Chiến Thần Online Chiến Thần Online
Game hạng nặng, đồ họa khủng. Đánh quái, làm nhiêm vụ, cày level.
wap tai game mien phi, game cho dien thoai, game android, game iphone, game java, game mien phi, tai game dien thoai mien phi
Home | Online | Offline | Ứng dụng | Android | Phim 3GP | Truyện | Wapmaster | Upload | Admin
Kế hoạch làm bố - 13| Truyện hay | movigame.wap.sh
Trang chủ > Góc đọc truyện > Truyện hay > Kế hoạch làm bố

Kế hoạch làm bố

Xem: XtCAT -:- 404
80s toys - Atari. I still have
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 52706985
Visits Today: 161583
This Week: 554785
This Month: 4701431

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


ìn hai đứa con ngồi hai bên. Nhã Trúc thì vẫn đang dụi mắt vì say ngủ còn Trình Can thì vẫn trở về cái chất ban đầu, công việc là số 1, cứ ngồi lướt web mãi. Ông Minh nói:
- Hai con có xem đây là bữa ăn gia đình không vậy?
- Chuyện gì ạ?
- Đề nghị hai đứa tập trung vào.
- It’s okay!
Nhã Trúc cười dí dỏm:
- Anh hai nói lại được câu đó tức là đã trở lại bình thường rồi.
- Anh lúc nào mà chả bình thường hả cô em?
- Mấy ngày nay anh trú ở khách sạn nào thế? Em có ghé tìm anh mấy lần mà anh có ở nhà đâu. Điện thoại cũng tắt nguồn suốt.
Trình Can hơi rối, anh chàng gãi đầu:
- Ừ thì... Anh đi đây đó cho khuây khỏa. Giờ thì ổn rồi.
- Nhưng mà là đi đâu? Em cũng đang cần chỗ để khuây khỏa đây này.
- Em và cậu ký giả có chuyện à? Sao lại cần chỗ khuây khỏa nhỉ?
- Anh này, đừng chọc em.
Nhã Trúc đỏ mặt, Trình Can thì cười đùa trông như có vẻ anh chàng đã ổn. Ông Minh nói:
- Con không sao chứ?
- Bình thường mà ba.
- Phải học cách đối mặt với sự việc, đừng hở tí là leo lên xe và nhấn ga coi thường mạng sống như ngày hôm đó.
- Con biết thưa ba. Con sẽ rút kinh nghiệm.
- Bộ anh định bị gái bỏ lần hai mới chịu sao?
- Ranh con!
Nhã Trúc cười vui vẻ, ông Minh nói tiếp:
- Minh Thư đã xin nghỉ phép dài hạn, giữa hai đứa có chuyện gì thì ba không muốn hỏi nhiều nhưng tại sao hôm đó con lại quay sang trách móc Kỳ Tuấn giữa đám đông thiên hạ như vậy? Có mặt mẹ nó ở đó nữa. Con làm mất mặt cả hai gia đình ta. Giờ ngoài kia đang đồn ầm lên chuyện con và thằng Tuấn vì phụ nữ mà trở mặt nhau kìa. Cho ba một lời giải thích đi chứ?
- Ba đã nói là chuyện của con ba không muốn dính líu kia mà.
- Ba hỏi chuyện của con và thằng Tuấn.
- Nó luôn là kẻ phá hoại. Ba quen 6 câu đó hả ba?
- Ba không muốn chúng ta cãi nhau, nhưng tại sao chúng ta lại cứ phải rống cổ lên mà cãi nếu Kỳ Tuấn xuất hiện trong câu chuyện của chúng ta.
- Bây giờ con nói rõ cho ba biết, con không hiểu hết nguyên nhân Minh Thư từ hôn với con, nhưng con biết là một phần nó nhúng tay vào đó. Con chắc chắn với ba đấy!
- Thế thì con định làm gì? Định trả đũa và gieo thù hận cho nhau suốt cuộc đời à?
- Ba dạy con cách phải nhường nhịn. Con biết đó là một bài học hay nhưng con không đời nào nhường nhịn thằng đó. Con hứa sẽ trả lại cho nó hậu quả nếu con biết thực sự nguyên nhân.
- Con bé Minh Thư từ hôn, nếu có chăng một phần là vì Kỳ Tuấn thì con cũng nên suy ra phần còn lại là con không đủ bản lĩnh giữ lấy mối quan hệ đó, tình yêu mà có bền chặt, vĩnh cửu đến đâu thì không có bất cứ sự phá hoại nào ngăn cấm đâu con trai.
- Như ba với mẹ đó ư?
- Con lớn rồi đấy Trình Can, nói năng đàng hoàng một tí đi!
- Con hiểu sao thì nói vậy thôi. Mình tiếp tục bữa cơm này đi.
Cả hai bắt đầu dịu lại thì Nhã Trúc mới lên tiếng:
- Ba và anh hai, con có chuyện muốn nói!
- Nói đi, hôm nay bày đặt nhỏ nhẹ nữa hả?
Trình Can uống chút nước rồi bĩu môi trêu chọc. Nhã Trúc khá trịnh trọng và nói:
- Con vẫn còn bảo lưu kết quả học tập ở Hong Kong.
- Rồi sao?
- Con vẫn còn 1 năm học cao đẳng.
- Thiết kế thời trang của con đó hả?
- Vâng. Con nghĩ con sẽ quay về và tiếp tục học. Cho tới lúc tốt nghiệp!
- Ngoan vậy ta! Anh có nghe nhầm không?
- Em không muốn vào công ty của anh hai theo diện anh em đâu. Em sẽ vào bằng thực lực của mình.
- Thế thì tốt. Anh đồng tình.
Ông Minh hơi dịu giọng:
- Con sẽ về Việt Nam khi học xong chứ?
- Có lẽ.
- Cho ba một cái gì đó chắc chắn đi.
- Con sẽ về thăm ba và anh thường xuyên.
- Bao giờ con đi?
- Nhanh thôi ạ. Con sẽ cho mọi người cơ hội tiễn ra sân bay mà.
- Cái này giống chạy trốn tình yêu quá!
Trình Can dí dỏm cười, còn Nhã Trúc thì chỉ tủm tỉm và tiếp tục ăn, bữa ăn được kết thúc trong vui vẻ mà không còn nhiều tiếng cãi cọ...

-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.movigame.wap.sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.movigame.wap.sh – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------

Kỳ Tuấn đọc tin nhắn, anh chàng lái xe đến chỗ hẹn và trông thấy Vương Khang đang ở đó. Vỗ vai anh chàng công tử bột, Kỳ Tuấn dè bĩu:
- Sao? Tôi đúng quá hả?
- Ừ. Kết quả không sai tí nào. Tôi thất bại ê chề. Tôi phải chung độ.
- Đã cá gì đâu mà chung. Dẹp lấy tiền mà chuẩn bị kế hoạch chinh phục lần hai đi.
- Giữa tôi và cô ấy đã khơi lại vết nứt quá sâu rồi.
- Chuyện gì?
- Tôi thù nhất con gái đụng đến chuyện phân giai cấp. Tôi sẽ không bao giờ yêu loại con gái phân biệt giai tầng trong xã hội. Không đời nào đâu!
- Sao lại quá đề cao tự trọng của cậu như thế? Nó đâu có lợi ích gì?
- Vì tôi là đàn ông. Đàn ông mà không có lòng tự trọng thì sống làm gì nữa? Biết viết chữ nhục thế nào không?
- Đôi khi tự trọng quá thì quay lại mình chẳng có gì. Nếu cậu quá đề cao chữ nhục thì làm gì có câu lùi một bước tiến hai bước chứ.
- Tôi không phải là anh. Anh chịu đựng sĩ nhục quá tuyệt vời.
- Như cậu thấy đấy, nếu tôi không chịu đựng sĩ nhục vài lần như vậy thì đâu có những kết quả mà tôi muốn đạt được.
- Anh cho rằng sếp hủy hôn là vì anh?
- Tại sao không?
- Giỏi thật. Tôi cứ tưởng ngày hôm đó con trai của chủ tịch quá khích nên lao vào anh, nào ngờ anh ta có cơ sở làm như vậy.
- Tôi không nói ra thành quả của tôi để dạy cậu làm một việc gì đó. Vì chúng ta không giống nhau, nhưng tôi vẽ cho cậu một con đường tắt, tức là tôi muốn cậu tìm tiếp một con đường tắt và ngắn hơn để thực hiện điều chúng ta mong muốn.
- Tôi phải quay lại để đeo đuổi cô ấy cho tới khi thành công ư?
- Nếu cậu muốn có được tình yêu thật sự.
Cả hai cùng cạn chai bia đầy, Vương Khang mỉa mai:
- Nhưng tôi không nghĩ cái chiêu lùi một bước tiến hai bước của anh là để có được tình yêu. Người như anh thì khái niệm về tình yêu chắc chắn sẽ bị bóp méo đi rất nhiều.
- Cậu chưa thấy Thái Kỳ Tuấn này trổ tài kia mà.
- Vậy tại sao chưa thực hiện?
- Chỉ có điều, tôi không biết phải tìm cô ấy ở đâu.

Nhã Trúc nghĩ về Vương Khang, chẳng có vật gì để nghĩ về anh ngoài những ký ức đã từng có bên anh. Đó không phải một hotboy, cũng chẳng thể là một anh chàng hoàn hảo có thể cho Trúc thứ cô thích. Tình cờ đi ngang đúng chỗ gắp gấu bông hôm nào. Con gấu bông màu hồng mà Trúc thích có lẽ đã làm nhiều cô gái thích giống cô chán ngấy bởi không thể gắp được. Nó quá khó hay vì không ai thực sự thích con gấu này nhiều như Thư. Cô chợt nhìn vào con gấu bông với vẻ nuối tiếc, Vương Khang cũng đã từng thử nhưng anh cũng chẳng mảy may quan tâm đến điều cô yêu thích. Phải thôi, đã là gì của nhau đâu. Nhã Trúc nhìn một chút nữa rồi bỏ đi...
Vương Khang cũng đi đến nơi này, mọi người có vẻ lạ lẫm nhìn khi anh chàng thắt cravat, đi giày Tây mà lại đứng tòng ngòng nhìn cái chỗ gắp thú bông như thế này. Tuy nhiên, anh lại nhớ tới những lời lẽ nặng nề mà Nhã Trúc dành cho mình, Vương Khang cáu kỉnh tặc lưỡi bỏ đi, mặc dù hai tay đã xoạc vào túi quần định đi đổi thẻ. Anh có những ý định đi xa hơn với Nhã Trúc thật đấy nhưng có lẽ cần thời gian để anh bình tĩnh lại.

Bữa cơm gia đình tuy có ba người nhưng dường như chỉ nói chuyện một chiều, nếu bà mẹ không nói chuyện với đứa con gái thì ông chồng nói chuyện với bà vợ. Cũng có những câu hỏi một chiều nhưng Minh Thư không cần thiết phải trả lời. Bà Trầm hỏi cô con gái:

- Con ở chơi với mẹ lâu không?
- Dạ, ngày mai con đi ạ!
- Sao nhanh thế hả con?
- Dạ, con còn có việc ở Sài Gòn.
- Ừ. Mẹ cũng mừng vì con không ở luôn bên xứ Tây. Ít ra nếu còn mạnh khỏe mẹ có thể vào Nam thăm con.
- Mẹ vẫn còn khỏe mà.
- Thư này, con ăn đi.
Thấy tô cháo gà bốc khói, có màu xanh của hành chính giữa được rắc tiêu trông ngon cực kỳ, nhưng bát cháo vừa bưng tới mũi, Thư đã ôm miệng chạy ra phía sau nhà. Bà Trầm nhăn mặt chạy theo Minh Thư, trông thấy cô ói dữ dội, cứ ợ ngược lên, mặt mũi xanh xao. Bà xoa lưng cho con gái, Minh Thư ngại ngùng:
- Con không sao!
- Mẹ chỉ để hành nhiều một chút thôi mà. Lúc trước con vẫn ăn được chứ đâu có gì.
- Chắc có lẽ ở bên Mỹ quen...
- Đừng giấu mẹ, con có thai rồi phải không?
- Ơ... Đâu có đâu ạ!
- Con giống y như mẹ lúc mang thai, không chịu được gia vị nặng mùi. Thôi rồi, chính xác rồi!
- Mẹ này...
- Sao? Tác giả đứa bé là ai? Con bị lạm dụng tình dục hả? Hay là con bị...
- Mẹ à, không phải. Mẹ... bình tĩnh lại đi! Không, chỉ tại con muốn cho mẹ bất ngờ. Giấu mẹ để làm gì cơ chứ!
- Có thật vậy không? Không được giấu mẹ chuyện gì hết nhé!
- Vâng.
- Con gái mẹ không bao giờ thất hứa và nói dối.
- Tại sao mẹ không nghĩ con mang thai vì tình yêu mà lại sợ đó là một tai nạn?
- Vì con gái của mẹ giống mẹ nhiều lắm, luôn yếu mềm trước tình cảm. Mẹ sợ con sẽ khổ vì nhược điểm bị duy truyền từ mẹ.
- Không có đâu ạ.

Không thể ở nhà chơi lâu hơn dù Thư thích cảm giác yên bình nơi này, bởi vì ở cạnh mẹ lâu ngày, Thư sợ cô không thể giấu bất cứ nỗi tâm sự nào ắp đầy trong tim cô trước người mà cô tin tưởng và hiểu tính cô nhất. Thư đã cố giấu không để ai biết chuyện mình mang thai (nhưng sự thực người biết đã không còn sót lại ai trong tòa soạn), trước mẹ mình, không hiểu tại sao Thư lại muốn nói ra mọi thứ. Cô muốn nói rằng những ngày tháng mới biết mình mang thai cô chỉ muốn chết, khi tác giả của bào thai lại là kẻ cô vô cùng hận. Nỗi lo sợ của bà Trầm dành cho Minh Thư đã thành hiện thực. Cô vẫn thường tâm sự với mẹ những ngày còn nhỏ nhưng chuyện này có lẽ cô không nên để mẹ mình biết thì hơn. Bình minh lên, Thư đã ra đi. Bà Trầm tiễn cô ra đến đầu làng, mắt bà rưng rưng, Thư cũng muốn khóc. Cô ôm lấy mẹ và nói:
- Con sẽ đón mẹ vào Nam để chăm sóc cháu nếu mẹ muốn.
- Mẹ muốn biết bố của đứa trẻ là người như thế nào?
- Mẹ đoán đi!
- Mẹ tin anh ta là một người giỏi giang và có tài.
- Vì sao?
- Mới chinh phục được con.
Thư ôm mẹ một lần nữa rồi nói:
- Thưa mẹ con đi!
- Mẹ sẽ nhớ con lắm đấy.
- Vâng. Con biết.
- Cũng sắp làm mẹ con nít rồi, cẩn thận ăn uống nghe chưa.
- Dạ con nhớ rồi mà mẹ. Ở trong đó con không thiếu thốn gì, mẹ có gì cứ nói với con. Con sẽ gửi tiền về cho mẹ đều đặn hơn.
- Có dịp cần mẹ sẽ gọi.
Thư kéo vạt áo lên dụi mắt, cô cũng lau nước mắt cho bà Trầm rồi kéo vali mà đi. Cô bắt xe ra Hà Nội rồi mua vé máy bay về lại Sài Gòn. Ngồi trên máy bay, Thư cố chợp mắt một chút nhưng không được. Cô đặt tay lên bụng, vẫn còn quá sớm để biết đó là con trai hay con gái. Thư cũng không biết mình có mong chờ điều gì từ bào thai này hay không. Đến lúc xuống máy bay, về lại Sài Gòn đấy sức nóng của nhiệt huyết, nhộn nhịp và xinh đẹp, Thư xuống Taxi và đi bộ về nhà. Cô thầm nghĩ:
-“ Kiếp này có lẽ Thượng Đế đã muốn mình giữ lại đứa trẻ. Mình đã cố tìm lấy cái chết nhưng vẫn được an toàn tính mạng của cả hai mẹ con. Có lẽ đó là một lời nhắn nhủ rằng mình sẽ phải đứng dậy mạnh mẽ hơn, mình sẽ phải đứng dậy từ nơi mình bị vấp ngã. Mình sẽ gieo lại nỗi đau cho những người trao cho mình nỗi đau. Mình sẽ không cần phải tình cảm với bất cứ ai nữa. Một nửa con tim này đã chết, chỉ còn một nửa con tìm còn sống vì tình mẫu tử mãnh liệt. Đứa trẻ có thể là con của bất kỳ người đàn ông nào, từ người mình hận nhất cũng không sao, nhưng một nửa dòng máu của nó là từ mình. Mình không được phép có những suy nghĩ bất lợi về đứa trẻ nữa...”

Dòng suy nghĩ ngừng lại, Thư trông thấy một bóng dáng người rất quen đứng dưới tầng trệt nhà cô. Thư kéo vali lại gần, và cô dừng bước. Người đó cũng quay lại và nhìn cô. Cả hai tiến lại gần nhau hơn, người đàn ông ấy ôm chặt lấy cô, Minh Thư chỉ buông lõng hai tay và mở đôi mắt vô cảm khi thân thể hai người chạm vào nhau...
- Em đã ở đâu suốt những ngày qua vậy?
Minh Thư nhìn Kỳ Tuấn bằng đôi mắt vô cảm, xen một chút sắc lạnh của giá băng. Cô lạnh lùng:
- Anh biết em đã mang thai chứ?
- Anh biết.
- Anh có yêu em không?
- Dĩ nhiên.
- Chúng ta sẽ làm đám cưới. Anh nhé!
- Em nói thật chứ? Em đã thông suốt rồi sao?
Kỳ Tuấn bất ngờ trước câu nói của Minh Thư, anh đã hôn cô, nhưng Minh Thư chỉ mở to mắt không chút cảm giác, cũng chảy mảy may quan tâm đến nụ hôn ấy. Trong đầu cô chỉ có duy nhất một suy nghĩ:
- “Đứng lên từ nơi bị vấp ngã. Sẽ cho đi những thứ đã đước trao đến! Không sót 1 thứ gì...”



Chap 26:

- Sao? Cậu quyết định đám cưới với anh ta à?
- Chuyện gì lạ hả?
- Không phải chỉ đám cưới chỉ vì nhóc trong bụng chứ.
- Nhiều hơn như thế.
- Nửa tháng sau ngày cậu từ hôn với con trai chủ tịch tờ “người thời thượng” giờ cậu là muốn tuyên bố đám cưới với Thái Kỳ Tuấn.
- Bình tĩnh đi Ánh Tuyết, cậu không muốn chúc mừng hạnh phúc cho tớ sao?
- Nhưng tại sao lại phải đám cưới?
- Tớ làm cách nào để bảo vệ đứa trẻ tránh khỏi ánh mắt soi mói? Tớ đã có một gia đình tan vỡ, không thể tớ để con tớ cũng phải bất hạnh như tớ được. Ngay từ lúc tớ nhận thức được điều đó, tớ tự hứa không bao giờ tớ để con cái mình sau này sống như tớ trong quá khứ.
- Cậu có tình yêu với anh chàng này không? Rõ ràng cậu rất hận anh ta. Nếu kết hôn chỉ để làm cái vỏ bọc bên ngoài thì để làm gì cơ chứ?
- Cậu không phải là tớ. Cậu không hiểu đâu.
- Quá bất ngờ. Cậu thay đổi hoàn toàn Thư ạ!
- Trên đời này thiếu gì chuyện bất ngờ. Rồi tớ sẽ cho cậu xem, còn nhiều chuyện bất ngờ xảy ra nữa.
Ánh Tuyết mở mắt nhìn giọng nói như ướp nước đá của Minh Thư, phục vụ bàn bưng ra, vẫn quen thuộc là một ly cappuccino và một ly cam vắt. Minh Thư với lấy ly Cappucinno của mình nhưng cô vừa đưa lên miệng đã đặt ly xuống, Ánh Tuyết tò mò:
- Không muốn uống hả?
- Cậu đổi cho tớ ly nước cam của cậu đi.
- Tại sao?
Minh Thư mím môi và đặt nhẹ tay lên bụng:
- Chắc tớ phải bỏ thói quen tiệc tùng và cappuccino rồi. Bây giờ có nó, phải tập làm quen với một số thứ.
- Cậu có vẻ yêu thương em bé nhiều hơn tớ nghĩ đó.
- Tớ không phải là một bà mẹ vô tình. Tớ chỉ bị ép buộc phải trở thành một bà mẹ lạnh lùng mà thôi.
Minh Thư mở điện thoại ra, gương mặt vẫn không chút sắc thái yêu đời:
- Vâng...
- Chào cưng, gặp nhau nhé!
- Bao giờ?
- Anh muốn tối nay chúng ta gặp nhau.
- Cũng được. Ở đâu?
- Anh sẽ tới đón em.
- Ok!

Ánh Tuyết thở dài nhìn cô bạn thân, nhưng chẳng thể cho lời khuyên nào khá hơn bởi cá tính của Minh Thư rất khó lay động dù là bất cứ ai.

Đàm Phúc và Kỳ Tuấn cùng nhau cạn ly sau câu chuyện của anh. Kỳ Tuấn đặt chiếc nhẫn cầu hôn chói lóa ra trước mặt và nói:
- Tối nay tôi sẽ thực hiện việc này.
- Cậu chưa kịp tìm hiểu lý do vì sao cô nàng lại quay phắt thay đổi nhanh đến thế à?
- Từ từ tìm hiểu sau cũng được.
- Kỳ Tuấn, nghe cho kỹ đây này. Cậu phải xác định được lập trường của cậu, không thể cứ ở khoảng không chính giữa như thế được. Biết không? Trả lời cho tớ đi nào, sau lời đề nghị của Minh Thư, cậu quyết định mua ngay chiếc nhẫn đính hôn đắt đỏ mà không hề nao núng, vì cậu yêu cô ta, cô ta mang thai hay là vì cậu muốn đẩy nhanh tiến độ trả thù cho đại ca?
- Cả hai.
- Không. Chỉ được trả lời một. Cậu không thể làm việc này vì cả hai.
- Đàm Phúc, là như thế này. Tại sao cậu không nghĩ tới muốn trở thành một ông bố có trách nhiệm? Làm chồng cô ấy thì có gì là lỗ lã cho tớ đâu? Trong những ngày tháng sau đó, tớ dần dần chơi cho đến lúc chán rồi bỏ cô ấy thì cũng có gì là một ý kiến tồi?

- Được rồi. Vậy là đáp án thứ hai! Chơi rồi bỏ! Đúng không?
- Ừ.
- Tớ cảnh báo cho cậu, ít nhất là hai điều.
Kỳ Tuấn chỉ mải mê ngắm chiếc nhẫn mà không mảy may nghe lời Đàm Phúc nói:
- Có ít nhất hai điều cậu luôn phải nhớ lời tớ nói. Thứ nhất: Phụ nữ không bao giờ dễ kiểm soát như chúng ta tưởng. Sự thay đổi bất ngờ luôn luôn chúng ta phải giữ cái đầu lạnh để đề phòng. Thứ hai: Kết hôn không phải là một trò chơi, sự kết hợp của cậu và cô ấy không xuất phát từ tình yêu, trong tương lai giữa hai người còn có một đứa trẻ, nếu đây chỉ là trò chơi thì tốt nhất là cậu không nên chọn kết hôn để làm trò chơi. Đứa bé sẽ tổn thương nên cậu...
- Đủ rồi Bùi Đàm Phúc, cậu là bạn thân của tớ. Nhưng không phải lúc nào tớ cũng nghe cậu!
- Tuấn, chờ đã... Kỳ Tuấn!

Minh Thư đến trình diện ông Minh, ông Minh mỉm cười:
- Cô đã sẵn sàng trở lại công việc chưa?
- Rất sẵn sàng thưa ông chủ.
- Tôi đã chờ câu này khá nhiều thời gian rồi đấy. Tôi muốn về nhà bên cạnh cô vợ của tôi cơ. Ngồi đây cứ nhìn những người trẻ yêu nhau rồi lại giận hờn nhau, mệt mỏi quá.
- Tình yêu là một khái niệm không bao giờ ngừng nóng bỏng kia mà ông chủ.
- Cô vẫn giữ được phong cách nói chuyện như thế này. Tôi rất mừng cho cô. Nó cũng đã sớm ổn định trở lại. Tôi có thể an lòng rồi.
- Ý ông nói là...
- Phải. Là Trình Can. Nó cũng mất tích mấy ngày sau chuyện đó, nhưng giờ thì ổn hơn nhiều rồi. Mọi chuyện lại quay về quỹ đạo của nó. Cô cứ làm việc, tôi đi đây!

Minh Thư chợt cảm thấy chạnh lòng, cô chưa nói được với Trình Can lời nào. Thật ra, quyết định phải giữ chặt lòng với trái tim băng giá vẫn không thể phủ nhận rằng Minh Thư vẫn còn nhớ đến Trình Can. Ít ra, nếu cho rằng tình yêu của họ chưa đủ chín nhưng không phải vì vậy mà nói bỏ là dứt hết tình cảm. Thư đã quá nhẫn tâm cho những toan tính và kế hoạch của riêng mình để rồi bỏ lại sau lưng một tình yêu mà cô đã từng muốn tiến đi xa. Số máy điện thoại của Trình Can vẫn còn đó, Minh Thư định nhấn nút Call nhưng rồi cô lại chần chừ và vào Tùy chọn rồi xóa hẳn số điện thoại ấy. Thư tiếp tục vùi đầu vào công việc, khi đã tập trung vào công việc tức là Thư sẽ bỏ lại sau lưng tất cả mọi chuyện. Cô đã bắt đầu có những cảm nhận vô hình nào đó về sinh linh bé bỏng 3 tháng rưỡi của cô trong bụng. Cô đã không để bụng đói mà làm việc nữa, vừa định uống một chút nước thì số điện thoại của Kỳ Tuấn lại hiện lên. Minh Thư cố gắng để gương mặt cố tỏ vẻ thanh thản một chút trước khi mở điện thoại:
- Alô...
- Anh đã rời tòa soạn từ lúc 4 giờ, sau 3 tiếng đồng hồ thì em vẫn còn ngồi ở trên phòng làm việc sao?
- Công việc còn rất nhiều.
- Em đã hứa tối nay em dành cho anh mà.
- Anh đang ở đâu?
- Dưới tầng trệt.
- Em xuống ngay.

Minh Thư lên xe với Kỳ Tuấn, cô luôn phải lấy nhịp thở, bắt đầu từ giờ, cô luôn phải là nhân vật chính cho những vở kịch. Vở kịch trở thành nữ hoàng của địa ngục, trở thành người tình của một người đàn ông mang bóng dáng ác quỷ. Kỳ Tuấn lái xe đưa Minh Thư về nhà của anh. Dắt Minh Thư ra sau vườn, Tuấn đã chuẩn bị một bàn tiệc thịnh soạn, anh kéo ghế cho Minh Thư và đặt trước mặt cô một hoa hồng. Cô chú ý cái hồ bơi trước mặt, nó trong xanh và có sức quyến rũ lạ kỳ. Minh Thư nói:
- Sao lại đưa em đến đây?
- Có một việc quan trọng anh cần làm với em. Nhưng em phải ăn hết đĩa thức ăn này đã. Anh chắc chắn rằng em đã đói. Nếu em không đói thì con cũng đã rất đói.
- Anh tưởng tượng đến mức đó ư?
- Thức ăn như thế nào?

Thư không giấu nỗi thực sự là cô đang rất đói, trông Thư ăn khá ngon miệng. Kỳ Tuấn thì chỉ nhìn cô ăn và thỉnh thoảng lại mỉm cười. Anh hỏi:
- Em đã đi đâu trong suốt hai tuần qua?
- Khắp nơi.
- Em có về Hà Nội không?
- Có.
- Người thân của em ở Hà Nội còn nhiều không?
- Mẹ em.
- Anh sẽ đặt vé máy bay để mẹ vào dự đám cưới của chúng ta. Lạ thật, cả anh và em đều chỉ còn mẹ. Chúng ta có duyên nhỉ?
- Trùng hợp thôi mà.
- Hôm nay em bé như thế nào?
- Thai nhi vẫn còn nhỏ. Chưa gây tác động gì nhiều đâu.
- Em đang mang thai, trở lại làm việc không nên để bụng đói.
- Em biết rồi.
- Anh sẽ lựa thời điểm thích hợp để công khai mối quan hệ của tụi mình.
- Chuyện của chúng ta chắc chẳng còn ai chưa biết đâu.
- Ý em là gì?
- Em chứ nghĩ ngày hôm đó anh hét lên và mọi người đã biết hết.
- Nhưng cũng cần có một thông báo chính thức.
Minh Thư nhìn Trình Can, cứ như một cuộc thi vấn đáp nhanh vậy. Cô trả lời không sót một câu nào nhưng cũng chẳng câu nào quá dài dòng. Kỳ Tuấn lại chống cằm và hỏi:
- Anh muốn em biết rằng, cuộc hôn nhân này không đơn giản chỉ vì đã có sự hiện diện của đứa trẻ. Tình yêu chưa có nhiều nhưng chúng ta sẽ còn nhiều cơ hội vun đắp.
- Em cũng nghĩ vậy.

Chờ đến lúc cô ăn đến miếng cuối cùng trong đĩa, Kỳ Tuấn mới tiến lại gần, quỳ xuống trước mặt Minh Thư rồi nói:
- Lời đề nghị kết hôn của em là quá bất ngờ, anh không biết vì sao em lại thay đổi nhanh đến như vậy. Có lẽ là vì đứa con của chúng ta phải không? Em yên tâm, anh đang rất háo hức trở thành ba của đứa con trong bụng em. Cũng không phải vì chúng ta đã vỡ kế hoạch trước mà anh không làm gì cho em. Nhận lấy chiếc nhẫn này của anh nhé!
- Em đã nói chúng ta sẽ kết hôn rồi mà.
- Anh biết. Nhưng không thể thiếu những phần quan trọng như thế này. Đưa tay cho anh.

Minh Thư nhìn chiếc nhẫn mà Kỳ Tuấn móc ra trong túi, cô nhìn nó khá lâu rồi lại nhìn Kỳ Tuấn. Trong lòng lại gợi lên suy nghĩ:
-“ Tại sao mình lại phải ngồi đây và nghe những lời vớ vẩn này. Hắn thực sự chân thành đến thế ư? Không... Không được. Không thể để con tim lay động vì bất kỳ ai nữa. Trước mặt mình chỉ có duy nhất khái niệm kẻ thù, cho dù hắn có thể hiện trong bộ mặt nào đi chăng nữa...Mình phải diễn hết vở kịch này, cho đến khi có thể thực sự hành hạ hắn. Chỉ là chiếc nhẫn thôi mà... Mình đâu còn gì để mất!”

Rồi Minh Thư gật đầu, Kỳ Tuấn đeo chiếc nhẫn vào ngón giữa cho cô rồi ôm hôn Minh Thư. Vẫn như mọi lần, Thư chỉ đứng im như một bức tượng mặc cho Tuấn muốn làm gì thì làm. Kể cả việc đặt lên môi cô nụ hôn dài bất tận, không ngừng rồi lôi kéo cô vào nhà ngay sau màn cầu hôn chớp nhoáng. Đối với cô, đó thì có là gì so với những gì cô sắp thực hiện? Chỉ là một vở kịch mà cô biến mình thành nhân vật chính mà thôi.

Tất cả chỉ là mới bắt đầu.
Chap 27:

Minh Thư mở mắt ra, trông thấy Kỳ Tuấn vẫn đang nằm bên cạnh và nhìn ngắm cô. Anh chàng mỉm cười:
- Chào buổi sáng, người đẹp!
- Anh gọi em đó à?
- Thì sao?
- Sắp không như thế nữa rồi.
Minh Thư đứng dậy và khoác lấy chiếc áo ngủ dài, cô mở rèm cửa ra và đón chào ngày mới. Mùi hương từ làn tóc thổi ngào ngạt vào mũi Kỳ Tuấn, một mùi hương quyến rũ, Tuấn cũng nhoài người ngồi dậy ôm lấy Minh Thư từ phía sau, nhẹ nhàng di chuyển đến những vùng nhạy cảm rồi sau đó lại xoay người Thư lại và đè sát cô vào cửa kính. Minh Thư thở dốc, cô né sang một bên:
- Em bé sẽ đau đấy! Anh nhẹ thôi.
- Anh quên mất. Chỉ vì ...
<<1 ... 1112131415 ... 39>>
Đến Trang
Tags: Truyện, hay, Kế, hoạch, làm, bố, Góc, đọc, truyện
Game hay tuyển chọn
PokeZoo PokeZoo
Trở thành Poke Master cùng những chiến binh Poké cưng chinh phục những thử thách chông gai.
Load: 0.000561s
U-ON
Nhấn vào đây để đi tiếp..>>
C-STAT
Trình duyệt web cực nhanh cho di động miễn phí !