n khiến tôi cứ à ừ ậm ự mãi.
- Thôi mà, tôi xin em, sự giận dữ của em khiến tôi phát sợ lên được. Bình tĩnh một tí coi nào! Có gì tôi và em xuống dưới kia nói chuyện chứ tình hình này thì..
Hắn ta tỏ vẻ ái ngại rồi ra hiệu cho tôi nhìn xung quanh.
Và sự thật thì có đến hàng trăm con mắt đang chăm chú lắng nghe cuộc trò chuyện kì cục và bất đắc dĩ này.
Thế là tôi phải theo hắn xuống dưới.
Senil chạy lại níu tay tôi hỏi lớn:
- Di ! đi đâu thế?
- Àh không, không có gì đâu., mình xuống đây có tí việc ấy mà, xong mình lên liền.
Tôi nhe răng cười để xoa dịu máu khùng đang lên của cô bạn Việt kiều..thật không biết khi nào mình mới hết khổ đây?
————————-
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.sunthien.com. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.sunthien.com – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động…!
————————-
Chap 10:
Hẹn..:::Tại ghế đá sau nhà xe:::..
- Có gì thì anh nói nhanh đi!
- Ha ha ha..
- Ơ hay nhỉ? gọi người ta ra đây để xem mình cười à? Có đứt dây chỗ nào không đó?
- Em..ha ha..dữ quá! Thật..chưa thấy cô gái nào mà dữ như em ha ha..
- Uh, tôi dữ đó, ảnh hưởng gì tới anh hả?
- Thì đúng là không ảnh hưởng thật nhưng..
- Nhưng gì?
- Mà thôi ! Để khi khác nói. Em cũng được lắm! rất có phong cách để gây sự chú ý. Cao tay.cao tay !
Tên này. thật không hiểu hắn ta đang nghĩ gì nữa..Đôi khi tôi thấy tên này thật đểu cáng, khi lại trông giống một công tử hào hoa, còn bây giờ thì chả khác nào một tên..buôn người.
- Nói xong rồi hả? Vậy thì tôi lên đây! Chào !
- Khoan đã ! – hắn ta đứng dậy gọi với theo.
- Gì nữa?.
- Gìều nay, tan trường, tôi sẽ đợi em trước cổng.
- ? anh vừa nói gì vậy, đợi ư?
Hắn ta nhanh chóng chuyển sắc mặt, cái vẻ hối lỗi biến mất thay vào đó là sự ngạo mạn vốn có. Và vẫn y như buổi đầu: không nói không rằng hắn ta bỏ đi. để lại tôi ngơ ngác như con..mát +.
Nhưng lần này có đỡ hơn, tôi chỉ cần 2 phút là có thể bình tĩnh lại..
Mặc xác anh ta. lên lớp thôi.
Lại cô bạn lớp Văn. không biết có chuyện gì nữa đây.
- Mày ghê thật đấy ! Cái mặt ngơ ngơ thế mà cáo thật !
- Lại muốn kiếm chuyện sao? Sao bạn rảnh vậy?
- Bộ mày định cua hot boy của cả 3 khối luôn à? Sao ham thế cưng.
- Hot..boy? (Sao trường này kì cục thế nhỉ? Khi nào cũng hot cũng boy) Bạn nói rõ nghe coi!
- Còn bày đặt ngây thơ nữa, buồn cười quá đi mất !
Không phải mày đã có Thoại hot boy 11 rồi sao, giờ lại muốn cả hot boy 12 nữa. Thật là không thể tha thứ!
@_@ loạn..loạn..
- Hot boy hay lạnh boy gì cũng vậy thôi., tôi đã đủ rắc rối rồi ! Bạn đừng có làm tôi mệt mỏi thêm nữa !
Nói đoạn tôi đi thẳng một mạch, dính vô ba cái người hot hot này thì chỉ có..cháy thôi..::: Vào lớp:::..
Mới bước chân vào cửa.
- ĐI ĐÂU GIỜ NÀY MỚI VỀ?
@_@ chới với..
cả Senil và Trần Thoại đồng thanh trừng mắt..hỏi tôi.
- À, à, không đi đâu hết! Chỉ..chỉ là mình xuống căn tin.à..xuống căn tin ấy mà. (phải nói thế thôi, chứ 2 đứa này mà biết mình đi cùng ông anh phá hoại thì chỉ có nước bùng nổ chiến tranh)
Reng..reng..
Cuối cùng cũng hết tiết. một ngày rắc rối !
- Hôm nay tôi đưa Di về nhé!. – Senil vừa đeo cặp vừa nói.
- Xin lỗi à, việc đó tôi đảm nhiệm rồi ! – tên quái vật sau 5 tiết im lìm cuối cùng cũng lên tiếng.
2 cặp mắt cứ đứng đó mà trừng nhau +_+
- Thôi thôi, Senil nè, xe mình mất nên tạm thời Thoại sẽ phụ trách chở mình về, có xin phép ma ma pa pa mình rồi.
- Hừ, ra thế, ông anh nhanh tay lắm, nhưng đừng hòng cướp được Di của tôi!
- Cô bạn kì quá, cái giọng điệu y như con trai thế kia thì chả trách tôi nhầm. Xin lỗi nhé, Di của tôi rồi !
- Cái gì?!?
- Thôi thôi, nhà Di hôm nay có việc nên Di phải về sớm, tối có gì Senil qua nhà mình chơi nhé ! Bye! về thôi quái vật.
- Khoan!
- ?
Chụt..(lại hôn nữa rồi)
- Yêu Di!
Để tránh tình trạng gây gổ, tôi nhanh chóng bịt miệng tên quái vật đang nổi sảy đứng bên rồi lôi hắn ta ra cửa. Khổ !
Ra cổng tôi phải đứng đợi tên kia lấy xe. Hôm nay lớp nào cũng học 5 tiết nên tình hình có vẻ chật chội ! Mà kể cũng lạ, phần lớn học sinh trường này đều đi xe máy, thấp thì xe máy điện, cao cấp thì ô tô con đến đón, hiếm hoi lắm mới nhìn thấy bóng dáng chiếc xe đạp ! Nhà trường không quy định sao nhỉ? Đúng là trường con nhà giàu mà !
Bỗng..một cánh tay nào đó lôi tôi đi..0
Quá bất ngờ nên tôi..cấm khẩu. Chỉ khi chủ nhân của cánh tay lạ mặt dừng lại thì tôi mới hoàng hồn.
Chap 11:
Ngỡ ngàng
Không ai khác..TÊN PHÁ HOẠI!
- Em đúng giờ nhỉ?
Tôi giằng mạnh tay.
- Buông ra! Anh vừa phải thôi, muốn gì thì nói đừng có lôi đi như thế.
- Ơ, không phải tôi đã hẹn em đợi tôi trước cổng rồi sao? Mà em cũng đợi rồi đấy thôi !
- ..không, không phải !
- Đừng nói nhiều! Lên xe đi !
Lại cái giọng ra lệnh đó. Lần này thì đừng hòng tôi lên xe! Có dại thì chỉ dại một lần thôi.
- Không! Tôi không lên !.
- Có lên không thì bảo?. Em làm cao quá đấy!
- KHÔNG!
-
Tin nổi không? Hắn ta..hắn ta bế tôi lên xe và thả vào xe.! (chưa nói với các bạn đây là xe ô tô chứ không phải là xe môtô) trước hàng trăm ánh mắt của mọi người xung quanh. Nước này thì chỉ có nước độn thổ thôi.
- Mở cửa xe cho tôi ra ! Anh làm cái gì thế?
- Ngồi im!
- Xin anh đừng có chơi ba cái trò này nữa, tôi nợ nần gì anh mà cứ bám tôi mãi thế?
- Bám em ư? Hay là em bám tôi?
- ?
- Thôi đi! Tài xế, cho xe đến Bar 2TM!
- Bar? Làm cái gì thế?
-
Tôi cứ như con giun quẫy đạp khắp nơi, nhưng có quẫy đạp mấy vẫn phải chịu sự ngăn cản của..cái cửa xe ô tô.!
Tên kia thì cứ ngồi im và cười một mình. Đúng là biến thái mà.
Thôi chết., tên Thoại mà ra không thấy tôi đâu cả là máu quái vật sẽ nổi lên cho mà coi ! Lo lắng chết đi được!.
- Đến nơi rồi, xuống thôi !
Phù ~.~ tới rồi, tôi định bụng mở cửa một phát là sẽ co giò chạy ngay lập tức. Nhưng..có nhanh cũng không bằng tay của tên phá hoại., hắn lôi phắt tôi lại rồi kéo vào trong., lại còn quàng vai tôi nữa chứ. Trông cách đi đứng của hắn ta chả ai tin là học sinh cấp 3 đâu, giống một dân chơi thứ thiệt hơn.!
Bước vào trong là một thế giới khác, ánh đèn lấp lánh chớp nhoáng liên hồi, tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc, còn nhữg con người kia thì cứ quằn quại trong những vũ điệu rùng mình.
- Đừng sợ! Bọn chúng bằng tuổi em cả đấy !
- ..khiếp thật, nhưng trông sành điệu thế kia mà!
- ..haizzz, những con ma..của bóng đêm!
Hắn ta dẫn tôi vào sâu bên trong. Ở đó có một nhóm nguời đang nói cười rôm rả ôm vai bá cổ nhau nhìn thân mật lắm. Lại còn uống rượu nữa kìa.
- Sếp! tới rồi à?
- Chào! – hắn ra chào theo kiểu Hit –Le trông ngạo gớm
- Hura ! Hôm nay lại có bé nào nữa đây? Trông giống hàng cổ nhỉ? Ha ha..– bọn họ cứ cười khúch khích nhìn khó chịu quá.
- Xin giới thiệu, bạn gái mới của Phong Ken..Lại bạn gái? Cái từ này trở thành phổ thông từ khi nào vậy trời?. tôi trợn tròn mắt nhìn hắn ta, thật không thể hiểu nổi nữa !
- Ô la la! Lại một em nữa sập bẫy. Anh Ken thật là có số đào hoa! Nhưng em này coi bộ không giống mấy em trước!
-
Nhìn đám người này tôi phát sợ lên được, từ đầu tóc đến áo quần đều khác nguời, sao hắn ta có thể làm bạn được với những người này nhỉ?
Tôi giận tím mặt, vùng mạnh thoát khỏi tay hắn.
Có vẻ ngạc nhiên, hắn vừa cười vừa nói:
- Sao thế em gái? Đây không phải là điều em muốn sao?
- Tôi muốn ư? Anh khùng hả?
- Thôi đừng làm bộ nữa, chẳng phải em tìm mọi cách tiếp cận tôi, gây ấn tượng với tôi chỉ với một mục đích được tôi để ý, được làm bạn gái của tôi sao? Giờ tôi cho em toại nguyện rồi đấy! Loại con gái giả ngơ như em tôi gặp nhiều rồi. Đừng thấy tôi vô tư mà lầm em ạ !
- Hà hà! Sếp lại sợ gặp chuyện cũ sao? Nhưng em trông bé này chắc không phải đâu!
Tôi nghe mà choáng váng, tai ù đặc, tim đập loạn xạ. Tôi giận..giận như chưa bao giờ phải giận như thế! Tại sao lại dám đánh giá tôi như vậy chứ? Tại sao lại đối xử tàn nhẫn với tôi như vậy chứ? Hắn ta là ai? Nhân cách con người ta mà bị hạ thấp đến thế ư?
Mình đã hứa với “sư phụ” không được dùng võ để đánh người, nhưng lần này..Xin lỗi “sư phụ”, con không thể nhịn được nữa.
BỐP BỐP BỐP..
Hắn ta đo sàn ngay tức khắc!
Trông tôi lúc đó chắc ai cũng phải sợ..
- Này! Anh thật may mắn vì hôm nay tôi đói chưa được ăn gì nên lực xuất ra không bao nhiêu nhưng ngần ấy chắc cũng đủ để anh tỉnh ra rồi chứ? Anh to đầu thế rồi mà vẫn còn nằm mơ giữa ban ngày sao? bạn gái? Gây sự chú ý? Loại con gái giả ngơ? Anh có điên hay hoang tưởng thì cũng vừa thôi chứ? Sẵn đây có đông đủ người, tôi nói luôn để anh khỏi bảo tôi giả vờ để gây sự chú ý: tôi tuyên bố với anh là ngay cả việc học chung trường với anh cũng đủ để tôi cảm thấy xấu hổ chứ đừng nói gì đến việc bạn gái với bạn bạn trai. Đừng tưởng cứ nhà giàu đẹp trai là ngon hơn người khác, là có thể bắt người khác phải theo ý mình? Anh nên nhớ, muốn đánh giá một người nào đó thì trước tiên phải nhìn lại mình có đủ tư cách để đánh giá không đã! Nên về nhà đóng cửa mà suy nghĩ lại hành động tội lỗi của mình. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu !
- Mà khoan đã! Những anh kia! Tôi không phải là đồ cổ mà tôi là đồ quý, chính các anh mới là đồ cổ đó! Đúng là bất lịch sự ! >< Thật quá mệt mỏi với những hạng người này. 0 Tôi quay lại nhìn một lần nữa con người đã xúc phạm mình, giờ đang nằm trên sàn hai tay ôm mặt, bằng tất cả sự tức giận xen thất vọng. Thật không thể nhìn mặt mà bắt hình dong! Xong, tôi quay lưng và chạy nhanh ra khỉ cái nới đáng sợ này và tối tăm này. Kì lạ là tôi không khóc. Đúng là đã đến tuổi tôi cần phải va chạm với cuộc đời và tạo cho mình một bản lĩnh vững vàng để đối chọi và đón nhận. Tất cả mới chỉ là bắt đầu..Nhưng..hình như tôi bị lạc đường, khổ nỗi lúc nãy bị hắn ta bắt đi tôi chỉ lo vùng vẫy để thoát ra chứ không kịp để ý mình đã đi qua những đâu, giờ thì mù tịt, không tìm được phương hướng. Trời lại tối nữa chứ, người qua đường cũng ít ỏi, chỉ thấy ánh đèn đường hiu hắt cố vươn lên khỏi mấy lùm cây, không gian sao mà đáng sợ quá. BỤP BỤP BỤP Nghe như tiếng đánh nhau, lại còn cả tiếng la nữa chứ. Nguy hiểm..nguy hiểm! Hình như được phát ra từ cái hẻm đầu kia! Sau vài giây đắn đo là nên đi thẳng hay dừng chạy lại con hẻm đó thì cuối cùng sự sợ hãi trong tôi cũng phải chịu thua cái tính tò mò cha sanh mẹ đẻ., và tôi rón rén bước tới..Trong màn đêm dày đặc tôi chỉ nhìn thấy rất nhiều người đang vây đánh một người, hình như người bị đánh đã không còn khả năng chống cự. Máu anh hùng nổi lên, đã rất lâu tôi không đánh nhau vì bị sư phụ cấm, nhưng bây giờ thì đã thất hứa một lần rồi, thất thêm lần này cũng không sao. (giờ thì không còn biết sợ là gì nữa) BINH BINH BỐP BỐP. Trong lúc lũ côn đồ đang còn nổ đom đóm vì bị tấn công bất ngờ thì tôi nhanh chóng chạy lại cầm lấy tay kẻ xấu số và lôi đi. Không biết chúng tôi đã chạy được bao nhiêu km rồi nhỉ? Tôi nghĩ là cũng xa lắm rồi. Bây giờ chân tôi không còn cảm giác gì nữa, mỏi rã rời. ! Nhưng..sao mình thấy tay mình trống trống thế nào ấy?..Thôi chết! hắn ta đâu rồi?!? Thật là., sao kéo người ta chạy mà giờ vất người ta lại lúc nào không biết! Cái tính hậu đậu này..!.., may quá! hắn ta vẫn còn nằm ở góc đường trước mặt. Tôi liền chạy lại để đỡ hắn ta lên. Dưới ánh đèn đường le lói hất qua mặt, tôi ngỡ ngàng nhận ra gương mặt của kẻ xấu số..là một trong số những người mà tôi quen..Tại sao lại là.. Bệnh viện Tôi vừa run rẩy vừa vỗ vào má cậu em trai xấu số vì sợ rằng cậu ta ko bao giờ tỉnh lại được nữa. Thật may, cuối cùng đôi mắt ấy cũng mở ra và nhìn tôi. Tôi mừng đến phát khóc – Em ơi! Em tỉnh lại rồi à? – Chị khóc? – ánh mắt cậu ta nhìn tôi, nhìn rất sâu – Tại lo cho em quá! Mà em làm sao mà bị đánh thế này? – Không..biết..Bỗng tôi thấy đầu cậu ta chảy máu. Tôi hoảng loạn..– Đầu em..đầu em chảy máu rồi kìa! Không thể không thể, em đừng ngủ nhé! Toàn thân tôi run lập cập. Ở đây vắng người, lại là ban đêm nữa, làm sao nhờ vả ai được đây! Trong phút hoảng loạn tôi liền ôm chầm lấy cậu ta vào lòng, ko hiểu sao lúc này tôi cảm thấy cần phải làm như thế! – Em đừng sợ, có chị ở đây, em sẽ ko sao đâu! Cậu nhóc ko nói gì, chỉ nhìn tôi với ánh mắt lờ đờ, xong lịm hẳn. Tôi hoảng loạn thật sự! Bỗng tôi nhìn thấy chiếc di động từ trong bọc cậu ta rơi ra..Tôi liền cầm lấy và bấm số..số xe cứu thương là mấy nhỉ? @_@ /..113..không phải 0_o..115..Loạn loạn..Ò e ò e ò e..Tai bệnh viện. – Bác sĩ ơi! Bác sĩ làm ơn cứu em cháu với! Đừng để nó chết! ><
Tôi vừa khóc vừa níu áo vị bác sĩ đang khám cho cậu em trai 0
Vị bác sĩ đáng kính sau một hồi khám đi khám lại liền quay sang mỉm cười:
- Cháu cứ bình tĩnh! Cậu ấy ko sao đâu! Ko chết được đâu!
Nói đến đây thì mấy cô y tá xung quanh cứ bụm miệng cười +_+
- Cậu ấy chỉ bị gãy tay thôi, ko nặng lắm, xây xước ngoài da và bầm tím một vài nơi thôi!
0
- Nhưng đầu em cháu chảy máu kìa!
- Đó chỉ là va đập nhỏ, ko gây tổn thương vùng trong, chỉ cần ở đây khoảng 2 ngày để theo dõi là có thể xuất viện, nhưng cần tĩnh dưỡng lại đấy! Có lẽ cậu ta bị suy nhược và trầm cảm trong thời gian dài nên mới bị như vậy..
- Cám ơn bác sĩ!
- Không sao! ^^
Tôi nhìn sang giường bệnh, cậu nhóc vẫn hôn mê, tội nghiệp..
Hồi nãy lúc điền thong tin bệnh nhân, cũng may là tôi chụp được quyển vở trong cặp cậu nhóc, nhìn cái nhãn mới biết họ tên cậu ấy là gì để mà khai với y tá, ko thì rắc rối to! Mà tên cậu ta là gì nhỉ? À..à..
Profile
Họ và tên: Vương Vũ Quốc Hy
Linh vật đại diện: Gấu Bắc cực
Đặc điểm nhận dạng: hai cái chai trên mặt +_+
Chỉ số TC: không xác đinh
Chỉ số BA: 50
Đói! Cái bụng đang biểu tình! Từ chiều đến giờ có được ăn gì đâu! Phải kiếm cái gì đó ăn thôi!
May quá! Chị y tá..
- Chị ơi! Cho em hỏi căn tin nằm ở đâu ạ?
- Em cứ đi thẳng rồi rẽ trái ^^
- Cám ơn chị nhiều! ^^
Tôi mò ra căn tin bệnh viện, toàn người là người. Cũng may tôi cũng kiếm được một bàn trống.
Chao ôi! Cơm ngon quá là ngon 0
- Bàn này còn trống, chúng ta ngồi ở đây cũng được!
Một giọng nói quen quen, ko, rất quen thì đúng +_+. Nhưng tôi không ngẩng đầu lên. Ăn đã +_+
- Không biết ba con thế nào rồi đây! Sao mà tai hoạ lại ập xuống đầu mình như thế này chứ! – đó là giọng của một người phụ nữ trung niên
- Mẹ đừng quá lo! Ba sẽ vượt qua! Ba còn phải sống vì mẹ con mình nữa mà! Có con ở đây, ba sẽ không sao đâu!
Trời đất! Con ai mà nói năng có hiếu thế nhỉ! Khâm phục thật!
Tôi ngẩng mặt lên định nhìn dung nhan của đứa con trai có hiếu đó là ai. Nhưng khi chạm mặt thì toàn bộ số cơm trong họng tôi bị phun ra ngoài..Không thể nào là hắn được! +_+
Chap 12:
Trong phần giữa này thì các bạn sẽ đc biết về quá khứ của chị Diên, một người mẹ 24 tuổi có con là nhóc Bin 6 tuổi và không chồng..Đó là kết cục của 1 sự lầm lỡ. Chị Diên là 1 cô gái tài sắc vẹn toàn, nếu so sánh thì nó là “vực” kòn chị Diên là “trời”. Nhưng hồng nhan thường bạc mệnh, năm 18 tuổi, chị Diên yêu lần đầu, và sự bồng bột của tuổi mới lớn đã khiến cho mọi hoài bão ước mơ đành dang dở, sau một cuộc đi chơi xa cùng nhóm bạn, chị Diên có thai, và khi gia đình nó chuẩn bị việc đám cưới thì cha của đứa bé đã lên đường đi du học. Nỗi đau khổ, uất ức và hối hận tột độ đã khiến chị Diên thay đổi tính tình. Và cho đến bây h, đó vẫn là nỗi đau không thể nguôi ngoai mặc dù anh Vũ vẫn luôn yêu thương và muốn cưới chị Diên làm vợ.
Trần Thoại đã tuyên bố trước toàn thể học sinh rằng Di là “bạn gái chính thức” của cậu ấy. Thoại là một người rất hoàn hảo, điều đáng quý là cực kì chung tình và cực kì quan tâm Di, chỉ có tính ghen là khiến người khác hoảng sợ. Dù ngoài mặt Di không để ý đến tình cảm của Thoại nhưng trong lòng nó luôn coi thoại là một người đặc biệt (nhưng chỉ là người đặc biệt thoy, chưa có biểu hiện gì cụ thể).
Sau khi từ bệnh viện trở về, vì một số lý do kì cục nhưng thuyết phục, Di phải đảm đương việc chăm sóc cho Quốc Hy do sự nhờ vả kèm van nài của mẹ cậu nhóc, và nó có thêm một biệt danh mới mà chỉ có Quốc Hy là người gọi duy nhất: Ylen- tên con vệt mà Hy đã từng yêu thương nhưng đã bỏ cậu ấy mà đi. Hy bắt đầu có những tình cảm “mới” với nó. Đó là một cậu nhóc cá tính, và đôi chút kì bí.
Một hôm, có người gửi cho nó một hộp quà với nội dung tấm thiệp cực kì sốc, đó là một lời tỏ tình với nó, và người đó kí tên là Ken. Điều này khiến Thoại giận vô cùng, và cậu ấy tìm đến lớp của Phong Ken vì chắc chắn rằng Ken không ai khác ngoài Phong 12 Tin cả (Phong Ken học 12 Tin), nó đuổi theo ngăn cản nhưng không được. Nhưng khi đến lớp của Phong Ken, cả nó và thoại đều bất ngờ khi biết rằng cả lớp 12 Tin ai cũng có chữ Ken phía sau tên làm biệt danh. Và “đau” nhất chính là người tặng quà cho nó không phải là Phong Ken, mà là một người khác.
Ngày hôm sau, trong khi đang đứng đợi xe của nhà Quốc Hy đến đón (vì nó phải đảm nhận việc chăm sóc Hy 2 tiếng mỗi ngày nên được đưa đi đón về), nó nhận được một tờ giấy, và đó là của người đã gửi hộp quà ngày hôm qua, người ấy hẹn nó ra cổng sau để gặp mặt. Vì tò mò, nó đã tới chỗ hẹn. Kết quả là bị bắt cóc. Lũ người bắt cóc dẫn nó đến một ngôi biệt thự lớn nằm cách xa thành phố, trong lúc bị đưa đi nó đã kịp thời nhắn tin cho Quốc Hy (Quốc Hy có đưa điện thoại cho nó để tiện liên lạc) bảo cậu nhóc báo cảnh sát. Khi bị đưa vào trong ngôi biệt thự, nó nhìn thấy một học sinh cùng trường với nó đang đứng chờ nó. Và sau này nó mới biết đó là Tùng- bạn thân của Phong Ken. Tùng xin lỗi vì đã tặng quà cũng như bắt nó đến đây, nhưng tất cả đều có nguyên nhân, anh ta muốn nó đợi một người nữa đến rồi sẽ kể cho nó nghe sự tình, và nó đồng ý. Không lâu sau nó nghe thấy Phong Ken đứng ngoài và đập cửa la lớn. Có lẽ Phong Ken tưởng nó bị người lạ bắt cóc thật. Và những biểu hiện của Phong khiến nó thấy vô cùng kì lạ, anh ta rất quan tâm đến nó. Khi Phong Ken biết Tùng sắp xếp mọi việc đã vô cùng tức giận, hóa ra Tùng làm tất cả để thử lòng Phong Ken, để giúp cậu ta thừa nhận tình cảm với nó, để có thể quên đi nỗi đau 2 năm về trước rằng đã bị một cô bé rất giống nó bỏ rơi (Phong Ken đối xử tàn nhẫn với nó lúc ở quán bar là vì lý do này, vì nó quá giống cô bé ấy). Nhưng nỗi tức giận của cả nó và Phong trước những hành động của Tùng nhanh chóng biết mất khi cả hai biết rằng Tùng sắp phải sang Mỹ để mổ tim, và cậu ấy sẽ không bao giờ trở về được nữa, đây là việc duy nhất Tùng có thể làm để giúp cậu bạn thân trước khi lên máy bay. Một tình bạn thật cao cả.
Tối đó Phong Ken chở nó về nhà, sau khi hiểu ra tất cả nó không còn giận Phong nữa, anh ta cũng có nỗi khổ nên mới đối xử với nó như vậy. Trời đổ mưa, và nó đã đánh mất chìa khóa nhà lẫn chìa khóa cổng, chị Diên chở nhóc Bin sang nhà ngoại nên không thể về kịp trong thời tiết xấu như thế này (nhà ngoại cách nhà nó hơn 10 cây số), nó cũng không có bà con gì ở đây, không còn cách nào khác nó phải về nhà Phong Ken vì nhà anh ta còn một phòng trống dành cho khách. Trong lúc leo lên xe Phong Ken, nó bị trượt chân, và nếu không có Phong Ken níu lại kịp thời thì nó sẽ ngã nhào xuống đất. Nhưng thật không may, đúng lúc đó Quốc Hy xuất hiện và nhìn thấy tất cả, cậu nhóc đã hiểu lầm nó, tưởng rằng nó đang đùa giỡn với mình nên bỏ đi về.
Nó cố tìm cách giải thích cho Quốc Hy nhưng vô dụng, hình như nó đã gây tổn thương quá lớn cho cậu nhóc. Khi bị bắt cóc, nó đã làm rơi điện thoại mà Hy đưa cho. Sau một ngày làm người mẫu nghiệp dư cho một shop thời trang (cái này là tình cờ), nó được trả tiền công và theo nó là đủ để mua đền lại chiếc điện thoại khác cho Quốc Hy. Nó nhờ thoại chở đi mua, cậu ấy chở nó vào một quầy điện thoại lớn, và nó đã mua được một cái ưng ý và giống với cái cũ. Nhưng điều mà nó không biết rằng số tiền mà nó mua được chiếc điện thoại này chỉ bằng 1/3 số tiền thực tế. Đó là một chi nhánh của công ty của gia đình Trần Thoại. Nó đem điện thoại đi trả Quốc Hy và bắt gặp cậu nhóc đang đứng nói chuyện với Vy Linh, nhưng cậu nhóc đã ném chiếc điện thoại đó trước mặt nó. Và lần này thì nó không thể chịu đựng được nữa. Hy đã hành động quá đáng. Nó bật khóc chạy đi, nó không có lỗi gì cả nhưng lại phải chịu đựng sự sỉ nhục lớn như thế. Nhưng cũng nhờ chuyện này nó mới phát hiện ra người nó thích là Trần Thoại, nó đã quá mơ mộng ở xa xôi mà quên đi người bên cạnh, và lúc này sau khi gặp biến cố như thế nó mới hiểu ra tất cả. Và nó chọn Trần Thoại.
Sau một thời gian, Quốc Hy mới hiểu hết mọi chuyện và muốn xin lỗi nó, nhưng nó không tha thứ.
Đoạn tiếp sau đây là lúc Quốc Hy đến nhà nó xin lỗi và bị nó đuổi về.
Chap 13:
Xin lỗi.
Tôi quay lưng bỏ đi, tôi không muốn nói gì thêm nữa..cậu nhóc vẫn đứng đó, trong lặng im và nhìn tôi..
Sáng mai.
Tôi đến lớp với tâm trạng khá tốt, bao nhiêu đau khổ tôi đã bỏ đi để sống vui vẻ hơn. Trần Thoại vẫn chưa đến, không hiểu sao lúc này tôi lại cảm thấy vui khi nhìn thấy cậu ấy, ít ra tôi cũng có một người để quan tâm..
Nam bàn trên đột ngột quay xuống hỏi tôi:.
- Di này.., Trần Thoại có nói gì với cậu không?.
- ? Nói gì cơ? – tôi cảm thấy khó hiểu.
- Thế là không nói rồi, mà thôi, cậu cũng đừng quan tâm! – Nam nói với vẻ hơi ái ngại rồi quay lên.
Tôi chợt cảm thấy khó hiểu. Không biết Trần Thoại đang có vấn đề gì đây..
Đang loay hoay với đống bài tập Toán chợt có ai đó vỗ vai tôi..
Nhìn lên..đó là Vy Linh!.
- Có chuyện muốn nói với cậu! ra đây!.
- ?.
- Đừng ngây ra như thế! Tôi bảo thì cậu cứ ra đây!.
Mặc dù không biết chuyện gì như chỉ cần nhìn thấy Vy Linh là tôi cũng đủ thấy có chuyện chẳng lành!.
Tôi đi theo cô nhóc ra lan can.
- Cậu đang quen với Quốc Hy 10 Pháp?.
- Hả? Quốc Hy?.
- Có hay không?.
- Đó là trước đây, bây giờ thì không còn quan hệ gì nữa!.
- Đừng bỏ rơi nó lúc này..
- ?.
- Tôi muốn cậu bên cạnh nó! Ít ra là trong thời điểm này!.
- Vì sao chứ? Mà cậu với Quốc Hy có quan hệ gì?.
- Nó là em họ tôi! Bây giờ nó đang phải chịu đựng một nỗi đau tinh thần rất lớn, nó nói với tôi chỉ có cậu mới khiến nó thấy được an ủi phần nào..Nếu cậu bỏ rơi nó lúc này tôi sợ sẽ có chuyện không hay xảy ra..
- Là sao chứ? Tôi không hiểu?.
- Bố mẹ nó sắp ly hôn, từ nhỏ đến lớn nó luôn phải sống trong một bức tường giả tạo của tình thân, bố mẹ nó không như bao người khác, họ thương con bằng cách tạo áp lực cho con, anh và chị nó đều là nạn nhân đau khổ và bây giờ đến lượt nó.
- Nhưng tại sao lại ly hôn?.
- Vì bố của nó có người khác! Thôi, cậu chỉ biết như thế là được..Đừng bỏ rơi nó vào lúc này.
Vy Linh nhìn tôi như van lơn rồi quay lưng về lớp, tôi thẫn thờ..
Vào lớp, Trần Thoại nhìn tôi cười rồi vẫy tay, có lẽ cậu t...