Hoàng Đế Online Hoàng Đế Online
Trải nghiệm những phút đam mê chiến đấu vì sự nghiệp thống nhất quốc gia vĩ đại cùng “Vua của game di động”
wap tai game mien phi, game cho dien thoai, game android, game iphone, game java, game mien phi, tai game dien thoai mien phi
Home | Online | Offline | Ứng dụng | Android | Phim 3GP | Truyện | Wapmaster | Upload | Admin
Kế hoạch làm bố - 21| Truyện hay | movigame.wap.sh
Trang chủ > Góc đọc truyện > Truyện hay > Kế hoạch làm bố

Kế hoạch làm bố

Xem: XtCAT -:- 404
80s toys - Atari. I still have
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53648496
Visits Today: 241161
This Week: 1496296
This Month: 5642942

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


thợ chụp hình đứng đó và tiện tay trao cho hai người tấm ảnh Trúc và Khang dưới làn nước, đùa giỡn cười tình tứ nhìn nhau. Nhã Trúc ngạc nhiên:
- Tôi đâu có yêu cầu chụp.
- Một khoảnh khắc đẹp. Nếu hai người không lấy thì tôi cũng sẽ giữ làm kỷ niệm.
- Đẹp đó chứ. Tôi sẽ trả.
- Nè... Hay là để tôi.
- Nghĩ tôi là cái gì? Đi chơi để con gái trả tiền hả?

Vương Khang lấy tiền ra trả rồi kéo Nhã Trúc đi. Cả hai quanh quẩn vòng vòng rồi lại đèo nhau ra đường phố xinh đẹp. Chạy quanh con đường Đồng Khởi rồi lại đến những nơi nhộn nhịp như Parkson hay Diamond Plaza, những nơi tạm trú yêu thích của Nhã Trúc. Không biết tại sao Vương Khang lại chỉ im lặng đi theo mà không cằn nhằn còn trong khi đó Nhã Trúc cũng chỉ đi xem và chỉ mua duy nhất một thứ. Đó là chiếc cravat màu đen. Cô tặng cho Vương Khang khi cả hai cùng rời trung tâm mua sắm và đi ăn tối. Vương Khang mở to mắt nhìn Nhã Trúc:
- Anh thắt cravat rẻ tiền ngoài chợ trời à? Không hợp thời trang chút nào.
- Sao lại tặng cho tôi thế?
- Xem như cảm ơn anh đã mấy lần cho tôi tá túc.
- Sao? Cô lại sắp phải đi à?

Nhã Trúc không trả lời, cô chỉ tiếp tục ăn. Khang nhớ đến lời của Kỳ Tuấn, đúng là những sự đột ngột từ phụ nữ tức là sắp cho ta những bất ngờ. Anh hồi hộp và có một chút lo lắng vì không biết đó là gì. Đến đoạn đường gần cách nhà của Nhã Trúc, cô đề nghị dắt bộ. Vương Khang hỏi:
- Có phải cô lại sắp phải đi?
- Thật ra lần này tôi về là có lí do để làm như vậy.
- Cô có gì muốn nói với tôi phải không?
- Anh thấy đó. Ở Việt Nam cuộc sống rất đẹp, vui vẻ và yên bình phải không?
- Tôi không hiểu.
- Con gái Việt Nam cũng dễ chịu hơn con gái Hong Kong nhiều.
- Trúc, cô đang định nói tới điều gì vậy?

Nhã Trúc im lặng một hồi, cô không bước đi nữa. Cô chỉ nói câu rất nhỏ:
- Khang à, chúng ta dừng lại ở đây đi!
- Tức là ...
- Thực sự anh không cần phải gửi cho tôi những e-mail, những lời hứa hẹn giống như tôi cần phải cho anh một vị trí trong lòng. Tôi không phải muốn từ chối nhưng nó khiến tôi cảm thấy giống như tôi đang phải là một cái gì đó của anh. Tôi nghĩ tôi không muốn như vậy.
- Tôi chỉ nghĩ đó là một sự quan tâm cần thiết đến người mà tôi có tình cảm mà thôi.
- Anh có biết chúng ta khác nhau rất nhiều không? Anh nghĩ anh có thể cho tôi được gì chứ?
- Bất cứ gì em muốn.
- Cái đó chỉ là lời nói. Hành động được không mới là một chuyện. Anh có đủ tiền để tôi có thể đưa tôi đi bất cứ nơi nào tôi chỉ trên bản đồ thế giới, tôi có thể chọn bất cứ thứ nào trong Parkson? Hay chỉ là ngắm nhìn. Đi với anh chỉ toàn nhìn và tưởng tượng mơ về một viễn cảnh đẹp đẽ nào xa xôi ở tương lai.
- Nghĩa là tôi làm mọi thứ cũng không thể gọt bỏ cái nhân cách nghèo của tôi để đến với cô chứ gì.
- Tôi không muốn chờ đợi.
- Được rồi. Như thế là quá đủ rồi.
- Có những thứ có thể giành được phần thắng nhưng chúng ta sẽ không bao giờ thắng được thời gian. Tôi không muốn khi mà tuổi xuân tôi qua đi thì anh mới thực hiện được lời hứa đó.
- Không yêu là không yêu. Không cần nói nhiều như vậy đâu.
- Đừng chờ tôi nữa. Tôi không mang lại hạnh phúc cho anh đâu.
- Đừng nói gì nữa hết. Đừng biện minh cho hành động vừa bóp nát 1 niềm tin của cô.

Vương Khang bỏ chạy như một tên điên vừa bị kích động. Nhã Trúc thì làm như thế vì cô không xác định rõ cảm giác của mình dành cho Vương Khang là như thế nào. Cô cũng không chắc mình có thể đến được với anh hay không. Hay là những mặc cảm trong quá khứ đã biến Trúc trở thành một cô gái khó ưa như vậy. Trúc biết Khang yêu mình nhưng cô từ chối anh là một mặt, mặt khác cô muốn Khang hãy tập trung cho sự nghiệp mà quên đi tình cảm anh dành cho mình. Trúc cũng muốn tập trung cho chuyện học hành ở Hong Kong và không vướng bận gì ở nơi này nữa. Cô chỉ lặng im và đi bộ về nhà. Thở phào với những nỗi niềm đã đè nén suốt bấy lâu.

Minh Thư bỏ đi trong khi Kỳ Tuấn thì đứng thẩn thờ ở đó nhìn theo. Không hiểu tại sao cô lại nhạy cảm với tất cả những gì Kỳ Tuấn đang làm mặc dù cô đã xác định cô chẳng còn động lực nào để trả thù Kỳ Tuấn nữa. Nhưng dường như giữa họ không đơn giản cách ngăn nhau chỉ bởi một mối thù. Đến đêm, Thư không tài nào ngủ được, cô cứ trằn trọc mãi khi hễ nhắm mắt lại là gương mặt với biết bao nhiêu là thành ý của Kỳ Tuấn bị cô gạt phăng. Thư không hiểu vì sao mình lại làm như thế. Tước đi hi vọng và thành ý của ai đó không phải là một thói quen của Thư. Cô không quen trở thành một con người như vậy. Tuy nhiên, với việc quá tin yêu vào mối tình với Trình Can đã tôi luyện một Minh Thư khác ngày xưa rất nhiều. Khác với những ngày xưa, khi mà, Thư mới bắt đầu biết yêu...

Kỳ Tuấn đi tìm Phương Dung và Đàm Phúc, Kỳ Tuấn kể lại mọi chuyện. Phương Dung nói:
- Sao vậy? Nhiệt tình tới nỗi chạy tới đây giải quyết bầu tâm sự à?
- Cô nói gì lạ vậy? Diễn kịch thì phải diễn cho tốt vào. Không chinh phục được cô ta thì làm cô ta đau khổ bằng cách nào? Phải nói tình địch của cô có trái tim sắc đá thật. Đặc biệt là cô ta thù dai hết nói luôn.
- Vậy cậu vẫn chưa làm gì được cô ta?
- Làm gì? Phải hầu hạ suốt đó chứ. Chỉ có điều... cô ta quá chặt lòng.
- Cậu có chắc cậu sẽ hoàn thành tốt việc này từ đầu tới cuối mà không chút ngã lòng với cô ta chứ.
- Tôi vẫn sẽ làm việc đó nếu cô vẫn mập mờ vài cái chết của đại ca với hai chúng tôi. Tại sao cô lại không cho chúng tôi biết toàn bộ sự thật?
- Sự thật nơi cuối con đường.

Phương Dung đứng dậy và bước đi. Cô nói:
- Sẵn đây, có 2 việc tôi muốn anh biết. Một là có nguồn tin ông Minh sẽ ngầm chọn người thay thế Minh Thư trong thời gian cô ta nghỉ hộ sản.
- Đó là việc sớm muộn gì cũng xảy ra.
- Tác động làm sao mà để tôi hoặc anh ngồi vào chiếc ghế đó. Và cố thuyết phục bằng cách nào cô ta rời khỏi chiếc ghế này luôn đi.
- Còn việc còn lại?
- Tôi và Âu Trình Can đã chính thức là một cặp. Đừng phá rối và quấy nhiễu nữa. Hai người nên giảm bớt sinh sự lại với nhau đi.
- Cái gì? Thiệt hay chơi?
- Tùy cậu nghĩ thôi.

Luôn là Phương Dung bỏ đi trước, muốn đổi bầu không khí, Đàm Phúc và Kỳ Tuấn đi bộ hóng gió. Đàm Phúc hỏi:
- Cậu có chắc cậu sẽ làm được?
- Làm gì?
- Dặn lòng không được yêu Minh Thư.
- Tại sao ai cũng nghĩ việc đó là quá khó với tớ vậy?
- Vì cậu đã từng gặp thất bại quá lớn với Phương My. Và cô ấy đang trở về. Cậu rất dễ để yêu một người Kỳ Tuấn ạ! Tớ e rằng cậu đã có Minh Thư trong lòng ngay từ những phút đầu cô ấy đến với cuộc đời cậu rồi.

Kỳ Tuấn có hơi rượu, anh lái xe ngang siêu thị mà lúc sáng anh và Thư đã đi cùng. Tuấn tạt xe vào và đi lại nơi đó, chiếc xe đẩy màu đen đã được bán. Chỉ còn lại chiếc xe đẩy màu xanh, Kỳ Tuấn nói:
- Tôi mua chiếc xe đẩy này.

Lúc anh bước ra, cô bán hàng hỏi:
- Anh gì ơi, có phải lúc sáng vợ anh đã mua hàng ở đây?
- Phải. Nhưng cô ấy chưa chọn món nào hết.
- Cô ấy đã nhờ tôi chọn. Khi tôi quay ra thì cô ấy đã bỏ đi. Chắc bây giờ anh quay lại lấy phải không?
- Vậy... cô gói lại cho tôi.

Sau khi thanh toán xong và chở số hàng về tới nhà, Kỳ Tuấn khệ nệ bưng vào phòng dành cho em bé sau này vẫn còn được bỏ trống. Sau đó, Tuấn nhẹ nhàng đẩy cửa vào phòng của Thư. Anh nhẹ nhàng đặt mớ đầm bầu vào tủ áo của cô. Tuấn nhìn Thư đang ngủ, cô có vẻ đã ngủ say nên không phát hiện anh vào. Anh thở dài:
- Tại sao anh vẫn không thể nổi giận với em? Có phải anh đã yêu em rồi không? Ai có thể cho anh biết thật ra em có liên quan thế nào tới cái chết của đại ca vậy, mẹ của con anh?



Chap 40:

Một ngày mới bắt đầu tại tòa soạn “Người thời thượng”, ai nấy cũng đều đang cắm cúi làm việc cố tránh ánh mắt dò xét từ Minh Thư. Không hiểu cô nhìn gì mà nhìn suốt từ lúc mới vào tới giờ. Thư thì đang đau đầu chọn người thay thế mình. Nhìn quanh quẩn cũng chỉ là mấy gương mặt đó, một Phương Dung có phong cách làm việc khá đỉnh nhưng lại luôn hành động theo cảm tính mà không cần lý do, một Thái Kỳ Tuấn được đông đảo mọi người ủng hộ nhưng lại không xem công việc ra gì, làm lãnh đạo có nước múc cháo mà ăn, nhưng nếu chọn Đỗ Vương Khang thì mọi chuyện xem ra không ổn, anh là người mới, thiếu kinh nghiệm, tuy thái độ làm việc của Vương Khang làm Thư ưng ý nhất nhưng nếu chọn anh cô sẽ vấp phải sự phản đối của làn sóng dư luận. Nhưng thật ra, Vương Khang chính là người Minh Thư cảm thấy yên tâm giao công việc nhất. Chọn ai đây?

Thư thở dài, cô chợt cảm thấy trong người hơi lạ. Thư mỉm cười đặt tay lên bụng, em bé đang đạp cô. Dạo này cứ xuất hiện liên tục, điều đó làm Thư cảm thấy hạnh phúc. Giờ nghỉ trưa, thông thường Kỳ Tuấn vẫn là một ngôi sao ở dưới canteen ngay cả trước lẫn sau khi kết hôn, độ hot của anh vẫn không hề giảm. Nhưng hôm nay, Minh Thư vừa chuẩn bị ra ngoài thì thấy Kỳ Tuấn cũng lái xe đi. Thật lạ, trông anh có vẻ hấp tấp lắm...

- Anh thích chỗ này không?
- Cũng được. Mát mẻ!
- Có biết vì sao tôi lại mời anh ăn món này không?
- Cũng là gà rán thôi mà.
- Nhưng đây là món ngày xưa anh rất thích.
- Tôi không nhớ là ngày xưa mình thích gà rán.
- Vì những lúc đó, tôi là người dắt anh đi ăn.

Kỳ Tuấn im lặng và ăn lại món ăn tưởng chừng rất dân dã, tầm thường này. Món ăn chìm luôn theo ký ức tất cả những ngày Phương My ra đi. Điều làm Kỳ Tuấn nhớ mãi, chính là cách Phương My dỗ anh dứt khóc, nhờ cái đùi gà to tướng này đây. Tuấn vẫn nhớ rất rõ cái hành động mà anh đã làm sao khi nín và ăn hết cái đùa gà, một hành động có lẽ khi lớn lên sẽ nghĩ là một hành động cảm ơn. Nhưng ngày đó, Tuấn đã làm như thế bởi vì Phương My như một thiên thần đều cứu Tuấn khỏi chìm sâu vào nỗi cô đơn đáng sợ kia. Tuấn càng ăn càng nhớ lại những ký ức đẹp về mối tình thơ tuy ngắn ngủi nhưng rất tuyệt vời ấy...
- Thật ra, tôi chưa bao giờ quên cái điều anh đã làm sau khi ăn hết cái đùi gà cách đây nhiều năm. Điều đó là một hồi ức tuyệt vời.
- Nhưng cũng chỉ là hồi ức thôi.
- Thời gian có thể làm chúng ta lớn lên, thay đổi hình hài ngày xưa, bây giờ anh không còn là một cậu bé hay khóc học dưới tôi hai lớp. Anh đã cao lớn phổng phao, là một người đàn ông thực sự.
- Nhưng không thể quay lại ngày xưa...
- Món ăn đó, người xưa đây, tại sao cậu không thể thực hiện lại hành động kia khi mà cậu đã ăn hết cái đùi gà rồi.

Trời nắng có vẻ không tốt lắm để đi dạo, Thư ngồi một mình trong quán café. Cô nhìn ly cappuccino mãi nhưng rồi lại nhớ rằng mình không nên uống quá nhiều thứ này, có thể nói trước đây Thư đã quen miệng với café buổi sáng, khi buồn và khi có tâm sự. Còn bây giờ, cô cũng chỉ mỉm cười gọi một ly thức uống quen thuộc chỉ để nghe mùi hương còn cô chỉ uống nước cam hay nước lọc mà thôi. Bỗng, có hai người lạ mặt xuất hiện:
- Bà chủ cần gặp cô.
- Bà chủ của các người là ai?
- Là mẹ chồng của cô, thưa cô chủ!

Minh Thư theo hai người mà bà Kim sai tới, nhưng trong lúc cô đang chuẩn bị lên xe thì cô thấy chiếc Lamborghini quen thuộc mà Kỳ Tuấn vẫn lái. Nhưng có vẻ nhưng bên cạnh anh còn có một người con gái khác. Cũng có gì lạ, dù sao Tuấn và Thư cũng chỉ là cặp vợ chồng hạnh phúc ngoài xã hội thôi kia mà. Thư đến chỗ gặp bà Kim, bà chờ cô với một bữa ăn khá đầy đủ trên một nhà hàng nổi mát lộng gió. Thư lễ phép:
- Con chào mẹ.
- Con ngồi xuống đi.
- Sao mẹ gọi con đường đột vậy ạ?
- Tính ra từ lúc con trở thành con dâu của mẹ tới giờ, con và mẹ vẫn chưa có lần nào ngồi với nhau như thế này?
- Dạ. Con mời mẹ dùng bữa.
- Con cứ tự nhiên. Con đang mang thai nên ăn nhiều một chút. Mẹ có gọi nhiều thức ăn bổ dưỡng cho con.
- Nhìn mẹ nghiêm nghị thế mà cũng cưng chiều con dâu nhiều quá. Mẹ không sợ con trai mẹ ghen sao?
- Mẹ thương con thì cũng là tốt cho con của nó thôi. Mà con có siêu âm là con trai hay con gái chưa?
- Dạ, nếu mẹ muốn thì lần tới con sẽ hỏi giới tính em bé. Nhưng con muốn để tới sinh hãy biết. Con thích như vậy hơn.
- Con không nên quá căng thẳng. Dù Kỳ Tuấn là con trai duy nhất của mẹ, nhưng mẹ cũng không quan trọng chuyện cháu nội sẽ là gái hay trai đâu. Đối với mẹ, cháu nào cũng được. Thằng Kỳ Tuấn chịu lập gia đình, có con là mẹ mãn nguyện rồi.
- Dạ.
- Nó chăm sóc con tốt chứ?
- Anh ấy hay mua đồ ăn cho con, lại rất chăm đẩy xe ở siêu thị mua đồ cho em bé. Con nghĩ anh ấy sẽ là một ông bố tốt của em bé trong bụng con sau này.
- Làm ông bố tốt vẫn chưa đủ, còn phải làm ông chồng tốt cho con nữa chứ.
- Mẹ phải tin con trai mẹ chứ. Anh ấy ...

Minh Thư vừa ngước lên nhìn bàn phía đối diện ở cuối góc phòng, thật không thể tin được Kỳ Tuấn đang ôm ấp, vuốt ve một cô gái. Thư cố không để bà Kim quay lại nhìn và cố tình lãng sang chuyện khác:
- Con đang nói sao lại ấp úng thế?
- Anh ấy... Con nghĩ là anh ấy đang ... con ...
- Minh Thư, con làm sao thế?
- Mẹ à con no rồi, thôi mình về nha mẹ.
- Sao gấp vậy con?

Minh Thư vội vàng đứng dậy, trong khi đó Kỳ Tuấn còn đang huýt sáo boa cho anh chàng phục vụ bàn rồi đứng dậy đồng loại với bà Kim. Anh chàng ngỡ ngàng nhìn, bà Kim thì cũng vui mừng khi trông thấy con trai nhưng rồi lại nổi giận khi cô gái kia bước theo sau anh. Điều làm Thư bối rối hơn chính là Phương My, cô gái đang nắm tay Kỳ Tuấn. Thấy vậy, anh chàng vội bỏ tay Phương My ra. Bà Kim tức giận:
- Con đang làm gì vậy?
- Mẹ, chúng ta rời khỏi đây đi.
- Mới cưới vợ đã đi ngoại tình. Con xử sự vậy đó hả?
- Con sẽ giải thích với mẹ, nhưng mà không phải ở đây.
- Khỏi giải thích với mẹ, giải thích với vợ con kìa.

Minh Thư định quay gót bỏ về nhưng Kỳ Tuấn đã nhanh chóng níu tay cô lại:
- Thư, Thư à ...
- Buông tôi ra.
- Em luôn biết anh nắm được tay em là không bao giờ buông ra kia mà.

Thư không hiểu cảm xúc của cô là gì khi thấy cảnh đó. Nếu là một người vợ có tràn đầy tình thương yêu cho chồng, cô hoặc sẽ nổi nóng hoặc sẽ đau trổ bởi bắt quả tang cảnh chồng ngoại tình. Nhưng, cô đã cho Kỳ Tuấn cái thứ tình cảm ấy bao giờ đâu mà bây giờ lại nổi giận khi anh tay trong tay bên người phụ nữ khác. Nhưng sao Thư lại cảm thấy lồng ngực thật nhói. Thư không yêu Kỳ Tuấn nhưng cô thù ghét cái cách anh phản bội. Cô thù hận mọi sự phản bội. Cô nhìn bà Kim, đang tức giận và nhục mặt vì cậu con trai hành xử như thế trước mặt mọi người. Và Thư đã chọn cách, im lặng, mỉm cười nhìn Kỳ Tuấn và bước ngược trở lại nắm lấy tay Phương My niềm nở:
- Không sao đâu mẹ. Đây là giáo viên hướng dẫn tụi con cách chăm sóc em bé. Mẹ biết đó, anh Tuấn luôn muốn làm người cha số 1 kia mà. Chắc họ bàn với nhau một số điều anh Tuấn chưa hiểu, mẹ đừng hiểu lầm anh Tuấn.
- Chào bà, tôi là Phương My.
- Con trai tôi dù sao cũng đã có vợ, nếu có thắc mắc gì thì cô hãy tìm nơi nào dễ chấp nhận một tí. Tôi cũng không thích cách xã giao phương Tây của cô đâu.
- Mẹ đừng nói như thế chứ ạ! Dù sao con với cô ấy cũng là bạn gái cũ của con mà.
- Con còn dám vỗ mặt xưng tên nữa đó ư? Không biết gượng mặt là gì. Mẹ nghĩ tối nay con cũng chẳng cần thiết phải về nhà đâu. Mẹ mất mặt vì con.

Phương My nhìn bà Kim bỏ đi, cô khá bối rối và quay sang nhìn Minh Thư:
- Xin lỗi cô, tôi chỉ...
- Có gì mà phải xin lỗi chứ. Tôi không để bụng chuyện cỏn con ấy đâu. Thôi, hai người cứ tiếp tục. Tôi có việc phải về trước.

Minh Thư một mực bỏ ra về. Cô còn đi ngang mặt Kỳ Tuấn cô chạm vào vai anh một cái thật mạnh, Kỳ Tuấn chỉ nhìn mà không chạy theo năn nỉ hay xin lỗi lấy một lời. Phương My hối thúc:
- Vợ anh nổi giận rồi kìa!
- Không sao. Thế cũng dễ giải hơn. Đối với cô ấy, tôi đâu có là gì đâu.
- Cũng nên nói lời nào đi chứ.
- Nếu cô ấy chịu nghe thì đã cô đã không được đỡ đạn trước cơn thịnh nộ của mẹ tôi. Thôi, chuyện gia đình thôi mà. Cô không hiểu đâu. Để tôi đưa cô về nhé!

-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.movigame.wap.sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.movigame.wap.sh – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------

Kỳ Tuấn vẫn như thế, chưa bao giờ anh không chơi đẹp với phái yếu, dù biết khó mà thoát khỏi cơn thịnh nộ của Thư nhưng Tuấn vẫn cứ bình thản. Thư trở về tòa soạn, cô nhốt mình ở trong phòng làm việc suốt. Cô cố làm việc, làm việc và làm việc để quên hết những chuyện lúc trưa đã thấy. Điều đó thật không hay chút nào. Thư không muốn nó xảy ra bởi vì Kỳ Tuấn không đáng để cô phải tức giận. Nhưng Thư không thể phủ nhận rằng cô cứ bị chuyện đó ám ảnh suốt. Chồng ngoại tình với giáo viên của cả hai sao? Điều đó thật là nực cười nếu cả cái tòa soạn này biết thì ai cũng cười vào mặt cô. Làm thế nào để toàn diện mọi thứ? Đường tình lận đận của Thư biết bao giờ mới đến được lối đi bằng phẳng. Một đại lộ phẳng lặng trải đầy hoa hồng dành cho Thư. Điều đó sao lại xa quá vậy. Cô mệt mỏi tựa đầu vào ghế lặng lẽ trút hơi thở nặng nề.

Kỳ Tuấn về nhà rất đúng giờ, nhưng đêm nay, anh lại là người ngồi chờ Thư. Đồng hồ đã điểm 12 tiếng, đã qua một ngày mới. Thế mà bóng dáng cô vợ yêu vẫn chưa quay về. Tuấn đã bắt đầu sốt ruột nhưng anh biết bây giờ có xuất hiện nơi Thư muốn đến thì cũng chỉ làm cô thêm nổi điên. Ai cũng vậy kia mà. Thư cũng là vợ Tuấn, anh nghĩ chắc cô cũng biết ghen tuông và giận dỗi người chồng khi phát hiện anh ta đi với một cô gái khác.

Cửa mở...
Thư bước vào với vẻ mặt mệt nhoài, cô đang cởi giày, Kỳ Tuấn chạy ra:
- Em về rồi đó hả?
- Thấy không biết sao còn hỏi.
- Anh đã chuẩn bị bữa tối. Giờ chúng ta có thể bắt đầu.
- Có bao giờ ăn chung không mà chuẩn bị?
- Nhưng hôm nay anh nghĩ cần phải có, bởi vì anh cần giải thích.
- Vì sao?
- Chuyện buổi trưa.
- Anh lầm rồi Thái Kỳ Tuấn.

Minh Thư đẩy Kỳ Tuấn ra, như cố để hai người gia tăng thêm khoảng cách. Minh Thư nói:
- Khoảng cách này là được rồi. Tốt nhất từ nay về sau anh và tôi nên như thế đi. Tôi không muốn dính dáng đến bất cứ thứ gì liên quan đến anh. Chuyện của anh tôi không quan tâm và tôi cũng không cần nghe anh giải thích. Tôi không muốn để anh ngộ nhận hoặc tưởng tượng thêm điều gì khác, anh hãy nhớ, tôi đến với cuộc hôn nhân này không có gì ngoài động cơ muốn đi ngược lại quy luật, tôi muốn mang đến đau khổ cho người gắn mác là chồng tôi. Thế nên tôi chả có cớ gì để mà đau khổ hay tức giận hay hờn ghen gì hết. Hơn nữa ...

Minh Thư dừng lại một chút rồi nói:
- Anh không đủ tư cách để làm tôi ghen với bất cứ người phụ nữ nào của anh.

Minh Thư nhìn Kỳ Tuấn, anh chàng chỉ mỉm cười và đáp:
- Em có tin là em không nhận ra những lời nói sắt đá và vô tình kia của em không thể làm anh đau đớn chút nào mà ngược lại còn làm anh vui mừng vì những lời đó giống lời ghen tuông hơn hay không? Nhưng em à, anh không cưới em chỉ để chịu đựng em. Anh làm như thế vì anh muốn gạt qua mọi thứ. Anh có thể bỏ qua hết cho em để chúng ta cùng xây tổ ấm cho đứa con sắp chào đời. Thái Kỳ Tuấn này chỉ biết yêu phụ nữ chứ chưa biết cách hại phụ nữ. Đây là lần cuối cùng anh cảnh cáo em, đừng bắt anh đi trái với quy luật của anh!

Trước khi Minh Thư bỏ vô phòng, Kỳ Tuấn còn nói:
- Phụ nữ luôn có những kế hoạch trả thù thâm sâu, sắc sảo hay cay độc hơn cách đàn ông trả thù nhưng xin em hãy nhớ, ở trên đời này, đàn ông mới là người làm vỡ trái tim phụ nữ nhiều hơn. Em cứ tiếp tục làm như thế sẽ không có lợi gì cho em đâu.

Đèn ngủ hôm nay ánh lên muộn hơn, vẫn là kẻ sofa người trong phòng. Nhưng cả hai đều không thể nào yên tâm mà nhắm mắt ngủ. Kỳ Tuấn thì đang gậm nhắm nỗi đau xé lòng từ những lời nói còn sắt hơn những con dao cứa vào trái tim anh. Minh Thư lạnh lùng và vô tình một cách thật đáng sợ. Tuấn không nghĩ rằng anh lại đau nhiều như thế vì một người con gái. Còn Minh Thư, cô cũng đã bắt đầu cảm nhận được lời nói nơi phía con tim, cô không quá mạnh mẽ như bề ngoài và khi chỉ còn lại một mình, cô chỉ muốn khóc thật to đôi khi chỉ với những nỗi niềm không thể chia sẻ cho ai. Tại sao Thư lại nhớ mãi cái cảm giác bắt gặp Kỳ Tuấn hôn Phương My? Con người đó có đáng để Thư mất nhiều thời gian thế không? Thật lãng phí! Điều đó còn khó chịu hơn cả những lúc bị nghén thai. Thư tức tối đến uất nghẹn vì cố kiềm chế. Nhưng! Không được khóc! Cô không cho phép mình khóc! Thư phải tôi luyện cho mình một thứ cảm xúc cứng như đá, lạnh như băng và sắc như đao kiếm. Để sự quyến rũ từ cô có thể chiếm được tình cảm của bất cứ đối tượng nào cô muốn để rồi dùng thứ cảm xúc sắt đá kia cứa từng nhát kiếm vô tình vào con người ấy.



Chap 41:

- Chào!
- Còn ngái ngủ hả bạn?
- Ừ.
- Để tớ qua, tớ và cậu đi ăn sáng.
- Sao hôm nay lại có hứng thú rủ tớ đi ăn vậy?
- Thì tớ đang qua đó. Thay quần áo nhanh lên đi!

Minh Thư vệ sinh cá nhân nhanh gọn rồi mở tủ chọn bộ đầm ưng ý mặc. Cô thấy cái túi hơi lạ đặt phía dưới, Thư nhớ đây chính là tên shop trong siêu thị cô đã chọn mấy kiểu đầm bầu. Rõ ràng hôm ấy cô chưa lấy về. Thư ngẫm nghĩ một chút rồi cô lại tình cờ đi ngang phòng đối diện, có vài thùng sơn và trên tường thì có vài vết sơn qua loa. Đây là phòng dành cho bé yêu sau khi lớn lên. Thư trông thấy chiếc xe đẩy mà Kỳ Tuấn đã chọn, lẽ nào anh đã quay lại đó?

Nhưng chuyện hôm qua vẫn còn đọng lại, Minh Thư đem túi đồ ra và quăng vào người Kỳ Tuấn:
- Anh giở trò gì thế?
- Cái gì nữa ?
Kỳ Tuấn gãi đầu ngồi bật dậy, anh dụi mắt giọng vẫn còn ngái ngủ:
- Mới sáng sớm cô lên cơn điên gì vậy?
- Tôi không có mượn anh chơi trò bao đồng này nhé. Ai đặt thứ đó vào tủ quần áo của tôi?

Kỳ Tuấn nhìn thấy túi đầm bầu, anh chàng bĩu môi:
- Ra là thế! Không đẹp, không vừa hay là không thích?
- Tôi sẽ không mặc đồ không phải tôi mua.
- Cũng vậy thôi mà. Sao cũng được. Đối với tôi chả là cái gì hết, cô quăng lại đây thì tôi cũng chẳng mặc được đâu. Sẵn tiện xuống quăng dưới sọt rác dưới tầng trệt đi.
- Lần sau đừng có làm mấy chuyện điên rồ này nữa.
- Cô cho làm vậy là hay thì cứ việc. Hôn nhân không tình yêu thì tốt hơn hết cũng giữ thái độ với đứa nhỏ. Nó nghe hết, biết hết đó.
- Anh tỏ ra am hiểu bao giờ vậy? Qua cô giáo Phương My, người tình cũ của anh à? Cô ta có vẻ quan tâm đến học trò như anh nhiều đấy.
- Cô thích nói gì thì tùy cô. Đứa trẻ đang ở trong bụng cô không có nghĩa là tôi không có phần. Tôi đang nhường nhịn cô, tất cả là vì con của tôi thôi.
- Anh muốn làm thì anh làm. Tôi cản được anh sao? Anh thích cái trò dọa nạt người khác quá hả?
- Cô ...

Minh Thư ra khỏi nhà khi đồng hồ chỉ mới chỉ kim ngắn số 7. Kỳ Tuấn thì vẫn tiếp tục ngủ. Thư đùng đùng đem xuống định bỏ vào thùng rác,...
<<1 ... 1920212223 ... 39>>
Đến Trang
Tags: Truyện, hay, Kế, hoạch, làm, bố, Góc, đọc, truyện
Game hay tuyển chọn
PokeZoo PokeZoo
Trở thành Poke Master cùng những chiến binh Poké cưng chinh phục những thử thách chông gai.
Load: 0.002181s
U-ON
Nhấn vào đây để đi tiếp..>>
C-STAT
Trình duyệt web cực nhanh cho di động miễn phí !