: Đường Du mau tới trường đi Gia Huy...chết mất!
HƠn nửa tiếng sau hắn cùng Mạnh Khang và một số vệ sĩ đi chạy khắp nơi trong trường, lòng hắn như lửa đốt.
Sau khi hơn một tiếng tìm kiếm không có kết quả hắn ngồi xuống tuyệt vọng
- Về thôi !
Mạnh khang vỗ vai hắn , không đáp hắn đứng dậy tiếp tục tìm kiếm
Đi ngang nhà vệ sinh nữ thấy bảng “đang sửa chữa” mắt hắn toát lên tia nhìn khó hiểu. Không chần chừ hắn tiến tới mở cửa.
Cửa không mở được càng làm lòng hắn nôn nóng
RẦM...M...M...M
Lấy chân đạp mạnh cáh cửa bật mở , nhìn vào trong hắn thấy một người đang ngồi bó gối trong góc tường đầu hắn nóng lên, hắn tiến lại.
Mở mắt, thấy bóng người quen thuộc nó mỉm cười:
- Anh Tới rồi àh, sao trễ vậy?
Hắn thở phào nhẹ nhõm tới gần xoa đầu nó cười dịu dàng
- ừm..xin lỗi để...phải chờ!
Nhẹ nhàng như nâng một mảnh pha lê dễ vỡ hắn bế nó lên khẽ nói:
- Chúng ta về nhà thôi.
- ừm...về nhà!
Trong tay hắn nó ngủ như một đứa trẻ.
GẦN 10H ĐÊM
- Sao rồi?
Hắn lo lắng nhìn ông bác sĩ già
- Cô Đường bị sốt cao lắm, một phần vì phải chịu lạnh lâu quá, lại gần một ngày không ăn uống gì nên bị kiệt sức, hơn nữa không biết đã làm gì mà trên tay xây xước nhiều quá .
Bảo Như lo lắng:
- Vậy khi nào chị ấy mới tỉnh vậy?
- Cô cậu không cần quá lo, bây giờ cô ấy cần nghỉ ngơi , khi nào bớt sốt là sẽ tỉnh thôi. Nhưng nên chú ý nghỉ ngơi nhều cho lại sức.
Khi mọi người đã đi hết hắn ngồi bên giường nhìn nét mặt nhợt nhạt của nó mà thấy lòng thắt lại.
Bỗng hắn mở to mắt nhìn vào tay đang truyền nước của nó , lòng bàn tay đang cầm thứ gì đó lấp lánh.
Hắn nhẹ mở lòng bàn tay nó kéo ra một cái lắc nhỏ. Nhìn cái lắc hắn càng xót xa
- “chắc...đợi anh lâu lắm”
Hắn khẽ vén chăn dưới chân nó thật nhẹ nhàng đeo cái lắc vào cổ chân.
Bước ra ngoài, một tên vệ sĩ đã chờ sẵn :
- ...
- Thưa cậu, số điện thoại đó là của sim rác, không tra ra được người dùng
Đôi mắt hắn ánh lên tia nhìn giận giữ:
- Tiếp tục tìm!
Chap 12:
SÁNG
Nó thức giấc thấy người hơi ê ẩm , cố gượng dậy nó thấy hắn đang ngồi phía bàn học chống tay lên trán mắt nhắm nghiền.
Nhìn nét mặt bình thản của hắn khi ngủ nhưng có phần hơi tiều tụy làm nó thấy sao mà thương hắn quá! Nó nhìn tên con trai đó mà thấy lòng ấm lạ.
Mở mắt thấy nó đã tỉnh đang ngồi dựa vào giường trong lòng hắn an tâm hơn nhưng nét mặt vẫn thờ ơ:
- ...tỉnh rồi àh?
Ánh mắt tinh nghịch nó lấy một cái gối trên giường...ném thẳng vào mặt hắn:
- Nè, anh sao vậy? Canh chừng người ốm mà ngủ gật như vậy đó hả??
Vẫn vẻ nghiêm nghị hàng ngày hắn lườm nó:
- ốm cái gì,...mê ngủ thì có , đã ngủ 1 ngày 1 đêm rồi ai mà rãnh thức suốt thời gian đó coi một “con voi” ngủ chứ.
Nó tròn mắt
- Sao? Đã 1 ngày rồi sao?
Hắn không đáp tiến lại giường làm nó bối rối
- Anh...anh làm gì vậy?
Hắn đưa mặt vào sát mặt nó chỉ còn cách vài mm , nó ửng hồng 2 má mắt mở trân trân nhìn mặt hắn ngày 1 gần.
Hắn đưa tay đặt lên...2 má của nó...áp trán vào trán nó.
- gì..ì...ì...
Nó không nói được, tim nó giờ đang múa ba lê trong lồng ngực.
- Hết sốt rồi!
Hắn ngồi dậy vẻ mặt tỉnh bơ .
- Nè...nè...đồ ngốc , bộ anh không biết dùng nhiệt kế sao? Đo...đo nhiệt độ...kiểu...kiểu...
Không đợi nó nói hết câu nhưng nhìn bộ mặt đỏ lựng của nó hắn đã “thấu hiểu” hắn nhếch môi “xảo quyệt”
- Cách đó chính xác hơn, vừa đo độ, vừa đo...nhịp tim !
Nhìn bộ mặt hắn mà nó thấy “căm phẫn”, nó hét vang nhà:
- ĐỒ...ĐỒ KHÙNG!
Hắn tỏ vẻ kênh kiệu đứng dậy tiến tới phía cửa không quên quay lại “bồi dưỡng” nó thêm một câu shock óc:
- Ngoan ngoãn đợi anh mang thức ăn vào và...đừng mơ tưởng tới việc hôn anh nữa...!
Nó đứng hình nhìn hắn cười gian xảo đi ra..
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.sunthien.com. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.sunthien.com – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
CHIỀU HÔM SAU
Trong nhà nhộn nhịp hẳn lên từ khi nó tỉnh dậy, Hải Yến và Đại Ảnh biết chuyện cũng ghé qua thăm nó chỉ có hắn là không biết hôm qua tới nay cứ đi đâu mất biệt tối mới về thăm nó.
- Tiểu Du nè, bạn có muốn đi du lịch không?
Hải Yến nhìn nó hứng khởi
- Du lịch hả? ở đâu vậy?
- Ở một vùng núi rất đẹp, ở đó phong cảnh đẹp lắm, non xanh nước biếc rất vắng nên không ồn ào rất tốt cho bạn nghĩ ngơi.
Nghe tới du lịch , được đi chơi là mắt nó sáng rỡ
- thích quá vậy, mình rất muốn đi!
- Mình, Mình cũng đi nữa – Bảo Như và Mạnh Khang cũng phấn khích lắm
Hải Yến vui vẻ:
- Ừa, vậy khi nào bạn khỏi hẳn chúng mình đi nha, nhà mình có một biệt thự nhỏ ở đó đủ chỗ cho tất cả chúng ta
- Còn mình?
Đại Ảnh chen ngang.
- ưm...nếu bạn thích.
Hải yến miễn cưỡng, Hải Yến không hiểu sao không thích Đại Ảnh, Yến luôn thấy ở cô bạn kia có một thứ gì bên trong rất gian xảo
- Ừa Đại Ảnh àh bạn cũng đi luôn cho vui ha!
Nó nhìn Đại Ảnh nói giọng thân thiện, nó không ghét cô ta.
Ngồi chơi một hồi mọi người để nó nghĩ ngơi nên Hải Yến nhanh chóng được Bảo Như dẫn sang phòng Như ba hoa “tám chín” đủ thứ.
- Anh đang làm gì vậy?
Mạnh Khang quay qua thấy Đại Ảnh đã tiến lại ngồi gần mình, vẫn bộ mặt háo sắc mọi ngày:
- Hi! Người đẹp ,Tưởng...đang ở phòng Bảo Như.
Đại Ảnh cười giả lả:
- Ở trên đó cũng không có gì để nói nên...định về. Ai ngờ xuống đây lại gặp anh.
- Vậy là chúng ta có “duyên tiền định “ rồi
Nghe Mạnh Khang “ví von” hơi quá Đại Ảnh hơi ngượng liền đổi chủ đề
- Tội ngiệp Tiểu Du quá, khi không bị người ta hại.
- Uhm, làm tụi anh lo quá chời.
Mắt Đại Ảnh sáng lên
- Mà Tiểu Du cũng tệ, dễ tin người quá chời, một tin nhắn đã như vậy rồi. Mà là hôn thê nhưng mọi việc của anh Gia Huy đều biết rất mơ hồ nên mới xảy ra chuyện này.
Nói một hơi quay qua thấy Mạnh Khang vẫn tươi cười Đại Ảnh được nước làm tới:
- Nhìn họ...thấy không hợp!
- KHông hợp?
- Vâng!, Tiểu Du không hợp với anh Gia Huy gì hết á.
Mạnh Khang cũng chỉ ngồi nghe rồi cười không phản bác cũng không đồng tình làm Đại Ảnh hơi ngượng nghịu
- Thôi trễ rồi...về nhé.
- Uh', chào nhé người đẹp, hẹn gặp lại nha.
Mạnh Khang nhìn Đại Ảnh đá “lông nheo” cô nàng đỏ mặt quay đi.
Đại Ảnh vừa quay đi Mạnh Khang liền đổi thái độ, thay vào khuôn mặt cười đùa là khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt tinh ranh xen phần khinh bỉ nhìn Đại Ảnh khuất bóng
Trên lầu một cặp mắt nãy giờ nhìn xuống cũng đưa một tia nhìn ranh mãnh về phía đại Ảnh.
Mạnh Khang ngước lên, nhìn vào cặp mắt ấy khuôn mặt bỗng giãn ra môi nở nụ cười dịu dàng, nụ cười không phải cô gái nào cũng nhận được
Bảo Như gật đầu rồi quay đi.
BUỔI TỐI:
Hắn về nhà là đã gần 10 giờ đêm
Cốc..cốc...
- Vào đi!
- Cho...nè Voi!
Nó trề môi, tay nhận lấy hộp k...từ hắn:
- Đã nói đừng kêu...là voi nữa mà.
Hắn ngồi bên giường nhìn nó xơi hộp k...ngon lành, vừa ăn nó vừa hỏi?
- Hai hôm nay anh cứ đi đâu vậy?
Hắn thản nhiên
- Công việc!
Nó không hỏi nữa, nó thấy không nên xen vào chyện của hắn.
Thấy nó trầm ngâm hắn nhích lại gần:
- Cho miếng!
Thấy hắn “xin ăn” nó cũng rộng lượng chìa hộp k...ra
- Nè!
Mặt hắn lãnh đạm không thèm cầm lấy mà miệng há ra
- Đút.
- Không.
- đút đi!
- Không
- Mau.
- Không
- Mau đi
- ĐÃ NÓI KHÔNG MÀ!
5 phút sau:
- Sao anh ham ăn vậy, đút muỗn nào hết muỗn đó nếu muốn sao không mua 2 hộp? Định dành ăn với...ha..a...a...a?
- Không thích!
Nó xửng cồ:
- VẬY ANH THÍCH GÌ ĐÂY?
- Ăn chung!!!!
Nó biết nói gì cũng không được bèn đút cho hắn muỗn cuối cùng
- Mốt nhớ mua hộp “bự” hơn!
- Ừa!!
CHIỀU HÔM SAU
Uống thuốc xong nó nằm trên giường chán nản, nó nghỉ học cũng 4 ngày rồi, ngày nào cũng ở nhà hết đi vào đi ra rồi lại đi ra đi vào.
Nghĩ tới đó nó càng tức, nó đã như vậy mà mấy ngày nay hắn cứ đi đâu không hà, không có chịu ở nhà chơi với nó. Đang suy nghĩ lan mang thì không biết hắn từ đâu xuất hiện :
- Á...sao không gõ cửa anh muốn dùng bộ mặt đó hù chết người ta sao?!
- Chứ bình thường...có bao giờ biết gõ cửa đâu!
Vừa nói hắn vừa lấy cái áo khoác len ra khoát lên người nó rồi nhanh như chớp nhấc bổng nó lên:
- Á..á...á...Anh điên rồi, làm gì vậy?
Hắn đáp nhanh gọn:
- Ra ngoài!
- Từ từ làm gì như chạy nạn vậy để thay đồ đã chứ.
Hắn nghe xong cũng đứng suy nghĩ...1s rồi phán:
- Không cần!
Vậy là bây giờ nó mặc một bộ bijama , dưới chân cũng không có dép hay giày gì cả ngồi trên xe hắn.
Tức sôi gan nó không thèm nhìn hắn suốt quãng đường.
Chap 13:
- Tới rồi!
Thấy nó không trả lời hắn bước xuống mở cửa xe bế nó ra ngoài.
- Ái...có bị bại liệt đâu mà anh cứ như vậy?
Hắn không thèm quan tâm cứ đưa nó đi, nó nhận ra đây là cái bờ hồ hôm bữa, cũng là nơi nó gặp hắn lần đầu (theo lời hắn nói)
Không hiểu tên vệ sĩ đã đóng quân ở đó tự khi nào, bên cạnh là một...chiếc xe đạp.
- “Không lẽ lại nhờ ông chú mặc vest này chở mình đi dạo?...”
Đang nghĩ thì hắn đặt nó ngồi một bên trên yên sau, ra hiệu cho tên vệ sĩ. Tên này hiểu ý:
- Thiếu gia...cố lên!
Vẻ mặt căng thẳng hắn leo lên yên xe với sự ngạc nhiên của nó:
- NGồi im đó siêu quậy!
Nói xong hắn từ từ...đạp xe lăn bánh. Khỏi nói cũng biết nó bất ngờ và...”lo sợ” như thế nào.
- Nè...nè..được...được không đó!
Hắn thấy vậy gắt nhẹ:
- Trật tự!
- ...
- Đã quá, anh siêu thiệt đó nha hihi
Nó ngồi sau xe “nịnh bợ” hết lời làm hắn thấy “mát dạ” lắm, cười thầm trong bụng:
- “haha, thành công. Không uổng công mấy ngày nay nai lưng ra chở cái tên bự con đó(vệ sĩ )”
BỖng nhiên phía sau nó im lặng làm hắn tò mò:
- Nè sao vậy? Sung sướng quá bất tỉnh luôn rồi hả.
- Không!
- Chứ sao?
- CẢm động...
Không kịp trả lời tim hắn như bị ai đặt thuốc nổ cứ như muốn phá nát lồng ngực khi từ phía sau nó nhẹ nhàng ngả đầu vào lưng hắn...
Những cơn gió đưa một hương thơm thoảng qua măt hồ...
Tối hôm đó nó ngủ ngon lành còn đâu biết có người đang “thao thức”:
- Ui da...sao nhức chân zữ zậy nè...
HÔM SAU:
Hôm nay đi học trở lại nó vui lắm dậy chuẩn bị từ sớm. Rồi nó, hắn, Mạnh Khang và Bảo Như cùng nhau tới trường.
GIỜ GIẢI LAO:
Cả bọn ra căn tin ngồi bàn chuyện...đi chơi rất sôi nổi nhất là nó.
Hải yến rất chu đáo đã tính toán hết cả
- Chúng ta sẽ đi vào dịp lễ, lúc đó trường cho nghỉ 3 ngày, xế chiều đi thì gần tối sẽ tới nơi.
- Được được đó, phải mang theo thêm thật nhiều đồ ăn và bánh kẹo
Nó hứng khởi góp ý nhưng nhanh chóng bị hắn chặn họng
- làm gì?
Nó nhăn mặt liếc hắn:
- Để ăn chứ làm gì!
- Anh có nói sẽ cho...đi sao?
Cả đám tròn mắt nhìn bộ mặt tỉnh như ruồi của hắn.
- Hả...a...a...VẬY LÀ SAO- Cả đám đồng thanh
- Sao trăng gì? Chuyến đi này là sao, anh đâu có biết trước nên sao để cho...đi.
Câu nói đó như thức tỉnh nó...CHỜI ƠI NÓ QUÊN “BÁO CÁO” với hắn.
Thái độ của người biết lỗi nó cười hì hì
- Không phải đâu,...chỉ muốn...mún...
- Muốn gì?
Hắn làm mặt ngầu khiến nó nổi da gà:
- Ak, muốn tạo bất ngờ cho anh híhí
- XẠO SỰ!
- Thật..thật mà , không khí trong lành rất hợp với những người...ah' àh...những...thiên tài đẹp trai như anh...
- Ngụy biện!
Thật đó, năn nỉ mà, cho...đi đi, nha...nha...nha...
Nó níu níu lay lay hắn mà mặt hắn vẫn khó đăm đăm. Nó nhìn qua “chủ xị” của chuyến đi là Hải yến cầu cứu. Hải yến nuốt nước bọt cái “ực” nhìn hắn...cười cười
- À..ờ, không khí ở đó rất tốt cho Tiểu Du vì nó mới hết bệnh, à...à...Anh đi cùng đi sẵn tiện “canh chừng” nó cho nó bớt quậy phá.
- Đúng đó, năn nỉ mà...nha...đi nha...
Không thèm mềm lòng trước cặp mắt long lanh của nó , tay chống đầu, nghiêng mặt miệng nhếch mép cười đểu:
- Cho...đi anh được gì?
Nó “chưng hửng” , hôm nay hắn ngã giá với nó nữa chứ, Bảo Như đỡ lời cho nó:
- Vậy anh muốn gì? Chỉ cần cho chỉ đi anh muốn gì chỉ cũng làm. Ok?
- HẢ...Ả...Ả...–nó trợn mắt
Hắn lại cười nửa miệng nhìn nó rồi nhìn Bảo Như:
- Xong!
Hắn và Bảo Như bắt tay nhau x...như “cuộc trao đổi” đã hoàn tất, nhìn qua hắn xoa đầu nó:
- ...được đi!
Mặt nó ngu ra, chứng tỏ “đương sự” vẫn còn ngơ ngác khi thấy “cuộc đời” bị anh...nhà đó “thỏa thuận” lẹ quá. Nó chỉ biết thở dài mong chờ ở “lòng từ bi” của hắn.
RA VỀ:
- mọi người ra xe trước đi...vào nhà vệ sinh sẽ ra ngay.
Nó nói vọng lại chỗ 3 người “cùng nhà” rồi chạy một mạch đi luôn.
- Ui...thoải mái quá
Từ nhà vệ sinh đi ra nó có cảm giác một người đang “rình” nó. Sợ hãi nó rảo bước nhanh hơn nhưng vô ích, một bàn tay nắm lấy cổ tay nó.
- Tiểu Du!...
Quay qua nó ngạc nhiên thấy một người con trai trạc tuổi Gia Huy nét mặt vui mừng nhìn nó. Chưa hết ngỡ ngàng người đó nắm 2 tay nó “tay bắt mặt mừng”
- Tiểu Du, anh tìm...mãi, sao...không liên lạc với anh?
- Sao?...sao lại...
Nó chỉ biết lắp bắp không hiểu tên này đang nói gì. Còn người kia vui mừng quá cứ hỏi đủ thứ.
- Tiểu Du biết...gặp tai nạn anh lo lắm, tìm...mãi mới biết...đã chuyển trường tới đây. Khó khăn lắm anh mới xin vô đây học được chỉ mong gặp...mà mấy bữa rồi tìm cả trường vẫn ko thấy anh cứ tưởng không được gặp...nữa.
Nó tuy không hiểu gì cứ tròn mắt rồi miệng thì há ra như muôn “ăn ruồi” nó lắp bắp:
- Anh...à...mấy hôm trước tôi bị bệnh nên nghỉ.
Người kia lo lắng:
- Vậy ha?...không khỏe sao?
- ờ..ờ cám ơn tôi cũng đỡ rồi!
Dường như thấy có điều bất thường người kia siết chặt tay nó
- ...sao vậy Tiểu Du, anh là Khải Tuấn đây mà!
ĐƯỜNG KHẢI TUẤN
+ Sống tình cảm, tính tình dịu dàng, khuôn mặt tri thức không đẹp “rạng ngời”và nổi bật nhưng có nét cuốn hút riêng nếu nhìn kỹ.
+ Thân Thế: gia đình có công ty lớn làm ăn phát đạt tại thành phố K
- ơ...Khải Tuấn...
Nó vẫn ngạc nhiên đầu óc rối bời
- Đúng rồi,...không nhận ra anh sao? Sao...không về nhà?
- Nhà...nhà ha?
- ...sao vậy? Ba mẹ...mất tích không biết công ty của gia đình...sao rồi,...mau về giải quyết đi, nào...a đưa...về
Nó còn chưa hiểu gì thì Khải Tuấn đã kéo tay nó đi
- Ơ...Khoan...khoan..
Nó còn đang bối rối thì giọng nói quen thuộc vang lên:
- Bỏ vợ tôi ra !
Khải Tuấn giật mình quay lại thì thấy một tên con trai nhìn rất quen đang từ từ bước tới dằn tay nó ra khỏi tay Khải Tuấn rồi kéo về phía mình.
Chap 14:
- Gia...Gia Huy!
Nó vẫn còn ngơ ngác “như con tê giác” thì 2 tên kia bắt đầu “Tuyên chiến”
- Khải Tuấn, cậu làm gì lôi kéo vợ tôi vậy?
- Gia Huy? Sao anh lại ở đây?
Khải Tuấn hơi ngạc nhiên về sự có mặt của Gia Huy, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh
- À,...Đây là học viện The Rose mà tại sao tôi lại quên nhỉ?
Đứng giữa nhìn 2 người cười cười nói nói mà mắt thì đang nhìn nhau té lửa nó mới lên tiếng:
- Anh...Anh Khải Tuấn, Xin lỗi nhưng...tôi không biết có quen với anh không nữa..
Khải Tuấn lo lắng:
- ...đang nói gì vậy Tiểu Du?
Nó tỏ vẻ ái ngại
- Xin..xin lỗi vì không nhớ ra anh vì sau tai nạn đó tôi...tôi không còn nhớ gì nữa!
- Không..không nhớ?
- Đúng, tôi...mất trí nhớ !
- Mất..mất trí nhớ?
Nghe nó nói mà Khải Tuấn có cảm giác mặt đất dưới chân đang nứt ra, khuôn mặt có nét hụt hẫng
- Sao lại như vậy?...không thể quên, không thể mất trí nhớ được, Tiểu Du...nhớ lại đi mà, Anh là Đường Khải Tuấn...nhớ lại đi...
Thấy Khải Tuấn như vậy nó rất bối rối
- Xin...xin lỗi nhưng...
- Không , Sao...có thể quên anh? Chúng ta gặp nhau cách đây 2 năm, bao nhiêu kỷ niệm đẹp...không nhớ sao?
- Ơ...Tôi...
- Tiểu Du sao...có thể quên anh, quên tình cảm anh...
Hắn hết kiên nhẫn vòng tay qua vai nó ôm sát vào người, mặt vẫn thản nhiên:
- Đủ rồi, Khải Tuấn cậu không thấy sao? Cậu đang làm Tiểu Du khó xử đó, Tiểu Du không còn nhớ gì hết, không nhớ cậu đâu, tốt nhất cậu nên về đi đừng làm phiền chúng tôi nữa.
Khải Tuấn tức giận:
- “Chúng tôi” Tiểu Du không lẽ...?
- Đúng, cô ấy là hôn thê của tôi!
Khải Tuấn hét lớn:
- TÔI KHÔNG HỎI ANH. Tiểu Du ,...trả lời đi có đúng là...đã đồng ý không?
Bây Giờ nó thực sự khó hiểu, người này là sao có quan hệ gì với nó? Sao anh ta lại kích động như vậy? Thấy nó im lặng hắn xiết chặt vai nó:
- Tiểu Du ,...nói cho cậu ấy biết đi!
Nó thấy Khải Tuấn thật đáng thương nó nghĩ:
- “Nên cho anh ta biết sự thật cũng tốt”
- Tôi là vợ chưa cưới của Gia Huy thật mà, anh đừng hung dữ với anh ấy như vậy!
- NÓI DỐI....không thể đồng ý nhanh như vậy.
Hắn bực tức khẽ cau mày
- Khải Tuấn, chính cậu đã nghe rồi đó, đừng lôi thôi nữa tôi không đủ kiên nhẫn nữa đâu, cậu về đi.
Nói rồi hắn kéo theo nó quay người đi để lại Khải Tuấn với khuôn mặt tuyệt vọng, khụy xuống :
- Mình thua rồi sao?
Từ xa một cặp mắt nãy giờ đã chứng kiến “vở kịch” từ đầu tới cuối.
Trên xe, khuôn mặt hắn đắc thắng nhìn nó:
- ...sao vậy? Nãy giờ không nói gi?
- Người đó là sao với...vậy? Hình như anh cũng biết anh ta?
Hắn khẽ nhăn mặt:
- ...hỏi làm gì? Quan tâm hắn sao?
- CÓ một chút, vì...không nhớ gì nên...
- Một người bạn thôi!
Hắn ngắt lời nó, nhưng hình như sau khi gặp Khải Tuấn nó Bắt đầu có nhiều câu hỏi về cuộc sống của nó trước đây
- ...có thân với Khải Tuấn không? Sao anh ta có thái độ như vậy?
Hắn khó chịu
- Không thân thiết gì hết, cậu ta chỉ là bạn bình thường,...quên cậu ta đi.
- Vậy...vẫn có nhà đúng không? Sao anh không đưa...về nhà mà...
- Sao hôm nay...hỏi nhìu vậy?
Hắn ngắt lời nó vẻ bực dọc, nó kiên nhẫn:
- Còn công ty nhà...? Anh nói...biết đi?
- ...không cần lo những chuyện đó.
- ...có thể làm bạn với Khải Tuấn không?
- Không được!
Sau vài câu nó mất đi sự kiên nhẫn nãy giờ đang có:
- Anh thật gia trưởng, sao việc gì cũng giấu...?
- Cái gì?
- Hay anh làm gì sai sợ...biết? Muốn biết về cuộc sống của mình có gì sai?
- Nghe lời anh được không?
- KHÔNG, KHÔNG ĐƯỢC...a có biết cảm giác đầu óc trống rỗng là như thế nào không? Còn anh thì không chịu kể gì cho...nghe ,...đã chờ chờ tới hôm nay rồi.
- Không phải chỉ cần anh là đủ sao? Bạn bè...có thể tìm người khác mà như bây giờ không phải tốt sao?...có Bảo Như, Mạnh Khang còn Hải Yến Và Đại Ảnh và...
- Thôi đi, nếu anh không muốn nói thì thôi. Anh thật ích kỷ.
Về tới nhà nó đi thẳng vào không thèm chào hỏi ai lên lầu đóng sầm cửa.
Mạnh Khang và Bảo Như về trc nên không hiểu chuyện gì:
- Sao? Sao vậy...cãi nhau ak?
Hắn không đáp một cánh cửa nữa đập mạnh trên lầu.
BUỔI TỐI:
Nằm ôm con voi mà nó vẫn chưa hết giận, nó thấy ghét hắn, giận hắn, muốn “nghỉ chơi” với hắn.
Còn hắn nhốt mình trong phòng đầu óc hỗn độn, tai văng vẳng tiếng cãi nhau với nó lúc nãy. Nhưng 2 “anh chị” này có một điểm chung: ai gõ cửa cũng không mở.
Bảo Như lo lắng nhìn Mạnh Khang:
- Làm sao đây?
Mạnh Khang nhún vai lắc đầu rồi cả 2 cũng “giải tán”
Sau “một thời gian dài” suy nghĩ, trằn trọc, bất an hắn đưa ra một quyết định “vô cùng”...mất mặt là...đi xin lỗi nó.
Cộc...cộc...
- ...(ở trong im lặng)
Cộc...cộc...cộc...
- ...(vẫn im re)
Rầm...rầm...rầm...
- ĐỦ RỒI, MUỐN PHÁ CỬA LUÔN HA? ĐI CHỖ KHÁC HẾT ĐI.
- Nhóc con , mau mở cửa cho” chồng”...nếu không anh tự vào đó.
- Tùy anh!
Hắn xoay tay nắm cửa...không được.
- “Hừ...dám chơi trò khóa trái cửa”
Bên trong nó đang đắc ý vì hắn vặn muốn bung tay nắm cửa nhưng vẫn không mở được.
5 Phút sau:
- “sao im re vậy cà?”
Nó tò mò bước thật nhẹ xuống giường tiến tới sát cửa áp tai lên nghe ngóng
Nó tập trung cao độ để nghe thử coi sau lớp cửa gỗ dày cộm hắn có còn đứng đó không.
Sau 5 phút nghe ngóng nó thất bại thở ra.
- ‘Không nghe gì hết “
- ...to gan thật, giở trò khóa cửa nhốt chồng ở ngoài!
Bỗng nó giật thót tim khi tiếng hắn lạnh ngắt phía sau lưng nó.
- Á á á...
Quay qua nó vô cùng “thảng thốt” khi thấy hắn đang ở ngoài cửa sổ phòng nó, nó chỉ nhìn thấy “phần trên” của hắn, 2 tay đang vịn vào thành cửa và...cầm theo một túi giấy.
Chap 15:
- Anh...sao?...sao anh lại...?...sao có thể...??
Mặt hắn có vẻ rất “khổ sở”
- ...định để anh đu ở đây mãi àh, anh sắp không chịu nổi rồi!...kéo anh lên!
Nó hốt hoảng chạy tới nắm lấy 2 tay hắn cố gắng kéo lên
- Cố lên, để...giúp anh!
Bao nhiêu giận hờn biến đâu mất, nó còn tự trách mình sao hồi nãy không cho hắn vào nếu không thì...
Đang “sám hối” thì nó khựng lại. Thì ra hắn không “mạo hiểm” trèo tường lên mà ở dưới có một đống người...vịn thang cho hắn.
Mặt nó tối lại vì bị lừa, nó bực bội:
- Các người...các người...
Trong đám “diễn viên” ở dưới Bảo Như và Mạnh Khang đang nhìn nó cười tít mắt.
Nó giận run lên hất tay hắn ra leo lên giường trùm chăn kín hết người.
Thấy tình hình “chiến sự” có vẻ căng thẳng hắn trèo vào phòng tiến tới phía giường của nó.
- Nè, giận hả “chân voi”?
Trong chăn không có động tĩnh gì. Hắn mở túi giấy lấy ra một hộp k...to hơn mọi bữa.
- Mở chăn ra anh cho...k...!
Nó vẫn “im hơi lặng tiếng”
Thấy kế sách này không ổn hắn lấy tay kéo kéo tấm chăn xuống khỏi đầu nó nhưng vô ích, nó giữ rất chặt.
Sau mấy giây giằng co trong “im lặng” hắn bất ngờ giật mạnh cái chăn. Khuôn mặt giận dỗi của nó “xuất hiện”
Hắn xúc một thìa k...để gần miệng nó nói giọng nhỏ nhẹ mà như ra lệnh hình như tố chất đó đã có sẵn trong “xương tủy” tên này;
- Há miệng ra!
Và cũng có lẽ tố chất “nghe lời hắn” cũng có sẵn ở nó, nó ngoan ngoãn há miệng cho hắn đút thìa k...vào.
- Ngon không?
Nó không đáp. Điều đó chứng minh nó vẫn chưa bị hắn “mua chuộc” bởi mấy thìa k...
Khuôn mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh vốn có hắn lấy trong túi giấy ra thêm một vài bức ảnh nữa đưa cho nó.
Tới giờ phút này nó không thể im lặng nữa, vì trong ảnh là hình một cặp vợ chồng và...có cả nó nữa.
- Đây là...
Nó nhìn hắn như muốn hắn xác minh điều nó đang nghĩ :
- Đúng rồi, ba mẹ của...đó!
- Ba...mẹ, thì ra khuôn mặt của họ cũng như...tưởng tượng.
Hắn ngồi dựa vào thành giường, nửa nằm nửa ngồi chỉ vào bức hình:
- Ừ, mẹ...rất hiền và đảm đang...có khuôn mặt giống mẹ đó.
Nó mỉm cười
- Ba...là người như thế nào?
- theo anh biết BA...là người đàn ông gương mẫu rất thương vợ con,...nhìn đi, đôi mắt...rấ...