i 2 tên kia theo lẹ.
Vì ở cuối lớp nên tụi này ra được mà không bị ai phát hiện.
TẠi sân sau, tụi nó tập trung đông đủ cạnh 1 bức tường...
- Con Hoa đâu? - Nhi cùng 2 tên kia chạy tới.
- Nhi? - Minh, Linh và Quân đều ngạc nhiên trước hình dạng mới của nó.
- Mày...mày... - Linh ấp úng.
- Mày mày cái gì, lẹ đi coi chừng ông giám thị mà thấy là nă cám cả đám đấy...mà con Hoa đâu?
- Nó không cúp, mày biết nó mà.
- Thật là...
Nhi là người cuối cùng nahy3 xuống khỏi tường.
- Tự do rồi! - vừa nhảy ra khỏi trường, Linh đã vươn vai la lên.
- Không...xong rồi.... - trái với sự vô tư của Linh thì những đứa còn lại mặt méo xệch.
- Sao thế? - Linh ngây ngô.
- Xem kìa... - Nhi chỉ tay về phía bên kia, là ông thầy giám thị trực ca chiều vừa đi ăn sáng về, nhìn thấy tụi nó, ông la lên:
- Mấy em kia, cúp học hả?
Linh luống cuống:
- Làm sao bây giờ?
- Sao trăng gì?...CHẠY... - đây là cách duy nhất trong đầu Nhi vừa nghĩ ra.
Vừa chạy chúng vừa nói chuyện trong ngấp gáp:
- Sao phải chạy? Kiểu gì mai chả bị bắt...
- Lo thoát thân hôm nay chơi cho đã đi, mai tính sau...
- Trời ạ!
Ông thầy ở phía sau vẫn chạy theo, miệng vẫn oang oang kêu chúng dừng lại, còn hù dọa này nọ nếu chúng không đứng lại ngay lập tức.
Nhưng chúng vẫn ra công mà chạy, ít nhất là không bị lên phòng giám thị ăn bánh uống trà trong hôm nay.
- Giờ mình chạy đi đâu?
- tới trạm xe buýt đi, chắc giờ xe sắp tới rồi đấy...
Nhưng đời nào đơn giản thế, chúng đang đứng trước trạm xe mà có thấy cái xe ma nào tới đâu.
Ông thầy đang cận kề chúng nó.
- Làm sao đây, làm sao bây giờ? - Linh cứ nháo nhào cả lên.
- Nếu như vậy thì sẽ bị tóm cả lũ mất.
- Tản ra đi, ổng có 1 mình không bắt hết được đâu! - Minh nảy ra ý kiến.
- Hả?
- Nhanh đi, tản ra.
Khi ông tầy chỉ còn cách tụi nó khoảng 2, 3 m thì chúng mới bắt đầu co giò mà chạy.
Minh kéo tay Nhi chạy trước, mấy đứa còn lại cũng tách ra, mỗi đứa 1 đường.
Không ổn rồi, ông thầy bỏ qua mấy đứa kai mà đuổi theo Nhi và Minh, điều này càng khiến chúng chạy mệt hơn.
2 đứa chạy vào 1 con hẻm ngay lúc ông thầy không để ý. Chúng núp sau lưng 1 cái thùng xốp.
Nhưng vấn đề đáng nói ở đây là cái thùng này chiều cao thì chỉ tới eo chúng nên chúng đành ngồi xuống, chiều rộng của cái thùng xốp cách bức tường chỉ đủ cho 1 người, mà chiều dài lại chỉ đủ cho 1 người rưỡi. Vì vậy Minh ngồi trong góc, Nhi ở ngoài nhưng thấy Nhi cứ thập thò như tế thì kiểu gì cũng bị bắt mất nên hắn đành nép sát nó vào người hắn.
Ở khoảng cách này...có thể nghe được nhịp tim của cả 2.
Khi ông thầy đã chạy ngang, 2 đứa mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhi thụt lùi về đằng sau:
- Hú vía, tưởng bị bắt rồi chứ.
Minh nhìn nó chằm chặp:
- Sao cậu lại cắt tóc?
- HẢ?
- Sao cậu lại thay đổi phong cách?
Nó bật cười:
- Tôi đâu có thay đổi, đây là con người của tôi trước đây.
- Con người của cậu trước đây?
- Đúng thế, vì vậy không thể nói tôi thay đổi được.
- Là sao?
- Cậu nhiều chuyện quá... - nó quay mặt ra phái đường lớn xem tình hình có thể ra ngoài được chưa.
- Này! - Minh bỗng gọi làm nó giật bắn mình.
- Gì?
- Đôi khuyên tai này...? - hắn chỉ vào đôi khuyên tai trên tai trái nó.
- Ừ thì là của cậu cho tôi đó. - nó cười tươi.
- Sao giờ mới đeo?
- Giờ mới thích.
- Gì chứ?
- Không thích tôi đeo hả, vậy tôi gỡ ra nhá!
- Ai nói thế? - hắn ngăn cánh tay không cho nó gỡ ra - hợp với cậu lắm mà.
- Tất nhiên, tôi đeo cái gì chả hợp.
- tự tin gớm - hắn cốc đầu nó rồi lại nìn nó bằng 1 ánh mắt dò hỏi - sao cậu không dọn về nhà tôi ở?
- Tôi không muốn mắc nợ gia đình cậu. - nó trả lời ngay.
- Sao lại thế? Nợ nần gì chứ?
- sao câu lại hỏi thế? - nó nhìn hắn nghi ngờ.
- Vì...nếu cậu dọn qua nhà tôi, tôi sẽ được nhìn thấy cậu mỗi ngày.
- Sao phải nhìn?
- Muốn nhìn người mình thích mỗi ngày cũng không được hả?
- HẢ?
- Ngốc. - hắn quát nhẹ nó.
Nhưng nó không thể ú ớ gì thêm câu nào vì miệng nó bây gờ đang bị khóa chặt bởi đôi môi của hắn. Nó hơi bất ngờ nhưng rồi cũng khép dần đôi mi lại, cuốn vào nụ hôn của hắn. Cảm nhận đôi môi của nhau thật mềm mại và ngọt ngào.
*******
Nụ hôn kéo dài trong 5 phút.
Cả 2 bối rối nhìn nhau, cảm giác khó tả.
Cho đến khi Nhi phá vỡ bầu không khí đó bằng cách đứng phắt dậy, tiến ra phía đường lớn và nói:
- Gọi cho mấy đứa kia coi tụi nó ở đâu?
- Ờ... - hắn cũng thoát khỏi cảnh ngượng nghịu mà lôi điện thoại ra gọi cho mấy tên kia, không quên đứng dậy đi theo nó.
Sau khi tập trung đông đủ tại 1 công viên cách xa trường, chúng ngồi xuống dưới đám cỏ xanh mươn mướt, gió thổi qua thổi lại làm đung đưa tán lá rộng đang che mát cho chúng.
- Bánh tráng trộn không? - Nhi hớn hở quay mặt sang đám bạn.
- Được đó, nhắc tới bánh tráng thôi là tao muốn chảy nước miếng rồi. - Linh chép chép miệng, lộ bản chất thật là háu ăn của nó.
Nhưng ngoài 2 đứa con gái trong tổng số 6 học sinh hết sức gọi là chăm chỉ tại đây thì 4 tên còn lại mặt ngu ngơ:
- Bánh tráng trộn là gì?
Sau Khi nghe cái câu hỏi hết sức ngớ ngẩn đó, Nhi và Linh chớp chớp mắt nhìn bọn hắn, 4 chàng cũng không ngần ngại mà chớp chớp mắt nhìn lại 2 nàng.
- Không biết bánh tráng trộn là gì sao? - Linh nhăn tráng hỏi.
Bọn hắn gật đầu.
Nhi và Linh khó hiểu, bọn hắn gật đầu có nghĩa là đồng ý với Linh: Không biết thật hay gật đầu có nghĩa là biết thứ đó là gì đây?
- Biết hay không? - Nhi hỏi lại lần nữa cho chắc ăn.
- Không... - 4 chàng nhỏ giọng.
Linh há hốc mồm 1s rồi lấy tay quạt quạt cái mặt:
- Ôi trời...Đúng là mấy thứ nhà giàu.
- Không biết thì ăn đi rồi biết. - Nhi nói rồi phóng nhanh qua gánh hàng bánh tráng gần đó.
Phần ăn của mỗi đứa bây giờ là 1 bịch bánh tráng và 1 li trà sữa.
Ngoài Nhi và Linh thì mấy tên còn lại cứ lấy đôi đũa canh bới bánh tráng lên như đang khám thính 1 vật thể lạ.
- Sao không ăn đi? - Nhi cho miếng bánh vào miệng, nói.
- Cái này...ăn được hả? - Phong chìa bịch bánh tráng ra trước mặt nó.
- Không ăn thì đưa đây! - Nhi giật phăng lấy cái bịch trên tay hắn.
- Ai nói không ăn chứ? - Hắn giật lại.
Đầu tiên là tên Phong ăn thử 1 miếng trước, hắn nhai rồi hắn nuốt, 3 tên kia nhìn chằm chằm:
- Sao rồi?
- Ngon! - hắn ngắn gọn rồi tiếp tục ăn.
Lần lượt tới Minh, TÀi, tới lượt Quân thì hắn mới cho 1 miếng nhỏ vào miệng, chưa kịp nuốt đã ho sặc sụa.
- Sao thế? - Linh lo lắng vỗ lưng cho hắn.
- Cay quá... - mặt Quân đỏ bừng.
Linh quay phắt sang Nhi:
- MÀy cho ớt vào đây à?
- Thì bịch nào chả có ớt.
- Nhưng Quân không ăn cay được.
Nhi cố nuốt miếng bánh vào bụng:
- Vậy thì hắn lỗ rồi, về dạy hắn ăn cay đi, không có mai mốt ra ngoài có món gì ngon mà cay là ăn không được đâu.
- Đúng đấy. - 3 tên còn lại hùa theo.
Linh ái ngại nhìn Quân đang cố làm cho cái lưỡi hết cay:
- Chồng à, lỡ ăn cay rồi...chồng có bị nổi mụn không thế?
Tất cả nhìn Linh không chớp mắt nhưng nó không để ý, tiếp:
- Nếu nổi mụn thì chắc xấu lắm nhỉ, mà nếu xấu thì tôi sẽ không quen nữa đâu...
Dứt lời, không gian im lặng, mấy giây sau, như không nhịn được nữa, Nhi bật cười lớn lên, cười nghiêng cười ngả, cười hả hê.
Minh mắt nhắm mắt mở nhìn Linh:
- Ý cậu là...
- Nếu thằng Quân không có nhan sắc... - Phong tiếp lời.
- Thì cậu sẽ không quen? - Tài buông nốt cái câu hoàn chỉnh mà tới 3 tên ghép lại mới xong.
Linh bặm môi, e dè kiểu tiuể thơ đài các, ngay lập tức thì nhận ngay cái liêc nảy lửa từ Quân, nó cười hì hì:
- A...vợ giỡn thôi mà...
1 lúc sau, Phong rút cái điện thoại nãy giờ cứ rung trong túi quần:
- Hic...con Khanh gọi...
- Chắc ra chơi không thấy mình. - Tài nói.
- Để cái cục đó ra xa đi, coi chừng hối hận. - Minh nhắc nhở.
- Tôi biết mà... - Phong để cái điện thoại của mình xa tới mức cái tay mình không thể vươn xa hơn được nữa.
Ngay tức hti2 1 giọng oanh vàng vọng ra:
- MẤY ANH CHỊ CÚP SAO KHÔNG RỦ EM HẢ?
Dù đã cho cái điện thoại yên vị cách xa tai nhưng 6 đứa vẫn không tránh khỏi giota65 mình vì giọng hét của con lợn lòi.
Để gần chắc thủng màng nhĩ rồi quá.
- Con nít thì lo học đi, cúp cúp cái gì? - Phong để điện thoại gần hơn 1 chút.
- ANH TƯỞNG ANH LỚN HƠN AI MÀ NÓI EM CON NÍT?
- Anh mày 18 rồi nhá.
- EM CŨNG 17 RỒI THÔI, CỨ CHỜ ĐÓ ĐI, EM SẼ MÉ BA.
Và con bé cúp cái rụp.
- MÀy tưởng anh mày sợ à? MÀy không chơi trò nào người lớn hơn được hả? - dù biết con em mình đã cúp nhưng hắn vẫn ráng nói.
- Kiểu gì mai mình cũng bị mời phụ huynh cho coi. - Linh xịu mặt.
- Cái gì? - mấy tên kia hét lên.
- Thì trốn học bị thầy bắt gặp mà còn bỏ chạy thì thế thôi.
- HẢ?
- À... - Nhi uống dở li trà sữa, ngước đầu lên nhìn bọn bạn - mai đi học nhớ độn mông nhé!
- ? - khó hiểu.
Thấy mấy cái bộ mặt đần độn của tụi nó, Nhi mới tiếp:
- Ngày mai chắc chắn ông thấy giám thị sẽ thưởng cho mỗi đaứ 10 roi, bắt chạy xung quanh sân thể dục 100 vòng, nhảy cóc 20 vòng, cuối cùng là lê cái chân đi không nổi phải lết lên phóng giám thị đối mặt với các bậc cha mẹ, cảm nhận cái hơi nóng bốc ra từ trong cơn giận dữ. - Nó tận tình giải thích, , mắt mơ hồ tưởng tượng về 1 ngày mai "tươi sáng" - mà còn nữa, chắc còn phải viết bản kiểm điểm nữa, cũng khoảng chục bản trở lên là ít, tháng này chắc hạnh kiểm trung bình chắc, đấy là tôi nói khi ở trên trường, còn về nhà thì tôi không biết.
- MÀy biết vậy mà sao còn rủ hả? - Linh phụng phịu.
- Cũng cậu không à.. - Minh.
- Giờ trễ rồi thì làm được gì chứ? - Quân.
- Ôi cái chân của tôi. - Tài.
- Lại còn bị mời phụ huynh nữa. - Phong.
- Đương nhiên tôi lời hơn mấy cậu rồi - Nhi thản nhiên - tôi sẽ không bị mời phụ huynh vì tôi không có phụ huynh, như thế thôi cũng đủ làm tôi mãn nguyện rồi.
Binh..Bốp...Binh...Bốp...
=> mọi người đang hội đồng Nhi.
Sáng hôm sau, đúng là 1 ngày "sung sướng"đối với chúng, vì những gì Nhi nói...trúng phóc hết, chỉ khác 1 cái đó là Nhi nói nhảy cóc 20 vòng thì ông thầy chỉ cho nhảy 15 vòng thôi.
Sau khi tận hưởng 1 buổi sáng hạnh phúc bên gười thân và thầy cô, Nhi thì không nói nhưng mấy đứa còn lại không bị ăn đập thì cũng được nghe nhạc miễn phí vài hôm.
Bây giờ Nhi đang ngồi trên ghế và bắt bé Hy dễ thương bóp chân cho mình.
- Ôi mỏi chết mất. - Nhi bắt đầu than.
- Ai biểu chị cúp làm gì, như em nè có bao giờ cúp đâu, chị cứ như thế thì thnah2 tích học tập làm sao mà lên được chứ. - Hy bắt đầu bài ca cằn nhằn.
- Được rồi mà...
Đột nhiên Hy ngưng công việc lại:
- Mà chị này, em có chuyện thắc mắc.
- Gì? - nó tự bóp chân cho mình.
- Hôm nay như mọi tháng ý, em ra lấy tiền lương hưu cho ngoại, em tưởng là nhiều lắm nên ngoại mới có đủ tiền để lo cho 2 chị em mình đến giờ, nhưng khi em mở ra thì có ít thôi, cùng lắm thì chỉ đủ cho tiền học chính khóa cảu 2 chị em mình, còn mấy cái như là điện nước, rồi mấy thứ lặt vặt thì tiền đâu ra?
- Hả? - Nhi trố mắt, Hy đã vô tình gắn thêm cho Nhi 1 cái dấu hỏi to đùng trong đầu.
- Em nói thật đấy.
- Giỡn chứ?
- Không giỡn đâu, em không biết từ lúc nghỉ hưu tới giờ ngoịa lấy tiền đâu ra để nuôi 2 chị em mình vì số tiền lương hưu ít lắm.
Nhi vẫn trợn tròn mắt không biết nói gì.
- Giờ làm sao chị? Cứ thế này sao chị em mình sống được?
- Biết rồi.. - Nhi phẩy phẩy tay - chị mày định đi xin làm thêm đây.
- HẢ?
- Làm gì ngạc nhiên thế? Bộ mày muốn 2 đứa mình đi ăn xin để có tiền đóng học hả?
- Ổn không?
- ổn.
- Nhưng em vẫn thắc mắc....
- ĐƯỢC RỒI! - Không để cho con em nói tiếp, nó biết em nó đang thắc mắc cái gì mà, trong đầu nó bây giờ thì cũng chio3 có mấy chỉ lẩn quẩn: thắc mắc thắc mắc và thắc mắc.
Chắc chắn các bạn cũng đang thắc mắc đúng không? Chuyện ngoịa Nhi lấy tiền đâu ra nuôi 2 đứa nó kể từ lúc nghỉ hưu, vấn đề này mình sẽ nói sau nhé....
4 ngày sau, 1 thời gian cũng khá dài để cái cahn6 của tụi nó hoạt động lại ình thường, và hôm nay cũng chính là ngày quyết đấu giữa BD và TTT.
Ở cái nhà vệ sinh công cộng gần đại điểm chiến tranh, nó khẽ trùm cía nón đen lên khít đầu:
- Lần cuối cùng...ngoại nhé!
Nói rồi nó cầm cây gậy bóng chày lên và đi ra ngoài.
- Tưởng cậu không đán nhau nữa chứ?
1 giọng nói từ đằng sau làm nó giật thót tim, nó quay phắt lại:
- LÀm hết hồn...cậu định hù ma đấy à? - thì ra là tên Phong đây mà.
Hắn nhún va và nói:
- Bộ hồi đó cậu có học vã hả? Đánh cũng không tồi.
- Học hay không thì liên quan gì đến cậu?
Thật ra nó học võ từ năm lớp 4 đến hết năm lớp 9 thì ngoạinó bắt nghỉ.
- Không muốn nói thì thôi, mà cậu nghĩ trận này mình thắng không?
- Hên xui.
- Sao lại hên xui.
- VẬy thì may rủinhé, đi nhanh lên.
Chiến trường lúc nào cũng đậm mùi sát khí, lần này cũng không ngoịa lệ, mà còn đậm hơn nhiều.
- Tới đông đủ rồi thì bắt đầu chứ nhỉ?
Không mấy khó khăn ở mấy phút đầu cho tụi nó, bên này mạnh thật nhưng cugn4 gọi là tạm ổn.
Khi nó đang né 1 tên bên đó chợt thấy có 1 thằng cầm cây gậy lên chực sẵn sau lưng tên Minh....và khi cây gậy sắp hạ cánh an toàn trên đầu hắn thì có 1 bàn chân chặn lại và đá phăng cây gậy ra đằng sau:
- Đánh lén...không tốt đâu!
Chính xác thì người đó chính là thủ lĩnh bí ẩn, tất cả quay lại nhìn nhưng không biết giọng nói đó là của ai vì đó là 1 giọng của con gái, mà trong đây thì làm gì có con gái, chúng càng không nghĩ giọng nói đó là của thủ lĩnh vì thủ lĩnh có bao giờ nói đâu.
Cứ cho đó là tiếng méo kêu đi, tất xả tiếp tục đánh.
"Giọng nói này chẳng phải...?" Chân tay đánh nhưng đầu Minh lại đang suy nghĩ vấn đề khác.
Cho đến khi Bạch Dương hạ gục hết tất cả bọn TTT thì cũng chỉ còn lại chưa tới 10 đứa, mệt.
Tên đầu sỏ bên đấy dù đã te tue tơi tả nhưng vẫn cố ngốc đầu dậy, cười khẩy:
- Chưa xong đâu!
Quản nhiên là chưa xong vì khoi hắn vừa nói xong thì cánh cửa nhà kho cũng bật tung, 1 đám nam sinh bước vào, chính là bọn đã mạo danh thủ lĩnh TTT tuần trước.
- TTT lại ăn gian đấy à? - Phong cười nửa miệng.
- Nhục nhỉ? - Minh thêm.
- Không cần nhiều lời.
Với lần này thì chúng nó chẳng còn nhiều tên, đã vậy còn mệt nữa nên tỉ lệ thắng của bên BD chỉ còn là 35%.
- Bên TTT chẳng xứng đáng để làm thủ lĩnh đâu. - lại là cái giọng gây sự chú ý phát ra từ thủ lĩnh bí ẩn.
- Được thôi, đây chấp! - thủ lĩnh khiến những con mắt đổ dồn hết về mình thì bắt đầu đưa tay lên đầu, gỡ cái nón ra.
Ngay sau cái khoảnh khắc cáinón vừa được gỡ ra thì tất cả những tên có mặt trong đây đều có 1 khuôn mặt giống nhau: mắt to mỏ tròn.
Khi cái nón vừa rơi xuống, ẩn sau cái mái tóc ngắn cá tính mới bay lên bởi 1 làn gió nhẹ khẽ lướt qua là 1 khuôn mặt của...1 đứa con gái. Đôi khuyên tai càng thêm lấp lánh dưới tia nắng cuối cùng còn sót lại của buổi chiều luồn qua phía cửa sổ phía trên cao.
- Nhi?
*******
- Sao lại là cậu hả? - Minh đưa khuôn mặt vẫn chưa hết bàng hoàng lại phía nó.
Nó đẩy dẹp cái bản mặt của hắn qua 1 bên:
- Sao không được là tôi chứ?
- Nhưng...
- Xong trận này tôi sẽ không đánh nhau nữa nên cũng thôi nói đi. - nó phẩy tay.
Tên Phong ngang nhiên đi lại gác tay lên vai nó:
- Trực tiếp ra mặt rồi đấy à?
- Ừ đấy!
1 lần nữa tên Minh lại độn mặt ra:
- Nói vậy là...cậu đã biết từ trước?
- Không chỉ có tôi đâu, thằng kia cũng biết đấy! - hắn hất cằm về phía Tài.
- Sao cậu...? - Tài lắp bắp.
- Tình cờ biết được thôi.
Chợt tên Quân chạy lại đẩy hết tên kia ra, xăm xoi mặt nó, xoay nó 1 vòng:
- LÀ cậu thật?
- Chứ giả à?
- CẨN THẬN! - đột nhiên tên Minh la lên, tiếp đó mấy giây là 1 tiếng động chói tai
XOẢNG
Nhân lúc bọn nó không để ý vì còn bận kiểm tra xem người thật hay người giả thì có 1 tên bên TTT đã cầm lấy cái chai thủy tinh ở góc tường đập thẳng vào đầu Nhi.
1 giọt máu đỏ lăn xuống má nó...
...thêm 1 giọt nữa...
...nhưng sao nó không thấy đau nhỉ?
Nó khẽ mở con mắt mà hồi nãy do phản xạ nó đã nhắm tít lại, có cảm giác như có ai đang ôm mình và giống như không phải máu của nó...
Nó đẩy con người đó ra:
- Minh à, cậu không sao chứ?
Nó đỡ lấy cái đầu hắn, máu ướt đẫm, đỏ cả bàn tay nó, hắn khẽ cười nhìn nó đau đớn:
- Cậu..không sao chứ?
- Đồ ngốc...ai cần cậu đỡ giùm chứ? - nó quát lên.
Quân quát còn to hơn sau mấy giây cùng đám kia chết sững tại chỗ:
- Còn nói gì nữa chứ, gọi cấp cứu đi!
Bọn TTT cũng vì sợ hãi mà rút.
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.movigame.wap.sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.movigame.wap.sh – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
Trên xe cấp cứu, Minh đã bất tỉnh.
Nhi lo lắng ngước lên mấy tên kia:
- Cậu ta sẽ không sao chứ?
- Cậu ta...không chết được đâu. - Phong trả lời nó, ai nấy bây giờ đều đang rất nóng lòng và sốt ruột.
- cậu ta... - Nhi tiếp - sẽ không bị mất trí nhớ chứ?
- HẢ? Sao lại hỏi như vậy chứ? - trong tình cảnh ngàn cân treo trái trứng gà này mà nó còn hỏi mấy cái câu không biết là nhảm nhí hay là thật như thế này nữa.
- Không phải... - nó cúi xuống nhìn Minh đang nằm đấy - tại tôi thấy mấy cảnh như thế này toàn bị mất trí nhớ thôi.
- Tỉnh lại đi má, đây không phải trong phim. ( hehe, đương nhiên, vì đây là trong truyện of ta mà)
- Im lặng hết đi!
Lời ra lệnh không biết từ ai nhưng rất có hiệu nghiệm, tất cả im lặng cho tới khi tới bệnh viện, trong lòng mọi người bây giờ đang rất lo, không biết hắn có xảy ra chuyện gì không nữa.
Riêng Nhi, sự lo lắng của nó đang áp đảo lấy nó, tim nó đập rất nahnh từ nãy tới giờ và...nó đang rất sợ nhưng lại không biết là mình đang sợ cái gì? Nếu như hắn có chuyện gì thì sao?
Trước cửa phóng cấp cứu, dường như không có ai đứng yên 1 chỗ được.
- Cậu ta sẽ không sao chứ? - Nhi hỏi lại lần nữa.
- Ừm...không sao mà.
- Cũng tại tôi... - nó xịu mặt, nếu không phải vì đỡ cho nó thì hắn đâu có bị như thế.
- Không phải tại cậu... - TÀi an ủi nó.
Tên Phong nói lên bằng giọng căm phẫn:
- Rồi mấy thằng đó sẽ chết dưới tay tao...
- Thằng mInh sao rồi mấy đứa? - Ông Huy cùng bà Vân chạy lại, mặt cả hai đều rất sốt sắng.
Không ai trả lời bà, hồi nãy Phong có điện thọai cho bà nói Minh nhập viện nhưng không nói lí do.
- Hả? Nó sao rồi, nói gì đi chứ? - bà Vân xém khóc.
- Ừm...thằng Minh bị chậu hoa rơi vào đầu nên... - Phong ấp úng.
"Chậu hoa rơi vào đầu?" Nhi, TÀi, Quân đều có chung 1 câu hỏi trong đầu, cugn2 đưa con mắt lên nhìn hắn, vẻ mặt hắn rất thành thật. Chắc hẵn hắn không biết ba mẹ mInh biết chuyện đánh nhau vừa rồi.
- Đi đâu sao lại để chậu hao rơi vào đầu chứ? - ông Huy dường như đã mất bình tĩnh.
- Chị Nhi, sao chị cũng ở đây? - BẢo đi theo sau ba mẹ hắn, giờ mới lên tiếng. Bây giờ thì ba mẹ hắn mới để ý thấy sự hiện diện của nó.
- À...à...
- Cậu ấy chỉ tình cờ đi ngang qua thôi ạ. - Tài nhận thấy như nó không thể trả lời được nên đã mở miệng giùm.
- Ừm...2 chị em con dạo này sao rồi? - bà Vân hỏi như 1 phép lịch sự chứ không hề có sự thành thật từ trong lòng.
- Bình thường ạ!
- Ừm.
Cạch...
Ông bác sĩ mở cửa phòng ra ngay lập tức bà VÂn chạy như tên nbay lại:
- Con tôi sao rồi?
Ông bác sĩ cười hiền:
- À...không sao, chĩ bị chấn thương nhẹ thôi, không ảnh hưởng gì cả, gia đình đừng lo lắng quá.
Nghe xong câu này sao mọị người thấy nhẹ nhõm quá.
- Tạ ơn trời!
Nói rồi bà Vân cùng ông Huy nhanh chyong1 đi vào trong.
Mấy tên kia định vào chung nhưng tự nhiên thấy Nhi cứ đứng yên 1 chỗ nên quay qua hỏi:
- Không vào hả?
Nó chỉ khẽ lắc đầu:
- Không sao lá tốt rồi, vào làm gì? Tôi về đây...
3 chàng nhìn theo nó, Phong nói nhanh:
- Tôi sẽ đưa cậu ta về. - rồi chạy sau nó.
- Sao lại đi theo tôi? - dọc trên con đường ra cổng bệnh viện, 2 đứa im lặng, giờ Nhi mới lên tiếng.
- Sợ cậu bị biến thái bắt cóc. - trời đã tối nhem nhưng vẫn thấy được cái mặt tinh nghịch của hắn.
- Biến thái là cậu đúng hơn. - nó nói trong sự mệt mỏi.
- CẬu sao thế? Thằng đó không sao rồi mà? - Phong nhận thấy có chuty1 gì đó không ổn trong giọng của nó, bèn hỏi.
- Không biết!
- Sao lại không biết?
- Cậu hỏi nhiều quá!
Được 1 lúc sau, Phong lại lên tiếng:
- Hồi nãy nhìn cậu rất lo lắng...bộ cuậ thích tên Minh hả?
Nhờ bộ não hiếm khi tiếp thu nhanh như bây giờ làm nó giật bắn mình với câu hỏi đó:
- Gì...gì...gì chứ? Thích...thích cái gì?
- Bộ dạng đó là sao? - Phong nghi ngờ.
- Sao là sao? Bộ cứ lo lắng là thích hả? Hồi nãy mấy cậu cũng lo lắng đấy thôi, bộ mấy cậu cũng thích hắn hả?
- Hai chuyện đó khác nhau mà.
- Khác cai1 gì mà khác, nhảm nhí!
Rồi nó quay lưng bỏ đi trước,c ó thể thấy được bộ dạng lúng túng của nó "Mình mà thích tên đó hả? Không...không phải?" nó lắc đầu ngoầy ngoậy như con điên trên đường đi đến trạm xe buýt.
Sáng hôm sau, Nhi gặp 2 tên ôn thần TÀi và Phong ở cổng trường, chugn1 đi hàng 3 vào tới của lớp, tự nhiên mấy ông tám bà tám im phăng phắc, mấy tên loi choi lau bảng nhí nhố trên bục cũng nép vào 1 góc.
- Lớp mình hôm nay sao thế? - Nhi dảo mắt 1 lượtu qua lớp rồi khó hiểu hòi 2 thằng kia.
- Có trời mới biết.
Rồi chúng đi lần lượt vào chỗ ngồi của mình, cừa đi chúng vừa có cảm giác như mình là sinh vật quái đảng lắm không bằng.
Vừa đặt mông vào cái ghế iu dấu của mình, Nhi đã thấy 1 bạn nam bàn trên đang cầm cuốn truyện conan, nhưng mà sao cậu ta lại đổ mồ hôi lã chã thế nhở? Bộ mấy cảnh giết người trong đó đáng sợ lắm hả?
Nhi khều tên đấy:
- Bạn.... - nhưng chưa kịp để nó nói thêm 2 chữ "gì ơi" thì tên đó đã té rớt ghế không hiểu lí do, ahy hắn tưởng có người định giết hắn giống như trong truyện.
CẢ lớp đổ dồn con mắt về chúng.
HẮn té làm Nhi cũng giật mình theo:
- Bạn sao thế? Tôi chỉ định mượn bạn cuốn truyện thôi mà.
- À...nè - hắn vẫn không ngưng tuôn mồ hôi trên mặt, đưa cuốn truyện cho nó nhưng vấn đề đáng nói ở đây là...hắn đưa bằng 2 tay.
Nhi tay với lấy cuốn truyện nhưng mắt thì vẫn chăm chăm nhìn vào tên đấy, khó hiểu thật, cái lớp này hôm nay uống lộn thuốc à?
- HẮn sao thế? - Nhi quay qua hỏi Phong và Tài.
- Cậu hỏi tôi tôi biết hỏi ai?
- Nhi? - giọng hét vang vọng từ cửa sau của lớp học, đích thị là con Linh với con Hoa song mỏ hợp răng đây mà.
- LÀm giật mình, cái gì mà mới sáng sớm luyện thanh sớm thế? - nó bực bội nói, từ hôm qua tới giờ nó giật m...