Vua bóng đá - Bóng đá đường phố
Game bóng đá nhập vai chiến thuật trên di động. Hơn 600 cầu thủ, đồ họa đẹp mắt,...
wap tai game mien phi, game cho dien thoai, game android, game iphone, game java, game mien phi, tai game dien thoai mien phi
Home | Online | Offline | Ứng dụng | Android | Phim 3GP | Truyện | Wapmaster | Upload | Admin
Kế hoạch làm bố - 10| Truyện hay | movigame.wap.sh
Trang chủ > Góc đọc truyện > Truyện hay > Kế hoạch làm bố

Kế hoạch làm bố

Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 52241494
Visits Today: 89294
This Week: 89294
This Month: 4235940

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


ọc Minh Thư!
Minh Thư ngồi bật dậy, cô vào gặp bác sĩ, Minh Thư hơi run. Bác sĩ mỉm cười:
- Chúc mừng cô, cô đã có thai!
Thư mím môi, cái câu nói mà cô không bao giờ muốn nó lọt vào màng nhĩ rốt cuộc cũng đến rồi. Thư lặng lẽ cố lấy lại bình tĩnh và hỏi bác sĩ:
- Theo tôi được biết thì bào thai càng nhỏ càng dễ phá mà không để lại nguy hiểm phải không ạ?
- Có gì lạ à?
- Cô chỉ mới biết cô có thai trong 1 phút trước và sau đó cô không chần chừ muốn bỏ thai nhi.
- Đó là quyền của tôi. Tôi rất tiếc nhưng tôi không muốn giữ đứa trẻ lại.
- Phải nói cô là một phụ nữ xinh đẹp, có lẽ là rất thành đạt trong sự nghiệp. Nhưng không vì vậy mà cô cho rằng sinh mạng nhỏ này cản trở sự nghiệp thăng tiến của cô chứ?
- Việc đó thì tôi có lí do riêng để làm như vậy.
- Nhưng tôi là bác sĩ, tôi phải có trách nhiệm cùng cô đưa ra giải quyết hợp lí nhất. Trông cô cũng đã không còn trẻ tuổi, đang độ tuổi sinh con lúc này, cô lại phá bỏ thai nhi, sau này cô sẽ hối hận đấy. Tôi khuyên cô nên suy nghĩ lại...
- Tôi không phải mới biết mình có thai, tôi đến đây là để kiểm tra kỹ lại. Tôi bỏ đứa trẻ không phải vì tôi là bà mẹ nhẫn tâm mà là vì đứa con đã xuất hiện không đúng lúc.
- Có rất nhiều giải pháp cho phụ nữ thành đạt. Cô phải biết là có con là thành công tuyệt nhất trên đời của những người phụ nữ.
- Sẽ là như thế nếu như đứa con này là con của tôi và vị hôn phu. Nhưng thực tế thì không phải. Xin ông, đừng bỏ vào tai tôi thêm một lời nào nữa. Hãy sắp xếp cho tôi ca phẫu thuật sớm nhất trước khi tôi kịp yêu thương đứa trẻ bé bỏng trong bụng.

Minh Thư nghẹn giọng, cô không nói thành lời chỉ để lại danh thiếp của mình rồi bỏ chạy. Cô rời khỏi bệnh viện phụ sản, đi ngang những căn phòng, những đôi vợ chồng đang âu yếm đứa con đang chào đời, ở ngoài khuôn viên sân thì chồng săn sóc từng miếng ăn, thức uống cho bà vợ sắp sinh. Thậm chí còn có những cảng thương yêu nhiều hơn, chồng đưa vợ đi khám thai, không ngừng tíu tít nào là công việc tương lai cho đứa bé, sẽ chọn cho nó cái tên đẹp nhất... Thư hoàn toàn hiểu rõ những điều đó, dù cô chưa từng phải trải qua nhưng ai cũng phải biết rằng, có con, tức là cuộc sống trước đây của mình bây giờ đều phải thêm một dấu cộng. Là cộng đứa trẻ, đứa trẻ sẽ chiếm hoàn toàn thời gian, suy nghĩ và cuộc sống của ba mẹ chúng. Đứa trẻ có ảnh hưởng rất nhiều, kể cả tình yêu thương của ba mẹ chúng dành cho nhau nữa...

Cô không muốn để ai thấy mình trong bộ dạng thế này. Không muốn để ai thấy cô đang lâm vào tình cảnh như thế. Thư lầm lũi trở về tòa soạn. Vừa bước vào thì đã trông thấy cảnh tượng không mấy gì chấp nhận. Thái Kỳ Tuấn - cha của em bé trong bụng Minh Thư đang cười nói vui vẻ với cô nàng ký giả xinh như hoa. Lại còn vuốt tóc và mời cà phê, không hiểu vì sao Minh Thư lại chú ý như vậy. Cô bước đi ngang mà không thèm nhìn, tuy nhiên, Kỳ Tuấn đã để ý, Kỳ Tuấn đuổi theo Minh Thư và anh luôn để Minh Thư không kịp đóng cửa phòng mà tự xông vào. Minh Thư lạnh lùng:
- Đi ra ngoài!
- Tôi có chuyện muốn nói.
- Ngoài chuyện công việc thì chúng ta không có gì để nói.
- Có chứ. Trên danh nghĩa tôi cũng là con cháu của ông Minh, dù sao Âu Trình Can lúc nhỏ tôi cũng từng gọi một tiếng anh. Vậy là cô sắp trở thành chị dâu của tôi rồi.
- Ừ.
- Chị dâu, thế mà tôi đã được...
- Thái Kỳ Tuấn, câm miệng đi!
Minh Thư lớn tiếng khi Kỳ Tuấn nói còn chưa hết câu. Nhìn thấy mọi người bên ngoài đều ngước lên nhìn, Kỳ Tuấn nhếch mép cười:
- Ừ nhỉ, quên đóng cửa!
- Chủ nhật này tôi mong anh đừng có trở thành con khỉ rừng phá hoại buổi party.
- Khỉ rừng rất phá phách à? Xin lỗi, tôi không biết. Tôi chỉ biết là...
Ghé sát vào tai Minh Thư, Kỳ Tuấn cười khinh khỉnh:
- Lúc ngủ môi em hay mím lại, thỉnh thoảng lại chúm chím... Ai cũng muốn hôn!
Minh Thư như muốn nổ tung vì tức giận nhưng nào có thể làm gì hơn khi mấy chục cặp mắt đang nhìn họ và theo dõi những khoảnh khắc tiếp theo. Minh Thư im lặng và đóng chặt cửa phòng lại. Trong khi đó, Trình Can hẹn Phương Dung tới một chỗ bí mật. Phương Dung nói:
- Anh vẫn quyết định đính hôn với cô ta mà chưa biết gì nhiều về cô ta?
- Anh nghĩ anh đã biết đủ rồi. Điều quan trọng nhất anh cũng đã có, là anh yêu Thư.
- Hay là vì anh muốn lãng tránh tình cảm anh dành cho em.
- Em...
Trình Can cứng họng, anh không nói được gì thêm mà chỉ im lặng và thở dài. Phương Dung lao tới ôm Trình Can hôn lấy hôn để. Trình Can kéo ra:
- Không được. Minh Thư đã đến trước em! Chúng ta ngừng lại đi!
- Nhưng em không muốn mất anh đâu.
- Coi như cho anh xin lỗi vì anh đã không dứt khoát ngay từ đầu. Nhưng anh không phải là mẫu đàn ông bắt cá hai tay. Anh thừa nhận anh có chút tình cảm dành cho em nhưng anh đã không để nó đi quá mức. Anh đã dừng lại để chọn những điều đúng đắn không trái đạo nghĩa, em hiểu không?
- Vậy là chỉ cần đám cưới giữa anh và Minh Thư xảy ra, em vẫn có cơ hội chứ gì?
- Nhưng rất tiếc thời gian đến quá gần, đã không còn gì có thể chia rẽ anh và Thư nữa. Anh xin lỗi em!
- Anh không cần phải xin lỗi!
- Nếu có một chữ nếu, chắc chắc anh sẽ làm như vậy.Nhưng vế đằng sau của chữ nếu thì không bao giờ tồn tại Dung ạ. Có thể anh đã thích em, anh quan tâm em nhưng giữa anh và em đã không xảy ra chữ nếu nào hết. Tìm một người khác thay anh yêu thương em đi, em xứng đáng có nhiều hơn như vậy.
- Em không cam tâm!
- Nhưng chỉ có một lối giải quyết duy nhất. Anh xin lỗi em một lần nữa!
Nói rồi Trình Can bỏ đi. Anh biết rằng mình phải dứt khoát, hai người con gái anh đều muốn chọn nhưng anh chỉ có thể chọn một. Can tặc lưỡi tiếc nuối nhìn Phương Dung rồi cho xe chạy.

Nhã Trúc ngồi bật dậy, cô đã ngủ thật ngon. Cô chải tóc và bước ra ngoài, cánh cửa dường như bị chặn bởi thứ gì, Trúc đẩy mạnh và có tiếng la oai oái. Mở cửa ra thì thấy Vương Khang đang nằm sóng xoài mà xoa cái lưng, Nhã Trúc đỡ anh dậy:
- Tôi làm anh đau hả? Có bị sao không?
- Cô mạnh tay thế!
- Xin lỗi!
- Không có gì.
- Sao anh lại ngồi ở đây?
- Tôi ngủ ngoài cửa phòng suốt đêm qua.
- Để làm gì?
- Vì cô chạy rất nhanh. Đã tuột ra khỏi thì khó mà tìm bắt lại được. Chỉ còn cách như thế mà thôi!
- Buồn cười.
Nhã Trúc mỉm cười búng vào mũi Vương Khang và đứng dậy đi vào toilet. Anh cũng mỉm cười đứng bên ngoài cửa mà tâm sự với cô:
- Tôi thích nhìn cô trong bộ dạng thế này hơn.
- Vậy hôm nay có rãnh tháp tùng tôi đi chơi một ngày không?
- Tháp tùng tức là xách đồ phải không?
- Nhẹ thôi mà... Dù sao thì ngày mai anh cũng phải đưa tôi về nhà, và, những người đó sẽ không cho tôi dễ dàng bỏ đi nữa.

Một đôi vợ chồng sắp cưới đang ẵm cùng nhau làm đủ trò để cô con gái chịu ăn kem trông thật là hạnh phúc. Minh Thư đặt tay lên bụng, giá như cô có thể như thế. Nhưng tại vì sự cay nghiệt đã đập đúng vào niềm hạnh phúc sắp đến với cô. Đường tình không phải lúc nào cũng trải một màu hồng. Thư không cho phép mình yếu mềm, cô không thể giữ đứa con. Vì cô thậm chí còn chưa có gia đình, mà oan nghiệt hơn, bào thai cô mang trong bụng không phải là kết quả đẹp giữa cô và người tình. Nó chỉ là kết quả của cuộc tình một đêm, mà cha ruột đứa trẻ thực sự là con người mà Thư không muốn nhắc đến tên ngay lúc này.
- Chào em yêu!
Trình Can đến từ phía sau và hôn lên gáy Minh Thư, cô mỉm cười vuốt mái tóc vuốt gel của anh một cách âu yếm. Trình Can nói:
- Chờ anh lâu chưa?
- Không lâu lắm.
- Sao hôm nay lại có hứng hẹn anh đi đánh tennis thế? Lại vào buổi này?
- Nổi hứng thôi mà.
- Được rồi. Để anh lấy vợt. Chúng ta tìm cặp đánh đôi nhé!
Minh Thư mỉm cười nhìn Trình Can thong thả bước đi. Còn Minh Thư thì lại cứ nhập cuộc mà đầu óc cứ để đâu đâu, cô cứ nhìn Trình Can rồi lại đặt tay lên bụng. Thỉnh thoảng lại hít một hơi dài. THình lình Trình Can gọi lớn:
- Thư, cẩn thận! Bóng tới kìa!
Minh Thư giật mình lập tức theo phản xạ cô dùng hai tay cầm cây vợt tennis nhưng lại không lấy thế đánh mà lại dùng nó che trước bụng. Minh Thư không hiểu vì sao cô lại hành động như vậy, Trình Can vội buông vợt và nói:
- Em không khỏe hả?
- Không. Em mất tập trung tí thôi.
- Thôi, không đánh nữa. Ngày mai đã là ngày chúng ta thông báo đính hôn, anh không muốn em trầy da tróc vảy đâu. Mình vào uống nước rồi anh đưa em đi shopping!
- Cũng được.

Kỳ Tuấn và Phương Dung cùng với Bùi Đàm Phúc vẫn hay ngồi ở góc bàn khuất trong quán bar để bàn tính âm mưu đen tối. Phương Dung bốc đồng:
- Tôi quyết không để buổi đính hôn này diễn ra đâu.
- Chừng nào họ chưa gọi nhau là ông Âu và Âu thì chúng ta vẫn còn cơ hội. Sao cô lúc nào cũng đặt chuyện này vào tình thế dầu sôi lửa bỏng vậy?
Kỳ Tuấn nhíu mày và uống hết chai bia Henniken. Đàm Phúc nói:
- Kỳ Tuấn nói làm được tức là cậu ta sẽ làm được, cô có hối thúc thì cũng vậy thôi. Cậu ta sinh ra là một kẻ bất trị, không ai có thể yêu cầu được cậu ta cả.
- Cậu luôn bị con nhỏ đó dắt mũi. Thế mà cũng gọi là sát thủ ái tình à?
- Chị nói hơi bị nhiều một chút đấy. Có cần giảm lại không? Tôi cần sự im lặng.
Phương Dung bỏ đi. Đàm Phúc lấy thêm một chai bia cho Kỳ Tuấn:
- Trông cậu không giống một kẻ thua cuộc.
- Chứ trông tớ giống cái gì? Thằng bị dắt mũi như bà chị dâu hờ của chúng ta vừa nói hả?
- Cũng giống đó chứ. Tớ thấy cậu thực sự quan tâm đến thắng thua trong trận này.
- Với Âu Trình Can, bao giờ tớ cũng muốn chỉ duy nhất một chữ thắng.
- Hay là vì cậu đã thực sự có gì đó với con bướm xinh đẹp, kiêu kỳ của cậu.
- Con bướm à?
Kỳ Tuấn mỉm cười và chỉ tiếp tục uống chai bia đầy...

Vương Khang bị Nhã Trúc kéo vào một trung tâm mua sắm quy mô to nhất nhì thành phố. Số tiền thanh toán sau vài lần bước ra bước vào từ phòng thử đồ đã lên đến 8 con số. Vương Khang cố lục lại bóp tiền, anh chưa lãnh lương cộng với việc chuẩn bị vài bộ quần áo cho tháng đi làm chính thức đã ngốn tiền của Vương Khang khiến anh không thể thanh toán cho Nhã Trúc món nào, cho dù là món nhỏ nhất cô chọn. Lúc chuẩn bị đi ra, Nhã Trúc nhìn con gấu bông màu hồng, trông yêu không chịu được. Ai nhìn cũng thấy thích. Tuy nhiên, hình như ai cũng phải ngậm ngùi bỏ đi vì đã ngốn không biết bao nhiêu là xu. Nhã Trúc cũng rất thích, cô kéo Vương Khang lại:
- Tôi thích con đó!
- Cô không có gấu bông à?
- Nhưng anh có công nhận là ai cũng muốn có nó không?Ai cũng thích nó hết. Tôi cũng vậy. Ngày hôm nay anh chưa tặng cho tôi món quà nào, tôi chọn luôn rồi đấy.
- Nhưng...
- Đi đổi xu đi! Nhanh lên!
Vương Khang cũng lấy 10 xu rồi đưa cho Nhã Trúc, cô dúi tay lại:
- Là anh! Anh phải gắp cho được đó nhé! Lúc nhỏ tôi thích con nào, chỉ cần tôi chỉ là anh hai sẽ gắp hết.
- Anh hai cô mà gắp được à?
- Phải. Chỉ cần bảo tôi nhắm mắt lại. Anh ấy sẽ tìm cho tôi con tôi thích.
Vương Khang đâu bao giờ ngó tới trò này, anh chàng lọng cọng đến 10 lần mà không được con thú nào hết. Cả hai tiếc nguồi nguội và ra về. Nhã Trúc tiếc ra mặt:
- Tôi sợ con đó sẽ bị người ta gắp mất!
- Đành chịu thôi. Cơ hội đã đến với chúng ta, nhưng chúng ta không biết nắm bắt.
- Nhưng tiếc quá...
- Tôi không thể làm gì hơn.
- Chỉ cần có niềm tin, nhất định có một ngày tôi sẽ có nó.
Nói rồi Nhã Trúc chạy lên phía trước, Vương Khang nhìn cô rồi lại quay lại nhìn cái tủ thú bông vẫn còn khá nhiều cô cậu tuổi teen đứng ở đó. Con thú bông màu hồng có sức hút ghê thật...
- Chỉ cần có niềm tin...
Vương Khang cứ bị câu nói đó lặp đi lặp lại mãi trong đầu.
Chap 21:

Minh Thư về đến nhà, cô vừa đặt túi xách xuống và uống một chút nước cam. Cảm giác mệt mỏi không lúc nào thoát khỏi Thư. Cô bước xuống nhà tắm và bắt đầu xả nước. Thình lình nghe chuông báo cháy vang inh ỏi. Minh Thư hốt hoảng, cô không biết làm thế nào. Chạy ra bằng lối thoát hiểm thì đã đông nghẹt người. Căn nhà ở số cuối cùng đã bị cháy và lệnh mọi người ở tầng này phải sơ tán gấp. Tuy nhiên cô không thể nào chạy khi mà gần như mọi người trên tầng cùng căn hộ của cô cứ chen chúc nhau. Thư quyết định chạy vào nhà, khói đã bắt đầu lan vào nhà cô. Thư mở cửa sổ để thở. Lúc chạy ra ban công thì cô định nhảy xuống, nhưng nhớ ra còn đứa bé trong bụng. Minh Thư lưỡng lự một chút, nhân viên cứu hộ hét to:
- Nhảy xuống đi! Chúng tôi sẽ bảo vệ cô an toàn tiếp đất
- Nhảy đi cô gái. Chúng tôi sẽ bảo đảm an toàn cho cô.
Minh Thư mím môi, cô biết, nếu gây chấn động mạnh, đứa bé trong bụng sẽ vĩnh viễn ra đi. Ngày mai đã là ngày cô và Trình Can tuyên bố đính hôn, nếu như nhảy xuống thì ngày mai mọi chuyện sẽ xảy ra đẹp đẽ như cô mong muốn. Thư đã bước một bước lên thành ban công và mọi thứ ở bên dưới đang sẵn sàng chờ đỡ lấy cô. Nhưng rồi một điều gì đó khiến cô không thể bước nữa, Thư đã lùi hẳn lại và hét to:
- Tôi không thể nhảy. Nếu nhảy tôi sẽ mất nó.
Không còn cách nào khác, trước khi đám lửa lan nhanh, đội cứu hỏa phải cử người lên đưa Thư xuống bằng cách khác. Vừa xuống đến nơi, Thư đã thở phào nhẹ nhõm. Mọi người xung quanh đều thắc mắc, cô chỉ mím môi và nói:
- Mạng sống của em bé quan trọng hơn mạng sống của tôi.
Một lúc sau khi nhận tin, Kỳ Tuấn đã chạy đến. Kỳ Tuấn trông thấy Minh Thư đang ngồi đó, anh mới là người chạy lại đầu tiên. Cảm giác lo lắng đổ ập xuống Kỳ Tuấn mà anh không hiểu vì sao khi nghe có tin báo như vậy. Anh thậm chí không muốn thông báo cho Trình Can mà tự chạy đến. Dù biết rằng ngày mai Minh Thư sẽ đính hôn với Trình Can, dù biết rằng trò chơi này không đơn giản là một trò chơi Tuấn đã chơi rất nhiều lần. Minh Thư không phải trò chơi. Vì trò chơi không bao giờ làm cho Tuấn nao núng và lo lắng như vậy. Anh mở cửa xe và chạy đến bên Minh Thư:
- Cô làm sao vậy?
- Tại sao anh lại đến đây?
- Tôi biết tin.
- Không cần anh lo.
- Được rồi, tôi chỉ đến đây để xem cô có sao hay không?
Kỳ Tuấn thấy chiếc xe của Trình Can cũng đã đổ xịch sau chiếc xe của anh. Tuấn thở dài, vẻ mặt anh khá lạ lẫm nhìn Minh Thư. Anh chỉ nói:
- Ngày mai làm cô dâu vui vẻ nhé!
- Chưa phải là cô dâu.
- Nay mai thôi.

Rồi Tuấn bỏ đi trước khi Trình Can chạy tới, xốc Minh Thư lên và ôm chặt vào lòng:
- Anh sợ chết được khi nghe tin đó. Em không sao chứ?
- Em hơi sợ một chút.
- Đêm nay em về nhà anh nhé!
- Như thế là không được. Đồ đạc em còn để ở trên kia.
- Thôi được rồi, không có kiên cử gì cả. Em vào xe trước, anh lên đó lấy cho em.
Quả thực ở bên Trình Can thì Minh Thư như một nàng công chúa được bảo bọc bởi một hoàng tử sẵn sàng che chở cho cô. Tuy nhiên, vẫn còn một nam tước bóng đêm xen lẫn vào mối tình đẹp đẽ như cổ tích của họ. Thư trong vòng tay Trình Can vẫn trông thấy Kỳ Tuấn lặng lẽ bước vào xe và bỏ đi. Tạm biệt Trình Can với vài nụ hôn, Minh Thư đóng chặt cửa phòng, cô không thể tiếp tục để mình lún sâu vào chuyện này, cần có những quyết định đau lòng trước khi để tất cả mọi người cùng đau. Ai làm nấy chịu, Thư không thể dùng hạnh phúc của mình để đè lên một niềm hạnh phúc khác. Có lẽ nó không thuộc về cô. Âu đành có duyên mà không phận. Thư không dám khóc to vì cô sợ Trình Can sẽ nghe thấy, mọi thứ anh đã chuẩn bị sẵn, chỉ cần thức dậy, trang điểm và khoác lấy bộ trang phục lộng lẫy kia vào, bàn tay Thư sẽ nằm gọn trong bàn tay khỏe mạnh của Trình Can và cả hai sẽ trở thành cặp đôi chính thức...

Nhã Trúc dọn dẹp đồ đạc sau khi ăn uống xong, Vương Khang nói:
- Trở về nhà rồi, cô sẽ nhớ căn bếp nhỏ như lỗ mũi của tôi đấy.
- Nhớ chứ.
- Ngày mai anh sẽ dắt tôi tới với cương vị là gì?
- Như một vệ sĩ.
- Anh đánh nhau dở tệ.
- Tôi đánh ngang cơ ấy chứ. Chỉ tại chúng đông quá.
- Tôi không phải là một tiểu thư.
- Hơn một tiểu thư nhiều.
- Không. Ở HongKong tôi cũng chỉ là một nữ sinh bình thường, vẫn có công việc part-time, trăn trở việc vào đại học như ai khác.
- Nhưng khi về Việt Nam, vị trí của cô hoàn toàn khác.
- Tôi muốn thể hiện thứ gì đó với tất cả mọi người, mà chính tôi cũng không hiểu tôi làm chuyện đó vì cái gì. Bởi vì, ở bên đó, tôi chả là cái gì của một vùng lãnh thổ giàu có. Nhưng ở Việt Nam, tôi đã có thể là tiểu thư con nhà giàu, tôi ức hiếp mọi người, y như tôi đã từng bị ức hiếp.
- Cô cho đó là trò vui à?
- Tôi biết là không đúng. Nhưng, chẳng ai quan tâm đến điều đó từ khi mẹ tôi qua đời. Ba tôi có người phụ nữ khác, anh tôi chỉ quan tâm đến tôi như để tròn khái niệm anh em.
- Dù sao họ cũng là người thân của cô.
- Tôi cần một nơi dựa dẫm nhiều hơn thế.
Vương Khang im lặng, Nhã Trúc cũng im lặng. Anh vẫn đứng đó nhìn cô lau dọn căn bếp, Khang hóm hỉnh đùa:
- Vậy tại sao cô vẫn nấu ăn dở tệ? Còn phá hỏng căn bếp của tôi ngày đầu đến đây?
- Ngoại trừ nấu ăn và ủi quần áo. Nấu ăn thì tôi không có năng khiếu, ủi quần áo thì tôi không thích. Những việc đó mẹ luôn làm cho tôi.
- Cô có vẻ rất thương yêu mẹ của cô.
- Chỉ tiếc là tôi không có cơ hội làm điều ấy quá lâu. Mẹ đã ra đi rồi, trên đời này không còn nhiều người để tôi yêu thương và nương tựa nữa. Ba và anh hai là một thế giới khác so với thế giới nội tâm của tôi.
- Cô còn...
- Còn gì?
- À không... Ý tôi là cô còn mâm chén chưa rửa.
Nhã Trúc gật đầu và mỉm cười. Vương Khang lại bàn làm việc mà đầu óc cứ suy nghĩ đâu đâu, anh đã bắt đầu quan tâm con nhỏ đỏng đảnh khó ưa này từ khi nào thế? Anh đã để ý đến cảm nhận của nó từ bao giờ? Chẳng lẽ chạm môi nhau một lần để cứu sống cô ta đã làm Khang thay đổi tình cảm về “oan gia” của anh. Thỉnh thoảng Khang vẫn quay lưng lại xem Trúc làm việc, cô chỉ đáp lại anh bằng cái nhoẻn cười hay đôi mắt to thỉnh thoảng long lanh trông rất đáng yêu.

Sáng hôm sau, Trình Can thức dậy. Anh mở cửa phòng để xem người yêu đã thức hay chưa. Tuy nhiên, khi bước vào chỉ thấy mẫu giấy nhỏ để trên bàn:
- Anh cứ tới trước. Em phải làm một số việc. Em sẽ tới. Anh đừng lo!
Trình Can nhún vai, anh gọi điện thoại cho Minh Thư nhưng cô đã tắt máy. Đúng 10 giờ, mọi người đã có mặt đông đủ tại khuôn viên rộng rãi của biệt thự mà ông Minh sở hữu. Vương Khang đưa Nhã Trúc về nhà, trông thấy cô, ông Minh vui mừng khôn xiết:
- Con gái, con đã về rồi!
- Chào ba.
- Chào chú!
Vương Khang cũng đứng đắn với áo sơmi đen và cravat màu xám. Ông Minh nhíu mày dò xét:
- Cậu là...
- Anh à, đây là ký giả mới của tòa soạn chúng ta. Cậu ta là Đỗ Vương Khang, người đã chăm sóc Nhã Trúc trong thời gian qua.
- Chào cậu! Cảm ơn cậu thời gian qua đã chăm sóc đứa con gái cưng của tôi.
- Không có chi.
- Con lên trên thay quần áo.
Kỳ Tuấn và Đàm Phúc vừa bước xuống xe, hôm nay trông Kỳ Tuấn không còn nụ cười ngạo nghễ như mọi người vẫn thường thấy. Anh chàng khá lạnh lùng bước xuống xe, thành thật mà nói hôm nay Kỳ Tuấn là người nhà ấy chứ. Đàm Phúc thúc nhẹ vào hông:
- Trận đấu này là cậu quyết định dừng, thua thì phải chấp nhận. Không có quậy nhé!
- Ai bảo tớ thua. Chưa gọi nhau là vợ chồng thì tớ vẫn còn cơ hội.
Kỳ Tuấn bước vào, Trình Can đang tiếp đãi bạn bè cũng chạy lại. Dĩ nhiên đối mặt với Kỳ Tuấn bao giờ cũng thú vị:
- Xin chào!
- Chào anh, chúc anh một ngày vui vẻ và hạnh phúc.
- Cảm ơn anh bạn luật sư, dĩ nhiên tôi rất hạnh phúc. Tôi đã chiến thắng được một trận đánh, tôi đã có được mỹ nhân mà ai cũng phải ghen tị. Phải không, em trai?
Bị Trình Can khiêu khích, Kỳ Tuấn tức điên, nhưng nhận thấy sự có mặt của ông Minh, kể cả mẹ của anh cũng xuất hiện. Kỳ Tuấn lườm mắt:

- Tôi và anh không có quan hệ huyết thống. Đừng tỏ ra quá thân nhau như vậy!
Kỳ Tuấn bỏ đi, lúc đi ngang cố tình hất mạnh vai Trình Can. Bước vào bàn của hai tiền bối, Kỳ Tuấn lễ phép chào:
- Chào ông chủ!
- Kỳ Tuấn, hôm nay có thể gọi ta là chú như lúc trước mà.
Kỳ Tuấn bỏ đi lại bàn và rót rượu uống, bà Kim tiến lại gần. Hai mẹ con nhìn nhau như những người xa lạ, bà Kim giọng ồm ồm khá lạnh lùng:
- Con đến muộn đấy.
- Con việc gì phải đến sớm. Hôn thê của anh ta còn chưa tới kia mà! Mà cũng lạ thật, một người quanh năm chẳng để ý con cái mình sống chết ra sao lại có mặt trong buổi tiệc đính hôn của người dưng như thế này.
- Con luôn cho rằng mẹ chẳng để tâm đến con sao?
- Phải.
- Thế thì mẹ chẳng đến đây làm gì nếu mẹ không biết được vị hôn thê của Trình Can là cô gái mà con đã từng kéo đến khách sạn gặp mẹ. Cộng với việc lúc nãy thái độ con dành cho nó không có gì là vui vẻ cho lắm. Hai đứa có chuyện gì thế?
- Tranh giành gái thôi mà mẹ. Có cần thiết phải lườm mắt kiểm điểm con ngay tại đây không?
- Mẹ không muốn con tiếp tục là nhân vật chính của những cuộc phá hoại. Con đủ lớn để làm những việc nên người hơn rồi, con trai.
- Nực cười, có đứa con nào hạnh phúc hơn con không? Có người mẹ toàn đi đứng về người dưng.
- Họ không phải người dưng. Không có anh Minh thay mẹ bảo ban con, giờ này con có là thiết kế sư tiếng tăm, con có được ngạo nghễ với cái thái độ không ai ưa của con hay không?
- Con không nói với mẹ nữa. Đừng làm mất mặt nhau trong ngày vui của người khác.
Trình Can thấy Phương Dung cũng xuất hiện, anh cố tình lãng tránh cô. Tránh tiếp xúc nhau trong ngày hôm nay có thể giúp anh thoát khỏi cô và sợi dây vương vít của hai người trong thời gian tới.

Đã gần 11 giờ nhưng vẫn chưa thấy cô dâu xinh đẹp ở đâu. Mọi người đã bắt đầu nhìn đồng hồ, có vẻ khá căng thẳng, Trình Can thì liên tục gọi điện thoại, vẫn đổ chuông nhưng không có người bắt máy. Ông Minh nhăn mặt:
- Sao vẫn chưa tới? Mọi người đang chờ đấy!
- Con cũng không biết.
Vương Khang trông thấy Nhã Trúc xuất hiện với cái đầm màu hồng xinh xắn, cô nàng quả là một công chúa xinh xắn. Nhã Trúc lo lắng:
- Tại sao lại không thấy đâu?
- Tôi cũng không biết. Có lẽ sếp có một số việc quan trọng cần giải quyết.
- Kìa, cô dâu tới kìa!
Minh Thư bước xuống xe, mặt cô sắc lạnh hơn bao giờ hết. Lạnh một cách đáng sợ, Kỳ Tuấn cũng ngạc nhiên khi cô bước đi ngang qua anh mà không có chút phản ứng gì. Trình Can hớn hở ra mặt dù anh khá ngạc nhiên khi Minh Thư chỉ mặc quần jean và khoác bên ngoài áo măng tô chứ không phải là trang phục dành cho lễ đính hôn anh đã chọn cho cô. Trình Can chạy ra đón và nói:
- Em à, mọi người chờ em mãi. Sao em không thay đồ? Mà không sao. Quan trọng là em đã tới. Có cần lên nhà trang điểm lại không? Trông em mệt mỏi quá.
Minh Thư không đáp lại bất cứ câu hỏi nào của Trình Can, lẳng lặng bước lên bục và dõng dạc tuyên bố:
- Tôi xin lỗi mọi người vì đã đến trễ, tôi đã không làm tốt cái kỷ luật mà chính tôi đưa ra cho tập thể các thành viên của tờ tạp chí “Người thời thượng” chính tôi cũng sẽ kiểm điểm lại mình thật xứng đáng.
- Không sao hết, không phải ai cũng sống trong kỷ luật mãi được. Có trường hợp ngoại lệ mà!
- Cảm ơn ...
<<1 ... 89101112 ... 39>>
Đến Trang
Tags: Truyện, hay, Kế, hoạch, làm, bố, Góc, đọc, truyện
Game hay tuyển chọn
Võ lâm 3 Võ lâm 3
Thế giới võ hiệp trong tầm tay. Phiên bản đồ họa sắc xảo, PK tuyệt đỉnh cùng 8 đại môn phái trong thiên hạ.
Load: 0.000715s
U-ON
Nhấn vào đây để đi tiếp..>>
C-STAT
Trình duyệt web cực nhanh cho di động miễn phí !
Teya Salat