Bẫy Rồng - Sự trỗi dậy của loài Rồng Bẫy Rồng - Sự trỗi dậy của loài Rồng
Công nghệ đồ họa tuyệt đỉnh, phong cách Anime độc đáo
wap tai game mien phi, game cho dien thoai, game android, game iphone, game java, game mien phi, tai game dien thoai mien phi
Home | Online | Offline | Ứng dụng | Android | Phim 3GP | Truyện | Wapmaster | Upload | Admin
Dành cho những trái tim F.A - 3| Truyện hay | movigame.wap.sh
Trang chủ > Góc đọc truyện > Truyện hay > Dành cho những trái tim F.A

Dành cho những trái tim F.A

Xem: XtCAT -:- 404
Polaroid
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 52009835
Visits Today: 190762
This Week: 2511596
This Month: 4004281

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


g có bàn tay nó. Nó muốn giúp nhưng những chuyện kia ngăn nó lại. Thậm chí giờ nó không còn xếp giá vẽ đứng cạnh bé nữa, ít nói chuyện với bé dần. Bé thì vẫn coi nó là bạn, biểu hiện của nó làm sao mà không biết được, bé có hỏi han, muốn biết nó có gặp chuyện gì không. Nó chối không thừa nhận có chuyện, chỉ khó chịu, bực dọc mỗi lần bị hỏi. Việc này như đụng tới nỗi đau của nó vậy. Có lúc gặng hỏi thì nó cáu! Nó hét lên “hỏi nhiều quá! Chẳng làm sao hết!” làm cả lớp đổ dồn vào đó. Bé bị bất ngờ, chỉ nhìn nó rồi lẳng lặng về chỗ không nói câu nào. Nó thấy nó khốn nạn quá thì chẳng nói chẳng rằng, xách cặp ra về...

Đứa bạn thân của bé nói với nó hai người đang hẹn hò với nhau, vậy là cảm giác mất bé ngày càng gần lại với nó, nó hoang mang lắm, sợ hãi cứ bao trùm nhưng chẳng biết phải làm sao. Cầu cứu thằng bạn, thằng bạn bó tay. Thằng bạn bảo khi hai người đã thích nhau, muốn làm chia tay tan nát cũng được nhưng lương tâm không cho phép, bảo nó tự lo đi. Nó buồn, chỗ cứu cánh duy nhất đã từ chối nó rồi....

Hà Nội những ngày mưa hè dầm dề, ẩm trời ẩm đất, và tinh thần của nó thì vẫn tồi tệ như thế...

Nó đứng dưới hiên sảnh chính, đợi hết mưa để lấy xe đi về. Trời sầm sì, còn nước thì cứ mặc nhiên trút. Bao nhiêu chuyện làm nó đứng nghĩ ngợi, rồi thở dài mong sao chuỗi ngày này sớm kết thúc.

Sắp tới hạn nộp đồ án thứ hai rồi, không biết bé sẽ đối chọi ra sao mà không có nó....
Một cái dáng nhỏ quen thuộc bước lên đứng cùng nó.
- Sao lại đứng đây? Bé bắt chuyện trước.
- Tớ đợi hết mưa để về, có áo mưa nhưng mưa to quá, áo chẳng chống được đâu.
Hai người im lặng một lúc...
- Ấy làm đồ án tới đâu rồi? Nó tiếp.
- Chưa tới đâu cả.
- Chưa tới đâu là sao?
- Tớ không biết vẽ.
Nó thở dài...
- Anh L không giúp à?
- Ấy biết chuyện của tớ và anh L à?
- Biết.
- Anh L còn đồ án của anh ấy, anh ấy không có thời gian.
Nó đổi giọng châm biếm:
- Không có thời gian? Không có thời gian giúp ấy hay không có thời gian chơi? Từng từ nghiến qua răng nó một.
- Ấy giúp tớ được không? bé cố gắng.
Nó không chịu nổi nữa, phát điên và gào toáng lên: “ tớ giúp ấy???? ấy đi mà bảo thằng người yêu vô dụng của ấy đi mà giúp! Tớ không phải ô sin, thần đèn, nô bộc hay bất cứ cái gì khác của ấy, ấy hiểu chứ! Đi mà kêu gào thằng vô công rồi nghề ấy đấy!”.
Bé đứng người khi nghe những từ ấy, vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, mắt lộ ra một sự sợ hãi khôn cùng, chỉ chực khóc. Nó bắt đầu hối hận vì chửi mắng vô cớ.

Ấy khác ngày trước nhiều quá, khác với người mà tớ quí trước đó nhiều quá, ấy thay đổi thật rồi... thế rồi bé quay lại vừa chạy vừa lấy tay quệt mắt, bé khóc...

Nó đứng yên bất động, nó muốn nói nhiều thứ, muốn được giải thích... Muốn ôm bé ngay tại đó, thật chặt! muốn nói cho bé biết vì yêu bé nên nó mới thế, muốn tốt cho bé nên nó mới cáu nhưng tất cả nó chỉ kịp nói vọng “tớ xin lỗi!” nhạt thếch và vô vọng....

Chán nản nó lao ra mưa, lấy xe đi về và ướt từ đầu đến chân....
Tối hôm sau cái buổi nạt bé trước cổng trường, nó rất muốn xin lỗi, thế là lật đật chạy lên tiệm bánh ngọt Pháp rồi rà xe qua nhà bé. Đứng trước cửa nhà nhưng một lúc lâu sau, nó mới dám bấm máy gọi bé (nhát mà) ^^, giọng đầy hối hận: “tớ muốn xin lỗi về chuyện hôm trước được không?”. Bé xuống tới nơi, khỏi nói cũng biết bất ngờ thế nào về hộp bánh trên tay nó ^^. Nó bảo bé vừa treo status là “đói meo” còn gì. Bé cười, hai đứa ngồi trên xe ăn bánh, nói chuyện và ngắm dòng người tấp nập qua lại trước mắt. Hạnh phúc như chưa từng có chuyện gì xảy ra .

Trở về xóm trọ, trở lại với chiếc giường toàn giấy, thước kẻ và màu vẽ, nó nằm vắt tay nghĩ ngợi. Mọi suy nghĩ chỉ hướng tới bé, hướng tới những gì nó đã có với bé. Nó muốn giành lại bé bằng được, phải cứng rắn! Phải cho bé thấy nó xứng đáng hơn lão L. Lẽ thường người ta có câu “trai có công trời không phụ” mà! Mày phải làm được bản thân yếu đuối của tao ơi! Nó lẩm nhẩm khe khẽ, rồi nắm chặt bàn tay lại. ^^

Sinh nhật tới, nó trốn tất cả để khỏi phải tổ chức trong hoàn cảnh tâm trạng và đầu óc rối bời. Bạn bè gọi cho nó đều bị ngắt máy, nhắn tin thì không trả lời. Chỉ duy có cuộc gọi của bé là làm nó lưỡng lự, rồi cuối cùng nó cũng bấm vào phím xanh, nhấc máy...Bên đầu dây kia vẫn là giọng nói đáng yêu- đáng ghét ấy, nó bịt máy, thở dài rồi tiếp chuyện.

- Ấy đang ở đâu thế? Mọi người gọi không được.
- Ở nơi xa lắm, mọi người gọi cho tớ làm gì?
- Chúc mừng sinh nhật mà! Ấy không quên sinh nhật của mình đấy chứ? ^^
- Vậy à ?, tất nhiên tớ không quên sinh nhật của mình, nhưng tớ muốn có sinh nhật một mình đầu tiên. Chỉ một mình tớ và không có ai cả.
- Tớ tham gia được không?
Nó lưỡng lự...
- Sao lại muốn tham gia một sinh nhật tẻ nhạt như thế?
- Tớ không thấy tẻ nhạt, tớ nghĩ nó sẽ khác.
- Khác ở điểm gì?
- Tớ không biết, nhưng tớ có linh cảm, và linh cảm ấy hối thúc tớ tham gia.
Nó ngừng không nói gì....
- Cho tớ biết chỗ ấy đang đứng, tớ có bất ngờ cho ấy.

Bất ngờ? Nó không mong chờ điều này, nó có đủ rồi.... Tiếng bé nài nó trong máy cứ vang lên, nó bảo bé ngắt máy đi sẽ nhắn tin cho. Bé ngoan ngoãn làm theo, nó bần thần dán mắt vào màn hình ngồi gõ từng chữ lách cách, còn đầu thì đang đấu tranh xem nên gửi hay tắt máy.

Thế rồi tin nhắn ấy cũng được gửi đi, nó ngồi đợi bé đến, chừng dăm phút cái dáng nhỏ bé ấy cuối cùng cũng xuất hiện ^^. Bé chìa ra trước mắt nó một cái bánh sinh nhật nhỏ tí tẹo cực xinh với dòng chữ chúc mừng sinh nhật, kèm với một hộp hai chiếc bút kĩ thuật. “Tặng ấy này, vẽ bài cho cả hai chúng ta bằng bút này nhé!” ^^ bé nói thỏ thẻ như trẻ con! giọng trong vắt, nhẹ nhàng và mềm mại như đẩy tâm trí nó ngã vào một tấm thảm nhung êm ái đắt tiền, dễ thương cực kì ấy , rồi mỉm cười nhìn nó chờ biểu hiện tiếp theo. Nó cười, đưa tay nhận cái bánh bé tẹo đủ cho hai người và hộp bút lí nhí “cảm ơn ấy nhé! để tớ cắt bánh rồi mình ăn nghen, bánh dễ thương quá đi!”

Hai người cầm phần bánh của mình, không ăn ngay mà đổi cho nhau rồi cười thích thú ^^. Bé ghé tai nó thì thầm “Nhiều lúc tớ thấy ấy buồn xo à, tính hỏi mà hay bị nạt quá nên thôi. Có gì sai thì đừng giận tớ nhé, tớ kém sâu xa lắm, mà trong lớp chỉ chơi thân với con trai là ấy thôi, đừng bỏ rơi tớ nghen” ^^.

Nghe những lời đó nó thấy tội cho bé quá, bé chẳng biết gì mà chỉ có thằng điên là nó cứ làm ầm ĩ lên mà thôi. Nó vẫn còn thương bé lắm, giận cũng chỉ đôi chốc đôi nhát thôi chứ sao nỡ giận lâu được. Những lời ấy được nói ra còn khiến nó thương bé hơn cả ngàn lần lúc trước đó ấy chứ.

- Làm sao tớ giận ấy được, chỉ là do đi làm rồi trên lớp có nhiều chuyện bực bội không đúng lúc thôi. Tớ sẽ mãi là bạn ấy mà! Tới tháng sinh nhật ấy chúng ta lại làm thế này tiếp nhé? Tớ cũng có linh cảm như ấy đấy! Tớ tin là mọi chuyện sẽ đẹp như hôm nay này! ^^

- Thật không? Bé cười, “hứa với tớ về chuyện đấy nhé! Ngoắc tay nào!” rồi chìa ngón tay có đeo cái nhẫn bạc hình hai con cá ra (cung song ngư) đợi nó.
- Ừ! Tớ hứa. Nó nói rồi đưa tay ra ngoắc lại để đảm bảo. ^^

Kết thúc buổi sinh nhật chỉ có hai người, nó chở bé về vì bé đi xe ôm tới đây, do còn phải cầm bánh mà. Trên đường về bé lại hát, vẫn giọng hát ấy bên tai, không có thứ âm thanh nào trên thế giới tuyệt diệu được như thế với nó, kể cả một dàn âm thanh đắt tiền và hào nhoáng đi chăng nữa ^^. Mọi cảm giác như quay lại cái ngày xa xưa cách đây một năm vậy , cái ngày mà lần đầu tiên nó nghe bé hát ấy, vui và hạnh phúc lắm y hệt như bây giờ . Một ngày sinh nhật miễn chê! Đẹp nhất từ lúc nó được sinh ra tới giờ. ^^

*******

Những ngày sau đó nó cố dặn bản thân phải kiềm chế hơn. Nó hiền mà! Mà hiền thì hay đi liền với cục tính, mọi chuyện cần giải quyết bằng bình tĩnh và quan trọng nhất là phải biết điều tiết cảm xúc.

Dạo này không biết tình cảm của bé và lão L đã tiến triển tới thế nào. Bé kín đáo ít chia sẻ, kể cả với đứa bạn thân. Nó hầu như mù tịt thông tin và không phương hướng. Chỉ biết là dạo này hai người đó còn đưa nhau đi học nữa, rồi chờ đợi nhau ở cổng trường các thứ... Bỗng nhiên nó thấy mình và cái xe bị đẩy ra ngoài cuộc chơi, nhưng vẫn cố chịu đựng, vẫn cố xen vào giữa hai người, tận dụng từng cơ hội một, buổi đón bé buổi không.

- Ấy thấy anh L là người thế nào? Bé vẫn coi nó chỉ như một người bạn, vẫn tin tưởng và chỉ hỏi mỗi nó.
Trong thâm tâm nó muốn nói xấu lão L, muốn hạ thấp đối thủ, nhưng nếu thế thì hèn quá, nó đâu phải người như vậy.

- Tớ không hay nhận xét về những người mà bạn bè tớ thích, vì dù nói gì thì người đó vẫn cứ đẹp trong mắt họ cơ mà. Nó cố lảng và lái chủ đề sang một hướng khác.

“Cho ấy này!” bé nói rồi chìa bịch cá chỉ khô ra trước mặt nó, “chắc hay uống rượu đúng không? Cá này là hôm tớ về nhà anh L chơi, được chỉ mua đúng hàng đúng nơi nên ngon lắm đó!” ^^. Hóa ra là mấy hôm nay bé nghỉ học là để về nhà lão L chơi, hai người đã thân mật tới mức đó rồi cơ à! Nhưng nếu có cơ hội nó vẫn sẽ quay ngược thời gian về ngày hôm đó, dùng hết lực tay mà tát vào mặt mình cho hết khốn nạn, tát cái thằng đã nói câu “tớ không thích bất kì một thứ gì từ vùng đất đấy hết!” Nó cũng không hiểu quỷ xui ma khiến thế nào lại thốt ra cái câu trời đánh đó nữa.

Thế mới biết là đi đâu bé cũng nghĩ tới nó nữa, thế mà nó nỡ nói ra những câu chẳng ra gì như vậy. Những lúc đó nó thấy mình đốn mạt và khốn nạn vô cùng. Sao bé không vứt cái bịch cá đó đi! Đưa cho một thằng như nó làm gì! Nó không đáng! Không đáng chút nào đâu!...Bé ơi...

Khoảng thời gian ấy đã là cuối năm hai. Trường nó mới đổi qua đào tạo theo kiểu tín chỉ, năm nào xét điểm năm đấy thành ra cuối năm ai cũng lo. Chỉ cần không đủ phẩy là tụt khóa tất nhiên kèm đó là vô phương cứu chữa. Điểm của nó thì không sao, lẹt đẹt nhưng vẫn còn thoi thóp được. Tất cả là nhờ việc nó đã cố gắng điều tiết việc đi làm và việc học, chưa kể đầu óc còn rối tung lên vì nhiều chuyện nữa. Thế nhưng nó vẫn chưa thấm tháp gì so với.... bé. Điểm học của bé tụt một cách thảm hại nếu không muốn nói là thậm tệ. Cũng có lúc nó nhắc nhở này nọ, nhưng những gì nhận lại chỉ là những gì hứa hẹn vô thức của một đứa con gái. Nó muốn giúp nhưng thằng bạn gàn “mày làm thế hoài sao được! Để em tự học đi, không học được thì phải chịu. Mày có học hộ em nổi được tới lúc ra trường không? mày học cho mày còn không ra gì nữa là!”, hơn nữa còn chuyện kia nữa cũng khiến nó muốn buông. Nhưng giờ thì nó lo quá, cả bé cũng lo nữa. Nhưng lo sao bé không cố học? Câu hỏi ấy cứ mãi lởn vởn trong đầu nó mãi thôi.

“Nhìn điểm của ấy tớ lo quá!” nó chạy theo bé dưới sân trường rồi nói chuyện.
- Để kệ nó đi, tớ cố hết sức rồi.
- Sao mà kệ được, xuống khóa thì sao?
- Chuyện học của tớ để tớ tự lo đi mà.
- Tớ thấy cách ấy lo rồi, lo từ đầu năm tới giờ và kết quả thì đấy, ngay trước mắt. Tại sao không có cách nào cải thiện?
- Tớ không học nổi đâu.
- Tại sao lại không học nổi? không học nổi hay không cố gắng nổi? Câu truyện giữa nó và bé căng thẳng dần.
- Ấy không hiểu mọi chuyện đâu. Nói rồi bé bỏ đi, trốn tránh khỏi những câu hỏi từ nó.
Nó chạy theo, kéo lại con quỷ điên rồ trong người nó vẫn nhất quyết không buông tha bé.
- Đừng bỏ đi như thế! Tớ đang lo cho ấy đấy ấy biết không, lo cho ấy bị xuống khóa, lo rằng chúng ta sẽ không được học cùng nhau nữa, lo rằng tớ sẽ không còn được giúp ấy vẽ nữa, lo nhiều thứ mà ấy thì cứ như thế này mãi sao? Tớ không hiểu, vậy ấy cũng định không giải thích cho tớ hiểu? nó gằn.
- Muốn biết lí do thật không ? bé thở dài....
- Khó nói quá thì thôi.
- Ấy nghĩ sao nếu nói tớ chạy vào trường này?
Nó giật mình đến đứng người, không tin vào những gì mình vừa nghe.

- Ba tớ có một công ty kiến trúc, ông muốn tớ làm nghề này, nhưng tớ thì không có năng khiếu vẽ vời, ấy là người thông minh chắc ấy sẽ hiểu.... bé nói tiếp.

Thế rồi bé bỏ đi, bỏ nó đứng lại trân trân với cú sốc vừa rồi... “Mình phải làm thế nào đây?”

*******

Gác lại những gì lo lắng ở trước mắt, nó tham gia vào đợt đi chơi kế tiếp của lớp. Truyền thống mà, cứ hết năm học lại tổ chức đi một lần, đi sớm về sớm cho lũ bạn còn có thời gian mà...học lại. Lần này đi Khoang Xanh- suối tiên hẳn hai ngày cho vui, vừa vui vừa gần- lớp trưởng lớp ta tâm lý quá! Lão L có việc gì đó không đi được, may quá! Vậy là nó phải đăng kí đi để tận dụng ngay thời cơ. Cả lớp đi ô tô sớm, sáu giờ đã phải có mặt để lên xe. Bé kém ngủ, thành ra lên xe gà gật ngủ trên vai nó cả chặng đường y như con mèo con ngủ trong lòng mẹ . Mặt lúc ngủ vẫn ngố thế, ngố như lần trước ngủ nhà nó vậy, ngố mà xinh! Ánh nắng sáng hè là nắng mát, xen kẽ qua rèm cửa xe chiếu vào trong, làm ánh lên mái tóc nhuộm hạt dẻ, phảng phất hương thơm nhẹ dầu gội của bé. Mà gió đưa hương vô tình thì thích lắm, cưỡng làm sao nổi ^^. Mùi con gái càng đặc biệt hơn với những thằng nhát chết như nó, biết bao giờ mới được gần gũi thế này . Thi thoảng cúi xuống xem xét, nó đưa tay gạt tóc mái sang một bên rồi đóng cửa sổ lại để gió không làm phiền hai người. Ít ra nó cũng can đảm làm những việc đó hơn trước đây rồi.

Tới nơi, nó lẽo đẽo theo bé cả buổi như một ông bố khó tính, chỉ sợ con gái mình thế này thế kia, xước chân hỏng tay này nọ. Mức độ bảo vệ chăm sóc như một lớp sơn bóng loáng không được có vệt xước, phải thật đẹp, mịn và hoản hảo . Hai đứa nói chuyện vui lắm, chỉ trỏ đủ mọi thứ, mà thứ nào cũng thành chuyện được ấy, nói chuyện hợp mà ^^. Bé mệt, nó lôi cái túi của bé xách hộ không biết ngượng ngùng, mặc kệ đống du khách chi trỏ bật cười: “đàn ông đeo túi hồng!”. “Kệ các người ý kiến! Các người không được xách túi hộ người mình yêu thì các người chẳng bao giờ bằng tôi đâu mà cười! hãy cười sự bất hạnh mà các người không có ai như bé ở bên ấy đồ dở hơi!” Nó nghĩ, rồi mỉm cười với ý nghĩ quái gở vừa xuất hiện. ^^

Hai đứa ngồi cạnh nhau rồi thả chân xuống suối, nước suối lạnh mát chảy nhè nhẹ dưới chân như kéo tan đi hết mọi chuyện buồn bực trước đây vậy ^^. Chẳng cần nói gì đâu, chỉ cần được ngồi cạnh bé thế này là vui rồi. Cảnh tháng sáu đầu hè đẹp lắm, trời xanh và gió nhẹ nhàng, ánh nắng cố gắng luồn lọt qua từng kẽ lá chiếu hắt xuống suối rồi phản chiếu ánh nước long lanh lên trên mặt. Nó đung đưa chân rồi bất thình lình ngã nhào vì ngồi đá trơn (cái tội hiếu động), bé ùa theo nắm tay kéo lại được. Lúc mà ngồi vững rồi thì hai đứa tự dưng thấy tay trong tay từ lúc nào ^^ . Ngượng quá thế là rụt tay lại, mặt đỏ bừng cười trừ . May quá có tiếng gọi đi ăn trưa, thế là thoát được cảnh ngượng ngịu. Trẻ con thật. ^^

Tối đến cả lớp ùa ra đi lung tung, nó gặp bé ở hành lang xuống sân, cả hai kéo ra xem lửa trại thế nào. Bé bảo có một lớp các anh chị ở trường khác có lửa trại vui lắm nên đi xem xem sao, đồng thời lôi cả nó theo. Toàn sinh viên với nhau cả nên cực dễ gần, chẳng mất mấy thời gian cả hai đã hòa nhập với lớp ^^ . Nó ôm cây ghita đệm hát theo yêu cầu, bé không ngờ nó chơi hay thế, bài nào cũng biết . Nó gãi đầu gãi tai bảo không thích khoe khoang, với cả chơi cũng bình thường chứ có gì đâu mà thần thánh. Thế là bé đòi hát, cái thằng gì mà tâm lý quá! Đệm cho các anh chị thì gam nào ra gam đó, sao mà đệm cho bé sai tùm lum cả, có mỗi việc bình tĩnh thôi mà làm cũng không ra hồn . Kể ra mà chối bé hát làm đầu óc mụ mị đệm sai, còn là cái lý chấp nhận được cho trái tim nhát gan kiểu này.

Kết thúc buổi lửa trại cả hai về phòng, trên đường đi không hiểu ma trêu quỷ đùa thế nào gặp ngay cái thằng bạn nó. Cái đồ vô duyên quá nhảy ngay ra trêu “hai anh chị đêm hôm dẫn nhau đi đâu thế này?”, “trời cái thằng quỷ! Chui lại chỗ mày vừa đẻ ra đi! Trêu nữa là tao lột xác đó!”, thằng bạn mặt cứ trơ trơ banh mồm thè lưỡi đùa đến là đáng ghét “không nói thật là xuống âm ty bị diêm vương banh mồm kéo lưỡi đó! Có muốn gặp thằng quỷ này thì cũng không có bảo kê đâu khà khà!” . Về được đến phòng đợi nó ngủ say, thế là trùm chăn lên đầu đấm ùm ùm như bao cát cho sướng! “Cái tội vừa nãy cắt ngang cuộc vui người khác này!” Thằng bạn la oai oái như bị thọc tiết “á! á! á! tha tao mà! Biết lỗi rồi huhu”

Chiều hôm sau tất cả nhổ leo ra về, chạy chơi nốt từ sáng nên chân bé mỏi nhừ khiến nó phải đi chân đất nhường dép cho bé. Chẳng sao cả, bé vui là được ^^, hai đứa ra chậm bị thằng lớp trưởng rầy la quá trời. Đi chút lại nghỉ chút vì tê chân, thật rõ là con gái mà- lằng nhằng quá mất thôi.
Trên xe đi về lại giống hôm trước, bé gà gật gục đầu ngủ trên vai nó tới tận lúc mở cửa xe. Hai ngày kết thúc nhanh quá. Giá mà được ở cạnh bé lâu hơn, tiếc rẻ đôi chút nhưng với nó thế là cũng đã là vui rồi.

*******

Hết thời gian chơi, nó hẹn bé đi học cải thiện mấy môn chấp chới để tăng phẩy. Lão L thời gian này về quê rồi nên phải tranh thủ chiếm lấy tình cảm của bé, thằng bạn quân sư thế ^^. Vậy là đi học đi ôn với nhau cả tháng trời, kết quả là điểm của cả hai tăng lên rõ rệt, làm nó đỡ lo đi phần nào ^^ .

Thế nhưng vào năm rồi mọi chuyện lại khác, vẫn là cái điệu bộ uể oải khi phải nhắc tới việc học của bé. Chuyện gì đến cũng phải đến, sức học theo không kịp thì quay sang là ít đi học dần, rồi đến những chuỗi ngày nghỉ dài hạn. Hiếm hoi lắm mới thấy bé có buổi lên lớp, mà lên là lên nháo nhào như trụng nước sôi vào mì ăn liền. Thằng bạn hỏi không có cách nào cải thiện tình hình hay sao? thì nó chỉ biết gục đầu bất lực. Mọi chuyện mọi lý do đã nói rồi, mọi nhắc nhở mọi nài nỉ đã áp dụng. Nó còn biết làm gì hơn đây? Vậy là bỏ việc chết nhát sang một bên rồi gọi điện cho bé hỏi han. Gặng hỏi mãi thì bé bảo bận việc nhà. Nó không tin cứ tra khảo, bé dập máy trước khi nó hiểu truyện gì đang xảy ra. Tối đến nó online yahoo rồi facebook, cứ thấy nick bé sáng là xông vào tra vấn như một thằng điên, nó nóng ruột lắm và phát cuồng lên vì lo cho bé. Cửa số bên kia chẳng động tĩnh gì, rồi thình lình tắt phụt làm nó lại càng đau đớn, khó chịu. Bé ơi... sao bé không vì nó chút đi...

- Tớ đang đi làm rồi, chẳng có thời gian mà đi học đâu. Tớ cũng chỉ cần điểm thi thôi, chẳng cần điểm chuyên cần. Bé trả lời nó qua quít trên một đoạn chat hiếm hoi.
- Sao không cố gắng sắp xếp như tớ đi làm?

- Công việc của tớ không sắp xếp được. Tớ không học được bất cứ môn gì ra hồn. Tớ muốn cho gia đình biết rằng mọi người đã ép tớ sai lầm.
- Tại sao? Nhiều người còn không thể vào trường này cơ mà, sao không cố gắng, vì tớ chẳng hạn.

- Cám ơn những gì ấy đã giúp tớ, đừng phí công của mình nữa, ấy giúp nhầm người và đổ công nhầm chỗ rồi.

Bé tắt nick trong lúc nó còn đang cặm cụi gõ câu trả lời.

Hẳn là bé không thích nhắc tới việc học hành chút nào.
Hình tượng học giỏi, dễ thương, đảm đang của bé đang dần tan nát trong nó, từng ngày từng ngày một.
Nó dần phải chấp nhận việc vắng bé mỗi buổi lên lớp. Thiếu vắng bóng hình ấy nó buồn lắm, nhưng biết sao được. Không đi học cũng đồng nghĩa với việc ít có cơ hội tới nhà giúp đỡ bé hơn.

Lần đó là một lần gặp bé hiếm hoi ở trường vào đúng ngày thi. Đúng thế, ngày thi thì nó mới có cơ hội gặp nổi bé chứ không thì gần như vô vọng. Kết thúc buổi làm bài dài hơi gần hai tiếng đồng hồ, nó chạy theo bé ở hành lang sát mép trường, định bụng rủ rê ăn chè xong tiện đường hỏi thăm ^^. Khi mà đã ở sát đằng sau bé lắm rồi thì nó phải dừng lại, rất gấp đến chút nữa thì ngã nhào. Rồi đưa đầu quanh quất tìm chỗ nấp tạm, tránh đi cái người vừa xuất hiện chắn ngang giữa nó và bé.

Lão L từ đâu xuất hiện như xuyên tường, lão đi sát vào với bé, hai người đứng lại nói chuyện gì đó, rất lâu. Lão đưa tay kéo bé vào lòng làm nó chết đứng, người lạnh toát, mặt cắt không còn giọt máu, môi bặm lại đau đớn. Nó không thể rời mắt khỏi cái cảnh hãi hùng ấy đến nửa giây, mọi suy nghĩ trong đầu nó lúc này là trống rỗng, là mất hết, là không có gì. Nhưng sao bé cự lại cái hành động ấy, lấy tay đẩy lão ra, đẩy trong sự bất lực hiển hiện trên khuôn mặt. Lão L mặt trơ dày, ôm trọn bé ngay giữa hành lang trong những cái đập thùm thụp của bé vào ngực lão. Nó muốn lao ra tách hai con người đó, rồi đấm thẳng một cú thật mạnh vào mặt lão L, bất chấp việc bé có phản ứng gì đi chẳng nữa. Một cú đấm thật mạnh, dồn nén những gì uất ức mà lão gây ra cho nó, đấm thẳng vào cái mặt với điệu cười đểu giả và đôi mắt khốn nạn của lão. Nhưng có gì đó ngăn nó lại, có gì đó bảo với nó “Đây không phải là chuyện của mày! Mày chẳng là cái gì của bé cả! chỉ là một thằng bạn, một thằng bạn mà bé có thể có ở bất kì đâu. Đầy rẫy và vô kể, đừng làm những gì ngu ngốc, đừng để mọi thứ đi quá giới hạn!”. Thế là nó vẫn đứng đấy, vẫn chứng kiến cái cảnh khốn nạn đấy với tinh thần bất lực cùng một tay nắm chặt rồi đấm mạnh vào tường. Đầu khớp tay xước hết! Đến giờ nỗi đau tinh thần đã chế ngự nỗi đau thể xác, nó không cảm thấy gì nữa, không muốn biết thêm gì nữa. Bé đã rời ra được khỏi lão, một cái tát trời giáng đáng lẽ đã xuất hiện nếu lão không nhanh tay giữ được tay bé, rồi nhìn lại với ánh mắt đầy chết chóc. Lão đẩy tay bé qua một bên rồi bỏ đi, mặt đầy khoái trá. Bé nhìn theo rồi gục mặt, khuôn mặt đầy đau khổ rồi là nước mắt. Nó chưa thấy nước mắt của con gái bao giờ, nó sợ, sợ nhiều lắm. Nó không biết phải làm gì, phải dỗ dành một người con gái đang khóc ra sao. Đợi lão bỏ đi hẳn nó mới lao ra, bé thấy nó thì vội quay lưng đi thật nhanh. Nó đuổi theo mồm lắp bắp như một thằng hâm dở, hỏi những câu mà không ai muốn trả lời. “Chuyện gì đã xảy ra?” “sao ấy lại khóc?” “tớ đã chứng kiến cả rồi, nói cho tớ biết đi!”. Bé không nói gì, bịt miệng khóc nấc rồi lao ra bãi gửi xe “đừng đuổi theo tớ nữa! làm ơn dừng lại đi!! Tớ van ấy!”. Nó đành dừng lại, nhìn trân trân cái dáng nhỏ bé ấy dắt xe ra rồi biến mất. Nhanh và đau khổ nhất mà nó từng thấy, “tại sao? Tại sao phải làm khổ bản thân mình thế bé ơi.... ”

*******

Những tuần sau đó là những tuần nó sống gần như trong tuyệt vọng, nó tự tra tấn mình bằng thể loại death rock gào thét điên loạn, chỉ mong tiếng nhạc có thể đẩy mọi suy nghĩ tồi tệ ra khỏi đầu nó. Trong đó bây giờ chỉ có hình ảnh của cái ngày đen tối ấy, của bé, của lão L, những giọt nước mắt không thể ngăn cản. Mọi thứ cứ trào ra trộn lẫn lộn, đặc quánh bao bám lấy não nó ngăn chặn mọi suy nghĩ. Nó muốn biết câu chuyện ấy, biết những gì mà bé đang phải âm thầ...
Đến Trang
Tags: Truyện, hay, Dành, cho, những, trái, tim, F.A, Góc, đọc, truyện
Game hay tuyển chọn
Vệ Thần Vệ Thần
Đồ họa xuất sắc, phong cách chơi game hoàn toàn mới.
Load: 0.000138s
U-ON
Nhấn vào đây để đi tiếp..>>
C-STAT
Trình duyệt web cực nhanh cho di động miễn phí !