ịu không được đấy.
Quỳnh quay phắt người lại, tính cho Nhi 1 cái tát nữa thì...
CHAT
Không phải Quỳnh tát Nhi mà là ngược lại, Quỳnh té xuống đất, mấy tên con trai háo sắc xuýt xoa cho người đẹp bị ngã, chạy lại đỡ.
Cái tát thứ 2 Nhi dành cho Quỳnh.
Kim Ly Lớn giọng:
- Này, mày nghĩ tụi tao tin mày không thích Minh sao? Vậy thì cái gì đây nhỉ?
Trước mặt Nhi là 1 tấm ảnh Nhi & Minh đang cầm tay nhau ngủ vào tối hôm kia, Quỳnh đã chụp hình lại. Nó biết kiểu gì cũng sẽ bị Minh bỏ nên cũng phải làm cái gì đó cho con bạn của nó là Nhi ê mặt 1 tí.
Nhi đứng hình, cái đó đâu phải nó muốn đâu, tại hắn...
- Sao? Không nói được gì nữa à?
Nhi định mở miệng nói cái gì đấy thì.
- Nhi! Cái đó là thật à?
Hoa đứng sau lưng nó từ bao giờ, có cả Linh, Quân & Tài.
- Không phải như thế đâu...
- Mày phản bội anh Hải đấy hả?
- NÀy...nghe tao nói đi chứ...đúng là tao & hắn có nắm tay như thế thật nhưng tao không thích hắn thật mà...
- Không thích mà để cho hắn nắm tay như thế à? Anh Hải đã biết chưa nhỉ?
Hoa tặng cho Nhi 1 cái cười thất vọng rồi bỏ đi.
- Khoan đã! Hoa...
Nhỏ Kim Ly được nước lên mặt:
- Bây giờ đến cả bạn bè cũng không tin thì lấy ai tin cho mày đây nhỉ?
- Sao không lớn giọng nữa đi...
Linh chạy tới kéo tay Nhi đi khỏi đám đông đang bàn tán sôi nổi, bây giờ thì Nhi chẳng thể làm gì được nữa rồi,làm sao mọi người có thể tin nó khi chứng cứ đã rành rành như thế.
Ra tới sân sau...
- Mày...thích hắn thật đấy à?
Linh nghiêm nghị hỏi, Nhi thở dài:
- Không!
- Vậy tại sao?
- Chuyện tấm ảnh à?
Linh gật đầu.
Nhi lấy 1 hơi chuẩn bị kể đầu đuôi cho Linh nghe:
- Thật ra hắn thích tao, tao nói điều này thật điên rồ nhưng mà thật đấy, cái hôm mà tao với hắn đi lạc đó, hắn nói như thế. Còn cái vụ nắm tay, tao có cố sức thu tay về nhưng không được nên tao mới để im như thế...mày sẽ tin tao chứ.
Linh nhìn Nhi cứ như là không tin, Nhi chán nản:
- Được rồi, tao không mong mày tin tao đâu.
- Tao sẽ tin mày.
- Huh? - Nhi vui sướng nhìn lên con bạn.
- Còn chuyện này, mày tính sao đây?
- Tao không biết, chuyện như vậy rồi còn ai tin tao chứ, ngay cả con Hoa...
- Này, mày thử đi tìm tên đó đi, bảo hắn giải thích thay cho mày, mày nói thì tụi nó không nghe nhưng Minh nói thì tụi nó sẽ tin đấy.
- Ờ ha! Sao tao không nghĩ ra nhỉ? - nó nhảy tới ôm lấy cổ Linh - cám ơn mày nha.
- Nhưng nghe đồn hôm nay hắn nghỉ.
Linh thật biết cách làm cụt hứng người khác, Nhi xịu mặt:
- Chắc phải để ngày mai.
- Lỡ may mai hắn nghỉ luôn mày định tới mốt luôn hả?
- Chứ giờ mày nói tao phải làm sao?
- Tới nhà hắn đi.
- Cái gì? Mày điên chắc.
- Điên cái gì mà điên, tao sẽ nói Quân cho địa chỉ nhà hắn, chiều nay tới luôn đi.
- Mày đi với tao nhé.
- Không.
- A...hay là gọi điện thoại đi, nói chuyện qua điện thoại cũng được mà.
- Không tiện đâu.
- Nhưng tao không muốn tới nhà hắn.
- Vậy mày có muốn giải tỏa oan ức không hả?
Nhi ngậm đắng nuốt cay nghe theo lời Quỳnh tới cái địa chỉ nhà ghi trong giấy bị Nhi tức đến nỗi vò nhàu xém nát, may mà chưa nát không thì lại phải đi xin lại.
Trước mặt nó bây giờ là 1 khu cao ốc cao ngút ngàn, nhìn thật là đẹp, lại còn nằm giữa trung tâm thành phố.
"Woa tên đó sống ở đây thật sao?"
Nó bước vào ttrong thang máy, bấm tầng số 9.
Khi nó đến trước 1 căn nhà mang số 903, nó ít 1 hơi dài, bấm chuông.
Nó bắt đầu thấy bực bội khi mà cứ bấm hoài không thấy ai ra mở cửa, đấm vào cánh cửa 1 cái cho bỏ tức thì chủ nhà vừa lúc mở cửa, lãnh trọn 1 cú đấm.
- Chết tiệt, ai vậy hả?
Minh ngã lăn ở dưới đất, đưa tay lên sờ máu ở mũi đang ròng ròng, Nhi hốt hoảng chạy lại đỡ:
- Xin lỗi tôi không cố ý.
Minh bàng hoàng:
- Cậu...sao lại ở đây...
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.movigame.wap.sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.movigame.wap.sh – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
Minh bàng hoàng:
- Cậu...Sao cậu lại ở đây...?
- À...đứng lên đi, nhà cậu có bông băng không đấy, nhanh đi, máu chảy nhiều quá. - Nhi lo lắng gác câu hỏi của Minh lại sang vấn đề khác.
Hắn từ từ đứng dậy:
- Cậu đúng không phải là con gái mà.
- Tôi không phải con gái thì là con trai chắc.
- Con gái mà đánh tôi tới xịt máu mũi thế này á?
- Tôi đâu cố ý dâu, ai bảo cậu lề mề làm chi.
Minh & Nhi đang ngồi trên ghế sofa,nó thận trọng nhét từng cục bông gòn vào mũi hắn.
- Không sao rồi.
- Giờ nói đi...sao cậu lại biết nhà tôi...?
- Quân cho.
- Nó cho làm gì?
Nhi chưa muốn vào vấn đề vội, nó lảng:
- Ba mẹ cậu đâu?
- Ba mẹ nào? Tôi sống riêng.
- Mới tí tuổi đầu mà sống riêng á?
Nó trợn mắt ngạc nhiên, Minh sống 1 mình á???
Hắn cau có:
- Tôi 18 rồi đấy.
- 18 mà làm như lớn lắm ý. - nó nói nhỏ đủ cho nó nghe.
- Lảm nhảm gì đó.
- Lảm nhảm cái gì chứ.
Nó chợt giật mình:
- Hix...vậy...bây..bây giờ trong nhà chỉ có tôi với cậu thôi á?
Hắn nhìn nó chằm chằm:
- Đừng có nói là đầu óc cậu đang chứa cái gì đen tối nhá?
- Ai...ai chứ? - Nó đỏ mặt.
- Vậy thì vào vấn đề đi.
Nó hít 1 hơi thật dài:
- Trên trường có tin đồn là tôi...thích cậu...
- Phụt... - phun ngay miếng nước vừa được cho vào miệng, shock quá, hắn vừa nghe nó nói cái gì ý nhỉ???????? - cậu nói lại coi...
Nó nhăn mặt:
- Chúng nó nói là tôi thích cậu, tôi giật cậu từ Quỳnh khiến cho Quỳnh phải khổ sở, tôi có nói là không phải nhưng tụi nó không tin.
- Sao lại không tin?
- Cái tối hôm kia đó...cái bữa cậu nắm...tay tôi...bị Quỳnh chụp hình đưa cho tụi nó coi...nên tôi có nói gì cũng đâu được...ngay cả con Hoa cũng không tin tôi thì lấy ai tin chứ.
Để nói ra từng chữ sao mà khó khăn thế không biết, nó nói tiếp:
- Tin đồn lan ra khắp trường rối.
- Vậy cậu muốn tôi làm gì?
- Vì ...tôi nói chúng không nghe nên lời nói của cậu có hiệu nghiệm hơn...
- Muốn tôi nói gì?
- Thì nói sự thật, là cậu ép tôi nắm tay cậu chứ đâu phải tại tôi muốn...
Hắn nhìn nó chằm chằm, với 1 con người như hắn mà ép 1 con mắm như nó nắm tay á? Có ai tin hông chứ?????????????????
Có vẻ như nó cũng đoán được như thế nên nó nói lại:
- Không thì cậu nói...đó là sự cố cũng được, không ai muốn cả.
- Sự cố?
- Thì ví dụ như là lúc tôi với cậu đang ngủ thì vô tình tay chạm vào nhau chẳng hạn.
- Mấy người đó tin không?
- Thì thử mới biết được chứ?
- Nếu...tôi nói tôi không muốn giúp cậu thì sao.
- Cái gì?
Tốn nước miếng trình bày sự việc nãy giờ mà hắn không chịu giúp sao? Vì hắn mà nó mới bị hiểu lầm nặng nề như thế mà, với lại chuyện này anh Hải mà biết thì lúc đó không biết phải làm sao.
- Sao lại không giúp chứ?
- Thì không thích. - đáp trả lại nó là 1 câu trả lời vô duyên hết sức.
- Này...không phải vì cậu thì tôi đâu có bị như thế chứ, vậy mà cậu nói tại vì không thích nên không giúp á? Cậu có biết cái không thích của cậu sẽ khiến tôi bị như thế nào không hả?
- Không.
Ruột gan phèo phổi nó như muốn lộn ngược lên. Thản nhiên đáp không trong khi nó đang bấn loạn hết sức như thế thì...
- Tại sao không?
*******
Trong khi đó Hoa đang ngồi ở nhà, trên cái bàn học iu dấu của nó, nó bâng quơ nhìn ra ngoài cửa sổ nắng chói chang ( Đang buổi chiều mà lị ). Dù bây giờ sách có đang mở trước mặt nó thì nó cũng đâu có chú ý được. Nó tưởng Nhi lừa dối Hải thật - lừa dối người mà nó đơn phương nhưng 1 phần nào đó trong nó nghĩ Nhi đâu phải là người như thế.
Chợt nó giật mình.
You know the bed feels warmer
Sleeping here alone
You know I dream in colour
And do the things I want
You think you got the best of me
Think...
" Cái này sao nghe wen wen " Nó ngây thơ nghĩ, rồi nghe sao như nó đang ở trong cặp mình, nó bung cái cặp ra:
- Thì ra là của con Nhi, mình quên chưa trả.
Nó nhìn vào người gọi trên màn hình điện thoại...anh Hải.
- A lô. - nó nhấc máy.
- Nhi,em đang ở nhà hả?
- Em không phải Nhi. Em là Hoa đây.
- Sao em lại giữ điện thoại Nhi?
- Hôm wa giữ máy của nó em quên chưa đưa lại.
- Thế à? Nhi sáng nay có đi học không?
- Có.
- Nó không sao chứ?
- Không.
- VẬy...thôi nhé...
- Khoan đã, anh hải...em có chuyện muốn nói với anh.
- Chuyện gì?
- Mình gặp nhau nhé?
- Nói wa điện thoại không được hả?
- Không tiện lắm.
- Được rồi .Ở đâu?
- Ở quán x.x.x....
- Em có chuyện muốn nói à?
Hoa và Hải đang ngồi đối diện nhau.
- Chuyện liên quan tới nhi.
Ở nhà Hoa đã suy nghĩ có nên nói chuyện này cho Hải nghe không, nó không thích can thiệp chuyện người khác nhưng có liên quan tới Hải thì nó phải quan tâm.
- Nhi? Có chuyện gì à?
- Anh biết Nhi thích Minh chứ?
(Úi rùi ui, cái pà Hoa nỳ, chưa pk sự thiệc mần răng mừk lại có kết luận là Nhi thik' Minh huh? )
Hải suýt làm rơi ly cà phê trên tay:
- Cái gì cơ?
- Trên trường em, tụi nó nói Nhi thích Minh.
- Sao lại có tin đồn ấy.
- Quỳnh...thật ra Quỳnh có chụp ảnh Nhi & Minh nắm tay nhau vào cái bữa trên Đồng Nai đó, nhìn 2 người tình tứ lắm. ( tình tứ hùi nào)
Mặt Hải thoáng buồn:
- Anh không biết Nhi có thích Minh không nhưng Minh...thích Nhi.
- Dạ?
- ...
- Anh thích Nhi chứ?
- Ừ .Rất thích.
Lòng Hoa nhói lên, nhưng nó vẫn gượng cười:
- Vậy anh đừng để mất nó.
- Anh không chắc lắm.
- Sao thế?
- Nhi..." không thích anh " - Hải định nói ra 3 từ ấy nhưng chúng vẫn chỉ nằm trong suy nghĩ cùa anh mà thôi. - không có gì.
- ... - nhìn khó hiểu.
- À...em đưa điện thoại của Nhi đây, anh sẽ đem trả...
Quay lại vs Nhi & Minh...
- Tại sao không?
Nó tức giận ném cho Minh 1 cái gối, hắn né làm cho cái gối cứ thế phi thẳng rồi ôm hun luôn cái bức tường cách đấy không xa, hạ cánh an toàn dưới chân tường.
- Tôi...thích để cho người khác hiểu lầm là cậu thích tôi đấy, thì sao?
- Gì chứ? Sao lại như vậy hả?
- Trăng sao gì? Thì tôi thích thế.
- Thích thích cái con khỉ khô chấm mắm, không giỡn đâu, làm ơn giúp tôi đi.
Lúc đầu thì giọng còn hùng hồn lắm, lúc sau thì lại mềm xèo, hắn mà không giúp có nước bỏ học.
- Này, nó chỉ là tin đồn thôi mà.
- Thì là tin đồn thôi nhưng không ai tin tôi cả, vì thế tôi mới nhờ đến cậu.
- Vậy...biến tin đồn thành sự thật đi.
Nó quay phắt sang nhìn Minh. Minh quay mặt sang chỗ khác:
- Được rồi, giỡn thôi.
Nói thế chứ giọng hắn nghe có cái gì ấy buồn buồn.
- Vậy...cậu chịu giúp tôi hả? - nhi vừa mừng vừa nghi ngờ hỏi.
- Không giúp để tối ngày cậu tới cậu làm phiền tôi sao?
- Yeehhhhhhhhhh, cám ơn cậu.
Nhi nhảy cẫng lên ÔM CHẦM LẤY HẮN.
Minh mở to mắt hết cỡ:
- Cậu...làm...làm gì thế?
Nhi buông Minh ra, miệng vẫn cười toe toét:
- Làm gì là làm gì? ôi! Coi mặt cậu đỏ lên kìa, dễ thương quá.
- Mặt ai đỏ chứ. - Như trái cà chua luôn mà Minh vẫn còn chối được.
- Thôi, tôi về đây.
Minh kéo tay Nhi lại khi nó đang định đi ra phía cửa:
- về dễ dàng vậy hả?
-
- tôi giúp cậu thì cậu phải làm cái gì đó cho tôi chứ?
-
- Nấu cơm cho tôi ăn đi.
- Cái gì? Cơm ák?
- ừ
- Cậu ăn cơm trưa rồi mà, kêu tôi nấu để tối ăn chắc.
- Tôi chưa ăn trưa mà.
- Ai kêu không ăn.
- Giờ cậu có nấu không?
Nó bặm môi, xụ mặt xuống, lí nhí:
- Tôi...không biết nấu cơm.
- Gì cơ? Con gái con nứa mà không biết nấu cơm?
- Cậu biết nấu thì tự đi mà nấu. - nó la toáng lên.
- Cậu không biết nấu thì làm sao tôi biết. - hắn gân cổ lên cãi.
- Cậu ở 1 mình mà không biết nấu ha? chứ thường ngày cậu ăn gì?
- Ăn đồ ở ngoài mua về.
Nó trố mắt:
- Bộ ăn đồ ở ngoài hoài hả?
- Thì lâu lâu thằng Tài đem đồ ăn qua.
- .... - Bó tay.cơm.canh.cá.cà.cua.... - Vậy thì nấu mì gói ăn đi.
- Không thích ăn mì gói.
- Vậy nhịn đi, muốn ăn mà còn đòi hỏi.
Nó đá vào chân Minh 1 cái rồi đi về:
- Thứ khó ưa.
Khi Nhi lết về tới can hẻm đi tới chung cư nhà nó.
Chợt có tiếng bước chân đằng sau.
" Cướp? Hay bọn chấn lột? Hay biến thái?..."
Nó ngưng lại 1 giây & nghĩ rồi quay phắt người lại:
- Aaaaaaaaaaaaaaa.
Nó hét lên.
- Cái gì thế?
Người đi sau nó không ai khác chính là Minh, hắn đi theo Nhi nãy giờ.
- Sa...sao cậu lại ở..ở đây.
- Tôi đi theo cậu. - Thành thật luôn được hưởng sự khoan hồng, hắn áp dụng điều đó.
- Sao lại đi theo? - Chưa hết bàng hoàng.
- Thì tôi muốn biết nhà cậu.
- Biết để làm gì?
- Thì biết mai mốt rảnh qua chơi.
- Ai cho hả?
- Tôi cho.
" Khốn kiếp, tên điên...lúc nào cũng thích làm theo ý mình"
- Tùy cậu.
Nói rồi nó quay lưng bỏ đi.
Bỗng
Rầm
Thằng nào con nào để cục đá ở đây cho bé Nhi bị vấp thế nhỉ?
- Đúng là hậu đậu mà. Lúc nào cũng bị té.
Hắn chạy lại đỡ Nhi lên, nó đau, đứng dậy phủi tay.
- Chết tiệt thật.
- Bớt ăn nói thô lỗ đi.
Nó liếc Minh rồi bước tiếp, từng bước cứ khập khễnh như người què.
hắn cười nhìn nó, rồi chạy lên phía trước, ngồi xuống trước mặt nó:
- Lên đi.
- KHông cần.
- Lại bướng, đừng để tôi dùng bạo lực với cậu đấy.
Nó nghĩ thôi mặc kệ, dù gì cũng đang đau, nhà nó trên lầu 2, phải đi bằng cầu thang, vì chung cư có 5 tầng nên không có thang máy, nó lên lưng hắn cho hắn cõng, dù gì nó cũng đâu mất gì.
Khi lên đến lầu 2 rồi, Nhi chỉ đường cho hắn đền nhà nó.
2 đứa nó cứ vừa đi vừa chí chóe, điếc hết cả tai.
Chợt chúng khựng lại.
- Anh Hải....
*******
Nhi tụt xuống khỏi lưng Minh, nó ngạc nhiên khi thấy Hải đang đứng trước cửa nhà nó:
- Anh tới chơi hả? Sao hông vào nhà đứng đây làm gì thế?
Đáp lại Nhi là 1 sự lạnh lùng vốn chưa hề có ở Hải:
- 2 người đi chung à?
Nhi lúng tung, khập khiễng bước lại gần Hải:
- À...thật ra là chân em đang bị đau nên cậu ta cõng thôi.
- Chân em bị sao thế?
- Bị té thôi.
- Không sao chứ?
Nó khẽ gật đầu:
- Mà anh tới có gì không?
Hải lôi điện thoại của Nhi ra:
- Này!
- Của em mà...sao...?
- Hôm qua Hoa giữ quên đưa lại cho em.
- À!
Rồi nó quay sang Minh:
- Cậu về được rồi đấy.
- Không cần phải đuổi đâu.
Rồi nó lại quay sang Hải:
- Anh có vào không?
- Không, anh về luôn.
Nhìn vẻ mặt cứ là lạ của Hải khiến nó không thể nào không nghi ngờ được:
- Anh...giận hả?
- Không.
Hải đi thẳng về phía cầu thang, Minh cũng đang đi tới đấy, trước Hải mấy bước.
Nhi nhìn theo, đoán chắc là anh giận rồi, nó đóng cửa đi vào nhà mang theo sự mệt mỏi.
Khi 2 anh chàng nhà ta xuống tới lầu trệt.
- Minh!
Hải gọi Minh sau 1 hồi 2 anh em im lặng.
Hắn quay người lại, mặt đối mặt.
Anh lạnh lùng hỏi:
- Mày thích Nhi thật đấy à?
Minh không nói gì, quay mặt sang hướng khác.
- Thật không? - Hải hỏi tiếp.
Hắn quay người lại nhìn anh:
- Em xin lỗi.
- Vậy là thật à?
Hắn khẽ gật đầu.
Ngay sau cái gật đầu của hắn là 1 cú đấm siêu chuẩn của Hải giáng lên khuôn mặt cực đẹp của Minh.
Hắn quẹt máu trên miệng:
- Đau đấy.
Hải không nói gì.
Và
Bốp
Minh trả lại cho Hải cũng là 1 cú đấm cực mạnh:
- Em...từ hôm nay em bắt đầu tuyên chiến với anh.
Hải lấy ngón tay cái chùi máu miệng:
- Tuyên chiến?
- Em...sẽ giành lại Nhi từ anh.
Cả 2 nhìn nhau sấm chớp cứ thế nổ đùng đùng trong khi ngoài trời đang rất đẹp & thơ mộng ( nắng thấy pà cố mà thơ mộng nỗi j' ).
Để xem Minh có được Nhi không nhé????????????????????????
Trời chập choạng tối.
- Ngoại ơi, sao con Hy chưa về?
Nhi nhảy xuống bếp ăn chấm mấy miếng sườn ngoại mới chiên còn nóng hổi.
Ngoại thấy thế đánh vào tay nó:
- Con gái con nứa mà thế hả?...Ờ, mà giờ này đáng lẽ nó phải về rổi chứ, hôm nay nó đâu có đi học thêm đâu.
- Có khi nào nó la cà ở đâu rồi không?
- Nó không có như mày đâu.
- Con sao chứ?
Nó lon ton chạy tới phía ti vi:
- Tới phim rồi.
Ngồi trước màn hình ti vi mà nó không thôi nghĩ tại sao con em nó lại chưa về, trễ quá rồi còn gì?
Tronger lại tiếp tục phát, điện thoại nó không ngừng rung.
Nó cầm lên, số lạ hoắc lạ huơ.
- A lô?
- Chào Lê Thanh Nhi.
Nó nhăn mặt, thô lỗ hỏi:
- Ai?
- Quên nhanh thế?
"Nguyễn Thế Hùng??" nó nghĩ chỉ có thể là hắn mới có cái giọng đê tiện như thế.
- Hùng?
- Chuẩn.
- Có gì không?
- Mày có thắc mắc tại sao con em mày chưa về không nhỉ?
Nó nhíu mày:
- Em?
- Mày tính giấu nguyên trường này con bé Lê Thiên Hy lớp 10A1 là em mày à?
Nó giật mình " làm sao hắn biết con bé??????"
- Ha, mày đang giỡn đấy à?
- Định giấu tới cùng sao?
- Xin lỗi nhé nhưng tao chả có đứa em nàocả.
Nó toan cúp thì:
- Khoan đã, vậy là mày với con nhỏ Hy này không có quan hệ gì đúng không?
- Đúng!
Vì muốn Hy an toàn, Nhi phải phủ nhận nhưng nó đâu biết là con bé đang ở trong tay hắn.
- Vậy sao? Vậy mình bắt con nhỏ này về rồi đâu thể thả dễ dàng được, tụi bay kiếm trò gì chơi với nó đi.
Trong điện thoại Hùng nói với đàn em nhưng hắn lại cố tình nói lớn cho Nhi nghe.
- Này, mày đang nói cái gì thế?
- Lo sao?
- Chết tiệt, tao hỏi mày đang nói cái gì thế?
- Không phải chị em mà sao mày lại lo thế hả?
- Mày... - nó dịu xuống - mày tưởng tao tin con bé đang ở chỗ mày à? Biết đâu mày lại đang gạt tao.
- Không tin sao? Chờ nhé.
Nhi chờ điện thoại xem hắn định làm gì. Nó nghĩ chắc hắn chẳng biết gì ngoài tên & lớp của con bé nhưng làm sao hắn biết được chứ???? Câu hỏi đó đang là 1 nghi vấn khó hiểu trong đầu nó. Hắn biết rồi thì trước sau gì con bé cũng gặp chuyện.
Mải suy nghĩ vẩn vơ, nó chợt gật mình, đôi môi nó mấp máy, mắt thì căng ra hết cỡ khi nghe 1 giọng nói cực quen thuộc ở dầu9 dây bên kia:
- Chị Nhi, cứu em...
- Hy?
- Cứu em với chị ơi, em sợ lắm.
- Em đang ở đâu?
- .........
- Hy? Hy?
- Sao? Nghe giọng con bé rồi chứ? Nó đang khóc lóc thảm thiết ở đây này.
- Chỗ đó...là ở đâu?
Nó xuống nước, hơn ai hết nó hiểu Hy - em nó đang rất sợ vì Hy yếu đuối từ nhỏ mà. Hắn bắt Hy chắc chắn là dể9 trả thù nó.
- Ở nhà kho gần bãi đất trống, tao cho mày 15' để tới. Tao không biết sẽ làm gì với con bé dễ thương này nếu mày tới trễ đâu. Nhớ đấy, mày phải tới 1 mình.
Nhi bật dậy khỏi ghế, chạy vụt ra ngoài mặc cho ngoại đang tận dụng hết sức lực của tuổi già để hét lên xem nó đi đâu.
10', cánh cửa nhà kho bật tung ra khỏi bản lề vì bị nó đá phăng 1 cách thô lỗ ( Vì cái bản lề yếu sẵn nên...)
Nó thở dốc nhìn vào căn nhà tồi tàn & bám đầy bụi bẩn có hơn chục thằng con trai, con bé Hy đang ngồi trên ghế, chân tay bị trói chặt, thấy chị tới, con bé nước mắt không ngừng tèm nhem trên má:
- Chị, chị ơi!
- Tới nhanh hơn tao tưởng đấy.
Tên Hùng cầm cây gậy gỗ đưa lên đưa xuống trên lòng bàn tay.
Nó tiến vào căn nhà:
- Khốn kiếp, tụi bây làm gì con bé thế hả?
- Khoan đã làm gì mà nóng thế?
Mấy đứa con trai tiến lên phía nó.
- Sao? toàn những gương mặt quen thuộc chứ?
Hùng nhếch mép cười mỉa mai.
Nhi nhìn tới nhìn lui " Tụi này...? Năm lớp 9 "
- Tiếc thật - cái giọng đê tiện của Hùng lại tiếp tục - hôm nay chỉ có 12 tên tới được thôi, đáng lẽ phải là 14 tên mới đúng. Nhưng 1 tên sau vụ đấy thần kinh không được tốt cho lắm, nhắc tới mày nó như thằng điên ấy, nó sợ mày lắm rồi. Còn 1 thằng thì chuyển đi nơi khác rồi, sợ chạm mặt mày đó mà. Haizzz, hiếm khi có cơ hội trả thù mà...
Nhi biết chúng sẽ làm gì nó mà:
- Muốn phục thù bằng cách này à?
- Tất nhiên!
- Hèn nhỉ?
- Tao mặc kệ hèn hay không, nhưng tao dám chắc bây giờ mày sẽ không dám làm gì tụi tao đâu, tao biết giữa mày & bà già mày giao ước với nhau cái gì mà.
Nó giật mình:
- Sao? Làm sao?
Hắn cười nửa miệng:
- Có người nói cho tao, cả chuyện con bé này là em mày nó cũng nói cho tao đấy.
Nó khoanh tay:
- Huỳnh Như Quỳnh?
- Chính xác! Nhờ vụ với thằng Minh của tụi bay mà tao biết được chuyện thú vị này đấy.
Nó nhìn sang hướng khác, mặt không thể nào không thấy được vẻ bực tức " Huỳnh Như Quỳnh, mày từng khuyên tao không được cói chuyện này cho ai biết mà mày như thế đấy. "
- Tức vì con bạn phản bội à? - Lại là cái giọng ấy.
- Nó không phải bạn tao. - dứt khoát & lạnh lùng.
- Để xem, TỤI BAY!
Hùng & mấy tên còn lại cùng xông lên, chẳng mấy chốc Nhi đã nằm trong vòng vây của chúng mặc cho chúng đá, chúng đánh, chúng đấm, đau nhưng nó không phản kháng gì mà cứ im lặng chịu đựng, người nó bây giò đã bầm dập vì những vết bầm nhưng chúng vẫn không ngừng lại.
- Đừng đánh chị tôi mà, dừng lại!
Hy thì cứ mặc sức la hét, Nhi thì mặc sức chịu đựng, tụi con trai vẫn mặc sức mà đánh. Bây giờ chúng đang hả hê, cai nhục nhã cuối năm lớp 9 chúng cứ đổ dồn vào thân thể của Nhi.
Trong lúc đó.
- Linh hả?
- Ừ!
Hoa gọi điện thoại cho Linh trong lúc rảnh rỗi khong có chuyện gì làm.
- Có gì không?
- Chuyện của con Nhi ý? Mày tính sao?
- Tao tin nó.
- ...
- Nó nói là nó không thích hắn, chỉ có hắn thích nó thôi,nếu như thế thì tao đoán con Quỳnh ghen nên mới làm như thế với nó.
- Mày cũng biết Minh thích Nhi à?
- Ừ, mà cũng là sao? Mày cũng biết à?
- Anh Hải nói.
- Anh Hải cũng biết á?
- Ừ!
- Chắc anh ý buồn nhiều lắm nhỉ?
- Ừ.
- Mà mày giận con Nhi thật hả?
- Không chắc lắm.
- Không chắc lắm là sao?
- Tao nghĩ nên thử tin nó 1 lần.
- Ừ, phải thế chứ.
Quay lại với Nhi...
Sức chịu đựng của con người có giớ hạn mà, Nhi cũng thế, khi sự đau đớn dày vò đã hết sức chịu đựng với nó. Khi nó nắm chặt 2 tay thành 2 quả đấm thì...
Bốp
Binh
Bốp
5' sau, nó khẽ mở mắt ra, tụi thằng Hùng đang nằm ngổn ngang như bãi chiến trường.
3 tên con trai đang đứng hiên ngang sau khi đã hạ gục đối thủ.
Nhi loạng choạng đứng dậy, nén đau đi lại gỡ trói cho Hy.
- Chị...không sao chứ?
- Không!
- Em xin lỗi.
- Lỗi gì mà phải xin?
- Thì tại em mà...
- Không phải tại em.
- Em...
- Đã nói là không sao mà. Nói nhiều quá.
Nhìn bộ dạng thê thảm của chị mình mà Hy không ngừng thấy có lỗi.
- Bị đánh như thế mà chưa chết thì đúng không phải là người bình thường.
1 trong 3 tên nghĩa hiệp cứu Nhi hồi nãy lên tiếng khi thấy Nhi vẫn gượng dậy được.
Nhi chẳng buồn nhìn đến 3 tên đấy khiến cho chúng bực bội.
- Này! Bọn tôi là ân nhân của cô đấy.
Vẫn loay hoay với cái nút trói, nó thờ ơ hỏi lại:
- Thì sao?
- Sao cái gì? Giúp như thế mà không có lấy 1 lời cảm ơn ák?
- Cảm ơn!
Chẳng có gì gọi là biểu hiện biết ơn trên khuôn mặt nó, nó vẫn hì hục với cái dây thừng.
- Khốn kiếp! Trói gì mà chặt khiếp.
- Tránh ra.
1 tên đi tới đẩy Nhi ra và cởi trói cho Hy.
- Có cái trói cởi cũng không xong.
- Kệ tôi.
Hy đứng dậy khi đã được...