà Trầm vào trong và chuẩn bị quần áo cho Minh Thư. Xe cấp cứu đã đến và chờ dưới đường. Trình Can ẵm Minh Thư vào xe, cùng bà Trầm đưa cô tới bệnh viện. Kỳ Tuấn thì vẫn không hay biết gì và vẫn tiếp tục cuộc chơi bời của mình.
Minh Thư chuẩn bị vào phòng sinh, cô nắm lấy tay bà Trầm:
- Mẹ ơi, có đau không ạ?
- Con rất giỏi. Sẽ không sao đâu.
- Con của con sẽ không sao phải không?
- Bây giờ con phải dũng cảm. Con chỉ còn một vài khoảnh khắc nữa, con sẽ thấy được thiên thần nhỏ tuyệt vời của con.
Rồi cô quay sang nhìn Trình Can, anh vẫn nắm chặt tay cô và nở nụ cười quen thuộc:
- It’s okay. Em đừng lo lắng. Mọi chuyện sẽ tốt thôi.
Thư chảy nước mắt nhìn Trình Can:
- Em đã đối xử với anh như vậy. Tại sao người bên cạnh em ngay giờ phút này vẫn lại là anh?
- Anh cũng không biết. Nhưng dù có là ai, thì tất cả đều muốn em mẹ tròn con vuông.
- Cảm ơn anh.
- Anh chờ em ở đây.
5 phút, 10 phút, 30 phút, một giờ đồng hồ, hai giờ, rồi lại ba giờ. Trời đã tối mịt, Trình Can thì để điện thoại trên xe. Anh cũng quên mất rằng mình đang làm việc gì.
Kỳ Tuấn trở về nhà khi đã thấm mệt vì rượu.Anh thấy đèn trong nhà không ai mở, nghĩ rằng Thư đã đưa mẹ vợ đi đâu đó nên Tuấn cũng không lấy làm lạ. Anh vừa mở đèn lên và đi vào phòng. Bước qua phòng khác, thấy vài thứ là lạ rơi khắp sàn nhà. Tuấn tá hỏa khi nhận ra số ảnh đó, anh lấy điện thoại ra và bấm nhưng chợt nhớ bà Trầm không có điện thoại riêng. Kỳ Tuấn lại bấm số của Minh Thư, lúc này Âu Trình Can là người nghe máy:
- Giờ này mới gọi lại hả? Làm chồng kiểu gì vậy thằng kia?
- Vợ tôi đâu?
- Tôi hỏi cậu tại sao lại bỏ mặc cô ấy ?
- Tôi hỏi anh vợ tôi đâu rồi. Trả lời đi!
- Cô ấy nhập viện. Đang trong phòng sinh. Bệnh viện Từ Dũ.
Kỳ Tuấn tức tốc chạy đến bệnh viện, giữa đường chiếc xe lại bị gì mà không lái tiếp được. Tuấn đành chạy bộ vì anh biết anh sẽ không thể kiên nhẫn chờ được chiếc Taxi nào. Tuấn thở hổn hển khi đến nơi. Anh vừa lê bước đến phòng cấp cứu, thấy bóng dáng Âu Trình Can và bà Trầm ở đó. Một tiếng khóc vang lên, cô y tá bước ra:
- Chúc mừng anh, chị nhà sinh cháu trai, nặng 3,5 kg.
- Ơ xin lỗi, tôi không phải là cha cháu bé.
Minh Thư được chuyển về phòng bệnh để nghỉ ngơi. Bà Trầm ẵm đứa cháu cưng đang khóc òa, Tuấn chưa kịp chạy lại thì thấy Minh Thư trông cô rất mệt, Minh Thư bật khóc khi nhìn thấy con trai chào đời. Cô đỡ lấy đứa con từ tay bà Trầm. Cô nhìn Trình Can, nước mắt rơi liên tục:
- Em được làm mẹ rồi. Em được làm mẹ rồi.
- Chúc mừng em.
- Cảm ơn anh.
- Em bé tuyệt vời quá.
- Thằng bé giống em đấy.
Rồi Trình Can trông thấy Kỳ Tuấn, anh cố gắng lê từng bước nặng nề đến bên Minh Thư và đứa con bé bỏng. Minh Thư lập tức tắt nụ cười tươi đang nở rộ trên gương mặt hạnh phúc của cô. Kỳ Tuấn quay sang nhìn Trình Can, lập tức Trình Can vung tay đấm vào mặt Kỳ Tuấn. Máu mũi từ từ chảy ra, Kỳ Tuấn vẫn không đáp trả. Trình Can còn đấm Kỳ Tuấn thêm một cái thật đau, đến nỗi rách cả môi. Kỳ Tuấn vẫn mỉm cười nhìn Trình Can:
- Cảm ơn anh. Không có anh thì tôi cũng không biết vợ con cô ấy ra sao nữa.
- Học cách làm chồng, làm cha người khác cho đúng đi. Tôi không nhận lời cảm ơn đó đâu.
Rồi Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư đang nằm trên băng ca, cô đã trao đứa bé lại cho bà Trầm rồi nằm xuống, Kỳ Tuấn nhìn bà Trầm rồi lại nhìn đứa con trai đang khóc ầm ĩ:
- Con ...ẵm em bé được không ạ?
- Dĩ nhiên. Con trai của con mà.
Kỳ Tuấn đỡ lấy cục cưng nhỏ, cảm giác lần đầu làm bố thật tuyệt vời. Đỡ lấy con trai rồi tự nhiên nước mắt Kỳ Tuấn trào ra, anh nhìn bà Trầm rồi nói:
- Mẹ ơi, đây là con của con đấy. Nó tuyệt vời quá mẹ ơi.
Minh Thư nhìn Kỳ Tuấn, dù đang rất giận anh nhưng cô vẫn không thể cầm được nước mắt khi chứng kiến cảnh đó. Cảnh bố con lần đầu tiên gặp nhau.
Thế đó. Vậy là sau 9 tháng 10 ngày mang nặng đẻ đau, Minh Thư cuối cùng cũng cho ra đời một cậu bé đáng yêu. Kết quả không mong muốn của cô và Kỳ Tuấn giờ đây lại được đón nhận.
Cậu bé đã đến với thế giới này, cậu là kết quả không mong muốn giữa hai người vốn không phải là hai trái tim đong đầy tình cảm cho nhau.
Cậu bé là một sự miễn cưỡng của mẹ cậu nhưng bây giờ cậu lại khiến mẹ mình bật khóc và phát điên vì sung sướng, hạnh phúc khi được nhìn thấy cậu.
Cậu bé cũng là một phần trong kế hoạch trả thù dành cho một người mà bố cậu rất quý trọng.
Nhưng ...
Họ đã có tình cảm cho nhau sau biết bao nhiêu sóng gió đấy.
Liệu, sau tất cả mọi chuyện. Cậu bé này có thể là liên kết đem ba mẹ cậu gắn chặt nhau mãi mãi????
Chap 57:
Vì Thư sinh mổ nên cô vẫn còn bị mất sức nhiều, nằm trong phòng bệnh cao cấp thuộc loại nhất của bệnh viện, bên cạnh đứa con xinh xắn. Thư đang cho con bÚ sữa, dưới sự giúp đỡ của bà Trầm, cô dù còn khá lọng cọng nhưng vẫn có thể làm được việc này một cách trơn tru. Cậu bé đáng yêu lắm, có đôi mắt tròn xoa và thỉnh thoảng lại hay nở nụ cười tươi. Kỳ Tuấn thì vẫn đi ra đi vào, anh nói với bà Trầm:
- Mẹ có thể về nghỉ ngơi, đêm nay để con ở lại với Thư và em bé được rồi.
- Có được không? Thôi hãy để mẹ ở lại với nó.
- Không vấn đề gì đâu ạ.
Minh Thư quay sang nói với mẹ, giọng cô không được tốt cho lắm. Dù còn rất mệt nhưng Thư vẫn muốn để bà Trầm an tâm trở về nhà và nghĩ rằng con rể bà thật tốt với con gái bà. Kỳ Tuấn tiễn bà Trầm xuống đường, đang chờ một chiếc Taxi đưa bà về. Anh nói:
- Con đã thông báo cho mẹ con, mẹ con đang ở Thái Lan, sáng mai mẹ con sẽ về.
- Mẹ cũng tranh thủ ngày mai mua gì vào cho Thư. Nó mất sức nhiều lắm.
- Dạ con cảm ơn mẹ.
- Đừng làm nó kích động quá. Vết mổ vẫn còn rất đau.
- Con sẽ cố gắng.
- Vậy mẹ về. Sáng mai mẹ vào sớm.
- Dạ, mẹ về...
Kỳ Tuấn quay trở lên, anh thở dài với lời nói của bà Trầm. Chẳng biết làm thế nào mà Minh Thư không giận khi thấy mặt anh. Vừa thấy Tuấn đẩy cửa vào, Minh Thư đã liếc nhìn anh như thể muốn cào xé anh ra. Kỳ Tuấn vừa tiến lại, Minh Thư đã nói:
- Đừng tới gần tôi.
- Em à, anh cần được giải thích.
- Tôi không muốn nghe.
Kỳ Tuấn quỳ xuống trước mặt Minh Thư, anh rối rít:
- Anh biết là em đang rất giận anh. Nhưng anh muốn em nghe những lời này. Thực sự thì anh...
Lời nói bị gián đoạn, Thư dồn hết sức lực của mình để tát vào mặt Kỳ Tuấn. Vết thương mới bị Trình Can đánh lúc nãy vẫn còn chưa hết đau nay nó lại bị Thư làm chảy máu thêm. Cô mạnh tay như thế lòng cô cũng đau như cắt nhưng Thư không thể chấp nhận được chuyện này. Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư, cô uất ức:
- Anh còn mặt mũi giải thích với tôi sao? Anh còn mặt mũi ở đây mà nhìn mặt con anh sao? Tôi đã quá nhân từ không đuổi anh ngay trước mặt mẹ tôi, tôi cho anh cơ hội nhìn mặt thằng bé. Bây giờ thì ở đây không còn ai. Tôi không cho anh cái diễm phúc đó nữa đâu.
- Xin lỗi em.
- Tôi không muốn nghe lời nào từ anh nữa. Tôi hận anh. Tôi hận anh. Đồ dối trá!
Cậu bé nằm bên kia gào lên vì giật mình, tiếng khóc xé toạc không gian yên ắng của màn đêm làm cơn thịnh nộ của Minh Thư dịu xuống. Dù vết mổ vẫn còn đau nhói nhưng Thư vẫn cố ngồi dậy và tự ẵm con. Thư ôm cậu bé vào lòng và chảy nước mắt:
- Đừng khóc, con trai bé bỏng của mẹ. Con đừng khóc! Ngoan đi con. Mẹ không làm con giật mình nữa đâu. Mẹ sẽ không lớn tiếng trước mặt con nữa đâu. Xin lỗi cục cưng nhỏ.
Kỳ Tuấn vẫn cứ quỳ ở đó, anh đã quỳ rất lâu. Bao nhiêu thời gian khó nhằn lắm Thư mới dỗ cậu nhỏ thôi khóc, cậu bé lại bÚ sữa no rồi yên giấc ngủ. Thư quay lại nhìn Kỳ Tuấn và dịu giọng:
- Anh đứng dậy đi. Không ai ép anh làm điều đó đâu.
- Không. Anh cần phải nhận được câu tha thứ từ em thì anh mới có thể đứng dậy.
- Ở đây đâu có ai. Anh không cần phải diễn đạt tốt như thế.
- Đừng cãi nhau trước mặt con được không em. Lúc nãy em vừa nói với con vậy mà.
- Nhưng tôi không thể nhịn anh thêm bất cứ lần nào nữa. Đùng đùng bỏ đi rồi lại ôm hôn người tình cũ, sau đó còn về nhà và nghĩ rằng tôi dan díu với người đàn ông khác. Anh có phải là con người hay không vậy?
- Thư à, không phải vậy đâu.
- Chứ là như thế nào? Thậm tệ hơn như thế nữa đúng không?
- Bỏ đi. Tôi cần được yên tĩnh. Mình tránh gặp mặt nhau thì hơn.
Kỳ Tuấn im lặng nhìn Minh Thư, anh đành đứng dậy và tiến gần lại nhìn đứa con yêu quý một chút rồi sau đó lặng lẽ ra khỏi phòng. Đến lúc này, Thư không thể kiềm chế được nữa. Cô khóc nức nở, nước mắt thì rơi không ngừng. Trước đây Thư không cho phép mình khóc trước mặt ai, vì cô là nữ nhi và sự yếu đuối có thể là nhược điểm ngăn trở cô trên cả đường đời lẫn đường tình. Nhưng Thư đã sai. Trước đây cô khống chế được nước mắt bởi vì cô gặp phải và trải qua cái gì gọi là tình yêu thực sự. Yêu cô cũng có, thương cô cũng có, sẵn sàng chết trước mặt cô cũng không thiếu nhưng để làm Thư phải khóc, phải đau, phải dỗi, phải hận thì chỉ Kỳ Tuấn mới làm được thôi. Cô đã dành cho người đàn ông này hết cung bậc cảm xúc này đến cảm xúc khác. Từ nốt thăng đến nốt trầm. Cô đã từng rất hận anh, sau đó lại bị sự chân thành của anh cảm hóa, rồi từ sự nể phục ở cái lòng tận tụy của một người đàn ông, cô đã ngả lòng và yêu anh để rồi bây giờ phải chịu cảnh nằm ổ sinh con và nhấm nháp nỗi uất ức bị chồng phản bội. Điều làm Thư giận hơn hết chính là thái độ nửa vời của Kỳ Tuấn. Có một chút gì đó qua nét mặt của anh cho Thư cảm nhận rằng dường như anh làm điều đó vì có nỗi khổ riêng.
Sáng hôm sau, anh về nhà sớm thay quần áo và đón bà Trầm đến đem thức ăn cho Minh Thư. Thấy Kỳ Tuấn có vẻ mệt mỏi, bà Trầm nói:
- Hay con ngủ một chút rồi đến sau. Mẹ tự vào chăm sóc Thư được mà.
- Con không mệt đâu. Chắc vì thấy mặt thằng nhóc nên vui quá. Con không thấy mệt gì hết.
- Ai lần đầu lên chức mà chả như vậy. Nhưng tới mấy lần sau thì ôi thôi... luôn tìm cớ mà chạy trách nhiệm đi nuôi vợ đẻ.
- Nếu được... Thư sinh bao nhiêu đứa thì con cũng háo hức và hạnh phúc như lần đầu cô ấy sinh nở mà thôi. Bản thân con ngay lần đầu tiên đã không cùng cô ấy vượt cạn, con ước gì có thể ...
Bà Trầm nắm nhẹ tay Kỳ Tuấn:
- Con cứ làm như Thư chỉ sinh một đứa vậy. Bản thân mẹ cũng muốn nhiều cháu mà.
- Dạ. Thôi mình vào sớm đi mẹ.
Cả hai bước vào thì Minh Thư vẫn còn ngủ, cô y tá vào phòng ẵm em bé đi tắm rửa và vệ sinh. Bà Trầm ra ngoài hít thở không khí một chút còn Kỳ Tuấn thì luôn ở bên cạnh cô. Vẫn chưa 7 giờ sáng, thế mà nắng sớm đã lên cao rồi. Thư choàng tỉnh giấc, chợt không thấy đứa con đâu. Cô hét lên:
- Con ơi, con đâu rồi? Con của tôi đâu? Con ơi...
Kỳ Tuấn vừa mới thiu thiu ngủ, anh giật mình nắm lấy tay Minh Thư trấn an cô:
- Em bình tĩnh lại. Thư à, nghe anh nói...
- Con đâu rồi? Con trai tôi đâu rồi? Ai mang nó đi mất hả?
- Không. Y tá mang con của chúng ta đi tắm. Không ai làm hại em bé cả. Em đừng kích động quá.
Vừa lúc đó, bà Trầm ẵm em bé vào. Thư vội ôm lấy đứa con bé bỏng. Kỳ Tuấn nhìn thấy cảnh đó lại càng cảm thấy dằn vặt hơn. Người phụ nữ anh yêu đang ôm lấy đứa con - công cụ mà anh dùng để trả thù cô - một cách dạt dào tình cảm như thế thì làm sao có thể rắp tâm *** hại Gia Hòa. Anh nhìn thấy cảnh đó mà muốn thú tội ngay trước mặt Thư.
Nhưng...
Sẽ có một vấn đề khác cần được giải quyết ở đây. Tuấn đang nghĩ rằng càng lúc Thư sẽ không còn cần anh nữa. Dù đứa bé là con của anh. Nhưng sự thật thì Thư đang yêu người đang ông khác. Tuấn không biết mình thua Âu Trình Can ở điểm nào mà anh đã làm đủ mọi cách, chân thành đến tận trái tim vẫn không xóa bỏ được bóng hình người ấy trong tim cô. Thư đã làm Tuấn đau lòng rất nhiều. Anh biết mọi chuyện cần một sự giải quyết êm xuôi và ổn thỏa. Anh trách mình tại sao lại không nhận ra điều này sớm hơn. Tuấn có thể giành lấy cho mình mọi thứ, nhưng anh không hề muốn trói buộc một người không thuộc về mình. Không những Tuấn, mà người ấy cũng khó chịu. Đứa con lớn lên sẽ thắc mắc vì sao nó lại được ra đời trong một gia đình có đầy đủ mọi thứ. Chỉ tình yêu thương ba mẹ nó dành cho nhau là không?
Tuấn đốt thuốc và suy nghĩ, anh không có thói quen hút thuốc nhưng bây giờ anh buộc phải làm như thế. Khói thuốc có thể hiểu được tâm sự của người đàn ông. Nó tô đậm thêm nỗi muộn phiền không thể giải tỏa được.
- Lên chức rồi nên phải từ bỏ cuộc sống vui chơi. Tiếc lắm hả con?
Tuấn quay lại nhìn, bà Kim, ông Minh và cô vợ Thanh Nhi là những người tới sớm nhất thăm mẹ con Minh Thư. Kỳ Tuấn nhận lấy cái bắt tay từ ông Minh. Bà Kim nói:
- Mẹ đã về sớm nhất có thể.
- Con biết. Mời mọi người vào.
- Tắt điếu thuốc đi đã.
- Vâng ạ.
Kỳ Tuấn đẩy cửa vào, Minh Thư vui vẻ:
- Chào mọi người.
- Chào bà mẹ trẻ.
- Xem cháu của bà xem nào. Ôi, cháu đích tôn cơ đấy.
Bà Kim ẵm cậu bé, ngắm kỹ cậu một chút. Thanh Nhi nói:
- Cậu bé là bản sao của cô, Minh Thư ạ.
- Không. Giống Kỳ Tuấn ở sóng mũi chứ.
- Thì đều là con của hai vợ chồng Kỳ Tuấn thôi.
Bà Kim hỏi Minh Thư:
- Con sinh có khó không? Mẹ nghe nói là con sinh mổ.
- Vị trí nằm của em bé không được thuận cho lắm.
Minh Thư không muốn để bà Kim biết chuyện cô đã bị té và suýt chút nữa tính mạng hai mẹ con cô bị đe dọa bởi chuyển đến bệnh viện chậm trễ. Bà Kim nói:
- Thế hai con định đặt tên cho cháu nội mẹ là gì đây?
- Con ...
Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư, anh gãi đầu:
- Tụi con chưa nghĩ ra.
- Cái chuyện này mà cũng không nghĩ tới. Suốt 9 tháng qua hai đứa làm cái trò gì thế? Còn tham gia lớp học gì đó mà lại không nghĩ ra được một cái tên à?
- Chỉ là chưa thống nhất thôi mà mẹ.
Minh Thư cười gượng. Kỳ Tuấn vội chữa cháy:
- Nhưng con có một cái tên thân mật cho con trai của con.
- Là gì?
- Kimi ạ.
- Kimi ... Kimi. Nghe hay đó chứ.
- Lại cái môn tốc độ mà nó yêu thích đấy bà chị của tôi.
Ông Minh mỉm cười nhìn Kỳ Tuấn, anh nói với Minh Thư:
- Em thích cái tên đó không?
- Tên gì cũng được mà.
Làm sao cô có thể thích khi Kỳ Tuấn chọn đại một cái tên để chữa cháy trước mặt mọi người. Bà Kim dặn dò Kỳ Tuấn:
- Con phải chăm sóc vợ cẩn thận nghe chưa. Mẹ đã cho chuyển tất cả những đồ tẩm bổ và đồ đạc của Kimi về nhà con rồi đấy.
Minh Thư đỡ lấy Kimi từ tay bà Kim:
- Mẹ không ở lại chơi lâu với cháu sao ạ?
- Mẹ còn núi công việc con ạ. Nhưng mẹ hứa, mẹ sẽ ở chơi cả ngày với cháu nội nếu có dịp. Nó đáng yêu quá mà.
Mọi người đã về hết, bà Kim cũng mời bà Trầm đi tham quan công ty của mình. Chỉ còn Kỳ Tuấn mà Minh Thư ở lại, thấy cô vẫn cứ khư khư ôm cậu nhóc. Kỳ Tuấn mở lời:
- Không ai lấy con của em đi đâu. Em có thể đưa con cho anh trông một chút mà.
Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư, nhưng cô chỉ nhìn lại anh bằng ánh mắt hờ hững đến lạnh lùng:
- Em đừng lo. Mọi ngột ngạt của chúng ta sẽ qua thôi. Anh có cách giải quyết.
Cô chịu để Kỳ Tuấn ẵm bé Kimi. Anh bồng con đi xung quanh phòng, cậu bé mở mắt nhìn Kỳ Tuấn. Anh nhẹ nhàng hôn cậu con cưng, Kỳ Tuấn hỏi Minh Thư:
- Em quả thực không nghĩ đến chuyện cho con chúng ta dù chỉ một cái tên sao?
- Tôi nghĩ đó là chuyện của anh.
- Anh đã chọn cho con mình cái tên Kimi rồi đó.
- Chỉ là một giải pháp chữa cháy. Cái tên đó xấu òm. Chẳng một chút ý nghĩa. Chẳng một chút lòng thành. Anh chỉ nghĩ qua loa và trả lời cho có.
- Kimi ... cái tên này em nghĩ chỉ là biện pháp chữa cháy sao?
Ánh mắt của Kỳ Tuấn lộ rõ vẻ thất vọng. Nhưng anh vẫn cố mỉm cười nhìn Thư và trông cậu con trai suốt cả buổi. Đến chiều thì Thư đã có thể đi loanh quanh phòng, cách cô cho con bÚ sữa đã thành thạo hơn. Đàm Phúc và Ánh Tuyết không hẹn mà gặp cũng đã đến một lượt để thăm nuôi cậu quý tử họ Thái. Kỳ Tuấn không có ở đó, ah đã về nhà nghỉ ngơi. Ánh Tuyết thì không ngừng hôn bé Kimi, Đàm Phúc nói:
- Cô thôi hôn thằng nhóc có được không?
- Tôi không hôn anh nên anh ghen hả?
- Tôi ghen ư? Buồn cười.
Ánh Tuyết hỏi Minh Thư:
- Bố thằng bé đâu?
- Tớ cũng không biết. Lúc đi tớ không có hỏi.
- Vợ chồng cậu lạ nhỉ? Đừng nghĩ có con rồi là bỏ rơi chồng không chăm sóc nhé. Dễ mất chồng lắm đấy.
- Phải rồi. Như ai kia đang như thế đấy Thư ạ.
Đàm Phúc châm chọc và nhận cái liếc xéo từ Ánh Tuyết. Minh Thư mỉm cười:
- Nếu Ánh Tuyết mà chưa có chồng, em nghĩ cậu ấy và anh là một đôi đấy. Hai người có vẻ rất hợp nhau.
- Xì, không nói với cậu nữa. Con trai ơi, gọi mẹ nuôi đi nào. À, mà tên thằng nhóc là gì vậy?
Ánh Tuyết nhìn Minh Thư, cô nói:
- Vẫn chưa chọn được một cái tên nào. Nhưng bố nó muốn đặt cho nó tên là Kimi.
- Kimi? Nickname cá tính quá nhỉ?
- Ông Minh cho rằng Kỳ Tuấn đặt theo sở thích đua xe.
Bà Trầm ngồi bên cạnh và nói, Minh Thư liền chen vào:
- Đó chỉ là một cái tên chữa cháy thôi. V...