Thiên Địa Quyết Thiên Địa Quyết
GMO đa nền tảng có đồ họa bắt mắt và hơn 200 nhiệm vụ khiến bạn không thể rời mắt
wap tai game mien phi, game cho dien thoai, game android, game iphone, game java, game mien phi, tai game dien thoai mien phi
Home | Online | Offline | Ứng dụng | Android | Phim 3GP | Truyện | Wapmaster | Upload | Admin
Đôi mắt của hầu gái Full - 3| Truyện hay | movigame.wap.sh
Trang chủ > Góc đọc truyện > Truyện hay > Đôi mắt của hầu gái Full

Đôi mắt của hầu gái Full

Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53868029
Visits Today: 20777
This Week: 1715829
This Month: 5862475

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtGem Forum catalog

àng ngày trông mẹ càng tiều tụy, gầy guộc và ốm yếu.
Nói đến đây giọng cậu út như nghẹn lại, nỗi đau như ùa về trong từng câu nói. Cô có thể cảm nhận được những rung động trong tâm trí cậu út, bàn tay cậu đan vào nhau, nắm chặt, run rẩy...
- Vào ngày sinh nhật của mình, tôi từ nhà hàng xóm trở về và thấy mẹ tôi nằm trên sàn, máu từ người mẹ chảy ra rất nhiều, mẹ đưa mắt nhìn tôi, ánh mắt như muốn nhìn thấy tôi lần cuối...
Đôi môi cậu bắt đầu run lên, cậu đưa ngón tay cái lên chạm vào môi. Mắt cậu mở to một cách vô hồn...An Ninh vỗ nhẹ vào mu bàn tay cậu, lạnh ngắt...
- Không sao đâu, có tôi ở đây rồi...
- Người đàn ông đó giết mẹ, hắn cướp hết số tiền dành dụm của mẹ và giết mẹ...Tôi ngồi đấy nhìn mẹ, tôi không thể làm gì...Tôi không thể làm gì để cứu mẹ...
Cậu bật khóc, sợ hãi tột cùng...Cậu gục xuống dưới ghế...An Ninh nâng cậu dậy, đỡ cậu ngồi xuống giường. Giờ cô có thể hiểu được phần nào tính cách của cậu, nỗi ám ảnh về cái chết của mẹ với một cậu bé bốn tuổi đã ăn sâu vào máu và tổn thương sâu sắc tâm hồn trẻ thơ của cậu. Và nó mặc định trong đầu cậu ý nghĩ luôn phải đề phòng và dè chừng với tất cả mọi thứ, tất cả mọi người. Cậu sợ bóng tối vì nó làm cậu nhớ đến cái đêm mẹ cậu bị giết, cậu không dám ngủ sâu vì nó sẽ khiến cậu rơi vào ảo giác của nỗi ám ảnh...Cậu thích cái gì đơn giản vì càng đơn giản, đơn thuần bao nhiêu thì càng vô hại bấy nhiêu. Cậu tạo cho mình vỏ bọc an toàn và cô độc để tránh xa nỗi ám ảnh. Cho tới khi bà chủ đưa cậu ra khỏi quá khứ và mang đến cho cậu một tương lai mới, cậu coi bà như một bà tiên, một vị cứu tinh đem lại cho cậu mọi thứ cậu cần. Cậu sùng bái bà, cậu nghe theo tất cả những gì bà sắp đặt cho cậu vì tin tưởng chúng đều khiến cậu an toàn và tránh xa nỗi đau, coi đó như một sự trả ơn đối với người đã cứu cuộc đời cậu.
An Ninh vỗ nhẹ lên lưng cậu, giúp cậu yên lòng và ngủ thiếp đi, mi mắt vẫn còn vương lệ...Hẳn cậu đã rất nhớ mẹ trong suốt những năm qua. Bà chủ luôn cho cậu cái tốt nhất, nhưng bà không thể chữa lành vết thương đã hằn sâu trong tâm trí cậu.
An Ninh đóng nhẹ cánh cửa, đồng hồ đã điểm 9 giờ, nửa tiếng nữa là đến giờ hẹn của cậu hai, cô vội vàng trở về, tự nhủ rằng cậu hai sẽ rất giận.
Nhưng khi cô về tới nơi, cậu hai vẫn đang ngủ, cô ngán ngẩm gọi cậu hai dậy.
- Cậu hai dậy đi nào...dậy nào...
Cô lôi chăn cậu hai ra, mong rằng cậu có thể dậy được. Đột nhiên cậu kéo mạnh chăn khiến cô ngã vào lòng cậu.
- Haha, cuối cùng cũng bắt được rồi...– Cậu cười gian xảo.
- Cậu hai, thả tôi ra, tôi không có thời gian để đùa đâu...
Cậu hai vờ như không nghe thấy lời của An Ninh, cậu ghì chặt cô vào lòng.
- Cậu chủ...thả tôi ra...thả tôi ra...
Cậu chủ thả An Ninh ra...Cô chỉnh lại y phục rồi quay lưng đi mất...Nhưng cậu út đứng đó khiến cô giật mình, cậu đã thấy tất cả...Cậu nhìn cô một cách vô hồn.
- Cô để quên điện thoại. – Cậu đặt chiếc điện thoại lên bàn, cúi chào cậu hai rồi đi ra khỏi phòng.
An Ninh cầm điện thoại chạy theo cậu út.
- Cậu út...cậu út...
Cậu út đứng lại, cậu quay lại nhìn An Ninh.
- Cậu đừng hiểu nhầm.
- Tôi không hiểu nhầm gì cả đâu.
An Ninh có thể cảm nhận được những gì cậu út đang nghĩ. An Ninh không có gì nổi bật ngoài đôi mắt, cô có thể thấu hiểu nỗi đau của người khác khi họ nhìn vào mắt cô. Con người cậu út khá đơn giản, mọi thứ luôn được bộc lộ hết ra ngoài. Cậu nói không nghĩ gì nhưng chắc chắn trong đầu cậu lại nghĩ ngược lại...
- Xin cậu đừng nghĩ theo kiểu đó, giữa tôi và cậu hai không hề có gì vượt qua giới hạn chủ tớ cả...
- Tôi đã bảo là tôi không nghĩ gì rồi, tôi chưa nhìn thấy gì cả. – Cậu nói lớn.
An Ninh giật mình, ánh mắt cậu phút chốc thay đổi, sự thất vọng hiện rõ trong đôi mắt...Cậu coi những gì mình nhìn thấy giống như sự phản bội. Một người đem tâm tư của mình kể hết cho một người bạn, nhưng rồi lại nhìn người bạn ấy tay trong tay với người khác chỉ vài phút sau đó...Nó giống như một sự trơ trẽn.
- Vậy coi như cậu chưa nhìn thấy gì...và mong cậu đừng bao giờ hiểu theo chiều hướng mà cậu suy nghĩ nhé...
Không nói không rằng, cậu quay mặt đi thẳng về phòng.
An Ninh biết mình đã làm cậu thất vọng, mọi chuyện sẽ không tệ đến thế nếu không có kiểu đùa quá trớn của cậu hai. Cô trở về phòng cậu hai, cậu đã tắm xong, đang ngồi trên giường chờ An Ninh.
- Nó sao rồi, có tức điên lên chửi bới ỏm tỏi không?
- Cậu hai, mong cậu từ nay không đùa kiểu quá trớn như vậy nữa, dù sao tôi cũng là phận đầy tớ, nếu có ai nhìn thấy sẽ không hay...
Cậu nhếch mép cười, mắt quắc lên:
- Nói thẳng ra là cô không muốn Thiên Thành nhìn thấy, cô sợ nó sẽ hiểu nhầm đúng không?
- Không chỉ riêng mình cậu út, mà còn là tất cả mọi người.
- Không phải biện hộ đâu...– Cậu chặn ngang câu nói của An Ninh. – Nếu cô thích nó thì cứ nói thẳng, nhìn cái kiểu chạy theo giải thích đó là tôi biết mà, đáng lẽ ngay từ đầu tôi không nên để cô tiếp xúc với nó.
- Cậu hai, cậu nói gì vậy?
- Tôi nói thật. Cái hôm chọn hầu gái, vốn tôi đã định chọn Huệ Ân, nhưng vì Thiên Thành luôn nhìn cô từ đầu đến cuối, vì tôi biết Thiên Thành muốn có được cô nên tôi mới chọn cô...
Cảm giác bị xem như một món hàng thật là nhục nhã, An Ninh phẫn nộ nói:
- Xin cậu hãy rút lại những gì mình đã nói. Dù tôi là người hầu kẻ hạ của cậu, cậu sai bảo gì tôi cũng sẽ làm. Nhưng việc cậu nói và coi như một món đồ để cậu trêu tức cậu út...
- Sao? Cảm thấy ấm ức à? Hay ngay bây giờ tôi nói với mẹ để đổi cho cô sang hầu hạ Thiên Thành nhé. Như vậy sẽ chẳng còn ai coi cô như món đồ nữa.
An Ninh thấy mình đã đánh giá quá sai lệch về cậu hai, từ trước tới nay, cô chưa từng thấy ai thay đổi nhanh như cậu. Lúc đầu thì tỏ ra mình là một thiếu gia trăng hoa, bất cần, lúc lại nhẹ nhàng quan tâm, còn giờ thì coi người khác như giẻ rách...
- Tôi nghĩ mình đã đánh giá cậu quá cao. Vì tôi là người hầu của cậu, tôi vẫn mang trên tai chiếc khuyên của cậu. Nên tôi có trách nhiệm làm tròn bổn phận hầu gái với cậu. Việc cậu nói và nghĩ thế nào tôi sẽ không can thiệp, chỉ mong cậu luôn coi tôi là một hầu gái theo đúng nghĩa là được.
An Ninh cúi chào rồi đóng cửa lại như mọi lần. Chỉ chờ cửa đóng lại để nước mắt rơi xuống.
Tối hôm ấy, cô nhận được điện từ cậu hai, cậu sẽ đi Ma Cao một thời gian và nói An Ninh không phải tới phòng cậu dọn dẹp, việc đó đã có người khác lo. An Ninh không hiểu vì sao cậu hai làm vậy, dường như cậu đang tránh mặt cô mà không rõ lý do. Đầu óc cô quay cuồng trong mớ suy nghĩ hỗn độn rối ren.
Sáng hôm sau, cô vẫn tới phòng cậu hai, dọn dẹp như thường lệ. An Ninh phát hiện một tấm thiệp được giấu trong vỏ gối, đề tên An Ninh. Cô ngạc nhiên mở nó ra. Bên trong chẳng có gì...tất cả vẫn còn là một trang giấy trắng tinh...Cô đặt lại chiếc thiệp vào trong gối rồi lặng lẽ đóng cửa rồi sang phòng cậu út. Như mọi ngày, cô vẫn đợi cậu út trước cửa phòng lúc 6 giờ 30. Cánh cửa khép hờ, An Ninh khẽ đẩy cửa bước vào trong. Cậu út vẫn đang ngủ, ngoài trời đang mưa lớn, tiếng mưa ồn qua lớp cửa kính dày càng khiến không khí trở nên ảm đạm. Lọ hoa trên bàn cậu út đã cạn hết nước, cánh hoa rũ xuống héo úa...Cô đặt ly sữa lên mặt bàn rồi quay lại đắp lại chăn cho cậu út. Cậu đang mơ gì đó, lông mày cậu khẽ nhíu lại, mồ hôi tuôn đầm đìa.
- Cậu út...cậu út...– An Ninh lay lay cậu út.
Cậu như đang chìm sâu vào giấc ngủ...hơi thở cậu gấp gáp hơn. Cậu túm chặt lấy tấm ga giường khiến nó nhăn nhúm, nhàu nát.
- Ai...có ai không...cứu mẹ cháu với...có ai không? Làm ơn cứu mẹ cháu...
Cậu khóc như một đứa trẻ trong giấc mơ, tiếng khóc càng ngày càng lớn hơn.
An Ninh ngồi xuống cạnh giường, cô vỗ nhẹ lên lưng cậu. Bất giác, cậu nắm chặt lấy tay cô, cậu vẫn tiếp tục khóc.
- Mẹ ơi, mẹ mở mắt ra đi, con sẽ gọi người tới mà...Mẹ ơi, mẹ đừng bỏ rơi con...
Càng lúc cậu càng siết chặt tay An Ninh hơn. Chắc hẳn cậu đã rất nhớ mẹ. Ai cũng vậy thôi, An Ninh cũng thế, cô rất nhớ gia đình nhỏ nghèo khó của cô. Nhớ lúc cùng cha đi làm thuê, nhớ lúc cùng đứa em chăm sóc cho mẹ...nhớ cả bữa cơm chẳng có gì no bụng của cả nhà...Đã có lúc cô muốn trốn khỏi đây để trở về bên bàn tay gầy guộc của cha. Nhưng tất cả chỉ là suy nghĩ, giống như cậu út lúc này, tất cả chỉ là suy nghĩ, cậu không thể nói ra sau những gì bà chủ đã dành cho cậu, cậu không thể làm bà buồn mà chỉ biết giữ nó trong lòng, nỗi nhớ da diết cứ vò xé tâm can ùa về hàng đêm...
Cậu chợt mở mắt bật dậy...Cậu gạt đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má khi nhìn thấy An Ninh.
- Sao cô lại ở đây?
- Cậu không sao chứ?
Cậu út thở hắt ra, gương mặt mệt mỏi của cậu đủ để nói lên tất cả.
An Ninh lấy cho cậu cốc nước mát để giúp cậu bình tĩnh hơn.
- Cậu...cậu vừa gặp ác mộng phải không?
Cậu út khẽ gật đầu.
- Cậu mơ thấy gì vậy? Trông vẻ mặt cậu rất sợ hãi...Có phải...cậu lại mơ về mẹ không?
- Liên quan gì tới cô chứ? – Cậu nói rồi bỏ vào phòng tắm.
An Ninh biết cậu vẫn còn giận mình chuyện bữa trước nên cũng không dám hỏi thêm, cô lẳng lặng dọn dẹp căn phòng rồi đi khỏi.



Chương 5: Tôi cầu xin cậu, cậu út!

- An Ninh, quản gia có việc muốn gặp cô.

An Ninh nhận lệnh liền tới ngay phòng quản gia, bà đang ngồi bên mép giường, trên tay là một lá thư đã nhàu nát.
- An Ninh, con lại đây.
An Ninh ngồi xuống, cô đoán chắc có chuyện chẳng lành, vẻ mặt của quản gia càng lúc càng nghiêm trọng hơn.
- Hãy bình tĩnh nghe ta nói nhé!
An Ninh hết sức bình tĩnh khi thấy bà quản gia cầm tay cô.
- Mẹ con...mẹ con đã qua đời sáng nay.
- Bà nói gì ạ? Mẹ con, mẹ con làm sao?
- Suốt những năm con ở đây, ta đã cho người hàng tháng tới giúp gia đình con, đưa mẹ con vào viện, mong sẽ duy trì được sự sống. Nhưng...
Nước mắt An Ninh bắt đầu rơi xuống, người mẹ hàng đêm vẫn về trong giấc mơ của cô giờ đã không còn. Nỗi nhớ mong mỏi được gặp bà, được nhìn thấy, đặt bàn tay mình lên bàn tay bại liệt khô khao của bà giờ đã không còn. Cô nhận lấy lá thư từ tay quản gia, lá thư viết vội bị nhòe đi vì nước mắt...Từng dòng chữ đơn giản của người cha ít học càng làm cô thấy đau đớn hơn.
“An Ninh của cha!
Con có khỏe không? Hãy tha thứ cho người cha tội lỗi này nhé, cha xin lỗi vì đã sinh ra con trong một gia đình nghèo như thế, cha xin lỗi vì chưa thể làm gì cho con. Cha ít học, cha không có tiền, cha không thể cho con cuộc sống tốt đẹp. Cha xin lỗi con vì điều đó. Nhưng cha yêu con bằng cả tấm lòng mình, cha không thể đem lại cho con hạnh phúc như những người cha khác. Nhưng con hãy biết rằng cha luôn yêu con bằng cả trái tim mình. Nếu được sinh ra một lần nữa, cha hứa là sẽ không để con phải khổ như vậy. Chúc mừng sinh nhật con gái của cha, cha yêu con rất nhiều.”
Lá thư khép lại bằng dòng nước mắt tuôn rơi của An Ninh. Trong phong bì là một chiếc lắc tay xinh xắn.
- Lá thư đươc chuyển đến đây năm ngoái, vào đúng sinh nhật của con.
- Vậy sao người không đưa nó cho con?
- Vì quy định là quy định.
- Sao người lại làm như thế? Người có biết là con đã nhớ cha mẹ con thế nào không? Từ giờ con không thể nhìn thấy mẹ con nữa rồi...người biết không?
- Ta biết, nhưng con thử nghĩ xem nếu ta đưa nó cho con một năm về trước, liệu con sẽ bỏ trốn hay tiếp tục ở lại đây?
An Ninh quỳ xuống trước mặt bà quản gia.
- Con xin người, xin người hãy cho con về thăm nhà...
- Không được, cố gắng đợi đi, khi con đủ mười tám tuổi con sẽ được về thăm nhà.
- Con xin người, dù chỉ được gặp vài phút, vài giây hay đứng từ xa nhìn thôi cũng được...Con cầu xin người.
Bà quản gia ôm An Ninh vào lòng, cô là cô bé bà yêu thương nhất. Không bao giờ cô bé che giấu được cảm xúc của mình, mọi thứ đều được thể hiện qua đôi mắt tuyệt đẹp ấy...
- Ngoan nào An Ninh, ta cũng rất muốn cho con về, sở dĩ ta nói cho con để con nhớ được ngày giỗ của mẹ, con hãy cố gắng, chỉ hai tháng nữa là tới sinh nhật mười tám tuổi của con, đến lúc ấy, ta sẽ đưa con về gặp họ được không?
Cô lắc đầu, dụi vào lòng quản gia khóc nức nở. Còn gì đau đớn hơn khi không được về dự đám tang mẹ. Còn gì đau đớn hơn khi không được ở bên gia đình lúc mẹ mất...Tất cả như mờ dần đi, cô buông tay quản gia ra rồi vụt chạy...
Cộc...cộc...cộc...
- Vào đi...
An Ninh đẩy cửa bước vào phòng cậu út. Cậu đang ngồi trên ghế. Cô đến bên cạnh cậu rồi quỳ xuống.
- Tôi xin cậu, cậu út...Tôi biết tôi đã khiến cậu thất vọng, tôi xin lỗi, tôi ngàn lần, vạn lần xin lỗi cậu. Tôi xin cậu hãy giúp tôi, giờ chỉ có cậu mới có thể giúp tôi...
- Có chuyện gì vậy An Ninh, đừng khóc nữa...– Cậu út hoảng hốt.
- Tôi cần về nhà, tôi cần về nhà...Tôi xin cậu, tôi cúi lạy cậu, xin cậu hãy giúp tôi, mẹ tôi qua đời rồi, tôi phải về thăm cha tôi...Tôi phải về với mẹ tôi...dù chỉ vài phút thôi cũng được, xin cậu, lạy cậu, mong cậu hãy giúp tôi...
An Ninh cúi đầu lạy cậu út, cậu hốt hoảng đỡ An Ninh dậy.
- Bình tĩnh lại đi An Ninh...Tôi sẽ đưa cô về mà...Bình tĩnh lại đi...được không.?
An Ninh không khóc nữa, cô nhìn cậu út với vẻ biết ơn.
Cậu rút điện thoại ra gọi cho tài xế.
- Chuẩn bị xe cho tôi, tôi muốn đi hóng gió, không cần gọi vệ sĩ đâu, tôi muốn ra ngoài một mình.
Cậu lại chỗ An Ninh và ngồi xuống trước mặt cô.
- Được rồi, đừng khóc nữa. Để tôi đưa cô đi. – Cậu nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên má An Ninh.

An Ninh trở về nhà, cánh cổng đơn sơ hoang tàn hiện ra trước mắt...Chiếc đèn lồng màu trắng đang treo trước cửa.
- Mẹ...– An Ninh khóc lớn hơn, cô sẽ chỉ đứng từ khoảng cách này mà nhìn về phía ngôi nhà nhỏ thân thuộc.
- Mẹ ơi...mẹ ơi...
An Ninh nhớ lại những ngày mẹ còn sống, những ngày mẹ còn đi lại được, những ngày mẹ bồng cô trên tay rồi những ngày mẹ dắt cô tới trường học...Nhớ những giọt nước mắt cũng như những nụ cười của mẹ...Nhớ cả ánh mắt lần cuối mẹ nhìn cô trước khi cô tới nhà họ Lưu...

- Mẹ hãy ra đi thanh thản nhé. Con xin lỗi vì không thể ở bên chăm sóc, phụng dưỡng mẹ. Con bất hiếu.
Cô quỳ xuống lạy hướng về ngôi nhà...
Cậu út nhìn cô, cậu nhớ lại lúc mẹ cậu mất. Cậu cũng bất lực như An Ninh lúc này, không thể làm gì hơn. Cậu vỗ nhẹ vào vai An Ninh:
- Tôi hiểu cảm giác của cô lúc này. Nhưng nhìn thấy cô như vậy, chắc chắn mẹ cô sẽ càng đau lòng hơn...nên...
An Ninh đứng dậy, cô đi về phía cánh đồng, lúa đang kỳ trổ đòng xanh mượt. Gió lao xao đưa hương thơm man mát của hoa cỏ. Cậu út đi theo đằng sau cô một cách lặng lẽ. Cậu biết lúc này cô cần yên tĩnh.
Một thoáng gió thoảng qua khiến mái tóc cô tung bay, giờ cậu mới nhìn kỹ gương mặt cô. Cô không xinh đẹp, sắc sảo, nhưng gương mặt và tâm hồn cô dường như hòa làm một, mọi thứ luôn được thể hiện rõ nét qua đôi mắt đượm buồn ấy.
- Cậu út, chúng ta về thôi. Tôi không muốn bị mắng đâu. – Cô gạt dòng nước mắt vẫn đang chảy dài trên má.
- Cô có muốn về qua nhà không? Chắc cô phải nhớ họ lắm...
An Ninh lắc đầu.
- Không, tôi chỉ cần nhìn thấy cả nhà như vậy là được. Nếu gặp gia đình, tôi sợ mình sẽ không thể rời xa được.
Cậu út dần đã hiểu hơn về cô. Có lẽ những gì cậu nhìn thấy đều là hiểu nhầm. Một cô gái chân thật, không bao giờ che giấu cảm xúc của mình. Một cô gái không lấy nước mắt để mong được cảm thông. Cô chọn cách im lặng, chọn cách một mình để không ai phát hiện ra cô đau như thế nào. Cô lặng lẽ đi phía trước, nước mắt vẫn rơi nhưng cô cắn chặt môi để không khóc thành tiếng, nhưng cậu út hiểu tất cả, cậu hiểu cô đau đến mức nào, nó như muốn xé nát mọi thứ, như ngàn mũi dao găm sâu vào tim.
Trên xe, cô quay mặt ra phía cửa, nước mắt vẫn tiếp tục rơi, rơi rồi bay theo gió. Làn gió nhẹ thoảng qua đôi mắt cay sè...
- Cô cứ khóc đi, đường về nhà còn dài, tôi sẽ đi thật chậm, vì vậy cô không phải lo đâu...
An Ninh không trả lời, cô tựa đầu lên thành cửa sổ. Cuộc đời thật bất công, sao lại bắt nhà cô nghèo như thế, cái nghèo chia lìa gia đình cô, cái nghèo khiến cô phải làm hầu gái phục vụ người ta, không cho cô gặp người thân, có nhà mà không thể về...Cô hận cái nghèo, cô hận nó đến tận xương tận tủy. Sao cuộc đời lại cho cô toàn những bất hạnh như vậy!
Cậu út dừng xe trước cửa, bà chủ và quản gia đang đứng ở cửa đợi sẵn.
- Thiên Thành, con và An Ninh vừa đi đâu về vậy?
- Con chỉ đi hóng gió một lúc thôi.
- Vậy sao? Ta lại không nghĩ thế.
- Mẹ nói gì vậy? Mẹ không tin con sao?
- An Ninh, tôi hỏi cô, cô vừa đi đâu với Thiên Thành về?
An Ninh không giấu giếm, cô nói thật với bà chủ.
- Mong bà chủ thứ lỗi, tôi biết phải hơn hai tháng nữa mới đến ngày tôi được trở về thăm nhà. Nhưng mong bà hiểu cho, mẹ tôi...
- Không cần giải thích gì hết. – Bà cắt lời An Ninh. – Đó là quy định, mà quy định đặt ra để mọi người tuân thủ. Nếu cô nói với ta, ta có thể châm trước cho cô về thăm nhà. Nhưng cô lại nói với Thiên Thành, để nó nói dối ta. Điều này có thể tha thứ được sao?
- Mẹ...– Cậu út định nói gì đó, nhưng đã bị bà chủ chặn lại.
- Nếu con xen vào việc này, mẹ sẽ lập tức đuổi việc cô ta.
Cậu út không nói gì nữa, cậu đành im lặng.
- Từ ngày mai, cô không cần tới hầu hạ Thiên Thành nữa, cô sẽ tới khu bếp làm phụ bếp một tháng, và tháng này cắt toàn bộ lương của cô.
Nói rồi bà chủ quay ngoắt đi, có vẻ bà rất giận. Cũng phải thôi, đứa con trai yêu quý của bà vì một cô hầu gái mà nói dối bà, có người mẹ nào chấp nhận được chứ. An Ninh cúi đầu chịu hình phạt, gập người chào bà chủ trước khi bà đi khuất.

Một ngày làm việc mới ở một môi trường mới, An Ninh phải dậy sớm hơn mọi lần, vì đã quen với việc thức khuya dậy sớm nên cô cảm thấy khá ổn.
- Chào mọi người, tôi là An Ninh, mong mọi người giúp đỡ. – An Ninh cung kính chào tất cả mọi người có mặt trong bếp...
Một vài người bâng quơ nhìn rồi cúi đầu chào lại, nhưng cũng có một số người nhìn cô với ánh mắt khó chịu.
- Em là An Ninh hả? – Một chị niềm nở chào hỏi cô.
- Dạ vâng ạ.
- Chị đã nghe quản gia nói chuyện, chị là quản lý bếp, cứ gọi chị là chị Thanh là được.
- Em chào chị ạ.
- Nào, đi theo chị, chị sẽ chỉ cho em những việc em phải làm.
An Ninh ngoan ngoãn đi theo chị Thanh. Công việc cũng không có gì nặng nhọc lắm, chủ yếu chỉ là lau dọn sàn nhà, bát đĩa, sơ chế rau củ...Hầu như toàn việc nhẹ nhàng.
Mọi người đã đi ăn trưa, chỉ còn An Ninh ở lại bếp, cô cố gắng dọn dẹp cho xong đống bát đĩa thật nhanh.
- An Ninh! – Cậu út đứng sau cánh cửa phòng bếp gọi An Ninh.
- Có chuyện gì vậy cậu út, cậu không được phép xuống đây đâu. – An Ninh ngạc nhiên.
- Có...có cần tôi giúp gì không?
An Ninh lắc đầu:
- Không...không...đây là công việc của đầy tớ chúng tôi, cậu đừng lo, tôi không sao đâu.
- Tôi...xin lỗi nhé. Muốn giúp cô mà thành ra hại cô thế này...
- Không có gì đâu, chỉ là những việc nhẹ nhàng thôi mà, dù sao tôi cũng thấy được gia đình tôi vẫn sống tốt là đủ rồi. Chút công việc thế này có đáng gì đâu.
- Cô sắp xong việc chưa? Bao giờ được nghỉ thế?
- Rửa xong đống bát đĩa này là tôi có thể nghỉ rồi.
- Vậy khi nào xong thì qua phòng tôi một chút nhé.
- Dạ...
- Cứ qua đi, chỉ là...muốn nhờ cô chuốt bút chì thôi mà. – Cậu út kiếm cớ.
- Vâng, khi nào xong việc tôi sẽ qua.
- Vậy tôi về trước nhé, bye. – Cậu út cười vẫy tay chào tạm biệt An Ninh trước khi trở về phòng mình.
An Ninh vẫy tay theo trước sự ngạc nhiên của tất cả mọi người lúc này đã đi ăn về. Từ trước đến nay, cậu út nổi tiếng là khó tính và lạnh lùng, cậu luôn xa lạ, lãnh đạm với những việc xảy ra xung quanh mình. Nhưng giờ đây, khi cô hầu gái An Ninh mới chỉ phục vụ cậu được một tháng, con người cậu thay đổi.
Khi An Ninh đã dọn dẹp xong xuôi mọi thứ, đồng hồ cũng đã 7 giờ tối, chắc tầm này cậu út đã dùng bữa xong. Giữ đúng lời hứa, cô định tới phòng cậu út nhưng bị một chị làm cùng gọi lại.
- An Ninh...– Chị này đỏng đảnh tiến lại gần phía An Ninh.
- Chị chưa về ạ? Có chuyện gì vậy?
- Cô có thể giúp tôi cất chỗ thực phẩm kia vào kho được không? Người chuyên làm việc đó nghỉ ốm mà tôi thì còn quá nhiều việc.
- Vâng, có gì đâu chị. – An Ninh vui vẻ giúp chị.
An Ninh tới khu nhà kho, đống thực phẩm đó không phải ít, nếu không muốn nói là rất nhiều. Vì có hẹn với cậu út nên cô cố gắng làm thật nhanh...Từng bao tải khoai, bắp cải, hành tây...được cô bê vào kho...một lúc sau cô thấm mệt, không ngờ lại nặng như thế, cô ngồi sụp xuống thở hổn hển...mồ hôi túa ra. Đã 8 giờ 30, cuối cùng thì cũng đã xong, đống đồ đã được để gọn vào kho.

-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.sunthien.com. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.sunthien.com – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------

Cộc...cộc...cộc...
- Cậu út, tôi An Ninh đây ạ.
- Vào đi.
An Ninh bước vào, cậu đang làm việc.
- Cô ngồi xuống đây đi.
Cậu út kéo ghế cho An Ninh, đặt trước mặt cô một miếng bánh ngọt và một ly sôcôla nóng.
- Ăn đi, tôi chuẩn bị cho cô đấy, tôi không biết cô thích vị nào, nhưng hầu hết con gái thích sôcôla và dâu nên tôi chọn cho cô miếng bánh này.
An Ninh mỉn cười, cô cảm ơn cậu út.
Cô vừa chuốt bút chì vừa thưởng thức tách sôcôla nóng.
- Có mệt lắm không? Trông cô có vẻ mệt.
- Không, tôi không sao, chắc tại lâu rồi không làm nhiều nên thấy hơi mỏi tay thôi.
- Vậy sao?
Cậu út lấy con dao và chiếc bút trên tay An Ninh, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô rồi massage chúng...
- Làm như vậy sẽ khiến tay không mỏi nữa, khi tôi viết kịch bản nhiều, tôi cũng hay bị đau tay nên vẫn làm như vậy.
An Ninh rụt tay lại, cô không quen việc quá thân mật với người khác như vậy, nhất là giữa cô và cậu út còn một ranh giới quá lớn giữa chủ và tớ...
- Cậu út...nếu không có chuyện gì...thì tôi xin phép về nghỉ ngơi trước, hôm nay tôi hơi mệt...– An Ninh ấp úng.
Không để cậu út kịp trả lời, An Ninh vội ra khỏi phòng...Nhưng vừa mở cửa ra, An Ninh lại rụt đầu vào. Cô hốt hoảng gọi cậu út:
- Cậu...cậu út...cậu...út...
- Có chuyện gì thế?
- Bà chủ...bà chủ đang ở ngoài...bà chủ sắp đi tới... – An Ninh cuống cuồng.
- Sao phải sợ chứ, chúng ta có làm gì đâu...
- Không được, không được...Hiện tôi không phải hầu gái của cậu...Tôi mà ở đây là trái với quy định...Không thể gặp bà chủ...– An Ninh chạy tới chạy lui tìm chỗ trốn. Nhưng giữa căn phòng quá đỗi đơn sơ này chẳng có đến một chỗ cho cô náu thân...Lướt qua một lượt, chỉ có chiếc tủ quần áo là rộng rãi nhất...An Ninh vội chui vào tủ...
- Cô làm gì thế?
- Cậu út...mau đóng tủ vào, tuyệt đối không thể để bà chủ thấy, không tôi sẽ bị đuổi việc mất...
Dường như cậu út đã hiểu ra vấn đề, cậu vội đóng cửa tủ trước khi bà chủ bước v...
Đến Trang
Tags: Truyện, hay, Đôi, mắt, của, hầu, gái, Full, Góc, đọc, truyện
Game hay tuyển chọn
Trà Chanh Quán 102 - Mạng xã hội Chém gió lớn nhất Việt Nam
Thế giới vỉa hè trên di động với nhiều trò chơi vô cùng hấp dẫn....
Load: 0.001311s
U-ON
Nhấn vào đây để đi tiếp..>>
C-STAT
Trình duyệt web cực nhanh cho di động miễn phí !